Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 45: Đàn xà tai họa
Cập nhật: 10 hours ago
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hoàng đế giận dữ, còn Hoàng hậu thì bị lời nói của Dạ Thần làm tức giận, lảo đảo về phía sau vài bước, thiếu chút nữa ngã nhào xuống mặt đất (@, bà này nên cho ngã dập mặt). Gương mặt tái nhợt, không chút huyết sắc, nhìn con mình như người xa lạ.
“Ngươi là đang uy h**p Trẫm sao?”
Hoàng thượng thất vọng nhìn con trai mình bảo vệ Lãnh Loan Loan. Dạ Thần ngạo nghễ chạy đi đâu rồi, chẳng lẽ hoàng nhi thực sự bị một tiểu nữ oa mê hoặc tâm trí?
“Thần nhi, ngươi đang mê sảng phải không? Mau hướng phụ hoàng bồi tội?
Hoàng hậu vừa thấy vẻ mặt không vui của Hoàng đế, liền khuyên bảo con trai. Nàng sợ nhất là Hoàng thượng phiền não, hủy bỏ vị trí Thái tử của Thần nhi, thế là bọn họ xong đời rồi. (@, gớm, thương mình hơn thương con, xí, thèm vào)
Dạ Thần vẫn thẳng tắp người, quật cường quỳ. Giống như không nhìn thấy sự lo lắng trong mắt Hoàng hậu, ánh mắt không hề né tránh.
Ánh mắt hai phụ tử giằng co, ai cũng không chịu lùi bước.
Không khí giương cung bạt kiếm, mọi người cảm nhận hơi thở hai người, cúi đầu, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
“Hoàng Thượng, Thần nhi nhất định là bị tiểu yêu nữ kia dùng yêu pháp mê hoặc. Người trăm ngàn lần đừng tức giận.” Không khuyên bảo được Dạ Thần, Hoàng hậu liền nhanh nhẹn đi đến bên cạnh Hoàng thượng, vừa khuyên giải an ủi hắn, vừa đổ hết mọi chuyện lên đầu Lãnh Loan Loan.
Lãnh Loan Loan khinh thường cười nhạo, đối với ánh mắt tức giận của Hoàng hậu hoàn toàn không để trong lòng. Nhưng không ngờ Dạ Thần lại bảo vệ nàng, làm cho nàng có chút ngoài ý muốn. Nàng còn tưởng rằng con cháu hoàng gia đều coi quyền lực là quan trọng nhất, một khi xung đột thì liền vứt bỏ tình nghĩa chọn quyền lực. Huống chi nàng và Dạ Thần chỉ mới quen biết nhau mấy ngày.... Mắt đen sáng ngời nhìn Dạ Thần quỳ trên mặt đất, không hiểu sao thấy cảm động.
“Thần ca ca, huynh mau đứng lên đi. Cửu nhi không có việc gì.”
Lãnh Loan Loan đi đến bên người Dạ Thần, đỡ hắn đứng lên. Trên mặt vẫn cười lạnh nhạt như cũ, nụ cười này của nàng chắc chắn có lí do, làm cho người ta bất giác thả lỏng người.
“Tiểu oa nhi ngươi quá kiêu ngạo rồi.” Hoàng đế cười như không cười, không nghĩ tới hôm nay hắn lại có hứng thú đấu với một tiểu nữ oa.
“Bổn cô nương cũng không bao giờ nói láo, nói được làm được.”
Lãnh Loan Loan cười mê hồn, con ngươi đen xẹt qua một tia sáng, anh như điện chạy (điện giật cho rồi), không một ai phát hiện.
Hoàng đế, Hoàng hậu hai mặt nhìn nhau, đã có một loại cảm giác không ổn.
Quả nhiên, chỉ thấy Lãnh Loan Loan giơ lên tay nhỏ bé, cổ tay mang một cái chuông bạc theo động tác của nàng phát ra tiếng vang thanh thúy. Một lát sau, âm thanh tê tê không ngừng truyền đến.
“A, có xà.”
Hoàng hậu kinh hoảng, lại thấy trong căn phòng lớn như vậy xuất hiện vô số xà. Một đàn quấn quýt, giống như cỗ dây thừng. Lưỡi đỏ thè ra thụt vào, dày đặc làm cho người ta phát hoảng.
Hoàng thượng trầm mặt, còn chưa kịp phản ứng. Bỗng nhiên ngoài cung điện, vang lên tiếng kêu đầy sợ hãi của đám cung nữ cùng thái giám:
“Có xà.”
“....”
Không quá một bước trước cửa, ngoài cung điện, toàn bộ đình viện, hành lang, bụi hoa, cây cối đều là các loại xà đầy màu sắc, mà bọn cung nữ, thái giám sợ tới mức không dám nhúc nhích, trơ mắt nhìn bao nhiêu xà đi tới chỗ bọn họ....
“Đáng chết.”
“Ngươi là đang uy h**p Trẫm sao?”
Hoàng thượng thất vọng nhìn con trai mình bảo vệ Lãnh Loan Loan. Dạ Thần ngạo nghễ chạy đi đâu rồi, chẳng lẽ hoàng nhi thực sự bị một tiểu nữ oa mê hoặc tâm trí?
“Thần nhi, ngươi đang mê sảng phải không? Mau hướng phụ hoàng bồi tội?
Hoàng hậu vừa thấy vẻ mặt không vui của Hoàng đế, liền khuyên bảo con trai. Nàng sợ nhất là Hoàng thượng phiền não, hủy bỏ vị trí Thái tử của Thần nhi, thế là bọn họ xong đời rồi. (@, gớm, thương mình hơn thương con, xí, thèm vào)
Dạ Thần vẫn thẳng tắp người, quật cường quỳ. Giống như không nhìn thấy sự lo lắng trong mắt Hoàng hậu, ánh mắt không hề né tránh.
Ánh mắt hai phụ tử giằng co, ai cũng không chịu lùi bước.
Không khí giương cung bạt kiếm, mọi người cảm nhận hơi thở hai người, cúi đầu, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
“Hoàng Thượng, Thần nhi nhất định là bị tiểu yêu nữ kia dùng yêu pháp mê hoặc. Người trăm ngàn lần đừng tức giận.” Không khuyên bảo được Dạ Thần, Hoàng hậu liền nhanh nhẹn đi đến bên cạnh Hoàng thượng, vừa khuyên giải an ủi hắn, vừa đổ hết mọi chuyện lên đầu Lãnh Loan Loan.
Lãnh Loan Loan khinh thường cười nhạo, đối với ánh mắt tức giận của Hoàng hậu hoàn toàn không để trong lòng. Nhưng không ngờ Dạ Thần lại bảo vệ nàng, làm cho nàng có chút ngoài ý muốn. Nàng còn tưởng rằng con cháu hoàng gia đều coi quyền lực là quan trọng nhất, một khi xung đột thì liền vứt bỏ tình nghĩa chọn quyền lực. Huống chi nàng và Dạ Thần chỉ mới quen biết nhau mấy ngày.... Mắt đen sáng ngời nhìn Dạ Thần quỳ trên mặt đất, không hiểu sao thấy cảm động.
“Thần ca ca, huynh mau đứng lên đi. Cửu nhi không có việc gì.”
Lãnh Loan Loan đi đến bên người Dạ Thần, đỡ hắn đứng lên. Trên mặt vẫn cười lạnh nhạt như cũ, nụ cười này của nàng chắc chắn có lí do, làm cho người ta bất giác thả lỏng người.
“Tiểu oa nhi ngươi quá kiêu ngạo rồi.” Hoàng đế cười như không cười, không nghĩ tới hôm nay hắn lại có hứng thú đấu với một tiểu nữ oa.
“Bổn cô nương cũng không bao giờ nói láo, nói được làm được.”
Lãnh Loan Loan cười mê hồn, con ngươi đen xẹt qua một tia sáng, anh như điện chạy (điện giật cho rồi), không một ai phát hiện.
Hoàng đế, Hoàng hậu hai mặt nhìn nhau, đã có một loại cảm giác không ổn.
Quả nhiên, chỉ thấy Lãnh Loan Loan giơ lên tay nhỏ bé, cổ tay mang một cái chuông bạc theo động tác của nàng phát ra tiếng vang thanh thúy. Một lát sau, âm thanh tê tê không ngừng truyền đến.
“A, có xà.”
Hoàng hậu kinh hoảng, lại thấy trong căn phòng lớn như vậy xuất hiện vô số xà. Một đàn quấn quýt, giống như cỗ dây thừng. Lưỡi đỏ thè ra thụt vào, dày đặc làm cho người ta phát hoảng.
Hoàng thượng trầm mặt, còn chưa kịp phản ứng. Bỗng nhiên ngoài cung điện, vang lên tiếng kêu đầy sợ hãi của đám cung nữ cùng thái giám:
“Có xà.”
“....”
Không quá một bước trước cửa, ngoài cung điện, toàn bộ đình viện, hành lang, bụi hoa, cây cối đều là các loại xà đầy màu sắc, mà bọn cung nữ, thái giám sợ tới mức không dám nhúc nhích, trơ mắt nhìn bao nhiêu xà đi tới chỗ bọn họ....
“Đáng chết.”
Sáu Tuổi Tiểu Xà Hậu
Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
201 chương | 125 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xuyên qua thành rắn
Chương 2: 2: Xà giới cửu công chúa
Chương 3: 3: Xà vương, xà hậu
Chương 4: 4: Ngươi mới té ngã hỏng đầu
Chương 5: 5
Chương 6: 6: Nhiều hơn một con rắn bạo lực
Chương 7: 7: Trừ tà
Chương 8: 8: Đại náo Hỏa Vân điện (thượng)
Chương 9: 9: Đại náo Hỏa Vân điện (hạ)
Chương 10: 10: Xà Thần chuyển thế?
Chương 11: 11: Nhụy nhi tiểu thư
Chương 12: 12: Con rắn nhỏ ác độc
Chương 13: 13: Đấu với ta, không biết lượng sức
Chương 14: 14: Đấu với ta, không biết lượng sức (hạ)
Chương 15: 15: Ta là yêu nghiệt, ngươi cũng vậy
Chương 16: 16: Ta là yêu nghiệt, ngươi cũng vậy (hạ)
Chương 17: 17: Ta muốn đi Nhân giới
Chương 18: 18: Cái thứ lăn đáng ghét
Chương 19: 19: Chồn tía làm tiểu tỳ (thượng)
Chương 20: 20: Chồn tía làm tiểu tỳ (trung)
Chương 21: 21: Chồn tía làm tiểu tỳ (hạ)
Chương 22: 22: Mới vào nhân giới
Chương 23: 23: Mắt chó không biết nhìn người
Chương 24: 24: Tú bà đáng đánh đòn
Chương 25: 25: Lần đầu gặp mặt [ thượng ]
Chương 26: 26: Lần đầu gặp mặt [ hạ ]
Chương 27: 27: Mời
Chương 28: 28: Tiến cung
Chương 29: 29: Ngươi ôm ta đi
Chương 30: 30
Chương 31: 31: Bách hợp xấu hổ
Chương 32: 32: Oa nhi này là ai?
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41: Muốn chúng nó ở cùng các ngươi sao?
Chương 42: 42: Nàng là yêu tinh
Chương 43: 43: Gặp Hoàng đế lão nhân
Chương 44: 44: Muốn giết nàng trước giết ta
Chương 45: 45: Đàn xà tai họa
Chương 46: 46: Người không phạm ta, ta không phạm người
Chương 47: 47: Ta hận xà!
Chương 48: 48: Triều đình nghị luận!
Chương 49: 49: Chuyện nhà của bản Thái tử, liên quan gì đến các ngươi?
Chương 50: 50: Khẩu chiến (cãi nhau á)!
Chương 51: 51: Càng muốn làm Thái tử phi!
Chương 52: 52: Không phải nàng không lập phi!
Chương 53: 53: Mộng La quốc!
Chương 54: 54: Quỳ xuống, ngươi chê mạng dài sao?
Chương 55: 55: Công chúa Mộng La quốc
Chương 56: 56: Uy hiếp, thì làm sao?
Chương 57: 57: Sáu tuổi thái tử phi
Chương 58: 58: Không phải Hứa Tiên cùng Bạch Xà
Chương 59: 59: Ai dám cười?
Chương 60: 60: Hôn lễ hỗn loạn
Chương 61: 61: Kỉ Thanh Ngữ
Chương 62: 62: Diệt người muốn giết [thượng]
Chương 63: 63: Diệt người muốn giết [trung]
Chương 64: 64: Diệt người muốn giết [hạ]
Chương 65: 65: Hung phạm sa lưới
Chương 66: 66: Hoàng hậu muốn bao che hung thủ sao?
Chương 67: 67: Còn sống rất tiện nghi, không bằng uy xà
Chương 68: 68: Xuất cung đánh người
Chương 69: 69: Đoạt yêu lang
Chương 70: 70: Sói cũng đến đây
Chương 71: 71: Ăn miếng trả miếng
Chương 72: 72: Có nàng là đủ
Chương 73: 73: Lang gầm
Chương 74: 74: Phu quân có bí mật?
Chương 75: 75: Quen ninh phong cách
Chương 76: 76: Lạc vương
Chương 77: 77: Mềm lòng là chết
Chương 78: 78: Lạc vương vs Định Viễn Hậu
Chương 79: 79: Giao dịch [thượng]
Chương 80: 80: Giao dịch [hạ]
Chương 82: 82: Thư khiêu chiến
Chương 83: 83: Huyết tinh nhiễm đêm
Chương 84: 84: Mão thượng [thượng]
Chương 85: 85: Mão thượng [hạ]
Chương 86: 86: Tiếp chiêu
Chương 87: 87: Chạm mặt đối địch [thượng]
Chương 88: 88: Chạm mặt đối địch [trung]
Chương 89: 89: Chạm mặt đối địch[hạ]
Chương 90: 90: Người nổi tiếng
Chương 91: 91: Lưu lại nàng
Chương 92: 92: Nhìn ngươi không vừa mắt
Chương 93: 93: Không giải huyệt được
Chương 94: 94: Miếng thịt bò trên thớt gỗ
Chương 95: 95: Chúng ta còn có thể gặp lại
Chương 96: 96: Lạc vương đến hoàng cung
Chương 97: 97: Hoàng Thái Hậu khác thường
Chương 98: 98: Hoàng thúc chết có liên quan đến người sao?
Chương 99: 99: Con giết ta đi
Chương 100: 100: Hung thủ là ai?
Chương 101: 101: Chân tướng [Thượng]
Chương 102: 102: Chân tướng [Trung]
Chương 103: 103: Chân tướng [Hạ]
Chương 104: 104: Người nổi tiếng tặng lễ vật [Thượng]
Chương 105: 105: Người nổi tiếng tặng lễ vật [Hạ]
Chương 106: 106: Mẫu tử khắc khẩu
Chương 107: 107: Cuộc chiến giữa nam nhân
Chương 108: 108: Hoàng cung có chuyện xảy ra sao?
Chương 109: 109: Gả Kỉ Thanh Ngữ đi
Chương 110: 110: Biến thành tức phụ ngoan ngoãn sao?
Chương 111: 111: Tặng mỹ nữ
Chương 112: 112: Sinh nhật của Ninh Phong Cách [Thượng]
Chương 113: 113: Sinh thần của Ninh Phong Cách [Hạ]
Chương 114: 114: Mãng xà xông ra
Chương 115: 115: Tiểu kim vs Tiểu hoàng
Chương 116: 116: Xà tinh
Chương 117: 117: Xà mỹ nữ thành thủ hạ
Chương 118: 118: Ninh Phong Cách đau đầu
Chương 119: 119: Xà mỹ nữ thành tú bà
Chương 120: 120: Dấm chua với huynh trưởng cũng ăn
Chương 121: 121: Ca, sao huynh lại tới đây?
Chương 122: 122: Linh quả
Chương 123: 123: Rời đi
Chương 124: 124: Phong Nguyệt lâu
Chương 125: 125: Ly biệt
Chương 126: 126: Gặp ngân lang
Chương 127: 127: Huyết Lang tộc
Chương 128: 128: Lang tộc Lạc vương
Chương 129: 129: Gặp lại cừu nhân hận đỏ mắt [Thượng]
Chương 130: 130: Gặp lại cừu nhân hận đỏ mắt [Trung]
Chương 131: 131: Gặp lại cừu nhân hận đỏ mắt [Hạ]
Chương 132: 132: Báo thù lớn
Chương 133: 133: Về Xà giới
Chương 134: 134: Ý muốn một mình lên đỉnh núi
Chương 135: 135: Thủy Dao vs Kiếm Ngân Vang
Chương 136: 136: Đại chiến giữa Tiểu Hoàng và mãng xà bảo hộ quả
Chương 137: 137: Biến thân *** [Thượng]
Chương 138: 138: Biến thân *** [Hạ]
Chương 139: 139: Thu Đừng Ngôn (1)
Chương 140: 140: Thu Đừng Ngôn (2)
Chương 141: 141: Tuyệt sắc mỹ nữ là ai?
Chương 142: 142: Dạ Thần tưởng niệm
Chương 143: 143: Cung yến kinh diễm [Thượng]
Chương 144: 144: Cung yến kinh diễm [Hạ]
Chương 145: 145: Tiên nữ hạ phàm?
Chương 146: 146: Tiên nữ là Hoàng Hậu?
Chương 147: 147: Để ý nên tin tưởng nàng
Chương 148: 148: Ta là phu quân của yêu tinh
Chương 149: 149: Lần đầu tiên triền miên
Chương 150: 150: Âm tư người nổi tiếng
Chương 151: 151: Quân vương không lâm triều [Thượng]
Chương 152: 152: Quân vương không lâm triều [Hạ]
Chương 153: 153: Hoàng gia săn bắn
Chương 154: 154: Đánh cược nơi săn bắn
Chương 155: 155: Tuyết hồ xuất hiện
Chương 156: 156: Dọa người điên không đền mạng
Chương 157: 157: Người phía sau màn
Chương 158: 158: Hồ ly tinh
Chương 159: 159: Hoàng Hậu gặp chuyện?
Chương 160: 160
Chương 161: 161: Dụ
Chương 162: 162: Thật sự bị đâm sao?
Chương 163: 163: Ngươi dám làm thế, ta một ngụm nuốt ngươi
Chương 164: 164: Nói yêu
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167: Bắt đầu
Chương 168: 168: Bắt đầu
Chương 169: 169: Gia nhập
Chương 170: 170: Đều là người của ta
Chương 171: 171: Bầy yêu xuất động
Chương 172: 172: Gặp tri âm ở cầm phường[Thượng]
Chương 173: 173: Gặp tri âm nơi cầm phường [Hạ]
Chương 174: 174: Lao ngục tai ương [Thượng]
Chương 175: 175: Lao ngục tai ương [Hạ]
Chương 176: 176: Gặp nhau ngoài ý muốn
Chương 177: 177: Hóa ra là hắn/nàng
Chương 178: 178: Ta nghĩ ta yêu nàng
Chương 179: 179: Đêm khuya diện thánh nhan
Chương 180: 180: Ta sẽ đi tìm nàng
Chương 181: 181: Huyết tinh màn đêm [Thượng]
Chương 182: 182: Huyết tinh màn đêm [Hạ]
Chương 183: 183: Hoàng Hậu tỉnh dậy
Chương 184: 184: Đại hội anh hùng
Chương 185: 185: Thư sinh cuồng [Thượng]
Chương 186: 186: Thư sinh cuồng [Hạ]
Chương 187: 187: Mặt nóng dán mông lạnh
Chương 188: 188: Nữ tử xinh đẹp là người của Hỏa Ảnh giáo?
Chương 189: 189: Gặp lại người nổi tiếng [Thượng]
Chương 190: 190: Gặp lại người nổi tiếng [Hạ]
Chương 191: 191: Dã tâm xưng bá võ lâm
Chương 192: 192: Đột nhiên xuất hiện Lãnh U cung
Chương 193: 193: Nàng, ta sẽ không buông tha
Chương 194: 194: Lãnh U Cung là chính phái?
Chương 195: 195: Hình như ta mang thai
Chương 196: 196: Sao Văn Khúc và sao Tử Vi
Chương 197: 197: Tam thú hóa thân
Chương 198: 198: Hóa ra Xà giới là như thế này
Chương 199: 199: Kinh hỉ ngoài ý muốn
Chương 200: 200: Xà Thái tử bị thương
Chương 201: 201: Hóa ra là hoa đào
Chương 202: 202: Hắn bị cuồng tự ngược à?
Không tìm thấy chương nào phù hợp