Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 177: Không nên đến vẫn là đến rồi
Cập nhật: 3 days ago
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Ngày hôm nay, cửa biệt thự Diệp gia, có một chiếc xe dài sang trọng.
Biển số xe chỉ có ba số, E 88.
Rất nhiều người không biết con số này đại diện cho cái gì, thế nhưng ở nước E, đó là tượng trưng quyền uy cao quý, là đối tượng vạn người kính ngưỡng sùng bái.
Chủ nhân trong xe, lúc này ở ngay trong phòng khách biệt thự Diệp gia, thưởng thức trà thảo luận với vợ chồng họ Diệp.
Diệp Chấn Hoa nói thế nào, cũng là người có địa vị đếm được trên đầu ngón tay trong xã hội thượng lưu, có thân phận địa vị trưởng bối, bao nhiêu người thấy ông, đều là cúi đầu khom lưng, khuôn mặt lấy lòng.
Nhưng lúc này đối diện người đàn ông trước mặt, ông càng có vẻ hơi câu nệ.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, chừng ba mươi tuổi, mặc đồ Tây, có giá trị không nhỏ, cả người khí chất thoát tục, cao quý nhã trí.
Nhìn vợ chồng họ Diệp, anh nhẹ cong môi mỏng, nhàn nhạt nói: “Chỉ cần các người ra điều kiện, bất kể là cái gì, tôi đều tận lực thỏa mãn các người, nhưng... Bất luận thế nào, nhất định cũng phải mang con bé đi."
Nghe tới đây, Tiết Dung Chân sợ sệt, lo lắng, chuyện không dám nghĩ tới, rốt cục vẫn xảy ra.
Bọn họ tìm đến rồi, cuối cùng bọn họ vẫn không từ bỏ, xem ra, Tảo Tảo với nhà bọn họ, không có duyên.
Diệp Chấn Hoa còn có một chút bướng bỉnh, chống lại người thanh niên trẻ đối diện: “Nếu như bất luận làm thế nào, chúng tôi cũng không cho anh mang người đi thì sao?"
Người đàn ông mím môi, nhợt nhạt cười nói: “Ông cảm thấy, các người có thể ngăn cản được tôi?"
Nụ cười kia, như là hoa Mạn Đà La dưới mặt trời chói chang, máu tanh khiến người ta cảm thấy tàn khốc.
Vợ chồng họ Diệp liếc mắt nhìn nhau, bỗng nhiên, Tiết Dung Chân mở miệng: “Tảo Tảo đã mười tám tuổi, con bé có quyền lựa chọn của mình, nếu con bé không muốn đi theo anh, anh c*̃ng không làm gì được con bé."
Lời này, lại không tạo ra bất kỳ tác dụng gì, người đàn ông vẫn cười nhạt như gió như cũ, lấp lánh phong hoa: “Con bé ở chỗ các người, là có quyền tự chủ lựa chọn, nhưng ở chỗ chúng tôi, con bé không có bất kỳ lựa chọn nào, huống hồ, mẹ tôi đã trao quyền cho con bé, con bé có nghĩa vụ trở về, có nghĩa vụ đảm đương hết thảy trách nhiệm."
"Tôi rất cảm kích công ơn nuôi dưỡng của các người đối với con bé những năm này, nếu tôi nói, tôi sẽ dùng tiền để bồi thường, trả lại cho các người, nói vậy gia đình các người giàu có như vậy, c*̃ng sẽ không nhìn vào trong mắt, như vậy, tôi liền tự ý làm chủ, để cho các người trở thành ba mẹ nuôi của con bé, cho các người quyền đến thăm con bé bất cứ lúc nào."
Người đàn ông nhìn vợ chồng họ Diệp một chút, giọng từ tính trầm thấp: “Các người thấy thế nào?"
"Không thể."
Gần như là ngay lập tức, vợ chồng họ Diệp cực lực phản đối: “Tảo Tảo là một tay chúng tôi nuôi nấng, tình cảm của chúng tôi dành cho con bé, còn thân hơn con gái ruột thịt, nếu anh cố ý muốn dẫn con bé đi, chúng tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý."
Tiết Dung Chân nói: "Trong gia đình của các người, không tha cho đứa trẻ đơn thuần như Tảo Tảo, huống hồ, nếu để cho con bé biết nguyên nhân cái chết của ba mẹ mình, con bé càng không thể đi theo anh."
Sắc mặt người đàn ông, từ từ lạnh băng xuống: “Nghĩa là, các người nhất định muốn chống lại tôi?"
Diệp Chấn Hoa nói tiếp: “Không, chúng tôi tự mình biết mình, đương nhiên không thể thắng được các người, nhưng, chúng tôi c*̃ng tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay để cho con bé đi theo anh."
Phút chốc, người đàn ông đứng dậy, ngạo nghễ nhìn vợ chồng họ Diệp trước mắt, con ngươi trầm trầm, giọng điệu c*̃ng lạnh lẽo không vui: “Hôm nay tôi đến đàm phán với các người, các người đã cố chấp như vậy, tôi c*̃ng không còn lời nào để nói, nhưng, dẫu sao các người cũng không giữ được con bé, cho các người thời gian một tuần, từ từ tâm sự với con bé, một tuần sau, bất luận các người có đồng ý hay không, tôi đều sẽ cho người đến đón con bé về."
Dứt tiếng, người đàn ông xoải bước, nghênh ngang rời đi.
Biển số xe chỉ có ba số, E 88.
Rất nhiều người không biết con số này đại diện cho cái gì, thế nhưng ở nước E, đó là tượng trưng quyền uy cao quý, là đối tượng vạn người kính ngưỡng sùng bái.
Chủ nhân trong xe, lúc này ở ngay trong phòng khách biệt thự Diệp gia, thưởng thức trà thảo luận với vợ chồng họ Diệp.
Diệp Chấn Hoa nói thế nào, cũng là người có địa vị đếm được trên đầu ngón tay trong xã hội thượng lưu, có thân phận địa vị trưởng bối, bao nhiêu người thấy ông, đều là cúi đầu khom lưng, khuôn mặt lấy lòng.
Nhưng lúc này đối diện người đàn ông trước mặt, ông càng có vẻ hơi câu nệ.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, chừng ba mươi tuổi, mặc đồ Tây, có giá trị không nhỏ, cả người khí chất thoát tục, cao quý nhã trí.
Nhìn vợ chồng họ Diệp, anh nhẹ cong môi mỏng, nhàn nhạt nói: “Chỉ cần các người ra điều kiện, bất kể là cái gì, tôi đều tận lực thỏa mãn các người, nhưng... Bất luận thế nào, nhất định cũng phải mang con bé đi."
Nghe tới đây, Tiết Dung Chân sợ sệt, lo lắng, chuyện không dám nghĩ tới, rốt cục vẫn xảy ra.
Bọn họ tìm đến rồi, cuối cùng bọn họ vẫn không từ bỏ, xem ra, Tảo Tảo với nhà bọn họ, không có duyên.
Diệp Chấn Hoa còn có một chút bướng bỉnh, chống lại người thanh niên trẻ đối diện: “Nếu như bất luận làm thế nào, chúng tôi cũng không cho anh mang người đi thì sao?"
Người đàn ông mím môi, nhợt nhạt cười nói: “Ông cảm thấy, các người có thể ngăn cản được tôi?"
Nụ cười kia, như là hoa Mạn Đà La dưới mặt trời chói chang, máu tanh khiến người ta cảm thấy tàn khốc.
Vợ chồng họ Diệp liếc mắt nhìn nhau, bỗng nhiên, Tiết Dung Chân mở miệng: “Tảo Tảo đã mười tám tuổi, con bé có quyền lựa chọn của mình, nếu con bé không muốn đi theo anh, anh c*̃ng không làm gì được con bé."
Lời này, lại không tạo ra bất kỳ tác dụng gì, người đàn ông vẫn cười nhạt như gió như cũ, lấp lánh phong hoa: “Con bé ở chỗ các người, là có quyền tự chủ lựa chọn, nhưng ở chỗ chúng tôi, con bé không có bất kỳ lựa chọn nào, huống hồ, mẹ tôi đã trao quyền cho con bé, con bé có nghĩa vụ trở về, có nghĩa vụ đảm đương hết thảy trách nhiệm."
"Tôi rất cảm kích công ơn nuôi dưỡng của các người đối với con bé những năm này, nếu tôi nói, tôi sẽ dùng tiền để bồi thường, trả lại cho các người, nói vậy gia đình các người giàu có như vậy, c*̃ng sẽ không nhìn vào trong mắt, như vậy, tôi liền tự ý làm chủ, để cho các người trở thành ba mẹ nuôi của con bé, cho các người quyền đến thăm con bé bất cứ lúc nào."
Người đàn ông nhìn vợ chồng họ Diệp một chút, giọng từ tính trầm thấp: “Các người thấy thế nào?"
"Không thể."
Gần như là ngay lập tức, vợ chồng họ Diệp cực lực phản đối: “Tảo Tảo là một tay chúng tôi nuôi nấng, tình cảm của chúng tôi dành cho con bé, còn thân hơn con gái ruột thịt, nếu anh cố ý muốn dẫn con bé đi, chúng tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý."
Tiết Dung Chân nói: "Trong gia đình của các người, không tha cho đứa trẻ đơn thuần như Tảo Tảo, huống hồ, nếu để cho con bé biết nguyên nhân cái chết của ba mẹ mình, con bé càng không thể đi theo anh."
Sắc mặt người đàn ông, từ từ lạnh băng xuống: “Nghĩa là, các người nhất định muốn chống lại tôi?"
Diệp Chấn Hoa nói tiếp: “Không, chúng tôi tự mình biết mình, đương nhiên không thể thắng được các người, nhưng, chúng tôi c*̃ng tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay để cho con bé đi theo anh."
Phút chốc, người đàn ông đứng dậy, ngạo nghễ nhìn vợ chồng họ Diệp trước mắt, con ngươi trầm trầm, giọng điệu c*̃ng lạnh lẽo không vui: “Hôm nay tôi đến đàm phán với các người, các người đã cố chấp như vậy, tôi c*̃ng không còn lời nào để nói, nhưng, dẫu sao các người cũng không giữ được con bé, cho các người thời gian một tuần, từ từ tâm sự với con bé, một tuần sau, bất luận các người có đồng ý hay không, tôi đều sẽ cho người đến đón con bé về."
Dứt tiếng, người đàn ông xoải bước, nghênh ngang rời đi.
Cưới Trước Yêu Sau: Ông Xã Phúc Hắc Sủng Vợ Yêu
Tác giả: Nhất Tiếu Khuynh Thần
227 chương | 452 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Em gọi anh là gì
Chương 2: 2: Mời phụ huynh
Chương 3: 3: Gan to tày trời
Chương 4: 4: Bị nhốt lại
Chương 5: 5: Một ngày sẽ đè anh dưới thân
Chương 6: 6: Mơ thấy cùng anh xxx
Chương 7: 7: Ước định của chúng ta
Chương 8: 8: Tôi không cho phép chị mơ tưởng tới anh ấy
Chương 9: 9: Cạnh tranh công bằng
Chương 10: 10: Viết giấy cam kết
Chương 11: 11: Mỗi ngày đều mang đến cho em
Chương 12: 12: Hứa sẽ gả Trì Tảo Tảo cho Đường Hoàn Quân
Chương 13: 13: Đường công tử đến làm giáo viên phụ đạo cho Trì Tảo Tảo
Chương 14: 14: Anh đang sợ Trì Tảo Tảo yêu em à
Chương 15: 15: Đến cùng thì anh có thích em không
Chương 16: 16: Phiền lòng
Chương 17: 17: Anh ta không lọt mắt
Chương 18: 18: Anh có bạn gái
Chương 19: 19: Sao không tiếp tục
Chương 20: 20: Cô bị điên rồi
Chương 21: 21: Em thích anh tới vậy?
Chương 22: 22: Nếu em không cố gắng học tập
Chương 23: 23: Hoàn toàn chọc giận anh
Chương 24: 24: Dựa vào cái gì nói cô như vậy
Chương 25: 25: Gặp gỡ ở sân chơi 1
Chương 26: 26: Gặp gỡ ở sân chơi 2
Chương 27: 27: Không nỡ để cô lập gia đình
Chương 28: 28: Ngọt ngào lan tràn ở đáy lòng
Chương 29: 29: Có gánh nặng khác
Chương 30: 30: Không biết trời cao đất rộng
Chương 31: 31: Người em thích chính là Diệp Khuyết
Chương 32: 32: Trời sinh khiến người khác ghét
Chương 33: 33: Anh chán ghét em sao?
Chương 34: 34: Trì Tảo Tảo muốn nhảy lầu
Chương 35: 35: Anh yêu em, Trì Tảo Tảo
Chương 36: 36: Tổng giám đốc Diệp, anh cứ từ từ đi
Chương 37: 37: Chậm rãi rèn luyện cô
Chương 38: 38: Xin lỗi, em sai rồi
Chương 39: 39: Trái tim tan nát rồi
Chương 40: 40: Gặp được chuyện tốt của Đường nhị công tử
Chương 41: 41: Làm bạn gái của anh ta một tháng
Chương 42: 42: Không đạt được mục đích
Chương 43: 43: Anh ấy là chồng em
Chương 44: 44: Tặng quà cho Diệp Khuyết
Chương 45: 45: Ít qua lại với Đường Hoàn Quân thôi
Chương 46: 46: Em muốn anh, hay muốn anh ta
Chương 47: 47: Thi đậu
Chương 48: 48: Trở về đánh gẫy hai chân em
Chương 49: 49: Em muốn ngủ chung với anh
Chương 50: 50: Trì Tảo Tảo tự luyến
Chương 51: 51: Tình cờ gặp thần tượng
Chương 52: 52: Chị là bạn gái của anh trai em
Chương 53: 53: Sớm muốn ôm một cái
Chương 54: 54: Đồ Tham ăn Trì Tảo Tảo
Chương 55: 55: Thấy cảnh thương tình
Chương 56: 56: Anh tắm giúp em
Chương 57: 57: Con bé có bệnh
Chương 58: 58: Một chút hương vị cũng không có
Chương 59: 59: Làm cho ngực to lên
Chương 60: 60: Anh dạy em bơi đi!
Chương 61: 61: Cứu mạng á… cứu mạng
Chương 62: 62: Trong lòng anh vẫn có em
Chương 63: 63: Đạo làm chồng
Chương 64: 64: Anh đã có người trong lòng
Chương 65: 65: Cô nhất định sẽ thật hạnh phúc
Chương 66: 66: Đi du lịch với Hoàn Quân
Chương 67: 67: Ghen
Chương 68: 68: Nhanh chóng đi lập công chuộc tội
Chương 69: 69: Cút, đừng để tôi gặp lại cô
Chương 70: 70: Trái tim đều nát
Chương 71: 71: Rốt cuộc không thèm nhìn mặt nhau
Chương 72: 72: Cô sẽ điên mất
Chương 73: 73: Đường Hoàn Quân hoa lệ biến thân
Chương 74: 74: Hòa thuận như lúc ban đầu
Chương 75: 75: Nam thần Kim Thừa Trị
Chương 76: 76: Chưa tới lúc đau lòng
Chương 77: 77: Học trưởng, chúng ta làm bạn đi
Chương 78: 78: Ông xã, ngủ ngon
Chương 79: 79: Em thích anh
Chương 80: 80: Diệp Khuyết tới
Chương 81: 81: Trì Tảo Tảo cô thật sự kém như vậy sao
Chương 82: 82: Tương phản quá lớn
Chương 83: 83: Vận đào hoa tới
Chương 84: 84: Biến khéo thành vụng
Chương 85: 85: Người anh muốn chính là em
Chương 86: 86: Trì Tảo Tảo bị đánh
Chương 87: 87: Ông xã, Tảo Tảo đau
Chương 88: 88: Anh có thể cắn em mà!
Chương 89: 89: Diệp Khuyết có bệnh kín
Chương 90: 90: Bị tính kế
Chương 91: 91: Tự làm tự chịu
Chương 92: 92: Anh ta đang chờ cô
Chương 93: 93: Ngày mai anh tới đón em
Chương 94: 94: Hẹn hò bị bắt gặp
Chương 95: 95: Giống như ăn phải thuốc nổ
Chương 96: 96: Không hiểu được sự trừng phạt
Chương 97: 97: Cố ý tra tấn anh
Chương 98: 98: Không bao giờ muốn gặp anh nữa
Chương 99: 99: Một người học trưởng
Chương 100: 100: Chúng ta rất quen sao
Chương 101: 101: Để Vãn Nguyên gả cho Diệp Khuyết
Chương 102: 102: Tâm trạng không tốt
Chương 103: 103: Vận đào hoa
Chương 104: 104: Học trưởng, thực xin lỗi
Chương 105: 105: Anh không cần có bạn
Chương 106: 106: Em là em gái anh
Chương 107: 107: Bỗng nhiên lại trở nên dễ nói chuyện
Chương 108: 108: Băng sơn nam thần thôi học
Chương 109: 109: Bắt đầu đối tốt với cô
Chương 110: 110: Anh đều chuẩn bị tốt
Chương 111: 111: Kiên quyết chờ cho Trì Tảo Tảo trưởng thành
Chương 112: 112: Trì Tảo Tảo bị oan
Chương 113: 113: Ông xã, em muốn đi tiểu
Chương 114: 114: Trì Tảo Tảo bị đánh
Chương 115: 115: Tim như bị dao cắt
Chương 116: 116: Anh là người bao che khuyết điểm
Chương 117: 117: Ai bảo cô ta đánh em trước
Chương 118: 118: Anh che chở cho Trì Tảo Tảo
Chương 119: 119: Anh cũng yêu em
Chương 120: 120: Ông xã, em sợ quá
Chương 121: 121: Ông xã, để em ôm anh thêm một cái nữa đi
Chương 122: 122: Ông xã, em không muốn chết
Chương 123: 123: Lần đầu tiên nói Trì Tảo Tảo là bà xã của anh
Chương 124: 124: Thiếu niên tốt bụng Cừu Tử Mặc
Chương 125: 125: Để tôi đi theo anh
Chương 126: 126: Có thể sinh con dưỡng cái rồi
Chương 127: 127: Lần đầu tiên hôn sâu
Chương 128: 128: Ông xã, ôm một cái
Chương 129: 129: Có lẽ đây chính là cái mà anh gọi là thích
Chương 130: 130: Bị tính kế
Chương 131: 131: Làm người không nên quá ích kỷ
Chương 132: 132: Ông xã à, anh đối với Tảo Tảo thật tốt
Chương 133: 133: Dừng chân ở thôn góa phụ
Chương 134: 134: Chồng hiểu rõ Tảo Tảo nhất
Chương 135: 135: Ghen tuông gây ra họa
Chương 136: 136: Một mình anh cứ rời đi như vậy
Chương 137: 137: Cả tôi cũng bán cho chồng cô
Chương 138: 138: Chúng ta... Gặp lại sau
Chương 139: 139: Trong cơ thể cô quả thực có độc dược mãn tính
Chương 140: 140: Tôi phải ở cùng một chỗ với anh
Chương 141: 141: Là chồng cô cho tôi ở lại
Chương 142: 142: Cái gọi là tương kế tựu kế
Chương 143: 143: Thì ra anh là gay
Chương 144: 144: Chúng ta ở cùng nhau đi
Chương 145: 145: Chúng ta đính hôn đi
Chương 146: 146: Giành lại con bé cho mẹ
Chương 147: 147: Mặc kệ anh ấy có tới hay không, đều không ngăn cản được em
Chương 148: 148: Đột phát bất ngờ
Chương 149: 149: Ông xã à, em diễn có hay không
Chương 150: 150: Đường Hoàn Quân bị bắt
Chương 151: 151: Trì Tảo Tảo, anh yêu em
Chương 152: 152: Có phải em thật sự muốn đính hôn với cậu ta hay không
Chương 153: 153: Cái gọi là không rời không bỏ
Chương 154: 154: Dám động tới người phụ nữ của anh thử xem
Chương 155: 155: Biện minh
Chương 156: 156: Ông xã à, em muốn lấy roi ngựa quất anh
Chương 157: 157: Anh trở về
Chương 158: 158: Vì trai đẹp, xông lên ~~~
Chương 159: 159: Ông xã à, anh đối với em thật tốt
Chương 160: 160: Còn nhớ, khi còn bé...
Chương 161: 161: Em nhất định phải hạnh phúc
Chương 162: 162: Ông xã à, anh lưu manh
Chương 163: 163: Chuyện tốt bị bắt gặp
Chương 164: 164: Về nhà cho em ăn đủ
Chương 165: 165: Có tiền chính là tùy hứng
Chương 166: 166: Anh thích tuýp người như em không
Chương 167: 167: 520 viên ngôi sao nhỏ
Chương 168: 168: Cãi nhau
Chương 169: 169: Anh biết rõ em không thể rời bỏ anh
Chương 170: 170: Sau này gả cho anh, em đừng hối hận
Chương 171: 171: Cô bé trọng tình trọng nghĩa
Chương 172: 172: Một chút liền bị nhìn thấu
Chương 173: 173: Yêu tinh nhỏ
Chương 174: 174: Kinh nguyệt trời đánh
Chương 175: 175: Nhất định phải tới già không chia cách
Chương 176: 176: Cứu nhau trong lúc hoạn nạn
Chương 177: 177: Không nên đến vẫn là đến rồi
Chương 178: 178: Là cậu của Tảo Tảo, Nam Cung Dực
Chương 179: 179: Tảo Tảo, đừng rời bỏ anh
Chương 180: 180: Mấy ngày cuối cùng ở bên cô
Chương 181: 181: Sớm không phải là đứa trẻ bình thường
Chương 182: 182: Ai cũng đừng nghĩ chia tách hai chúng ta
Chương 183: 183: Sự thật của mọi chuyện
Chương 184: 184: Nhất định sẽ không để người khác cướp em đi
Chương 185: 185: Lại ân ân ái ái
Chương 186: 186: Ông xã, em mệt mỏi
Chương 187: 187: Ngoài ý muốn
Chương 188: 188: Trực tiếp cưỡng bức anh
Chương 189: 189: Diệp Khuyết trúng đạn
Chương 190: 190: Ông xã, xin lỗi
Chương 191: 191: Lại liếc nhìn cô một cái
Chương 192: 192: Trì Tảo Tảo bị đưa đi
Chương 193: 193: Cầu xin các cô để tôi trở về
Chương 194: 194: Ngoài dự đoán của mọi người
Chương 195: 195: Để Thừa Trị kết hôn với Tảo Tảo
Chương 196: 196: Diệp Khuyết tỉnh
Chương 197: 197
Chương 198: 198: Có thể lại gặp nhau lần nữa, là duyên phận sao
Chương 199: 199: Kết hôn với anh
Chương 200: 200: Ngày mai sẽ kết hôn
Chương 201: 201: Cử hành hôn lễ
Chương 202: 202: Không thấy chú rể
Chương 203: 203: Thiên thần giáng trần
Chương 204: 204: Chúng ta hoàn thành hôn lễ trước
Chương 205: 205: Trở thành vợ chồng
Chương 206: 206: Hôn lễ này không tính
Chương 207: 207: Một trăm tỷ sính lễ
Chương 208: 208: Muốn đòi lại sính lễ
Chương 209: 209: Muốn động phòng cũng phải xem hoàn cảnh
Chương 210: 210: Thật là quá đáng
Chương 211: 211: Không phải phụ nữ đều sẽ kêu ra sao
Chương 212: 212: Ông xã, anh nói xem em có thể hay không…
Chương 213: 213: Sinh đôi một trai một gái
Chương 214: 214: Anh Diệp Khuyết, anh tha thứ cho em được không
Chương 215: 215: Em chỉ sắc với một người đàn ông
Chương 216: 216: Ông xã, em không có vé vào cửa
Chương 217: 217: Tình cờ
Chương 218: 218: Mất đi mới biết hối hận
Chương 219: 219: Cả đời quá ngắn
Chương 220: 220: Đường Vãn Nguyên gọi điện thoại đến
Chương 221: 221: Dấm chua của tổng giám đốc Diệp
Chương 222: 222: Cà phê của em sẽ làm anh ấy hạ hỏa
Chương 223: 223: Nam nhân nghiêm chỉnh đều có thể biến thành dã thú
Chương 224: 224: Đường Vãn Nguyên dẫn Trì Tảo Tảo đi uống rượu
Chương 225: 225: Chị đừng hối hận
Chương 226: 226: Đường Vãn Nguyên mất nhiều hơn được
Chương 227: 227: Chúc tất cả bạn học năm mới vui vẻ
Không tìm thấy chương nào phù hợp