Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 146
Cập nhật: 1 day ago
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lâm Thị.
Hôm nay đặc biệt có đối tác nước ngoài vừa đáp sân bay, bọn họ khoảng năm sáu người đã đến thẳng công ty, được anh nhiệt liệt tiếp đón. Lâm Tạ Phong tự mình dẫn những người đó đi tham quan hết ba mươi tám tầng, hơn hai trăm căn phòng, sau khi xong việc cũng đã hơn mười hai giờ trưa.
Lâm Tạ Phong về phòng, Thư ký Điền đứng ngoài cửa chờ sẵn, vừa thấy anh liền cúi người, anh ta thông báo:
"Lâm Tổng, có người tìm anh."
"Ai?"
"Dạ là...là Đằng Tổng ạ." Thư ký Điền cúi gằm mặt, lời nói ấp úng, cơ thể run rẩy không ngừng.
Lâm Tạ Phong nhìn Thư ký Điền, anh hạ thấp giọng một chút nói nhẹ nhàng:
"Anh ta ở đâu?"
"Dạ trong phòng Tổng giám đốc ạ."
"Anh quay về làm việc đi." Lâm Tạ Phong xua tay, anh mở cửa vào phòng.
Đằng Minh khoanh tay, đứng dựa vào góc bàn làm việc, mắt nhìn chằm chằm ra bên ngoài. Anh ta nghe thấy tiếng cửa mở nhưng không quay đầu lại.
"Anh tới đây làm gì?" Lâm Tạ Phong ngồi xuống chiếc ghế xoay, điềm tĩnh nhìn tên đứng bên cạnh.
"Lâu lâu bạn cũ tới thăm, không được sao?" Đằng Minh lúc này mới quay qua nhìn anh.
"Bạn? Tôi hơi bất ngờ đó." Anh nhếch mép, sự khinh bỉ thể hiện rõ ra mặt.
"Tôi không tới đây gây chuyện! Anh nên mừng vì tôi từ bỏ việc theo đuổi Tư Linh."
"Sao anh dễ dàng bỏ cuộc vậy?" Lâm Tạ Phong ngạc nhiên, nheo mắt quan sát anh ta.
"Nếu không phải tôi chứng kiến cảnh anh đỡ đạn cho Tư Linh. Anh nghĩ tôi dễ dàng bỏ cuộc?"
"Chẳng phải chúng ta nói cạnh tranh công bằng sao?"
"Cạnh tranh công bằng! Anh thắng rồi đó."
Lâm Tạ Phong nghe xong không tự chủ mỉm cười. Đằng Minh đương nhiên là thấy, anh ta buông lời trêu chọc:
"Tôi nói ngừng theo đuổi nhưng không nói sẽ không gặp cô ấy."
Lâm Tạ Phong khuôn mặt biến sắc, anh dập tắt nụ cười, liếc ánh mắt phát ra tia lửa nhìn Đằng Minh:
"Anh muốn làm gì?"
"Nè bình tĩnh, không làm người yêu thì làm bạn. Anh cấm luôn sao?"
"Nếu anh không vượt quá giới hạn tình bạn... Thì không sao!"
Đằng Minh không nói gì, nhướn mày, anh ta gật đầu đồng ý với Lâm Tạ Phong.
"Anh đích thân đến đây chỉ muốn nói với tôi chuyện này?"
"Không phải, còn chuyện khác quan trọng hơn."
"Chuyện gì?"
"Tôi muốn hợp tác với anh."
"Hợp tác? Vì sao lại muốn hợp tác với tôi?" Lâm Tạ Phong thấy khá thích thú, bởi người trước giờ xem anh là kẻ thù nay mở lời đòi hợp tác.
"Hãy bỏ qua hận thù đi! Công ty tôi tuy không mạnh bằng Lâm Thị nhưng cũng nằm trong top mười, tính ra cũng có lợi cho anh."
"Nên anh muốn tôi giúp công ty anh một bước leo lên một trong ba Tập đoàn lớn mạnh nhất của thành phố S?"
"Đúng là không gì qua mắt được anh. Coi như anh giúp tôi, sau này tôi sẽ không làm gì hại đến anh và những người bên cạnh." Đằng Minh đưa ra bản hợp đồng cho Lâm Tạ Phong.
Bản hợp đồng ba trang kín chữ nhưng anh xem hết các điều khoản chỉ có một phút, tất cả đều nhớ trong đầu.
"Dù gì hai gia đình từng thân thiết, coi như tôi thay ba tôi giúp anh để chuộc lại lỗi năm xưa đã đuổi chú Đằng ra khỏi công ty." Lâm Tạ Phong cầm bút bi anh để trong túi áo khoác vẽ vài nét điêu luyện vào bản hợp đồng rồi đưa lại Đằng Minh.
Anh ta cười hài lòng, đứng thẳng dậy,đưa tay ra trước mặt Lâm Tạ Phong:
"Mong sau này giúp đỡ nhiều hơn."
Lâm Tạ Phong rời khỏi ghế, anh bắt tay lại với anh ta, cười nói:
"Hợp tác vui vẻ."
Đằng Minh cầm theo bản hợp đồng rời khỏi phòng.
Hôm nay đặc biệt có đối tác nước ngoài vừa đáp sân bay, bọn họ khoảng năm sáu người đã đến thẳng công ty, được anh nhiệt liệt tiếp đón. Lâm Tạ Phong tự mình dẫn những người đó đi tham quan hết ba mươi tám tầng, hơn hai trăm căn phòng, sau khi xong việc cũng đã hơn mười hai giờ trưa.
Lâm Tạ Phong về phòng, Thư ký Điền đứng ngoài cửa chờ sẵn, vừa thấy anh liền cúi người, anh ta thông báo:
"Lâm Tổng, có người tìm anh."
"Ai?"
"Dạ là...là Đằng Tổng ạ." Thư ký Điền cúi gằm mặt, lời nói ấp úng, cơ thể run rẩy không ngừng.
Lâm Tạ Phong nhìn Thư ký Điền, anh hạ thấp giọng một chút nói nhẹ nhàng:
"Anh ta ở đâu?"
"Dạ trong phòng Tổng giám đốc ạ."
"Anh quay về làm việc đi." Lâm Tạ Phong xua tay, anh mở cửa vào phòng.
Đằng Minh khoanh tay, đứng dựa vào góc bàn làm việc, mắt nhìn chằm chằm ra bên ngoài. Anh ta nghe thấy tiếng cửa mở nhưng không quay đầu lại.
"Anh tới đây làm gì?" Lâm Tạ Phong ngồi xuống chiếc ghế xoay, điềm tĩnh nhìn tên đứng bên cạnh.
"Lâu lâu bạn cũ tới thăm, không được sao?" Đằng Minh lúc này mới quay qua nhìn anh.
"Bạn? Tôi hơi bất ngờ đó." Anh nhếch mép, sự khinh bỉ thể hiện rõ ra mặt.
"Tôi không tới đây gây chuyện! Anh nên mừng vì tôi từ bỏ việc theo đuổi Tư Linh."
"Sao anh dễ dàng bỏ cuộc vậy?" Lâm Tạ Phong ngạc nhiên, nheo mắt quan sát anh ta.
"Nếu không phải tôi chứng kiến cảnh anh đỡ đạn cho Tư Linh. Anh nghĩ tôi dễ dàng bỏ cuộc?"
"Chẳng phải chúng ta nói cạnh tranh công bằng sao?"
"Cạnh tranh công bằng! Anh thắng rồi đó."
Lâm Tạ Phong nghe xong không tự chủ mỉm cười. Đằng Minh đương nhiên là thấy, anh ta buông lời trêu chọc:
"Tôi nói ngừng theo đuổi nhưng không nói sẽ không gặp cô ấy."
Lâm Tạ Phong khuôn mặt biến sắc, anh dập tắt nụ cười, liếc ánh mắt phát ra tia lửa nhìn Đằng Minh:
"Anh muốn làm gì?"
"Nè bình tĩnh, không làm người yêu thì làm bạn. Anh cấm luôn sao?"
"Nếu anh không vượt quá giới hạn tình bạn... Thì không sao!"
Đằng Minh không nói gì, nhướn mày, anh ta gật đầu đồng ý với Lâm Tạ Phong.
"Anh đích thân đến đây chỉ muốn nói với tôi chuyện này?"
"Không phải, còn chuyện khác quan trọng hơn."
"Chuyện gì?"
"Tôi muốn hợp tác với anh."
"Hợp tác? Vì sao lại muốn hợp tác với tôi?" Lâm Tạ Phong thấy khá thích thú, bởi người trước giờ xem anh là kẻ thù nay mở lời đòi hợp tác.
"Hãy bỏ qua hận thù đi! Công ty tôi tuy không mạnh bằng Lâm Thị nhưng cũng nằm trong top mười, tính ra cũng có lợi cho anh."
"Nên anh muốn tôi giúp công ty anh một bước leo lên một trong ba Tập đoàn lớn mạnh nhất của thành phố S?"
"Đúng là không gì qua mắt được anh. Coi như anh giúp tôi, sau này tôi sẽ không làm gì hại đến anh và những người bên cạnh." Đằng Minh đưa ra bản hợp đồng cho Lâm Tạ Phong.
Bản hợp đồng ba trang kín chữ nhưng anh xem hết các điều khoản chỉ có một phút, tất cả đều nhớ trong đầu.
"Dù gì hai gia đình từng thân thiết, coi như tôi thay ba tôi giúp anh để chuộc lại lỗi năm xưa đã đuổi chú Đằng ra khỏi công ty." Lâm Tạ Phong cầm bút bi anh để trong túi áo khoác vẽ vài nét điêu luyện vào bản hợp đồng rồi đưa lại Đằng Minh.
Anh ta cười hài lòng, đứng thẳng dậy,đưa tay ra trước mặt Lâm Tạ Phong:
"Mong sau này giúp đỡ nhiều hơn."
Lâm Tạ Phong rời khỏi ghế, anh bắt tay lại với anh ta, cười nói:
"Hợp tác vui vẻ."
Đằng Minh cầm theo bản hợp đồng rời khỏi phòng.
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Tác giả: Chun
220 chương | 300 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171: Phần 2
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Không tìm thấy chương nào phù hợp