Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 223: Bỏ đi
Cập nhật: 14 hours ago
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Rất nhiều người luôn trong lúc lơ đãng có được hoặc là mất đi gì đó, đôi khi đến tận cuối cuộc đời cũng sẽ không nhớ đến mình trong khoảng thời gian ngắn ngủi nào đã từng có được món đồ đó. Có không khi tóc đã bạc trắng mới có thể bỗng nhiên nhớ lại một đoạn chuyện cũ từng khiến cho mình nhiệt huyết sôi trào. Chỉ là trí nhớ lúc ấy đã mơ hồ, máu kia cũng theo đó lạnh lẽo.
Người đứng đầu một quốc gia quỳ gối trong điện đường Tịnh Quốc Thần Xã, nhìn tên người xa lạ khắc trên nửa cây cột dập đầu, có lẽ đến chết cũng không biết người này là ai. Ông Ta bây giờ dù ra vẻ nghe lời, quỳ xuống dập đầu, trong lòng lo lắng là con đường sự nghiệp sau này của mình bởi vì sự kiện gây nên sóng gió này mà mất sạch hay không. Ông ta là một người cơ hội biết rõ cách sáng tạo và lợi dụng cơ hội đó như thế nào. Loại người này có thể ở trong hoàn cảnh thuận lợi bay thẳng lên trời, cũng có thể trong hoàn cảnh không thuận lợi an ổn ngủ yên. Tuy nhiên ở trước mặt thực lực tuyệt đối, hết thảy âm mưu quỷ kế cho dù là trí tuệ kinh khủng hơn cả trời, cũng đều không còn sức chống đối.
Điều lo lắng trong lòng ông ta bây giờ rõ ràng không phải sinh tử của mình lúc này, mà là bản thân còn có thể ngồi yên ổn trên vị trí này hay không. Con người quả thật thảm thương như thế đấy, đôi khi xem d*c v*ng lớn hơn của tính mạng, không có việc gì làm không được,
Chính vì như vậy mới có cả người đặt ra cái giá cho tình yêu.
Có một câu chuyện xưa thế này, hoặc có thể nói là chuyện tiếu lâm. Một phú ông hỏi một cặp nam nữ đang yêu nhau, ông ta nói tôi cho cô năm nghìn đồng, cô đi theo tôi đi, không cần phải đi theo gã đàn ông không có tiền đồ này. Cô gái xì mũi coi thường, cô ta nói cho dù gã đàn ông của mình nghèo đến trọn đời cũng sẽ không đi theo gã toàn thân mùi tiền này!
Phú ông cười nói năm vạn, cô gái một mực từ chối, hơn nữa mắng ông ta ngu ngốc, b**n th**.
Phú ông nói năm mươi vạn, cô gái ngây ra một lúc cười nhạt ngươi thấy tiền là vạn năng phải không? Tình yêu của tôi vô cùng thuần khiết!
Phú ông nói năm trăm vạn thì sao, cô gái do dự, cô ta lựa chọn im lặng.
Phú ông nói năm ngàn vạn, cô gái cắn răng nói với người yêu của mình: Thật xin lỗi.
Thật xin lỗi?
Mà bây giờ trong lòng thủ tướng Nhật Bản, so sánh giữa tánh mạng và địa vị của mình, thật không biết cái nào nặng cái nào nhẹ. Ông ta có thể không có phụ nữ, nhưng không thể không có quyền thế. Ông ta yêu mến loại cảm giác kh*** c*m vung tay vẽ trời vạch đất kia còn làm cho ông ta si mê hơn so với cảm giác cao trào được một thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp thổi kèn cả đời.
Ông ta bây giờ không muốn chết, lại không phải bởi vì muốn sống tốt, mà là muốn con đường sự nghiệp sau này của mình tiếp tục đi tiếp. Ông ta thậm chí trong lòng không có một chút suy nghĩ gì khác. Phụ nữ cũng được, bạn bè cũng được, giờ khắc này hết thảy đều bị ông ta vứt hết ra khỏi đầu.
Cũng không biết dập đầu được bao nhiêu cái, cái trán thủ tướng đã sưng vù, rách cả da, máu chảy lai láng. Một vệt máu từ trán của ông ta chảy qua khuôn mặt, khoé miệng. Ông ta trộm l**m một chút, hoá ra máu của mình cũng rất tanh.
- Đủ rồi!
Một âm thanh bình thản vang lên, giọng điệu hết sức khàn khàn nhưng bình tĩnh.
Cường Tử chậm chạp quay đầu nhìn về phía bên ngoài điện đường, không biết từ khi nào có một người mặc một bộ quần áo màu trắng đứng ở trước cửa. Gã đứng ở nơi đó, khoảng cách giữa hai người không xa quá hai mươi mét, nhưng nhìn tới nhìn lui cũng không nhìn rõ bề ngoài thế nào cả, xung quanh người này thật giống như khoác trên mình một tầng sương mù nhàn nhạt.
- Dù làm gì cũng nên để lại ba phần đường sống, không cần phải đưa người khác đến con đường chết. Phàm việc gì cũng có nhân quả, thời khắc này anh đang kết quả, nhưng cũng là đang kết nhân, hôm nay anh thắng, ngày sau có lẽ sẽ thất bại thảm hại.
Thanh âm người áo trắng tuy rằng khàn khàn nhưng câu nói rõ ràng, không vội không chậm, trong lòng không có tia sát ý nào ngược lại mang theo mấy phần uy thế ép người.
Cường Tử xoay người lại nhìn gã, lạnh lùng hỏi một câu:
- Có phải là Chấp Pháp Đông Doanh đó chăng?
Người áo trắng gật đầu nói:
- Anh biết rất nhiều, có thể đoán được thân phận của tôi, nói rõ thứ anh tiếp xúc được đã đạt tới tầm cỡ rất cao.
Cường Tử nhìn thoáng qua thủ tướng Nhật Bản đỉnh đầu đã tuôn ra máu, bình thản nói:
- Ông đi đi.
Thủ tướng Nhật Bản ngây ra một thoáng, ngồi thẳng lên nhìn Cường Tử, trong một lúc không rõ ý tứ của Cường Tử. Ông ta tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng đã cảm giác được hôm nay ông ta phải chết không còn chút hy vọng nào nữa.
- Anh nói để cho tôi đi phải không?
Thủ tướng nghi hoặc hỏi một câu.
Cường Tử khẽ gật đầu nói:
- Ông đi đi, ban đầu muốn giết ông. Tuy nhiên sau khi giết ông, người tiếp theo ngồi trên vị trí của ông có thể sẽ yếu cũng có thể sẽ mạnh hơn nhiều so với ông. Cho nên tôi muốn nói cho ông biết, từ nay về sau làm việc nên suy đi nghĩ lại ba lượt mới làm. Đừng làm việc gì có lỗi với hai chữ lương tâm, mặc dù tôi không đến để giết ông, cũng sẽ có người khác tới giết ông. Tự mình suy nghĩ đi.
Thủ tướng ra sức gật đầu nói:
- Tôi biết rồi, tôi biết rồi. Sau này tôi sẽ chú ý, xin ngài yên tâm.
Ông ta đứng lên, đầu gối tên rần thân thể không trụ lại được lảo đảo suýt chút nữa ngã quỵ. Máu trên trán đã chảy đầy mặt, trông có vẻ vô cùng dữ tợn.
Cường Tử không phải đang nhìn ông ta, mà là nhìn chăm chú người mặc áo trắng nói:
- Tại chỗ này động thủ ông không sợ huỷ mất chỗ này hay sao?
Người mặc áo trắng lắc đầu nói:
- Tôi vốn không muốn động thủ, tu Phật ngộ đạo mười năm, đã không thích hợp với việc đánh đánh giết giết nữa rồi. Nếu như có thể tìm chọn được người thích hợp, vị trí này tôi sớm đã nhường lại rồi, tìm một chỗ yên tĩnh tu thân dưỡng tính. Tốt nhất có thể luyện hoá sát khí bao phủ quanh mình, làm một người bình thường đến khi chết.
Gã nhìn Cường Tử nói:
- Người trẻ tuổi, khuyên anh một câu. Nói ra hẳn rất không văn vẻ gì, chính là oan oan tương báo đến khi nào. Rất nhiều cừu hận không cần phải kéo dài mấy chục năm thậm chí mấy trăm năm vẫn không thể tiêu tan. Một số việc xảy ra rồi thấy bỏ được thì nên bỏ đi, tâm tính bình thản trở lại, đối với tu vì của anh cũng có chỗ tốt rất lớn.
Người mặc áo trắng phất tay ra hiệu cho thủ tướng Nhật Bản rời đi, gã cất bước đến bên cửa ra vào của điện đường nói:
- Nhưng, nếu như tôi vẫn còn ở trên vị trí này, thì phải làm tròn trách nhiệm của mình.
Gã giơ tay trái của mình lên nhìn, sau đó trở tay chuyển hướng thoáng chốc nói:
- Hơn nữa, động thủ trong này cũng không được cái gì. Tôi tin chắc rằng anh không có cơ hội phá hư cái gì, một cọng cây ngọn cỏ cũng không có cơ hội.
Cường Tử cười, vẻ mặt kiêu ngạo.
- Ông nói lời đến chó cũng kêu hôi!
Người đứng đầu một quốc gia quỳ gối trong điện đường Tịnh Quốc Thần Xã, nhìn tên người xa lạ khắc trên nửa cây cột dập đầu, có lẽ đến chết cũng không biết người này là ai. Ông Ta bây giờ dù ra vẻ nghe lời, quỳ xuống dập đầu, trong lòng lo lắng là con đường sự nghiệp sau này của mình bởi vì sự kiện gây nên sóng gió này mà mất sạch hay không. Ông ta là một người cơ hội biết rõ cách sáng tạo và lợi dụng cơ hội đó như thế nào. Loại người này có thể ở trong hoàn cảnh thuận lợi bay thẳng lên trời, cũng có thể trong hoàn cảnh không thuận lợi an ổn ngủ yên. Tuy nhiên ở trước mặt thực lực tuyệt đối, hết thảy âm mưu quỷ kế cho dù là trí tuệ kinh khủng hơn cả trời, cũng đều không còn sức chống đối.
Điều lo lắng trong lòng ông ta bây giờ rõ ràng không phải sinh tử của mình lúc này, mà là bản thân còn có thể ngồi yên ổn trên vị trí này hay không. Con người quả thật thảm thương như thế đấy, đôi khi xem d*c v*ng lớn hơn của tính mạng, không có việc gì làm không được,
Chính vì như vậy mới có cả người đặt ra cái giá cho tình yêu.
Có một câu chuyện xưa thế này, hoặc có thể nói là chuyện tiếu lâm. Một phú ông hỏi một cặp nam nữ đang yêu nhau, ông ta nói tôi cho cô năm nghìn đồng, cô đi theo tôi đi, không cần phải đi theo gã đàn ông không có tiền đồ này. Cô gái xì mũi coi thường, cô ta nói cho dù gã đàn ông của mình nghèo đến trọn đời cũng sẽ không đi theo gã toàn thân mùi tiền này!
Phú ông cười nói năm vạn, cô gái một mực từ chối, hơn nữa mắng ông ta ngu ngốc, b**n th**.
Phú ông nói năm mươi vạn, cô gái ngây ra một lúc cười nhạt ngươi thấy tiền là vạn năng phải không? Tình yêu của tôi vô cùng thuần khiết!
Phú ông nói năm trăm vạn thì sao, cô gái do dự, cô ta lựa chọn im lặng.
Phú ông nói năm ngàn vạn, cô gái cắn răng nói với người yêu của mình: Thật xin lỗi.
Thật xin lỗi?
Mà bây giờ trong lòng thủ tướng Nhật Bản, so sánh giữa tánh mạng và địa vị của mình, thật không biết cái nào nặng cái nào nhẹ. Ông ta có thể không có phụ nữ, nhưng không thể không có quyền thế. Ông ta yêu mến loại cảm giác kh*** c*m vung tay vẽ trời vạch đất kia còn làm cho ông ta si mê hơn so với cảm giác cao trào được một thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp thổi kèn cả đời.
Ông ta bây giờ không muốn chết, lại không phải bởi vì muốn sống tốt, mà là muốn con đường sự nghiệp sau này của mình tiếp tục đi tiếp. Ông ta thậm chí trong lòng không có một chút suy nghĩ gì khác. Phụ nữ cũng được, bạn bè cũng được, giờ khắc này hết thảy đều bị ông ta vứt hết ra khỏi đầu.
Cũng không biết dập đầu được bao nhiêu cái, cái trán thủ tướng đã sưng vù, rách cả da, máu chảy lai láng. Một vệt máu từ trán của ông ta chảy qua khuôn mặt, khoé miệng. Ông ta trộm l**m một chút, hoá ra máu của mình cũng rất tanh.
- Đủ rồi!
Một âm thanh bình thản vang lên, giọng điệu hết sức khàn khàn nhưng bình tĩnh.
Cường Tử chậm chạp quay đầu nhìn về phía bên ngoài điện đường, không biết từ khi nào có một người mặc một bộ quần áo màu trắng đứng ở trước cửa. Gã đứng ở nơi đó, khoảng cách giữa hai người không xa quá hai mươi mét, nhưng nhìn tới nhìn lui cũng không nhìn rõ bề ngoài thế nào cả, xung quanh người này thật giống như khoác trên mình một tầng sương mù nhàn nhạt.
- Dù làm gì cũng nên để lại ba phần đường sống, không cần phải đưa người khác đến con đường chết. Phàm việc gì cũng có nhân quả, thời khắc này anh đang kết quả, nhưng cũng là đang kết nhân, hôm nay anh thắng, ngày sau có lẽ sẽ thất bại thảm hại.
Thanh âm người áo trắng tuy rằng khàn khàn nhưng câu nói rõ ràng, không vội không chậm, trong lòng không có tia sát ý nào ngược lại mang theo mấy phần uy thế ép người.
Cường Tử xoay người lại nhìn gã, lạnh lùng hỏi một câu:
- Có phải là Chấp Pháp Đông Doanh đó chăng?
Người áo trắng gật đầu nói:
- Anh biết rất nhiều, có thể đoán được thân phận của tôi, nói rõ thứ anh tiếp xúc được đã đạt tới tầm cỡ rất cao.
Cường Tử nhìn thoáng qua thủ tướng Nhật Bản đỉnh đầu đã tuôn ra máu, bình thản nói:
- Ông đi đi.
Thủ tướng Nhật Bản ngây ra một thoáng, ngồi thẳng lên nhìn Cường Tử, trong một lúc không rõ ý tứ của Cường Tử. Ông ta tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng đã cảm giác được hôm nay ông ta phải chết không còn chút hy vọng nào nữa.
- Anh nói để cho tôi đi phải không?
Thủ tướng nghi hoặc hỏi một câu.
Cường Tử khẽ gật đầu nói:
- Ông đi đi, ban đầu muốn giết ông. Tuy nhiên sau khi giết ông, người tiếp theo ngồi trên vị trí của ông có thể sẽ yếu cũng có thể sẽ mạnh hơn nhiều so với ông. Cho nên tôi muốn nói cho ông biết, từ nay về sau làm việc nên suy đi nghĩ lại ba lượt mới làm. Đừng làm việc gì có lỗi với hai chữ lương tâm, mặc dù tôi không đến để giết ông, cũng sẽ có người khác tới giết ông. Tự mình suy nghĩ đi.
Thủ tướng ra sức gật đầu nói:
- Tôi biết rồi, tôi biết rồi. Sau này tôi sẽ chú ý, xin ngài yên tâm.
Ông ta đứng lên, đầu gối tên rần thân thể không trụ lại được lảo đảo suýt chút nữa ngã quỵ. Máu trên trán đã chảy đầy mặt, trông có vẻ vô cùng dữ tợn.
Cường Tử không phải đang nhìn ông ta, mà là nhìn chăm chú người mặc áo trắng nói:
- Tại chỗ này động thủ ông không sợ huỷ mất chỗ này hay sao?
Người mặc áo trắng lắc đầu nói:
- Tôi vốn không muốn động thủ, tu Phật ngộ đạo mười năm, đã không thích hợp với việc đánh đánh giết giết nữa rồi. Nếu như có thể tìm chọn được người thích hợp, vị trí này tôi sớm đã nhường lại rồi, tìm một chỗ yên tĩnh tu thân dưỡng tính. Tốt nhất có thể luyện hoá sát khí bao phủ quanh mình, làm một người bình thường đến khi chết.
Gã nhìn Cường Tử nói:
- Người trẻ tuổi, khuyên anh một câu. Nói ra hẳn rất không văn vẻ gì, chính là oan oan tương báo đến khi nào. Rất nhiều cừu hận không cần phải kéo dài mấy chục năm thậm chí mấy trăm năm vẫn không thể tiêu tan. Một số việc xảy ra rồi thấy bỏ được thì nên bỏ đi, tâm tính bình thản trở lại, đối với tu vì của anh cũng có chỗ tốt rất lớn.
Người mặc áo trắng phất tay ra hiệu cho thủ tướng Nhật Bản rời đi, gã cất bước đến bên cửa ra vào của điện đường nói:
- Nhưng, nếu như tôi vẫn còn ở trên vị trí này, thì phải làm tròn trách nhiệm của mình.
Gã giơ tay trái của mình lên nhìn, sau đó trở tay chuyển hướng thoáng chốc nói:
- Hơn nữa, động thủ trong này cũng không được cái gì. Tôi tin chắc rằng anh không có cơ hội phá hư cái gì, một cọng cây ngọn cỏ cũng không có cơ hội.
Cường Tử cười, vẻ mặt kiêu ngạo.
- Ông nói lời đến chó cũng kêu hôi!
Ác Bá
Tác giả: Trí Bạch
314 chương | 528 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Thuốc trung hoa, thuốc đô bảo
Chương 2: 2: Tận hết sức
Chương 3: 3: Như mộng như ảo
Chương 4: 4: Đến trường
Chương 5: 5: Về nhà
Chương 6: 6: Hương vị
Chương 7: 7: Trúng chiêu
Chương 8: 8: Không đánh nhau không quen biết
Chương 9: 9: Hình ý quyền
Chương 10: 10: Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong
Chương 11: 11: Nói năng khí phách
Chương 12: 12: Dáng vẻ anh thật tốt
Chương 13: 13: Bách biến thần hành
Chương 14: 14: Kẻ nên tới
Chương 15: 15: Phật nói nhân quả
Chương 16: 16: Nát
Chương 17: 17: Chết không nhắm mắt
Chương 18: 18: Chuyện ầm ĩ này
Chương 19: 19: Làm giàu cấp tốc phất lên nhanh chóng
Chương 20: 20: Thay mặt học sinh mới phát biểu (Thượng)
Chương 21: 21: Thay mặt học sinh mới phát biểu (hạ)
Chương 22: 22: Để tiền lại đó
Chương 23: 23: Liều mạng với mày
Chương 24: 24: Vận may như cứt chó
Chương 25: 25: Nói chuyện giang hồ trên giường (thượng)
Chương 26: 26: Nói chuyện giang hồ trên giường (hạ)
Chương 27: 27: Ngô lão gia tử
Chương 28: 28: Giao cho em rồi!
Chương 29: 29: Đại hồ ly, tiểu hồ ly
Chương 30: 30: Khoản học phí này đau đầu a!
Chương 31: 31: Văn phòng trinh thám chung cực
Chương 32: 32: Là hạnh phúc sao?
Chương 33: 33: Lý Nham
Chương 34: 34: Đã đến rồi thì hiện thân đi!
Chương 35: 35: Phong Đao
Chương 36: 36: Hung vật giết người!
Chương 37: 37: Không cần chú đỡ
Chương 38: 38: Đau buồn đợi chờ
Chương 39: 39: Cứu chữa
Chương 40: 40: Thiêu thân lao vào lửa
Chương 41: 41: Tào phá địch
Chương 42: 42: Phích Sơn Kháo
Chương 43: 43: So tài với Địa Bảng
Chương 44: 44: Hai vị cao thủ Địa Bảng
Chương 45: 45: Không quay đầu, không lưu luyến
Chương 46: 46: Báo săn mồi
Chương 47: 47: Một hổ nhân tốt
Chương 48: 48: Đánh đuổi kẻ giàu phân chia ruộng đất
Chương 49: 49: Đến đây đi, bảo bối!
Chương 50: 50: Đông bắc hổ, kim tiền báo, háo tử
Chương 51: 51: Đo thử nông sâu
Chương 52: 52: Nhà – xe – tiền
Chương 53: 53: Lý bát nhất
Chương 54: 54: Chia ra
Chương 55: 55: Nói coi, tôi hại ai nào?!
Chương 56: 56: Bay giữa không trung
Chương 57: 57: Bắn tỉa (thượng)
Chương 58: 58: Bắn tỉa (hạ)
Chương 59: 59: Trở lại trường
Chương 60: 60: Giúp đỡ kẻ nghèo khó
Chương 61: 61: Đại thế gia
Chương 62: 62: Bạo sát!
Chương 63: 63: Sức mạnh của Sở Ly Hoả
Chương 64: 64: Trung hoa chấp pháp
Chương 65: 65: Chơi đến xương vỡ gân đứt
Chương 66: 66: Thiên uy
Chương 67: 67: Tự cầu cho mình nhiều phúc
Chương 68: 68: Chủ định nơi u minh
Chương 69: 69: Thầm than một tiếng nguy hiểm thật!
Chương 70: 70: Dạ Xoa đòi mạng
Chương 71: 71: Tai vách mạch rừng
Chương 72: 72: Danh từ chìm vào quên lãng
Chương 73: 73: Đánh lén ban đêm
Chương 74: 74: Nhân tình
Chương 75: 75: Chân lý
Chương 76: 76: Mê muội, đốn ngộ
Chương 77: 77: Tờ giấy này cháy rất to
Chương 78: 78: Rối loạn
Chương 79: 79: Lân tổ
Chương 80: 80: Đã tới muộn
Chương 81: 81: Xin mời chờ đợi
Chương 82: 82: Mày rốt cuộc đắc tội bao nhiêu người?
Chương 83: 83: Trượng nghĩa nha!
Chương 84: 84: Sao lại vô sỉ đến thế?
Chương 85: 85: Không giải thích
Chương 86: 86: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được
Chương 87: 87: Bị mất
Chương 88: 88: Xử trí như thế nào đây?
Chương 89: 89: Trung Hoa, cứng rắn!
Chương 90: 90: Chim trắng chim đen
Chương 91: 91: Ám đấu, minh đấu
Chương 92: 92: Không thể chịu tủi nhục
Chương 93: 93: Yêu ma
Chương 94: 94: Trào phúng
Chương 95: 95: Xem kịch
Chương 96: 96: Cách hoang phí của người keo kiệt
Chương 97: 97: Từ trời rơi xuống
Chương 98: 98: Có thể không giết người nữa, nhưng phải giết mày trước
Chương 99: 99: Cần gì biết mày là ai!
Chương 100: 100: Đỏ thẫm như máu
Chương 101: 101: Cơn giận của lân cửu (thượng) !
Chương 102: 102: Cơn giận của lân cửu (trung)
Chương 103: 103: Cơn giận của Lân Cửu (hạ)
Chương 104: 104: Đủ rồi
Chương 105: 105: Hoàn cảnh nguy hiểm của Lân Ngũ
Chương 106: 106: Sát ý của Trác Thanh Đế
Chương 107: 107: Đừng bỏ lỡ kịch hay
Chương 108: 108: Thần mã đều là phù vân
Chương 109: 109: Lân Tổ đã đến đông đủ
Chương 110: 110: Phong cách của Cáp Mô
Chương 111: 111: Đào ngũ
Chương 112: 112: Muốn chiến thì chiến
Chương 113: 113: Muốn chết!
Chương 114: 114: Nhìn không thấu
Chương 115: 115: Đầu láng
Chương 116: 116: Trác thanh chiến
Chương 117: 117: Tiểu lão đệ
Chương 118: 118: Thà làm ngọc vỡ!
Chương 119: 119: Nhật chiếu
Chương 120: 120: Cậu gầy đi rồi
Chương 121: 121: Đảo yên hà
Chương 122: 122: Đổ bộ
Chương 123: 123: Lẻn vào
Chương 124: 124: Giết!
Chương 125: 125: Liên ngân
Chương 126: 126: Không đề
Chương 127: 127: Bữa tối lần hai
Chương 128: 128: Đãi ngộ
Chương 129: 129: Phần kiều diễm đó
Chương 130: 130: Say tình
Chương 131: 131: Em yêu anh
Chương 132: 132: Khoe của
Chương 133: 133: Áo gấm về quê
Chương 134: 134: Đất nước có người giỏi
Chương 135: 135: Diễn kịch
Chương 136: 136: Quá đáng!
Chương 137: 137: Dạo phố
Chương 138: 138: Kẻ điên khùng? Hiệp nữ?
Chương 139: 139: Mỹ nữ, anh hùng bắt đầu màn kịch chém giết!
Chương 140: 140: Không thể chết
Chương 141: 141: Sau lưng
Chương 142: 142: Hang cọp
Chương 143: 143: Tuyệt địa!
Chương 144: 144: Đột biến!
Chương 145: 145: Tàn sát
Chương 146: 146: Phụ nữ tự trói buộc mình
Chương 147: 147: Tình cờ gặp mặt
Chương 148: 148: Hách liên
Chương 149: 149: Một khúc ca kinh ngạc bốn phương (thượng)
Chương 150: 150: Một khúc ca kinh ngạc bốn phương (hạ)
Chương 151: 151: Bại hoàn toàn
Chương 152: 152: Thỏa mãn
Chương 153: 153: Cải trang đi chơi
Chương 154: 154: Mưa gió nổi lên
Chương 155: 155: Chơi cờ không gặp đối thủ
Chương 156: 156: Anh có ý kiến gì sao?
Chương 157: 157: Thập diện mai phục (1)
Chương 158: 158: Thập diện mai phục (2)
Chương 159: 159: Thập diện mai phục (3)
Chương 160: 160: Thập!
Chương 161: 161: Anh ta là ai?(thượng)
Chương 162: 162: Anh ta là ai? (hạ)
Chương 163: 163: Không chơi (1)
Chương 164: 164: Không chơi (2)
Chương 165: 165: Đăng môn
Chương 166: 166: Hận! (thượng)
Chương 167: 167: Hận! (hạ)
Chương 168: 168: Truyền kỳ
Chương 169: 169: Phía trên
Chương 170: 170: Đường về, cũng là đường xuống suối vàng
Chương 171: 171: Thỏ khôn có ba hang
Chương 172: 172: Không điên (thượng)
Chương 173: 173: Không điên (hạ)
Chương 174: 174: Doạ lui (thượng)
Chương 175: 175: Doạ lui (hạ)
Chương 176: 176: Hai người phụ nữ
Chương 177: 177: Đơn kiếm phá cửu luân
Chương 178: 178: Kỳ huynh như ưng
Chương 179: 179: Ly miêu hoán thái tử!
Chương 180: 180: Nhập cuộc
Chương 181: 181: Tôi không chết, kết quả thành bại ai có thể kết luận được đây?
Chương 182: 182: Con người sắt đá
Chương 183: 183: Liều chết chém giết!
Chương 184: 184: Không giống nhau!
Chương 185: 185: Tôi vẫn thích Dạ Xoa
Chương 186: 186: Mượn đầu trên cổ dùng một lát
Chương 187: 187: Dã chiến
Chương 188: 188: Người không biết từ đâu tới
Chương 189: 189: Luyện kiếm
Chương 190: 190: Thiên tài
Chương 191: 191: Biết Hoắc Khứ Bệnh không?
Chương 192: 192: Lấy một chọi ba!
Chương 193: 193: Lấy mạng đổi mạng!
Chương 194: 194: Vỡ tim
Chương 195: 195: Chém!
Chương 196: 196: Là cái gì, xúc động tận đáy lòng à?
Chương 197: 197: Lệch rồi
Chương 198: 198: Tình tay ba
Chương 199: 199: Hãy tin tôi
Chương 200: 200: Lên đường
Chương 201: 201: Yến vân thập bát
Chương 202: 202: Khi phi công gặp pháo binh
Chương 203: 203: Cây hòe
Chương 204: 204: Không được ăn
Chương 205: 205: Làm hộ vệ
Chương 206: 206: Xà chiến
Chương 207: 207: Nọc độc
Chương 208: 208: Ưng chiến
Chương 209: 209: Đổi thuyền
Chương 210: 210: Nỗi niềm của Cáp Mô
Chương 211: 211: Trầm túy kim
Chương 212: 212: Bắn pháo hoa
Chương 213: 213: Đột nhập ban đêm
Chương 214: 214: Ngươi coi những người ở đây đều là vật trang trí à?
Chương 215: 215: Ngô tôn
Chương 216: 216: Bị tính kế
Chương 217: 217: Đánh vào mật thất
Chương 218: 218: Con đường máu tanh
Chương 219: 219: Kết thúc nhé, sứ mạng của tôi
Chương 220: 220: Khi nào xứng đáng với Thanh Phong ba tấc trong tay!
Chương 221: 221: Tới lui như vào chỗ không người
Chương 222: 222: Quỳ lạy
Chương 223: 223: Bỏ đi
Chương 224: 224: Mục dã lăng phong
Chương 225: 225: Có thể là sai rồi sao?
Chương 226: 226: Con đường trở về
Chương 227: 227: Kinh tâm động phách
Chương 228: 228: Cuộc chiến binh khí lạnh (1)
Chương 229: 229: Nhìn thuộc hạ xem có uy vũ hay không!
Chương 230: 230: Bước trên hành trình trở về
Chương 231: 231: Lại thấy bím tóc đuôi ngựa
Chương 232: 232: Đau khổ
Chương 233: 233: Loạn
Chương 234: 234: Chỉ sợ chẳng may
Chương 235: 235: Ra tay!
Chương 236: 236: Tiễn ngươi, không cần cảm ơn
Chương 237: 237: Tào liên
Chương 238: 238: Một cây số hai đồng
Chương 239: 239: Vay tiền chữa bệnh
Chương 240: 240: Hi vọng là anh vẫn tốt kể từ khi hai chúng ta chia tay
Chương 241: 241: Không chịu thua, cam chịu chết!
Chương 242: 242: Tiếu thiết ất
Chương 243: 243: Nói dối thì phải chịu trừng phạt
Chương 244: 244: Cám ơn tỷ
Chương 245: 245: Tôi lớn hơn anh
Chương 246: 246: Chó mẹ nuôi con
Chương 247: 247: Số lẻ
Chương 248: 248: Tôm tép nhãi nhép thì sao?
Chương 249: 249: Không đáng để vào trong mắt
Chương 250: 250: Tiền anh mang đủ không?
Chương 251: 251: Chính là nó!
Chương 252: 252: Một tí vấn đề cũng không có
Chương 253: 253: Đừng làm con chốt thí
Chương 254: 254: Không chịu thua, cam chịu chết
Chương 255: 255: Đại công cáo thành!
Chương 256: 256: Càn quét đi!
Chương 257: 257: Tâm ấy có thể nuốt cả trời
Chương 258: 258: Dã tâm - trò cười
Chương 259: 259: Không được bắn
Chương 260: 260: Không thể không
Chương 261: 261: Con đường, đi rồi, không quay đầu lại
Chương 262: 262: Tủi nhục
Chương 263: 263: Cô muốn tát tai bà ta không?
Chương 264: 264: Ăn tát không thiệt
Chương 265: 265: Tự bán mình đi
Chương 266: 266: Ông chủ, việc này đùa không vui
Chương 267: 267: Trụ sở chính Thúy Trúc Hiên!
Chương 268: 268: Xong việc rồi
Chương 269: 269: Tập trung một nhà
Chương 270: 270: Nhảy một điệu múa
Chương 271: 271: Trò cười không buồn cười
Chương 272: 272: Không muộn
Chương 273: 273: Một quân bài tốt
Chương 274: 274: Dù thế nào ngài cũng là cha
Chương 275: 275: Mười phút
Chương 276: 276: Tình người lớn bằng trời
Chương 277: 277: Người rưỡi
Chương 278: 278: Một chút cũng không ngốc
Chương 279: 279: Thiên đàng
Chương 280: 280: Núi hạ lan
Chương 281: 281: Giao hết cho tôi đi
Chương 282: 282: Xảo trá không?
Chương 283: 283: Trứng vịt hoang
Chương 284: 284: Bạch mao lang vương
Chương 285: 285: Bọn săn trộm
Chương 286: 286: Lưu lại tiền mua đường
Chương 287: 287: Lương tâm
Chương 288: 288: Kẻ điên
Chương 289: 289: Chùi mông
Chương 290: 290: Máy bay
Chương 291: 291: Có hứng thú nghe chuyện cũ không
Chương 292: 292: Đến người nào tôi hãm hiếp người đó
Chương 293: 293: Nơi này?
Chương 294: 294: Nói cho hắn biết
Chương 295: 295: Gấu Bắc Cực đói khát
Chương 296: 296: Chết chung đi!
Chương 297: 297: Hoa cách tang
Chương 298: 298: So tài... tiểu
Chương 299: 299: Tôi hiểu chuyện gì rồi
Chương 300: 300: Đào hố
Chương 301: 301: Mai phục
Chương 302: 302: Đánh cuộc
Chương 303: 303: Bẫy sập
Chương 304: 304: Ướt rồi
Chương 305: 305: Răng Gấu sắp đến
Chương 306: 306: Nhập cuộc
Chương 307: 307: Biến cố
Chương 308: 308: Tao muốn giết mày!
Chương 309: 309: Đuổi!
Chương 310: 310: Hôn mê
Chương 311: 311: Quyền lợi đỉnh cao
Chương 312: 312: Kêu gọi viện binh
Chương 313: 313: Thập nhị dực thiên sứ
Chương 314: 314: Mãi mãi hạnh phúc
Không tìm thấy chương nào phù hợp