Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 57-1: Tráng sĩ giận dữ (1)
Cập nhật: 6 days ago
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Theo tiếng hét lớn của Anh Đào, từ trên cây có một mũi tên bắn lén phá cành lá xuyên ra, thẳng tới xe ngựa. Anh Đào kiếm phong chém ra, hung hăng đánh bay mũi tên nhọn này, không ngờ theo đuôi mũi tên thứ nhất lại có một mũi tên khác bắn lại, Anh Đào vừa chém một kiếm, đúng vào thời khắc lực cũ vừa dùng, lực mới còn chưa sinh ra, đành phải trơ mắt nhìn mũi tên này 'viu' một tiếng bay vào trong cửa sổ xe, không kịp giơ kiếm bảo hộ.
Anh Đào kinh hãi, không biết trên cây có bao nhiêu tiễn thủ, hoảng sợ gấp gáp quát:
- A Cừu, nhanh chóng đánh xe!
Nói xong nhảy vọt xuống, lăng không bổ nhào về phía cây đại thụ kia, Anh Đào một bàn tay đặt lên thân cây rồi nhảy vút lên, hóp bụng xoay mình, đã cực kỳ linh hoạt đứng trên một thân cây.
Ẩn thân trên cây bắn tên đương nhiên là bất ngờ khiến người ta không kịp đề phòng, nhưng mà chỗ đứng lại không thuận lợi, một mũi tên b*n r*, lại phải rút một mũi tên nữa đưa lên cung, tốc độ tuyệt đối không nhanh được. Anh Đào nhảy vọt lên cây, chính là muốn tranh thủ lúc này giải quyết bọn chúng, bởi vì sự tình khẩn cấp, hắn ngay cả nhìn xem Khánh Kỵ có bị trúng tên hay không cũng không có thời gian, trong lòng thực cũng lo lắng, có điều trước sau cũng không nghe thấy tiếng kêu của chủ công, hẳn là không bị trúng tên.
Anh Đào thầm cảm thấy may mắn, trong lòng suy nghĩ lộn xộn, hạ thủ không dám trì hoãn, hắn vọt lên trên cây, hai tiễn thủ trốn ở trong tán cây rậm rạp đã không còn chỗ nào che giấu, Anh Đào liếc mắt một cái đã thấy ở trên chạc cây phía trước có một tiễn thủ đang dựa vào thân cây, người nọ vốn đang đưa tay lên rút tên, không ngờ Anh Đào đột nhiên nhảy lên cây, hoảng hốt rút đoản kiếm bên hông ra nhưng đã không còn kịp rồi.
Anh Đào một kiếm đâm ra, kẻ đó cũng không thể tránh được, một kiếm đâm vào giữa ngực, hắn kêu lên thảm thiết rồi ngã xuống dưới đất. Cách đó không xa còn có một tiễn thủ, mắt thấy Anh Đào thân thủ linh mẫn như vậy, không khỏi kinh hãi, lập tức vứt cung rút kiếm, Anh Đào lòng nóng như lửa đốt, cũng không quản có thể ngã từ trên cây xuống hay không, buông tay nhảy lên, một kiếm đâm về phía hắn, người nọ không kịp ngăn cản, liền chủ động nhảy xuống.
A Cừu lúc thấy Anh Đào hô hoán, liền lập tức phát giác tình hình nguy hiểm, hắn run run cương ngựa, thầm nghĩ phải nhanh chóng thoát khỏi chỗ nguy hiểm này, từ trong ngõ nhỏ bên cạnh phía sau một đống củi khô đột nhiên xuất hiện một võ sĩ che mặt, kẻ đó hét lớn một tiếng, nhấc tay ném tới, một cây gỗ thô to liền bay tới xuyên qua bánh xe, bị nó mắc vào, con ngựa cũng chỉ kéo được vài bước, rồi lại không bước được tiếp.
Lúc này, ở phía sau đống củi trong ngõ nhỏ đột nhiên có không ít người nhảy ra, trên tay mỗi kẻ đều cầm mâu sắc nhọn, hò hét vọt tới. A Cừu vừa thấy vậy, liền bỏ cương ngựa, đưa tay vớ lấy một thanh đoản kích rồi nhảy xuống xe, vung ngang ra trước xe, hét lớn:
- Kẻ nào dám đi tìm chết? - Lúc này 'bịch' một tiếng, tiễn thủ vừa bị Anh Đào một kiếm đâm chết từ trên cây rơi xuống.
Khánh Kỵ ở trong xe trợn mắt há hốc mồm, một giọt mồ hôi lạnh phải to cỡ hạt đậu từ trên trán chậm rãi lăn xuống, chỉ thấy một mũi tên lông chim sượt qua đầu hắn c*m v** thành xe đang rung lên bần bật. Sau một chút kinh hãi giật mình, nghe thấy tiếng quát mắng liên hồi bên ngoài, Khánh Kỵ rốt cục đã tỉnh táo lại, một loại tức giận cùng sát khí khó có thể ngăn nổi nhất thời bao phủ toàn thân hắn.
Xem góc độ bắn của mũi tên, nếu là hắn ngồi ngay ngắn ở trong xe, một tên này sẽ xuyên thẳng qua huyệt Thái Dương, làm sao có thể giữ mệnh được? Từng một lần gặp nạn, chính là Khánh Kỵ hàng thật giá thật, hắn còn chưa từng đích thân lĩnh hội, lúc này hắn mới lần đầu tiên cảm giác được, tử vong, chỉ cách mình gần như vậy.
- Ngươi muốn ta chết, ta sẽ bắt ngươi chết!
Không biết là có phải chịu ảnh hưởng của ý thức Khánh Kỵ, hay là trong tâm Tịch Bân vốn đã có một chút huyết tính, đã bị sự uy h**p của tử vong kích phát ra ngoài. Hắn hét lớn một tiếng, một cước đá bay cửa xe xông ra ngoài. Lúc này Anh Đào cũng đã nhảy xuống từ trên cây, cùng A Cừu một cầm kiếm, một cầm kích, đánh một chỗ cùng năm sáu đại hán. Bọn họ cũng biết nếu để cho những thích khách này lao ra khỏi ngõ nhỏ, hai người có phối hợp cũng không xong, bởi vậy nên điên cuồng như hổ, dốc toàn lực áp chế bọn chúng trở vào trong ngõ nhỏ.
Khánh Kỵ nhảy xuống xe, hai tên võ sĩ cầm mâu vừa mới lao ra khỏi ngõ nhỏ nhìn thấy hắn tay không, không khỏi mừng rỡ, lập tức giơ trường mâu, hét lớn một tiếng đâm về phía hắn. Anh Đào và A Cừu bị một vài tên võ sĩ quấn lấy không thể viện thủ, gấp đến nỗi kêu to:
- Công tử chạy mau, nhanh chóng hồi phủ.
Khánh Kỵ đã bị một mũi tên kia khiến cho tức giận, sự phẫn nộ cực độ tràn ngập trong lòng hắn, ký ức bi thương khi bị đâm của Khánh Kỵ hòa cùng với sự sợ hãi khi sinh tử như chỉ mành treo chuông, đã làm cho lòng hắn dấy lên lửa hận hừng hực, lúc này chỉ có thể giết bỏ những thích khách đã suýt nữa lấy mạng hắn mới có thể hóa giải sự phẫn nộ và sợ hãi này. Vừa thấy hai kẻ vọt tới, Khánh Kỵ hai mắt đỏ ngầu cười gằn một tiếng, trở tay kéo một cái, nắm lấy thanh gậy gỗ đang bị mắc vào bánh xe, từ trong không trung vang lên một tiếng 'vù' kì quái, hai thanh trường mâu bị gậy gỗ đánh vào, lập tức rời khỏi tay bay thẳng lên trời.
Cây gậy gỗ trong không khí vẽ ra một vòng cung, mang theo một tiếng 'vút' khiến cho người ta sợ hãi bổ tới, 'bịch' một tiếng đập thẳng vào đầu tên thích khách đã bị mất trường mâu. Cây gậy gỗ này được làm bằng loại gỗ cứng rắn nhất, lại được một người có thần lực như Khánh Kỵ dùng, một gậy thẳng vào đầu, toàn bộ đầu đều bị đập bể, từ sọ có vài thứ đo đỏ trăng trắng b*n r*, gậy gỗ bay qua, nửa đầu còn lại của kẻ đó đã trở nên bằng phẳng.
Tên thích khách bên cạnh chưa bao giờ nhìn thấy phương thức giết người đáng sợ đến như vậy, não và thịt nát của đồng bọn bắn lên mặt hắn, sợ đến mức hắn tưởng như muốn phát điên, không thể khống chế nổi hét to một tiếng run run chói tai.
- A ~~ a ~~
Tên thích khách bị k*ch th*ch cực độ kia hét lên còn chưa kịp dứt, bởi vì gậy gỗ rất to, dùng lực lại quá độ mà vuột khỏi tay, Khánh Kỵ đã một quyền đánh thẳng vào ngực hắn, trừng mắt quát to:
- Đi tìm chết đi!
Khánh Kỵ một quyền có thể đánh ngã tuấn mã, thích khách này làm sao có thể chịu nổi, hắn lúc này lại đang há to miệng thần tình hoảng sợ mà hét to, căn bản là không thể ngăn cản được, chỉ nghe thấy một tiếng xương gãy, máu của thích khách kia đã văng lên mặt Khánh Kỵ, ngực lõm hẳn vào trong, sau đó toàn bộ thân mình liền bay ra phía sau.
Những thích khách đang lục tục lao tới thấy uy thế của Khánh Kỵ như vậy thì đều hoảng sợ, Khánh Kỵ dùng mũi chân gẩy hai thanh trường mâu lên nắm chặt trong tay, hai tay cầm ở vị trí khoảng hai phần ba trường mâu, cánh tay dán vào cán mâu, cán mâu cụp xuống, kẹp chặt vào bên sườn, nhanh như con báo vọt vào trong ngõ nhỏ.
Anh Đào kinh hãi, không biết trên cây có bao nhiêu tiễn thủ, hoảng sợ gấp gáp quát:
- A Cừu, nhanh chóng đánh xe!
Nói xong nhảy vọt xuống, lăng không bổ nhào về phía cây đại thụ kia, Anh Đào một bàn tay đặt lên thân cây rồi nhảy vút lên, hóp bụng xoay mình, đã cực kỳ linh hoạt đứng trên một thân cây.
Ẩn thân trên cây bắn tên đương nhiên là bất ngờ khiến người ta không kịp đề phòng, nhưng mà chỗ đứng lại không thuận lợi, một mũi tên b*n r*, lại phải rút một mũi tên nữa đưa lên cung, tốc độ tuyệt đối không nhanh được. Anh Đào nhảy vọt lên cây, chính là muốn tranh thủ lúc này giải quyết bọn chúng, bởi vì sự tình khẩn cấp, hắn ngay cả nhìn xem Khánh Kỵ có bị trúng tên hay không cũng không có thời gian, trong lòng thực cũng lo lắng, có điều trước sau cũng không nghe thấy tiếng kêu của chủ công, hẳn là không bị trúng tên.
Anh Đào thầm cảm thấy may mắn, trong lòng suy nghĩ lộn xộn, hạ thủ không dám trì hoãn, hắn vọt lên trên cây, hai tiễn thủ trốn ở trong tán cây rậm rạp đã không còn chỗ nào che giấu, Anh Đào liếc mắt một cái đã thấy ở trên chạc cây phía trước có một tiễn thủ đang dựa vào thân cây, người nọ vốn đang đưa tay lên rút tên, không ngờ Anh Đào đột nhiên nhảy lên cây, hoảng hốt rút đoản kiếm bên hông ra nhưng đã không còn kịp rồi.
Anh Đào một kiếm đâm ra, kẻ đó cũng không thể tránh được, một kiếm đâm vào giữa ngực, hắn kêu lên thảm thiết rồi ngã xuống dưới đất. Cách đó không xa còn có một tiễn thủ, mắt thấy Anh Đào thân thủ linh mẫn như vậy, không khỏi kinh hãi, lập tức vứt cung rút kiếm, Anh Đào lòng nóng như lửa đốt, cũng không quản có thể ngã từ trên cây xuống hay không, buông tay nhảy lên, một kiếm đâm về phía hắn, người nọ không kịp ngăn cản, liền chủ động nhảy xuống.
A Cừu lúc thấy Anh Đào hô hoán, liền lập tức phát giác tình hình nguy hiểm, hắn run run cương ngựa, thầm nghĩ phải nhanh chóng thoát khỏi chỗ nguy hiểm này, từ trong ngõ nhỏ bên cạnh phía sau một đống củi khô đột nhiên xuất hiện một võ sĩ che mặt, kẻ đó hét lớn một tiếng, nhấc tay ném tới, một cây gỗ thô to liền bay tới xuyên qua bánh xe, bị nó mắc vào, con ngựa cũng chỉ kéo được vài bước, rồi lại không bước được tiếp.
Lúc này, ở phía sau đống củi trong ngõ nhỏ đột nhiên có không ít người nhảy ra, trên tay mỗi kẻ đều cầm mâu sắc nhọn, hò hét vọt tới. A Cừu vừa thấy vậy, liền bỏ cương ngựa, đưa tay vớ lấy một thanh đoản kích rồi nhảy xuống xe, vung ngang ra trước xe, hét lớn:
- Kẻ nào dám đi tìm chết? - Lúc này 'bịch' một tiếng, tiễn thủ vừa bị Anh Đào một kiếm đâm chết từ trên cây rơi xuống.
Khánh Kỵ ở trong xe trợn mắt há hốc mồm, một giọt mồ hôi lạnh phải to cỡ hạt đậu từ trên trán chậm rãi lăn xuống, chỉ thấy một mũi tên lông chim sượt qua đầu hắn c*m v** thành xe đang rung lên bần bật. Sau một chút kinh hãi giật mình, nghe thấy tiếng quát mắng liên hồi bên ngoài, Khánh Kỵ rốt cục đã tỉnh táo lại, một loại tức giận cùng sát khí khó có thể ngăn nổi nhất thời bao phủ toàn thân hắn.
Xem góc độ bắn của mũi tên, nếu là hắn ngồi ngay ngắn ở trong xe, một tên này sẽ xuyên thẳng qua huyệt Thái Dương, làm sao có thể giữ mệnh được? Từng một lần gặp nạn, chính là Khánh Kỵ hàng thật giá thật, hắn còn chưa từng đích thân lĩnh hội, lúc này hắn mới lần đầu tiên cảm giác được, tử vong, chỉ cách mình gần như vậy.
- Ngươi muốn ta chết, ta sẽ bắt ngươi chết!
Không biết là có phải chịu ảnh hưởng của ý thức Khánh Kỵ, hay là trong tâm Tịch Bân vốn đã có một chút huyết tính, đã bị sự uy h**p của tử vong kích phát ra ngoài. Hắn hét lớn một tiếng, một cước đá bay cửa xe xông ra ngoài. Lúc này Anh Đào cũng đã nhảy xuống từ trên cây, cùng A Cừu một cầm kiếm, một cầm kích, đánh một chỗ cùng năm sáu đại hán. Bọn họ cũng biết nếu để cho những thích khách này lao ra khỏi ngõ nhỏ, hai người có phối hợp cũng không xong, bởi vậy nên điên cuồng như hổ, dốc toàn lực áp chế bọn chúng trở vào trong ngõ nhỏ.
Khánh Kỵ nhảy xuống xe, hai tên võ sĩ cầm mâu vừa mới lao ra khỏi ngõ nhỏ nhìn thấy hắn tay không, không khỏi mừng rỡ, lập tức giơ trường mâu, hét lớn một tiếng đâm về phía hắn. Anh Đào và A Cừu bị một vài tên võ sĩ quấn lấy không thể viện thủ, gấp đến nỗi kêu to:
- Công tử chạy mau, nhanh chóng hồi phủ.
Khánh Kỵ đã bị một mũi tên kia khiến cho tức giận, sự phẫn nộ cực độ tràn ngập trong lòng hắn, ký ức bi thương khi bị đâm của Khánh Kỵ hòa cùng với sự sợ hãi khi sinh tử như chỉ mành treo chuông, đã làm cho lòng hắn dấy lên lửa hận hừng hực, lúc này chỉ có thể giết bỏ những thích khách đã suýt nữa lấy mạng hắn mới có thể hóa giải sự phẫn nộ và sợ hãi này. Vừa thấy hai kẻ vọt tới, Khánh Kỵ hai mắt đỏ ngầu cười gằn một tiếng, trở tay kéo một cái, nắm lấy thanh gậy gỗ đang bị mắc vào bánh xe, từ trong không trung vang lên một tiếng 'vù' kì quái, hai thanh trường mâu bị gậy gỗ đánh vào, lập tức rời khỏi tay bay thẳng lên trời.
Cây gậy gỗ trong không khí vẽ ra một vòng cung, mang theo một tiếng 'vút' khiến cho người ta sợ hãi bổ tới, 'bịch' một tiếng đập thẳng vào đầu tên thích khách đã bị mất trường mâu. Cây gậy gỗ này được làm bằng loại gỗ cứng rắn nhất, lại được một người có thần lực như Khánh Kỵ dùng, một gậy thẳng vào đầu, toàn bộ đầu đều bị đập bể, từ sọ có vài thứ đo đỏ trăng trắng b*n r*, gậy gỗ bay qua, nửa đầu còn lại của kẻ đó đã trở nên bằng phẳng.
Tên thích khách bên cạnh chưa bao giờ nhìn thấy phương thức giết người đáng sợ đến như vậy, não và thịt nát của đồng bọn bắn lên mặt hắn, sợ đến mức hắn tưởng như muốn phát điên, không thể khống chế nổi hét to một tiếng run run chói tai.
- A ~~ a ~~
Tên thích khách bị k*ch th*ch cực độ kia hét lên còn chưa kịp dứt, bởi vì gậy gỗ rất to, dùng lực lại quá độ mà vuột khỏi tay, Khánh Kỵ đã một quyền đánh thẳng vào ngực hắn, trừng mắt quát to:
- Đi tìm chết đi!
Khánh Kỵ một quyền có thể đánh ngã tuấn mã, thích khách này làm sao có thể chịu nổi, hắn lúc này lại đang há to miệng thần tình hoảng sợ mà hét to, căn bản là không thể ngăn cản được, chỉ nghe thấy một tiếng xương gãy, máu của thích khách kia đã văng lên mặt Khánh Kỵ, ngực lõm hẳn vào trong, sau đó toàn bộ thân mình liền bay ra phía sau.
Những thích khách đang lục tục lao tới thấy uy thế của Khánh Kỵ như vậy thì đều hoảng sợ, Khánh Kỵ dùng mũi chân gẩy hai thanh trường mâu lên nắm chặt trong tay, hai tay cầm ở vị trí khoảng hai phần ba trường mâu, cánh tay dán vào cán mâu, cán mâu cụp xuống, kẹp chặt vào bên sườn, nhanh như con báo vọt vào trong ngõ nhỏ.
Đại Tranh Chi Thế
Tác giả: Nguyệt Quan
294 chương | 260 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1-1: Tiết tử
Chương 2: Quyển 1 - 2: Chết đi sống lại
Chương 3: Quyển 1 - 3: Lập kế hoạch trên ngưu xa
Chương 4: Quyển 1 - 4: Mãnh nam Sơn Đông
Chương 5: Quyển 1 - 5: Tử lộ
Chương 6: Quyển 1 - 6: Không hẹn mà gặp
Chương 7: Quyển 1 - 7-1: Hữu mỹ nhất nhân, thanh dương uyển hề.. (1)
Chương 8: Quyển 1 - 8: Lĩnh ngộ
Chương 9: Quyển 1 - 9: Tân sinh
Chương 10: Quyển 1 - 10: Tất thành
Chương 11: Quyển 1 - 11: Du thuyết
Chương 12: Quyển 1 - 12: Hai đại mỹ nhân
Chương 13: Quyển 1 - 13: Tất Thành đệ nhất mỹ nhân
Chương 14: Quyển 1 - 14: Láng giềng đạo chích
Chương 15: Quyển 1 - 15-1: Dựng cờ (1)
Chương 16: Quyển 1 - 16-1: Gia quốc nhất lý (1)
Chương 17: Quyển 1 - 17: Mưu đồ đạo tặc
Chương 18: Quyển 1 - 18: Đối vũ
Chương 19: Quyển 1 - 19: Xuất du
Chương 20: Quyển 1 - 20: Anh đào
Chương 21: Quyển 1 - 21: Đầu hiệu
Chương 22: Quyển 1 - 22: Biếu lễ
Chương 23: Quyển 1 - 23: Đầu hoài
Chương 24: Quyển 1 - 24: Mật nghị
Chương 25: Quyển 1 - 25: Quỷ quyệt
Chương 26: Quyển 1 - 26: Dạ ca (Tiếng hát trong đêm)
Chương 27: Quyển 1 - 27: Dị tâm
Chương 28: Quyển 1 - 28: Phản khách
Chương 29: Quyển 1 - 29: Nghiêm trận
Chương 30: Quyển 1 - 30: Nếu có tình
Chương 31: Quyển 1 - 31: Anh đào
Chương 32: Quyển 1 - 32: Tựa như vô tình
Chương 33: Quyển 1 - 33: Cổ đạo biên
Chương 34: Quyển 1 - 34: Vạn nhân địch
Chương 35: Quyển 1 - 35: Phong phạm hiệp nghĩa
Chương 36: Quyển 1 - 36: Lẽ nào lại như vậy
Chương 37: Quyển 1 - 37: Dục cự hoàn nghênh
Chương 38: Quyển 1 - 38: Ngươi tới ta đi
Chương 39: Quyển 1 - 39: Hổ lớn hổ bé
Chương 40: Quyển 1 - 40: Thế đạo tại tranh
Chương 41: Quyển 1 - 41: Chỉ luận huyết thống
Chương 42: Quyển 1 - 42: Lỗ quốc Tam hoàn
Chương 43: Quyển 1 - 43: Tri lễ đường
Chương 44: Quyển 1 - 44: Thần thương thiệt kiếm*
Chương 45: Quyển 1 - 45: Quý Tôn tính kế
Chương 46: Quyển 1 - 46: Các tự bị chiến*
Chương 47: Quyển 1 - 47: Nhị hoàn mật mưu
Chương 48: Quyển 1 - 48: Thản thành tương kiến
Chương 49: Quyển 1 - 49: Lỗ Quái cư
Chương 50: Quyển 1 - 50: Đề tài vĩnh hằng
Chương 51: Quyển 1 - 51: Nhân chi sơ
Chương 52: Quyển 1 - 52: Hữu nữ Diêu Quang
Chương 53: Quyển 1 - 53: Hùng tính chiến tranh
Chương 54: Quyển 1 - 54: Ước hẹn mười ngày
Chương 55: Quyển 1 - 55: Yến tiệc vui vẻ
Chương 56: Quyển 1 - 56: Đi đường cũng khó
Chương 57: Quyển 1 - 57-1: Tráng sĩ giận dữ (1)
Chương 58: Quyển 1 - 58: Quý tôn tử tư
Chương 59: Quyển 1 - 59-1: Một đêm hoang đường (1)
Chương 60: Quyển 1 - 60: Đêm dò xét Thúc Tôn
Chương 61: Quyển 1 - 61-1: Lần đầu tiếp xúc thân mật (Thượng)
Chương 62: Quyển 1 - 62: Nam nhi tự hữu nam nhi hành
Chương 63: Quyển 1 - 63-1: Sinh thương tiếc (Thượng)
Chương 64: Quyển 1 - 64-1: Dẫn tới 'họa thủy' (Thượng)
Chương 65: Quyển 1 - 65: Uy quá, Công tử quân
Chương 66: Quyển 1 - 66-1: Rút củi dưới đáy nồi (Thượng)
Chương 67: Quyển 1 - 67-1: Sơn vũ dục lai (Thượng)
Chương 68: Quyển 1 - 68-1: Thiên hạ rộn ràng (Thượng)
Chương 69: Quyển 1 - 69-1: Trong tâm bão (Thượng)
Chương 70: Quyển 1 - 70: Nhất tụ Càn khôn
Chương 71: Quyển 1 - 71-1: Thủ đoạn lả lướt (Thượng)
Chương 72: Quyển 1 - 72-1: Đao nhuyễn giết người (Thượng)
Chương 73: Quyển 1 - 73: Nhị nữ tranh phong
Chương 74: Quyển 1 - 74: Nữ nữ chiến tranh
Chương 75: Quyển 1 - 75-1: Thiếu phụ xa tư (Thượng)
Chương 76: Quyển 1 - 76-1: Binh bất yếm trá* (Thượng)
Chương 77: Quyển 1 - 77: Không thể mua danh học đòi làm Bá Vương
Chương 78: Quyển 1 - 78: Ngao cò tranh đấu
Chương 79: Quyển 1 - 79: Dã tính khó thuần
Chương 80: Quyển 1 - 80: Nai con trên vai
Chương 81: Quyển 1 - 81: Thỉnh kiến phu nhân
Chương 82: Quyển 1 - 82: Thỉnh kiến tiểu thư
Chương 83: Quyển 1 - 83: Mỹ nhân sắc sảo
Chương 84: Quyển 1 - 84-1: Đùa giỡn chân tình (Thượng)
Chương 85: Quyển 1 - 85: Đêm bận rộn
Chương 86: Quyển 1 - 86: Kế thâm trầm
Chương 87: Quyển 1 - 87-1: Tứ diện Sở ca* (Thượng)
Chương 88: Quyển 1 - 88: Nam nhi khẳng khái
Chương 89: Quyển 1 - 89-1: Ba gã thợ giày thối (Thượng)
Chương 90: Quyển 1 - 90-1: Rắn và kim thiền (Thượng)
Chương 91: Quyển 1 - 91-1: Chập chờn như thể muôn ngàn sao bay (Thượng)
Chương 92: Quyển 1 - 92-1: Đầu trộm đuôi cướp (Thượng)
Chương 93: Quyển 1 - 93: Âm lệch dương sai
Chương 94: Quyển 1 - 94-1: Dưới ánh trăng (Thượng)
Chương 95: Quyển 1 - 95: Mây đen áp thành người chưa tỉnh
Chương 96: Quyển 1 - 96: Mười bước giết một người
Chương 97: Quyển 1 - 97: Thoát khỏi trùng vây
Chương 98: Quyển 1 - 98: Loạn trong loạn
Chương 99: Quyển 1 - 99: Chém đầu
Chương 100: Quyển 1 - 100: Tráng sĩ
Chương 101: Quyển 1 - 101: Nhất đại gian hùng
Chương 102: Quyển 1 - 102: Trở về
Chương 103: Quyển 1 - 103: Động tình
Chương 104: Quyển 1 - 104: Cơn mưa đúng lúc
Chương 105: Quyển 1 - 105: Âm thầm dội sóng
Chương 106: Quyển 1 - 106-1: Thiếu nữ hoài xuân đến tận chân trời (Thượng)
Chương 107: Quyển 1 - 107: Lừa dối
Chương 108: Quyển 1 - 108: Tiếp tục lừa dối
Chương 109: Quyển 1 - 109: Lại thêm lần nữa
Chương 110: Quyển 1 - 110-1: Có chí thì nên (Thượng)
Chương 111: Quyển 1 - 111-1: Giành ngôi đầu (Thượng)
Chương 112: Quyển 1 - 112: Dẫn dắt từng bước
Chương 113: Quyển 1 - 113: Mỹ nhân kế
Chương 114: Quyển 1 - 114: Nữ nhân tâm, kim đáy bể
Chương 115: Quyển 1 - 115: Loạn cục xôn xao
Chương 116: Quyển 1 - 116: Cuộc sống ở Phí thành
Chương 117: Quyển 1 - 117: Hai đứa trẻ cãi nhau
Chương 118: Quyển 1 - 118: Ô long cứu mỹ nhân
Chương 119: Quyển 1 - 119: Chuyên gia tư vấn tình yêu
Chương 120: Quyển 1 - 120-1: Đại quản sự (Thượng)
Chương 121: Quyển 1 - 121: Tâm tư đẹp tràn đầy cõi lòng
Chương 122: Quyển 1 - 122: Cơn mưa triền miên
Chương 123: Quyển 1 - 123: Cứu anh hùng
Chương 124: Quyển 2 - 124: Lại gặp sự cố
Chương 125: Quyển 2 - 125-1: Khổng Khâu xin đi (Thượng)
Chương 126: Quyển 2 - 126-1: Tâm tư (Thượng)
Chương 127: Quyển 2 - 127-1: Tằng thị kinh hồng chiếu ảnh lai (Thượng)
Chương 128: Quyển 2 - 128-1: Khổng Khâu PK đạo chích (Thượng)
Chương 129: Quyển 2 - 129: Chiêu binh mãi mã
Chương 130: Quyển 2 - 130: Tranh chức tân quân
Chương 131: Quyển 2 - 131: Lý Ước phó ước (Đã hứa là làm)
Chương 132: Quyển 2 - 132: Dã đường vô nhân thì
Chương 133: Quyển 2 - 133: Thanh ca nhất khúc nghê thường vũ
Chương 134: Quyển 2 - 134: Tầm xuân ngộ nhập đào nguyên cảnh
Chương 135: Quyển 2 - 135-1: Tâm can lả lướt (Thượng)
Chương 136: Quyển 2 - 136: Các bộ kỳ thiền
Chương 137: Quyển 2 - 137: Hương thơm vương ngực áo
Chương 138: Quyển 2 - 138: Tranh phong
Chương 139: Quyển 2 - 139: Trần trưởng khanh
Chương 140: Quyển 2 - 140: Dạ phóng hương khuê
Chương 141: Quyển 2 - 141: Minh nguyệt hà chước chước
Chương 142: Quyển 2 - 142: Khúc Phụ tìm Hổ
Chương 143: Quyển 2 - 143: Dương Hổ tặng lễ
Chương 144: Quyển 2 - 144: Điểu vi thực vong (Chim chết vì ăn)
Chương 145: Quyển 2 - 145: Đại xướng song hoàng
Chương 146: Quyển 2 - 146: Xảo thiệt như hoàng
Chương 147: Quyển 2 - 147-1: Đại kế đắc thụ (Thượng)
Chương 148: Quyển 2 - 148: Tân quân phủ lập (Vua mới lên ngôi)
Chương 149: Quyển 2 - 149: Phi Hồ cốc
Chương 150: Quyển 2 - 150-1: Sáng tỏ (Thượng)
Chương 151: Quyển 2 - 151-1: Ân oán tình cừu (Thượng)
Chương 152: Quyển 2 - 152: Trần niên ẩn tình (Ẩn tình năm xưa)
Chương 153: Quyển 2 - 153: Mưu quốc bị mưu thành
Chương 154: Quyển 2 - 154: Mạc mã lệ binh (Thao luyện binh lính)
Chương 155: Quyển 2 - 155: Hỉ nạp Binh thánh
Chương 156: Quyển 2 - 156: Phản Vệ tại tức (Sắp về nước Vệ)
Chương 157: Quyển 2 - 157-1: Đại luận tranh (Thượng)
Chương 158: Quyển 2 - 158-1: Suy nghĩ đêm trăng (Thượng)
Chương 159: Quyển 2 - 159-1: Đồng thuyền cộng độ (Thượng)
Chương 160: Quyển 2 - 160-1: Hồng nhạn bay về phương xa (Thượng)
Chương 161: Quyển 2 - 161-1: Di Đào chi Tử (Thượng)
Chương 162: Quyển 2 - 162: Trở lại nơi đến
Chương 163: Quyển 2 - 163-1: Tình hình khác đằng sau (Thượng)
Chương 164: Quyển 2 - 164-1: Tịch liêu mỹ nhân tâm (Thượng)
Chương 165: Quyển 2 - 165-1: Chính tranh (Thượng)
Chương 166: Quyển 2 - 166-1: Mài gươm soàn soạt (Thượng)
Chương 167: Quyển 2 - 167-1: Mạch ngầm mãnh liệt (Thượng)
Chương 168: Quyển 3 - 168-1: Cực kỳ nguy hiểm (Thượng)
Chương 169: Quyển 3 - 169-1: Lựa chọn (Thượng)
Chương 170: Quyển 3 - 170: Quyết định (Thượng Hạ)
Chương 171: Quyển 3 - 171: Tiên phát chế nhân (Thượng Trung Hạ)
Chương 172: Quyển 3 - 172: Mạng rẻ mạt như kiến (Thượng Trung Hạ)
Chương 173: Quyển 3 - 173: Mưu toan (Thượng Trung Hạ)
Chương 174: Quyển 3 - 174: Lật lọng (Thượng Trung Hạ)
Chương 175: Quyển 3 - 175: Phản kích
Chương 176: Quyển 3 - 176: Trở về Ngải thành (Thượng Trung Hạ)
Chương 177: Quyển 3 - 177: Mật đàm (Thượng Trung Hạ)
Chương 178: Quyển 3 - 178: Trước lúc lên đường (Thượng Trung Hạ)
Chương 179: Quyển 3 - 179: Giao dịch (1-->5)
Chương 180: Quyển 3 - 180: Dẫn hỏa thiêu thân (Thượng Hạ)
Chương 181: Quyển 3 - 181: Yêu hận tình thù
Chương 182: Quyển 3 - 182: Oan gia ngõ hẹp (Thượng Hạ)
Chương 183: Quyển 3 - 183: Đồng chí hướng (Thượng Hạ)
Chương 184: Quyển 3 - 184: Binh phá Dĩnh Đô (Thượng Hạ)
Chương 185: Quyển 3 - 185: Thuyết phục (Thượng Hạ)
Chương 186: Quyển 3 - 186: Thiên hạ náo nhiệt (Thượng Trung Hạ)
Chương 187: Quyển 3 - 187: Trống trận liên hồi (Thượng Trung Hạ)
Chương 188: Quyển 3 - 188: Khói lửa chiến tranh (Thượng Trung Hạ)
Chương 189: Quyển 3 - 189: Cuộc chiến thầm lặng (Thượng Hạ)
Chương 190: Quyển 3 - 190: Loạn thế thiên hạ (Thượng Trung Hạ
Chương 191: Quyển 3 - 191: Sở đô Ngô doanh (Thượng Hạ)
Chương 192: Quyển 3 - 192: Giao chiến (Thượng Hạ)
Chương 193: Quyển 3 - 193: Huyết chiến sa trường (Thượng Hạ)
Chương 194: Quyển 3 - 194: Tiết lộ bí mật (Thượng Hạ)
Chương 195: Quyển 3 - 195: Loạn thế giai nhân (Thượng Hạ)
Chương 196: Quyển 3 - 196-1: Bách Tân hồ (Thượng)
Chương 197: Quyển 3 - 197-1: Đánh úp sau lưng (Thượng)
Chương 198: Quyển 3 - 198-1: Tôn Vũ trổ tài (Thượng)
Chương 199: Quyển 3 - 199-1: Phá nhuệ khí địch (Thượng)
Chương 200: Quyển 3 - 200-1: Đang đêm tập kích (Thượng)
Chương 201: Quyển 3 - 201-1: Tường đồng vách sắt (Thượng)
Chương 202: Quyển 3 - 202-1: Dương Đông kích Tây (Thượng)
Chương 203: Quyển 4 - 203: Mai phục
Chương 204: Quyển 4 - 204-1: Diệt trừ tai mắt (Thượng)
Chương 205: Quyển 4 - 205-1: Cắt đứt tay chân (Thượng)
Chương 206: Quyển 4 - 206-1: Moi gan (Thượng)
Chương 207: Quyển 4 - 207-1: Thừa thắng truy sát (Thượng)
Chương 208: Quyển 4 - 208-1: Tạo lập thanh thế (Thượng)
Chương 209: Quyển 4 - 209-1: Thù trong giặc ngoài (Thượng)
Chương 210: Quyển 4 - 210-1: Viện quân (Thượng)
Chương 211: Quyển 4 - 211-1: Mệt mỏi trốn chạy (Thượng)
Chương 212: Quyển 4 - 212: Tiêu đời (Thượng Hạ)
Chương 213: Quyển 4 - 213: Sứ giả Đông Di (Thượng Hạ)
Chương 214: Quyển 4 - 214: Thích khách (Thượng Hạ)
Chương 215: Quyển 4 - 215: Đại lễ đăng cơ (Thượng Hạ)
Chương 216: Quyển 4 - 216: Bốn vị cô nương (Thượng Hạ)
Chương 217: Quyển 4 - 217: Trí đoạt kiền toại (Thượng Hạ)
Chương 218: Quyển 4 - 218: Công thành chiếm đất (Thượng Hạ)
Chương 219: Quyển 4 - 219: Tôn Vũ trúng kế (Thượng Hạ)
Chương 220: Quyển 4 - 220: Thắng bại chốc lát (Thượng Hạ)
Chương 221: Quyển 4 - 221: Tự thân xuất chinh
Chương 222: Quyển 4 - 222: Người cần đủ hung ác (Thượng Hạ)
Chương 223: Quyển 4 - 223: Cận thân giao chiến (Thượng Hạ)
Chương 224: Quyển 4 - 224: Sinh tử chỉ như sợi chỉ (Thượng Trung Hạ)
Chương 225: Quyển 4 - 225: Có cơ hội (Thượng Hạ)
Chương 226: Quyển 4 - 226: Mưu đồ thôn tính nước Ngô (Thượng Hạ)
Chương 227: Quyển 4 - 227: Cho phép (Thượng Hạ)
Chương 228: Quyển 4 - 228: Chạy trốn (Thượng Hạ)
Chương 229: Quyển 4 - 229: Truy binh (Thượng Hạ)
Chương 230: Quyển 4 - 230: Một đường sinh cơ (Thượng Hạ)
Chương 231: Quyển 4 - 231: Lục mỹ nhân (Thượng Trung Hạ)
Chương 232: Quyển 4 - 232: Trở về tốt đẹp (Thượng Hạ)
Chương 233: Quyển 4 - 233: Diên Lăng quý tử (Thượng Trung Hạ)
Chương 234: Quyển 4 - 234: Binh tới dưới thành
Chương 235: Quyển 4 - 235-1: Thắng làm vua thua làm giặc (1 - 3)
Chương 236: Quyển 4 - 236: Nhập chủ Ngô cung (Thượng - Hạ)
Chương 237: Quyển 4 - 237: Kiến nghị quốc sách (Thượng Trung Hạ)
Chương 238: Quyển 4 - 238: Kiểm kê gia sản (Thượng Hạ)
Chương 239: Quyển 4 - 239: Hậu cung là việc thiên hạ (Thượng Hạ)
Chương 240: Quyển 4 - 240-1: Tình và lý (1 - 4)
Chương 241: Quyển 4 - 241: Công dục thiện kỳ sự (Thượng Trung Hạ)
Chương 242: Quyển 4 - 242: Tuyển hiền nhâm năng (Thượng Hạ)
Chương 243: Quyển 4 - 243: Lưu đày và đi sứ (Thượng Trung Hạ)
Chương 244: Quyển 4 - 244: Ba lần trêu chọc sứ giả (Thượng Hạ)
Chương 245: Quyển 4 - 245: Mỗi người một âm mưu (Thượng Trung Hạ)
Chương 246: Quyển 4 - 246: Cách vào thành của tiểu la lị (Thượng Trung Hạ)
Chương 247: Quyển 5 - 247: Ta không phải lão cá vàng (Thượng Trung Hạ)
Chương 248: Quyển 5 - 248: Mưu đồ thiên hạ (Thượng Trung Hạ)
Chương 249: Quyển 5 - 249: Giáp cốc chi minh (Thượng Trung Hạ)
Chương 250: Quyển 5 - 250: Binh quý thần tốc (Thượng Hạ)
Chương 251: Quyển 5 - 251: Nội chính ngoại giao (Thượng Hạ)
Chương 252: Quyển 5 - 252: Sau mưa tuyết tìm được tung tích người đẹp (Thượng Hạ)
Chương 253: Quyển 5 - 253: Tìm thiếp (Thượng Trung Hạ)
Chương 254: Quyển 5 - 254: Chuẩn bị hôn sự (Thượng Hạ)
Chương 255: Quyển 5 - 255: Binh thánh giải kế (Thượng Trung Hạ)
Chương 256: Quyển 5 - 256: Bất hòa (Thượng Hạ)
Chương 257: Quyển 5 - 257: Khốn cảnh (Thượng Hạ)
Chương 258: Quyển 5 - 258: Đuổi hổ nuốt sói (Thượng Hạ)
Chương 259: Quyển 5 - 259: Song hỷ lâm môn (Thượng Hạ)
Chương 260: Quyển 5 - 260: Đạo làm người... xưa (Thượng Trung Hạ)
Chương 261: Quyển 5 - 261: Giai nhân hẹn gặp (Thượng Hạ)
Chương 262: Quyển 5 - 262: Mưu giả nơi nao (Thượng Hạ)
Chương 263: Quyển 5 - 263: Làm giả hóa thật (Thượng Hạ)
Chương 264: Quyển 5 - 264: Hồng nhan tri kỉ (Thượng Hạ)
Chương 265: Quyển 5 - 265: Thần kiếm ra đời (Thượng Trung Hạ)
Chương 266: Quyển 5 - 266: Mưu phản (Thượng Hạ)
Chương 267: Quyển 5 - 267: Diệt cọp (Thượng Hạ)
Chương 268: Quyển 5 - 268: Nghị sự (Thượng Hạ)
Chương 269: Quyển 5 - 269: Kế hoạch diệt Việt (Thượng Hạ)
Chương 270: Quyển 5 - 270: Đêm tân hôn (Thượng Hạ)
Chương 271: Quyển 5 - 271: Hoàng hậu Quý Doanh (Thượng Trung Hạ)
Chương 272: Quyển 5 - 272: Lấy nhu chế cương (Thượng Trung Hạ)
Chương 273: Quyển 5 - 273: Trừng trị
Chương 274: Quyển 5 - 274: Cá nằm trên thớt
Chương 275: Quyển 5 - 275: Khởi hành (Thượng Hạ)
Chương 276: Quyển 5 - 276: Chiến loạn bắt đầu
Chương 277: Quyển 5 - 277: Đông Di lập quốc (Thượng Hạ)
Chương 278: Quyển 5 - 278: Thiên hạ đại thế
Chương 279: Quyển 5 - 279: Hưng vong (Thượng Trung Hạ)
Chương 280: Quyển 5 - 280: Nam chinh Bắc chiến
Chương 281: Quyển 5 - 281: Mượn đường
Chương 282: Quyển 5 - 282: Đêm dài trằn trọc đợi trời sáng (Thượng Hạ)
Chương 283: Quyển 5 - 283: Tiếng chim lúc rạng đông (Thượng Hạ)
Chương 284: Quyển 5 - 284: Cân quắc (Thượng Trung Hạ)
Chương 285: Quyển 5 - 285: Tiến quân chiếm đóng (Thượng Hạ)
Chương 286: Quyển 5 - 286: Mỗi người tự cào tuyết trước nhà (Thượng Hạ)
Chương 287: Quyển 5 - 287: Không dừng thì không chảy được, không phá thì không xây được (Thượng Hạ)
Chương 288: Quyển 5 - 288: Sở quốc phong vân (Thượng Trung Hạ)
Chương 289: Quyển 5 - 289: Tới tấp xin hàng (Thượng Trung Hạ)
Chương 290: Quyển 5 - 290: Trẫm là thiên tử (Thượng Hạ)
Chương 291: Quyển 5 - 291: Ngô Việt hợp nhất
Chương 292: Quyển 5 - 292: Đại bàng thu cánh chờ phong vân (Thượng Hạ)
Chương 293: Quyển 5 - 293-1: Đi trong đêm (Thượng)
Chương 294: Quyển 5 - 294-1: Đại kết thúc (Thượng)
Không tìm thấy chương nào phù hợp