Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 11: Xin nhận của đồ đệ một lạy!
Cập nhật: 5 days ago
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lần thứ tư gặp lại sau khi chia tay, địa điểm là mảnh đất hoang chưa thi công, trên mảnh đất mấy ngàn mẩu không nhìn thấy một cục gạch nào. Nhạc Duyệt đặc biệt đứng trên phần đất cứng nhất, bảo đảm xung quanh không có chỗ nào có thể nạy được để giấu gạch. Sau khi tất cả chuẩn bị thỏa đáng, Ngô Kỳ Khung xuất hiện trong tầm nhìn của cô.
Lần này đến nơi hẹn, tâm trạng của Ngô Kỳ Khung khác biệt trước kia rất nhiều.
Y đã chuẩn bị tốt tâm lý, cho dù nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Nhạc Duyệt, tim y vẫn khó bình tĩnh, nhưng cũng không còn xúc động muốn vì cô mà thong dong tìm chết nữa. Nếu Nhạc Duyệt lại lần nữa kiên quyết chia tay, Ngô Kỳ Khung rất có thể sẽ cắn răng gật đầu.
"Anh đã nghỉ việc ở doanh nghiệp nhà nước đó rồi, dự định tự ra lập nghiệp."
Hành động vĩ đại lật đổ hình tượng, không chỉ không được nữ thần thưởng thức, ngược lại còn bị chửi ngập đầu.
"Anh thiếu tâm nhãn hả? Một công việc khó tìm như thế, vậy mà anh lại bỏ? Chỉ dựa vào chỉ số thông minh đó của anh, còn muốn lập nghiệp? Anh về nhà với mẹ đi cho rồi!! Anh đó, đừng làm nữa, mau trở về công ty đó đi! Cả đời anh cũng chỉ là nhân viên kỹ thuật nhỏ thôi, ra khỏi công ty đó thì ngay cả bản thân cũng không nuôi sống nổi đâu!"
Nghe xong những lời này, Ngô Kỳ Khung đã triệt để chết tâm.
Hai tay đút vào túi, đứng thẳng tắp, ánh mắt đã không còn sự dịu dàng và si tình lúc xưa, nhiều lắm chỉ còn giữ lại sự kiên nhẫn và cố chấp không còn bao nhiêu.
"Nói một lời dứt khoát đi, chia, hay không chia?"
Lần đầu tiên nghe Ngô Kỳ Khung dùng ngữ khí này nói chuyện với mình, Nhạc Duyệt cảm thấy rất mới mẻ.
Cô nhón chân, xoắn hông bước đến trước mặt Ngô Kỳ Khung, lục tìm khắp người y một lượt, cả giày và vớ cũng bắt y phải cởi ra, sau khi xác định không có giấu cục gạch nào, trong đôi mắt hoa đào của Nhạc Duyệt b*n r* tinh quang.
"Chia! Tôi không tin anh còn trò gì nữa!"
Không biết có phải do quá mức mẫn cảm với từ 'chia' này hay không, mà sợi dây căng chặt trong đầu Ngô Kỳ Khung lại đứt nữa.
Y cầm di động lên, gọi điện rồi nói ba chữ.
"Có thể rồi."
Sau đó, Nhạc Duyệt trân mắt nhìn một chiếc xe điện chạy về bên này, ngay lúc vừa đến trước mặt họ, một tên nhóc tóc lỉa chỉa lấy cục gạch trong giỏ xe ném cho Ngô Kỳ Khung.
Sau khi đón được, Ngô Kỳ Khung vỗ vai thằng nhóc nói: "Cảm ơn!"
Thằng nhóc đó quay đầu xe, mau chóng chạy đi.
Ngô Kỳ Khung nhanh chóng đập cục gạch lên đầu mình, động tác đó căn bản không giống tự sát, ngược lại giống như giở kỹ xảo. Đầu chỉ hơi chảy ra chút máu, Ngô Kỳ Khung cả che cũng lười, ném cục gạch rồi bỏ đi.
Để lại một mình Nhạc Duyệt đơ như khúc gỗ.
Ngô Kỳ Khung đến trước cửa phòng khám của Khương Tiểu Soái, trong lòng bắt đầu hồi hộp, có nên vào hay không? Có bị mắng hay không đây? Đang nghĩ thế, Khương Tiểu Soái cũng đã thấy y, hắn nhiệt tình bất ngờ, lon ton chạy qua, dìu Ngô Kỳ Khung vào trong.
"Đã lâu rồi cậu không đến, tôi còn tưởng cậu có chuyện rồi đó!"
Câu này sao nghe thế nào cũng thấy kỳ cục vậy nhỉ?
Ngô Kỳ Khung quả thật đã có một thời gian không đến, từ sau khi y từ chức, thì không còn đến chỗ Khương Tiểu Soái thay thuốc nữa, mà tự mình chăm sóc đến khi lành. Lần này đến đây, thuần túy là do quen mà thôi, giống như cứ đập xong mà không đến đây một chuyến thì trình tự sẽ không hoàn thành vậy.
"Lần này không cần phải bôi thuốc cho tôi đâu, tôi đã nghỉ việc rồi, bây giờ kinh tế đang eo hẹp."
Khương Tiểu Soái hận không thể rèn sắt khi còn nóng nhìn Ngô Kỳ Khung: "Cậu thật sự từ chức vì cô ta?"
"Cũng không hẳn vậy."
Khương Tiểu Soái nhìn tướng mạo xúi quẩy của Ngô Kỳ Khung, cũng không đành lòng sát muối lên vết thương của y nữa. Hắn dùng nước muối tẩy trùng cho y, sau đó ghé lại nhìn kỹ.
"Lần này cũng không cần bôi thuốc, tự mình chăm sóc đi, hai ba ngày là khỏi rồi."
Ngô Kỳ Khung bồn chồn nhìn Khương Tiểu Soái: "Anh nói xem cái đầu của tôi là sao? Lần này tôi đập mạnh hơn mấy lần trước, nhưng đập xong rồi thì không có cảm giác gì quá lớn, không đau cũng không choáng."
Khương Tiểu Soái kéo tay Ngô Kỳ Khung đặt lên trán y: "Tự sờ đi, cái đầu của cậu còn cứng hơn gạch nữa!"
Ngô Kỳ Khung cười hề hề.
Khương Tiểu Soái phát hiện, nụ cười của Ngô Kỳ Khung khiến người ta thấy rất thoải mái.
"Tôi thật sự hy vọng tim cậu cũng giống như đầu cậu, thời gian hồi phục càng lúc càng ngắn, năng lực chống đả kích càng lúc càng mạnh, cuối cùng triệt để cứng cỏi, không còn thứ gì có thể đả động đến nữa."
Ngô Kỳ Khung phát hiện, Khương Tiểu Soái chỉ tùy tùy tiện tiện nói một câu, lại có thể đi thẳng vào lòng y.
"Tiểu Soái, có phải tôi rất ngốc không? Chỉ số thông minh rất thấp?"
"Chỉ số thông minh của cậu không thấp, cậu chỉ là chỉ số cảm xúc (EQ) thấp."
Ngô Kỳ Khung lại hỏi: "Vậy tại sao anh lại tinh như thế? Tại sao nhìn cái gì cũng nhìn thấu được?"
Khương Tiểu Soái tiêu sái phất tay áo, áo blouse phất phới tạo gió.
"Để người ta lừa nhiều rồi nên vậy."
"Anh cũng từng bị lừa sao?" Ngô Kỳ Khung không dám tin.
Khương Tiểu Soái nhếch môi: "Bị lừa còn thảm hơn cậu."
Phòng khám chìm vào trầm mặc.
"Sư phụ, xin nhận của đồ đệ một lạy!!!"
Ngô Kỳ Khung đột nhiên nhảy đến trước mặt Khương Tiểu Soái, không chút dấu hiệu hô to một tiếng, dọa Khương Tiểu Soái lùi liền vài bước, suýt nữa đã sọt chân vào thùng rác.
"Tôi nói này, cậu có thể đừng đột ngột như thế không? Dọa tôi muốn tè luôn đây này! Cậu lại muốn làm gì đây?" Khương Tiểu Soái vuốt ngực, tròng đen cũng thu nhỏ hẳn một vòng.
Ngô Kỳ Khung vẻ mặt thành khẩn: "Tôi không muốn bị lừa nữa."
Đợi đến khi triệt để bình ổn lại, Khương Tiểu Soái nói với Ngô Kỳ Khung một câu, câu nói này là câu ngài Lý Gia Thành từng nói, Khương Tiểu Soái vẫn luôn xem nó là châm ngôn đời người, thời thời khắc khắc nhắc nhở mình. (Lý Gia Thành: nhà tỉ phú, nhà đầu tư, nhà tư bản công nghiệp, nhà từ thiện người Hồng Kông.)
"Trứng gà, đập vỡ từ bên ngoài là thức ăn, đập vỡ từ bên trong là sinh mạng. Đời người cũng thế, đập vỡ từ bên ngoài là áp lực, đập vỡ từ bên trong là trưởng thành. Nếu cậu đợi người khác đập vỡ mình từ bên ngoài, vậy thì cậu đã định sẽ trở thành thức ăn của người khác. Nếu có thể tự đập vỡ từ bên trong, vậy cậu sẽ phát hiện sự trưởng thành của mình cũng giống như một lần trọng sinh.
Lần này đến nơi hẹn, tâm trạng của Ngô Kỳ Khung khác biệt trước kia rất nhiều.
Y đã chuẩn bị tốt tâm lý, cho dù nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Nhạc Duyệt, tim y vẫn khó bình tĩnh, nhưng cũng không còn xúc động muốn vì cô mà thong dong tìm chết nữa. Nếu Nhạc Duyệt lại lần nữa kiên quyết chia tay, Ngô Kỳ Khung rất có thể sẽ cắn răng gật đầu.
"Anh đã nghỉ việc ở doanh nghiệp nhà nước đó rồi, dự định tự ra lập nghiệp."
Hành động vĩ đại lật đổ hình tượng, không chỉ không được nữ thần thưởng thức, ngược lại còn bị chửi ngập đầu.
"Anh thiếu tâm nhãn hả? Một công việc khó tìm như thế, vậy mà anh lại bỏ? Chỉ dựa vào chỉ số thông minh đó của anh, còn muốn lập nghiệp? Anh về nhà với mẹ đi cho rồi!! Anh đó, đừng làm nữa, mau trở về công ty đó đi! Cả đời anh cũng chỉ là nhân viên kỹ thuật nhỏ thôi, ra khỏi công ty đó thì ngay cả bản thân cũng không nuôi sống nổi đâu!"
Nghe xong những lời này, Ngô Kỳ Khung đã triệt để chết tâm.
Hai tay đút vào túi, đứng thẳng tắp, ánh mắt đã không còn sự dịu dàng và si tình lúc xưa, nhiều lắm chỉ còn giữ lại sự kiên nhẫn và cố chấp không còn bao nhiêu.
"Nói một lời dứt khoát đi, chia, hay không chia?"
Lần đầu tiên nghe Ngô Kỳ Khung dùng ngữ khí này nói chuyện với mình, Nhạc Duyệt cảm thấy rất mới mẻ.
Cô nhón chân, xoắn hông bước đến trước mặt Ngô Kỳ Khung, lục tìm khắp người y một lượt, cả giày và vớ cũng bắt y phải cởi ra, sau khi xác định không có giấu cục gạch nào, trong đôi mắt hoa đào của Nhạc Duyệt b*n r* tinh quang.
"Chia! Tôi không tin anh còn trò gì nữa!"
Không biết có phải do quá mức mẫn cảm với từ 'chia' này hay không, mà sợi dây căng chặt trong đầu Ngô Kỳ Khung lại đứt nữa.
Y cầm di động lên, gọi điện rồi nói ba chữ.
"Có thể rồi."
Sau đó, Nhạc Duyệt trân mắt nhìn một chiếc xe điện chạy về bên này, ngay lúc vừa đến trước mặt họ, một tên nhóc tóc lỉa chỉa lấy cục gạch trong giỏ xe ném cho Ngô Kỳ Khung.
Sau khi đón được, Ngô Kỳ Khung vỗ vai thằng nhóc nói: "Cảm ơn!"
Thằng nhóc đó quay đầu xe, mau chóng chạy đi.
Ngô Kỳ Khung nhanh chóng đập cục gạch lên đầu mình, động tác đó căn bản không giống tự sát, ngược lại giống như giở kỹ xảo. Đầu chỉ hơi chảy ra chút máu, Ngô Kỳ Khung cả che cũng lười, ném cục gạch rồi bỏ đi.
Để lại một mình Nhạc Duyệt đơ như khúc gỗ.
Ngô Kỳ Khung đến trước cửa phòng khám của Khương Tiểu Soái, trong lòng bắt đầu hồi hộp, có nên vào hay không? Có bị mắng hay không đây? Đang nghĩ thế, Khương Tiểu Soái cũng đã thấy y, hắn nhiệt tình bất ngờ, lon ton chạy qua, dìu Ngô Kỳ Khung vào trong.
"Đã lâu rồi cậu không đến, tôi còn tưởng cậu có chuyện rồi đó!"
Câu này sao nghe thế nào cũng thấy kỳ cục vậy nhỉ?
Ngô Kỳ Khung quả thật đã có một thời gian không đến, từ sau khi y từ chức, thì không còn đến chỗ Khương Tiểu Soái thay thuốc nữa, mà tự mình chăm sóc đến khi lành. Lần này đến đây, thuần túy là do quen mà thôi, giống như cứ đập xong mà không đến đây một chuyến thì trình tự sẽ không hoàn thành vậy.
"Lần này không cần phải bôi thuốc cho tôi đâu, tôi đã nghỉ việc rồi, bây giờ kinh tế đang eo hẹp."
Khương Tiểu Soái hận không thể rèn sắt khi còn nóng nhìn Ngô Kỳ Khung: "Cậu thật sự từ chức vì cô ta?"
"Cũng không hẳn vậy."
Khương Tiểu Soái nhìn tướng mạo xúi quẩy của Ngô Kỳ Khung, cũng không đành lòng sát muối lên vết thương của y nữa. Hắn dùng nước muối tẩy trùng cho y, sau đó ghé lại nhìn kỹ.
"Lần này cũng không cần bôi thuốc, tự mình chăm sóc đi, hai ba ngày là khỏi rồi."
Ngô Kỳ Khung bồn chồn nhìn Khương Tiểu Soái: "Anh nói xem cái đầu của tôi là sao? Lần này tôi đập mạnh hơn mấy lần trước, nhưng đập xong rồi thì không có cảm giác gì quá lớn, không đau cũng không choáng."
Khương Tiểu Soái kéo tay Ngô Kỳ Khung đặt lên trán y: "Tự sờ đi, cái đầu của cậu còn cứng hơn gạch nữa!"
Ngô Kỳ Khung cười hề hề.
Khương Tiểu Soái phát hiện, nụ cười của Ngô Kỳ Khung khiến người ta thấy rất thoải mái.
"Tôi thật sự hy vọng tim cậu cũng giống như đầu cậu, thời gian hồi phục càng lúc càng ngắn, năng lực chống đả kích càng lúc càng mạnh, cuối cùng triệt để cứng cỏi, không còn thứ gì có thể đả động đến nữa."
Ngô Kỳ Khung phát hiện, Khương Tiểu Soái chỉ tùy tùy tiện tiện nói một câu, lại có thể đi thẳng vào lòng y.
"Tiểu Soái, có phải tôi rất ngốc không? Chỉ số thông minh rất thấp?"
"Chỉ số thông minh của cậu không thấp, cậu chỉ là chỉ số cảm xúc (EQ) thấp."
Ngô Kỳ Khung lại hỏi: "Vậy tại sao anh lại tinh như thế? Tại sao nhìn cái gì cũng nhìn thấu được?"
Khương Tiểu Soái tiêu sái phất tay áo, áo blouse phất phới tạo gió.
"Để người ta lừa nhiều rồi nên vậy."
"Anh cũng từng bị lừa sao?" Ngô Kỳ Khung không dám tin.
Khương Tiểu Soái nhếch môi: "Bị lừa còn thảm hơn cậu."
Phòng khám chìm vào trầm mặc.
"Sư phụ, xin nhận của đồ đệ một lạy!!!"
Ngô Kỳ Khung đột nhiên nhảy đến trước mặt Khương Tiểu Soái, không chút dấu hiệu hô to một tiếng, dọa Khương Tiểu Soái lùi liền vài bước, suýt nữa đã sọt chân vào thùng rác.
"Tôi nói này, cậu có thể đừng đột ngột như thế không? Dọa tôi muốn tè luôn đây này! Cậu lại muốn làm gì đây?" Khương Tiểu Soái vuốt ngực, tròng đen cũng thu nhỏ hẳn một vòng.
Ngô Kỳ Khung vẻ mặt thành khẩn: "Tôi không muốn bị lừa nữa."
Đợi đến khi triệt để bình ổn lại, Khương Tiểu Soái nói với Ngô Kỳ Khung một câu, câu nói này là câu ngài Lý Gia Thành từng nói, Khương Tiểu Soái vẫn luôn xem nó là châm ngôn đời người, thời thời khắc khắc nhắc nhở mình. (Lý Gia Thành: nhà tỉ phú, nhà đầu tư, nhà tư bản công nghiệp, nhà từ thiện người Hồng Kông.)
"Trứng gà, đập vỡ từ bên ngoài là thức ăn, đập vỡ từ bên trong là sinh mạng. Đời người cũng thế, đập vỡ từ bên ngoài là áp lực, đập vỡ từ bên trong là trưởng thành. Nếu cậu đợi người khác đập vỡ mình từ bên ngoài, vậy thì cậu đã định sẽ trở thành thức ăn của người khác. Nếu có thể tự đập vỡ từ bên trong, vậy cậu sẽ phát hiện sự trưởng thành của mình cũng giống như một lần trọng sinh.
Nghịch Tập
Tác giả: Sài Kê Đản
288 chương | 343 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Chúng ta chia tay đi
Chương 2: 2: Bớ người ta! Có người tự sát!
Chương 3: 3: Bác sĩ trong phòng khám
Chương 4: 4: Anh vẫn có thể chết vì em
Chương 5: 5: Lời tự đáy lòng
Chương 6: 6: Tìm mẹ mượn tiền
Chương 7: 7: Biết ngay cái đầu nhà cậu sẽ trở lại!
Chương 8: 8: Không còn dây chuyền
Chương 9: 9: Đốt gân não cho cậu!
Chương 10: 10: Tôi muốn từ chức
Chương 11: 11: Xin nhận của đồ đệ một lạy!
Chương 12: 12: Thay đổi triệt để, làm lại cuộc đời
Chương 13: 13: Chàng rắn
Chương 14: 14: Nguyện cược phục thua
Chương 15: 15: Cậu còn đón đi được sao?
Chương 16: 16: Đi làm thành quản cho ông!
Chương 17: 17: Tôi làm người bán hàng rong
Chương 18: 18: Cháo đây, một tệ một ly!
Chương 19: 19: Chấp pháp bạo lực
Chương 20: 20: Cạo đầu
Chương 21: 21: Oan gia ngõ hẹp
Chương 22: 22: Nhanh như vậy đã gặp báo ứng rồi
Chương 23: 23: Cuối cùng cũng bắt được cậu
Chương 24: 24: Người hiền lành
Chương 25: 25: Trêu ghẹo bác sĩ
Chương 26: 26: Đổi nghề
Chương 27: 27: Sao chỗ nào cũng đều có anh?
Chương 28: 28: Quần lót màu hồng
Chương 29: 29: Phổ cập tri thức về phương diện nào đó
Chương 30: 30: Quyến rũ
Chương 31: 31: Thù này không báo thì không phải quân tử!
Chương 32: 32: Kế hoạch báo thù
Chương 33: 33: Dẫn rắn khỏi hang
Chương 34: 34: Nén bi thương xuôi theo hoàn cảnh vậy!
Chương 35: 35: Lần đầu tiên trao đổi bình thường
Chương 36: 36: Mông cậu thật lớn!
Chương 37: 37: Cậu cần mắt hay cần kẹo?
Chương 38: 38: Tìm cơ hội diệt cái thứ đó!
Chương 39: 39: Cậu ta nhất định là cố ý!
Chương 40: 40: Sát muối lên vết thương
Chương 41: 41: Đại bảo nhị bảo
Chương 42: 42: Bị lừa là anh!
Chương 43: 43: Phần đại lễ đầu tiên
Chương 44: 44: Mượn dao giết người
Chương 45: 45: Cậu xác định đây là rắn hổ mang?
Chương 46: 46: Có câu oan gia ngõ hẹp
Chương 47: 47: Hôm nay bầu trời thật xanh!
Chương 48: 48: Chính là không buông tay
Chương 49: 49: Dốc lòng tu luyện
Chương 50: 50: Tà ác trong điện thoại
Chương 51: 51: Có chút luyến tiếc
Chương 52: 52: Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha
Chương 53: 53: Bắt đầu có dục vọng với tôi từ lúc nào?
Chương 54: 54: Ăn phân trưởng thành
Chương 55: 55: Liên tục hù dọa
Chương 56: 56: Cậu yên tâm đi đi!
Chương 57: 57: Hồ ly tinh
Chương 58: 58: Hai khả năng
Chương 59: 59: Xem phim luyện gan
Chương 60: 60: Bắt chim sẻ
Chương 61: 61: Chỗ nào lớn tôi ngó chỗ đó
Chương 62: 62: Tôi bóp tôi bóp tôi bóp bóp bóp!
Chương 63: 63: Vô lại
Chương 64: 64: Ngọn lửa không tên
Chương 65: 65: Hoành đao đoạt ái
Chương 66: 66: Thì ra là thế
Chương 67: 67: Đừng để tôi thất vọng
Chương 68: 68: Xoay chuyển chiến cục
Chương 69: 69: Quấn cậu ta!
Chương 70: 70: Tôi cũng thích tên trọc đó
Chương 71: 71: Sao lại cảm thấy mình giống kẻ bán d*m!
Chương 72: 72: Bảo vệ thức ăn
Chương 73: 73: Lời khách sáo
Chương 74: 74: Ai vô sỉ như thế?
Chương 75: 75: Gặp trắc trở
Chương 76: 76: Thổ lộ nỗi lòng
Chương 77: 77: Giày vò đòi mạng
Chương 78: 78: Nhất định phải giải quyết cô ta trước!
Chương 79: 79: Điều chỉnh chiến thuật
Chương 80: 80: Chơi tâm nhãn
Chương 81: 81: Thật để tôi đi?
Chương 82: 82: Cái này gọi là thoải mái!
Chương 83: 83: Thiết công kê ngâm thơ đối đầu
Chương 84: 84: An ủi lẫn nhau
Chương 85: 85: Trút được cơn giận
Chương 86: 86: Mắc kẹt
Chương 87: 87: Đã lâu mới ngủ chung giường
Chương 88: 88: Má nó anh là đồ súc sinh!
Chương 89: 89: Mỗi người mỗi tâm tư
Chương 90: 90: Trời sinh một đôi
Chương 91: 91: Mãnh hổ phá cửa sổ mà vào
Chương 92: 92: Xem phim vip
Chương 93: 93: Vinh quang về đội
Chương 94: 94: Cảnh báo vô thanh
Chương 95: 95: Yêu tinh trong yêu tinh
Chương 96: 96: Hoàn thành nhiệm vụ viên mãn
Chương 97: 97: Thầy Trì giảng bài
Chương 98: 98: Hễ chạm là phát
Chương 99: 99: Chết không chỗ chôn thây
Chương 100: 100: Ông đây là người khỏe mạnh!
Chương 101: 101: Sớm muộn cũng là của cậu
Chương 102: 102: Diệt cỏ tận gốc
Chương 103: 103: Một giấc mộng xuân
Chương 104: 104: Cuối cùng cũng bạo phát!
Chương 105: 105: Tôi không nỡ để anh đi!
Chương 106: 106: Nhổ củ cải
Chương 107: 107: Cậu chính là nhóc tệ hại của tôi
Chương 108: 108: Thông điệp cuối cùng
Chương 109: 109: Liên tiếp xuất chiêu
Chương 110: 110: Quý ông lợi hại
Chương 111: 111: Thông suốt
Chương 112: 112: Tiếp tay làm việc xấu
Chương 113: 113: Tôi chê anh bẩn
Chương 114: 114: Núi lửa Trì bùng nổ
Chương 115: 115: Thong dong mà đến
Chương 116: 116: Sau phút sung sướng
Chương 117: 117: Làm gì sớm muộn cũng nhận quả báo
Chương 118: 118: Ôm sai người rồi
Chương 119: 119: Sao tôi lại xui xẻo như thế?
Chương 120: 120: Che giấu huyền cơ
Chương 121: 121: Trừ bỏ tâm bệnh
Chương 122: 122: Bài phiến tình
Chương 123: 123: Khơi chuyện
Chương 124: 124: Cuộc sống tính toán tỉ mỉ
Chương 125: 125: Thiết công kê nam châm
Chương 126: 126: Tối hôm nay có nhiệm vụ quan trọng
Chương 127: 127: Hàng thật giá thật
Chương 128: 128: Đột ngột lên giọng
Chương 129: 129: Cậu không có quyền phát ngôn
Chương 130: 130: Còn nói không phải đến để khoe khoang?
Chương 131: 131: Cảm giác an toàn
Chương 132: 132: Ngô mắt to
Chương 133: 133: Đồng hồ tình nhân
Chương 134: 134: Thật không yên tâm được chút nào
Chương 135: 135: Đây không phải là đòi mạng tôi sao?
Chương 136: 136: Vậy cậu cứ đợi đó!
Chương 137: 137: Thi hành trừng phạt nho nhỏ
Chương 138: 138: Gia súc
Chương 139: 139: Vực tinh thần lên nào!
Chương 140: 140: Ném đá dò đường
Chương 141: 141: Bây giờ đi thôi!
Chương 142: 142: Đá tới đá lui
Chương 143: 143: Gã đến chỗ tôi chính là một người chết
Chương 144: 144: Quả nhiên biết hưởng thụ cuộc sống hơn tôi
Chương 145: 145: Ông và cháu
Chương 146: 146: Thổ lộ thật lòng
Chương 147: 147: Lột bỏ từng tầng
Chương 148: 148: Băng hỏa lưỡng trọng thiên
Chương 149: 149: Chỉ mới giờ này thôi sao?
Chương 150: 150: Dám giành đồ của tôi? Trị cô không thương lượng!
Chương 151: 151: Làm ra vẻ
Chương 152: 152: Tôi là dây thừng em là ngựa
Chương 153: 153: Trận chiến tuyệt đẹp
Chương 154: 154: Đạo cao một thước ma cao một trượng
Chương 155: 155: Tự ăn "ác" quả
Chương 156: 156: 156: Chàng rắn
Chương 157: 157: Thản nhiên một cách bất ngờ
Chương 158: 158: Ba người chạm mặt
Chương 159: 159: Thăm viếng "tiền bối"
Chương 160: 160: Kẻ phụ tình
Chương 161: 161: Thật ra người cũng có độc
Chương 162: 162: Một đêm hỗn loạn
Chương 163: 163: Đây là muốn tạo phản sao?
Chương 164: 164: Một cái tét
Chương 165: 165: Khói súng cuồn cuộn
Chương 166: 166: Biến hóa
Chương 167: 167: Phân tích tỉ mỉ
Chương 168: 168: Chỉ hận gặp nhau quá muộn
Chương 169: 169: Một trái táo dẫn phát
Chương 170: 170: Sĩ khả sát bất khả nhục
Chương 171: 171: Nguy cơ ẩn náu
Chương 172: 172: Tiểu hộ vệ trung thành ở cửa hậu
Chương 173: 173: Em tôi bị em anh lừa đi rồi
Chương 174: 174: Ám toán kiểu khác
Chương 175: 175: Tương kế tựu kế
Chương 176: 176: Về nhà thăm mẹ
Chương 177: 177: Nhân viên chuyển phát bi thúc
Chương 178: 178: Hòa giải
Chương 179: 179: Một câu nói còn thiếu
Chương 180: 180: Ám hiệu
Chương 181: 181: Cầu đại thần ân sủng
Chương 182: 182: Gió nổi mây vần
Chương 183: 183: Bụi bặm lắng đọng
Chương 184: 184: Hiện tại bù cho cậu
Chương 185: 185: Một cây kẹo đường
Chương 186: 186: Ăn mì ăn ra cảm ngộ
Chương 187: 187: Có gian tình
Chương 188: 188: Kì đà cản mũi
Chương 189: 189: Con sẽ không lấy vợ
Chương 190: 190: Cuối cùng đã hòa giải
Chương 191: 191: Không dỗ thì có thể làm gì?
Chương 192: 192: Lướt sóng
Chương 193: 193: Ngược một trận
Chương 194: 194: Kém thông minh
Chương 195: 195: Ngộ ra một đạo lý
Chương 196: 196: Mười tệ tiêu vặt
Chương 197: 197: EQ cao
Chương 198: 198: Khoan gỗ lấy lửa
Chương 199: 199: Cái thế vô song
Chương 200: 200: Đại Bảo xuất kỳ chiêu
Chương 201: 201: Tự sát
Chương 202: 202: Oh yeah!
Chương 203: 203: Dồn vào chỗ chết để sống lại
Chương 204: 204: Lão lươn lẹo thu thập tiểu lươn lẹo
Chương 205: 205: "Ma quỷ" lộng hành
Chương 206: 206: Phóng sinh
Chương 207: 207: Tình yêu chạy bằng xe hỏa tốc
Chương 208: 208: Anh thật đủ hung!
Chương 209: 209: Cậu là bắp của tôi
Chương 210: 210: Một ngọn lửa vô danh
Chương 211: 211: Tuyệt đối không chịu một chút thiệt thòi
Chương 212: 212: Tôi thấy hết rồi
Chương 213: 213: Trêu chọc
Chương 214: 214: Lĩnh ngộ
Chương 215: 215: Bắt tại trận
Chương 216: 216: Trút giận
Chương 217: 217: Ăn một gậy của lão Tôn
Chương 218: 218: Cha vợ
Chương 219: 219: Cách một cánh cửa
Chương 220: 220: Sống cùng cha vợ
Chương 221: 221: Con số đưa tình
Chương 222: 222: Trùng hợp
Chương 223: 223: Đừng khách sáo
Chương 224: 224: Tuyệt đỉnh quanh co
Chương 225: 225: Lệch pha
Chương 226: 226: Cha con đại chiến
Chương 227: 227: Trần truồng chạy
Chương 228: 228: Hình phạt ngọt ngào
Chương 229: 229: Bạn bè tốt
Chương 230: 230: Thích bị ông xã 'thao' không?
Chương 231: 231: Giúp người xấu làm việc ác
Chương 232: 232: Làm ô che nắng cho cậu
Chương 233: 233: Sợ cậu rồi
Chương 234: 234: Ăn cơm nhà người khác đúng là ngon
Chương 235: 235: Khóa tủ lạnh lại
Chương 236: 236: Hung hăng yêu thương
Chương 237: 237: Sao lại bắt con chịu trận
Chương 238: 238: Thư mời hồng môn yến
Chương 239: 239: Không được chấp vặt với cậu ta!
Chương 240: 240: Mất tích
Chương 241: 241: Chú có thể biến cháu thành trắng
Chương 242: 242: Rất tốt
Chương 243: 243: 'bà ngoại' cũng có kính
Chương 244: 244: Chạy cấp tốc
Chương 245: 245: Trì 'pháo vương' nổi giận
Chương 246: 246: Tên ghen tuông tâm thần
Chương 247: 247: Thật sự có tài
Chương 248: 248: Không cho khách vào nhà
Chương 249: 249: Trì thiếu gia hẹp hòi
Chương 250: 250: Ăn không dậy nổi
Chương 251: 251: Thoát chết trong gang tấc
Chương 252: 252: Ăn cây táo rào cây sung
Chương 253: 253: Thăm hỏi
Chương 254: 254: Là cho tôi nhìn sao?
Chương 255: 255: Cái miệng làm tội cái thân
Chương 256: 256: Luyện đầu óc
Chương 257: 257: 'sợi chỉ vụn'
Chương 258: 258: Không thu hoạch được gì
Chương 259: 259: Giúp tôi chuyển cho anh ấy một nụ cười
Chương 260: 260: Thật sự đụng* phải
Chương 261: 261: Cam tâm tình nguyện
Chương 262: 262: Khó khăn càng thêm khó khăn
Chương 263: 263: Đau lòng
Chương 264: 264: Phá đám
Chương 265: 265: Camera giám sát
Chương 266: 266: Không phải là hận cậu mà là tiếc cho cậu
Chương 267: 267: Cậu không phải con ruột
Chương 268: 268: Tuyên bố trắng án
Chương 269: 269: Ngủ
Chương 270: 270: Thao cậu có sướng không?
Chương 271: 271: Chồng
Chương 272: 272: Không tình tứ thì chết à?
Chương 273: 273: Thủ phạm
Chương 274: 274: Đến lúc giải quyết vấn đề
Chương 275: 275: Tỉnh lại đi anh bạn!
Chương 276: 276: Ôn lại chuyện cũ
Chương 277: 277: Thao
Chương 278: 278: Thưởng cúc
Chương 279: 279: Bởi vì tôi thích đàn ông là cậu!
Chương 280: 280: Cây hạnh
Chương 281: 281: Cậu có gia đình
Chương 282: 282: Ông thật có tài.!
Chương 283: 283: kết thúc
Chương 284: 284: Phiên ngoại 1: tiệc cảm ơn
Chương 285: 285: Phiên ngoại 2: giông bão sau tiệc cảm ơn, chịu đựng không được phát tình
Chương 286: 286: Phiên ngoại 3: giông bão sau tiệc cảm ơn (2)
Chương 287: 287: Phiên ngoại 4: phản công
Chương 288: 288: Phiên ngoại 5: hạnh phúc vững vàng (kết)
Không tìm thấy chương nào phù hợp