Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 122: Nút thắt phiền toái
Cập nhật: 1 week ago
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Editor: Chi Misaki
Nhạc Tuyết Vi bị Phong Túc trực tiếp mang vào dinh thự tại nước A của ông ta. Phong Túc thân là đổ vương( thần bài), khắp nơi đều có sản nghiệp, cho nên hành tung của ông ta rất bất định, thần long thấy đầu không thấy đuôi, vợ chính lại không ngừng thay đổi, đây cũng không tính là chuyện bí mật gì.
"Uh`m..." Nhạc Tuyết Vi bị Phong Túc ôm đặt lên giường, thuốc gây mê khiến cô cực kỳ không thoải mái, trong vô thức liền hừ hừ hai tiếng.
"Tiểu bảo bối, rất không thoải mái sao?" Phong Túc cười đến không có ý tốt, trên khuôn mặt hằn sâu dấu vết của năm tháng liền không thể che dấu nổi sự tham lam, cởi áo khoác tùy ý ném sáng một bên, xé rách cà- vạt tới gần Nhạc Tuyết Vi ý thức vẫn đang hỗn loạn.
"Ông, ông là ai?" Nhạc Tuyết Vi che lấy hai bên thái dương, nhìn Phong Túc, giống như không biết ông ta, hỏi: "Đây là đâu? Vì sao tôi... Ở trong này? Hàn, Thừa Nghị đâu?"
Nhạc Tuyết Vi cố gắng nhớ lại, nhưng đầu óc là một mảnh mờ mịt, ý thức được nguy hiểm đến gần, cô không tự chủ được liền nhớ tới Hàn Thừa Nghị.
"Ông tránh ra! Để cho tôi đi..."
Thế nhưng phản kháng lúc này của cô đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa, bàn tay của cô vỗ vào trên người Phong Túc, lực đạo cũng không khác gì so với việc sờ lên người ông ta, khiến cho ánh mắt Phong Túc càng thêm u tối.
"Ông... Là ai? Hàn... Thừa Nghị!"
"Hừ!" Phong Túc vừa nghe thấy tên Hàn Thừa Nghị, trên mặt nhất thời lộ vẻ hung ác, cất giọng cắt ngang: "Đừng gọi Hàn Thừa Nghị nữa, không phải các người đã chia tay rồi sao? Về sau em liền đi theo tôi đi! Hàn Thừa Nghị có thể cho em cái gì, Phong Túc tôi cũng có thể cho em cái đó.”
"Chia, chia tay?" Nhạc Tuyết Vi ngây thơ lặp lại, đột nhiên thương tâm khóc lên: "Hu hu... Tôi cùng anh ấy chia tay rồi! Anh ấy không cần tôi nữa! Anh ấy có Kiều Vũ Vi rồi... Ông biết anh ấy? Ông hãy giúp tôi nói với anh ấy là tôi không muốn chia tay với anh ấy được không?"
Phong Túc giương mắt nhìn, đây là tình huống gì thế? Cô gái nhỏ không phải là có ý nghĩ không an phận với Hàn Thừa Nghị đấy chứ? Thật đúng là ngu xuẩn, lại đi nói chuyện tình cảm với Hàn Tam Thiếu lãnh khốc vô tình? Đây còn không phải truyện cười sao?
"Ngoan nào! Được, được, được, tôi sẽ đi nói với cậu ta, chúng ta trước cứ nằm xuống, c** q**n áo, sau đó ngủ một giấc được không?"
Phong Túc nào có thèm quản chuyện loạn thất bát tao*( *lung tung, lộn xộn) gì của cô cùng với Hàn Thừa Nghị, trước cứ đem người tới tay, gạo nấu thành cơm rồi lại nói!
"Không, không cần..." Hai mắt Nhạc Tuyết Vi như phủ sương mù, suy nghĩ có chút không rõ ràng lắm, nhưng cô vẫn bướng bỉnh kiên trì: "Tôi không biết ông, ông tránh ra! Ông không phải là Hàn Thừa Nghị... Ông đừng có chạm vào tôi!"
"Không cho tôi chạm vào?" Phong Túc không có kiên nhẫn, dù sao lúc này Nhạc Tuyết Vi cũng không có sức chống đỡ, ông ta cũng không phải phí sức lo nghĩ điều này, trực tiếp cưỡng ép rồi nói: "Hừ! Chỉ tiếc hiện tại không phải do cô làm chủ! Vật nhỏ, Phong gia tôi nghĩ muốn cô từ lâu rồi, đêm nay cô liền là của tôi đi!"
"Đừng, không... Ông buông ra! Đừng chạm vào tôi!"
Tầm mắt Nhạc Tuyết Vi ngày càng mơ hồ, trên người cũng trở nên mềm nhũn, ánh mắt không nghe sai khiến liền muốn nhắm lại, căn bản không có năng lực phản kháng.
Cô dồn hết sức giơ tay đánh lên người Phong Túc, nhưng kết quả chỉ giống như một cái vỗ, ngay cả vỗ muỗi cũng không chết.
"A!"
Than nhẹ một tiếng, Nhạc Tuyết Vi vô lực ngã xuống giường, hoàn toàn khép hai mắt lại, mất đi ý thức.
"Hừ!" Phong Túc đắc ý khẽ hừ, nụ cười càng trở nên tàn ác càn rỡ: "Lại còn cay độc vậy sao! Có điều(cô) không được hưởng thụ rồi... Đêm nay tôi sẽ dịu dàng chút!"
Nói xong, bàn tay bẩn thỉu liền bắt đầu cởi lễ phục trên người Nhạc Tuyết Vi. Dây buộc lễ phục này là ở sau lưng, mặc vào cởi ra đặc biệt phiền toái, đai lưng thắt lại giống như buộc dây giầy, hai bên eo còn có hai hàng khác nhau, ước chừng phải đến hai ba trăm nút đan thắt, cởi ra được cũng tương đối phiền phức.
"Mẹ nó! Mặc cái thứ đồ rách nát gì vậy!" Phong Túc tháo một hồi, liền không kiên nhẫn chửi ầm lên.
Ít ra những nút thắt phiền phức này cũng đã giúp Hàn Thừa Nghị tranh thủ được một ít thời gian...
Nhạc Tuyết Vi bị Phong Túc trực tiếp mang vào dinh thự tại nước A của ông ta. Phong Túc thân là đổ vương( thần bài), khắp nơi đều có sản nghiệp, cho nên hành tung của ông ta rất bất định, thần long thấy đầu không thấy đuôi, vợ chính lại không ngừng thay đổi, đây cũng không tính là chuyện bí mật gì.
"Uh`m..." Nhạc Tuyết Vi bị Phong Túc ôm đặt lên giường, thuốc gây mê khiến cô cực kỳ không thoải mái, trong vô thức liền hừ hừ hai tiếng.
"Tiểu bảo bối, rất không thoải mái sao?" Phong Túc cười đến không có ý tốt, trên khuôn mặt hằn sâu dấu vết của năm tháng liền không thể che dấu nổi sự tham lam, cởi áo khoác tùy ý ném sáng một bên, xé rách cà- vạt tới gần Nhạc Tuyết Vi ý thức vẫn đang hỗn loạn.
"Ông, ông là ai?" Nhạc Tuyết Vi che lấy hai bên thái dương, nhìn Phong Túc, giống như không biết ông ta, hỏi: "Đây là đâu? Vì sao tôi... Ở trong này? Hàn, Thừa Nghị đâu?"
Nhạc Tuyết Vi cố gắng nhớ lại, nhưng đầu óc là một mảnh mờ mịt, ý thức được nguy hiểm đến gần, cô không tự chủ được liền nhớ tới Hàn Thừa Nghị.
"Ông tránh ra! Để cho tôi đi..."
Thế nhưng phản kháng lúc này của cô đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa, bàn tay của cô vỗ vào trên người Phong Túc, lực đạo cũng không khác gì so với việc sờ lên người ông ta, khiến cho ánh mắt Phong Túc càng thêm u tối.
"Ông... Là ai? Hàn... Thừa Nghị!"
"Hừ!" Phong Túc vừa nghe thấy tên Hàn Thừa Nghị, trên mặt nhất thời lộ vẻ hung ác, cất giọng cắt ngang: "Đừng gọi Hàn Thừa Nghị nữa, không phải các người đã chia tay rồi sao? Về sau em liền đi theo tôi đi! Hàn Thừa Nghị có thể cho em cái gì, Phong Túc tôi cũng có thể cho em cái đó.”
"Chia, chia tay?" Nhạc Tuyết Vi ngây thơ lặp lại, đột nhiên thương tâm khóc lên: "Hu hu... Tôi cùng anh ấy chia tay rồi! Anh ấy không cần tôi nữa! Anh ấy có Kiều Vũ Vi rồi... Ông biết anh ấy? Ông hãy giúp tôi nói với anh ấy là tôi không muốn chia tay với anh ấy được không?"
Phong Túc giương mắt nhìn, đây là tình huống gì thế? Cô gái nhỏ không phải là có ý nghĩ không an phận với Hàn Thừa Nghị đấy chứ? Thật đúng là ngu xuẩn, lại đi nói chuyện tình cảm với Hàn Tam Thiếu lãnh khốc vô tình? Đây còn không phải truyện cười sao?
"Ngoan nào! Được, được, được, tôi sẽ đi nói với cậu ta, chúng ta trước cứ nằm xuống, c** q**n áo, sau đó ngủ một giấc được không?"
Phong Túc nào có thèm quản chuyện loạn thất bát tao*( *lung tung, lộn xộn) gì của cô cùng với Hàn Thừa Nghị, trước cứ đem người tới tay, gạo nấu thành cơm rồi lại nói!
"Không, không cần..." Hai mắt Nhạc Tuyết Vi như phủ sương mù, suy nghĩ có chút không rõ ràng lắm, nhưng cô vẫn bướng bỉnh kiên trì: "Tôi không biết ông, ông tránh ra! Ông không phải là Hàn Thừa Nghị... Ông đừng có chạm vào tôi!"
"Không cho tôi chạm vào?" Phong Túc không có kiên nhẫn, dù sao lúc này Nhạc Tuyết Vi cũng không có sức chống đỡ, ông ta cũng không phải phí sức lo nghĩ điều này, trực tiếp cưỡng ép rồi nói: "Hừ! Chỉ tiếc hiện tại không phải do cô làm chủ! Vật nhỏ, Phong gia tôi nghĩ muốn cô từ lâu rồi, đêm nay cô liền là của tôi đi!"
"Đừng, không... Ông buông ra! Đừng chạm vào tôi!"
Tầm mắt Nhạc Tuyết Vi ngày càng mơ hồ, trên người cũng trở nên mềm nhũn, ánh mắt không nghe sai khiến liền muốn nhắm lại, căn bản không có năng lực phản kháng.
Cô dồn hết sức giơ tay đánh lên người Phong Túc, nhưng kết quả chỉ giống như một cái vỗ, ngay cả vỗ muỗi cũng không chết.
"A!"
Than nhẹ một tiếng, Nhạc Tuyết Vi vô lực ngã xuống giường, hoàn toàn khép hai mắt lại, mất đi ý thức.
"Hừ!" Phong Túc đắc ý khẽ hừ, nụ cười càng trở nên tàn ác càn rỡ: "Lại còn cay độc vậy sao! Có điều(cô) không được hưởng thụ rồi... Đêm nay tôi sẽ dịu dàng chút!"
Nói xong, bàn tay bẩn thỉu liền bắt đầu cởi lễ phục trên người Nhạc Tuyết Vi. Dây buộc lễ phục này là ở sau lưng, mặc vào cởi ra đặc biệt phiền toái, đai lưng thắt lại giống như buộc dây giầy, hai bên eo còn có hai hàng khác nhau, ước chừng phải đến hai ba trăm nút đan thắt, cởi ra được cũng tương đối phiền phức.
"Mẹ nó! Mặc cái thứ đồ rách nát gì vậy!" Phong Túc tháo một hồi, liền không kiên nhẫn chửi ầm lên.
Ít ra những nút thắt phiền phức này cũng đã giúp Hàn Thừa Nghị tranh thủ được một ít thời gian...
Thực Cốt Sủng Ái: Boss Quá Hung Mãnh
Tác giả: Diệp Vi Thư
280 chương | 412 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Giúp tôi nhận lấy nụ hôn này
Chương 2: 2: Vòi nước kỳ quái
Chương 3: 3: Chúng ta chia AA** đi!
Chương 4: 4: Đâu phải chỉ mắt mù
Chương 5: 5: Hiệu trưởng Kiều
Chương 6: 6: Video nụ hôn kịch tính
Chương 7: 7: Tính tình Tam Thiếu không tốt lắm
Chương 8: 8: Nụ hôn bá đạo mà cường thế
Chương 9: 9: Cho em hai lựa chọn
Chương 10: 10: Con không phải con hoang
Chương 11: 11: Tổng giám đốc tập đoàn D•S
Chương 12: 12: Chui đầu vào lưới
Chương 13: 13: Tôi chính là cố ý
Chương 14: 14
Chương 15: 15: Cô gái trong lòng anh
Chương 16: 16: Anh ta có gì đáng để em yêu thích
Chương 17: 17: Lặp lại chiêu cũ
Chương 18: 18: Làm hòa
Chương 19: 19: Gặp phải cảnh ngộ bị ép trả nợ
Chương 20: 20: Rơi vào bẫy
Chương 21: 21: Đường cùng
Chương 22: 22: Không còn lựa chọn nào khác
Chương 23: 23: Một lần một vạn
Chương 24: 24: Cô gái mới tỉnh dậy
Chương 25: 25: Ảnh chụp con gái
Chương 26: 26: Ông bắt nhầm người rồi
Chương 27: 27: Trách nhầm người
Chương 28: 28: Vì em mà bị thương
Chương 29: 29: Cái gọi là gặp dịp thì chơi
Chương 30: 30: Bị Hàn Thiên Lỗi hôn
Chương 31: 31: Hơn bốn tháng
Chương 32: 32: Tôi có thể chứ
Chương 33: 33: Tim đập vì Ai nhanh hơn
Chương 34: 34: Thêm nguyên liệu vào nước trái cây
Chương 35: 35: Tiểu Tuyết và Thừa Nghị
Chương 36: 36: Bà ngoại bị bệnh
Chương 37: 37: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi
Chương 38: 38: Nhận rõ thân phận
Chương 39: 39: Sự cố ngoài ý muốn ở ”Ẩn Hồ”
Chương 40: 40: Có chỗ không ổn
Chương 41: 41: Giống như nghiêm túc
Chương 42: 42: Cảnh cáo không chút sáng tạo!
Chương 43: 43: Chỉ có một mình cô
Chương 44: 44: Cuộc chiến 10 năm trước
Chương 45: 45: Cô được tự do
Chương 46: 46: Kiều Vũ Vi trở lại
Chương 47: 47: Anh là Broadband sao?
Chương 48: 48: Ôm Hàn Thiên Lỗi
Chương 49: 49: Sổ ghi chép của Nhạc Tuyết Vi
Chương 50: 50: Và Tôi mãi mãi yêu em
Chương 51: 51: Em thử làm lại một lần nữa xem
Chương 52: 52: Người đàn ông khác
Chương 53: 53: Bà cô này là ai?
Chương 54: 54: Tuyệt đối không buông tay
Chương 55: 55: Là Kiều Vũ Vi nào?
Chương 56: 56: Đoạt lại những gì thuộc về cô
Chương 57: 57: Quản ông ta là cha ai
Chương 58: 58: Em theo Kiều Vạn Đông
Chương 59: 59: Không hề Có ý niệm
Chương 60: 60: Vì Em vung tiền như rác
Chương 61: 61: Chỉ có một A Từ
Chương 62: 62: Tranh giành lễ phục
Chương 63: 63: Thực sự bị bệnh
Chương 64: 64: Kế sách và đối sách
Chương 65: 65: Váy Khảm kim cương
Chương 66: 66: Song long song phượng
Chương 67: 67: Làm như không thấy
Chương 68: 68: Nhạc Tuyết Vi đi xem mắt?
Chương 69: 69: Cho em vừa lòng
Chương 70: 70: Em thích anh như vậy
Chương 71: 71: Đêm nay không quay về
Chương 72: 72: Để cho tôi kiểm tra
Chương 73: 73: Tam Thiếu đen mặt
Chương 74: 74: Cô ấy là tốt nhất
Chương 75: 75: Két bảo hiểm
Chương 76: 76: Ngày giỗ của Hàn Thừa Kiên
Chương 77: 77: ‘Khóa bình an’
Chương 78: 78: Sung quân’ Ẩn Hồ’
Chương 79: 79: Cùng ai ôm ấp
Chương 80: 80: Không cho phép gọi như vậy
Chương 81: 81: Anh hùng trong giấc mơ
Chương 82: 82: Tiểu Tuyết đang đợi anh
Chương 83: 83: Yên tĩnh ôm nhau
Chương 84: 84: Thiết kế âm mưu hãm hại
Chương 85: 85: Anh không tin cô
Chương 86: 86: Bản tính khó dời
Chương 87: 87: Đuổi theo và bị đuổi theo
Chương 88: 88: Lần đầu tất cả gặp mặt
Chương 89: 89: Hai cái tát
Chương 90: 90: Hàn Thiên Lỗi thông báo
Chương 91: 91: Trở lại khởi điểm
Chương 92: 92: Vậy cũng không cho đi
Chương 93: 93
Chương 94: 94: Đưa cô ta ra nước ngoài
Chương 95: 95: Cô ta mới đúng là bé gái kia
Chương 96: 96: Vì cô ta mà thả cô đi
Chương 97: 97: Bạn trai mới
Chương 98: 98: Nửa đêm bị bắt cóc
Chương 99: 99: Anh không thể vào
Chương 100: 100: Ghen tỵ khiến cho anh điên cuồng
Chương 101: 101: Gia hứa cho cậu chọn người của gia
Chương 102: 102: Người trong lòng chạy
Chương 103: 103: Vì yêu mà chiến
Chương 104: 104: Bọn họ có phải bị ngốc không?
Chương 105: 105: Rút số
Chương 106: 106: Em số nào thì tôi số nấy
Chương 107: 107: Cho chocolate “bay” (*) gặp quỷ
Chương 108: 108: Ai da, thật quá liều lĩnh!
Chương 109: 109: Mở chén so lớn nhỏ
Chương 110: 110: Hai tỷ, ai lên?
Chương 111: 111: Em bảo anh đi đâu
Chương 112: 112: Trận chiến
Chương 113: 113: Tiểu thiếu gia của Biên gia
Chương 114: 114: Tiểu Tuyết nói dối
Chương 115: 115: Gien di truyền trong nhà
Chương 116: 116: Động tay động chân
Chương 117: 117: Ở lại nước A
Chương 118: 118: Một đôi bích nhân
Chương 119: 119: Tiệc cưới gặp bạn cũ
Chương 120: 120: Dại dột cũng có thể
Chương 121: 121: Tiểu Tuyết mất tích
Chương 122: 122: Nút thắt phiền toái
Chương 123: 123: Chán sống
Chương 124: 124: Tiểu bảo bối của anh
Chương 125: 125: Lại cùng một chỗ
Chương 126: 126: Muốn đi đâu?
Chương 127: 127: Bay đi nước C
Chương 128: 128: Bộ dáng nhà tư bản
Chương 129: 129: Tình huống này là như thế nào?
Chương 130: 130: Ra mắt con dâu xinh đẹp
Chương 131: 131: Hạnh phúc tới bất ngờ
Chương 132: 132: Đây là sự thật
Chương 133: 133: Chúng ta kết hôn rồi
Chương 134: 134: Lý lẽ bất di bất dịch
Chương 135: 135: Hàn gia cái gì cũng có, chỉ người là không có
Chương 136: 136: Hàn tam thiếu phu nhân
Chương 137: 137: Sẵn sàng ngả bài
Chương 138: 138: Kiều Vũ Vi xảy ra chuyện
Chương 139: 139: Nhớ đến tận xương
Chương 140: 140: Lừa gạt
Chương 141: 141: Tiểu Tuyết trở lại
Chương 142: 142: Bà không có tư cách quản tôi
Chương 143: 143: Ném không hết phiền toái
Chương 144: 144: Ngoài ý muốn phát hiện
Chương 145: 145: Kiều Vạn Đông thoải mái
Chương 146: 146: Ba sẽ sống lâu trăm tuổi
Chương 147: 147: Ngã lầu
Chương 148: 148: Là bà hại ba
Chương 149: 149: Chị em cùng cha khác mẹ
Chương 150: 150: Trận đầu tiên: Bại
Chương 151: 151: Lấy cái chết để ép buộc
Chương 152: 152: Mặt lạnh, tâm càng lạnh hơn
Chương 153: 153: Anh hối hận sao?
Chương 154: 154: Liên tục gặp khó khăn
Chương 155: 155: Sóng trước chưa lặng, sóng sau đã tới
Chương 156: 156: Bệnh của Kiều Vũ Vi
Chương 157: 157: Khang Tuệ Trân kỳ lạ
Chương 158: 158: Két sắt trống không
Chương 159: 159: Mặt dày vô sỉ
Chương 160: 160: Nghèo đến vậy
Chương 161: 161: Chuẩn bị hẹn hò
Chương 162: 162: Ở trước mặt anh không quan trọng
Chương 163: 163: Snow rose
Chương 164: 164: Càng thêm mâu thuẫn
Chương 165: 165: Sự thật bày ở trước mắt
Chương 166: 166: Tôi không làm được
Chương 167: 167: Làm cho người ta chán ghét
Chương 168: 168: Luyến tiếc tiểu tuyết
Chương 169: 169: Giấy thỏa thuận ly hôn
Chương 170: 170: Anh khiến cho tôi buồn nôn
Chương 171: 171: Ảnh chụp phong ba
Chương 172: 172: Ngọn lửa ghen ghét
Chương 173: 173: Không giống dạ dày không tốt
Chương 174: 174: Mang thai ba tuần
Chương 175: 175: Cho thêm một cơ hội
Chương 176: 176: Em chỉ thích anh
Chương 177: 177: Thân thế ti tiện
Chương 178: 178: Đây là không có đạo đức
Chương 179: 179: Lời trăng trối chưa trọn vẹn
Chương 180: 180: Tô Nhạc Quân đến
Chương 181: 181: Bỏ đứa bé đi
Chương 182: 182: Hắn không thích cô đến như vậy đâu!
Chương 183: 183: Vừa động tình liền thương tình
Chương 184: 184: Dấu hiệu sinh non
Chương 185: 185: Loại rác rưởi này
Chương 186: 186: Không phải không tàn nhẫn
Chương 187: 187: Anh ấy không tới
Chương 188: 188: Tô Nhạc Quân ám chỉ
Chương 189: 189: Giữ đứa bé
Chương 190: 190: Chặt tay đổi mạng
Chương 191: 191: Lòng hóa tro bụi
Chương 192: 192: Giả mù sa mưa
Chương 193: 193: Kiều Vạn Đông tỉnh lại
Chương 194: 194: Cha vợ - Con rể
Chương 195: 195: Xem ai dám động vào cô ấy
Chương 196: 196: Tai nạn xe cộ cùng soái ca
Chương 197: 197: Sevin văn nhã
Chương 198: 198: Chuyện này không phải sự thật
Chương 199: 199: Không phải còn chưa ký tên sao
Chương 200: 200: Anh vì Kiều Vũ Vi như vậy
Chương 201: 201: Âm mưu bí mật giết hại
Chương 202: 202: Cuộc tìm kiếm trên hải đảo
Chương 203: 203: Cắt máu uống
Chương 204: 204: Cực kỳ nguy hiểm
Chương 205: 205: Ngàn cân treo sợi tóc
Chương 206: 206: Lời thề ứng nghiệm
Chương 207: 207: Lệnh giết chết
Chương 208: 208: Một vòng tuần hoàn
Chương 209: 209: Gặp phụ huynh
Chương 210: 210: Xem mặt
Chương 211: 211: Bảng khảo hạch trống không
Chương 212: 212: Rất khiêm tốn
Chương 213: 213: Thả người xuống biển
Chương 214: 214: Cô ấy không nhận anh
Chương 215: 215: Tôi không phải cô ấy
Chương 216: 216: Cô sợ anh
Chương 217: 217: Kế hoạch Đông Giao Mall
Chương 218: 218: Ngoan ngoãn chờ anh
Chương 219: 219: Tức chết anh
Chương 220: 220: Nhận nhầm tình địch
Chương 221: 221: Bạn trai Tiểu Tuyết
Chương 222: 222: Giao chiến hết sức căng thẳng
Chương 223: 223: Hiểu lầm dần dần sâu
Chương 224: 224: Cùng ăn tối
Chương 225: 225: Ghen gì chứ
Chương 226: 226: Ở hiền gặp lành, ác giả ác báo
Chương 227: 227: Đừng không nói lí như vậy
Chương 228: 228: Gõ sai cửa phòng
Chương 229: 229: Một số lời không thể nói
Chương 230: 230: Không cần khen thưởng
Chương 231: 231: Lòng bắt đầu dao động
Chương 232: 232: Anh có nói là em à?
Chương 233: 233: Không có tư cách ủy khuất
Chương 234: 234: Khi nào chịu yêu
Chương 235: 235: Tin tưởng và lừa dối
Chương 236: 236: Bí mật bị che dấu
Chương 237: 237: Chị em gặp nhau
Chương 238: 238: Ngày đính hôn
Chương 239: 239: Người nào giả quỷ phá rối?
Chương 240: 240: Hai đứa nhóc sinh đôi
Chương 241: 241: Rơi vào tay ai
Chương 242: 242: Quất roi
Chương 243: 243: Không thể để cô ấy mạo hiểm
Chương 244: 244: Bà xã thật đáng yêu
Chương 245: 245: Kế hoạch chạy trốn điên cuồng
Chương 246: 246: Muốn chết cùng chết
Chương 247: 247: Tam thiếu làm cái quỷ gì?
Chương 248: 248: Chúng ta là của nhau
Chương 249: 249: Từng có hai người bạn gái
Chương 250: 250: Động tác của kẻ địch
Chương 251: 251: Tìm kiếm cùng chiến tranh lạnh
Chương 252: 252: Nguy cơ bốn phía
Chương 253: 253: Em thích anh
Chương 254: 254: Bại lộ
Chương 255: 255: Đính hôn không thể hủy bỏ
Chương 256: 256: Nghi ngờ sao chép bản vẽ
Chương 257: 257: Đại bảo Tiểu bảo
Chương 258: 258: Sắp tới đính hôn
Chương 259: 259: Hào môn gièm pha
Chương 260: 260: Người phụ nữ không biết xấu hổ
Chương 261: 261: Kiên quyết phản đối
Chương 262: 262: Đáng tiếc
Chương 263: 263: Quyết định của Hàn phu nhân
Chương 264: 264: Vẫn là muốn cứu cô ấy
Chương 265: 265: Cấy ghép gan
Chương 266: 266: Phủ tổng thống
Chương 267: 267: Trộm máu
Chương 268: 268: Ly miêu tráo Thái tử
Chương 269: 269: Gặp riêng
Chương 270: 270: Mời cô đi một chuyến
Chương 271: 271: Không sợ uy hiếp
Chương 272: 272: Cháu đồng ý với ngài
Chương 273: 273: Nơi này không có cô
Chương 274: 274: Đứa nhỏ gặp chuyện không may
Chương 275: 275: Không ai giúp đỡ
Chương 276: 276: Viên Hi Lãng mất tích
Chương 277: 277: Là ba sao?
Chương 278: 278: Dẫn con trai về Đế Đô
Chương 279: 279: Tránh không gặp
Chương 280: 280: Chỉ có thể phụ anh
Không tìm thấy chương nào phù hợp