Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 15: Thân thế đáng thương
Cập nhật: 1 week ago
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Nhìn hai bà cháu gầy trơ xương kia, Lệ Ảnh Yên đau từ tận đáy lòng!
"Bà lão, Thảo Bao kia nói bậy, bà cháu hai người đừng để ở trong lòng!"
Tiếp đó, lục lọi rồi lục lọi ở trong tay áo, lục ra được mấy lượng bạc vụn giao cho bà cháu họ!
"Bà lão, nơi này không có bao nhiêu tiền, nhưng cũng đủ để người và cháu trai ăn no rồi! Người nhận lấy trước đi!"
Sau đó, xoay người nói với Thảo Bao: "Thảo Bao, mang đại nương đi thôn An Nhạc bên kia, tìm một căn nhà cho hai bà cháu bọn họ ngủ lại!"
"Được, lão đại!"
Thấy mình có chỗ nương thân, bà lão tất nhiên là vui mừng đến nở hoa từ tận đáy lòng!
"Ôi, ông trời phù hộ! Hai bà cháu chúng ta gặp được người tốt, đa tạ bồ tát sống! Đa tạ bồ tát sống!"
Hai bà cháu này không ngừng chấp tay thi lễ dập đầu, làm hình tượng lương dân của Lệ Ảnh Yên hiện lên càng to lớn hơn!
Càng không nghĩ, tất cả chuyện phát sinh nơi này, toàn bộ đều rơi vào trong đôi mắt đen nào đấy!
- - phân cách tuyến - -
Giờ sửu đã qua, Lệ Ảnh Yên mang theo vài huynh đệ làm xong tất cả công việc, cũng không biết có phải là mệt đến mức không thể nghỉ ngơi hay không? Vào lúc này, Lệ Ảnh Yên lại mất ngủ rồi!
"Lão đại, người thật không trở về nghỉ ngơi với huynh đệ à?"
"Nói nhiều như vậy làm gì! Lão đại ta muốn một mình đi dạo không được sao?" Lệ Ảnh Yên tức giận, cho Thảo Bao một cái liếc mắt! Tiếp đó, sải bước đi đến khu náo nhiệt!
Cho dù là giữa hè, nhưng cái lạnh sau đêm khuya vẫn thật dễ chịu, rất yên tĩnh, khô nóng vào ban ngày lui đi, thoát khỏi thế sự hỗn loạn, tâm tình Lệ Ảnh Yên hiếm khi bình tĩnh như thế! Trong một đêm không người này, không khỏi làm nàng nhớ tới thân thế đáng thương!
Từ lúc bắt đầu có trí nhớ, nàng vẫn luôn đi theo sư thái sống tại miếu thành hoàng, bởi vậy cũng biết bản thân là một hài tử bị người nhà vứt bỏ!
Vào năm nàng bảy tuổi, sư thái cho nàng ra miếu, nàng vẫn luôn sống lang thang ở bên ngoài, đến lúc này đã phiêu dạt ở trên giang hồ hơn mười năm!
Nàng không biết tên họ bản thân là gì, chỉ nhớ rõ sư thái nói, khi bản thân bị ôm đến, trên người có một khối ngọc màu tím trong suốt, đường vân ở mặt trên loáng thoáng nhìn ra một chữ 'Lệ'! Sư thái liền đặt họ 'Lệ' cho nàng, căn cứ vào canh giờ nàng được ôm tới đó, lấy hai chữ 'Ảnh Yên' làm tên. Sau này, bản thân liền có tên dễ nghe Lệ Ảnh Yên này!
Hồi tưởng lại lúc mới ra khỏi miếu, cái gì cũng không hiểu, không nói đến chuyện bị bọn buôn người lừa gạt tiền bạc, tuổi còn nhỏ đã bị bán cho một gia đình giàu có làm nha hoàn, bản thân đói bụng không nói, còn nhiều lần chịu đựng chủ nhân sỉ nhục, mắng và đánh oan uổng!
Bản thân không chịu nổi chủ nhân đánh chửi, giữa khuya thừa dịp tất cả mọi người đi vào giấc ngủ, sau đó trốn thoát! Cho dù lúc ấy bản thân thương tích đầy mình, nhưng vẫn may mắn vì đã trốn thoát!
Nhưng vận mệnh trái ngang, vốn tưởng rằng bản thân tự do rồi! Không ngờ bản thân tuổi nhỏ lại bị bọn buôn người lừa gạt, bọn buôn người thấy mình có vài phần tư sắc, lại lừa mình đến thanh lâu! Lúc ấy mình mới mười tuổi!
Kinh nghiệm bản thân còn thấp, như là sơn dương bị đưa vào trong miệng cọp, lúc bàn tay heo đầy lông của vị khách quan mập mạp chạm vào tay mình, một trận kinh sợ sinh ra từ trong tâm lan truyền đến toàn thân, cái loại cảm giác ghê tởm không thể thêm hơn!
Khi đó bản thân chỉ có một suy nghĩ, phải trốn!
"Bà lão, Thảo Bao kia nói bậy, bà cháu hai người đừng để ở trong lòng!"
Tiếp đó, lục lọi rồi lục lọi ở trong tay áo, lục ra được mấy lượng bạc vụn giao cho bà cháu họ!
"Bà lão, nơi này không có bao nhiêu tiền, nhưng cũng đủ để người và cháu trai ăn no rồi! Người nhận lấy trước đi!"
Sau đó, xoay người nói với Thảo Bao: "Thảo Bao, mang đại nương đi thôn An Nhạc bên kia, tìm một căn nhà cho hai bà cháu bọn họ ngủ lại!"
"Được, lão đại!"
Thấy mình có chỗ nương thân, bà lão tất nhiên là vui mừng đến nở hoa từ tận đáy lòng!
"Ôi, ông trời phù hộ! Hai bà cháu chúng ta gặp được người tốt, đa tạ bồ tát sống! Đa tạ bồ tát sống!"
Hai bà cháu này không ngừng chấp tay thi lễ dập đầu, làm hình tượng lương dân của Lệ Ảnh Yên hiện lên càng to lớn hơn!
Càng không nghĩ, tất cả chuyện phát sinh nơi này, toàn bộ đều rơi vào trong đôi mắt đen nào đấy!
- - phân cách tuyến - -
Giờ sửu đã qua, Lệ Ảnh Yên mang theo vài huynh đệ làm xong tất cả công việc, cũng không biết có phải là mệt đến mức không thể nghỉ ngơi hay không? Vào lúc này, Lệ Ảnh Yên lại mất ngủ rồi!
"Lão đại, người thật không trở về nghỉ ngơi với huynh đệ à?"
"Nói nhiều như vậy làm gì! Lão đại ta muốn một mình đi dạo không được sao?" Lệ Ảnh Yên tức giận, cho Thảo Bao một cái liếc mắt! Tiếp đó, sải bước đi đến khu náo nhiệt!
Cho dù là giữa hè, nhưng cái lạnh sau đêm khuya vẫn thật dễ chịu, rất yên tĩnh, khô nóng vào ban ngày lui đi, thoát khỏi thế sự hỗn loạn, tâm tình Lệ Ảnh Yên hiếm khi bình tĩnh như thế! Trong một đêm không người này, không khỏi làm nàng nhớ tới thân thế đáng thương!
Từ lúc bắt đầu có trí nhớ, nàng vẫn luôn đi theo sư thái sống tại miếu thành hoàng, bởi vậy cũng biết bản thân là một hài tử bị người nhà vứt bỏ!
Vào năm nàng bảy tuổi, sư thái cho nàng ra miếu, nàng vẫn luôn sống lang thang ở bên ngoài, đến lúc này đã phiêu dạt ở trên giang hồ hơn mười năm!
Nàng không biết tên họ bản thân là gì, chỉ nhớ rõ sư thái nói, khi bản thân bị ôm đến, trên người có một khối ngọc màu tím trong suốt, đường vân ở mặt trên loáng thoáng nhìn ra một chữ 'Lệ'! Sư thái liền đặt họ 'Lệ' cho nàng, căn cứ vào canh giờ nàng được ôm tới đó, lấy hai chữ 'Ảnh Yên' làm tên. Sau này, bản thân liền có tên dễ nghe Lệ Ảnh Yên này!
Hồi tưởng lại lúc mới ra khỏi miếu, cái gì cũng không hiểu, không nói đến chuyện bị bọn buôn người lừa gạt tiền bạc, tuổi còn nhỏ đã bị bán cho một gia đình giàu có làm nha hoàn, bản thân đói bụng không nói, còn nhiều lần chịu đựng chủ nhân sỉ nhục, mắng và đánh oan uổng!
Bản thân không chịu nổi chủ nhân đánh chửi, giữa khuya thừa dịp tất cả mọi người đi vào giấc ngủ, sau đó trốn thoát! Cho dù lúc ấy bản thân thương tích đầy mình, nhưng vẫn may mắn vì đã trốn thoát!
Nhưng vận mệnh trái ngang, vốn tưởng rằng bản thân tự do rồi! Không ngờ bản thân tuổi nhỏ lại bị bọn buôn người lừa gạt, bọn buôn người thấy mình có vài phần tư sắc, lại lừa mình đến thanh lâu! Lúc ấy mình mới mười tuổi!
Kinh nghiệm bản thân còn thấp, như là sơn dương bị đưa vào trong miệng cọp, lúc bàn tay heo đầy lông của vị khách quan mập mạp chạm vào tay mình, một trận kinh sợ sinh ra từ trong tâm lan truyền đến toàn thân, cái loại cảm giác ghê tởm không thể thêm hơn!
Khi đó bản thân chỉ có một suy nghĩ, phải trốn!
Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!
Tác giả: Mạch Trạc Điệp
212 chương | 53 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Nam cặn bã vs nữ cặn bã 1
Chương 2: 2: Nam cặn bã vs nữ cặn bã 2
Chương 3: 3: Đêm thất tịch cầu nhân duyên
Chương 4: 4: Thu phục nữ lừa đảo
Chương 5: 5: Trao đổi công bằng
Chương 6: 6: Chắc không phải là gà con chứ?
Chương 7: 7: Rất giống con dế nhũi
Chương 8: 8: Công tử đừng bỏ lại cẩu đản
Chương 9: 9: Thật sự là làm ta đau lòng chết đi được
Chương 10: 10: Cho ngươi đoạn tử tuyệt tôn
Chương 11: 11: Ít nhất ta còn không có chán ngét ngươi
Chương 12: 12: Ta chưa tắm sạch
Chương 13: 13: Lão đại V587(1)
Chương 14: 14: Uống nước lạnh đều nhét kẽ răng
Chương 15: 15: Thân thế đáng thương
Chương 16: 16: Chẳng lẽ ta nên có chuyện gì sao?
Chương 17: 17: Ta không nhìn được
Chương 18: 18: Công tử sinh đứa nhỏ một mắt
Chương 19: 19: Gọi ta là nữ vương
Chương 20: 20: Phế đi bảo bối nói dõi tông đường của ngươi
Chương 21: 21: Ngày không phải là người, ngày là thần
Chương 22: 22: Dù thế nào bổn vương cũng phải may cái miệng hư hỏng này của ngươi lại
Chương 23: 23: Hôn một người nam nhân
Chương 24: 24: Hôn nhân đại sự làm người đau đầu
Chương 25: 25: Chỉ là thông báo cho con một tiếng mà thôi
Chương 26: 26: Có chút bất đăc dĩ
Chương 27: 27: Nhi thần hết thảy đều nghe ngài
Chương 28: 28: Hoài nghi định hướng tình dục của ngươi có vấn đề
Chương 29: 29: Bởi vì chân Cẩu Đản thối
Chương 30: 30: Ta muốn đại biểu toàn bộ nhân loại chém chết ngươi
Chương 31: 31: Ngươi bị Cẩu Đản ta đuổi đi
Chương 32: 32: Sửa Vương Gia thành chưởng môn "Phái che đũng quần"
Chương 33: 33: Có phải vương gia dục hỏa khó nhịn không?
Chương 34: 34: Làm sao có thể không có cái kia?
Chương 35: 35: Cẩu đản, ngày mai tiện
Chương 36: 36: Ngươi giả bộ tiếp đi
Chương 37: 37: Trong phòng ngài có mùi chân thối không?
Chương 38: 38: Ngày quả thực chính là Hao Thiên Khuyển
Chương 39: 39: Tự tạo nghiệt không thể sống
Chương 40: 40: Hắn từng bị cắt yếm qua
Chương 41: 41: Cẩu Đản không nên dây vào người
Chương 42: 42: Nam nhân khó xử nam nhân
Chương 43: 43: Để cho ta bắt được thôi
Chương 44: 44: Người nào đi nhầm phòng?
Chương 45: 45: Sao ngươi trèo lên giường bổn vương
Chương 46: 46: Cưỡi la còn có thể bất diệc nhạc hồ như vậy
Chương 47: 47: Ngươi là Vương Gia, ngươi kiêu ngạo à?
Chương 48: 48: Ngươi đặc biệt xem ta là đã chết sao?
Chương 49: 49: Lúc này xem Cẩu Đản ta như bảo bối
Chương 50: 50: Ngươi muốn tàn phế à?
Chương 51: 51: Ta ảnh hưởng lớn đến ngươi như vậy
Chương 52: 52: Sao ta nỡ để ngươi chết được
Chương 53: 53: Nên tới chung quy sẽ đến
Chương 54: 54: Suýt nữa té ngã
Chương 55: 55: Tin tưởng nhất kiến chung tình?
Chương 56: 56: Tiến hoàng cung gây sự sao?
Chương 57: 57: Cẩu không đổi được ăn c*t kẻ lừa đảo
Chương 58: 58: Cẩu Đản muốn nhìn đối tượng thân cận
Chương 59: 59: Quả thật là một đôi trời đất tạo nên
Chương 60: 60: Hắn lại có thể là Cẩu Đản
Chương 61: 61: Ánh mắt tựa hồ không đúng
Chương 62: 62: Nhục mạ hoàng phi
Chương 63: 63: Sao nương của ngươi thiếu đạo đức như vậy
Chương 64: 64: Mẹ nó, trúng tà gì đây?
Chương 65: 65: Đây là mẫu thân hắn muốn đại nghĩa diệt thân sao!
Chương 66: 66: Ngực của ngươi sao lại mềm như vậy
Chương 67: 67: Để hắn phát hiện liề không có ý tứ
Chương 68: 68: Định hướng tình dục của ngươi quả thật không bình thường
Chương 69: 69: Lấy lại tự do
Chương 70: 70: Không cách nào tránh khỏi gặp nhau
Chương 71: 71: Yêu Nhi, thực xin lỗi
Chương 72: 72: Ở trong này lừa gạt bao nhiêu nam nhân đàng hoàng rồi?
Chương 73: 73: Cẩu Đản ta chúc nam cặn bã họ Tiêu ngươi nhanh chóng hư thận
Chương 74: 74: Coi ngươi là nữ nhân tới thử việc
Chương 75: 75: Cẩu Đản ta trời sinh chính là một ngôi sao gây rối
Chương 76: 76: Bảo bối của ngươi đủ lớn
Chương 77: 77: Không phải hàng này muốn,,, cái kia chứ?
Chương 78: 78: Không muốn cho ngươi thấy thân thể không có bảo bối của ta
Chương 79: 79: Sao ngươi còn có thói xấu hơn ta
Chương 80: 80: Tâm tư Ý Phi
Chương 81: 81: Ngươi thích Hoắc Thiếu Nghi
Chương 82: 82: Hình như ngươi và Thiếu Nghi không bình thường?
Chương 83: 83: Ta cảm thấy thật - - phiền
Chương 84: 84: Tình cảm ân oán nhiều năm đều tiêu tan
Chương 85: 85: Ít nhất ta không có xuống tay với đồng tính
Chương 86: 86: Vậy ngươi làm ta vui vẻ ba ngày ba đêm được không?
Chương 87: 87: Cẩu Đản ngoan đừng phản kháng, để cho ta tới thương yêu ngươi thật tốt
Chương 88: 88: Nếu chúng ta chuẩn bị phóng túng một trận thì cứ phóng túng đi
Chương 89: 89: Ngứa như thế phải làm thế nào? Ta gãi cho ngươi?
Chương 90: 90: Hôm nay Cẩu Đản ta sẽ vì dân trừ hại, phế ngươi - Tứ hoàng tử đáng chết
Chương 91: 91: Chúc nam cặn bã ngươi sau này - - vô sinh vô dục
Chương 92: 92: Ta nói đầu của ngươi bị vô nước rồi
Chương 93: 93: Ta tên là Xuân Lư (1)
Chương 94: 94: Dùng đệm lót thạch cao làm ngực giả
Chương 95: 95: Lư nhi và ta XXOO không được sao?
Chương 96: 96: Dám đánh ta?
Chương 97: 97: Tiểu huynh đệ của ta thật đúng là mệnh khổ
Chương 98: 98: Có tiện nghi không chiếm chính là khốn khiếp
Chương 99: 99: Nàng thích ta sao?
Chương 100: 100: Nàng là nữ đầu bếp mà Thần vương phủ ta mới thuê
Chương 101: 101: Nữ cặn bã ngươi lại làm chuyện không có tiết tháo gì?
Chương 102: 102: Kỹ nữ phối với cẩu, thiên trường địa cửu
Chương 103: 103: Nhớ kỹ nàng là nữ nhân của Tiêu Dung Diệp ta
Chương 104: 104: Nam cặn bã, cho ngươi đối xử không có tiết tháo với ta
Chương 105: 105: Tiểu Cẩu Đản mơ tưởng chạy thoát
Chương 106: 106: Còn không khép cái miệng phá la của nàng lại, ta nhét nàng vào trong hầm cầu
Chương 107: 107: Bổn vương đi nhà xí cũng phải mang nữ nhân theo sao?
Chương 108: 108: Tay ta là để cầm vàng, không phải tắm cho ngươi
Chương 109: 109: Nhưng đáng chết, Tiêu Dung Diệp ta thầm nghĩ muốn nàng
Chương 110: 110: Phát hiện Lệ Ảnh Yên
Chương 111: 111: Đúng lúc, ta cũng có cảm giác với ngươi
Chương 112: 112-1: Nàng là nữ nhân của ta, đương nhiên phải sinh đứa nhỏ cho Tiêu Dung Diệp ta (1)
Chương 113: 113-1: Mẹ nó, kẻ đáng chết nào dám quấy nhiễu giấc ngủ của lão nương (1)
Chương 114: 114-1: "Hắn" lại có thể là nữ (1)
Chương 115: 115-1: Khiến Tư Đồ tiểu thư bị ô nhục như vậy, Cẩu Đản không sống nổi (1)
Chương 116: 116: Nàng là nữ nhân của Tiêu Dung Diệp ta, ta có thể dùng sinh mệnh của nàng đùa giỡn hay sao?
Chương 117: 117-1: Chạm vào người không nên chạm (1)
Chương 118: 118: Bản cung muốn cái đầu này của ngươi
Chương 119: 119: Sống như khốn khiếp còn có thể bất diệc nhạc hồ như vậy
Chương 120: 120: Thực xin lỗi, chỉ trách ta quá yêu chàng, rất sợ mất đi chàng
Chương 121: 121: Đã không chiếm được nàng, vậy sẽ phá hủy nàng
Chương 122: 122: Sợ rằng tiểu cung nữ này có suy nghĩ không đúng gì
Chương 123: 123: Nàng là nữ nhân của ta, ta hôn nàng là thiên kinh địa nghĩa
Chương 124: 124: Cho dù chết, có thể hôn nàng như vậy cũng đủ rồi
Chương 125: 125-1: Chẳng lẽ, ngươi muốn có chút quan hệ gì với ta?
Chương 126: 126-1: CXem ra công phu của ngươi chỉ đáng giá vài đồng tiền dơ bẩn
Chương 127: 127-1: Vì nàng, ta có thể buông tha vương vị (1)
Chương 128: 128-1: Có cần ta làm chút thuốc bổ thận cho ngươi không? (1)
Chương 129: 129-1: Ở trên vấn đề của nàng, ta sẽ không nhượng bộ (1)
Chương 130: 130-1: Hiện tại ta không có gì hết, ta chỉ có muội (1)
Chương 131: 131-1: Đau xót rối loạn ai? (1)
Chương 132: 132: Nên tới, cuối cùng cũng sẽ tới
Chương 133: 133-1: Có phải hắn đã chạm vào nàng rồi không? (1)
Chương 134: 134: Vì có được nàng, ta không tiếc sử dụng tất cả thủ đoạn
Chương 135: 135-1: Trong hai người bọn họ, ngươi sẽ lựa chọn ai? (1)
Chương 136: 136: Thực xin lỗi, ta thích chính là Yên Nhi
Chương 137: 137-1: Cẩu Đản không muốn nợ ngươi cái gì (1)
Chương 138: 138-1: Ta muốn từ giờ trở đi, nàng thử yêu ta (1)
Chương 139: 139-1: Sao tình địch của Tiêu Dung Diệp (1)
Chương 140: 140-1: Xem loại xuân cung đồ này không phải rất bình (1)
Chương 141: 141-1: Mẹ nó, câm miệng (1)
Chương 142: 142: Lão đại xuất chinh
Chương 143: 143-1: Nam cặn bã họ Tiêu vào nhà xí nữ (1)
Chương 144: 144: Làm chi? Mưu sát chồng à?
Chương 145: 145-1: Ta thích chính là nàng (1)
Chương 146: 146: Lão đại là công, Tử vương gia là thụ!
Chương 147: 147: Nàng đáp ứng ta ba ngày ba đêm
Chương 148: 148: Mất đi nàng, ta sẽ điên mất
Chương 149: 149: Ngươi là đang đợi người đó của ta sao?
Chương 150: 150: Không phải nói hôn ngươi một chút là được rồi sao?
Chương 151: 151: Vì con trai heo của chúng ta
Chương 152: 152-1
Chương 153: 153: Nữ nhân không lương tâm
Chương 154: 154: Tiểu nương tử, cùng vi phu về nhà
Chương 155: 155: Cẩu Đản, gả cho ta, để ta danh chính ngôn thuận có được nàng
Chương 156: 156: Cẩu Đản, ta yêu nàng, gả cho ta đi
Chương 157: 157: Tiểu yêu tinh, đây chính là đồ dưỡng già của nàng đó, buông nó ra
Chương 158: 158-1: Ám sát (1)
Chương 159: 159: Nàng cho là câu nói 'Ta yêu nàng' chính là nói chơi thôi sao?
Chương 160: 160: Nam cặn bã đáng chết, xuống tay rất nhanh, ngươi sắp làm phụ thân rồi
Chương 161: 161: Chuyện cũ trước kia
Chương 162: 162: Người tới, nếu không phải chúc mừng đại hôn của ta thì quên đi
Chương 163: 163: Đều có tâm tư
Chương 164: 164: Yêu nàng, yên lặng bảo vệ nàng, như vậy là đủ rồi
Chương 165: 165: Ta mang thai, không thể làm vận động kịch liệt như vậy
Chương 166: 166: Sinh đứa nhỏ này xong, đánh chết cũng không sinh
Chương 167: 167-1: Đã biết điều không nên biết đến (1)
Chương 168: 168: Nam nhân nổi điên
Chương 169: 169: Lệ Ảnh Yên chất vấn
Chương 170: 170: Chân tướng đau lòng
Chương 171: 171: Đau đớn lan tràn
Chương 172: 172: Sự thật khó có thể mở miệng
Chương 173: 173: Nữ nhi của ông
Chương 174: 174: Yêu nhau chính là cẩn phải ở chung một chỗ
Chương 175: 175: Thiếu Nghi, giữ gìn sức khỏe
Chương 176: 176: Ta hoàn toàn khinh thường sinh đứa nhỏ cho chàng
Chương 177: 177: Dù phát sinh chuyện gì, cũng không thể chia rẽ
Chương 178: 178: Trừ phi xương trắng đất vàng, bằng không ta sẽ bảo vệ cả đời con không lo lắng
Chương 179: 179: Nàng quả nhiên là độc đến không thuốc nào chữa được
Chương 180: 180: Quyết đấu giữa nam cặn bã
Chương 181: 181: Ta mặc kệ, sinh đứa nhỏ, phải nhận ta làm cha nuôi
Chương 182: 182: Nàng thương hắn, sẽ không bởi vì ràng buộc huyết thống mà dừng lại
Chương 183: 183: Sao ngươi lại không thương hương tiếc ngọc như vậy?
Chương 184: 184-1: Tiểu yêu tinh, hương vị của nàng thật là quá ngọt (1)
Chương 185: 185-1: Đừng nói với ta, Tiêu Dung Diệp hắn cùng loại với ngươi (1)
Chương 186: 186: Chọc hai nước quý nhất, vong một nước một quân
Chương 187: 187: Trái tim hắn chệch dài
Chương 188: 188: Vốn tưởng rằng chàng chính là cặn bã mà thôi, không nghĩ tới còn ngốc như vậy
Chương 189: 189: Ý phi như hai người khác nhau
Chương 190: 190: Ôn nhu của ngươi so với cường thế, càng dễ dàng làm cho người ta trầm luân hơn
Chương 191: 191: Hứa cả đời này, lòng bàn tay của ta chỉ ấm áp vì nàng
Chương 192: 192-1: Chân tướng dần dần nổi trên mặt nước (1)
Chương 193: 193: Chân tướng, nổi lên mặt nước
Chương 194: 194: Hắc hắc, bọn tiểu tử, nhìn ta
Chương 195: 195-1: Vật nhỏ, nàng còn có thể chịu nổi không? (1)
Chương 196: 196-1: Ba ông thợ giày (1)
Chương 197: 197: Tiểu Cẩu Đản gieo hạt giống của ta, hoài thai con của ta, mỗi ngày bật hoàn toàn với ta
Chương 198: 198-1: Loại chuyện np này, ta còn chưa có thử quá đâu (1)
Chương 199: 199-1: Thủ đoạn của Tiêu Dung Diệp (1)
Chương 200: 200-1: Chính biến cung đình (1)
Chương 201: 201-1: Chuyện cũ trần thế, dần dần tới gần (1)
Chương 202: 202-1: Tình yêu không có người hiểu (Đại kết cục) (1)
Chương 203: 202-5: Tình yêu không có người hiểu (Đại kết cục) (5)
Chương 204: 204-1: Nằm cũng trúng đạn (1)
Chương 205: 205-1: Ta chỉ có thể nói, ngươi không thương hắn lắm (1)
Chương 206: 206-1: Bảo vệ nàng (1)
Chương 207: 207-1: Đại hôn cẩu huyết (1)
Chương 208: 208-1: Nữ siêu lừa đảo, xem ra nàng không chỉ cặn bã, còn rất sắc (phúc lợi đêm năm cũ) (1)
Chương 209: 209-1: Ta muốn nàng sinh hai mươi đứa bé cho ta (1)
Chương 210: 210-1: Tiết tháo của bổn vương đã sớm vỡ ở trong miệng nàng (1)
Chương 211: 211: Ta ở trên, ngươi ở dưới, chúng ta đến bật hoàn toàn
Chương 212: 212-1: Giành ngôi vị hoàng đế, làm nữ hoàng
Không tìm thấy chương nào phù hợp