Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 57: Ba thiếu gia của nhà họ Đông (1)
Cập nhật: 1 week ago
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Dọn vào trong phòng mà Thư Yên tìm thay mẹ con bọn họ, quỹ đạo
sinh hoạt hình như lại khôi phục yên tĩnh, cả tuần nay, mẹ con Vô Song
quả thật rất yên bình, Đông Bác Hải giống như là bốc hơi khỏi nhân gian
vậy, không có xuất hiện nữa! Cơn thịnh nộ của cô đã bình thường trở lại, cũng đã
từng nghĩ tới, ngày đó lời nói của mình có phải rất quá đáng hay không,
ngẫm nghĩ lại, cô cảm thấy mình không sai, Đông Bác Hải vốn chính là một nhị thế tổ (anh chàng nhà giàu có) cuồng vọng tự đại, tự phụ, đáng đời
cho chịu chút dạy dỗ.
“Nhị thiếu gia, xin lỗi, ngài phải chờ một lát rồi, chủ tịch đang đi họp!” Giữa hai lông mày của cô gái quầy tiếp tân tản ra vẻ rõ ràng là chán ghét, giọng nói vẫn cung kính.
“Họp cái gì mà lâu như vậy, một giờ trước tôi gọi điện thoại, ai đó đã nói ông ấy đang đi họp, đến bây giờ còn chưa xong, vẫn chưa chịu kết thúc.” Đông Đông Hải chịu không nổi phiền chán mà hét lên. Cô gái quầy tiếp tân nhíu nhíu mày, khóe miệng hơi nhếch, giọng nói vẫn thấp mềm mại:
“Nhị thiếu gia, ngài đứng sẽ mệt đó, hay là đến phòng nghỉ ngơi chờ một chút, cũng sắp xong rồi!”
“Bản thiếu gia không đợi được nữa, mau gọi điện thoại bảo cha tôi ra ngoài, nói tôi tìm ông ấy có việc gấp!” Anh ta lớn giọng thúc giục. Giọng điệu lớn đó, những người trong văn phòng đều có thể nghe thấy, mọi người dường như cũng thấy nhưng lại không thể trách, đầu đều cúi xuống, Ngả Mễ đang đưa đồ cho Vô Song, nghe giọng oang oang của Đông Đông Hải, lạnh lùng
“xì” một tiếng,
“Đồ ngu ngốc!”
“Anh ta là ai?” Vô Song liếc Đông Đông Hải một cái, hỏi.
“Còn có thể là ai, nhị thiếu gia của Đông gia chứ ai.” Ngả Mễ nói thực sự không nịnh nọt, nhìn lại anh ta một cái, cô ấy cúi người, tựa đầu lại gần bên tai Vô Song,
“Trong ba thiếu gia, thì anh ta coi như là cực phẩm.” Cực phẩm?
“Có ý gì?”
“Ý chính là đại ngu ngốc đó!” Éc......
“Chuyện xưa của nhà họ Đông rất đặc sắc, Vô Song chờ đến bữa trưa, tôi sẽ từ từ nói cho cô biết, tôi đi trước đây, ha ha!” Xoay người, Ngả Mễ mỉm cười bước đi. Bên kia vẫn còn đang dây dưa ——
“Nhị thiếu gia, Chủ tịch đã dặn rồi, trong lúc họp, mặc kệ là không được quấy nhiễu, ngài hãy chờ một lát đi!”
“Tôi là người ngoài sao? Tôi là con trai ông ấy, về sau có thể là người lãnh đạo trực tiếp của cô, hãy nên thức thời đi!” Đông Đông Hải phát ra cảnh cáo cuối cùng, quét cô ấy từ trên xuống dưới một lượt, dáng người xinh đẹp như vậy, sao mà đầu óc lại mất linh quang như vậy! Cô gái quầy tiếp tân không thèm tranh cãi! Loại người đại ngu ngốc như vậy, còn muốn tiếp quản Đông Vũ hoàn cầu, đi ăn cứt đi! Ông không cần phải làm cao, lão nương tôi sẽ tự động nghỉ việc. Bởi vì không tới nửa năm, Đông Vũ hoàn cầu không phải bị ông phá đổ thì không được! Hắng giọng một cái, cô gái quầy tiếp tân còn đang quyết định có nên tính sổ với anh ta không, vừa muốn mở miệng, thì lại bị người ta nhanh chân trước rồi.
“Đông nhị thiếu gia, bên này xin mời!” Vô Song tao nhã ung dung đi tới, tay làm tư thế mời Đông Đông Hải.
“Cô...... mới tới?” Hai con mắt đắm đuối quan sát một vòng trên người Vô Song, rồi dừng lại mấy giây trên b* ng*c lớn của cô, cuối cùng mắt ngừng ở gương mặt xinh đẹp tinh khiết của cô, vẻ đẹp của cô ấy giống như loại thuần khiết mà không lẳng lơ, làm cho người ta cảm thấy rất nhẹ nhàng khoan khoái.
“Đúng vậy.” Vô Song khẽ mỉm cười. Cô khẽ mỉm cười, lại nhẹ nhàng giải tán được lửa giận trong lòng của Đông Đông Hải, vốn là khuôn mặt tuấn tú đang tức giận, lại lộ ra nụ cười l* m*ng,
“Cô tên gì?”
“Chúc Vô Song!”
“Chúc Vô Song...... Tên rất hay, tan việc có rãnh hay không, cùng nhau ăn một bữa cơm đi!” Anh ta tiến về phía cô, nụ cười bên môi sâu hơn. Không thể phủ nhận, dáng dấp của tên đại sắc quỷ này thật đúng là khá tốt, là một anh chàng đẹp trai, nhưng so ra còn kém xa Đông tam thiếu, hơn nữa thấy thế nào hai người cũng không giống như là một mẹ sinh ra. Nếu như nói, cô cảm thấy Đông Bác Hải đáng ghét, thì Đông Đông Hải lại khiến cho cô cảm thấy ghê tởm, giống như là con ruồi, hận không thể một cái tát đánh bay anh ta. Vô Song không giận, vẫn như cũ cười nhạt,
“Nhị thiếu gia tìm chủ tịch, mời đi theo tôi!” Đối với sự đùa giỡn của anh ta, cô không xem ra gì, xoay người, quản khỉ gió anh ta có theo hay không. Nhìn bóng lưng kiêu ngạo đường cong dáng người của cô, hai con mắt đắm đuối của Đông Đông Hải cũng sắp rớt ra rồi, mãnh liệt nuốt vài ngụm nước bọt, giống như con chó Nhật đi theo vậy.
“Nhị thiếu gia, xin lỗi, ngài phải chờ một lát rồi, chủ tịch đang đi họp!” Giữa hai lông mày của cô gái quầy tiếp tân tản ra vẻ rõ ràng là chán ghét, giọng nói vẫn cung kính.
“Họp cái gì mà lâu như vậy, một giờ trước tôi gọi điện thoại, ai đó đã nói ông ấy đang đi họp, đến bây giờ còn chưa xong, vẫn chưa chịu kết thúc.” Đông Đông Hải chịu không nổi phiền chán mà hét lên. Cô gái quầy tiếp tân nhíu nhíu mày, khóe miệng hơi nhếch, giọng nói vẫn thấp mềm mại:
“Nhị thiếu gia, ngài đứng sẽ mệt đó, hay là đến phòng nghỉ ngơi chờ một chút, cũng sắp xong rồi!”
“Bản thiếu gia không đợi được nữa, mau gọi điện thoại bảo cha tôi ra ngoài, nói tôi tìm ông ấy có việc gấp!” Anh ta lớn giọng thúc giục. Giọng điệu lớn đó, những người trong văn phòng đều có thể nghe thấy, mọi người dường như cũng thấy nhưng lại không thể trách, đầu đều cúi xuống, Ngả Mễ đang đưa đồ cho Vô Song, nghe giọng oang oang của Đông Đông Hải, lạnh lùng
“xì” một tiếng,
“Đồ ngu ngốc!”
“Anh ta là ai?” Vô Song liếc Đông Đông Hải một cái, hỏi.
“Còn có thể là ai, nhị thiếu gia của Đông gia chứ ai.” Ngả Mễ nói thực sự không nịnh nọt, nhìn lại anh ta một cái, cô ấy cúi người, tựa đầu lại gần bên tai Vô Song,
“Trong ba thiếu gia, thì anh ta coi như là cực phẩm.” Cực phẩm?
“Có ý gì?”
“Ý chính là đại ngu ngốc đó!” Éc......
“Chuyện xưa của nhà họ Đông rất đặc sắc, Vô Song chờ đến bữa trưa, tôi sẽ từ từ nói cho cô biết, tôi đi trước đây, ha ha!” Xoay người, Ngả Mễ mỉm cười bước đi. Bên kia vẫn còn đang dây dưa ——
“Nhị thiếu gia, Chủ tịch đã dặn rồi, trong lúc họp, mặc kệ là không được quấy nhiễu, ngài hãy chờ một lát đi!”
“Tôi là người ngoài sao? Tôi là con trai ông ấy, về sau có thể là người lãnh đạo trực tiếp của cô, hãy nên thức thời đi!” Đông Đông Hải phát ra cảnh cáo cuối cùng, quét cô ấy từ trên xuống dưới một lượt, dáng người xinh đẹp như vậy, sao mà đầu óc lại mất linh quang như vậy! Cô gái quầy tiếp tân không thèm tranh cãi! Loại người đại ngu ngốc như vậy, còn muốn tiếp quản Đông Vũ hoàn cầu, đi ăn cứt đi! Ông không cần phải làm cao, lão nương tôi sẽ tự động nghỉ việc. Bởi vì không tới nửa năm, Đông Vũ hoàn cầu không phải bị ông phá đổ thì không được! Hắng giọng một cái, cô gái quầy tiếp tân còn đang quyết định có nên tính sổ với anh ta không, vừa muốn mở miệng, thì lại bị người ta nhanh chân trước rồi.
“Đông nhị thiếu gia, bên này xin mời!” Vô Song tao nhã ung dung đi tới, tay làm tư thế mời Đông Đông Hải.
“Cô...... mới tới?” Hai con mắt đắm đuối quan sát một vòng trên người Vô Song, rồi dừng lại mấy giây trên b* ng*c lớn của cô, cuối cùng mắt ngừng ở gương mặt xinh đẹp tinh khiết của cô, vẻ đẹp của cô ấy giống như loại thuần khiết mà không lẳng lơ, làm cho người ta cảm thấy rất nhẹ nhàng khoan khoái.
“Đúng vậy.” Vô Song khẽ mỉm cười. Cô khẽ mỉm cười, lại nhẹ nhàng giải tán được lửa giận trong lòng của Đông Đông Hải, vốn là khuôn mặt tuấn tú đang tức giận, lại lộ ra nụ cười l* m*ng,
“Cô tên gì?”
“Chúc Vô Song!”
“Chúc Vô Song...... Tên rất hay, tan việc có rãnh hay không, cùng nhau ăn một bữa cơm đi!” Anh ta tiến về phía cô, nụ cười bên môi sâu hơn. Không thể phủ nhận, dáng dấp của tên đại sắc quỷ này thật đúng là khá tốt, là một anh chàng đẹp trai, nhưng so ra còn kém xa Đông tam thiếu, hơn nữa thấy thế nào hai người cũng không giống như là một mẹ sinh ra. Nếu như nói, cô cảm thấy Đông Bác Hải đáng ghét, thì Đông Đông Hải lại khiến cho cô cảm thấy ghê tởm, giống như là con ruồi, hận không thể một cái tát đánh bay anh ta. Vô Song không giận, vẫn như cũ cười nhạt,
“Nhị thiếu gia tìm chủ tịch, mời đi theo tôi!” Đối với sự đùa giỡn của anh ta, cô không xem ra gì, xoay người, quản khỉ gió anh ta có theo hay không. Nhìn bóng lưng kiêu ngạo đường cong dáng người của cô, hai con mắt đắm đuối của Đông Đông Hải cũng sắp rớt ra rồi, mãnh liệt nuốt vài ngụm nước bọt, giống như con chó Nhật đi theo vậy.
Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết
Tác giả: Đồng Niên
247 chương | 141 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Lầm thẻ mở cửa phòng, thượng sai người rồi (1)
Chương 2: 2: Lầm thẻ mở cửa phòng, thượng sai người rồi (2)
Chương 3: 3: Lầm thẻ mở cửa phòng, thượng sai người rồi (3)
Chương 4: 4: Đóng gói mối tình đầu, tôi vẫn còn là thiên hạ vô song (1)
Chương 5: 5: Đóng gói mối tình đầu, tôi vẫn còn là thiên hạ vô song (2)
Chương 6: 6: Đàn ông, chính là lòng lang dạ sói (1)
Chương 7: 7: Đàn ông, chính là lòng lang dạ sói (2)
Chương 8: 8: Đàn ông, chính là lòng lang dạ sói (3)
Chương 9: 9: Vô duyên đối diện bất tương phùng (1)
Chương 10: 10: Vô duyên đối diện bất tương phùng (2)
Chương 11: 11: Vô duyên đối diện bất tương phùng (3)
Chương 12: 12: Chín năm sau, cục cưng trở về
Chương 13: 13: Một nhà ba người vô tình gặp nhau
Chương 14: 14: Con trai cực phẩm VS người cha không đứng đắn
Chương 15: 15: Người đàn ông lương thiện biến thành cầm thú
Chương 16: 16: Tự rước lấy nhục (1)
Chương 17: 17: Tự rước lấy nhục (2)
Chương 18: 18: Tự rước lấy nhục (3)
Chương 19: 19: Cục cưng gian xảo
Chương 20: 20: Cái hôn ngoài ý muốn
Chương 21: 21: Tôi sẽ không rời khỏi anh
Chương 22: 22: Trở mặt
Chương 23: 23: Người đáng thương tất có chỗ đáng hận
Chương 24: 24: Cô ấy đã trở về sao?
Chương 25: 25: Tạp chí đứng hàng đầu thế giới
Chương 26: 26: Thư ký của chủ tịch
Chương 27: 27: Cô bé, em phải phụ trách tôi
Chương 28: 28: Bá Vương ngạnh thượng cung
Chương 29: 29: Làm nhục trắng trợn
Chương 30: 30: Buồn nôn còn hơn bị làm nhục
Chương 31: 31: Nói chuyện (1)
Chương 32: 32: Cha con nói chuyện (2)
Chương 33: 33: Cha con nói chuyện (3)
Chương 34: 34: Cha con nói chuyện (4)
Chương 35: 35: Đánh nhau
Chương 36: 36: Bị thương
Chương 37: 37: Có cừu tất báo
Chương 38: 38: Đã chậm một bước
Chương 39: 39: Vượt nóc băng tường
Chương 40: 40: Hoài nghi
Chương 41: 41: Ai nói lời ác độc hơn
Chương 42: 42: Vị đại thần xui xẻo
Chương 43: 43: Không thể tha thứ
Chương 44: 44: Chỉ vì em
Chương 45: 45: Không thích hợp với trẻ em
Chương 46: 46: Thề đối xử tốt với cô
Chương 47: 47: Gặp ăn cướp
Chương 48: 48: Người vì tiền mà chết
Chương 49: 49: Tuýp đàn ông như thế nào là không có phong độ nhất
Chương 50: 50: Giải thích
Chương 51: 51: Điều tra
Chương 52: 52: Cha con ai phúc hắc hơn
Chương 53: 53: Anh là ai vậy?
Chương 54: 54: Người đàn ông bá đạo
Chương 55: 55: Nhà hỏng đổi biệt thự
Chương 56: 56: Mẹ, người mạnh
Chương 57: 57: Ba thiếu gia của nhà họ Đông (1)
Chương 58: 58: Ba thiếu gia của nhà họ Đông (2)
Chương 59: 59: Ba thiếu gia của nhà họ Đông (3)
Chương 60: 60: Ba thiếu gia của nhà họ Đông (4)
Chương 61: 61: Cho là anh coi tiền như rác
Chương 62: 62: Tam Thiếu Gia xuất hiện
Chương 63: 63: Anh là hạnh phúc của em sao?
Chương 64: 64: Vì ai mà hát
Chương 65: 65: Kỹ thuật hôn thật tệ
Chương 66: 66: Cùng giường chung gối
Chương 67: 67: Tại sao không dám ngủ cùng với anh
Chương 68: 68: Hắn hôn chỗ nào của em?
Chương 69: 69: Điện thoại thần bí
Chương 70: 70: Khách không mời mà đến
Chương 71: 71: Gấu và người đại chiến
Chương 72: 72: Kiếp trước anh là mẹ ghẻ của công chúa Bạch Tuyết?
Chương 73: 73: Tôi không muốn, cũng không ai có thể lấy của tôi
Chương 74: 74: Nếu làm đựơc, vậy anh hãy lấy ra chút bản lãnh đi
Chương 75: 75: Anh muốn em
Chương 76: 76: Anh cũng biết sợ
Chương 77: 77: Gian tình người và thú
Chương 78: 78: Ai bắn lén
Chương 79: 79: Mắt chó nhìn người thấp
Chương 80: 80: Gặp lại cố nhân
Chương 81: 81: Anh cởi cho em xem
Chương 82: 82: Cứt heo không đáng tin cậy
Chương 83: 83: Bị đưa hột gà thúi
Chương 84: 84: Chỉ là một tuồng kịch
Chương 85: 85: Anh yêu tôi sao?
Chương 86: 86: Công và tư phải rõ ràng
Chương 87: 87: Ôm tôi một cái được chứ
Chương 88: 88: Sao không có ảnh nude
Chương 89: 89: Ở lại với anh
Chương 90: 90: Ha ha cười đểu
Chương 91: 91: Diện mạo của anh gây hoạ
Chương 92: 92: Trải nghiệm đầu tiên của tình yêu
Chương 93: 93: Cục cưng tiết lộ bí mật
Chương 94: 94: Là người phụ nữ của tôi
Chương 95: 95: Tam Thiếu kể chuyện xưa
Chương 96: 96: Là cậu bức tử cô ấy
Chương 97: 97: Trái tim của tôi lạnh quá
Chương 98: 98: Bảnh bao ông là ai
Chương 99: 99: Yêu là ích kỷ
Chương 100: 100: Bắt nạt anh chàng cảnh sát giao thông
Chương 101: 101: Thầy Giáo hãm hại không nổi
Chương 102: 102: Người đàn ông ma quái
Chương 103: 103: Làm tình nhân của tôi
Chương 104: 104: Cô cởi hay không cởi
Chương 105: 105: Hắn thật sự là sá thủ
Chương 106: 106: Bạch Dạ người chịu tội thay
Chương 107: 107: Vô Song mang thai
Chương 108: 108: Giọng của phụ nữ
Chương 109: 109: Hữu kinh vô hiểm (gần bỏ lỡ)
Chương 110: 110: Tiệc sinh nhật kinh hoàng
Chương 111: 111: Yêu sự thật ở trước mặt (1)
Chương 112: 112: Yêu ở sự thực trước mặt (2)
Chương 113: 113: Yêu sự thật ở trước mặt (3)
Chương 114: 114: Yêu sự thật ở trước mặt (4)
Chương 115: 115: Yêu sự thật ở trước mặt (5)
Chương 116: 116: Yêu sự thật ở trước mặt (6)
Chương 117: 117: Yêu ở sự thật trước mặt (7)
Chương 118: 118: Yêu sự thật ở trước mặt (8)
Chương 119: 119: Yêu sự thật ở trước mặt (9)
Chương 120: 120: Yêu sự thật ở trước mặt (10)
Chương 121: 121: Yêu sự thật ở trước mặt (11)
Chương 122: 122: Yêu sự thật ở trước mặt (12)
Chương 123: 123: Tình đầu của cậu nhóc
Chương 124: 124: Yêu sự thật ở trước mặt (13)
Chương 125: 125: Bí mật không thể nói (1)
Chương 126: 126: Bí mật không thể nói (2)
Chương 127: 127: Bí mật không thể nói (3)
Chương 128: 128: Bí mật không thể nói (4)
Chương 129: 129: Bí mật không thể nói (5)
Chương 130: 130: Bí mật không thể nói (6)
Chương 131: 131: Chân giò hun khói gây họa
Chương 132: 132: Hứa hẹn vĩnh viễn sẽ không phản bội cô
Chương 133: 133: Phong Phạm Vương Giả (1)
Chương 134: 134: Phong Phạm Vương Giả (2)
Chương 135: 135: Phong Phạm Vương Giả (3)
Chương 136: 136: Phong Phạm Vương Giả (4)
Chương 137: 137: Quà tặng trí mạng
Chương 138: 138: Hoạn nạn thấy chân tình
Chương 139: 139: Hận đến chết không rời
Chương 140: 140: Xuất huyết nhiều
Chương 141: 141: Chúng ta kết hôn đi
Chương 142: 142: Yêu sự thật ở trước mặt (13)
Chương 143: 143: Yêu sự thật ở trước mặt (14)
Chương 144: 144: Yêu sự thật ở trước mặt (15)
Chương 145: 145: Yêu sự thật ở trước mặt (16)
Chương 146: 146: Yêu sự thật ở trước mặt (17)
Chương 147: 147: Yêu sự thật ở trước mặt (18)
Chương 148: 148: Yêu sự thật ở trước mặt (19)
Chương 149: 149: Yêu sự thật ở trước mặt (20)
Chương 150: 150: Yêu sự thật ở trước mặt (21)
Chương 151: 151: Tẩy não cho củi mục
Chương 152: 152: Phát hiện khiếp sợ
Chương 153: 153: Chân tướng chín năm trước
Chương 154: 154: Yêu sự thật ở trước mặt (22)
Chương 155: 155: Làm chuyện cho anh
Chương 156: 156: Quỷ kế được như ý
Chương 157: 157: Để em chiều anh
Chương 158: 158: Cha con có yêu
Chương 159: 159: Khiêu khích ly gián
Chương 160: 160: Vợ cả cùng vợ bé
Chương 161: 161: Bắt cóc và lăng nhục
Chương 162: 162: Vô Song bị thương
Chương 163: 163: Chúng ta có thể thẳng thắn với nhau hay không
Chương 164: 164: Không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa
Chương 165: 165: Quyết đấu đến cùng ( một )
Chương 166: 166: Quyết đấu đến cùng ( hai )
Chương 167: 167: Quyết đấu đến cùng ( ba )
Chương 168: 168: Nguồn gốc của thù hận ( một )
Chương 169: 169: Nguồn gốc của thù hận ( hai )
Chương 170: 170: Mẹ có thể chết vì cha không
Chương 171: 171: Tương lai các người muốn làm gì
Chương 172: 172: Đông phu nhân, chúng ta bắt đầu lại đi ( một )
Chương 173: 173: Đông phu nhân, chúng ta bắt đầu lại đi ( hai )
Chương 174: 174: Cãi vả và tranh chấp
Chương 175: 175: Thành thực dũng cảm
Chương 176: 176: Hát cho Đông phu nhân nghe
Chương 177: 177: Chạy trốn truy kích
Chương 178: 178: Cuộc sống tựa như phim truyền hình cẩu huyết
Chương 179: 179: Đấu Địa Chủ (Landlords-Bài Tú Lơ Khơ)
Chương 180: 180: Anh mới là đứa ngốc
Chương 181: 181: Hắn phải chết
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184: Nói em yêu anh
Chương 185: 185: Đẹp trai kinh ngừơi
Chương 186: 186: Điều ngoài ý muốn
Chương 187: 187: Hôn lễ ánh nến
Chương 188: 188: Nửa đường nhảy ra Trình Giảo Kim
Chương 189: 189: Nguồn gốc của thù hận ( ba )
Chương 190: 190: Nguồn gốc của thù hận ( bốn )
Chương 191: 191: Nguồn gốc của thù hận ( năm )
Chương 192: 192: Nguồn gốc của thù hận ( năm )
Chương 193: 193: Đại Kết Cục ( một )
Chương 194: 194: Đại Kết Cục ( hai )
Chương 195: 195: Đại Kết Cục ( ba )
Chương 196: 196: Đại Kết Cục ( bốn )
Chương 197: 197: Đại Kết Cục ( năm )
Chương 198: 198: Đại Kết Cục ( sáu )
Chương 199: 199: Đại Kết Cục ( bảy )
Chương 200: 200: Đại Kết Cục ( tám )
Chương 201: 201: Đại Kết Cục ( chín )
Chương 202: 202: Đại Kết Cục ( 10 )
Chương 203: 203: Đại Kết Cục ( 11 )
Chương 204: 204: Đại Kết Cục ( hết )
Chương 205: 205: Phiên ngoại 01
Chương 206: 206: Phiên ngoại 02
Chương 207: 207: Phiên ngoại 03
Chương 208: 208: Phiên ngoại 04
Chương 209: 209: Phiên ngoại 05
Chương 210: 210: Phiên ngoại 06
Chương 211: 211: Phiên ngoại 07
Chương 212: 212: Phiên ngoại 08
Chương 213: 213: Phiên ngoại 09
Chương 214: 214: Phiên ngoại 10
Chương 215: 215: Phiên ngoại 11
Chương 216: 216: Phiên ngoại 12
Chương 217: 217: Phiên ngoại 13
Chương 218: 218: Phiên ngoại 14
Chương 219: 219: Phiên ngoại 15
Chương 220: 220: Phiên ngoại 16
Chương 221: 221: Phiên ngoại 17
Chương 222: 222: Phiên ngoại 18
Chương 223: 223: Phiên ngoại 19
Chương 224: 224: Phiên ngoại 20
Chương 225: 225: Phiên ngoại 21
Chương 226: 226: Phiên ngoại 22
Chương 227: 227: Phiên ngoại 23
Chương 228: 228: Phiên ngoại 24
Chương 229: 229: Phiên ngoại 25
Chương 230: 230: Phiên ngoại 26
Chương 231: 231: Phiên ngoại 27
Chương 232: 232: Phiên ngoại 28
Chương 233: 233: Phiên ngoại 29
Chương 234: 234: Phiên ngoại 30
Chương 235: 235: Phiên ngoại 31
Chương 236: 236: Phiên ngoại 32
Chương 237: 237: Phiên ngoại 33
Chương 238: 238: Phiên ngoại 34
Chương 239: 239: Phiên ngoại 35
Chương 240: 240: Phiên ngoại 36
Chương 241: 241: Phiên ngoại 37
Chương 242: 242: Phiên ngoại 38
Chương 243: 243: Phiên ngoại 39
Chương 244: 244: Phiên ngoại 40
Chương 245: 245: Phiên ngoại 41
Chương 246: 246: Phiên ngoại 42
Chương 247: 247: Phiên ngoại 43 (end)
Không tìm thấy chương nào phù hợp