Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 29: Chuyến đi đến nước Mỹ
Cập nhật: 1 week ago
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Sắc mặt Lưu Văn Hoa trầm hơn, hỏi "Anh là ai, vì sao xông vào phòng làm việc?"
"Bà thím à, nếu tôi muốn, ngay cả phòng viện trưởng tôi cũng dám, đừng nói phòng làm việc của bác sỹ." Bôn Lang liếc bà thím này một cái, Lưu Văn Hoa hình như cũng bị bộ dáng đó làm cho tức giận, bỗng nhiên đứng dậy, lạnh lùng nói một câu, "Vị bệnh nhân này, mời xem rõ chữ trên cửa, nơi này là khoa phụ sản, tôi đề nghị anh nên đi khoa thần kinh kiểm tra xem sao, nếu không, bệnh tình tăng thêm, không quá tốt đối với anh."
Lưu Văn Hoa nói với giọng điệu chuyên nghiệp, Bôn Lang vốn còn xem thường bà thím này, muốn giúp đỡ một tay, không ngờ mình đi dọa người, cuối cùng tự mình đụng phải con cọp chân chính, còn là cọp mẹ, lần này thật đúng là nhất thời không nói tiếp được.
Trình Du Nhiên ở một bên thật là bất đắc dĩ, Bôn Lang luôn không tài ba trong đối đãi với phụ nữ, còn dám lao ra gây chuyện, thở dài một cái, mở miệng nói: "Lời bác sỹ Lưu nói Du Nhiên nhớ rồi, vậy em đi trước."
Nói xong, liền lôi kéo Bôn Lang, "Vị đại ca này, anh không đỡ bệnh nhân này à?"
Bôn Lang hung hăng trợn mắt nhìn Lưu Văn Hoa một cái, cuối cùng đi theo Trình Du Nhiên ra ngoài, nhưng sắc mặt có chút sa sầm, giống như là trong lòng nén tức giận, Trình Du Nhiên cười trộm, tiểu tử có hình dạng này còn khó xem hơn, xem ra thật không hổ là bác sỹ Lưu có danh xưng là thần mặt đen, quả nhiên có thủ đoạn.
"Tôi nói này Bát Lang, anh vốn không am hiểu đối xử với phụ nữ, cũng không nên đi gây sự chứ."
"Nói cho tôi biết tên bà thím vừa nãy, tôi sẽ nhớ kỹ."
"Lại còn thím, người ta có thể còn trẻ tuổi hơn so với anh đấy." Trình Du Nhiên thở dài đành chịu, bác sỹ Lưu cũng mới hai mươi lăm tuổi, chẳng qua là ăn mặc tương đối bảo thủ một chút, đã bị tiểu tử 28 gọi thành bà thím, ai sẽ vui mừng nổi.
Mắt Bôn Lang trợn trắng, "Tôi mới không tin, cô ta trẻ tuổi. . . . . ."
"Được rồi, dừng, tối nay bay, nếu như anh muốn lưu lại tiếp tục tìm đối phương gây phiền toái, vậy thì ở lại đây đi." Trình Du Nhiên di chuyển chân đi tới hướng xe, mặc kệ người đàn ông gần đây rảnh rỗi nhàm chán.
Hôm nay là ngày cuối cùng Tiểu Nặc đi học, buổi chiều trở lại, bọn họ sẽ tiến về phía Newyork, thằng nhóc kia, nhất định vui vẻ chết rồi.
Quả nhiên, Tiểu Nặc về đến nhà đã vào phòng mình, từ hôm qua đã bắt đầu buôn bán, cũng không biết cầm cái gì, khi chuẩn bị đến sân bay, c* cậu mới từ trong phòng đi ra, vác trên lưng ba lô bình thường c* cậu mang đi vườn trẻ, nhưng Trình Du Nhiên nghĩ cũng biết, khẳng định không phải sách vở đi học thì nhất định là đồ chơi điện tử thường nhất định là đồ chơi điện tử thường
"Bà thím à, nếu tôi muốn, ngay cả phòng viện trưởng tôi cũng dám, đừng nói phòng làm việc của bác sỹ." Bôn Lang liếc bà thím này một cái, Lưu Văn Hoa hình như cũng bị bộ dáng đó làm cho tức giận, bỗng nhiên đứng dậy, lạnh lùng nói một câu, "Vị bệnh nhân này, mời xem rõ chữ trên cửa, nơi này là khoa phụ sản, tôi đề nghị anh nên đi khoa thần kinh kiểm tra xem sao, nếu không, bệnh tình tăng thêm, không quá tốt đối với anh."
Lưu Văn Hoa nói với giọng điệu chuyên nghiệp, Bôn Lang vốn còn xem thường bà thím này, muốn giúp đỡ một tay, không ngờ mình đi dọa người, cuối cùng tự mình đụng phải con cọp chân chính, còn là cọp mẹ, lần này thật đúng là nhất thời không nói tiếp được.
Trình Du Nhiên ở một bên thật là bất đắc dĩ, Bôn Lang luôn không tài ba trong đối đãi với phụ nữ, còn dám lao ra gây chuyện, thở dài một cái, mở miệng nói: "Lời bác sỹ Lưu nói Du Nhiên nhớ rồi, vậy em đi trước."
Nói xong, liền lôi kéo Bôn Lang, "Vị đại ca này, anh không đỡ bệnh nhân này à?"
Bôn Lang hung hăng trợn mắt nhìn Lưu Văn Hoa một cái, cuối cùng đi theo Trình Du Nhiên ra ngoài, nhưng sắc mặt có chút sa sầm, giống như là trong lòng nén tức giận, Trình Du Nhiên cười trộm, tiểu tử có hình dạng này còn khó xem hơn, xem ra thật không hổ là bác sỹ Lưu có danh xưng là thần mặt đen, quả nhiên có thủ đoạn.
"Tôi nói này Bát Lang, anh vốn không am hiểu đối xử với phụ nữ, cũng không nên đi gây sự chứ."
"Nói cho tôi biết tên bà thím vừa nãy, tôi sẽ nhớ kỹ."
"Lại còn thím, người ta có thể còn trẻ tuổi hơn so với anh đấy." Trình Du Nhiên thở dài đành chịu, bác sỹ Lưu cũng mới hai mươi lăm tuổi, chẳng qua là ăn mặc tương đối bảo thủ một chút, đã bị tiểu tử 28 gọi thành bà thím, ai sẽ vui mừng nổi.
Mắt Bôn Lang trợn trắng, "Tôi mới không tin, cô ta trẻ tuổi. . . . . ."
"Được rồi, dừng, tối nay bay, nếu như anh muốn lưu lại tiếp tục tìm đối phương gây phiền toái, vậy thì ở lại đây đi." Trình Du Nhiên di chuyển chân đi tới hướng xe, mặc kệ người đàn ông gần đây rảnh rỗi nhàm chán.
Hôm nay là ngày cuối cùng Tiểu Nặc đi học, buổi chiều trở lại, bọn họ sẽ tiến về phía Newyork, thằng nhóc kia, nhất định vui vẻ chết rồi.
Quả nhiên, Tiểu Nặc về đến nhà đã vào phòng mình, từ hôm qua đã bắt đầu buôn bán, cũng không biết cầm cái gì, khi chuẩn bị đến sân bay, c* cậu mới từ trong phòng đi ra, vác trên lưng ba lô bình thường c* cậu mang đi vườn trẻ, nhưng Trình Du Nhiên nghĩ cũng biết, khẳng định không phải sách vở đi học thì nhất định là đồ chơi điện tử thường nhất định là đồ chơi điện tử thường
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa
Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
172 chương | 31 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: "Vua y" chợ đen
Chương 2: 2: Con trai bảo bối
Chương 3: 3: Gặp bạn cũ
Chương 4: 4: Xem mắt trong hôn lễ (Phần 1)
Chương 5: 5: Xem mắt trong hôn lễ (Phần 2)
Chương 6: 6: Diện mạo vốn có của bác sỹ
Chương 7: 7: Xem xem ai không khách khí
Chương 8: 8: Tô Bà ác liệt nhất
Chương 9: 9: Lần này thôi đấy, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa!
Chương 10: 10: Chữa bệnh bị người trị
Chương 11: 11: Anh là lão đại Hắc bang năm đó?
Chương 12: 12: Công nhân không có tiền lương
Chương 13: 13: Uyên ương nghịch nước
Chương 14: 14: Lần đầu tới phủ Chiang Rai
Chương 15: 15: Không có thù lao, không làm!
Chương 16: 16: Anh máu lạnh
Chương 17: 17: Gặp mai phục trong rừng
Chương 18: 18: Chạy ra khỏi ổ sói lại vào hang hổ
Chương 19: 19: Thân vùi lấp trong ổ hải tặc
Chương 20: 20: Thịnh yến (Thượng)
Chương 21: 21: Thịnh yến (Hạ)
Chương 22: 22: Chiến đội cực mạnh (Thượng)
Chương 23: 23: Chiến đội cực mạnh (Hạ)
Chương 24: 24: Ranh giới sống chết (Thượng)
Chương 25: 25: Ranh giới sống chết (Trung)
Chương 26: 26: Ranh giới sống chết (Hạ)
Chương 27: 27: Ngày nghỉ
Chương 28: 28: Có căn nhà ở Newyork
Chương 29: 29: Chuyến đi đến nước Mỹ
Chương 30: 30: Mẹ con liên thủ náo nhà họ Mộ
Chương 31: 31: Oan gia đường hẹp
Chương 32: 32: Người một nhà gặp nhau
Chương 33: 33: Bữa tiệc nhà họ Lãnh
Chương 34: 34: Lãnh Triệt bắt chuyện
Chương 35: 35: Vị hôn thê
Chương 36: 36: Ai dám động đến cô ấy
Chương 37: 37: Cô là người của anh
Chương 38: 38: Gặp tập kích
Chương 39: 39: Nam nữ phối hợp, làm việc không mệt
Chương 40: 40: Bác sỹ không dễ làm (Thượng)
Chương 41: 41: Bác sỹ không dễ làm (Hạ)
Chương 42: 42: Lời hứa của anh
Chương 43: 43: Bệnh nhân không an phận
Chương 44: 44: Hội nghị Năm gia tộc lớn (Thượng)
Chương 45: 45: Hội nghị Năm gia tộc lớn (Hạ)
Chương 46: 46: Theo như quy định cũ ở chợ đen
Chương 47: 47: Vợ chồng son
Chương 48: 48: Đừng nghĩ giao tôi cho người khác
Chương 49: 49: Đừng đụng mẹ cháu
Chương 50: 50: Nỗi đau của Lâm
Chương 51: 51: Nhà có khách quý
Chương 52: 52: Biến hóa ghê gớm thật
Chương 53: 53: Gối ôm (Thượng)
Chương 54: 54: Gối ôm (Hạ)
Chương 55: 55: Cô gái của anh
Chương 56: 56: Lão đại ra tay
Chương 57: 57: Thủ đoạn dạy học của lão đại
Chương 58: 58: Khen ngợi
Chương 59: 59: Vua y với thiên kim hắc đạo (Thượng)
Chương 60: 60: Vua y với thiên kim hắc đạo (Hạ)
Chương 61: 61: Đức hạnh quá kém
Chương 62: 62: Thân lạnh
Chương 63: 63: Gặp nạn trên đất tuyết (Thượng)
Chương 64: 64: Gặp nạn trên đất tuyết (Hạ)
Chương 65: 65: Viêm Dạ Tước, anh dám bỏ lại tôi!
Chương 66: 66: Chết cũng không bỏ lại
Chương 67: 67: Thương thế của anh, tôi tới trị
Chương 68: 68: Dịu dàng thoáng qua
Chương 69: 69: Tôi có lời muốn hỏi em
Chương 70: 70: Ba của Viêm Dạ Tước (Thượng)
Chương 71: 71: Ba của Viêm Dạ Tước (Hạ)
Chương 72: 72: Anh đi đâu, tôi đi đó
Chương 73: 73: Khoe khoang đồng minh
Chương 74: 74: Đại chiến bừng bừng (1)
Chương 75: 75: Đại chiến bừng bừng (2)
Chương 76: 76: Đại chiến bừng bừng (3)
Chương 77: 77: Anh là Viêm Dạ Tước
Chương 78: 78: Sáu năm trước, xảy ra chuyện gì?
Chương 79: 79: Tôi không cho em rời đi
Chương 80: 80: Tôi nói phải thì phải
Chương 81: 81: Tiểu Nặc gặp nạn
Chương 82: 82: Con của bọn họ
Chương 83: 83: Cô muốn bằng năng lực có thể đạt được chuyện
Chương 84: 84: Sự thật sáu năm về trước
Chương 85: 85: Bạn tốt hùng mạnh
Chương 86: 86: Bộ dạng ghen
Chương 87: 87: Anh nhớ ra rồi!
Chương 88: 88: Hai cha con nói điều kiện
Chương 89: 89: Bôn ba vì bằng tốt nghiệp
Chương 90: 90: Ngăn chặn lửa giận của anh
Chương 91: 91: Biệt thự nghiêm mật
Chương 92: 92: Nhà họ Viêm
Chương 93: 93: Muốn cô rời khỏi Viêm Dạ Tước
Chương 94: 94: Tình địch cũng hài hòa
Chương 95: 95: Lão già rắm thúi
Chương 96: 96: Nhà họ Viêm tề tụ một chỗ (Thượng)
Chương 97: 97: Nhà họ Viêm tề tụ một chỗ (Hạ)
Chương 98: 98: Đánh cược mà thôi
Chương 99: 99: Khẩu Phật tâm xà
Chương 100: 100: Ra chiêu liên tục
Chương 101: 101: Gợn sóng của sự hồi sinh
Chương 102: 102: Cháy nhà ra mặt chuột
Chương 103: 103: Trí mạng ngoài ý muốn
Chương 104: 104: Mục đích thực sự của Viêm Hạo Thừa
Chương 105: 105: Từ chối kết hôn
Chương 106: 106: Tổ hợp quỷ dị
Chương 107: 107: Tai nạn trên không
Chương 108: 108: Mưu sinh trên đảo biệt lập
Chương 109: 109: Kỳ tích thứ chín của thế giới
Chương 110: 110: Tôi chỉ cảm thấy hứng thú đối với em
Chương 111: 111: Câu cá phải dùng mồi câu
Chương 112: 112: Dùng tính mạng bảo vệ cô
Chương 113: 113: Quan chỉ huy Trình Du Nhiên
Chương 114: 114: Tôi được
Chương 115: 115: Quy định của đảo Tường Long
Chương 116: 116: Tin nhắn điện thoại
Chương 117: 117: Cô thế nhưng không có chết
Chương 118: 118: Ngòi nổ
Chương 119: 119: Cửu tử nhất sinh
Chương 120: 120: Thành toàn cho chú
Chương 121: 121: Có nên giết hay không?
Chương 122: 122: Anh chỉ muốn em
Chương 123: 123: Hai phần máu
Chương 124: 124: Em có tin
Chương 125: 125: Trình Du Nhiên phản kích
Chương 126: 126: Cạm bẫy
Chương 127: 127: Đồ mất dạy
Chương 128: 128: Vũ khí của phụ nữ
Chương 129: 129: Thời điểm kết thúc
Chương 130: 130: Không rõ tung tích
Chương 131: 131: Tình hình lớn
Chương 132: 132: Vu oan giá họa
Chương 133: 133: Nếu không thì thế nào
Chương 134: 134: Biến động bất ngờ
Chương 135: 135: Thay đổi
Chương 136: 136: Kế tiếp đến phiên em
Chương 137: 137: Sẽ không đơn giản thế!
Chương 138: 138: Viêm Dạ Tước, anh muốn giết chết em hả?
Chương 139: 139: Lão đại lại ra chiêu mới
Chương 140: 140: Chị Tina dũng mãnh
Chương 141: 141: Đây mới chỉ là bắt đầu
Chương 142: 142: Cháu không cố ý
Chương 143: 143: Ông có bệnh
Chương 144: 144: Liên minh
Chương 145: 145: Buông tôi ra
Chương 146: 146: Kịch hay thực sự
Chương 147: 147: Tôi muốn hợp tác với anh
Chương 148: 148: Nhảy
Chương 149: 149: Viêm Dạ Tước, cậu thật là ác độc
Chương 150: 150: Viêm Dạ Tước càu nhàu
Chương 151: 151: Ấm áp
Chương 152: 152: Xách tảng đá đập chân của mình
Chương 153: 153: Đàm phán không thành
Chương 154: 154: Chúng ta kết hôn
Chương 155: 155: Gặp tập kích trong cuộc thi
Chương 156: 156: Bị vây
Chương 157: 157: Thế lực ẩn núp
Chương 158: 158: Quyết tâm của Daniel
Chương 159: 159: Sẽ không để cho Tước thất vọng
Chương 160: 160: Cơ hội chạy trốn
Chương 161: 161: Có làm hay không?
Chương 162: 162: Cung điện trên biển
Chương 163: 163: Không thể không đồng ý
Chương 164: 164: Lão đại, anh hãy nhìn xem
Chương 165: 165: Mạnh hơn so với Viêm Dạ Tước
Chương 166: 166: Lời này hẳn là chúng tôi nói
Chương 167: 167: Bắn
Chương 168: 168: Bị nổ tung lên trời
Chương 169: 169: Bức vua thoái vị
Chương 170: 170: Chẳng lẽ ngay cả tôi cũng không có
Chương 171: 171: Đại kết cục
Chương 172: 172: Đại kết cục 2
Không tìm thấy chương nào phù hợp