Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Trước
Chương Sau
Chương 1: Dương Dương chưa tròn năm tuổi
Cập nhật: 7 hours ago
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Edit: Yến Phi Ly
Lúc này là thời điểm tận thế bùng nổ được nửa năm. Từ sáu tháng trước, một đợt biến đổi lớn đã đưa phần lớn loài người hóa thành những cái xác không hồn, cả thế giới bắt đầu trở nên điên cuồng không còn là mái nhà êm ấm nữa.
Trương Duệ Dương ngồi trong túp lều được dựng bằng tấm bạt, màng ni lông và gậy gỗ chống lên, nhóc cắm cúi chơi siêu nhân Ultraman đã bị bẩn, tuy trong lều vừa buồn chán lại vừa nóng nhưng cậu nhóc cũng không chạy ra ngoài chơi. Không có ba bên cạnh thì không thể ra ngoài, dù sao trước đây khi nhóc ở với bà nội thì cũng đã như vậy, những bạn cùng trang lứa khác đều không muốn chơi với nhóc, nhóc đã quen ngồi ngốc một mình rồi.
Mái tóc khô vàng vì thiếu dinh dưỡng ướt đẫm dính vào cái đầu nhỏ. Trương Duệ Dương khẽ mở đôi môi khô nứt rồi thật cẩn thận bưng cái bát nhỏ bên cạnh lên, nhấp một chút nước hơi đục ngầu ở trong, nhóc luyến tiếc không dám uống nhiều vì ba còn chưa uống mà. Nước sông bên ngoài không thể uống, nhóc từng thấy một ông lão vì khát nước chịu không nổi mà múc nước sông uống mấy ngụm, sau đó rất nhanh đã biến thành quái vật ăn thịt người lăm le khắp nơi. Nhóc nghĩ nếu mình cũng bị biến thành bộ dáng đó, ba nhất định sẽ rất đau lòng, tựa như ngày đó ba quỳ trước mặt bà nội, khóc đến mức làm cho nhóc cũng khóc theo. Đáng tiếc là bà nội bị bệnh, ngay cả khi nhóc nói chuyện với bà mà bà cũng chẳng để ý, đút bánh quy cho bà mà bà cũng chẳng ăn, mặt bà thật là béo, trên người còn mọc ra rất nhiều con sâu trắng, nhóc bắt xuống nhưng bắt hoài cũng không hết, nếu không thì bà nội chắc chắn sẽ dỗ dành nhóc giống như với ba vậy, bởi vì bà nội rất nhớ ba. Trước đây khi không bị bệnh, mỗi ngày bà đều nói với nhóc chỉ còn vài ngày nữa thôi là ba sẽ trở về, đến lúc đó họ sẽ cùng đi đón ba, nhưng sau đó bà lại bị bệnh, họ không thể đi đón ba được, cũng may là ba vẫn tìm được nhà.
Cẩn thận đặt bát về chỗ cũ, Trương Duệ Dương cầm Ultraman lên, xoay cánh tay đang giơ lên của nó xuống phía dưới. Mỗi ngày ba đều phải ra ngoài đánh quái thú, sau đó mang những viên đá trong suốt sáng lấp lánh về đổi thật nhiều thật nhiều nước và bánh bột ngô, nhóc cảm thấy ba còn lợi hại hơn cả Ultraman. Nếu ba trở về sớm một chút có lẽ bà nội sẽ không bị ốm, cũng sẽ không bị cái hộp lớn kia đưa lên trời chữa bệnh.
Nhóc nhớ bà nội lắm. Cái tay nhỏ khẽ chống cằm, Trương Duệ Dương nắm một bàn tay của Ultraman lắc lư, bắt đầu ngẩn người.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân từ xa đến gần, hiển nhiên là đang đi về phía túp lều. Trương Duệ Dương lấy lại tinh thần nhưng không lao ra ngoài đón người tới, mà là nhét Ultraman xuống dưới lớp bìa cứng trải trên mặt đất để nằm ngủ, sau đó nhấc tấm bạt ở một góc lều lên, bưng bát nước bịch bịch chui vào trong như một con chuột nhỏ, rồi đặt cái bát xuống đất, sửa lại tấm bạt y như lúc ban đầu.
Sau túp lều là một tường đất dày năm mét, sát chân tường được đào thành một cái hốc nhỏ chỉ cao tới tầm đầu gối, do nó bị túp lều che khuất nên bên ngoài không thể nhìn thấy, thế nhưng lại đủ chứa Trương Duệ Dương bé nhỏ chưa tròn năm tuổi.
Trương Duệ Dương rụt vào sát hốc, bàn tay bẩn che mũi và miệng, vểnh tai nghe tiếng động ngoài kia. Tiếng bước chân dừng lại ngoài túp lều, sau đó là âm thanh nhấc tấm che cửa bằng vải bố, người đó đi đến lục tung đồ đạc, sau đó mắng chửi thô lỗ mấy câu, có cái gì đó bị đá ra ngoài kêu ‘loảng xoảng’ đập vào tường đất bên cạnh. Trương Duệ Dương càng nín thở, mắt to đen nhánh trong suốt của nhóc sáng lên ở trong bóng tối giống như hai viên đá quý màu đen lấp lánh rực rỡ.
Nhóc hơi sợ nhưng cũng không phải là quá sợ hãi. Trước kia, sau khi ba ra ngoài cũng có người đến nhà bọn họ lục tìm giống như vậy, họ sẽ lấy đi tất cả những thứ có thể sử dụng trong nhà, ba nói không sao, chỉ bảo nhóc trốn thật kĩ để không bị người khác phát hiện. Ba nói những thứ đó mất đi thì có thể tìm lại được nhưng nếu Dương Dương bị trộm đi rồi thì sẽ không tìm được nữa. Nhóc biết những người đó muốn tìm trẻ con để làm gì bởi vì nhóc từng nhìn thấy một người lớn đang gặm chân một đứa trẻ, bọn họ rất đói, sẽ ăn thịt trẻ nhỏ. Cho nên mỗi lần nghe thấy có người đến, nếu ba không gọi thì nhóc đều trốn thật kĩ, ba sẽ biết nhóc ở trong này.
Bên ngoài đã an tĩnh lại nhưng Trương Duệ Dương vẫn không động đậy, lỗ tai của nhóc rất thính nên còn có thể nghe được tiếng người hít thở, nhóc biết người đó vẫn chưa đi. Qua một hồi lâu mới truyền đến tiếng động, sau đó là tiếng bước chân dần dần rời xa.
Trương Duệ Dương thả bàn tay bé nhỏ xuống, nhẹ nhàng thở ra, nhưng nhóc vẫn cuộn tròn trong hốc. Thật ra trong một ngày hơn phân nửa thời gian nhóc đều ở trong này, chỉ khi chán không chịu nổi mới chui về lều ngồi một lát cho dù là rất sợ có người đến mà trốn không kịp.
Buổi tối khi Trương Dịch trở về không thấy Trương Duệ Dương đâu, gần túp lều có vài món đồ bị ném lung tung xuống đất liền biết lại có người đến. Tuy rằng đã sớm dặn dò Trương Duệ Dương phải trốn thật kĩ nhưng anh vẫn thấy lo lắng, cho đến khi nhấc tấm bạt lên, nghe được tiếng hô hấp khe khẽ ở bên trong mới yên lòng.
“Ba ơi.” Nghe được tiếng gọi quen thuộc, Trương Duệ Dương mơ màng bò ra từ trong hốc.
Trên người Trương Dịch dính đầy vết máu đen hôi thối, anh nhặt lên một cái áo sơ-mi khá sạch sẽ trên mặt đất để thay cho cái áo cũ vừa bẩn lại vừa bị rách, lúc này mới lấy trong túi quần ra nửa gói bánh quy và hai cái bánh xốp (*) to bằng bàn tay được bọc trong túi ni lông trắng. Bánh quy thì đưa cho Trương Duệ Dương, lại cách túi ni lông bẻ nửa cái bánh xốp đưa cho cậu nhóc. Bánh xốp ăn vào làm rát cổ nhưng sớm muộn gì cũng phải thích ứng, có lẽ về sau ngay cả bánh xốp cũng không có mà ăn nữa.
(*) Loại bánh này làm bằng vụn ngũ cốc, được dùng để làm mồi câu cá.
“Ba ơi, khoan ăn đã.” Có đồ ăn, Trương Duệ Dương rốt cuộc tỉnh táo lại, đột nhiên nhớ tới cái gì, nhóc nhét bánh quy và bánh xốp vào trong tay Trương Dịch rồi bò vào cái hốc trong tường, cẩn thận bưng bát nước còn hơn phân nửa ra. “Ba ơi, mau uống nước.”
Nhìn thấy cái bát gần như chưa được đụng đến, ánh mắt Trương Dịch không khỏi chua xót. Còn chưa nói gì, Trương Duệ Dương đã chạy đi nhặt Ultraman đang nằm chơ vơ ở góc lều khiến anh nuốt tất cả những lời muốn nói vào trong cổ họng.
Phải hai viên tinh hạch mới có thể đổi được một bình nước 2,5 lít, so với nước thì bánh xốp dễ có hơn rất nhiều, một viên tinh hạch là có thể đổi được hai cái. Đối với một người bình thường mà nói, để săn bắt một zombie từ trong đàn zombie đều phải đặt cược cả tính mệnh, vì thế số người bị chết không nhỏ, mà có thể giết đủ để đổi thức ăn và nước uống cho một ngày thì đã ít lại càng ít hơn.
Nơi này là thị trấn Vọng Dương, một mặt là sông, hai mặt là núi vây quanh, chỉ có một mặt còn lại là có quốc lộ thông tới huyện Tử Vân, hai bên quốc lộ đều là ruộng đồng. Khi tận thế bắt đầu, ruộng khoai tây vừa nở hoa, hoa trắng li ti điểm trên một mảnh lá xanh tràn ngập sức sống. Bởi vì hoàn cảnh địa lý nơi này đặc biệt, sau khi tận thế bùng nổ, mười lăm người dị năng hệ thổ liên thủ với nhau mất trọn mười ngày xây dựng một tường đất cao 7m dày 5m để lấp kín đường thông với thị trấn, sau đó từng người dị năng và biến dị dọn dẹp zombie trong trấn, thành lập một doanh trại nhỏ cho người sống sót. Ngoại trừ cư dân bản địa, họ còn thu nhận không ít kẻ chạy trốn bên ngoài.
Sau hai tháng kể từ khi tận thế bùng nổ, Trương Dịch mới mang theo Trương Duệ Dương đến nơi này. Anh là người ở huyện Tử Vân, sống trong khu tập thể dành cho công nhân nhà xưởng. Bởi vì vài năm qua nhà xưởng đóng cửa, ít người nên cũng rất yên tĩnh. Thời gian đầu khi tai họa mới phát sinh, nơi đó không tính là quá nguy hiểm nên anh cũng không nghĩ tới chuyện rời đi. Mãi đến khi rốt cuộc cạn kiệt nước sạch, anh mới không thể không chuyển đến nơi khác để tìm kiếm đường sống. Chỉ là tình hình hiện nay đối với một người bình thường đã rất khó khăn, lại càng khỏi nói đến một người thường bị tật ở chân mà còn mang theo con nhỏ như anh.
Lúc này là thời điểm tận thế bùng nổ được nửa năm. Từ sáu tháng trước, một đợt biến đổi lớn đã đưa phần lớn loài người hóa thành những cái xác không hồn, cả thế giới bắt đầu trở nên điên cuồng không còn là mái nhà êm ấm nữa.
Trương Duệ Dương ngồi trong túp lều được dựng bằng tấm bạt, màng ni lông và gậy gỗ chống lên, nhóc cắm cúi chơi siêu nhân Ultraman đã bị bẩn, tuy trong lều vừa buồn chán lại vừa nóng nhưng cậu nhóc cũng không chạy ra ngoài chơi. Không có ba bên cạnh thì không thể ra ngoài, dù sao trước đây khi nhóc ở với bà nội thì cũng đã như vậy, những bạn cùng trang lứa khác đều không muốn chơi với nhóc, nhóc đã quen ngồi ngốc một mình rồi.
Mái tóc khô vàng vì thiếu dinh dưỡng ướt đẫm dính vào cái đầu nhỏ. Trương Duệ Dương khẽ mở đôi môi khô nứt rồi thật cẩn thận bưng cái bát nhỏ bên cạnh lên, nhấp một chút nước hơi đục ngầu ở trong, nhóc luyến tiếc không dám uống nhiều vì ba còn chưa uống mà. Nước sông bên ngoài không thể uống, nhóc từng thấy một ông lão vì khát nước chịu không nổi mà múc nước sông uống mấy ngụm, sau đó rất nhanh đã biến thành quái vật ăn thịt người lăm le khắp nơi. Nhóc nghĩ nếu mình cũng bị biến thành bộ dáng đó, ba nhất định sẽ rất đau lòng, tựa như ngày đó ba quỳ trước mặt bà nội, khóc đến mức làm cho nhóc cũng khóc theo. Đáng tiếc là bà nội bị bệnh, ngay cả khi nhóc nói chuyện với bà mà bà cũng chẳng để ý, đút bánh quy cho bà mà bà cũng chẳng ăn, mặt bà thật là béo, trên người còn mọc ra rất nhiều con sâu trắng, nhóc bắt xuống nhưng bắt hoài cũng không hết, nếu không thì bà nội chắc chắn sẽ dỗ dành nhóc giống như với ba vậy, bởi vì bà nội rất nhớ ba. Trước đây khi không bị bệnh, mỗi ngày bà đều nói với nhóc chỉ còn vài ngày nữa thôi là ba sẽ trở về, đến lúc đó họ sẽ cùng đi đón ba, nhưng sau đó bà lại bị bệnh, họ không thể đi đón ba được, cũng may là ba vẫn tìm được nhà.
Cẩn thận đặt bát về chỗ cũ, Trương Duệ Dương cầm Ultraman lên, xoay cánh tay đang giơ lên của nó xuống phía dưới. Mỗi ngày ba đều phải ra ngoài đánh quái thú, sau đó mang những viên đá trong suốt sáng lấp lánh về đổi thật nhiều thật nhiều nước và bánh bột ngô, nhóc cảm thấy ba còn lợi hại hơn cả Ultraman. Nếu ba trở về sớm một chút có lẽ bà nội sẽ không bị ốm, cũng sẽ không bị cái hộp lớn kia đưa lên trời chữa bệnh.
Nhóc nhớ bà nội lắm. Cái tay nhỏ khẽ chống cằm, Trương Duệ Dương nắm một bàn tay của Ultraman lắc lư, bắt đầu ngẩn người.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân từ xa đến gần, hiển nhiên là đang đi về phía túp lều. Trương Duệ Dương lấy lại tinh thần nhưng không lao ra ngoài đón người tới, mà là nhét Ultraman xuống dưới lớp bìa cứng trải trên mặt đất để nằm ngủ, sau đó nhấc tấm bạt ở một góc lều lên, bưng bát nước bịch bịch chui vào trong như một con chuột nhỏ, rồi đặt cái bát xuống đất, sửa lại tấm bạt y như lúc ban đầu.
Sau túp lều là một tường đất dày năm mét, sát chân tường được đào thành một cái hốc nhỏ chỉ cao tới tầm đầu gối, do nó bị túp lều che khuất nên bên ngoài không thể nhìn thấy, thế nhưng lại đủ chứa Trương Duệ Dương bé nhỏ chưa tròn năm tuổi.
Trương Duệ Dương rụt vào sát hốc, bàn tay bẩn che mũi và miệng, vểnh tai nghe tiếng động ngoài kia. Tiếng bước chân dừng lại ngoài túp lều, sau đó là âm thanh nhấc tấm che cửa bằng vải bố, người đó đi đến lục tung đồ đạc, sau đó mắng chửi thô lỗ mấy câu, có cái gì đó bị đá ra ngoài kêu ‘loảng xoảng’ đập vào tường đất bên cạnh. Trương Duệ Dương càng nín thở, mắt to đen nhánh trong suốt của nhóc sáng lên ở trong bóng tối giống như hai viên đá quý màu đen lấp lánh rực rỡ.
Nhóc hơi sợ nhưng cũng không phải là quá sợ hãi. Trước kia, sau khi ba ra ngoài cũng có người đến nhà bọn họ lục tìm giống như vậy, họ sẽ lấy đi tất cả những thứ có thể sử dụng trong nhà, ba nói không sao, chỉ bảo nhóc trốn thật kĩ để không bị người khác phát hiện. Ba nói những thứ đó mất đi thì có thể tìm lại được nhưng nếu Dương Dương bị trộm đi rồi thì sẽ không tìm được nữa. Nhóc biết những người đó muốn tìm trẻ con để làm gì bởi vì nhóc từng nhìn thấy một người lớn đang gặm chân một đứa trẻ, bọn họ rất đói, sẽ ăn thịt trẻ nhỏ. Cho nên mỗi lần nghe thấy có người đến, nếu ba không gọi thì nhóc đều trốn thật kĩ, ba sẽ biết nhóc ở trong này.
Bên ngoài đã an tĩnh lại nhưng Trương Duệ Dương vẫn không động đậy, lỗ tai của nhóc rất thính nên còn có thể nghe được tiếng người hít thở, nhóc biết người đó vẫn chưa đi. Qua một hồi lâu mới truyền đến tiếng động, sau đó là tiếng bước chân dần dần rời xa.
Trương Duệ Dương thả bàn tay bé nhỏ xuống, nhẹ nhàng thở ra, nhưng nhóc vẫn cuộn tròn trong hốc. Thật ra trong một ngày hơn phân nửa thời gian nhóc đều ở trong này, chỉ khi chán không chịu nổi mới chui về lều ngồi một lát cho dù là rất sợ có người đến mà trốn không kịp.
Buổi tối khi Trương Dịch trở về không thấy Trương Duệ Dương đâu, gần túp lều có vài món đồ bị ném lung tung xuống đất liền biết lại có người đến. Tuy rằng đã sớm dặn dò Trương Duệ Dương phải trốn thật kĩ nhưng anh vẫn thấy lo lắng, cho đến khi nhấc tấm bạt lên, nghe được tiếng hô hấp khe khẽ ở bên trong mới yên lòng.
“Ba ơi.” Nghe được tiếng gọi quen thuộc, Trương Duệ Dương mơ màng bò ra từ trong hốc.
Trên người Trương Dịch dính đầy vết máu đen hôi thối, anh nhặt lên một cái áo sơ-mi khá sạch sẽ trên mặt đất để thay cho cái áo cũ vừa bẩn lại vừa bị rách, lúc này mới lấy trong túi quần ra nửa gói bánh quy và hai cái bánh xốp (*) to bằng bàn tay được bọc trong túi ni lông trắng. Bánh quy thì đưa cho Trương Duệ Dương, lại cách túi ni lông bẻ nửa cái bánh xốp đưa cho cậu nhóc. Bánh xốp ăn vào làm rát cổ nhưng sớm muộn gì cũng phải thích ứng, có lẽ về sau ngay cả bánh xốp cũng không có mà ăn nữa.
(*) Loại bánh này làm bằng vụn ngũ cốc, được dùng để làm mồi câu cá.
“Ba ơi, khoan ăn đã.” Có đồ ăn, Trương Duệ Dương rốt cuộc tỉnh táo lại, đột nhiên nhớ tới cái gì, nhóc nhét bánh quy và bánh xốp vào trong tay Trương Dịch rồi bò vào cái hốc trong tường, cẩn thận bưng bát nước còn hơn phân nửa ra. “Ba ơi, mau uống nước.”
Nhìn thấy cái bát gần như chưa được đụng đến, ánh mắt Trương Dịch không khỏi chua xót. Còn chưa nói gì, Trương Duệ Dương đã chạy đi nhặt Ultraman đang nằm chơ vơ ở góc lều khiến anh nuốt tất cả những lời muốn nói vào trong cổ họng.
Phải hai viên tinh hạch mới có thể đổi được một bình nước 2,5 lít, so với nước thì bánh xốp dễ có hơn rất nhiều, một viên tinh hạch là có thể đổi được hai cái. Đối với một người bình thường mà nói, để săn bắt một zombie từ trong đàn zombie đều phải đặt cược cả tính mệnh, vì thế số người bị chết không nhỏ, mà có thể giết đủ để đổi thức ăn và nước uống cho một ngày thì đã ít lại càng ít hơn.
Nơi này là thị trấn Vọng Dương, một mặt là sông, hai mặt là núi vây quanh, chỉ có một mặt còn lại là có quốc lộ thông tới huyện Tử Vân, hai bên quốc lộ đều là ruộng đồng. Khi tận thế bắt đầu, ruộng khoai tây vừa nở hoa, hoa trắng li ti điểm trên một mảnh lá xanh tràn ngập sức sống. Bởi vì hoàn cảnh địa lý nơi này đặc biệt, sau khi tận thế bùng nổ, mười lăm người dị năng hệ thổ liên thủ với nhau mất trọn mười ngày xây dựng một tường đất cao 7m dày 5m để lấp kín đường thông với thị trấn, sau đó từng người dị năng và biến dị dọn dẹp zombie trong trấn, thành lập một doanh trại nhỏ cho người sống sót. Ngoại trừ cư dân bản địa, họ còn thu nhận không ít kẻ chạy trốn bên ngoài.
Sau hai tháng kể từ khi tận thế bùng nổ, Trương Dịch mới mang theo Trương Duệ Dương đến nơi này. Anh là người ở huyện Tử Vân, sống trong khu tập thể dành cho công nhân nhà xưởng. Bởi vì vài năm qua nhà xưởng đóng cửa, ít người nên cũng rất yên tĩnh. Thời gian đầu khi tai họa mới phát sinh, nơi đó không tính là quá nguy hiểm nên anh cũng không nghĩ tới chuyện rời đi. Mãi đến khi rốt cuộc cạn kiệt nước sạch, anh mới không thể không chuyển đến nơi khác để tìm kiếm đường sống. Chỉ là tình hình hiện nay đối với một người bình thường đã rất khó khăn, lại càng khỏi nói đến một người thường bị tật ở chân mà còn mang theo con nhỏ như anh.
Chương Trước
Chương Sau
Tiếp
Mạt Thế Chi Phế Vật
Tác giả: Nhạn Quá Thanh Thiên
358 chương | 10 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Dương Dương chưa tròn năm tuổi
Chương 2: 2: Mất đi nhà
Chương 3: 3: Nam Thiệu
Chương 4: 4: Dị năng thực vật
Chương 5: 5: Đồ Cúng của Thần Tài
Chương 6: 6: Một quả táo
Chương 7: 7: Ở chung
Chương 8: 8: Sách
Chương 9: 9: Kế hoạch hành động
Chương 10: 10: Tiến vào phố buôn bán
Chương 11: 11: Chạy trốn
Chương 12: 12: Hóa ra là hai người
Chương 13: 13: Dị năng hệ mộc
Chương 14: 14: Sợ bóng sợ gió
Chương 15: 15: Thành viên mới
Chương 16: 16: Cục thịt Trần
Chương 17: 17: Nguyên nhân
Chương 18: 18: Tới bệnh viện
Chương 19: 19: Hàn Linh
Chương 20: 20: Thuê nhà
Chương 21: 21: Nhà mới
Chương 22: 22: Tăng dị năng
Chương 23: 23: Hang động trên núi
Chương 24: 24: Chủ của hang động
Chương 25: 25: Xử lý đồ Dùng
Chương 26: 26: Gặp lại Trịnh Côn
Chương 27: 27: Thanh niên bí ẩn
Chương 28: 28: Chuẩn bị
Chương 29: 29: Đêm hành động
Chương 30: 30: Giết Trịnh Côn
Chương 31: 31: Săn zombie
Chương 32: 32: Rối rắm của Dương Dương
Chương 33: 33: Lệnh triệu tập
Chương 34: 34: Phản kích
Chương 35: 35: Xuất phát
Chương 36: 36: Dọn dẹp
Chương 37: 37: Dao găm
Chương 38: 38: Tận thế tàn khốc
Chương 39: 39: Bị nhốt
Chương 40: 40: Trời mưa
Chương 41: 41: Nước mưa
Chương 42: 42: Quá khứ
Chương 43: 43: Mưa to
Chương 44: 44: Kẻ xâm nhập
Chương 45: 45: Dự cảm
Chương 46: 46: Rời đi
Chương 47: 47: Khách sạn
Chương 48: 48: Dàn xếp
Chương 49: 49: Thân mật
Chương 50: 50: Đoàn đội
Chương 51: Chương 51: Dã tâm
Chương 52: Chương 52: Nghi ngờ
Chương 53: Chương 53: Thế đao
Chương 54: Chương 54: Trương Dịch lĩnh ngộ
Chương 55: Chương 55: Sống lại
Chương 56: Chương 56: Lựa chọn
Chương 57: Chương 57: Dế nhũi
Chương 58: Chương 58: Tạnh mưa
Chương 59: Chương 59: Zombie tiến hóa
Chương 60: Chương 60: Gặp động vật biến dị
Chương 61: Chương 61: Chiến đấu
Chương 62: Chương 62: Chim kỳ dị và dây leo
Chương 63: Chương 63: Đứa trẻ cố chấp
Chương 64: Chương 64: Trương Dịch tỉnh lại
Chương 65: Chương 65: Dưỡng bệnh
Chương 66: Chương 66: Tinh hạch thực vật
Chương 67: Chương 67: Cố gắng
Chương 68: Chương 68: Người sống sót
Chương 69: Chương 69: Sắp xếp
Chương 70: Chương 70: Rung động
Chương 71: Chương 71: Tình cảm rõ ràng
Chương 72: Chương 72: Huấn luyện tàn khốc
Chương 73: Chương 73: Tinh hạch của động vật biến dị
Chương 74: Chương 74: Tai họa từ loài chim
Chương 75: Chương 75: Đột phá
Chương 76: Chương 76: Dị năng thần kỳ
Chương 77: Chương 77: Gặp lại người xưa
Chương 78: Chương 78: Giết zombie
Chương 79: Chương 79: Phụ nữ và trẻ em
Chương 80: Chương 80: Đoàn xe Thạch Thiên
Chương 81: Chương 81: Tìm kiếm
Chương 82: Chương 82: Giết rùa
Chương 83: Chương 83: Bác Vệ
Chương 84: Chương 84: Vào căn cứ
Chương 85: Chương 85: Tống Nghiễn
Chương 86: Chương 86: Giúp đỡ
Chương 87: Chương 87: Đi theo
Chương 88: Chương 88: Mỗi người một ngả
Chương 89: Chương 89: Gặp lại
Chương 90: Chương 90: Chuôi đao và ngón tay
Chương 91: Chương 91: Đau lòng
Chương 92: Chương 92: Chịu nhục
Chương 93: Chương 93: Điều kiện kèm theo
Chương 94: Chương 94: Sinh vật nguy hiểm
Chương 95: Chương 95: Trả thù
Chương 96: Chương 96: Tự cứu
Chương 97: Chương 97: Về nhà
Chương 98: Chương 98: Chuyện lúc trước
Chương 99: Chương 99: Khỏi hẳn
Chương 100: Chương 100: Giải thích
Chương 101: Chương 101: Tai bay vạ gió
Chương 102: Chương 102: Trong cái rủi có cái may
Chương 103: Chương 103: Cóc biến dị
Chương 104: Chương 104: Sau cuộc chiến
Chương 105: Chương 105: Bất lực bất đắc dĩ
Chương 106: Chương 106: Quẻ tốt nhất
Chương 107: Chương 107: Kế nghi binh
Chương 108: Chương 108: Long Hạ ra tay
Chương 109: Chương 109: Dũng cảm xin lỗi
Chương 110: Chương 110: Căn cứ rung chuyển
Chương 111: Chương 111: Ngoài ý muốn
Chương 112: Chương 112: Thiếu lương thực
Chương 113: Chương 113: Mưu tính
Chương 114: Chương 114: Chỗ tránh nạn
Chương 115: Chương 115: Thảo luận
Chương 116: Chương 116: Tế đao
Chương 117: Chương 117: Kill all
Chương 118: Chương 118: Bỏ lỡ
Chương 119: Chương 119: Cây đá
Chương 120: Chương 120: Dung Hà
Chương 121: Chương 121: Tanh tưởi
Chương 122: Chương 122: Cắn ngược
Chương 123: Chương 123: Ăn zombie
Chương 124: Chương 124: Lao động trẻ em
Chương 125: Chương 125: Rời khỏi căn cứ
Chương 126: Chương 126: Chia sẻ thức ăn
Chương 127: Chương 127: Cuộc trò chuyện ở nông trại
Chương 128: Chương 128: Đột kích bất ngờ
Chương 129: Chương 129: Dị năng Vực
Chương 130: Chương 130: Dị năng đột phá
Chương 131: Chương 131: Điểm nghỉ chân mới
Chương 132: Chương 132: Bạn cũ Lâm An
Chương 133: Chương 133: Ăn và bị ăn
Chương 134: Chương 134: Ngàn cân treo sợi tóc
Chương 135: Chương 135: Gặp lại cố nhân
Chương 136: Chương 136: Tình thế khó xử
Chương 137: Chương 137: Chuẩn bị cứu người
Chương 138: Chương 138: Khoảnh khắc nguy hiểm
Chương 139: Chương 139: Đường cùng (1)
Chương 140: Chương 140: Đường cùng (2)
Chương 141: Chương 141: Đường cùng (3)
Chương 142: Chương 142: Đường cùng (4)
Chương 143: Chương 143: Đường cùng (5)
Chương 144: Chương 144: Đường cùng (6)
Chương 145: Chương 145: Đường cùng (7)
Chương 146: Chương 146: Đường cùng (8)
Chương 147: Chương 147: Đường cùng (9)
Chương 148: Chương 148: Trống của người Yết (1)
Chương 149: Chương 149: Trống của người Yết (2)
Chương 150: Chương 150: Trống của người Yết (3)
Chương 151: Chương 151: Trống của người Yết (4)
Chương 152: Chương 152: Trống của người Yết (5)
Chương 153: Chương 153: Trống của người Yết (6)
Chương 154: Chương 154: Trống của người Yết (7)
Chương 155: Chương 155: Trống của người Yết (8)
Chương 156: Chương 156: Trống của người Yết (9)
Chương 157: Chương 157: Người con gái Yết (1)
Chương 158: Chương 158: Người con gái Yết (2)
Chương 159: Chương 159: Người con gái Yết (3)
Chương 160: Chương 160: Người con gái Yết (4)
Chương 161: Chương 161: Đao trên tay trái
Chương 162: Chương 162: Lâm An chạy trốn (1)
Chương 163: Chương 163: Lâm An chạy trốn (2)
Chương 164: Chương 164: Lâm An chạy trốn (3)
Chương 165: Chương 165: Lâm An trốn thoát (4)
Chương 166: Chương 166: Đoàn tụ
Chương 167: Chương 167: Chuyện ở Bác Vệ
Chương 168: Chương 168: Trở về Dung Hà
Chương 169: Chương 169: Gặp nạn trên cao tốc (1)
Chương 170: Chương 170: Gặp nạn trên cao tốc (2)
Chương 171: Chương 171: Gặp nạn trên cao tốc (3)
Chương 172: Chương 172: Căn cứ thủ đô (1)
Chương 173: Chương 173: Căn cứ thủ đô (2)
Chương 174: Chương 174: Zombie truy kích (1)
Chương 175: Chương 175: Zombie truy kích (2)
Chương 176: Chương 176: Zombie truy kích (3)
Chương 177: Chương 177: Zombie truy kích (4)
Chương 178: Chương 178: Zombie truy kích (5)
Chương 179: Chương 179: Zombie truy kích (6)
Chương 180: Chương 180: Chuyến đi tới Vân Châu (1)
Chương 181: Chương 181: Chuyến đi tới Vân Châu (2)
Chương 182: Chương 182: Chuyến đi tới Vân Châu (3)
Chương 183: Chương 183: Cư dân dưới lòng đất
Chương 184: Chương 184: Tầng hầm xuân tình
Chương 185: Chương 185: Ái muội dần sinh
Chương 186: Chương 186: Võ tông điên cuồng (1)
Chương 187: Chương 187: Võ tông điên cuồng (2)
Chương 188: Chương 188: Võ tông điên cuồng (3)
Chương 189: Chương 189: Võ tông điên cuồng (4)
Chương 190: Chương 190: Quỷ Bệnh thần bí (1)
Chương 191: Chương 191: Quỷ Bệnh thần bí (2)
Chương 192: Chương 192: Quỷ Bệnh thần bí (3)
Chương 193: Chương 193: Quỷ Bệnh thần bí (4)
Chương 194: Chương 194: Tai ương kiến cánh (1)
Chương 195: Chương 195: Tai ương kiến cánh (2)
Chương 196: Chương 196: Tai ương kiến cánh (3)
Chương 197: Chương 197: Tai ương kiến cánh (4)
Chương 198: Chương 198: Tai ương kiến cánh (5)
Chương 199: Chương 199: Tai ương kiến cánh (6)
Chương 200: Chương 200: Tai ương kiến cánh (7)
Chương 201: Chương 201: Chạy trốn và đánh trả (1)
Chương 202: Chương 202: Chạy trốn và đánh trả (2)
Chương 203: Chương 203: Chạy trốn và đánh trả (3)
Chương 204: Chương 204: Chạy trốn và đánh trả (4)
Chương 205: Chương 205: Chạy trốn và đánh trả (5)
Chương 206: Chương 206: Chạy trốn và đánh trả (6)
Chương 207: Chương 207: Chạy trốn và đánh trả (7)
Chương 208: Chương 208: Chạy trốn và đánh trả (8)
Chương 209: Chương 209: Chạy trốn và đánh trả (9)
Chương 210: Chương 210: Chạy trốn và đánh trả (10)
Chương 211: Chương 211: Tống Nghiễn dị hóa
Chương 212: Chương 212: Tâm tư khẽ động
Chương 213: Chương 213: Đến Bắc Trần
Chương 214: Chương 214: Ú Ú chạy trốn
Chương 215: Chương 215: Nỗi đau mất người thân
Chương 216: Chương 216: Người trong cửa hàng bách hóa
Chương 217: Chương 217: Nam Thiệu dị hóa
Chương 218: Chương 218: Thú biến dị đầu cá sấu mình sư tử
Chương 219: Chương 219: Dương Dương dũng cảm
Chương 220: Chương 220: Trưởng thành
Chương 221: Chương 221: Nhìn thấy Nam Thiệu
Chương 222: Chương 222: Hay tin
Chương 223: Chương 223: Tử thủ trong thành phố
Chương 224: Chương 224: Đoàn tụ
Chương 225: Chương 225: Gặp gỡ vội vàng
Chương 226: Chương 226: Hành động cứu viện
Chương 227: Chương 227: Ôn chuyện trong đêm
Chương 228: Chương 228: Bước đầu của kế hoạch
Chương 229: Chương 229: Tại thung lũng Hồ Lô
Chương 230: Chương 230: Kẻ bao vây thành
Chương 231: Chương 231: Một đêm hỗn loạn
Chương 232: Chương 232: Đồng tâm hợp lực, sức như thành đồng
Chương 233: Chương 233: Bảo vệ gia đình
Chương 234: Chương 234: Điều chỉnh kế hoạch
Chương 235: Chương 235: Hoàn thiện hệ thống phòng ngự
Chương 236: Chương 236: Thu thập vật tư
Chương 237: Chương 237: Phân đội mà đi
Chương 238: Chương 238: Thời gian bên nhau (1)
Chương 239: Chương 239: Thời gian bên nhau (2)
Chương 240: Chương 240: Thời gian bên nhau (3)
Chương 241: Chương 241: Người sống sót trong siêu thị (1)
Chương 242: Chương 242: Người khác với người
Chương 243: Chương 243: Chiến trường huyện Chương
Chương 244: Chương 244: Chiến đấu
Chương 245: Chương 245: Tiếp tục chiến đấu
Chương 246: Chương 246: Khách không mời mà đến
Chương 247: Chương 247: Dị biến nổi lên
Chương 248: Chương 248: Gặp nạn trên đường về
Chương 249: Chương 249: Chạy thục mạng
Chương 250: Chương 250: Biến dị toàn diện
Chương 251: Chương 251: Lạc mất người
Chương 252: Chương 252: Thú tính phát tác
Chương 253: Chương 253: Đêm lạnh nói chuyện phiếm
Chương 254: Chương 254: Thăm hỏi Quỷ Bệnh
Chương 255: Chương 255: Quỷ Bệnh nói thẳng
Chương 256: Chương 256: Chuyện ở Dung Hà
Chương 257: Chương 257: Tình hình ở Dung Hà
Chương 258: Chương 258: Một nhóm người khác
Chương 259: Chương 259: Dị biến ở ga-ra (1)
Chương 260: Chương 260: Dị biến ở ga-ra(2)
Chương 261: Chương 261: Dị biến ở ga-ra (3)
Chương 262: Chương 262: Khắp nơi hội tụ (1)
Chương 263: Chương 263: Khắp nơi hội tụ (2)
Chương 264: Chương 264: Khắp nơi hội tụ (3)
Chương 265: Chương 265: Khắp nơi hội tụ (4)
Chương 266: Chương 266: Khắp nơi hội tụ (5)
Chương 267: Chương 267: Khắp nơi hội tụ (6)
Chương 268: Chương 268: Khắp nơi hội tụ (7)
Chương 269: Chương 269: Khắp nơi hội tụ (8)
Chương 270: Chương 270: Khắp nơi hội tụ (9)
Chương 271: Chương 271: Khắp nơi hội tụ (10)
Chương 272: Chương 272: Khắp nơi hội tụ (11)
Chương 273: Chương 273: Khắp nơi hội tụ (12)
Chương 274: Chương 274: Khắp nơi hội tụ (13)
Chương 275: Chương 275: Khắp nơi hội tụ (14)
Chương 276: Chương 276: Khắp nơi hội tụ (15)
Chương 277: Chương 277: Hồn mộc mê thành (1)
Chương 278: Chương 278: Hồn mộc mê thành (2)
Chương 279: Chương 279: Hồn mộc mê thành (3)
Chương 280: Chương 280: Hồn mộc mê thành (4)
Chương 281: Chương 281: Hồn mộc mê thành (5)
Chương 282: Chương 282: Hồn mộc mê thành (6)
Chương 283: Chương 283: Hồn mộc mê thành (7)
Chương 284: Chương 284: Hồn mộc mê thành (8)
Chương 285: Chương 285: Người dị hóa (1)
Chương 286: Chương 286: Người dị hóa (2)
Chương 287: Chương 287: Người dị hóa (3)
Chương 288: Chương 288: Người dị hóa (4)
Chương 289: Chương 289: Người dị hóa (5)
Chương 290: Chương 290: Người dị hóa (6)
Chương 291: Chương 291: Người dị hóa (7)
Chương 292: Chương 292: Người dị hóa (8)
Chương 293: Chương 293: Người dị hóa (9)
Chương 294: Chương 294: Người dị hóa (10)
Chương 295: Chương 295: Người dị hóa (11)
Chương 296: Chương 296: Người dị hóa (12)
Chương 297: Chương 297: Người dị hóa (13)
Chương 298: Chương 298: Người dị hóa (14)
Chương 299: Chương 299: Người dị hóa (15)
Chương 300: Chương 300: Người dị hóa (16)
Chương 301: Chương 301: Người dị hóa (17)
Chương 302: Chương 302: Người dị hóa (18)
Chương 303: Chương 303: Người dị hóa (19)
Chương 304: Chương 304: Người dị hóa (20)
Chương 305: Chương 305: Người dị hóa (21)
Chương 306: Chương 306: Người dị hóa (22)
Chương 307: Chương 307: Người dị hóa (23)
Chương 308: Chương 308: Người dị hóa (24)
Chương 309: Chương 309: Người dị hóa (25)
Chương 310: Chương 310: Người dị hóa (26)
Chương 311: Chương 311: Căn cứ Bách Hiệp (1)
Chương 312: Chương 312: Căn cứ Bách Hiệp (2)
Chương 313: Chương 313: Căn cứ Bách Hiệp (3)
Chương 314: Chương 314: Căn cứ Bách Hiệp (4)
Chương 315: Chương 315: Căn cứ Bách Hiệp (5)
Chương 316: Chương 316: Căn cứ Bách Hiệp (6)
Chương 317: Chương 317: Căn cứ Bách Hiệp (7)
Chương 318: Chương 318: Căn cứ Bách Hiệp (8)
Chương 319: Chương 319: Căn cứ Bách Hiệp (9)
Chương 320: Chương 320: Căn cứ Bách Hiệp (10)
Chương 321: Chương 321: Căn cứ Bách Hiệp (11)
Chương 322: Chương 322: Căn cứ Bách Hiệp (12)
Chương 323: Chương 323: Căn cứ Bách Hiệp (13)
Chương 324: Chương 324: Căn cứ Bách Hiệp (14)
Chương 325: Chương 325: Căn cứ Bách Hiệp (15)
Chương 326: Chương 326: Căn cứ Bách Hiệp (16)
Chương 327: Chương 327: Căn cứ Bách Hiệp (17)
Chương 328: Chương 328: Căn cứ Bách Hiệp (18)
Chương 329: Chương 329: Căn cứ Bách Hiệp (19)
Chương 330: Chương 330: Căn cứ Bách Hiệp (20)
Chương 331: Chương 331: Thành lập căn cứ (1)
Chương 332: Chương 332: Thành lập căn cứ (2)
Chương 333: Chương 333: Thành lập căn cứ (3)
Chương 334: Chương 334: Thành lập căn cứ (4)
Chương 335: Chương 335: Thành lập căn cứ (5)
Chương 336: Chương 336: Thành lập căn cứ (6)
Chương 337: Chương 337: Thành lập căn cứ (7)
Chương 338: Chương 338: Tụ hội ở thủ đô (1)
Chương 339: Chương 339: Tụ hội ở thủ đô (2)
Chương 340: Chương 340: Tụ hội ở thủ đô (3)
Chương 341: Chương 341: Tụ hội ở thủ đô (4)
Chương 342: Chương 342: Tụ hội ở thủ đô (5)
Chương 343: Chương 343: Tụ hội ở thủ đô (6)
Chương 344: Chương 344: Tụ hội ở thủ đô (7)
Chương 345: Chương 345: Tụ hội ở thủ đô (8)
Chương 346: Chương 346: Tụ hội ở thủ đô (9)
Chương 347: Chương 347: Tụ hội ở thủ đô (10)
Chương 348: Chương 348: Tụ hội ở thủ đô (11)
Chương 349: Chương 349: Tụ hội ở thủ đô (12)
Chương 350: Chương 350: Tụ hội ở thủ đô (13)
Chương 351: Chương 351: Tụ hội ở thủ đô (14)
Chương 352: Chương 352: Tụ hội ở thủ đô (15)
Chương 353: Chương 353: Tụ hội ở thủ đô (16)
Chương 354: Chương 354: Tụ hội ở thủ đô (17)
Chương 355: Chương 355: Tụ hội ở thủ đô (18)
Chương 356: Chương 356: Tụ hội ở thủ đô (19)
Chương 357: Chương 357: Tụ hội ở thủ đô (20)
Chương 358: Chương 358: Rời đi (END)
Không tìm thấy chương nào phù hợp