Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 207
Cập nhật: 1 day ago
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Chu Nhan lâm sự cũng không hoảng, lập tức bình tĩnh phân phó Hồng Phất: “Mau đi thỉnh Trương ma ma Quản ma ma!”
Lại nhờ Phó Dương: “Mau vào cung kêu Thái Tử điện hạ trở về!”
Chu Nhan khom lưng nhìn nhìn tình huống của Từ Xán Xán, lại gọi người đi Phúc Thọ viện thỉnh nhà ngoại lão gia cùng thái thái lại đây.
Chuẩn bị mọi việc xong, Chu Nhan liền chặn ngang bế Từ Xán Xán lên đi nhanh vào phòng ngủ, đem Từ Xán Xán an trí ở trên giường.
Sau khi nhận được tin tức, Phó Dư Sâm trước mắt hoa lên, lại biết mình không nên xúc động như vậy, lập tức liền lệnh người đi bẩm báo Vĩnh An Đế, còn mình mang theo người cưỡi ngựa chạy như bay ra cung. (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)
Xuống ngựa ở cửa nội viện, Phó Dư Sâm ném lại roi rồi chạy vội vào.
Trong nội viện đã có rất nhiều người đứng, trong đó có Tiêu Hạ Phó Dương bọn họ, nhìn thấy Phó Dư Sâm, mọi người đều sôi nổi hành lễ.
Định Quốc Công cũng được mấy môn khách bồi đứng trước cửa tây sương phòng, đang nôn nóng mà chờ con dâu sinh, thấy Phó Dư Sâm đến, vội gọi một tiếng.
Phó Dư Sâm dường như không thấy được không nghe được, chỉ chăm chăm đi đến cửa chính đường.
Lúc này trong phòng truyền đến một tiếng thét chói tai thê lương của Từ Xán Xán.
Lòng Phó Dư Sâm tức khắc đều phải nát, liền vọt vào.
Từ Thuận Hòa đang ở chờ chính đường, thấy Thái Tử điện hạ muốn vào phòng sinh, Từ Thuận Hòa vội vàng kéo lại: “Điện hạ, vào phòng sinh là điềm xấu!”
Phó Dư Sâm cũng không nói lời nào, lập tức tránh thoát khỏi nhạc phụ, đi vào phòng ngủ. Vợ mình đang sinh con cho mình, chẳng lẽ bởi vì một câu “Phòng sinh điềm xấu” mà hắn liền không đi vào bồi Từ Xán Xán hay sao?
Lúc này Từ Xán Xán đang lệ rơi đầy mặt, lớn tiếng khóc thút thít.
Lực chịu đau của nàng rất kém cỏi, cảm thấy lúc này thật là sống không bằng chết, liền khóc ròng nói: “Ta không chịu được nữa đâu, sao ko để ta chết đi huhu!”
Phó Dư Sâm bước tới gọi: “Xán Xán!”
Vừa qua một cơn đau, Từ Xán Xán hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn hắn: “A Sâm, đau quá!”
Từ Vương thị vội đứng lên, nhường chỗ cho con rể.
Trái tim Phó Dư Sâm từng trận run rẩy, mắt phượng cũng đỏ, ngồi ở đầu giường ôm Từ Xán Xán vào lòng: “Xán Xán, ta bồi nàng!” (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)
Trương ma ma cùng Quản ma ma nhìn Thái Tử điện hạ gần trong gang tấc, rất là xấu hổ, lại cũng không dám nói gì, chỉ có thể cố gắng hết sức.
Có Phó Dư Sâm bồi bên cạnh, Từ Xán Xán bình tĩnh rất nhiều, dùng sức cắn tay Phó Dư Sâm chịu đựng một đợt đau đớn cuối cùng kia.
- -------------------
Từ Thuận Hòa đang chờ trong nhà chính, cùng với Phó Vân Chương chờ trong sân đồng thời nghe được tiếng trẻ con khóc vang dội truyền đến từ phòng ngủ, tiếp theo đó là giọng Quản ma ma: “Chúc mừng Thái Tử điện hạ, là một tiểu vương tử! Là một tiểu vương tử tuấn tú!”
Từ Thuận Hòa không tiền đồ mà khóc lên. (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)
Phó Vân Chương quay người đi, không muốn người ta thấy ông cũng rơi lệ.
Lúc này xe liễn của Vĩnh An Đế cũng tới cửa nội viện.
Ngồi trong xe Vĩnh An Đế cảm giác nghe được tiếng trẻ con khóc, tức khắc trăm mối cảm xúc ngổn ngang, mắt phượng cực kỳ giống Phó Dư Sâm cũng ươn ướt: Liệt tổ liệt tông Phó thị, Phó thị rốt cuộc cũng có hậu rồi! Cuối cùng ta cũng được làm ông rồi!
Lại nhờ Phó Dương: “Mau vào cung kêu Thái Tử điện hạ trở về!”
Chu Nhan khom lưng nhìn nhìn tình huống của Từ Xán Xán, lại gọi người đi Phúc Thọ viện thỉnh nhà ngoại lão gia cùng thái thái lại đây.
Chuẩn bị mọi việc xong, Chu Nhan liền chặn ngang bế Từ Xán Xán lên đi nhanh vào phòng ngủ, đem Từ Xán Xán an trí ở trên giường.
Sau khi nhận được tin tức, Phó Dư Sâm trước mắt hoa lên, lại biết mình không nên xúc động như vậy, lập tức liền lệnh người đi bẩm báo Vĩnh An Đế, còn mình mang theo người cưỡi ngựa chạy như bay ra cung. (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)
Xuống ngựa ở cửa nội viện, Phó Dư Sâm ném lại roi rồi chạy vội vào.
Trong nội viện đã có rất nhiều người đứng, trong đó có Tiêu Hạ Phó Dương bọn họ, nhìn thấy Phó Dư Sâm, mọi người đều sôi nổi hành lễ.
Định Quốc Công cũng được mấy môn khách bồi đứng trước cửa tây sương phòng, đang nôn nóng mà chờ con dâu sinh, thấy Phó Dư Sâm đến, vội gọi một tiếng.
Phó Dư Sâm dường như không thấy được không nghe được, chỉ chăm chăm đi đến cửa chính đường.
Lúc này trong phòng truyền đến một tiếng thét chói tai thê lương của Từ Xán Xán.
Lòng Phó Dư Sâm tức khắc đều phải nát, liền vọt vào.
Từ Thuận Hòa đang ở chờ chính đường, thấy Thái Tử điện hạ muốn vào phòng sinh, Từ Thuận Hòa vội vàng kéo lại: “Điện hạ, vào phòng sinh là điềm xấu!”
Phó Dư Sâm cũng không nói lời nào, lập tức tránh thoát khỏi nhạc phụ, đi vào phòng ngủ. Vợ mình đang sinh con cho mình, chẳng lẽ bởi vì một câu “Phòng sinh điềm xấu” mà hắn liền không đi vào bồi Từ Xán Xán hay sao?
Lúc này Từ Xán Xán đang lệ rơi đầy mặt, lớn tiếng khóc thút thít.
Lực chịu đau của nàng rất kém cỏi, cảm thấy lúc này thật là sống không bằng chết, liền khóc ròng nói: “Ta không chịu được nữa đâu, sao ko để ta chết đi huhu!”
Phó Dư Sâm bước tới gọi: “Xán Xán!”
Vừa qua một cơn đau, Từ Xán Xán hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn hắn: “A Sâm, đau quá!”
Từ Vương thị vội đứng lên, nhường chỗ cho con rể.
Trái tim Phó Dư Sâm từng trận run rẩy, mắt phượng cũng đỏ, ngồi ở đầu giường ôm Từ Xán Xán vào lòng: “Xán Xán, ta bồi nàng!” (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)
Trương ma ma cùng Quản ma ma nhìn Thái Tử điện hạ gần trong gang tấc, rất là xấu hổ, lại cũng không dám nói gì, chỉ có thể cố gắng hết sức.
Có Phó Dư Sâm bồi bên cạnh, Từ Xán Xán bình tĩnh rất nhiều, dùng sức cắn tay Phó Dư Sâm chịu đựng một đợt đau đớn cuối cùng kia.
- -------------------
Từ Thuận Hòa đang chờ trong nhà chính, cùng với Phó Vân Chương chờ trong sân đồng thời nghe được tiếng trẻ con khóc vang dội truyền đến từ phòng ngủ, tiếp theo đó là giọng Quản ma ma: “Chúc mừng Thái Tử điện hạ, là một tiểu vương tử! Là một tiểu vương tử tuấn tú!”
Từ Thuận Hòa không tiền đồ mà khóc lên. (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)
Phó Vân Chương quay người đi, không muốn người ta thấy ông cũng rơi lệ.
Lúc này xe liễn của Vĩnh An Đế cũng tới cửa nội viện.
Ngồi trong xe Vĩnh An Đế cảm giác nghe được tiếng trẻ con khóc, tức khắc trăm mối cảm xúc ngổn ngang, mắt phượng cực kỳ giống Phó Dư Sâm cũng ươn ướt: Liệt tổ liệt tông Phó thị, Phó thị rốt cuộc cũng có hậu rồi! Cuối cùng ta cũng được làm ông rồi!
Quá Trình Dưỡng Thành Đố Hậu
Tác giả: Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức
216 chương | 239 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2: Xuân Vũ
Chương 3: 3: Xuân Hoa
Chương 4: 4: Chơi xuân
Chương 5: 5: Thư
Chương 6: 6: Xuân – Tình
Chương 7: 7: Đỏ mặt
Chương 8: 8: Nửa đêm
Chương 9: 9: Huynh trưởng
Chương 10: 10: Vào kinh
Chương 11: 11: Câu tâm
Chương 12: 12: Đấu giác
Chương 13: 13: trình học
Chương 14: 14: Nghiêm phạt
Chương 15: 15: Ảnh đế
Chương 16: 16: Tạm biệt
Chương 17: 17: Cùng chén
Chương 18: 18: Tim đập
Chương 19: 19: Mật báo
Chương 20: 20: Mị nữ giáo trình (nhất)
Chương 21: 21: Chém tình
Chương 22: 22: Âm mưu
Chương 23: 23: Ra kế
Chương 24: 24: Sắc lang
Chương 25: 25: Nụ hôn đầu tiên
Chương 26: 26: Kỳ duyên
Chương 27: 27: Đường về
Chương 28: 28: Động tình
Chương 29: 29: Bắt kẻ thông dâm
Chương 30: 30: Đánh chết
Chương 31: 31: Tình cờ gặp gỡ
Chương 32: 32: Mời
Chương 33: 33: Lại hôn
Chương 34: 34: Gian kế
Chương 35: 35: Bệnh tình nguy kịch
Chương 36: 36: Khóc
Chương 37: 37: Lén vào trúc thanh viện
Chương 38: 38: Đùa giỡn tiểu phó
Chương 39: 39: Trọng hoa cung băng hà
Chương 40: 40: Khóc nức nở trong điện phúc yên
Chương 41: 41: Nguy cơ
Chương 42: 42: Tâm ý
Chương 43: 43: Ban đêm đến thăm
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189-1
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Không tìm thấy chương nào phù hợp