Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 105: Hòa ly thành công
Cập nhật: 1 week ago
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Edit: Thiên Âm
Trương Sâm cảm giác như đây là lần đầu tiên mình nhận thức Triệu Nguyệt Cầm, nhìn Triệu Nguyệt Cầm nói những lời kiên định như vậy, không thể tin được lắc đầu, nàng bây giờ và trước đây không giống nhau, có lẽ là do chính hắn từ trước đến giờ không có tìm hiểu kỹ về nàng?
Trước kia, mỗi lần nghe mẹ chồng mắng chửi nàng đã sợ run người, mỗi ngày đều rất thận trọng, cũng không cho phép mình phạm sai lầm, khi đó hắn cũng thường xuyên muốn giúp nàng, nhưng vì kiêng kỵ mẹ sẽ nói, đồng thời còn cho rằng đây là chuyện mà người vợ phải chịu, cho nên rất ít khi nói giúp thay nàng.
Hiện tại, nàng không còn bộ dáng nhu nhược, lo đông lo tây nữa, người nhát gan như nàng rốt cuộc vì cái gì mà có thay đổi lớn như thế, hắn cũng không rõ, chỉ biết người con gái trước mặt này không giống như ngày xưa, giống như lột xác thành người khác.
“Ta xem như là người đã chết qua một lần.” Triệu Nguyệt Cầm lờ mờ thấy được suy nghĩ của Trương Sâm, cố duy trì bình tĩnh nói,”Từ quỷ môn quan trở về, mới có thể nhận thức được cuộc sống này khắc nghiệt cỡ nào…Quay đầu lại nhìn con đường đã đi qua, ta cảm thấy có lỗi với chính mình, còn có những người đã quan tâm đến ta, bắt đầu từ bây giờ ta sẽ sống vì mình, sống vì con, ta cũng sẽ không đi cùng ngươi, ngươi đi đi, sau này có gặp lại ta sẽ làm như không quen biết ngươi.”
Nói hết ra thật tốt.
Triệu Tương Nghi nhìn tiểu cô cô kiên định nói ra suy nghĩ trong lòng mình cho Trương Sâm nghe, trong lòng rất thống khoái mặc dù nàng phát hiện hai tay của tiểu cô đang run rẩy, đủ chứng minh nội tâm của tiểu cô không giống như biểu hiện bình tĩnh bên ngoài, muốn tiểu cô phải mạnh mẽ ngay lập tức là không thể nào, tiểu cô chỉ là đang cố học tập, từng bước trở nên mạnh mẽ.
Song, biểu hiện lúc này của tiểu cô rất xuất sắc.
Mọi người trong nhà cực kỳ vui mừng nhìn biểu hiện rất tốt này của Triệu Nguyệt Cầm, Phương thị thì nhịn không được xoay đầu chỗ khác mà khóc.
“Nguyệt Cầm…Những lời nói này là thật ư?” Trương Sâm không dám tin tưởng những gì mình nghe.
Triệu Nguyệt Cầm không trả lời hắn, ngược lại còn tự thuật nói, dường như muốn đem tất cả cay đắng mà chính mình chịu nói ra vậy, cũng có thể là muốn trả lại cho Trương Sâm toàn bộ đau khổ mình nhận, coi như đã thanh toán xong tất cả món nợ giữa mình và hắn: “Ngày mười ba hôm đó, cả nhà các ngươi nghe cũng không chịu nghe ta năn nỉ, kéo nhau đến thôn bên ăn tiệc, để ta một mình ở lại trông nhà, khi đó ta khóc cầu các ngươi, nghìn vạn lần không nên để lại ta ở nhà một mình, vạn nhất ta cùng đứa nhỏ xảy ra chuyện thì sao nhưng các ngươi có nghe? Sau khi các ngươi đi không bao lâu, bụng ta liền đau, ta căn bản không kịp chạy ra ngoài gọi người đến giúp, ta khóc lớn như thế làm sao mà các ngươi nghe không được nhưng các ngươi lại ngoan tâm, ta kêu to như thế cũng không ngoái đầu nhìn lại…”
“Ta, ta thực sự không có nghe…Nhưng tiểu muội hình như nghe được, nhưng mẹ ta cứ nghĩ nàng đều giống như mấy lần trước đau bụng giả, cũng sẽ không sinh nhanh đến vậy, cũng không…” Trương Sâm nói đến đây dường như nhớ ra cái gì liền im lặng, nhưng mọi người nhìn hắn không dám nói tiếp cũng đoán được, chỉ thấy Trương Sâm lại nói,”Lúc đó nàng kêu lớn như vậy, tại sao, tại sao không có ai chạy đến giúp…”
Trương Sâm không hỏi thì thôi vừa hỏi đã làm cho Triệu Nguyệt Cầm kích động: “Ngươi còn hỏi ta là vì sao ư? Bốn phí xung quanh làm gì có hàng xóm, tất cả mọi người đều ở rất xa, hơn nữa tiết trời lạnh như vậy thì có ai muốn đi ra ngoài nữa bước, họ đều ở trong nhà sưởi ấm, nào có nghe được tiếng kêu khóc của ta mà có nghe được thì cũng cho rằng có người ở trong nhà giúp đỡ, nào có ai rãnh rỗi ra ngoài nhìn xem? Vì sao các ngươi không nghĩ đến điểm đó, cho người ở lại cùng với ta, cho dù không giúp được thì cũng có thể giúp ta đi gọi bà mụ hoặc mẹ ta đến.”
Triệu Nguyệt Cầm nói xong những lời này liền khóc rống lên: “Ta một người một mình căn ab3n không có kinh nghiệm, bụng đau như muốn nứt ra, không có cách nào khác phải nằm im trên giường cố nén nước mắt, ta rất sợ, ta còn cho rằng mình sẽ chết, khi đó ta đau đến mức không còn cảm giác, nhưng lúc hài tử ngọ nguậy, ta mới thanh tỉnh lại dùng hết sức lực sinh nó ra, ta muốn nó sống, ngươi có biết không.”
Triệu Nguyệt Cầm rống lên, sau đó che mặt khóc nức nở.
Mọi người đều kinh hãi, không ngừng phải vì Triệu Nguyệt Cầm nói ra sự thật này, mà bởi vì bọn họ đã thấy được bộ dáng kiên cường của Triệu Nguyệt Cầm, nhìn thấy chuyển biến lớn này của nàng cả nhà đều vui mừng và cảm thấy kiêu ngạo.
Trương Sâm muốn dang tay ôm lấy nàng, lại bị Phương thị đẩy ra, sau đó Phương thị tát hắn một cái rồi ôm chặc lấy Triệu Nguyệt Cầm: “Hảo hài tử, đừng nói nữa đừng nói nữa, đều đã qua rồi...Tất cả là do cha mẹ không tốt, là do cha mẹ không chăm sóc tốt cho con, gả con vào cái nhà như vậy…Đừng khóc, cha mẹ sau này không bao giờ…bỏ mặc con nữa.”
(Bạn đang đọc truyện Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi – Vitamin C. Chúc các bạn có những phút giây đọc truyện vui vẻ >.
Trương Sâm cảm giác như đây là lần đầu tiên mình nhận thức Triệu Nguyệt Cầm, nhìn Triệu Nguyệt Cầm nói những lời kiên định như vậy, không thể tin được lắc đầu, nàng bây giờ và trước đây không giống nhau, có lẽ là do chính hắn từ trước đến giờ không có tìm hiểu kỹ về nàng?
Trước kia, mỗi lần nghe mẹ chồng mắng chửi nàng đã sợ run người, mỗi ngày đều rất thận trọng, cũng không cho phép mình phạm sai lầm, khi đó hắn cũng thường xuyên muốn giúp nàng, nhưng vì kiêng kỵ mẹ sẽ nói, đồng thời còn cho rằng đây là chuyện mà người vợ phải chịu, cho nên rất ít khi nói giúp thay nàng.
Hiện tại, nàng không còn bộ dáng nhu nhược, lo đông lo tây nữa, người nhát gan như nàng rốt cuộc vì cái gì mà có thay đổi lớn như thế, hắn cũng không rõ, chỉ biết người con gái trước mặt này không giống như ngày xưa, giống như lột xác thành người khác.
“Ta xem như là người đã chết qua một lần.” Triệu Nguyệt Cầm lờ mờ thấy được suy nghĩ của Trương Sâm, cố duy trì bình tĩnh nói,”Từ quỷ môn quan trở về, mới có thể nhận thức được cuộc sống này khắc nghiệt cỡ nào…Quay đầu lại nhìn con đường đã đi qua, ta cảm thấy có lỗi với chính mình, còn có những người đã quan tâm đến ta, bắt đầu từ bây giờ ta sẽ sống vì mình, sống vì con, ta cũng sẽ không đi cùng ngươi, ngươi đi đi, sau này có gặp lại ta sẽ làm như không quen biết ngươi.”
Nói hết ra thật tốt.
Triệu Tương Nghi nhìn tiểu cô cô kiên định nói ra suy nghĩ trong lòng mình cho Trương Sâm nghe, trong lòng rất thống khoái mặc dù nàng phát hiện hai tay của tiểu cô đang run rẩy, đủ chứng minh nội tâm của tiểu cô không giống như biểu hiện bình tĩnh bên ngoài, muốn tiểu cô phải mạnh mẽ ngay lập tức là không thể nào, tiểu cô chỉ là đang cố học tập, từng bước trở nên mạnh mẽ.
Song, biểu hiện lúc này của tiểu cô rất xuất sắc.
Mọi người trong nhà cực kỳ vui mừng nhìn biểu hiện rất tốt này của Triệu Nguyệt Cầm, Phương thị thì nhịn không được xoay đầu chỗ khác mà khóc.
“Nguyệt Cầm…Những lời nói này là thật ư?” Trương Sâm không dám tin tưởng những gì mình nghe.
Triệu Nguyệt Cầm không trả lời hắn, ngược lại còn tự thuật nói, dường như muốn đem tất cả cay đắng mà chính mình chịu nói ra vậy, cũng có thể là muốn trả lại cho Trương Sâm toàn bộ đau khổ mình nhận, coi như đã thanh toán xong tất cả món nợ giữa mình và hắn: “Ngày mười ba hôm đó, cả nhà các ngươi nghe cũng không chịu nghe ta năn nỉ, kéo nhau đến thôn bên ăn tiệc, để ta một mình ở lại trông nhà, khi đó ta khóc cầu các ngươi, nghìn vạn lần không nên để lại ta ở nhà một mình, vạn nhất ta cùng đứa nhỏ xảy ra chuyện thì sao nhưng các ngươi có nghe? Sau khi các ngươi đi không bao lâu, bụng ta liền đau, ta căn bản không kịp chạy ra ngoài gọi người đến giúp, ta khóc lớn như thế làm sao mà các ngươi nghe không được nhưng các ngươi lại ngoan tâm, ta kêu to như thế cũng không ngoái đầu nhìn lại…”
“Ta, ta thực sự không có nghe…Nhưng tiểu muội hình như nghe được, nhưng mẹ ta cứ nghĩ nàng đều giống như mấy lần trước đau bụng giả, cũng sẽ không sinh nhanh đến vậy, cũng không…” Trương Sâm nói đến đây dường như nhớ ra cái gì liền im lặng, nhưng mọi người nhìn hắn không dám nói tiếp cũng đoán được, chỉ thấy Trương Sâm lại nói,”Lúc đó nàng kêu lớn như vậy, tại sao, tại sao không có ai chạy đến giúp…”
Trương Sâm không hỏi thì thôi vừa hỏi đã làm cho Triệu Nguyệt Cầm kích động: “Ngươi còn hỏi ta là vì sao ư? Bốn phí xung quanh làm gì có hàng xóm, tất cả mọi người đều ở rất xa, hơn nữa tiết trời lạnh như vậy thì có ai muốn đi ra ngoài nữa bước, họ đều ở trong nhà sưởi ấm, nào có nghe được tiếng kêu khóc của ta mà có nghe được thì cũng cho rằng có người ở trong nhà giúp đỡ, nào có ai rãnh rỗi ra ngoài nhìn xem? Vì sao các ngươi không nghĩ đến điểm đó, cho người ở lại cùng với ta, cho dù không giúp được thì cũng có thể giúp ta đi gọi bà mụ hoặc mẹ ta đến.”
Triệu Nguyệt Cầm nói xong những lời này liền khóc rống lên: “Ta một người một mình căn ab3n không có kinh nghiệm, bụng đau như muốn nứt ra, không có cách nào khác phải nằm im trên giường cố nén nước mắt, ta rất sợ, ta còn cho rằng mình sẽ chết, khi đó ta đau đến mức không còn cảm giác, nhưng lúc hài tử ngọ nguậy, ta mới thanh tỉnh lại dùng hết sức lực sinh nó ra, ta muốn nó sống, ngươi có biết không.”
Triệu Nguyệt Cầm rống lên, sau đó che mặt khóc nức nở.
Mọi người đều kinh hãi, không ngừng phải vì Triệu Nguyệt Cầm nói ra sự thật này, mà bởi vì bọn họ đã thấy được bộ dáng kiên cường của Triệu Nguyệt Cầm, nhìn thấy chuyển biến lớn này của nàng cả nhà đều vui mừng và cảm thấy kiêu ngạo.
Trương Sâm muốn dang tay ôm lấy nàng, lại bị Phương thị đẩy ra, sau đó Phương thị tát hắn một cái rồi ôm chặc lấy Triệu Nguyệt Cầm: “Hảo hài tử, đừng nói nữa đừng nói nữa, đều đã qua rồi...Tất cả là do cha mẹ không tốt, là do cha mẹ không chăm sóc tốt cho con, gả con vào cái nhà như vậy…Đừng khóc, cha mẹ sau này không bao giờ…bỏ mặc con nữa.”
(Bạn đang đọc truyện Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi – Vitamin C. Chúc các bạn có những phút giây đọc truyện vui vẻ >.
Cuộc Sống Nông Thôn Nhàn Rỗi
Tác giả: Kẹo Vitamin C
270 chương | 182 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mẫu thân bỏ trốn theo người khác
Chương 2: 2: Tiện bại hoại
Chương 3: 3: Không may xảy ra chuyện đánh nhau
Chương 4: 4: Huynh muội bị đánh
Chương 5: 5: Dương thị la lối om sòm
Chương 6: 6: Người nhà đi khi dễ người nhà
Chương 7: 7: Cô cô dịu dàng
Chương 8: 8: Không cho phép nhắc lại
Chương 9: 9: Thông gia đến
Chương 10: 10: Còn có thể không cần mặt mũi nữa sao?
Chương 11: 11: Bí ẩn của việc bỏ trốn
Chương 12: 12: Tình trạng ngoài ý muốn
Chương 13: 13: Chuyện hưu thư
Chương 14: 14: Phương thị bị bệnh
Chương 15: 15: Bùi tử quân
Chương 16: 16: Chừng mực
Chương 17: 17: Hương vị của cơm
Chương 18: 18: Buông xuống
Chương 19: 19: Lúc nhỏ đã thu hút
Chương 20: 20: Đãi ngộ khác nhau
Chương 21: 21: Tâm tư của Dương thị
Chương 22: 22: Phương thị muốn ở riêng
Chương 23: 23: Bùi gia tạ lễ
Chương 24: 24: Một đóa quyên hoa bằng lụa
Chương 25: 25: Lòng tham không đáy
Chương 26: 26: Lời đồn đãi
Chương 27: 27: Tranh đoạt nam nhân độc thân
Chương 28: 28: Quả phụ cũng rất tịch mịch sao?!
Chương 29: 29: Chỉnh ác Trương quả phụ
Chương 30: 30: Vô sự mà lấy lòng *
Chương 31: 31: Bệnh tới thật đúng lúc
Chương 32: 32: Bị vạch trần
Chương 33: 33: Lôi kéo dương thị
Chương 34: 34: Hợp mưu*
Chương 35: 35: Âm soa dương thác*
Chương 36: 36: Có tật giật mình
Chương 37: 37: Đây không phải là mơ
Chương 38: 38: Ngươi dám nói là không phải do ngươi làm?!
Chương 39: 39: Uông thị nhắc nhở
Chương 40: 40: Ngọc nát
Chương 41: 41: Ta bị bắt buộc mà
Chương 42: 42: Ngươi cút đi!
Chương 43: 43: Các ngươi ra ngoài ở riêng đi!
Chương 44: 44: Chúng ta ăn, mặc kệ bọn họ
Chương 45: 45: Khai hoang
Chương 46: 46: Buổi tối giao thừa, đưa ông táo về trời
Chương 47: 47: Giao thừa
Chương 48: 48: Hôn sự của triệu nguyệt cầm
Chương 49: 49: Đến trấn hà thành xem hội hoa đăng
Chương 50: 50: Mẹ cháu đã sớm chết rồi!
Chương 51: 51: Ta không bán con gái
Chương 52: 52: Sau này ít đến đây đi
Chương 53: 53: Vì một năm mới mà phấn đấu
Chương 54: 54: Triệu nguyệt cầm xuất giá
Chương 55: 55: Nhà trai thất lễ
Chương 56: 56: Dương thị không thể chờ
Chương 57: 57: Nước mắt của nữ nhi
Chương 58: 58: Ở riêng
Chương 59: 59: Tề gia gặp chuyện không may
Chương 60: 60: Thổ tường, tâm tường
Chương 61: 61: Tang sự
Chương 62: 62: Ly biệt
Chương 63: 63: Mê điệt hương
Chương 64: 64: Bị nhốt
Chương 65: 65: Thật khờ
Chương 66: 66: Cá nướng với lá Nguyệt Hương
Chương 67: 67: Không ăn hết thì đem đi bán
Chương 68: 68: Hoàn toàn thất vọng
Chương 69: 69: Chào hàng
Chương 70: 70: Thập tam hương
Chương 71: 71: Khoản tiền đầu tiên
Chương 72: 72: Hóa ra đều quen biết nhau
Chương 73: 73: Hoằng Lâm đi học
Chương 74: 74: Người từ Vạn Phúc Lâu đến
Chương 75: 75: Nuôi thêm gà con
Chương 76: 76: Ngô thị tới cửa nịnh nọt
Chương 77: 77: Dương thị chưa từ bỏ ý định
Chương 78: 78: Triệu lão tam diễn trò
Chương 79: 79: Mục đích khác
Chương 80: 80: Không có cửa đâu
Chương 81: 81: Dương thị đập tường
Chương 82: 82: Triệu Nguyệt Cầm có thai
Chương 83: 83: Bách Vị Lâu đến tìm người
Chương 84: 84: Tiểu nhị gặp nạn
Chương 85: 85: Mạc lão bản khen ngợi
Chương 86: 86: Triệu Tín Lương uy vũ
Chương 87: 87: Nuôi thêm bò
Chương 88: 88: Không tốt, bị trộm ghé thăm
Chương 89: 89: Không cần tự trách mình
Chương 90: 90: Lại là ăn trộm
Chương 91: 91: Nghiệp chướng không thể lưu lại
Chương 92: 92: Tin tức đáng sợ
Chương 93: 93: Chờ trời sáng
Chương 94: 94: Kết cục của Dương thị
Chương 95: 95: Bạc tình
Chương 96: 96: Người nhà mẹ đẻ Dương thị đến
Chương 97: 97: Đại phòng có cần thêm nữ nhân không?!!!
Chương 98: 98: Bách Vị Lâu đóng cửa
Chương 99: 99: Kế hoạch xây nhà mới
Chương 100: 100: Trương Sâm bỏ thi
Chương 101: 101: Nguyệt Cầm sinh non
Chương 102: 102: Không thể chịu được nữa đến nhà quậy
Chương 103: 103: Nguyệt Cầm muốn hòa ly
Chương 104: 104: Trương Sâm đến Triệu gia
Chương 105: 105: Hòa ly thành công
Chương 106: 106: Triệu mẫn mẫn
Chương 107: 107: Dọn vào nhà mới , mừng năm mới
Chương 108: 108: Đến Mạc gia chúc tết
Chương 109: 109: Gặp lại Bùi Tử Quân
Chương 110: 110: Mạc thiểu kỳ
Chương 111: 111: Cái gọi là tiểu thư khuê các
Chương 112: 112: Hóa ra đều hiểu lầm
Chương 113: 113: Hai năm sau
Chương 114: 114: Vạn Phúc Lâu chuyển nơi kinh doanh
Chương 115: 115: Chi bằng mua lại Vạn Phúc Lâu
Chương 116: 116: Đàm phán thành công
Chương 117: 117: Nhà mới ở trấn Thanh Hà
Chương 118: 118: Một ngày vui vẻ
Chương 119: 119: Bởi vì đây là muội muội ta
Chương 120: 120: Bà chủ Như Ý tú phường
Chương 121: 121: Lời đồn về Nhâm thị thiết huyết *
Chương 122: 122: Vừa lúc huynh đang thiếu túi hương
Chương 123: 123: Tìm sư phó cho Tương Nghi
Chương 124: 124: Bái sư
Chương 125: 125: Tiểu thư xác định là đang thêu uyên ương
Chương 126: 126: Ngươi không cần ở lại Như Ý phường
Chương 127: 127: Lam nương khác thường
Chương 128: 128: Xin cứu cháu!
Chương 129: 129: Là tỷ ấy!
Chương 130: 130: Buổi tối hỗn loạn
Chương 131: 131: Nhâm thị đi khuyên
Chương 132: 132: Chuyện cũ thê lương
Chương 133: 133: Cô phải kiên cường
Chương 134: 134: Tỷ không còn sạch sẽ
Chương 135: 135: Hoằng Lâm phát điên
Chương 136: 136: Sau này con sẽ là người Triệu gia
Chương 137: 137: Không nên vọng động
Chương 138: 138: Cùng một kẻ thù!
Chương 139: 139: Đêm hè lạnh như băng
Chương 140: 140: Không thấy Tề Uyển Dao
Chương 141: 141: Tin tức về Uông thị
Chương 142: 142: Nơi sống yên ổn
Chương 143: 143: Bùi Hạ Niên dạy con
Chương 144: 144: Hắn dựa vào cái gì để chống đỡ
Chương 145: 145: Váy ẩn hoa
Chương 146: 146: Diệp Thường Niên
Chương 147: 147: Nhâm thị và Diệp Thường Niên
Chương 148: 148: Cùng nhau đến Bùi phủ bái phỏng
Chương 149: 149: Triệu Tín Lương vào thương hội
Chương 150: 150: Tiểu uyển Tĩnh Phong
Chương 151: 151: Nhiễm Thúy Trai
Chương 152: 152: Làm sao để hoa không héo tàn
Chương 153: 153: Oán niệm của Mạc Thiếu Kì
Chương 154: 154: Tương Nghi bị gãy răng
Chương 155: 155: Diệp Thường Niên tìm tới cửa
Chương 156: 156: Gây sự trước cửa Như Ý phường
Chương 157: 157: Ngươi dám động vào nàng thử xem
Chương 158: 158: Đa tạ huynh
Chương 159: 159: Nhâm thị khác thường
Chương 160: 160: Bí mật về ngày hai mươi tháng bảy
Chương 161: 161: Chuyện xưa
Chương 162: 162: Cho nên ta chính là một nữ nhân kém cỏi
Chương 163: 163: Cuộc sống của huynh, ta không thể làm bẩn nó được
Chương 164: 164: Huynh muội bàn bạc
Chương 165: 165: Lương ca cô độc
Chương 166: 166: Con muốn có mẫu thân
Chương 167: 167: Trò hay bắt đầu
Chương 168: 168: Tiểu hồng nương
Chương 169: 169: Các loại tình huống cẩu huyết tập hợp
Chương 170: 170: Đừng … sợ, bởi vì có ta ở đây
Chương 171: 171: Trắng đêm không về
Chương 172: 172: Suy nghĩ của Nhâm thị
Chương 173: 173: Gặp mặt cha mẹ hai bên
Chương 174: 174: Chuẩn bị việc vui
Chương 175: 175: Thiếp chỉ hận không thể gặp chàng sớm một chút
Chương 176: 176: Xem nhà
Chương 177: 177: Tết trung thu
Chương 178: 178: Lục thị xúi giục
Chương 179: 179: Triệu lão tam gặp rắc rối
Chương 180: 180: Tam phòng diễn khổ nhục kế
Chương 181: 181: Nhâm thị vạch trần diệu kế của tam phòng
Chương 182: 182: Dọn vào nhà mới
Chương 183: 183: Diệp Thường Niên đến bồi tội
Chương 184: 184: Quyết định của Triệu Hoằng Lâm
Chương 185: 185: Hiệu thuốc Triệu gia khai trương
Chương 186: 186: Vì sao lại giấu muội
Chương 187: 187: Bùi Tử Quân VS tiểu di
Chương 188: 188: Bùi Tử Quân phiền não
Chương 189: 189: Đến gặp Niên Thế Hữu bàn chuyện làm ăn
Chương 190: 190: Lã thị hối hận
Chương 191: 191: Dự định của Trần Ông Thị
Chương 192: 192: Trở thành cái đinh trong mắt
Chương 193: 193: Tương Nghi bị giày vò
Chương 194: 194: Chúng ta lại gặp nhau
Chương 195: 195: Tề Uyển Dao trong mắt Trần Vi
Chương 196: 196: Song Hỉ Lâm Môn
Chương 197: 197: Lã thị xuất hiện
Chương 198: 198: Bà có muốn lấy công chuộc tội không?
Chương 199: 199: Niên Thế Hữu trúng kế
Chương 200: 200: Lã thị mang theo tiền riêng bỏ trốn
Chương 201: 201: Triệu Hoằng Lâm sa sút
Chương 202: 202: Năm năm sau
Chương 203: 203: Tương Liên kể khổ
Chương 204: 204: Bùi Tử Quân trở lại
Chương 205: 205: Tâm tư của Nguyên Sách
Chương 206: 206: Giày của nàng ướt rồi
Chương 207: 207: Tam Phòng không đồng ý
Chương 208: 208: Triệu lão tam dao động
Chương 209: 209: Tương Liên xuất giá
Chương 210: 210: Trần Vi say rượu
Chương 211: 211: Tìm chứng cứ
Chương 212: 212: Tiểu muội, hãy cho ca yên tĩnh
Chương 213: 213: Muội không biết cái này có tính là thích không?
Chương 214: 214: Từ khi nào, muội trở nên xấu xa như vậy
Chương 215: 215: Thử Bùi Tử Quân
Chương 216: 216: Vô tình lộ bí mật
Chương 217: 217: Tề Sâm tính sổ
Chương 218: 218: Theo ca đến quan ngoại
Chương 219: 219: Chúng ta, bỏ trốn đi
Chương 220: 220: Càng ngày càng thích
Chương 221: 221: Không được uống
Chương 222: 222: Ông thị lo lắng
Chương 223: 223: Vệ Lâm
Chương 224: 224: Đại hôn của Trần Vi
Chương 225: 225: Mạc Nhã Như, cũng có lúc khả ái
Chương 226: 226: Quan ngoại bên kia, không đi sẽ trễ
Chương 227: 227: Phong cảnh quan ngoại
Chương 228: 228: Huynh là của muội, Ưu Nhạc Mỹ
Chương 229: 229: Nguy rồi, sẽ chậm!
Chương 230: 230: Ngươi nói rất là cảm động, nhưng tiếc là đã tìm nhầm người
Chương 231: 231: Trở lại
Chương 232: 232: Lã thị quay lại
Chương 233: 233: Đại hôn sắp tới
Chương 234: 234: Đại hôn của Hoằng Lâm
Chương 235: 235: Hoằng Nhân hỏi vợ
Chương 236: 236: Bà hài lòng chưa?
Chương 237: 237: Thử Lã thị
Chương 238: 238: Giam lỏng
Chương 239: 239: Trở ngại
Chương 240: 240: Bi kịch
Chương 241: 241: Nghiệt trái đã hết
Chương 242: 242: Lễ cập kê
Chương 243: 243: Bùi gia đưa sính lễ
Chương 244: 244: Tương Nghi xuất giá
Chương 245: 245: Làm sao bây giờ?Huynh nghĩ muốn muội
Chương 246: 246: Phu quân, thiếp đói
Chương 247: 247: Đêm động phòng hoa chúc ngọt ngào
Chương 248: 248: Người một nhà ấm áp
Chương 249: 249: Còn nhớ rõ lời hứa của vi phu không
Chương 250: 250: Cùng tắm
Chương 251: 251: Nghi Quân sơn trang
Chương 252: 252: Cuộc sống tân hôn bắt đầu
Chương 253: 253: Chúc mừng tiểu oan gia
Chương 254: 254: Tuần trăng mật hoài thai
Chương 255: 255: Nếu như là con trai, nhất định phải làm con rể tôi
Chương 256: 256: Bài Tây
Chương 257: 257: Ta cũng muốn chơi
Chương 258: 258: Lần lượt sinh con
Chương 259: 259: Có con
Chương 260: 260: Dục vọng
Chương 261: 261: Bùi Mẫn Nhu xuất giá
Chương 262: 262: Bùi Tử Quân mất tích
Chương 263: 263: Mẹ chồng ôn nhu
Chương 264: 264: Thư tống tiền
Chương 265: 265: Lòng tham không đáy
Chương 266: 266: Kinh tâm động phách
Chương 267: 267: Giải quyết nhanh chóng
Chương 268: 268: Thổ lộ tình cảm
Chương 269: 269: Bắt đầu du ngoạn
Chương 270: 270: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp