Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 11: Hận thù
Cập nhật: 1 week ago
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
"Không có việc gì?"
Lam Đồng cũng bất ngờ.
A phi! Nghệ Nhàn hoài nghi ánh sáng rực rỡ khi nãy trong rừng, cho nên nàng mới cảm thấy thú hình vàng lấp lánh của đối phương có chút uy phong, nếu quay lại tối hôm qua Lam Đồng có thể thấy được bộ dạng nàng chật vật a, hiện tại thì không còn chút vết tích nào.
"Có việc."
Nghệ Nhàn không khách khí giơ mười ngón tay sưng như lạp xưởng của mình, ngón tay như gốc hành một đi không trở lại, cái gọi là tay đứt ruột xót, tối hôm qua nàng chỉ đụng thử thì đã rất đau rồi.
Lam Đồng nhìn chằm chằm mấy ngón tay bay luôn cả móng của nàng, nhíu mày xoay người chạy mất bóng.
"Ngươi muốn cùng thú nhân này quay về?"
"Chỉ cần ngươi đồng ý ta có thể đưa ngươi đến rừng Khoa Mạc."
Lam Đồng vừa đi, âm thanh trong đầu Nghệ Nhàn lại bắt đầu quấy phá, có thể xem là "dụ dỗ" nàng đến giờ cũng không biết nữ nhân điên kia làm cách nào chui vô đầu nàng, theo lý mà nói người bình thường mà biết thủ pháp kinh khủng nàng sợ là đã sớm bị điên, nhưng Nghệ Nhàn lại không chút để ý đến, "phải, ta phải về."
Âm thanh dụ hoặc cũng ngừng lại.
Đàm phán tạm kết thúc.
Ngày thường Nghệ Nhàn thích câu cá, tìm kiếm mục tiêu lý giải mục tiêu, tiếp cận mục tiêu, đời trước nàng đều dụng công phu đến mục tiêu, vô luận là con cá cao quý nào, gặp phải mồi câu hứng thú thường sẽ nhô lên đớp vài miếng, Nghệ Nhàn chính là mồi thả cá, chờ đợi thời cơ thích hợp thu lưới bắt người.
Lam Đồng quay lại rất nhanh, trong lúc Nghệ Nhàn ngẩn người nàng tay không túm một thú con nhỏ đã chết, lớn chừng bàn tay, thoạt nhìn là ấu tể, "ăn."
Nghệ Nhàn, "..."
Từ khi nào nàng có biểu hiện thích đồ ăn còn tươi sống chứ?
Nghệ Nhàn bị ép uống máu con vật này, mùi máu tanh xộc lên mũi, bất quá nàng nuốt được vài ngụm, mới phát hiện máu này cũng ngọt ngọt ngon miệng, nàng từ trạng thái bị ép uống biến thành chủ động, hút sạch sẽ.
Trên đường quay về, hai người cùng đi một trước một sau, ai cũng không mở miệng nói chuyện.
Lam Đồng không hỏi Nghệ Nhàn cũng không kể lại chuyện, một mình nhàn nhã vui vẻ. chỉ là kế hoạch không cản được biến hóa, chỉ mới một ngày trôi qua sợ là vị "Lục đại nhân" kia vẫn còn ở trong Khố Tư thành.
Giác quan thứ sáu của Nghệ Nhàn trước giờ luôn chính xác, khi các nàng quay lại Khố Tư thành, thú nhân thủ thành nhìn thấy nàng biểu tình liền quái dị trong kinh hoảng lại tựa như mang chút may mắn, khiến người ta nghĩ không ra.
Khi Lam Đồng đi qua, các thú nhân không hẹn mà cùng lui lại nhường bước, nghi thức khiến Nghệ Nhàn cảm thấy các nàng như khách quý đi đường xa được tiếp đón, còn có thú nhân xếp hàng dài chờ đợi hoan nghênh các nàng đến.
Đúng là không bình thường.
"Lam."
Nghệ Nhàn kinh ngạc nhìn người khiến Lam Đồng ngừng bước, nàng nhìn thấy một người khoác áo choàng đen, theo sau là tiểu đội thú nhân, mỗi người thân thể cường tráng tướng mạo xa lạ, nếu không phải dưới áo choàng có đôi giày quen thuộc thì Nghệ Nhàn suýt chút không nhận ra vị này chính là "Lục đại nhân".
Vốn lúc đầu ở trong ngục nghe giọng nói của vị này vô cùng trong trẻo lạnh lùng, khiến nàng tưởng vị này là nam thú nhân, nhưng không ngờ đối phương là nữ thú nhân.
"Lam, ngươi đi đâu? ta chờ ngươi dùng cơm rất lâu a."
"Ừ."
Lam Đồng nghiêng người sang một bên, nhìn Nghệ Nhàn, "về nhà, làm cơm."
Nghệ Nhàn, "..."
Nàng thực sự là mắt chó mù mới nghĩ gia súc này chủ động tìm đến mà thấy cảm động, TM (con mợ nó) tên gia súc này kỳ thật chỉ vì miếng ăn a. Có "Lục đại nhân" ở đây thú nhân Khố Tư thành cũng không dám làm gì nàng, chỉ có thể trơ mắt nhìn đám người này đi theo Lam Đồng về nhà.
Về đến nhà nàng mới phát hiện kẻ tham ăn không chỉ một tên gia súc này, mà trong nhà còn có thêm tiểu gia hỏa đang gào khóc đòi ăn. Tiểu gia hỏa vừa nhìn thấy nàng, đôi mắt xanh sáng lên, phảng phất như ngôi sao đang lóe lên trong vũ trụ.
Lúc này, Nghệ Nhàn cảm thấy lần nữa quay về là quyết định đúng.
"A a."
"Tiểu gia hỏa, nhớ nương thân sao?!"
Nghệ Nhàn dang hai tay, dùng cổ tay ôm lấy tiểu bất điểm, bánh trôi không nhúc nhích bị kẹp ở giũa giả chết, tiểu bất điểm nghiêm túc nhìn nàng a a kêu vài tiếng, chỉ vào cá treo trong nhà, rồi vỗ vỗ bụng mình, sau đó còn dùng tiểu trảo nhẹ nhàng sờ vết trầy nho nhỏ trên khuôn mặt nàng.
Nghệ Nhàn vui vẻ hôn lên mặt tiểu bất điểm, không ngờ đến ly khai một hồi lại được tiểu gia hỏa thân cận thực sự là nhân họa đắc phúc, "tiểu thương."
Lục đại nhân nhìn theo ánh mắt Lam Đồng, chỉ thấy nữ nô này dám dùng cái miệng bẩn hôn lên khuôn mặt ấu tể, sắc mặt nàng trầm xuống, "Lam, đừng cho nữ nô này làm bữa cơm của chúng ta mất hứng."
Lam Đồng liếc mắt nhìn nàng một cái, nhắc đến Nghệ Nhàn nói, "canh cá."
Nghệ Nhàn khó chịu muốn đem nồi đá cột luôn đầu hai thú nhân này cho vào, nhưng chó dù tức giận thì nàng cũng phải làm bổn phận của nô ɭệ, dùng hai bàn tay bất tiện làm một bữa cơm cá thơm ngon.
Bữa ăn này khác trước kia, trước kia ăn cơm thì ba người được ngồi cùng bàn, nhưng hôm nay có vị đại nhân này ở đây đến cả góc bàn Nghệ Nhàn cũng không được đụng đến, liền bị đám thú nhân sau lưng nàng tiến lên cản lại.
"Lam, mỗi ngày ngươi đều ăn mấy thứ này sao?"
"Ừ."
Lam Đồng nói ít đến đáng thương, như bình thường chi đều đồ ăn phần lớn cho tiểu gia hỏa, còn thừa lại trong nồi đá thì là của nàng, trong nồi đá còn tản ra hương vị nồng nặc.
Nghệ Nhàn đứng một bên, lúng túng muốn đào hố chui xuống, nàng từng gọi trước mặt Tần Dung cùng mấy nhân tộc khác nói tiểu bất điểm là Lam, nhưng lại không nghĩ đến chữ "Lam" này còn dùng để gọi Lam Đồng. Nghe vị Lục đại nhân thân thiết gọi Lam Đồng là "Lam" "Lam", nghĩ lại trước đó lúc tự cứu mình nàng cũng gọi cái tên này...
"Đại nhân, không được uống, canh cá này có độc."
"..."
Đúng lúc này, một đạo thân ảnh nhanh chóng xông vào, hất đổ chén canh cá trên tay Lục đại nhân, rồi hất đổ chén canh cá trong tay Lam Đồng cùng tiểu bất điểm.
Nghệ Nhàn còn nhìn thấy được biểu tình tiểu gia hỏa ủy khuất bĩu môi, bộ dạng tội nghiệp, khụ khụ nàng không thể nhìn cái vị nhân tộc mang tên Tần Dung này dùng kỹ xảo vụng về này nữa. Chuột không đáng sợ, đáng tức chính là con chuột này đột nhiên phóng ra, khiến nàng khó chịu, con chuột này đúng là không ưa nổi rồi a.
Nàng cố gắng tìm quan hệ giữa nguyên chủ cùng Tần Dung, không tìm thấy chút thù hận nào, huống chi nàng là nô ɭệ, đối phương lại là "y sư" đáng giá với thú nhân, muốn kiếm chuyện cũng không thể là nàng a.
Ngoại trừ có thứ khác....
Lam Đồng!
Lam Đồng cũng bất ngờ.
A phi! Nghệ Nhàn hoài nghi ánh sáng rực rỡ khi nãy trong rừng, cho nên nàng mới cảm thấy thú hình vàng lấp lánh của đối phương có chút uy phong, nếu quay lại tối hôm qua Lam Đồng có thể thấy được bộ dạng nàng chật vật a, hiện tại thì không còn chút vết tích nào.
"Có việc."
Nghệ Nhàn không khách khí giơ mười ngón tay sưng như lạp xưởng của mình, ngón tay như gốc hành một đi không trở lại, cái gọi là tay đứt ruột xót, tối hôm qua nàng chỉ đụng thử thì đã rất đau rồi.
Lam Đồng nhìn chằm chằm mấy ngón tay bay luôn cả móng của nàng, nhíu mày xoay người chạy mất bóng.
"Ngươi muốn cùng thú nhân này quay về?"
"Chỉ cần ngươi đồng ý ta có thể đưa ngươi đến rừng Khoa Mạc."
Lam Đồng vừa đi, âm thanh trong đầu Nghệ Nhàn lại bắt đầu quấy phá, có thể xem là "dụ dỗ" nàng đến giờ cũng không biết nữ nhân điên kia làm cách nào chui vô đầu nàng, theo lý mà nói người bình thường mà biết thủ pháp kinh khủng nàng sợ là đã sớm bị điên, nhưng Nghệ Nhàn lại không chút để ý đến, "phải, ta phải về."
Âm thanh dụ hoặc cũng ngừng lại.
Đàm phán tạm kết thúc.
Ngày thường Nghệ Nhàn thích câu cá, tìm kiếm mục tiêu lý giải mục tiêu, tiếp cận mục tiêu, đời trước nàng đều dụng công phu đến mục tiêu, vô luận là con cá cao quý nào, gặp phải mồi câu hứng thú thường sẽ nhô lên đớp vài miếng, Nghệ Nhàn chính là mồi thả cá, chờ đợi thời cơ thích hợp thu lưới bắt người.
Lam Đồng quay lại rất nhanh, trong lúc Nghệ Nhàn ngẩn người nàng tay không túm một thú con nhỏ đã chết, lớn chừng bàn tay, thoạt nhìn là ấu tể, "ăn."
Nghệ Nhàn, "..."
Từ khi nào nàng có biểu hiện thích đồ ăn còn tươi sống chứ?
Nghệ Nhàn bị ép uống máu con vật này, mùi máu tanh xộc lên mũi, bất quá nàng nuốt được vài ngụm, mới phát hiện máu này cũng ngọt ngọt ngon miệng, nàng từ trạng thái bị ép uống biến thành chủ động, hút sạch sẽ.
Trên đường quay về, hai người cùng đi một trước một sau, ai cũng không mở miệng nói chuyện.
Lam Đồng không hỏi Nghệ Nhàn cũng không kể lại chuyện, một mình nhàn nhã vui vẻ. chỉ là kế hoạch không cản được biến hóa, chỉ mới một ngày trôi qua sợ là vị "Lục đại nhân" kia vẫn còn ở trong Khố Tư thành.
Giác quan thứ sáu của Nghệ Nhàn trước giờ luôn chính xác, khi các nàng quay lại Khố Tư thành, thú nhân thủ thành nhìn thấy nàng biểu tình liền quái dị trong kinh hoảng lại tựa như mang chút may mắn, khiến người ta nghĩ không ra.
Khi Lam Đồng đi qua, các thú nhân không hẹn mà cùng lui lại nhường bước, nghi thức khiến Nghệ Nhàn cảm thấy các nàng như khách quý đi đường xa được tiếp đón, còn có thú nhân xếp hàng dài chờ đợi hoan nghênh các nàng đến.
Đúng là không bình thường.
"Lam."
Nghệ Nhàn kinh ngạc nhìn người khiến Lam Đồng ngừng bước, nàng nhìn thấy một người khoác áo choàng đen, theo sau là tiểu đội thú nhân, mỗi người thân thể cường tráng tướng mạo xa lạ, nếu không phải dưới áo choàng có đôi giày quen thuộc thì Nghệ Nhàn suýt chút không nhận ra vị này chính là "Lục đại nhân".
Vốn lúc đầu ở trong ngục nghe giọng nói của vị này vô cùng trong trẻo lạnh lùng, khiến nàng tưởng vị này là nam thú nhân, nhưng không ngờ đối phương là nữ thú nhân.
"Lam, ngươi đi đâu? ta chờ ngươi dùng cơm rất lâu a."
"Ừ."
Lam Đồng nghiêng người sang một bên, nhìn Nghệ Nhàn, "về nhà, làm cơm."
Nghệ Nhàn, "..."
Nàng thực sự là mắt chó mù mới nghĩ gia súc này chủ động tìm đến mà thấy cảm động, TM (con mợ nó) tên gia súc này kỳ thật chỉ vì miếng ăn a. Có "Lục đại nhân" ở đây thú nhân Khố Tư thành cũng không dám làm gì nàng, chỉ có thể trơ mắt nhìn đám người này đi theo Lam Đồng về nhà.
Về đến nhà nàng mới phát hiện kẻ tham ăn không chỉ một tên gia súc này, mà trong nhà còn có thêm tiểu gia hỏa đang gào khóc đòi ăn. Tiểu gia hỏa vừa nhìn thấy nàng, đôi mắt xanh sáng lên, phảng phất như ngôi sao đang lóe lên trong vũ trụ.
Lúc này, Nghệ Nhàn cảm thấy lần nữa quay về là quyết định đúng.
"A a."
"Tiểu gia hỏa, nhớ nương thân sao?!"
Nghệ Nhàn dang hai tay, dùng cổ tay ôm lấy tiểu bất điểm, bánh trôi không nhúc nhích bị kẹp ở giũa giả chết, tiểu bất điểm nghiêm túc nhìn nàng a a kêu vài tiếng, chỉ vào cá treo trong nhà, rồi vỗ vỗ bụng mình, sau đó còn dùng tiểu trảo nhẹ nhàng sờ vết trầy nho nhỏ trên khuôn mặt nàng.
Nghệ Nhàn vui vẻ hôn lên mặt tiểu bất điểm, không ngờ đến ly khai một hồi lại được tiểu gia hỏa thân cận thực sự là nhân họa đắc phúc, "tiểu thương."
Lục đại nhân nhìn theo ánh mắt Lam Đồng, chỉ thấy nữ nô này dám dùng cái miệng bẩn hôn lên khuôn mặt ấu tể, sắc mặt nàng trầm xuống, "Lam, đừng cho nữ nô này làm bữa cơm của chúng ta mất hứng."
Lam Đồng liếc mắt nhìn nàng một cái, nhắc đến Nghệ Nhàn nói, "canh cá."
Nghệ Nhàn khó chịu muốn đem nồi đá cột luôn đầu hai thú nhân này cho vào, nhưng chó dù tức giận thì nàng cũng phải làm bổn phận của nô ɭệ, dùng hai bàn tay bất tiện làm một bữa cơm cá thơm ngon.
Bữa ăn này khác trước kia, trước kia ăn cơm thì ba người được ngồi cùng bàn, nhưng hôm nay có vị đại nhân này ở đây đến cả góc bàn Nghệ Nhàn cũng không được đụng đến, liền bị đám thú nhân sau lưng nàng tiến lên cản lại.
"Lam, mỗi ngày ngươi đều ăn mấy thứ này sao?"
"Ừ."
Lam Đồng nói ít đến đáng thương, như bình thường chi đều đồ ăn phần lớn cho tiểu gia hỏa, còn thừa lại trong nồi đá thì là của nàng, trong nồi đá còn tản ra hương vị nồng nặc.
Nghệ Nhàn đứng một bên, lúng túng muốn đào hố chui xuống, nàng từng gọi trước mặt Tần Dung cùng mấy nhân tộc khác nói tiểu bất điểm là Lam, nhưng lại không nghĩ đến chữ "Lam" này còn dùng để gọi Lam Đồng. Nghe vị Lục đại nhân thân thiết gọi Lam Đồng là "Lam" "Lam", nghĩ lại trước đó lúc tự cứu mình nàng cũng gọi cái tên này...
"Đại nhân, không được uống, canh cá này có độc."
"..."
Đúng lúc này, một đạo thân ảnh nhanh chóng xông vào, hất đổ chén canh cá trên tay Lục đại nhân, rồi hất đổ chén canh cá trong tay Lam Đồng cùng tiểu bất điểm.
Nghệ Nhàn còn nhìn thấy được biểu tình tiểu gia hỏa ủy khuất bĩu môi, bộ dạng tội nghiệp, khụ khụ nàng không thể nhìn cái vị nhân tộc mang tên Tần Dung này dùng kỹ xảo vụng về này nữa. Chuột không đáng sợ, đáng tức chính là con chuột này đột nhiên phóng ra, khiến nàng khó chịu, con chuột này đúng là không ưa nổi rồi a.
Nàng cố gắng tìm quan hệ giữa nguyên chủ cùng Tần Dung, không tìm thấy chút thù hận nào, huống chi nàng là nô ɭệ, đối phương lại là "y sư" đáng giá với thú nhân, muốn kiếm chuyện cũng không thể là nàng a.
Ngoại trừ có thứ khác....
Lam Đồng!
Ngự Thú Sư Mạnh Nhất
Tác giả: Nhạn Quá Ngô Ngân
323 chương | 155 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xuyên qua
Chương 2: 2: Thoa thuốc
Chương 3: 3: Bắt thú
Chương 4: 4: Thú hình
Chương 5: 5: Xin lỗi
Chương 6: 6: Trúng độc
Chương 7: 7: Sờ cốt
Chương 8: 8: Kinh Biến
Chương 9: 9: Mê hoặc
Chương 10: 10: Huyễn thú
Chương 11: 11: Hận thù
Chương 12: 12: Đừng sợ
Chương 13: 13: Chứng cứ
Chương 14: 14: Đuổi đi
Chương 15: 15: Thề
Chương 16: 16: Thú hóa
Chương 17: 17: Chuột trắng (sửa)
Chương 18: 18: Mai phục
Chương 19: 19: Quân sư
Chương 20: 20: Ly khai
Chương 21: 21: Gặp chuyện
Chương 22: 22: Khiêu chiến
Chương 23: 23: Trao đổi
Chương 24: 24: Mất tích
Chương 25: 25: Thành chủ
Chương 26: 26: Sát ý
Chương 27: 27: Động cơ
Chương 28: 28: Đi săn
Chương 29: 29: Phản kích
Chương 30: 30: Tìm người
Chương 31: 31: Đạo tặc
Chương 32: 32: Giải cứu
Chương 33: 33: Hồn khế
Chương 34: 34: Tìm việc
Chương 35: 35: Chết
Chương 36: 36: Tình cảm
Chương 37: 37: Tề Vận
Chương 38: 38: Kiến lửa
Chương 39: 39: Kết hận
Chương 40: 40: Danh ngạch
Chương 41: 41: Khế thành
Chương 42: 42: Thổ linh
Chương 43: 43: Quay ngựa
Chương 44: 44: Gần đến
Chương 45: 45: Hỉ sự
Chương 46: 46: Trực giác
Chương 47: 47: Vũ khí
Chương 48: 48: Đánh lén ban đêm
Chương 49: 49: Ước định
Chương 50: 50: Điều kiện
Chương 51: 51: Gãy xương
Chương 52: 52: Tai họa
Chương 53: 53: Thức tỉnh
Chương 54: 54: Gặp lại
Chương 55: 55: Huyễn thú
Chương 56: 56: Lôi tủy
Chương 57: 57: Sát ý
Chương 58: 58: Chủ mưu
Chương 59: 59: Giáo huấn
Chương 60: 60: Giáo luyện
Chương 61: 61: Đánh thức
Chương 62: 62: Vũ khí
Chương 63: 63: Miên Hoa
Chương 64: 64: Đi săn
Chương 65: 65: Hợp tác
Chương 66: 66: Không biết
Chương 67: 67: Hải tộc
Chương 68: 68: Rất tốt
Chương 69: 69: Công bằng
Chương 70: 70: Biến hình
Chương 71: 71: Phản kích
Chương 72: 72: Sự thật
Chương 73: 73: Lựa chọn
Chương 74: 74: Lôi vực
Chương 75: 75: Ám sát
Chương 76: 76: Tâm mệt
Chương 77: 77: Kết thúc
Chương 78: 78: Tẩu tử
Chương 79: 79: Người cây (thụ nhân)
Chương 80: 80: Cược mạng
Chương 81: 81: Bày tỏ
Chương 82: 82: Thụ tinh (cây yêu tinh)
Chương 83: 83: Bỏ chạy
Chương 84: 84: Liên thủ
Chương 85: 85: Vòng xoáy
Chương 86: 86: Ám tiễn
Chương 87: 87: Hoài nghi
Chương 88: 88: Bảo tháp
Chương 89: 89: Cực phẩm
Chương 90: 90: Nghịch ngợm
Chương 91: 91: Trao đổi
Chương 92: 92: Sinh thôn (nuốt chửng)
Chương 93: 93: Chế giễu
Chương 94: 94: Hôn
Chương 95: 95: Thật giả
Chương 96: 96: Đùa giỡn
Chương 97: 97: Làm khó dễ
Chương 98: 98: Đáp án (sửa một chút)
Chương 99: 99: Cứu người
Chương 100: 100: Vây khốn
Chương 101: 101: Bị tập kích
Chương 102: 102: Hộ pháp
Chương 103: 103: Đề nghị
Chương 104: 104: Hắc long
Chương 105: 105: Gánh chung
Chương 106: 106: Liên lụy
Chương 107: 107: Xác định
Chương 108: 108: Lột xác
Chương 109: 109: Ám linh
Chương 110: 110: An táng
Chương 111: 111: Tai họa
Chương 112: 112: Kỳ lân
Chương 113: 113: Sợ chạy
Chương 114: 114: Đừng nháo
Chương 115: 115: Tiếc hận
Chương 116: 116: Nan đề
Chương 117: 117: Mắt trận
Chương 118: 118: Tử linh
Chương 119: 119: Trụy lạc
Chương 120: 120: Tế phẩm
Chương 121: 121: Kịch bản
Chương 122: 122: Đi qua
Chương 123: 123: Tử địa
Chương 124: 124: Về nhà
Chương 125: 125: Thương nghị
Chương 126: 126: Bản mạng
Chương 127: 127: Khế thành
Chương 128: 128: Ly biệt
Chương 129: 129: Tuần hoàn
Chương 130: 130: Tâm ma
Chương 131: 131: Qũy tích
Chương 132: 132: Sổ sách
Chương 133: 133: Trộm xác
Chương 134: 134: Thăm dò
Chương 135: 135: Ngụy trang
Chương 136: 136: Ẩn núp
Chương 137: 137: Huyễn cốt
Chương 138: 138: Dâng hương
Chương 139: 139: Kỹ năng
Chương 140: 140: Lặp lại nhiều lần
Chương 141: 141: Hung thủ
Chương 142: 142: Điều giải
Chương 143: 143: Giải quyết
Chương 144: 144: Nôn mửa
Chương 145: 145: Tội nghiệt
Chương 146: 146: Đào mộ
Chương 147: 147: Cướp sạch
Chương 148: 148: Người quen
Chương 149: 149: Bái sư
Chương 150: 150: Tự bế
Chương 151: 151: Chuyển biến
Chương 152: 152: Mấu chốt
Chương 153: 153: Mấu chốt
Chương 154: 154: Trao đổi
Chương 155: 155: Đột biến
Chương 156: 156: Hiệp trì
Chương 157: 157: Đoàn tụ
Chương 158: 158: Tiếng ngâm
Chương 159: 159: Vận rủi
Chương 160: 160: Mở miệng
Chương 161: 161: Lựa chọn
Chương 162: 162: Yến gia
Chương 163: 163: Ủy thác
Chương 164: 164: Sỉ nhục
Chương 165: 165: Trấn nhỏ
Chương 166: 166: Chuyển biến
Chương 167: 167: Trói buộc
Chương 168: 168: Ngứa
Chương 169: 169: Phệ Hồn
Chương 170: 170: Hứng Thú
Chương 171: 171: Hóa Giải
Chương 172: 172: Ghét Bỏ
Chương 173: 173: Mưu Tư
Chương 174: 174: Khen
Chương 175: 175: Tiến Bộ
Chương 176: 176: Trụi Lông
Chương 177: 177: Nướng
Chương 178: 178: Quái Thủ
Chương 179: 179: Truyền Máu
Chương 180: 180: Chủng Loại
Chương 181: 181: Cây non
Chương 182: 182: Bích Anh
Chương 183: 183: Cái Bóng
Chương 184: 184: Tạo Hóa
Chương 185: 185: Thôn phệ
Chương 186: 186: Vết tích
Chương 187: 187: Nhìn thấu
Chương 188: 188: Vận khí
Chương 189: 189: Kéo dài
Chương 190: 190: Kiếm Linh
Chương 191: 191: Bầy thú
Chương 192: 192: Tách ra
Chương 193: 193: Mê hoặc
Chương 194: 194: Gặp lại
Chương 195: 195: Nhổ lông
Chương 196: 196: Tiếp viện
Chương 197: 197: Thực đơn
Chương 198: 198: Tâm niệm
Chương 199: 199: Ảo cảnh
Chương 200: 200: Giao long
Chương 201: 201: Âu Hoàng
Chương 202: 202: Hợp lực
Chương 203: 203: Chuyển biến
Chương 204: 204: Liếm liếm
Chương 205: 205: Ma âm
Chương 206: 206: Thức tâm
Chương 207: 207: Trêu đùa
Chương 208: 208: Gãy xương
Chương 209: 209: Trao đổi
Chương 210: 210: Khắp nơi
Chương 211: 211: Mắt đỏ
Chương 212: 212: Dự kiến
Chương 213: 213: Gặp lại
Chương 214: 214: Thuyết phục
Chương 215: 215: Biến cố
Chương 216: 216: Động
Chương 217: 217: Truyền thừa
Chương 218: 218: Quay ngựa
Chương 219: 219: Dung hợp
Chương 220: 220: Trúc phiến
Chương 221: 221: Dạng hai chân
Chương 222: 222: Thật giả
Chương 223: 223: Con rối
Chương 224: 224: Áp chế
Chương 225: 225: Lắc lư
Chương 226: 226: Sỉ nhục
Chương 227: 227: Hạn chế
Chương 228: 228: Tỏa hồn
Chương 229: 229: Đánh lên
Chương 230: 230: Gặp mặt
Chương 231: 231: Bóp nghẹt
Chương 232: 232: Dự báo
Chương 233: 233: Theo dõi
Chương 234: 234: Lẻn vào
Chương 235: 235: Sở hữu
Chương 236: 236: Đánh cược
Chương 237: 237: Tỷ đấu
Chương 238: 238: Cổ quái
Chương 239: 239: Bắt cóc
Chương 240: 240: Bay hơi
Chương 241: 241: Trúng chiêu
Chương 242: 242: Hoàn mỹ
Chương 243: 243: Không gian
Chương 244: 244: Nguyên nhân
Chương 245: 245: Uy hiếp
Chương 246: 246: Khôi phục
Chương 247: 247: Dẫn đội
Chương 248: 248: Đồng loại
Chương 249: 249: Trợ giúp
Chương 250: 250: Qủy dạ xoa
Chương 251: 251: Phù phù
Chương 252: 252: Phá thể
Chương 253: 253: Đại lễ
Chương 254: 254: Không cứu
Chương 255: 255: Giải ấn
Chương 256: 256: Trưởng thành
Chương 257: 257: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
Chương 258: 258: Cá chết
Chương 259: 259: Bay lượn
Chương 260: 260: Giá trị
Chương 261: 261: Ngu xuẩn
Chương 262: 262: Sai số
Chương 263: 263: Thần cấp
Chương 264: 264: Chyện nhỏ
Chương 265: 265: Tháp nhỏ
Chương 266: 266: Đính ước
Chương 267: 267: Người cây
Chương 268: 268: Cung nghênh
Chương 269: 269: Tương tự
Chương 270: 270: Tìm bạn đời
Chương 271: 271: Quên
Chương 272: 272: Thông gia
Chương 273: 273: Xương cốt
Chương 274: 274: Sính lễ
Chương 275: 275: Trả lại
Chương 276: 276: Xin giúp đỡ
Chương 277: 277: Con mồi
Chương 278: 278: Lại chia ly
Chương 279: 279: Táng ác
Chương 280: 280: Cố nhân
Chương 281: 281: Nguyên nhân
Chương 282: 282: Truyền tống
Chương 283: 283: Hung thủ
Chương 284: 284: Khí tức
Chương 285: 285: Bí địa
Chương 286: 286: Cứu nàng
Chương 287: 287: Cá lớn
Chương 288: 288: Tự mình hại mình
Chương 289: 289: Phát tiết
Chương 290: 290: Ép hỏi
Chương 291: 291: Đau xót
Chương 292: 292: Ly gián
Chương 293: 293: Trúng
Chương 294: 294: Xúc phạm
Chương 295: 295: Đồng nguyên
Chương 296: 296: Cánh
Chương 297: 297: Luân bàn
Chương 298: 298: Chìa khóa
Chương 299: 299: Ký ức
Chương 300: 300: Nhị Lam
Chương 301: 301: Băng sơn
Chương 302: 302: Biết trước
Chương 303: 303: Nhanh lên
Chương 304: 304: Thần giới
Chương 305: 305: Trói buộc
Chương 306: 306: Cái bẫy
Chương 307: 307: Tâm trận
Chương 308: 308: Ma hóa
Chương 309: 309: Trao đổi
Chương 310: 310: Tái hiện
Chương 311: 311: Nhờ vả
Chương 312: 312: Hiến tế
Chương 313: 313: Không thể khống chế
Chương 314: 314: Niết bàn
Chương 315: 315: Cáo trạng
Chương 316: 316: Phong ấn
Chương 317: 317: Tam trọng
Chương 318: 318: Đồng tông
Chương 319: 319: Nghi thức
Chương 320: 320: Gϊếŧ sư
Chương 321: 321: Tìm nương
Chương 322: 322: Nhận thân
Chương 323: 323: Tân sinh
Không tìm thấy chương nào phù hợp