Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 67: Ở Hạnh Hoa thôn gặp được yêu nghiệt tử y
Cập nhật: 1 week ago
|
~10 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Ngoại ô huyện Thanh giang, bên trong rừng trúc tối đen, dòng suối bao quanh.
Một cây cờ tung bay theo gió, hiện lên ba chữ to “Hạnh hoa thôn”.
Trong lòng Diệp Mộ Liễu vừa động, từ từ đi vào trong quán, hô một tiếng với ông chủ quán:
“Ông chủ, cho ta vò rượu.”
Kiến trúc quán rượu, đồ đạc trong phòng đều từ trúc tạo thành, đưa mắt nhìn, bàn trúc, ghế trúc, cửa sổ trúc, thậm chí cả chén uống rượu đều được chế biến từ trúc.
Chỉ là rượu thanh u lịch sự, tao nhã, ngay cả người tới uống rượu từng tốp ba tốp năm đều hết sức tùy ý, hoặc vừa uống vừa hát, hoặc tiệc rượu với bạn bè. Không ai chú ý tới Diệp Mộ Liễu đang thất thần.
“Khách quan, rượu của ngươi.” Ông chủ quán rượu đem một vò rượu ngon được chôn trong đất, sau đó rót vào ly rượu được làm từ trúc,
Diệp Mộ Liễu cầm ly rượu khẽ nhấp một ngụm, lông mày nhíu lại nhất thời giãn ra.
“Ông chủ, đây là rượu gì mà lại có mùi ngọt lành, thơm mát như vậy?”
“Đây là rượu ủ từ hoa quế và hoa lê, do hoa quế và hoa lê cùng với nước tuyết hợp lại, ủ mà có, chôn dưới đất ba năm mới lấy ra. Rượu ngọt ít cay nồng, hương vị dài lâu, cho vài miệng có mùi vị thơm. Đây là loại rượu thích hợp nhất với cô nương để uống.”
Ông chủ quán xoay người muốn rời đi, nhưng vì câu hỏi của Diệp Mộ Liễu mà dừng bước, nhìn thấy sắc mặt Diệp Mộ Liễu có chút thống khổ, ông chủ cười nói một câu.
“Nhưng mà cô nương, rượu ngọt nhưng cuối cùng vẫn hại tới thân thể, cho nên uống một chút là tốt rồi.”
Đáy mắt Diệp Mộ Liễu tốt lại, sau đó bình tĩnh gật đầu cười nói:
“Ta biết rõ, cảm ơn ông chủ.”
Dứt lời, đôi mắt đen rũ xuống, ngửa đầu uống sạch ly rượu ngon.
Thấy vậy, ông chủ cũng không nói nhiều, chỉ lắc đầu, thở nhẹ một hơi, rồi xoay người rời đi.
Diệp Mộ Liễu uống từng ly từng ly một, không bao lâu, vò rượu ủ hoa lê hoa quế bị uống đến đáy.
Nhưng nàng vẫn cảm thấy chưa đủ, lại hô:
“Ông chủ, lấy rượu ủ hoa... quế... hoa lê... thêm một vò nữa.”
Ông chủ nhíu mày, có chút chần chờ. Một lúc sau, vẫn quyết định ôm một vò rượu đến, đặt trên bàn Diệp Mộ Liễu.
“Cô nương...”
Ông chủ định mở miệng nói, phía sau lại truyền đến giọng nói trầm thấp mà lười biếng của nam tử.
“Ông chủ, cho chúng ta hai vò Trúc Diệp Thanh.”
Thấy có người đến cửa, ông chủ cũng không kiên quyết nhiều nữa, tiến lên trả lời. Diệp Mộ Liễu theo tiếng nói nhìn lại, liếc mắt lại nhìn thấy một đôi mắtmênh mông, mát lạnh như ánh trăng, con ngươi đen mang theo mấy phần ngạo mạn.
“Rượu uống vào lòng buồn lại càng buồn hơn. Tống huynh, hôm nay không phải muốn mượn rượu giải sầu hay sao?”
Nam tử áo tím, hai mắt hẹp dài, khóe mắt nhỏ xếch, mái tóc dài chạm tới vai, phối cùng mày kiếm môi mỏng, nhìn nam tử đó, chỉ cần mím môi cười một chút thôi, lại giống như đóa hoa đầu mùa xuân nở rộ, muốn quyến rũ bao nhiêu thì quyến rũ bấy nhiêu.
Giờ phút này hắn đang nói chuyện cùng với nam tử áo xanh bên cạnh, Diệp Mộ Liễu sinh ra ảo giác không hiểu nổi, giống như con ngươi đen bóng của hắn đang sáng quắc nhìn nàng.
Nam tử áo tím này, lúc giơ tay nhấc chân phong lưu bừa bãi, hai chữ “Yêu nghiệt” thật không đủ để hình dùng hắn.
Mở to mắt, không dám đối diện với con ngươi đen như mực, giống như mạch nước ngầm đang khởi động, trực giác của Diệp Mộ Liễu nói cho nàng biết, yêu nghiệt như vậy vẫn ít trêu chọc thì tốt hơn.
Rượu, một ly đến một ly được rót xuống.
Trong lòng nóng rát, không biết say rượu làm thiêu đốt lòng người hay là làm tan nát cõi lòng tổn thương người nữa?
Chuyện cũ trước kia từ trong ly rượu ngon và tinh khiết từ từ ùa về.Lúc này Diệp Mộ Liễu mới phát hiện, thì ra kí ức của bọn họ ít đến thảm thương...
Nhưng mỗi một sự việc, mỗi một cảnh tượng, cho dù một cái mỉm cười của hắn, một cái ngoái đầu, nhíu mày đều khắc sâu trong lòng nàng, ẩn trong đầu nàng.
Giờ phút này, mỗi một ngụm rượu rót vào họng lại nhớ tới mỗi một lời nói một nụ cười, lòng nàng đau đến huyết nhục mơ hồ, đau như rút hết sức lực trong người nàng, đau đến không thể thở được...
Thì ra cố nhân có nói rượu không say người lại say, thì ra là cảm giác này.
Thì ra đúng như nam tử áo tím kia nói, rượu vào lòng buồn lại càng buồn hơn, đúng là lời nói xuất phát từ đáy lòng.
“Lý Ngọc... Lý Ngọc...”
Vì cái gì đã cố gắng hết súc nhưng ta vẫn không quên được chàng?
Quên không được sự tốt đẹp của chàng, cũng không quên được những gì chàng đã lừa gạt. Chàng như c*m v** ngực ta một thanh kiếm sắc, kéo không ra, cũng giữ không được...
“Ông chủ, rượu... cho ta rượu!”
Chén rượu ngon lại thấy đáy, vò rượu cũng bị dốc ngược lên trời. Diệp Mộ Liễu như tên nghiện rượu, hô lớn.
“Ông chủ, cho ta một vò rượu nữa.”
“Thật xin lỗi cô nương, chúng ta sắp đóng cửa rồi.”
Nhìn hai mắt Diệp Mộ Liễu mơ hồ, đáy mắt có tơ máu
“Đóng cửa sao?”
Diệp Mộ Liễu thất vọng thở dài một hơi, lảo đảo đứng dậy, đôi mắt lờ mờ mông lung nói:
“Vậy thì tính tiền đi.”
Nhìn thấy sắc mặt nàng đau khổ, rõ ràng đã say nhưng vẫn như vũ không khóc không nháo, cho thấy là người giỏi uống rượu. Ông chủ quán rượu không khỏi tiếc hận thở dài.
Một cây cờ tung bay theo gió, hiện lên ba chữ to “Hạnh hoa thôn”.
Trong lòng Diệp Mộ Liễu vừa động, từ từ đi vào trong quán, hô một tiếng với ông chủ quán:
“Ông chủ, cho ta vò rượu.”
Kiến trúc quán rượu, đồ đạc trong phòng đều từ trúc tạo thành, đưa mắt nhìn, bàn trúc, ghế trúc, cửa sổ trúc, thậm chí cả chén uống rượu đều được chế biến từ trúc.
Chỉ là rượu thanh u lịch sự, tao nhã, ngay cả người tới uống rượu từng tốp ba tốp năm đều hết sức tùy ý, hoặc vừa uống vừa hát, hoặc tiệc rượu với bạn bè. Không ai chú ý tới Diệp Mộ Liễu đang thất thần.
“Khách quan, rượu của ngươi.” Ông chủ quán rượu đem một vò rượu ngon được chôn trong đất, sau đó rót vào ly rượu được làm từ trúc,
Diệp Mộ Liễu cầm ly rượu khẽ nhấp một ngụm, lông mày nhíu lại nhất thời giãn ra.
“Ông chủ, đây là rượu gì mà lại có mùi ngọt lành, thơm mát như vậy?”
“Đây là rượu ủ từ hoa quế và hoa lê, do hoa quế và hoa lê cùng với nước tuyết hợp lại, ủ mà có, chôn dưới đất ba năm mới lấy ra. Rượu ngọt ít cay nồng, hương vị dài lâu, cho vài miệng có mùi vị thơm. Đây là loại rượu thích hợp nhất với cô nương để uống.”
Ông chủ quán xoay người muốn rời đi, nhưng vì câu hỏi của Diệp Mộ Liễu mà dừng bước, nhìn thấy sắc mặt Diệp Mộ Liễu có chút thống khổ, ông chủ cười nói một câu.
“Nhưng mà cô nương, rượu ngọt nhưng cuối cùng vẫn hại tới thân thể, cho nên uống một chút là tốt rồi.”
Đáy mắt Diệp Mộ Liễu tốt lại, sau đó bình tĩnh gật đầu cười nói:
“Ta biết rõ, cảm ơn ông chủ.”
Dứt lời, đôi mắt đen rũ xuống, ngửa đầu uống sạch ly rượu ngon.
Thấy vậy, ông chủ cũng không nói nhiều, chỉ lắc đầu, thở nhẹ một hơi, rồi xoay người rời đi.
Diệp Mộ Liễu uống từng ly từng ly một, không bao lâu, vò rượu ủ hoa lê hoa quế bị uống đến đáy.
Nhưng nàng vẫn cảm thấy chưa đủ, lại hô:
“Ông chủ, lấy rượu ủ hoa... quế... hoa lê... thêm một vò nữa.”
Ông chủ nhíu mày, có chút chần chờ. Một lúc sau, vẫn quyết định ôm một vò rượu đến, đặt trên bàn Diệp Mộ Liễu.
“Cô nương...”
Ông chủ định mở miệng nói, phía sau lại truyền đến giọng nói trầm thấp mà lười biếng của nam tử.
“Ông chủ, cho chúng ta hai vò Trúc Diệp Thanh.”
Thấy có người đến cửa, ông chủ cũng không kiên quyết nhiều nữa, tiến lên trả lời. Diệp Mộ Liễu theo tiếng nói nhìn lại, liếc mắt lại nhìn thấy một đôi mắtmênh mông, mát lạnh như ánh trăng, con ngươi đen mang theo mấy phần ngạo mạn.
“Rượu uống vào lòng buồn lại càng buồn hơn. Tống huynh, hôm nay không phải muốn mượn rượu giải sầu hay sao?”
Nam tử áo tím, hai mắt hẹp dài, khóe mắt nhỏ xếch, mái tóc dài chạm tới vai, phối cùng mày kiếm môi mỏng, nhìn nam tử đó, chỉ cần mím môi cười một chút thôi, lại giống như đóa hoa đầu mùa xuân nở rộ, muốn quyến rũ bao nhiêu thì quyến rũ bấy nhiêu.
Giờ phút này hắn đang nói chuyện cùng với nam tử áo xanh bên cạnh, Diệp Mộ Liễu sinh ra ảo giác không hiểu nổi, giống như con ngươi đen bóng của hắn đang sáng quắc nhìn nàng.
Nam tử áo tím này, lúc giơ tay nhấc chân phong lưu bừa bãi, hai chữ “Yêu nghiệt” thật không đủ để hình dùng hắn.
Mở to mắt, không dám đối diện với con ngươi đen như mực, giống như mạch nước ngầm đang khởi động, trực giác của Diệp Mộ Liễu nói cho nàng biết, yêu nghiệt như vậy vẫn ít trêu chọc thì tốt hơn.
Rượu, một ly đến một ly được rót xuống.
Trong lòng nóng rát, không biết say rượu làm thiêu đốt lòng người hay là làm tan nát cõi lòng tổn thương người nữa?
Chuyện cũ trước kia từ trong ly rượu ngon và tinh khiết từ từ ùa về.Lúc này Diệp Mộ Liễu mới phát hiện, thì ra kí ức của bọn họ ít đến thảm thương...
Nhưng mỗi một sự việc, mỗi một cảnh tượng, cho dù một cái mỉm cười của hắn, một cái ngoái đầu, nhíu mày đều khắc sâu trong lòng nàng, ẩn trong đầu nàng.
Giờ phút này, mỗi một ngụm rượu rót vào họng lại nhớ tới mỗi một lời nói một nụ cười, lòng nàng đau đến huyết nhục mơ hồ, đau như rút hết sức lực trong người nàng, đau đến không thể thở được...
Thì ra cố nhân có nói rượu không say người lại say, thì ra là cảm giác này.
Thì ra đúng như nam tử áo tím kia nói, rượu vào lòng buồn lại càng buồn hơn, đúng là lời nói xuất phát từ đáy lòng.
“Lý Ngọc... Lý Ngọc...”
Vì cái gì đã cố gắng hết súc nhưng ta vẫn không quên được chàng?
Quên không được sự tốt đẹp của chàng, cũng không quên được những gì chàng đã lừa gạt. Chàng như c*m v** ngực ta một thanh kiếm sắc, kéo không ra, cũng giữ không được...
“Ông chủ, rượu... cho ta rượu!”
Chén rượu ngon lại thấy đáy, vò rượu cũng bị dốc ngược lên trời. Diệp Mộ Liễu như tên nghiện rượu, hô lớn.
“Ông chủ, cho ta một vò rượu nữa.”
“Thật xin lỗi cô nương, chúng ta sắp đóng cửa rồi.”
Nhìn hai mắt Diệp Mộ Liễu mơ hồ, đáy mắt có tơ máu
“Đóng cửa sao?”
Diệp Mộ Liễu thất vọng thở dài một hơi, lảo đảo đứng dậy, đôi mắt lờ mờ mông lung nói:
“Vậy thì tính tiền đi.”
Nhìn thấy sắc mặt nàng đau khổ, rõ ràng đã say nhưng vẫn như vũ không khóc không nháo, cho thấy là người giỏi uống rượu. Ông chủ quán rượu không khỏi tiếc hận thở dài.
Nương Tử Đứng Lại: Hoàng Hậu Muốn Đào Hôn
Tác giả: Nguyệt Thanh Thu
233 chương | 168 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cùng mỹ nam đánh cướp
Chương 2: 2: Cùng mỹ nam rơi xuống núi
Chương 3: 3: Có ai nói với ngươi là ngươi rất đẹp hay không!
Chương 4: 4: Nụ hôn của hắn làm cho lòng dạ nàng rối bời
Chương 5: 5
Chương 6: 6: Ý xuân dạt dào
Chương 7: 7: Chờ ta trở lại cưới nàng
Chương 8: 8: Hắn là người phụ bạc!
Chương 10: 10: Hoàng thượng lại nhìn tới nàng rồi
Chương 11: 11: Diệp Mộ Liễu bị giam lỏng
Chương 12: 12: Là chàng đã trở lại sao?
Chương 13: 13: Thật sự chàng trở lại!
Chương 14: 14: Liễu Nhi, nàng muốn làm Hoàng hậu sao ?
Chương 15: 15: Lý Ngọc nói dối sao?
Chương 16: 16: Mẹ, con muốn làm Hoàng phi
Chương 17: 17: Lý công tử chỉ còn hai bàn tay trắng
Chương 18: 18: Đời này, kiếp này, không phải chàng không gả
Chương 19: 19: Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu!
Chương 20: 20: Đêm xuân đáng giá ngàn vàng
Chương 21: 21: Nàng cứu vớt cuộc sống của hắn
Chương 22: 22: Cùng mĩ nam dạo phố
Chương 23: 23: Túi tiền của Lý Ngọc bị trộm rồi!
Chương 24: 24: Giá y mới của Diệp Mộ Liễu
Chương 25: 25: Cô gái xuống tay nấu canh vì hắn
Chương 26: 26: Lý Ngọc gặp rắc rối
Chương 27: 27: Bọn họ không có một xu dính túi
Chương 28: 28: Cầm cố cây trâm nhành liễu ngọc bích
Chương 29: 29: Lần đầu tiên của Lý Ngọc
Chương 30: 30: Có phải ta cực kỳ vô dụng hay không?
Chương 31: 31: Thì ra chàng không tin ta?
Chương 32: 32: Lý Ngọc, chàng không cần ta nữa sao?
Chương 33: 33: Nàng không đi, ta đi!
Chương 34: 34: Mang ta đi gặp chủ tử nhà ngươi
Chương 35: 35: Thái hậu tuyệt sắc!
Chương 36: 36: Ngươi đừng quên tiền đặt cược của chúng ta
Chương 37: 37: Nàng không thích hợp làm mẫu nghi thiên hạ
Chương 38: 38: Nàng là người mà ta muốn!
Chương 39: 39: Dùng cái chết để khảo nghiệm nàng
Chương 40: 40: Nữ nhân thống hận nhất là nam nhân lừa gạt!
Chương 41: 41: Đời người như giấc mộng
Chương 42: 42: Diệp huyện lệnh ngồi tù
Chương 43: 43: Có phải cô gia không cần người nữa không?
Chương 44: 44: Soái ca Du Bạch đùa giỡn
Chương 45: 45: Ta có tội gì
Chương 46: 46: Ta là hoa đã có chủ
Chương 47: 47: Hoàng thượng, hình như người vô sỉ là người đấy!
Chương 48: 48: Ngươi đã không có sự lựa chọn rồi!
Chương 49: 49: Du Bạch động tâm rồi!
Chương 50: 50: Diệp Mộ Liễu mua thạch tín
Chương 51: 51: Muốn gặp chàng một lần
Chương 52: 52: Hiện tại ta càng muốn ăn nàng
Chương 53: 53: Đi theo chàng, ta sẽ không hạnh phúc
Chương 54: 54: Ta sẽ không nghèo khó cả đời
Chương 55: 55: Hoàng thượng là thánh quân
Chương 56: 56: Bây giờ chúng ta kết thúc rồi!
Chương 57: 57: Nghe nói Hoàng thượng cực kì tuấn tú
Chương 58: 58: Lý công tử, thật ra ngươi đúng là tình nhân tốt
Chương 59: 59: Du Bạch đáng chết, vì sao không nói nàng còn mua cả thuốc mê?
Chương 60: 60: Du đại nhân, ngươi thật sự dối trá!
Chương 61: 61: Chúc mừng ngươi đã trở thành Hoàng hậu
Chương 62: 62: Thì ra nàng chỉ là trò cười
Chương 63: 63: Thiên tử phạm pháp, xử như thứ dân
Chương 64: 64: Là buông tay hay là tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cuộc
Chương 65: 65: Cho dù nàng hận ta, ta cũng không buông tay
Chương 66: 66: Trở lại rừng đào cũ
Chương 67: 67: Ở Hạnh Hoa thôn gặp được yêu nghiệt tử y
Chương 68: 68: Không phải ta muốn quỵt tiền
Chương 69: 69: Chúng ta quen biết sao?
Chương 70: 70: Thì ra Tống công tử là “Người có duyên”
Chương 71: 71: Đáng thương cho nàng có nhà cũng không thể về!
Chương 72: 72: Lý Ly giảo hoạt như hồ ly
Chương 73: 73: Hình như Diệp tiểu thư có thành kiến với ta?
Chương 74: 74: Bồ Đào mỹ tửu dạ quang bôi –(Rượu nho đen)
Chương 75: 75: Lý Ly cũng có chuyện xưa
Chương 76: 76: Nàng chính là con diều trong tay Lý Ngọc
Chương 77: 77: Tiếng tiêu làm bạn trong giấc mộng
Chương 78: 78: Người đi – nhà trống như giấc mộng
Chương 79: 79: Diệp lão gia bị uy hiếp
Chương 80: 80: Hoàng hậu của Trẫm vĩnh viễn chỉ có thể là nàng!
Chương 81: 81: Xin cho ta cơ hội lần nữa!
Chương 82: 82: Diệp Mộ Liễu đến kinh thành
Chương 83: 83: Diệp Mộ Liễu ở tại hắc điễm
Chương 84: 84: Diệp Mộ Liễu trúng hợp hoan tán
Chương 85: 85: Mị dược trộn thêm mê dược
Chương 86: 86: Không cần phá hỏng chuyện tốt của đại gia
Chương 87: 87: Không bằng Lý huynh hy sinh nhan sắc đi!
Chương 88: 88: Lý Ly bị đùa giỡn
Chương 89: 89: Diệp tiểu thư, chúng ta thật có duyên đấy!
Chương 90: 90: Cùng mĩ nam lên đường
Chương 91: 91: Gió mưa thổi trước cơn bão
Chương 92: 92: Hắn nhớ tới nụ hôn kia
Chương 93: 93: Yên tâm đi, ta không có hứng thú với ngươi
Chương 94: 94: Có phải kiếp trước ta nợ ngươi hay không?
Chương 95: 95: Không lẽ nàng ăn đậu hũ của hắn?
Chương 96: 96: Cùng mỹ nam cưỡi một con ngựa
Chương 97: 97: Ngươi có bề ngoại lạnh lùng, nhưng không phải ý chí sắt đá…
Chương 98: 98: Nếu cứ như vậy mà đi thì cả đời này của nàng đều không thể yên lòng!
Chương 99: 99: Ta chỉ không cẩn thận cứu ngươi mà thôi
Chương 100: 100: Hoàng thượng muốn nạp Bắc Minh công chúa làm phi
Chương 101: 101: Ta tình nguyện đau khổ còn hơn là cái gì cũng không biết
Chương 102: 102: Lý Ly, rốt cuộc ngươi là người phương nào?
Chương 103: 103: Hắn quyết tâm muốn lập ngươi làm Hoàng hậu
Chương 104: 104: Ngươi vẫn còn yêu Hoàng thượng sao?
Chương 105: 105: Đây là thiên hạ của hắn
Chương 106: 106: Hoàng cung sâu như biển
Chương 107: 107: Không phải ta đang nằm mơ chứ?
Chương 108: 108: Nên làm gì để vãn hồi sự tin tưởng của nàng ?
Chương 109: 109: Nếu nàng làm đựơc thì đã không phải là Diệp Mộ Liễu rồi
Chương 110: 110: Cùng người khác tranh đột, ta tình nguyện buông tay
Chương 111: 111: Kiếp sau ta tình nguyện làm một nam tử bình thường!
Chương 112: 112: Nhớ tư vị của nàng
Chương 113: 113: Đừng sợ, tất cả đã có ta !
Chương 114: 114: Ra oai phủ đầu với Hoàng quý phi
Chương 115: 115: Lý Ngọc đang tránh nàng!
Chương 116: 116: Không nghĩ tới nàng lại bắt gian
Chương 117: 117: Lý Ngọc là của mình nàng!
Chương 118: 118: Không phải nữ tử nào cũng thích chim Hoàng yến
Chương 119: 119: Bắc Minh công chúa cầu kiên
Chương 120: 120: Kế hoạch của sứ giả Bắc Minh
Chương 121: 121: Bởi vì Thiên Tuyết yêu Hoàng thượng
Chương 122: 122: Trẫm sợ nàng không chịu tha thứ cho Trẫm
Chương 123: 123: Đại điển phong hậu
Chương 124: 124: Đêm động phòng hoa chúc
Chương 125: 125: Nàng muốn học cách thay đổi chính mình
Chương 126: 126: Bắc Thiên Tuyết rơi xuống nước
Chương 127: 127: Là trượt chân hay là bị hại?
Chương 128: 128: Quan trọng nhất là ta thương hắn
Chương 129: 129: Chỉ cần ở bên cạnh ngươi là tốt rồi
Chương 130: 130: Bức họa trong Ngự thư phòng
Chương 131: 131: Giống như thời gian trôi qua thật lâu, sông cạn đá mòn, bất quá cũng chỉ là đạo lý hiển nhiên như vậy!
Chương 132: 132: Tình yêu chân chính không phải nói mà là làm!
Chương 133: 133: Thiên Tuyết tới tìm Hoàng hậu
Chương 134: 134: Khách không mời mà đến Tử Vi cung
Chương 135: 135: Bởi vì nhìn ngươi dễ bắt nạt
Chương 136: 136: Hoàng thượng lên giường ngủ đi
Chương 137: 137: Cái gọi là quy tâm tự tiến, bất quá chỉ là như vậy
Chương 138: 138: Không đành lòng chịu khổ nhất thời thì cả đời làm sao vui vẻ ?
Chương 139: 139: Chàng càng đối tốt với ta, lòng ta càng tham lam
Chương 140: 140: Biên cảnh rối loạn
Chương 141: 141: Đế Hậu yêu đương vụng trộm
Chương 142: 142: Cướp nhà khó phòng
Chương 143: 143: Thái hậu tới hưng sư vấn tội
Chương 144: 144: Vu oan cho Hoàng hậu là phải mất đầu
Chương 145: 145: Chết không có đối chứng
Chương 146: 146: Trên đời không có bức tường nào không bị gió lùa qua
Chương 147: 147: Hoàng hậu còn có nghi vấn gì sao?
Chương 148: 148: Tự có kế hoạch riêng của mình
Chương 149: 149: Nương tử, cho ta một cơ hội để khiếu nại nhé
Chương 150: 150: Hoàng thượng cũng có cảm giác không an toàn
Chương 151: 151: Chỉ có phép thành công, không cho phép thất bại !
Chương 152: 152: Lý Ngọc dùng mĩ nam kế
Chương 153: 153: Nô tì muốn ngôi vị Hoàng hậu
Chương 154: 154: Hắn không đồng ý với ngươi thì ta đồng ý với ngươi là được!
Chương 155: 155: Du Bạch hộ hoa sứ giả
Chương 156: 156: Ban đêm Lý Ly mời gặp giai nhân
Chương 157: 157: Đêm trăng yêu đương vụng trộm
Chương 158: 158: Không lẽ đều do Lý Ly bố trí ván cờ này?
Chương 159: 159: Thật ra nam nhân Long gia từ trước đến nay vẫn luôn si tình như vậy
Chương 160: 160: Hắn tính kế tất cả lại không tính được lòng mình
Chương 161: 161: Vì sao Hoàng thượng theo dõi nô tì?
Chương 162: 162: Đều do Túy Yên chi gây họa
Chương 163: 163: Dụ rắn ra khỏi hang
Chương 164: 164: Lý Ly phải làm phò mã
Chương 165: 165: Tiễn đưa chung quy cũng phải từ biệt
Chương 166: 166: Mai phục trong rừng rậm
Chương 167: 167: Mai phục trong rừng rậm (3)
Chương 168: 168: Giang sơn và nàng, hắn sẽ chọn ai?
Chương 169: 169: Giang sơn và nàng, hắn chọn nàng!
Chương 170: 170: Thực xin lỗi, ta yêu chàng!
Chương 171: 171: Nàng dùng tính mạng của nàng để hiến tế
Chương 172: 172: Diệp Mộ Liễu, không cho phép nàng chết!
Chương 173: 173: Hoàng thượng, người không nằm mơ!
Chương 174: 174: Hết cách xoay chuyển
Chương 175: 175: Nàng chỉ có thể sống được mười ngày nữa!
Chương 176: 176: Cho dù như thế nào, Trẫm cũng không buông tay nàng!
Chương 177: 177: Cho dù là Hoàng thúc cũng không được!
Chương 178: 178: Chỉ cần nàng tỉnh lại, Trẫm sẽ vì nàng phế bỏ lục cung!
Chương 179: 179: Du Bạch trở về
Chương 180: 180: Hai người này chẳng lẽ có cái gì đang che giấu hay sao?
Chương 181: 181: Thần đối với Qúy phi là sinh lòng yêu thương
Chương 182: 182: Nhốt Du Bạch vào thiên lao!
Chương 183: 183: Trẫm muốn đưa Bắc Thiên Tuyết vào lãnh cung
Chương 184: 184: Thật xin lỗi, là thần tới trễ!
Chương 185: 185: Thần tạm thời vẫn chưa chết được
Chương 186: 186: Long Linh châu ở Hoàng lăng
Chương 187: 187: Chỉ cần có thể cứu nàng thì ta có thể vứt bỏ tất cả
Chương 188: 188: Ta trúng loại độc gì?
Chương 189: 189: Để cho Du Bạch cơ hội lập công chuộc tội
Chương 190: 190: Thủ đoạn lôi đình của Lý Ly
Chương 191: 191: Hắn chỉ là khách qua đường của nàng mà thôi!
Chương 192: 192: Trên đường đến hoàng tuyền, ngươi nhất định phải chờ ta!
Chương 193: 193: Lý Ngọc lấy được Long Linh châu !
Chương 194: 194: Chướng khí và thi độc
Chương 195: 195: Một đêm không ngủ
Chương 196: 196: Rốt cuộc Lý Ngọc làm sao vậy?
Chương 197: 197: Mang ta đi xem mặt trời mọc có được không ?
Chương 198: 198: Hy vọng hắn có thể tiến vào mộng đẹp
Chương 199: 199: Ta sợ hắn chờ không được!
Chương 200: 200: Ở dưới cửu tuyền hắn có thể nhắm mắt được rồi !
Chương 201: 201: Lý Ly, ngươi đừng làm ta sợ
Chương 202: 202: Cho dù là Hoàng đế cũng có lúc bất lực
Chương 203: 203: Nhân lúc ta còn tỉnh táo, chúng ta ngồi trò chuyện đi!
Chương 204: 204: Đố hậu thì có làm sao?
Chương 205: 205: Lí Ly lại hôn mê
Chương 206: 206: Đệ tử đích truyền của ‘độc y’
Chương 207: 207: Thì ra Lý Ly là tỷ phu của nàng
Chương 208: 208: Có thể giải độc hay không phải xem cơ duyên của Vương gia
Chương 209: 209: Giải độc cho Lý Ly
Chương 210: 210: Lý Ngọc phế bỏ lục cung
Chương 211: 211: Thỉnh cầu của Ninh phi
Chương 212: 212: Hoàng thượng, người hối hận sao ?
Chương 213: 213: Diệp Mộ Liễu mang thai
Chương 214: 214: Nguyện một lòng vì một người, nắm tay không rời
Chương 215: 215: Ta còn phải gọi Vương gia một tiếng Tỷ phu đấy
Chương 216: 216: Độc y đến
Chương 217: 217: Thần long huyết bị mất
Chương 218: 218: Sống chết có mệnh cũng không thể cưỡng cầu
Chương 219: 219: Người đó phải là ngươi
Chương 220: 220: Vương gia, vì sao ngươi phải khổ như vậy ?
Chương 221: 221: Ta nhất định cứu sống ngươi !
Chương 222: 222: Một nhà ba người hạnh phúc
Chương 223: 223: Cơ duyên xảo hợp
Chương 224: 224: Cùng nhau lên đường
Chương 225: 225: Ngọc tỷ bị mất
Chương 226: 226: Tin tức Thần long huyết
Chương 227: 227: Trúng mai phục
Chương 228: 228: Chữa bệnh
Chương 229: 229: Diệt Dung Thuần Hoàn
Chương 230: 230: Muốn nàng ở lại
Chương 231: 231: Lý Ly tỉnh lại
Chương 232: 232: Ta không phải vì trả ơn cứu mạng mà chỉ muốn làm theo lời trái tim mách bảo
Chương 233: 233: Trở lại Đông Thương quốc
Chương 234: 234: Môi người đều có hạnh phúc của mình
Không tìm thấy chương nào phù hợp