Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 9: Khế ước bán mình
Cập nhật: 1 week ago
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Tiền này không
thể đưa cho nàng” Lâm Tiểu Trúc lên tiếng nói với lão nhân râu dê, Tần
thị quay đầu nhịn nàng, ngoác miệng mắng “người cậu ma quỷ của ngươi còn đang nằm ngay đơ ở nhà kìa, tiền này không đủ cho hắn đánh bạc trong
nửa tháng” nói xong lại giơ tay về phía trước, suýt chút nữa thì đụng
trúng vạt áo của lão nhân râu dê “mau đi đi, sắc trời không còn sớm, các ngươi cần phải rời núi nữa” ra vẻ suy nghĩ cho bọn họ.
Lão nhân râu dê bị ác phụ này ép bức vốn rất khó chịu giờ thấy nàng giơ móng vuốt đến trước mặt, khó chịu như nước lũ tràn bờ, bất chấp công tử nghĩ gì, vỗ bàn quát ầm lên “ai nói sẽ cho ngươi thêm năm mươi văn tiền”
“Không đủ hai trăm năm mươi văn tiền, không bán” Tần thị tín vốn nóng nảy, bị hét như vậy thì cơn tức cũng trào lên, trừng mắt rống lại, dù sao công tử kia cũng thích Lâm Tiểu Trúc, nhất định sẽ mua nên nàng không thèm sợ lão già này.
“Ngươi…” lão nhân râu dê cảm thấy đỉnh đầu như bốc khói, hận không thể tát cho điêu phụ kia một cái.
Sơn dân đều bị biểu hiện của Tần thị làm ngây người, bọn họ vẫn luôn e ngại mấy quý nhân từ ngoài vào, cứ sợ sẽ làm mấy vị gia này mất hứng, nào ngờ Tần thị lại bưu hãn như vậy, dám rống to với vị lão gia kia.
Thiếu niên vẫn vẻ mặt lạnh nhạt nhìn hai người giằng co, không ý giúp đỡ.
“Bán hay không, không phải do ngươi nói.” Thanh âm thanh thúy của Lâm Tiểu Trúc dị thường vang dội trong không khí đang yên tĩnh “ta chưa từng bán mình cho nành ngươi, bán hay không là do ta làm chủ” nói xong còn e Tần thị chưa đủ tức mà bỏ thêm một câu “tiền cũng không thể cho ngươi, đó là tiền ta bán mình, cho nên ta sẽ thu”
“Ngươi…” Tần thị bị chọc tức không hề nhẹ, không nhiều lời liền giơ tay lên, tính cho Lâm Tiểu Trúc một cái tát.
Nửa năm qua Lâm Tiểu Trúc không bị đánh đến tàn phế cũng nhờ nàng thông minh, vừa rồi nói xong, biết chắc Tần thị sẽ động thủ nên đã sớm đề phòng, lắc người tránh né, cái tát của Tần thị liền rơi vào hư không.
“Ngươi còn dám trốn?” đây là những lời Tần thị nói nhiều nhất sau khi Lâm Tiểu Trúc đến Hạ gia thôn, nói xong còn giơ tay muốn tiếp tục đánh. Bị sơn dân vây quanh cho nên chỗ này không rộng lắm, Tần thị nắm chắc lần này sẽ đắc thủ.
Những lời này là Lâm Tiểu Trúc đến Hạ gia hậu, Tần thị lặp lại nhiều nhất một câu. Hiện tại vẫn là không nề này phiền còn nói một lần, giơ lên bàn tay liền muốn đuổi theo “Dừng tay!” lão nhân râu dê thấy thế quát to một tiếng, trừng mắt, cả người tản ra khí thế uy nghiêm làm cho thôn dân sợ tới mức không dám thở. Tư thái uy vũ như vậy, dù người nóng tính nhất trong thôn cũng không có được nửa uy phong như thế, quý nhân không hổ là quý nhân. Nghĩ vậy mọi người lại nhìn về phía thiếu niên, thân phận hắn còn cao quý hơn lão nhân kia, không biết khi nổi giận thì sẽ thế nào.
Thiếu niên vẫn bất động than sắc, vẻ mặt thản nhiên, thanh âm không nhanh không chậm chỉ vào cống rãnh trước mặt nói “A Uy, nếu nàng lại đánh người, ngươi liền ném nàng vào cống rãnh kia đi”
Cống rãnh đó nước chỉ tới đầu gồi, không chết người được nhưng cả thân đầy bùn thối là không thể tránh được.
Đại hán cùng đi nấu cháo với Lâm Tiểu Trúc “dạ” một tiếng, thanh âm như chuông vỡ làm mọi người lại giật mình lần nữa. Cái này còn chưa tính là gì, hắn tùy tiện vung tay vào cái cây sau lưng một cái, thân cây liền răng rắc rồi ngã gục. A Uy xoay người lại, quét mắt nhìn thôn dân một cái, làm cho Tần thị sợ tới mức thối lui mấy bước, khi đó mời hừ nhẹ một tiếng rồi trở lại đứng sau lưng thiếu niên.
Thôn dân nhìn sáu đại hạn cường tráng như A Uy đứng sau lưng thiếu niên thì kinh hãi tăng thêm một bậc, không dám ho he.
“Được rồi, ngươi đi ấn dấu tay lên khế ước đi, hai trăm năm mươi văn tiền sẽ là của nguoi” thiếu niên thản nhiên nói với Lâm Tiểu Trúc
Lão nhân râu dê liền đưa ra mộ tờ giấy và một cái hộp nhỏ đặt lên bàn.
Lâm Tiểu Trúc đi lên vài bước, cầm lấy tờ giấy, nhìn mấy chữ trên giấy, mũi bỗng nhiên thấy chua xót. Đến nơi này, nàng cứ nghĩ mình sẽ chết già ở đây cả đời sẽ vô duyên với văn chương, không ngờ lại có thể nhìn thấy chữ Hán lần nữa.
Lối chữ phồn thể thời cổ đại không làm khó được thạc sĩ Trung văn như nàng, tuy vậy vẫn ngẩng đầu nói với lão nhân râu dê “bá bá, ngài có thể giúp ta đọc nội dung trên này không?”
Có gia gia làm lá chắn nên cử chỉ của nàng không giống người thường cũng có thể hiểu được, tuy nhiên nàng lại xem qua khế ước, còn muốn mình đọc cho nàng nghe thì càng không bình thường chút nào. Lão nhân râu dê liền quay đầu liếc nhìn công tử, thấy hắn ánh mắt thâm thúy, không biết đang nghĩ gì, đành phải nhận láy khế ước, đọc cho Lâm Tiểu Trúc nghe “nữ đồng Lâm Tiểu Trúc tự nguyện bán mình cả đời làm nô, giá hai trăm năm mươi văn tiền”
Nội dung khế ước đã được viết sẵn chỉ cần điền tên, giá cả và địa phương vào là xong. Bọn họ nghĩ lên núi viết chữ sẽ không tiện, chỉ cần cho điểm chỉ rồi sau khi rời núi điền tên cũng được, dù sao trong núi cũng không ai biết chữ, chuyện ấn dấu tay cả đời chắc chỉ làm qua vài lần, cho nên sẽ không ai hỏi nhiều.
Không ngờ Lâm Tiểu Trúc nghe hắn đọc xong liền mở to đôi mắt trong suốt, nhìn hắn hỏi “bá bá, ngươi chắc là trên đó viết tên Lâm Tiểu Trúc sao? Ngươi vừa mới quyết định mua ta, lại vừa thỏa thuận giá cả xong, sao có thể sớm đem tên ta và giá ghi trên giấy được chứ?”
Không chỉ có lão nhân râu dê giật mình, mà Hạ Chính đến tiễn con cũng khẩn trương tiến lên hỏi “lão gia, vừa rồi chúng ta có điểm chỉ, không, không có vấn đề gì chứ?”
Sắc mặt lão nhạn râu dê trở nên khó coi, nhìn chằm chằm Lâm Tiểu Trúc nói “khế ước đã viết xong, chỉ chờ ra khỏi núi sẽ điền tên các ngươi vào, những người khác chỉ có hai trăm văn tiền, ngươi lại được hai trăm năm mươi, còn muốn gì nữa?”
Ngươi mới là hai trăm năm mươi, Lâm Tiểu Trúc thầm mắng trong lòng, kiên trì nói “dù thế nào, ta cũng là bán mình cả đời, ngươi không ghi rõ ràng, ta sao có thể yên tâm” Ánh mắt nhìn thẳng lão nhân râu dê, không chút chịu thua. Tự do của bản thân, dù thế nào nàng cũng phải đấu tranh. Hiện tại tuy rằng ký tử khế nhưng bọn họ lại không điền giá, biết đâu sau này bọn họ cho giá cao, nàng làm cách nào mà chuộc thân được. Kiếp trước đã được giáo dục phải thận trọng trong việc ký hợp đồng, đây lại là khế ước bán mình, nàng càng phải cẩn thận gấp hai trăm lần.
Trong mắt lão nhân râu dê hiện lên tia tán thưởng, tiểu cô nuong thông minh lợi hại không phải dễ gặp. Hai trăn năm mươi văn tiền đổi lấy một bảo bối, cũng đáng, viết vài chữ thôi mà, nhưng nhìn thấy ánh mắt hoài nghi của thôn dân, hắn lại do dự. Nếu hắn viết, chẳng phải tự nhận mình là lừa đảo sao?
Lão nhân râu dê bị ác phụ này ép bức vốn rất khó chịu giờ thấy nàng giơ móng vuốt đến trước mặt, khó chịu như nước lũ tràn bờ, bất chấp công tử nghĩ gì, vỗ bàn quát ầm lên “ai nói sẽ cho ngươi thêm năm mươi văn tiền”
“Không đủ hai trăm năm mươi văn tiền, không bán” Tần thị tín vốn nóng nảy, bị hét như vậy thì cơn tức cũng trào lên, trừng mắt rống lại, dù sao công tử kia cũng thích Lâm Tiểu Trúc, nhất định sẽ mua nên nàng không thèm sợ lão già này.
“Ngươi…” lão nhân râu dê cảm thấy đỉnh đầu như bốc khói, hận không thể tát cho điêu phụ kia một cái.
Sơn dân đều bị biểu hiện của Tần thị làm ngây người, bọn họ vẫn luôn e ngại mấy quý nhân từ ngoài vào, cứ sợ sẽ làm mấy vị gia này mất hứng, nào ngờ Tần thị lại bưu hãn như vậy, dám rống to với vị lão gia kia.
Thiếu niên vẫn vẻ mặt lạnh nhạt nhìn hai người giằng co, không ý giúp đỡ.
“Bán hay không, không phải do ngươi nói.” Thanh âm thanh thúy của Lâm Tiểu Trúc dị thường vang dội trong không khí đang yên tĩnh “ta chưa từng bán mình cho nành ngươi, bán hay không là do ta làm chủ” nói xong còn e Tần thị chưa đủ tức mà bỏ thêm một câu “tiền cũng không thể cho ngươi, đó là tiền ta bán mình, cho nên ta sẽ thu”
“Ngươi…” Tần thị bị chọc tức không hề nhẹ, không nhiều lời liền giơ tay lên, tính cho Lâm Tiểu Trúc một cái tát.
Nửa năm qua Lâm Tiểu Trúc không bị đánh đến tàn phế cũng nhờ nàng thông minh, vừa rồi nói xong, biết chắc Tần thị sẽ động thủ nên đã sớm đề phòng, lắc người tránh né, cái tát của Tần thị liền rơi vào hư không.
“Ngươi còn dám trốn?” đây là những lời Tần thị nói nhiều nhất sau khi Lâm Tiểu Trúc đến Hạ gia thôn, nói xong còn giơ tay muốn tiếp tục đánh. Bị sơn dân vây quanh cho nên chỗ này không rộng lắm, Tần thị nắm chắc lần này sẽ đắc thủ.
Những lời này là Lâm Tiểu Trúc đến Hạ gia hậu, Tần thị lặp lại nhiều nhất một câu. Hiện tại vẫn là không nề này phiền còn nói một lần, giơ lên bàn tay liền muốn đuổi theo “Dừng tay!” lão nhân râu dê thấy thế quát to một tiếng, trừng mắt, cả người tản ra khí thế uy nghiêm làm cho thôn dân sợ tới mức không dám thở. Tư thái uy vũ như vậy, dù người nóng tính nhất trong thôn cũng không có được nửa uy phong như thế, quý nhân không hổ là quý nhân. Nghĩ vậy mọi người lại nhìn về phía thiếu niên, thân phận hắn còn cao quý hơn lão nhân kia, không biết khi nổi giận thì sẽ thế nào.
Thiếu niên vẫn bất động than sắc, vẻ mặt thản nhiên, thanh âm không nhanh không chậm chỉ vào cống rãnh trước mặt nói “A Uy, nếu nàng lại đánh người, ngươi liền ném nàng vào cống rãnh kia đi”
Cống rãnh đó nước chỉ tới đầu gồi, không chết người được nhưng cả thân đầy bùn thối là không thể tránh được.
Đại hán cùng đi nấu cháo với Lâm Tiểu Trúc “dạ” một tiếng, thanh âm như chuông vỡ làm mọi người lại giật mình lần nữa. Cái này còn chưa tính là gì, hắn tùy tiện vung tay vào cái cây sau lưng một cái, thân cây liền răng rắc rồi ngã gục. A Uy xoay người lại, quét mắt nhìn thôn dân một cái, làm cho Tần thị sợ tới mức thối lui mấy bước, khi đó mời hừ nhẹ một tiếng rồi trở lại đứng sau lưng thiếu niên.
Thôn dân nhìn sáu đại hạn cường tráng như A Uy đứng sau lưng thiếu niên thì kinh hãi tăng thêm một bậc, không dám ho he.
“Được rồi, ngươi đi ấn dấu tay lên khế ước đi, hai trăm năm mươi văn tiền sẽ là của nguoi” thiếu niên thản nhiên nói với Lâm Tiểu Trúc
Lão nhân râu dê liền đưa ra mộ tờ giấy và một cái hộp nhỏ đặt lên bàn.
Lâm Tiểu Trúc đi lên vài bước, cầm lấy tờ giấy, nhìn mấy chữ trên giấy, mũi bỗng nhiên thấy chua xót. Đến nơi này, nàng cứ nghĩ mình sẽ chết già ở đây cả đời sẽ vô duyên với văn chương, không ngờ lại có thể nhìn thấy chữ Hán lần nữa.
Lối chữ phồn thể thời cổ đại không làm khó được thạc sĩ Trung văn như nàng, tuy vậy vẫn ngẩng đầu nói với lão nhân râu dê “bá bá, ngài có thể giúp ta đọc nội dung trên này không?”
Có gia gia làm lá chắn nên cử chỉ của nàng không giống người thường cũng có thể hiểu được, tuy nhiên nàng lại xem qua khế ước, còn muốn mình đọc cho nàng nghe thì càng không bình thường chút nào. Lão nhân râu dê liền quay đầu liếc nhìn công tử, thấy hắn ánh mắt thâm thúy, không biết đang nghĩ gì, đành phải nhận láy khế ước, đọc cho Lâm Tiểu Trúc nghe “nữ đồng Lâm Tiểu Trúc tự nguyện bán mình cả đời làm nô, giá hai trăm năm mươi văn tiền”
Nội dung khế ước đã được viết sẵn chỉ cần điền tên, giá cả và địa phương vào là xong. Bọn họ nghĩ lên núi viết chữ sẽ không tiện, chỉ cần cho điểm chỉ rồi sau khi rời núi điền tên cũng được, dù sao trong núi cũng không ai biết chữ, chuyện ấn dấu tay cả đời chắc chỉ làm qua vài lần, cho nên sẽ không ai hỏi nhiều.
Không ngờ Lâm Tiểu Trúc nghe hắn đọc xong liền mở to đôi mắt trong suốt, nhìn hắn hỏi “bá bá, ngươi chắc là trên đó viết tên Lâm Tiểu Trúc sao? Ngươi vừa mới quyết định mua ta, lại vừa thỏa thuận giá cả xong, sao có thể sớm đem tên ta và giá ghi trên giấy được chứ?”
Không chỉ có lão nhân râu dê giật mình, mà Hạ Chính đến tiễn con cũng khẩn trương tiến lên hỏi “lão gia, vừa rồi chúng ta có điểm chỉ, không, không có vấn đề gì chứ?”
Sắc mặt lão nhạn râu dê trở nên khó coi, nhìn chằm chằm Lâm Tiểu Trúc nói “khế ước đã viết xong, chỉ chờ ra khỏi núi sẽ điền tên các ngươi vào, những người khác chỉ có hai trăm văn tiền, ngươi lại được hai trăm năm mươi, còn muốn gì nữa?”
Ngươi mới là hai trăm năm mươi, Lâm Tiểu Trúc thầm mắng trong lòng, kiên trì nói “dù thế nào, ta cũng là bán mình cả đời, ngươi không ghi rõ ràng, ta sao có thể yên tâm” Ánh mắt nhìn thẳng lão nhân râu dê, không chút chịu thua. Tự do của bản thân, dù thế nào nàng cũng phải đấu tranh. Hiện tại tuy rằng ký tử khế nhưng bọn họ lại không điền giá, biết đâu sau này bọn họ cho giá cao, nàng làm cách nào mà chuộc thân được. Kiếp trước đã được giáo dục phải thận trọng trong việc ký hợp đồng, đây lại là khế ước bán mình, nàng càng phải cẩn thận gấp hai trăm lần.
Trong mắt lão nhân râu dê hiện lên tia tán thưởng, tiểu cô nuong thông minh lợi hại không phải dễ gặp. Hai trăn năm mươi văn tiền đổi lấy một bảo bối, cũng đáng, viết vài chữ thôi mà, nhưng nhìn thấy ánh mắt hoài nghi của thôn dân, hắn lại do dự. Nếu hắn viết, chẳng phải tự nhận mình là lừa đảo sao?
Biết Vị Ký
Tác giả: Tọa Chước Linh Linh Thủy
330 chương | 31 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Thâm sơn
Chương 2: 2: Ốc nước ngọt
Chương 3: 3: Bắt thỏ hoang
Chương 4: 4: Người ngoài đến
Chương 5: 5: Thiếu niên
Chương 6: 6: Cho ngươi chút tiện nghi
Chương 7: 7: Cháo thần tiên
Chương 8: 8: Trướng giới
Chương 9: 9: Khế ước bán mình
Chương 10: 10: Rời đi
Chương 11: 11: Hội hợp
Chương 12: 12: Chia bánh
Chương 13: 13: Cháo gà rừng
Chương 14: 14: Giá bát giác
Chương 15: 15: Một đồng tiền
Chương 16: 16: Nấu cháo
Chương 17: 17: Giao dịch
Chương 18: 18: Thân thiết
Chương 19: 19: Sơn trang
Chương 20: 20: Giành chỗ nằm
Chương 21: 21: Tưởng niệm
Chương 22: 22: Nhiệm vụ đặc thù
Chương 23: 23: Công tử gọi ngươi
Chương 24: 24: Họa thủy viên thiên dã
Chương 25: 25: Bạt tiêm
Chương 26: 26: Đấu pháp
Chương 27: 27: Nguyên nhân
Chương 28: 28: Vào phòng bếp
Chương 29: 29: Gọt bí đao
Chương 30: 30: Cử báo
Chương 31: 31: Kiểm tra liền biết
Chương 32: 32: Thì ra là thế
Chương 33: 33: Ngoạn điểm ám chiêu
Chương 34: 34: Ra chiêu
Chương 35: 35: Nhắc nhở
Chương 36: 36: Kết quả
Chương 37: 37: Phát hiện ngoài ý muốn
Chương 38: 38: Xuất khẩu
Chương 39: 39: Lão đầu nhi
Chương 40: 40: Tám mươi hai lượng
Chương 41: 41: Dặn dò
Chương 42: 42: Không lục ngư
Chương 43: 43: Đầu sư tử
Chương 44: 44: Viên thiên dã trở lại
Chương 45: 45: Mọi việc cứ theo lẽ thường
Chương 46: 46: Muốn diễn gì đây?
Chương 47: 47: Nếm thử hương vị
Chương 48: 48: Nếm thử hương vị (2)
Chương 49: 49: Rống đến rống đi
Chương 50: 50: Bán thực đơn
Chương 51: 51: Cho nàng bộc lộ tài năng
Chương 52: 52: Lưu can tiêm
Chương 53: 53: Phật nhảy tường
Chương 54: 54: Ba trăm lượng
Chương 55: 55: Công phu
Chương 56: 56: Ghi danh trù nghệ ban (1)
Chương 57: 57: Ghi danh trù nghệ ban (2)
Chương 58: 58: Ghi danh trù nghệ ban (3)
Chương 59: 59: Ghi danh trù nghệ ban (4)
Chương 60: 60: Ghi danh trù nghệ ban (5)
Chương 61: 61: Trúng tuyển
Chương 62: 62: Ta thực có thể ăn
Chương 63: 63: Phân tổ
Chương 64: 64: Trấn đấu
Chương 65: 65: Ta thật cao hứng
Chương 66: 66: Ta còn có thể
Chương 67: 67: An ủi
Chương 68: 68: Cùng công tử ăn chung
Chương 69: 69: Ai đến trước
Chương 70: 70: Lời bình
Chương 71: 71: Lập uy
Chương 72: 72: Xin lỗi
Chương 73: 73: Nghi hoặc
Chương 74: 74: Thân phận viên thiên dã
Chương 75: 75: Yêu cầu của lâm tiểu trúc
Chương 76: 76: Ước hẹn ba năm
Chương 77: 77: Rối rắm
Chương 78: 78: Bảo nàng đến múc nước
Chương 79: 79: Ngươi lại đây
Chương 80: 80: Đau
Chương 81: 81: Công hiệu thần kỳ
Chương 82: 82: Cứ ra tay
Chương 83: 83: Thắng bại khó liệu
Chương 84: 84: Khiếp sợ
Chương 85: 85: Giúp việc bếp núc
Chương 86: 86: Canh suông tổ yến
Chương 87: 87: Tai họa
Chương 88: 88: Phương pháp ứng đối
Chương 89: 89: Kết quả
Chương 90: 90: Làm sư phụ ngươi thực vinh hạnh
Chương 91: 91: Dạ đàm
Chương 92: 92: Tình cảm
Chương 93: 93: Mưu đồ
Chương 94: 94: Công sự phòng ngự
Chương 95: 95: Tiếp chiêu
Chương 96: 96: Không thú vị
Chương 97: 97: Ban thưởng
Chương 98: 98: Điên chước
Chương 99: 99: Thùng rác
Chương 100: 100: Đạp tuyết thưởng mai
Chương 101: 101: Tiểu bố túi tiền
Chương 102: 102: Ta giữ tiền giùm ngươi
Chương 103: 103: Hoài nghi
Chương 104: 104: Thịt nai nướng
Chương 105: 105: Phẩm trà
Chương 106: 106: Niêm hoa tiếu
Chương 107: 107: Khắc khẩu (thượng)
Chương 108: 108: Khắc khẩu (hạ)
Chương 109: 109: Không được ăn cơm
Chương 110: 110: Ta là người có lòng tham
Chương 111: 111: Hai năm sau
Chương 112: 112: Bí phương
Chương 113: 113: Mặt lạnh
Chương 114: 114: Sử kế tướng tham
Chương 115: 115: Kết quả
Chương 116: 116: Thay đổi quy tắc
Chương 117: 117: Cướp đoạt
Chương 118: 118: Rút thăm
Chương 119: 119: Tái trung
Chương 120: 120: Huynh muội trở mặt
Chương 121: 121: Xử phạt
Chương 122: 122: Nhân vật thần bí
Chương 123: 123: Nói rõ ràng
Chương 124: 124: Chuyện hôn sự của viên thiên dã
Chương 125: 125: Vị cô nương thế nào
Chương 126: 126: Nan đề
Chương 127: 127: Trong cơn giận dữ
Chương 128: 128: Công tử anh minh
Chương 129: 129: Ghen
Chương 130: 130: Hồng khúc mễ
Chương 131: 131: Chất vấn
Chương 132: 132: Cảnh tỉnh
Chương 133: 133: Đem nha đầu kia cho ta đi
Chương 134: 134: Rời khỏi sơn trang
Chương 135: 135: Trên đường
Chương 136: 136: Ái muội
Chương 137: 137: Chỗ ở
Chương 138: 138: Chiếu ứng
Chương 139: 139: Bữa sáng
Chương 140: 140: Viên thiên dã nổi giận
Chương 141: 141: Trách phạt
Chương 142: 142: Nói chuyện với nhau
Chương 143: 143: Thỉnh cầu
Chương 144: 144: Làm nhiệm vụ
Chương 145: 145: Gặp lại cố nhân
Chương 146: 146: Xảo ngộ
Chương 147: 147: Mắc câu
Chương 148: 148
Chương 149: 149: Sự tình có biến
Chương 150: 150: Duệ vương phi đến
Chương 151: 151: Thương tâm
Chương 152: 152: Rau sam và hoa chuối tây
Chương 153: 153: Đường viễn ninh đến
Chương 154: 154: Bạt ti chuối tây
Chương 155: 155: Viên thiên dã ghen
Chương 156: 156: Kích tướng
Chương 157: 157: Ôm nơi phố xá sầm uất
Chương 158: 158: Viên thiên dã đại ngốc
Chương 159: 159: Gặp lại sư phụ
Chương 160: 160: Yêu cầu
Chương 161: 161: Xướng thế nào?
Chương 162: 162: Tương kế tựu kế
Chương 163: 163: Hồi phủ
Chương 164: 164: Cò kè mặc cả
Chương 165: 165: Canh cá chua cay
Chương 166: 166: Khảo đề
Chương 167: 167: Nam việt hoàng tử dực công tử
Chương 168: 168: Thẩm viên
Chương 169: 169: Khiêu khích
Chương 170: 170: Chuẩn bị
Chương 171: 171: Nghị luận
Chương 172: 172: Trận đấu điểm tâm
Chương 173: 173: Phát hiện ngọc bài
Chương 174: 174: Tơ vàng thiêu mạch
Chương 175: 175: Thỉnh tiểu trúc cô nương đi dạo
Chương 176: 176: Làm một bài thơ đi
Chương 177: 177: Chờ mong
Chương 178: 178: Khiếp sợ
Chương 179: 179: Gặp mặt
Chương 180: 180: Cảm động
Chương 181: 181: Du côn lưu manh
Chương 182: 182: Khai trương
Chương 183: 183: Gây sự
Chương 184: 184: Lẩu uyên ương
Chương 185: 185: Rời kinh
Chương 186: 186: Tới chơi
Chương 187: 187: Phong hàn
Chương 188: 188: Bệnh nguy cấp
Chương 189: 189: Vào phủ
Chương 190: 190: Rất giống một người
Chương 191: 191: Nhận thức
Chương 192: 192: Sữa và rau chân vịt
Chương 193: 193: Sữa gừng
Chương 194: 194: Đoan vương phi
Chương 195: 195: Phương pháp
Chương 196: 196: Tranh chấp
Chương 197: 197: Đêm khuya gặp lại
Chương 198: 198: Thẩm tử dực đến cửa đòi người
Chương 199: 199: Hợp thành thạch tín
Chương 200: 200: Xuất phủ
Chương 201: 201: Thẩm viên
Chương 202: 202: Học chơi cờ
Chương 203: 203: Phong vân
Chương 204: 204: Theo ta về nhà
Chương 205: 205: Mượn tiền
Chương 206: 206: Hồi phủ
Chương 207: 207: Cháo gạo tẻ phục linh củ từ
Chương 208: 208: Xung đột
Chương 209: 209: Hối hận
Chương 210: 210: Tuyên tiến cung
Chương 211: 211: Trong cung
Chương 212: 212: Việc vui
Chương 213: 213: Xung đột
Chương 214: 214: Cưỡng hôn
Chương 215: 215: Chuộc thân
Chương 216: 216: Rời đi
Chương 217: 217: Ra đi
Chương 218: 218: Không phải hương vị của nàng
Chương 219: 219: Thẩm tử dực cầu thân
Chương 220: 220: Đuổi theo
Chương 221: 221: Thỉnh nhường một chút
Chương 222: 222: Sử trá
Chương 223: 223: Gặp nhau
Chương 224: 224: Các đi các
Chương 225: 225: Được rồi
Chương 226: 226: Đưa ngươi về kinh thành
Chương 227: 227: Quần áo
Chương 228: 228: Canh gà
Chương 229: 229: Xem bệnh
Chương 230: 230: Chia lìa
Chương 231: 231: Thay đổi
Chương 232: 232: Mưa sa gió giật
Chương 233: 233: Ái muội giữa sông
Chương 234: 234: Khảo y
Chương 235: 235: Trái cây dại
Chương 236: 236: Canh rắn
Chương 237: 237: Gian nan
Chương 238: 238: Bán thực đơn
Chương 239: 239: Cấu tứ đậu hủ
Chương 240: 240: Vịt nướng
Chương 241: 241: Linh y viên thiên dã
Chương 242: 242: Gà tre và bán hạ
Chương 243: 243: Kích thích
Chương 244: 244: Bán họa
Chương 245: 245: Ngài là dực công tử
Chương 246: 246: Đối phó chu đại phu
Chương 247: 247: Mười văn tiền ảo diệu
Chương 248: 248: Hẹn hò dưới ánh trăng
Chương 249: 249: Vịt nướng
Chương 250: 250: Xử lý
Chương 251: 251: Hoàn nhi
Chương 252: 252: Kiếm nàng dâu
Chương 253: 253: Hắn đến đây
Chương 254: 254: Cảm giác ấm áp
Chương 255: 255: Thể chất thay đổi
Chương 256: 256: Giải thích
Chương 257: 257: Rời đi
Chương 258: 258: Phi long
Chương 259: 259: Tây lăng
Chương 260: 260: Vị hôn thê
Chương 261: 261: Trứng kiến
Chương 262: 262: Giằng co
Chương 263: 263: Vị ngon khó cưỡng
Chương 264: 264: Khuyên giải
Chương 265: 265: Tới nam việt quốc
Chương 266: 266: Hải bát trân
Chương 267: 267: Canh cá hoa vàng và thịt om tôm lớn
Chương 268: 268: Hạ sơn và tô tiểu thư
Chương 269: 269: Tin tức
Chương 270: 270: Biến cố
Chương 271: 271: Phản kích
Chương 272: 272: Yết kiến
Chương 273: 273: Rời đi
Chương 274: 274: Mới tới đông việt
Chương 275: 275: Cửa hàng
Chương 276: 276: Điều tra
Chương 277: 277: Đặt mua
Chương 278: 278: Hạ nhân
Chương 279: 279: Gian xảo
Chương 280: 280: Đối phó
Chương 281: 281: Đàm phán
Chương 282: 282: Hợp tác
Chương 283: 283: La gia
Chương 284: 284: Mời ngươi tới vương phủ
Chương 285: 285: Dĩnh vương phi
Chương 286: 286: Cố nhân
Chương 287: 287: Ra khỏi vương phủ
Chương 288: 288: Tính
Chương 289: 289: Không phải người bình thường
Chương 290: 290: Tin tức
Chương 291: 291: Dĩnh vương phi tiêu tiêu
Chương 292: 292: Dĩnh vương phi tiêu tiêu
Chương 293: 293: Hai nữ nhân
Chương 294: 294: Thuyết phục giáo dục
Chương 295: 295: Bách vị lâu và lưu phu nhân
Chương 296: 296: Tin tức bắc yến
Chương 297: 297: Hợp tác
Chương 298: 298: Nghĩa muội
Chương 299: 299: Gặp lại viên thiên dã
Chương 300: 300: Tức chết ta
Chương 301: 301: Giới thiệu cho ngươi làm quen
Chương 302: 302: Quan toà
Chương 303: 303: Nàng là vị hôn thê của ta
Chương 304: 304: Lão gia tử ước định
Chương 305: 305: Trù nghệ đại tài
Chương 306: 306: Hai món thức ăn
Chương 307: 307: Gặp lại ngô bình cường
Chương 308: 308: Đầu bếp hay lão bản
Chương 309: 309: Nàng là chủ mẫu tương lai của ngươi
Chương 310: 310: Hiên viên thành
Chương 311: 311: Ít tiền nhất, ngon nhất
Chương 312: 312: Thuận tiện mang theo
Chương 313: 313: Sự kiện ngọc bài
Chương 314: 314
Chương 315: 315: Ý nghĩa khảo đề
Chương 316: 316: Một hồi yêu say đắm
Chương 317: 317: Đã trở lại
Chương 318: 318: Đệ nhất danh
Chương 319: 319: Công chúa hiên viên triều
Chương 320: 320: An bài hôn lễ
Chương 321: 321: Phản ứng của vợ chồng viên tri bách
Chương 322: 322: Cậu và mợ
Chương 323: 323: Hưu thê
Chương 324: 324: Vương gia
Chương 325: 325: Thu xếp ổn thỏa
Chương 326: 326: Thêm trang
Chương 327: 327: Xuất giá
Chương 328: 328: Đêm tân hôn
Chương 329: 329: Tư vị đẹp nhất
Chương 330: 330: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp