Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 86
Cập nhật: 1 week ago
|
~4 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Oạch? Còn có chuyện ôm ấp thân thiết nữa? Yến Minh Cơ kia là loại người gì…
À quên, rất nhỏ… Phải, Diệp Đông Doanh phải hơn Yến Minh Cơ mười tuổi, lúc đó hắn có bế nàng ta, cũng giống như anh lớn bế con nít đi.
- Nhưng… nhưng… – Ta lại kháng cự – Bây giờ không thể, ta và ngươi to xác như vậy, không thể để ở cái tư thế này….!
- Đối với ta, Cơ Nhi lúc nào cũng nhỏ! – Diệp Đông Doanh dịu dàng nói, còn vỗ vỗ ta như một đứa trẻ.
Hết đỡ được a, ôi ôi ta phải làm gì? Sống chết nhảy xuống và thú nhận mình không phải Yến Minh Cơ? Hắn sẽ giết ta chắc, mà ta còn chưa muốn chết sớm, nhất là chết đau đớn. Các người có thấy một chưởng của hắn xới tung cả khu rừng không? Chuyện đó không thể đùa được…
Ta bối rối, ta không dám đối mặt với chuyện này, càng không dám ngẩng lên nhìn hắn. Sẵn tiện ở trong lòng hắn cũng âm ấm, ta giả vờ buồn ngủ, rúc rúc một chút vào người hắn như một đứa trẻ. Đợi hắn lơ là cảnh giác ta lại đào tẩu ~.~
- Cơ Nhi, nàng đừng để Thần Hi gạt nữa, hãy tránh xa hắn! Kể cả hoàng huynh của nàng có giao kết với hắn hay không, nàng cũng hãy theo ta tránh thoát, ở với hắn nhất định không có kết quả tốt đẹp…! – Hắn lại thủ thỉ bên tai ta.
- Ta không hiểu, Đông Doanh! – Lúc này ta mới dám ngước mắt lên nhìn một chút, đầy băn khoăn nói – Các ngươi là huynh đệ, tại sao phải vì một cái ngai vàng mà oán ghét lẫn nhau như vậy, thậm chí có thể diệt trừ huynh đệ của mình sao?
Diệp Đông Doanh vẫn bình thản như nước, thần thái không một chút bụi bặm pha tạp, cũng không tỏ ra bi thương hay bất đắc dĩ, hắn chỉ mỉm cười mà nói:
- Những người kia chưa tính đến, nhưng Thần Hi thì không thể!
- Tại sao? Hắn cũng là huynh đệ của ngươi, tại sao lại ghét hắn như vậy? – Ta nhớ đến Diệp Đông Doanh trong rừng hôm đó có ý diệt trừ, hãm hại Thần Hi rõ ràng.
- Vì hắn có khả năng lớn không phải huynh đệ ruột thịt của ta, cũng không phải con ruột của phụ hoàng! – Nhị hoàng tử nói, âm điệu như có tám, chín phần khẳng định.
Chỉ có ta là ngạc nhiên tột độ, Hi Nhi có thể là con hoang sao? Ta còn nghĩ hắn đúng là con của lão bảy mươi, nên hai cha con cùng có có cái tính háo sắc như vậy …
À quên, rất nhỏ… Phải, Diệp Đông Doanh phải hơn Yến Minh Cơ mười tuổi, lúc đó hắn có bế nàng ta, cũng giống như anh lớn bế con nít đi.
- Nhưng… nhưng… – Ta lại kháng cự – Bây giờ không thể, ta và ngươi to xác như vậy, không thể để ở cái tư thế này….!
- Đối với ta, Cơ Nhi lúc nào cũng nhỏ! – Diệp Đông Doanh dịu dàng nói, còn vỗ vỗ ta như một đứa trẻ.
Hết đỡ được a, ôi ôi ta phải làm gì? Sống chết nhảy xuống và thú nhận mình không phải Yến Minh Cơ? Hắn sẽ giết ta chắc, mà ta còn chưa muốn chết sớm, nhất là chết đau đớn. Các người có thấy một chưởng của hắn xới tung cả khu rừng không? Chuyện đó không thể đùa được…
Ta bối rối, ta không dám đối mặt với chuyện này, càng không dám ngẩng lên nhìn hắn. Sẵn tiện ở trong lòng hắn cũng âm ấm, ta giả vờ buồn ngủ, rúc rúc một chút vào người hắn như một đứa trẻ. Đợi hắn lơ là cảnh giác ta lại đào tẩu ~.~
- Cơ Nhi, nàng đừng để Thần Hi gạt nữa, hãy tránh xa hắn! Kể cả hoàng huynh của nàng có giao kết với hắn hay không, nàng cũng hãy theo ta tránh thoát, ở với hắn nhất định không có kết quả tốt đẹp…! – Hắn lại thủ thỉ bên tai ta.
- Ta không hiểu, Đông Doanh! – Lúc này ta mới dám ngước mắt lên nhìn một chút, đầy băn khoăn nói – Các ngươi là huynh đệ, tại sao phải vì một cái ngai vàng mà oán ghét lẫn nhau như vậy, thậm chí có thể diệt trừ huynh đệ của mình sao?
Diệp Đông Doanh vẫn bình thản như nước, thần thái không một chút bụi bặm pha tạp, cũng không tỏ ra bi thương hay bất đắc dĩ, hắn chỉ mỉm cười mà nói:
- Những người kia chưa tính đến, nhưng Thần Hi thì không thể!
- Tại sao? Hắn cũng là huynh đệ của ngươi, tại sao lại ghét hắn như vậy? – Ta nhớ đến Diệp Đông Doanh trong rừng hôm đó có ý diệt trừ, hãm hại Thần Hi rõ ràng.
- Vì hắn có khả năng lớn không phải huynh đệ ruột thịt của ta, cũng không phải con ruột của phụ hoàng! – Nhị hoàng tử nói, âm điệu như có tám, chín phần khẳng định.
Chỉ có ta là ngạc nhiên tột độ, Hi Nhi có thể là con hoang sao? Ta còn nghĩ hắn đúng là con của lão bảy mươi, nên hai cha con cùng có có cái tính háo sắc như vậy …
Chọn Thiên Hạ, Chẳng Chọn Giai Nhân
Tác giả: Tử Y thiếu nữ
160 chương | 129 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Thần tiên ca ca vs tiểu yêu nghiệt
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8: Cũng có kẻ khinh ghét ta
Chương 9: 9
Chương 10: 10: Một đàn soái ca
Chương 11: 11
Chương 12: 12: Cuộc chiến giành ngôi vị
Chương 13: 13
Chương 14: 14: Ngũ hoàng tử
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19: Kẻ cắp cũng có bà già
Chương 20: 20
Chương 21: 21: Nhị hoàng tử:
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24: Ta nổi giận:
Chương 25: 25
Chương 26: 26: Hắn muốn lấy thiên hạ
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34: Ám sát
Chương 35: 35
Chương 36: 36: Ai đã bắn mũi tên
Chương 37: 37: WARNING 15 hớ hớ
Chương 38: 38
Chương 39: 39: Hắn chọn thiên hạ:
Chương 40: 40
Chương 41: 41: Ta nhất định rời đi
Chương 42: 42
Chương 43: 43: Đã vô ơn, lại còn làm kẻ cướp
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46: Tiến nhập giang hồ
Chương 47: 47
Chương 48: 48: Tìm dược sư
Chương 49: 49
Chương 50: 50: Cao nhân
Chương 51: 51
Chương 52: 52: Kì quái dược sư
Chương 53: 53
Chương 54: 54: Gả cho lừa nhỏ
Chương 55: 55
Chương 56: 56: Tránh không được nghiệp chướng [16 ]
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59: Chưa hết trăng mật đã muốn chia tay (1)
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62: Chưa hết trăng mật đã muốn chia tay (2)
Chương 63: 63
Chương 64: 64: Không chịu nổi
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72: Tránh vỏ dưa, đụng phải vỏ dừa
Chương 73: 73
Chương 74: 74: Ngươi có bao nhiêu liêm xỉ
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78: Vì muốn đào tẩu, tự dối lương tâm một chút
Chương 79: 79
Chương 80: 80: Diệp đông doanh vào cuộc
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83: Thâm độc
Chương 84: 84
Chương 85: 85: Oan tình với diệp đông doanh:
Chương 86: 86
Chương 87: 87: Ác tâm
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91: Gặp lại
Chương 92: 92
Chương 93: 93: Làm người có quá nhiều vướng bận (1)
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96: Làm người có quá nhiều vướng bận (2)
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100: Phiền phức
Chương 101: 101
Chương 102: 102: Suy nghĩ của ta(1)
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105: Suy nghĩ của ta (2)
Chương 106: 106
Chương 107: 107: Dưới cơn mưa…
Chương 108: 108: Thì ra ta cũng không quá mạnh mẽ
Chương 109: 109
Chương 110: 110: Y nói gà, ta vẫn nói vịt:
Chương 111: 111
Chương 112: 112: Diệp phương thành
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117: Diệp đông doanh còn sống?:
Chương 118: 118: Mưu đồ Của diệp đông doanh:
Chương 119: 119
Chương 120: 120: Trong rừng trúc
Chương 121: 121
Chương 122: 122: Chưa kịp nở đã tàn…:
Chương 123: 123
Chương 124: 124: Trống rỗng
Chương 125: 125
Chương 126: 126: Giữa cánh đồng:
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132: Quyết tâm của diệp phương thành
Chương 133: 133
Chương 134: 134: Quãng thời gian tốt đẹp…
Chương 135: 135
Chương 136: 136: Phiên ngoại thiên hạ (1)
Chương 137: 137
Chương 138: 138: Tính toán của mỗi người
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141: Chỉ cần có ngươi, suốt đời ta không cần cẩn thận:
Chương 142: 142
Chương 143: 143: Trời xanh nổi bão:
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148: Đêm trước ly biệt
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Không tìm thấy chương nào phù hợp