Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 12: Đừng sợ
Cập nhật: 6 hours ago
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
"Láo xược!"
Lục đại nhân trách cứ một tiếng, các thú nhân ngoài cửa chen đến không dùng nhiều sức liền túm được Tần Dung, Tần Dung sợ đến trắng mặt.
"Đại nhân, đại nhân, xin nghe giải thích."
"Nói."
Tần Dung liền đem chuyện Nghệ Nhàn hạ độc vào trong cá nói ra một tràng, trên đường còn thêm mắm dặm muối đem mọi chuyện xấu của nàng kể xen vô làm đầy câu chuyện, chủ yếu muốn nói nàng không biết hối lỗi, còn cường điệu nhắc đến một nhân vật mang tính then chốt -- Chúc Ngữ. Người kia là bằng hữu với Tần Dung, cũng vừa chuẩn đoán có thai, Tần Dung vì cứu bằng hữu, vì cứu ấu tể thú nhân, biết được Nghệ Nhàn quay về liền chạy đến, mạo phạm mọi người.
Ngôn ngữ khẩn thiết, khiến người rơi lệ.
Nghệ Nhàn một bên thỉnh thoảng gật đầu, đúng lả chuyện cảm động lòng người a, nếu bọn họ có thể chỉ ra và nói nàng không hạ độc, thì nàng khẳng định Tần Dung đúng là người can đảm, trọng tình nghĩa, là một người tốt nhân từ hiền lành.
"Là tiện nô này hạ độc?"
"Đại nhân, Nghệ Nhàn nàng không chấp nhận được việc sinh ấu tể, trong lòng khó chịu nên mới như vậy, mong ngài suy xét cho nàng vì Lam Đồng sinh Tiểu Lam, tha cho nàng một mạng."
"Không thể chấp nhận được?"
"Khoan đã."
Nghệ Nhàn vội cắt ngang bọn họ, dám tự ý quyết định tương lai của nàng, nàng không muốn như lần trước ôm tâm tình xem kịch vui, kết quả bị nhốt vào phòng tối gặp phải hoàn cảnh không thể khống chế được, "ngươi luôn miệng nói ta hạ độc, ngoại trừ hai cái cây bị hủy thi diệt tích, ngươi còn có bằng chứng gì nữa không?"
Tần Dùng, "cá là ngươi tự mình đưa, không phải ngươi hạ độc, thì còn là ai?"
Thái độ nói chuyện như vậy khiến Nghệ Nhàn không nhịn được cười, "ngươi nói là ta tự mình đưa cá, có ai ngu đến mức tự mình đưa thức ăn rồi hạ độc luôn trong đó không?"
Tần Dung nghẹn họng, không ngờ Nghệ Nhàn lại phản bác, nàng suy nghĩ một chút lại nói, "ngươi mang trong rừng về một gốc cây dược thảo có độc, ngươi sợ chúng ta tra được, cho nên mới hủy thi diệt tích."
Nghệ Nhàn lười cùng nàng ngồi ngẫm chữ, "không bằng như vậy, gọi mọi người tập hợp đi, ta tìm người hạ độc cho, thế nào?"
Tần Dung chắc chắn nói, "Nghệ Nhàn, đừng kéo dài thời gian nữa, Chúc Ngữ sắp không chịu nổi rồi, nếu ngươi còn lương tri, thì đem thuốc giải giao ra đây."
Nghệ Nhàn thong dong, bình tĩnh nhìn nàng chăm chú, cười nói, "vội cái gì, tìm được người hạ độc, thì sẽ có thuốc giải thôi."
Lục đại nhân có chút hăng hái nhìn hai tiện nô chó cắn chó một miệng lông, sau đó hứng thú hỏi, "Lam, ngươi cảm thấy thế nào?"
Lam Đồng cùng tiểu bất điểm im lặng không lên tiếng, đem canh cá còn dư lại trong nồi đá ăn sạch sẽ, tên lớn thì ăn còn có chút "nhã nhặn", tên nhỏ thì đem nồi đá l**m sạch một lần, đến cá đầu xương cá cùng nuốt vào bụng, khó khăn lắm mới đánh được cái ợ đã lâu không có.
Hai kẻ bị gọi tên mắt lớn nhìn mắt nhỏ, hoàn toàn trong trạng thái bên ngoài.
Nếu không phải bầu không khí khẩn trương, Nghệ Nhàn suýt chút đã bật cười.
Lục đại nhân thấy các nàng chia nhau ăn sạch cái nồi canh, khiếp sợ "Lam, có độc."
Lam Đồng chùi sạch miệng, thản nhiên nói, "không có độc."
Nghệ Nhàn cũng bất ngờ đang lúc quan trọng gia súc này lại chọn đứng về phía nàng, còn tự chủ đem nồi đá trên bàn thu dọn. "đi, hay không đi?"
Lam Đồng ôm lấy tiểu gia hỏa đang ngước đầu nhìn, như đinh đóng cột nói, "đi."
****
Các nàng đứng trước điểm tập hợp, trong thời gian một chén trà, thú nhân cùng nô ɭệ đeo xiềng cùng kéo nhau đến, mọi người đông đúc ồn ào nhốn nháo, thú nhân lên trước xem nhân tộc đi sau bị che lấp hoàn toàn không nhìn thấy gì.
"Hiện tại mọi người đều ở đây rồi, Nghệ Nhàn ngươi còn không mau đem thuốc giải ra?" Tần Dung liền ra đòn phủ đầu trước.
"Đừng vội a."
Nghệ Nhàn phong khinh vân đạm vỗ vai Tần Dung, nàng nhón chân đi lên cũng không nhìn thấy được nhân tộc, "có thể cho người trúng độc đứng lên trước không? ta muốn bọn họ có thể nhìn thấy người hạ độc."
Lam Đồng nhìn đám thú nhân bên cạnh Lục đại nhân nháy mắt, bọn họ rất nhanh đi làm, không lâu sau những người trúng độc được điều đến toàn bộ. Mỗi người đều bộ dạng thê thảm, sắc mặt trắng bệch, môi tím viền mắt thâm đen, xem ra nguyên nhân vì đau bụng hai ngày qua nên không thể nghỉ ngơi được.
Nghệ Nhàn tiến lên một bước muốn kiểm tra tình huống của Chúc Ngữ, Tần Dung liền lao tới hung hăng hất tay nàng, cản trước người Chúc Ngữ, "trong bụng nàng còn có ấu tể, Nghệ Nhàn ngươi không thể vì số phận mà hận tất cả những ấu tể khác."
Một lời kíƈɦ ŧɦíƈɦ một đám, đám thú nhân đang an phận cũng xôn xao lên, ấu tể đối với thú nhân rất quan trọng, lúc trước hành vi Nghệ Nhàn hành hạ Tiểu Lam cũng là điểm mấu chốt xúc phạm bọn họ, cộng thêm việc đầu độc lần này còn hại đến ấu tể trong bụng Chúc Ngữ, nháy mắt Nghệ Nhàn bị đưa lên đầu sóng ngọn gió.
Nghệ Nhàn thấy đáy mắt Tần Dung hiện lên vẻ đắc ý, nàng có chút tiếc hận y sư nhân tộc như Tần Dung đúng là đúng là nhân tài không được trọng dụng a, "im lặng."
Âm thanh nàng như giọt nước không ai quan tâm, mà mọi người nhanh chóng rì rầm như sóng vỗ không cần kích khởi, Nghệ Nhàn bất đắc dĩ nhìn về phía Lam Đồng.
Lam Đồng như hiểu được ý nàng, "im lặng."
Mọi tiếng xì xào bị tiếng quát của Lam Đồng lập tức im bặt.
Nghệ Nhàn nghĩ truyền lời đúng là hiệu quả a, đúng là có lúc gia súc này cũng có chỗ dùng được, "các vị, lần này gọi mọi người lại đây là muốn tìm ra người hạ độc thực sự, mọi người đừng nóng, trong thời gian một nén nhang chân tướng sẽ rõ ràng."
Tần Dung chớp mắt, "ngươi nói đùa sao?"
Nghệ Nhàn nhún vai hạ giọng với Lam Đồng nói vài câu, rất nhanh có thú nhân đem thứ nàng cần bày ra trước mặt mọi người.
Nàng đem đến một cái lu to, cái lu cao to hơn so với mọi người một chút, trong lu có nước và cá, Nghệ Nhàn chọn vài người cho bọn họ lên xem, "mọi người thấy rõ rồi chứ, đây là lu nước đựng cá."
Gồm cả Lam Đồng, tất cả mọi người đều không hiểu gì, căn bản không hiểu lu cá này với người hạ độc có liên quan gì.
Lục đại nhân sốt ruột thúc giục, "đừng nước đục thả câu nữa, nhanh lên đi."
Nghệ Nhàn ngồi xuống thương lượng với tiểu gia hỏa một hồi, mượn được bánh trôi, đem bánh trôi ném vào lu cá trước mặt mọi người, tiểu gia hỏa kích động vỗ lu cá kêu a a, Lam Đồng hết cách liền đem nàng ngồi lên vai mình, cho tiểu gia hỏa có thể nhìn thấy một màn trong lu cá.
"Ha ha."
"Oa."
Tiếng thán phục xen lẫn tiếng cười của tiểu gia hỏa kia vang lên.
Lục đại nhân trách cứ một tiếng, các thú nhân ngoài cửa chen đến không dùng nhiều sức liền túm được Tần Dung, Tần Dung sợ đến trắng mặt.
"Đại nhân, đại nhân, xin nghe giải thích."
"Nói."
Tần Dung liền đem chuyện Nghệ Nhàn hạ độc vào trong cá nói ra một tràng, trên đường còn thêm mắm dặm muối đem mọi chuyện xấu của nàng kể xen vô làm đầy câu chuyện, chủ yếu muốn nói nàng không biết hối lỗi, còn cường điệu nhắc đến một nhân vật mang tính then chốt -- Chúc Ngữ. Người kia là bằng hữu với Tần Dung, cũng vừa chuẩn đoán có thai, Tần Dung vì cứu bằng hữu, vì cứu ấu tể thú nhân, biết được Nghệ Nhàn quay về liền chạy đến, mạo phạm mọi người.
Ngôn ngữ khẩn thiết, khiến người rơi lệ.
Nghệ Nhàn một bên thỉnh thoảng gật đầu, đúng lả chuyện cảm động lòng người a, nếu bọn họ có thể chỉ ra và nói nàng không hạ độc, thì nàng khẳng định Tần Dung đúng là người can đảm, trọng tình nghĩa, là một người tốt nhân từ hiền lành.
"Là tiện nô này hạ độc?"
"Đại nhân, Nghệ Nhàn nàng không chấp nhận được việc sinh ấu tể, trong lòng khó chịu nên mới như vậy, mong ngài suy xét cho nàng vì Lam Đồng sinh Tiểu Lam, tha cho nàng một mạng."
"Không thể chấp nhận được?"
"Khoan đã."
Nghệ Nhàn vội cắt ngang bọn họ, dám tự ý quyết định tương lai của nàng, nàng không muốn như lần trước ôm tâm tình xem kịch vui, kết quả bị nhốt vào phòng tối gặp phải hoàn cảnh không thể khống chế được, "ngươi luôn miệng nói ta hạ độc, ngoại trừ hai cái cây bị hủy thi diệt tích, ngươi còn có bằng chứng gì nữa không?"
Tần Dùng, "cá là ngươi tự mình đưa, không phải ngươi hạ độc, thì còn là ai?"
Thái độ nói chuyện như vậy khiến Nghệ Nhàn không nhịn được cười, "ngươi nói là ta tự mình đưa cá, có ai ngu đến mức tự mình đưa thức ăn rồi hạ độc luôn trong đó không?"
Tần Dung nghẹn họng, không ngờ Nghệ Nhàn lại phản bác, nàng suy nghĩ một chút lại nói, "ngươi mang trong rừng về một gốc cây dược thảo có độc, ngươi sợ chúng ta tra được, cho nên mới hủy thi diệt tích."
Nghệ Nhàn lười cùng nàng ngồi ngẫm chữ, "không bằng như vậy, gọi mọi người tập hợp đi, ta tìm người hạ độc cho, thế nào?"
Tần Dung chắc chắn nói, "Nghệ Nhàn, đừng kéo dài thời gian nữa, Chúc Ngữ sắp không chịu nổi rồi, nếu ngươi còn lương tri, thì đem thuốc giải giao ra đây."
Nghệ Nhàn thong dong, bình tĩnh nhìn nàng chăm chú, cười nói, "vội cái gì, tìm được người hạ độc, thì sẽ có thuốc giải thôi."
Lục đại nhân có chút hăng hái nhìn hai tiện nô chó cắn chó một miệng lông, sau đó hứng thú hỏi, "Lam, ngươi cảm thấy thế nào?"
Lam Đồng cùng tiểu bất điểm im lặng không lên tiếng, đem canh cá còn dư lại trong nồi đá ăn sạch sẽ, tên lớn thì ăn còn có chút "nhã nhặn", tên nhỏ thì đem nồi đá l**m sạch một lần, đến cá đầu xương cá cùng nuốt vào bụng, khó khăn lắm mới đánh được cái ợ đã lâu không có.
Hai kẻ bị gọi tên mắt lớn nhìn mắt nhỏ, hoàn toàn trong trạng thái bên ngoài.
Nếu không phải bầu không khí khẩn trương, Nghệ Nhàn suýt chút đã bật cười.
Lục đại nhân thấy các nàng chia nhau ăn sạch cái nồi canh, khiếp sợ "Lam, có độc."
Lam Đồng chùi sạch miệng, thản nhiên nói, "không có độc."
Nghệ Nhàn cũng bất ngờ đang lúc quan trọng gia súc này lại chọn đứng về phía nàng, còn tự chủ đem nồi đá trên bàn thu dọn. "đi, hay không đi?"
Lam Đồng ôm lấy tiểu gia hỏa đang ngước đầu nhìn, như đinh đóng cột nói, "đi."
****
Các nàng đứng trước điểm tập hợp, trong thời gian một chén trà, thú nhân cùng nô ɭệ đeo xiềng cùng kéo nhau đến, mọi người đông đúc ồn ào nhốn nháo, thú nhân lên trước xem nhân tộc đi sau bị che lấp hoàn toàn không nhìn thấy gì.
"Hiện tại mọi người đều ở đây rồi, Nghệ Nhàn ngươi còn không mau đem thuốc giải ra?" Tần Dung liền ra đòn phủ đầu trước.
"Đừng vội a."
Nghệ Nhàn phong khinh vân đạm vỗ vai Tần Dung, nàng nhón chân đi lên cũng không nhìn thấy được nhân tộc, "có thể cho người trúng độc đứng lên trước không? ta muốn bọn họ có thể nhìn thấy người hạ độc."
Lam Đồng nhìn đám thú nhân bên cạnh Lục đại nhân nháy mắt, bọn họ rất nhanh đi làm, không lâu sau những người trúng độc được điều đến toàn bộ. Mỗi người đều bộ dạng thê thảm, sắc mặt trắng bệch, môi tím viền mắt thâm đen, xem ra nguyên nhân vì đau bụng hai ngày qua nên không thể nghỉ ngơi được.
Nghệ Nhàn tiến lên một bước muốn kiểm tra tình huống của Chúc Ngữ, Tần Dung liền lao tới hung hăng hất tay nàng, cản trước người Chúc Ngữ, "trong bụng nàng còn có ấu tể, Nghệ Nhàn ngươi không thể vì số phận mà hận tất cả những ấu tể khác."
Một lời kíƈɦ ŧɦíƈɦ một đám, đám thú nhân đang an phận cũng xôn xao lên, ấu tể đối với thú nhân rất quan trọng, lúc trước hành vi Nghệ Nhàn hành hạ Tiểu Lam cũng là điểm mấu chốt xúc phạm bọn họ, cộng thêm việc đầu độc lần này còn hại đến ấu tể trong bụng Chúc Ngữ, nháy mắt Nghệ Nhàn bị đưa lên đầu sóng ngọn gió.
Nghệ Nhàn thấy đáy mắt Tần Dung hiện lên vẻ đắc ý, nàng có chút tiếc hận y sư nhân tộc như Tần Dung đúng là đúng là nhân tài không được trọng dụng a, "im lặng."
Âm thanh nàng như giọt nước không ai quan tâm, mà mọi người nhanh chóng rì rầm như sóng vỗ không cần kích khởi, Nghệ Nhàn bất đắc dĩ nhìn về phía Lam Đồng.
Lam Đồng như hiểu được ý nàng, "im lặng."
Mọi tiếng xì xào bị tiếng quát của Lam Đồng lập tức im bặt.
Nghệ Nhàn nghĩ truyền lời đúng là hiệu quả a, đúng là có lúc gia súc này cũng có chỗ dùng được, "các vị, lần này gọi mọi người lại đây là muốn tìm ra người hạ độc thực sự, mọi người đừng nóng, trong thời gian một nén nhang chân tướng sẽ rõ ràng."
Tần Dung chớp mắt, "ngươi nói đùa sao?"
Nghệ Nhàn nhún vai hạ giọng với Lam Đồng nói vài câu, rất nhanh có thú nhân đem thứ nàng cần bày ra trước mặt mọi người.
Nàng đem đến một cái lu to, cái lu cao to hơn so với mọi người một chút, trong lu có nước và cá, Nghệ Nhàn chọn vài người cho bọn họ lên xem, "mọi người thấy rõ rồi chứ, đây là lu nước đựng cá."
Gồm cả Lam Đồng, tất cả mọi người đều không hiểu gì, căn bản không hiểu lu cá này với người hạ độc có liên quan gì.
Lục đại nhân sốt ruột thúc giục, "đừng nước đục thả câu nữa, nhanh lên đi."
Nghệ Nhàn ngồi xuống thương lượng với tiểu gia hỏa một hồi, mượn được bánh trôi, đem bánh trôi ném vào lu cá trước mặt mọi người, tiểu gia hỏa kích động vỗ lu cá kêu a a, Lam Đồng hết cách liền đem nàng ngồi lên vai mình, cho tiểu gia hỏa có thể nhìn thấy một màn trong lu cá.
"Ha ha."
"Oa."
Tiếng thán phục xen lẫn tiếng cười của tiểu gia hỏa kia vang lên.
Ngự Thú Sư Mạnh Nhất
Tác giả: Nhạn Quá Ngô Ngân
323 chương | 244 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xuyên qua
Chương 2: 2: Thoa thuốc
Chương 3: 3: Bắt thú
Chương 4: 4: Thú hình
Chương 5: 5: Xin lỗi
Chương 6: 6: Trúng độc
Chương 7: 7: Sờ cốt
Chương 8: 8: Kinh Biến
Chương 9: 9: Mê hoặc
Chương 10: 10: Huyễn thú
Chương 11: 11: Hận thù
Chương 12: 12: Đừng sợ
Chương 13: 13: Chứng cứ
Chương 14: 14: Đuổi đi
Chương 15: 15: Thề
Chương 16: 16: Thú hóa
Chương 17: 17: Chuột trắng (sửa)
Chương 18: 18: Mai phục
Chương 19: 19: Quân sư
Chương 20: 20: Ly khai
Chương 21: 21: Gặp chuyện
Chương 22: 22: Khiêu chiến
Chương 23: 23: Trao đổi
Chương 24: 24: Mất tích
Chương 25: 25: Thành chủ
Chương 26: 26: Sát ý
Chương 27: 27: Động cơ
Chương 28: 28: Đi săn
Chương 29: 29: Phản kích
Chương 30: 30: Tìm người
Chương 31: 31: Đạo tặc
Chương 32: 32: Giải cứu
Chương 33: 33: Hồn khế
Chương 34: 34: Tìm việc
Chương 35: 35: Chết
Chương 36: 36: Tình cảm
Chương 37: 37: Tề Vận
Chương 38: 38: Kiến lửa
Chương 39: 39: Kết hận
Chương 40: 40: Danh ngạch
Chương 41: 41: Khế thành
Chương 42: 42: Thổ linh
Chương 43: 43: Quay ngựa
Chương 44: 44: Gần đến
Chương 45: 45: Hỉ sự
Chương 46: 46: Trực giác
Chương 47: 47: Vũ khí
Chương 48: 48: Đánh lén ban đêm
Chương 49: 49: Ước định
Chương 50: 50: Điều kiện
Chương 51: 51: Gãy xương
Chương 52: 52: Tai họa
Chương 53: 53: Thức tỉnh
Chương 54: 54: Gặp lại
Chương 55: 55: Huyễn thú
Chương 56: 56: Lôi tủy
Chương 57: 57: Sát ý
Chương 58: 58: Chủ mưu
Chương 59: 59: Giáo huấn
Chương 60: 60: Giáo luyện
Chương 61: 61: Đánh thức
Chương 62: 62: Vũ khí
Chương 63: 63: Miên Hoa
Chương 64: 64: Đi săn
Chương 65: 65: Hợp tác
Chương 66: 66: Không biết
Chương 67: 67: Hải tộc
Chương 68: 68: Rất tốt
Chương 69: 69: Công bằng
Chương 70: 70: Biến hình
Chương 71: 71: Phản kích
Chương 72: 72: Sự thật
Chương 73: 73: Lựa chọn
Chương 74: 74: Lôi vực
Chương 75: 75: Ám sát
Chương 76: 76: Tâm mệt
Chương 77: 77: Kết thúc
Chương 78: 78: Tẩu tử
Chương 79: 79: Người cây (thụ nhân)
Chương 80: 80: Cược mạng
Chương 81: 81: Bày tỏ
Chương 82: 82: Thụ tinh (cây yêu tinh)
Chương 83: 83: Bỏ chạy
Chương 84: 84: Liên thủ
Chương 85: 85: Vòng xoáy
Chương 86: 86: Ám tiễn
Chương 87: 87: Hoài nghi
Chương 88: 88: Bảo tháp
Chương 89: 89: Cực phẩm
Chương 90: 90: Nghịch ngợm
Chương 91: 91: Trao đổi
Chương 92: 92: Sinh thôn (nuốt chửng)
Chương 93: 93: Chế giễu
Chương 94: 94: Hôn
Chương 95: 95: Thật giả
Chương 96: 96: Đùa giỡn
Chương 97: 97: Làm khó dễ
Chương 98: 98: Đáp án (sửa một chút)
Chương 99: 99: Cứu người
Chương 100: 100: Vây khốn
Chương 101: 101: Bị tập kích
Chương 102: 102: Hộ pháp
Chương 103: 103: Đề nghị
Chương 104: 104: Hắc long
Chương 105: 105: Gánh chung
Chương 106: 106: Liên lụy
Chương 107: 107: Xác định
Chương 108: 108: Lột xác
Chương 109: 109: Ám linh
Chương 110: 110: An táng
Chương 111: 111: Tai họa
Chương 112: 112: Kỳ lân
Chương 113: 113: Sợ chạy
Chương 114: 114: Đừng nháo
Chương 115: 115: Tiếc hận
Chương 116: 116: Nan đề
Chương 117: 117: Mắt trận
Chương 118: 118: Tử linh
Chương 119: 119: Trụy lạc
Chương 120: 120: Tế phẩm
Chương 121: 121: Kịch bản
Chương 122: 122: Đi qua
Chương 123: 123: Tử địa
Chương 124: 124: Về nhà
Chương 125: 125: Thương nghị
Chương 126: 126: Bản mạng
Chương 127: 127: Khế thành
Chương 128: 128: Ly biệt
Chương 129: 129: Tuần hoàn
Chương 130: 130: Tâm ma
Chương 131: 131: Qũy tích
Chương 132: 132: Sổ sách
Chương 133: 133: Trộm xác
Chương 134: 134: Thăm dò
Chương 135: 135: Ngụy trang
Chương 136: 136: Ẩn núp
Chương 137: 137: Huyễn cốt
Chương 138: 138: Dâng hương
Chương 139: 139: Kỹ năng
Chương 140: 140: Lặp lại nhiều lần
Chương 141: 141: Hung thủ
Chương 142: 142: Điều giải
Chương 143: 143: Giải quyết
Chương 144: 144: Nôn mửa
Chương 145: 145: Tội nghiệt
Chương 146: 146: Đào mộ
Chương 147: 147: Cướp sạch
Chương 148: 148: Người quen
Chương 149: 149: Bái sư
Chương 150: 150: Tự bế
Chương 151: 151: Chuyển biến
Chương 152: 152: Mấu chốt
Chương 153: 153: Mấu chốt
Chương 154: 154: Trao đổi
Chương 155: 155: Đột biến
Chương 156: 156: Hiệp trì
Chương 157: 157: Đoàn tụ
Chương 158: 158: Tiếng ngâm
Chương 159: 159: Vận rủi
Chương 160: 160: Mở miệng
Chương 161: 161: Lựa chọn
Chương 162: 162: Yến gia
Chương 163: 163: Ủy thác
Chương 164: 164: Sỉ nhục
Chương 165: 165: Trấn nhỏ
Chương 166: 166: Chuyển biến
Chương 167: 167: Trói buộc
Chương 168: 168: Ngứa
Chương 169: 169: Phệ Hồn
Chương 170: 170: Hứng Thú
Chương 171: 171: Hóa Giải
Chương 172: 172: Ghét Bỏ
Chương 173: 173: Mưu Tư
Chương 174: 174: Khen
Chương 175: 175: Tiến Bộ
Chương 176: 176: Trụi Lông
Chương 177: 177: Nướng
Chương 178: 178: Quái Thủ
Chương 179: 179: Truyền Máu
Chương 180: 180: Chủng Loại
Chương 181: 181: Cây non
Chương 182: 182: Bích Anh
Chương 183: 183: Cái Bóng
Chương 184: 184: Tạo Hóa
Chương 185: 185: Thôn phệ
Chương 186: 186: Vết tích
Chương 187: 187: Nhìn thấu
Chương 188: 188: Vận khí
Chương 189: 189: Kéo dài
Chương 190: 190: Kiếm Linh
Chương 191: 191: Bầy thú
Chương 192: 192: Tách ra
Chương 193: 193: Mê hoặc
Chương 194: 194: Gặp lại
Chương 195: 195: Nhổ lông
Chương 196: 196: Tiếp viện
Chương 197: 197: Thực đơn
Chương 198: 198: Tâm niệm
Chương 199: 199: Ảo cảnh
Chương 200: 200: Giao long
Chương 201: 201: Âu Hoàng
Chương 202: 202: Hợp lực
Chương 203: 203: Chuyển biến
Chương 204: 204: Liếm liếm
Chương 205: 205: Ma âm
Chương 206: 206: Thức tâm
Chương 207: 207: Trêu đùa
Chương 208: 208: Gãy xương
Chương 209: 209: Trao đổi
Chương 210: 210: Khắp nơi
Chương 211: 211: Mắt đỏ
Chương 212: 212: Dự kiến
Chương 213: 213: Gặp lại
Chương 214: 214: Thuyết phục
Chương 215: 215: Biến cố
Chương 216: 216: Động
Chương 217: 217: Truyền thừa
Chương 218: 218: Quay ngựa
Chương 219: 219: Dung hợp
Chương 220: 220: Trúc phiến
Chương 221: 221: Dạng hai chân
Chương 222: 222: Thật giả
Chương 223: 223: Con rối
Chương 224: 224: Áp chế
Chương 225: 225: Lắc lư
Chương 226: 226: Sỉ nhục
Chương 227: 227: Hạn chế
Chương 228: 228: Tỏa hồn
Chương 229: 229: Đánh lên
Chương 230: 230: Gặp mặt
Chương 231: 231: Bóp nghẹt
Chương 232: 232: Dự báo
Chương 233: 233: Theo dõi
Chương 234: 234: Lẻn vào
Chương 235: 235: Sở hữu
Chương 236: 236: Đánh cược
Chương 237: 237: Tỷ đấu
Chương 238: 238: Cổ quái
Chương 239: 239: Bắt cóc
Chương 240: 240: Bay hơi
Chương 241: 241: Trúng chiêu
Chương 242: 242: Hoàn mỹ
Chương 243: 243: Không gian
Chương 244: 244: Nguyên nhân
Chương 245: 245: Uy hiếp
Chương 246: 246: Khôi phục
Chương 247: 247: Dẫn đội
Chương 248: 248: Đồng loại
Chương 249: 249: Trợ giúp
Chương 250: 250: Qủy dạ xoa
Chương 251: 251: Phù phù
Chương 252: 252: Phá thể
Chương 253: 253: Đại lễ
Chương 254: 254: Không cứu
Chương 255: 255: Giải ấn
Chương 256: 256: Trưởng thành
Chương 257: 257: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
Chương 258: 258: Cá chết
Chương 259: 259: Bay lượn
Chương 260: 260: Giá trị
Chương 261: 261: Ngu xuẩn
Chương 262: 262: Sai số
Chương 263: 263: Thần cấp
Chương 264: 264: Chyện nhỏ
Chương 265: 265: Tháp nhỏ
Chương 266: 266: Đính ước
Chương 267: 267: Người cây
Chương 268: 268: Cung nghênh
Chương 269: 269: Tương tự
Chương 270: 270: Tìm bạn đời
Chương 271: 271: Quên
Chương 272: 272: Thông gia
Chương 273: 273: Xương cốt
Chương 274: 274: Sính lễ
Chương 275: 275: Trả lại
Chương 276: 276: Xin giúp đỡ
Chương 277: 277: Con mồi
Chương 278: 278: Lại chia ly
Chương 279: 279: Táng ác
Chương 280: 280: Cố nhân
Chương 281: 281: Nguyên nhân
Chương 282: 282: Truyền tống
Chương 283: 283: Hung thủ
Chương 284: 284: Khí tức
Chương 285: 285: Bí địa
Chương 286: 286: Cứu nàng
Chương 287: 287: Cá lớn
Chương 288: 288: Tự mình hại mình
Chương 289: 289: Phát tiết
Chương 290: 290: Ép hỏi
Chương 291: 291: Đau xót
Chương 292: 292: Ly gián
Chương 293: 293: Trúng
Chương 294: 294: Xúc phạm
Chương 295: 295: Đồng nguyên
Chương 296: 296: Cánh
Chương 297: 297: Luân bàn
Chương 298: 298: Chìa khóa
Chương 299: 299: Ký ức
Chương 300: 300: Nhị Lam
Chương 301: 301: Băng sơn
Chương 302: 302: Biết trước
Chương 303: 303: Nhanh lên
Chương 304: 304: Thần giới
Chương 305: 305: Trói buộc
Chương 306: 306: Cái bẫy
Chương 307: 307: Tâm trận
Chương 308: 308: Ma hóa
Chương 309: 309: Trao đổi
Chương 310: 310: Tái hiện
Chương 311: 311: Nhờ vả
Chương 312: 312: Hiến tế
Chương 313: 313: Không thể khống chế
Chương 314: 314: Niết bàn
Chương 315: 315: Cáo trạng
Chương 316: 316: Phong ấn
Chương 317: 317: Tam trọng
Chương 318: 318: Đồng tông
Chương 319: 319: Nghi thức
Chương 320: 320: Gϊếŧ sư
Chương 321: 321: Tìm nương
Chương 322: 322: Nhận thân
Chương 323: 323: Tân sinh
Không tìm thấy chương nào phù hợp