Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 132: Đây là sự thật
Cập nhật: 1 week ago
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Editor: Nghiên Hy
Sau khi bước vào phòng ngủ, Nhạc Tuyết Vi vẫn còn đang ngơ ngác.
"Không có lời gì muốn hỏi tôi sao?" Hàn Thừa Nghị khẽ kéo cô vào lồng ngực từ phía sau, trong giọng nói còn mang theo ý cười, trầm thấp nhưng mềm mại, làn môi mỏng khẽ chạm vào tóc hô, khẽ hôn một cái.
"Anh!" Nhạc Tuyết Vi bỗng dưng xoay người, đẩy Hàn Thừa Nghị ra, khuôn mặt nghiêm túc trừng anh một cái, "Anh đứng yên đừng nhúc nhích! Tay, không được chạm vào người tôi!"
Hàn Thừa Nghị cũng không cãi lời cô, buông Nhạc Tuyết Vi ra, hai tay giơ lên: "Được, tôi không động... Không chạm vào em!" Dáng vẻ tuy thành thật, nhưng trong ánh mắt lại đem theo sự cân nhắc, rõ ràng là một lão Hồ Ly chân chính chơi đùa với một chú cừu non.
"..." Nhạc Tuyết Vi đứng đó nhìn anh ta nửa ngày không nói gì. Người đàn ông trước mặt này thực sự quá hư hỏng rồi, đã tự ý đưa cô đến đây, còn muốn tự mình quyết định hôn nhân của cô! Cô trước đó còn tưởng rằng, bọn họ thật sự là không thể.
Rõ ràng là một việc vô cùng đáng vui mừng, nhưng mà, bây giờ Nhạc Tuyết Vi chỉ muốn khóc, trong đôi mắt trong trẻo dâng lên từng dòng nước ấm, làm gì cũng không thể khống chế được.
"Tiểu Tuyết, lại đây!"
Mồm thì thử thăm dò như vậy, nhưng cả người Hàn Thừa Nghị đã từng bước từng bước, bước đến chỗ Nhạc Tuyết Vi, mở hai tay ra ôm lấy cô vào lòng.
Cuối cùng Nhạc Tuyết Vi cũng không nhịn được nữa, rúc vào lồng ngực anh, khóc rống lên: "Ô... ô... Đồ bại hoại! Anh là đồ bại hoại..."
"Ừm, anh là đồ bại hoại! Ngoan, không khóc..." Hàn Thừa Nghị cẩn thận từng ly từng tý nâng khuôn mặt cô lên. Chậm rãi lấy khăn lau sạch những giọt nước mắt còn xót. "Anh là sợ em đúng không! Nhưng thật sự anh... anh sắp vui đến phát điên rồi. Ách..."
Hàn Thừa Nghị đang nói thì kêu lên một tiếng, hóa ra là Nhạc Tuyết Vi bỗng nhiên kiễng chân lên ôm lấy cổ anh, cắn một cái thật mạnh lên môi anh.
"Tiểu Tuyết... Đau." Hàn Thừa Nghị kinh ngạc, không khỏi rên lên một tiếng, cô bé ngốc này vậy mà dám chủ động làm vậy... Nhưng đây là hôn hay là mưu sát chồng vậy?
Cảm giác đau đớn trên môi truyền đến, nhưng trong đáy lòng lại là cảm giác ngọt ngào khó tả.
Hàn Thừa Nghị cũng không giãy dụa, tùy ý để cho Nhạc Tuyết Vi cắn. Hai tay kết hợp xoa xoa gáy của cô, sau khi đã nhìn thấu tâm tư cô muốn gì, anh mới hôn lên vành tai cô, khẽ lẩm bẩm: "Là sự thật, anh muốn kết hôn với em, là hôn lễ của hai chúng ta, đây không phải nằm mơ."
"Ô... ô..." Nhạc Tuyết Vi khóc lóc buông Hàn Thừa Nghị ra, ngẩng đầu nhìn về phía anh ta, cảm giác vẫn không chân thực, "Anh không phải, không phải muốn kết hôn cùng với Kiều Vũ Vi sao? Không phải muốn đợi cô ấy mười năm sao? Vì cái gì bây giờ lại muốn cưới em?"
Nhắc tới Kiều Vũ Vi, Hàn Thừa Nghị có chút do dự, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt.
Hàn Thừa Nghị trịnh trọng lắc đầu: "Hết cách rồi, không quản được nhiều như vậy, anh chỉ biết là, hiện tại anh muốn cưới em, em chạy trốn anh, làm loạn với anh, anh không thể chịu được nữa, chỉ có đem rước em về nhà, khắc tên em vào sổ đỏ nhà anh mới có thể yên tâm."
"Nhưng, Kiều Vũ Vi làm sao bây giờ?" Nhạc Tuyết Vi bĩu môi, cau mày.
Anh thì không sao, nhưng Nhạc Tuyết Vi vẫn cảm thấy không yên lòng, Thừa Nghị cùng Kiều Vũ Vi, hai người đã đến bước bàn luận việc kết hôn rồi. Phá hoại tình cảm của người khác, là tội lỗi tối kỵ của Nhạc Tuyết Vi cô.
"Nha đầu ngốc, đây là việc anh muốn giải quyết, em chỉ cần trả lời anh, có nguyện ý gả vào nhà họ Hàn, gả cho Hàn Thừa Nghị anh hay không?"
Nói rồi anh nâng em Nhạc Tuyết Vi, dịu dàng hôn lấy cô. Ánh chiều tà chiếu vào từ khe cửa sổ. Làm cho cả hai người mờ mịt, thần bí nhưng cũng giống như thuốc độc, Nhạc Tuyết Vi giấu những thổn thức trong lồng ngực mình, không kìm lòng được khẽ gật đầu: "Em đồng ý!"
Trong khoảnh khắc nghe được câu trả lời ấy, âm thanh mềm mại, ẩn tình đưa tình, Hàn Thừa Nghị nghĩ, dù cho có chết đuối trong đó anh cũng không hối hận.
Cái hôn triền miên nồng nhiệt của hai người, ôn nhu mà hung hăng, trằn trọc nhưng cũng bá đạo. Mang theo sự ngang ngược... Tất cả mọi thứ vào thời khắc ấy đều giống như thuốc phiện.
Sau khi bước vào phòng ngủ, Nhạc Tuyết Vi vẫn còn đang ngơ ngác.
"Không có lời gì muốn hỏi tôi sao?" Hàn Thừa Nghị khẽ kéo cô vào lồng ngực từ phía sau, trong giọng nói còn mang theo ý cười, trầm thấp nhưng mềm mại, làn môi mỏng khẽ chạm vào tóc hô, khẽ hôn một cái.
"Anh!" Nhạc Tuyết Vi bỗng dưng xoay người, đẩy Hàn Thừa Nghị ra, khuôn mặt nghiêm túc trừng anh một cái, "Anh đứng yên đừng nhúc nhích! Tay, không được chạm vào người tôi!"
Hàn Thừa Nghị cũng không cãi lời cô, buông Nhạc Tuyết Vi ra, hai tay giơ lên: "Được, tôi không động... Không chạm vào em!" Dáng vẻ tuy thành thật, nhưng trong ánh mắt lại đem theo sự cân nhắc, rõ ràng là một lão Hồ Ly chân chính chơi đùa với một chú cừu non.
"..." Nhạc Tuyết Vi đứng đó nhìn anh ta nửa ngày không nói gì. Người đàn ông trước mặt này thực sự quá hư hỏng rồi, đã tự ý đưa cô đến đây, còn muốn tự mình quyết định hôn nhân của cô! Cô trước đó còn tưởng rằng, bọn họ thật sự là không thể.
Rõ ràng là một việc vô cùng đáng vui mừng, nhưng mà, bây giờ Nhạc Tuyết Vi chỉ muốn khóc, trong đôi mắt trong trẻo dâng lên từng dòng nước ấm, làm gì cũng không thể khống chế được.
"Tiểu Tuyết, lại đây!"
Mồm thì thử thăm dò như vậy, nhưng cả người Hàn Thừa Nghị đã từng bước từng bước, bước đến chỗ Nhạc Tuyết Vi, mở hai tay ra ôm lấy cô vào lòng.
Cuối cùng Nhạc Tuyết Vi cũng không nhịn được nữa, rúc vào lồng ngực anh, khóc rống lên: "Ô... ô... Đồ bại hoại! Anh là đồ bại hoại..."
"Ừm, anh là đồ bại hoại! Ngoan, không khóc..." Hàn Thừa Nghị cẩn thận từng ly từng tý nâng khuôn mặt cô lên. Chậm rãi lấy khăn lau sạch những giọt nước mắt còn xót. "Anh là sợ em đúng không! Nhưng thật sự anh... anh sắp vui đến phát điên rồi. Ách..."
Hàn Thừa Nghị đang nói thì kêu lên một tiếng, hóa ra là Nhạc Tuyết Vi bỗng nhiên kiễng chân lên ôm lấy cổ anh, cắn một cái thật mạnh lên môi anh.
"Tiểu Tuyết... Đau." Hàn Thừa Nghị kinh ngạc, không khỏi rên lên một tiếng, cô bé ngốc này vậy mà dám chủ động làm vậy... Nhưng đây là hôn hay là mưu sát chồng vậy?
Cảm giác đau đớn trên môi truyền đến, nhưng trong đáy lòng lại là cảm giác ngọt ngào khó tả.
Hàn Thừa Nghị cũng không giãy dụa, tùy ý để cho Nhạc Tuyết Vi cắn. Hai tay kết hợp xoa xoa gáy của cô, sau khi đã nhìn thấu tâm tư cô muốn gì, anh mới hôn lên vành tai cô, khẽ lẩm bẩm: "Là sự thật, anh muốn kết hôn với em, là hôn lễ của hai chúng ta, đây không phải nằm mơ."
"Ô... ô..." Nhạc Tuyết Vi khóc lóc buông Hàn Thừa Nghị ra, ngẩng đầu nhìn về phía anh ta, cảm giác vẫn không chân thực, "Anh không phải, không phải muốn kết hôn cùng với Kiều Vũ Vi sao? Không phải muốn đợi cô ấy mười năm sao? Vì cái gì bây giờ lại muốn cưới em?"
Nhắc tới Kiều Vũ Vi, Hàn Thừa Nghị có chút do dự, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt.
Hàn Thừa Nghị trịnh trọng lắc đầu: "Hết cách rồi, không quản được nhiều như vậy, anh chỉ biết là, hiện tại anh muốn cưới em, em chạy trốn anh, làm loạn với anh, anh không thể chịu được nữa, chỉ có đem rước em về nhà, khắc tên em vào sổ đỏ nhà anh mới có thể yên tâm."
"Nhưng, Kiều Vũ Vi làm sao bây giờ?" Nhạc Tuyết Vi bĩu môi, cau mày.
Anh thì không sao, nhưng Nhạc Tuyết Vi vẫn cảm thấy không yên lòng, Thừa Nghị cùng Kiều Vũ Vi, hai người đã đến bước bàn luận việc kết hôn rồi. Phá hoại tình cảm của người khác, là tội lỗi tối kỵ của Nhạc Tuyết Vi cô.
"Nha đầu ngốc, đây là việc anh muốn giải quyết, em chỉ cần trả lời anh, có nguyện ý gả vào nhà họ Hàn, gả cho Hàn Thừa Nghị anh hay không?"
Nói rồi anh nâng em Nhạc Tuyết Vi, dịu dàng hôn lấy cô. Ánh chiều tà chiếu vào từ khe cửa sổ. Làm cho cả hai người mờ mịt, thần bí nhưng cũng giống như thuốc độc, Nhạc Tuyết Vi giấu những thổn thức trong lồng ngực mình, không kìm lòng được khẽ gật đầu: "Em đồng ý!"
Trong khoảnh khắc nghe được câu trả lời ấy, âm thanh mềm mại, ẩn tình đưa tình, Hàn Thừa Nghị nghĩ, dù cho có chết đuối trong đó anh cũng không hối hận.
Cái hôn triền miên nồng nhiệt của hai người, ôn nhu mà hung hăng, trằn trọc nhưng cũng bá đạo. Mang theo sự ngang ngược... Tất cả mọi thứ vào thời khắc ấy đều giống như thuốc phiện.
Thực Cốt Sủng Ái: Boss Quá Hung Mãnh
Tác giả: Diệp Vi Thư
280 chương | 378 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Giúp tôi nhận lấy nụ hôn này
Chương 2: 2: Vòi nước kỳ quái
Chương 3: 3: Chúng ta chia AA** đi!
Chương 4: 4: Đâu phải chỉ mắt mù
Chương 5: 5: Hiệu trưởng Kiều
Chương 6: 6: Video nụ hôn kịch tính
Chương 7: 7: Tính tình Tam Thiếu không tốt lắm
Chương 8: 8: Nụ hôn bá đạo mà cường thế
Chương 9: 9: Cho em hai lựa chọn
Chương 10: 10: Con không phải con hoang
Chương 11: 11: Tổng giám đốc tập đoàn D•S
Chương 12: 12: Chui đầu vào lưới
Chương 13: 13: Tôi chính là cố ý
Chương 14: 14
Chương 15: 15: Cô gái trong lòng anh
Chương 16: 16: Anh ta có gì đáng để em yêu thích
Chương 17: 17: Lặp lại chiêu cũ
Chương 18: 18: Làm hòa
Chương 19: 19: Gặp phải cảnh ngộ bị ép trả nợ
Chương 20: 20: Rơi vào bẫy
Chương 21: 21: Đường cùng
Chương 22: 22: Không còn lựa chọn nào khác
Chương 23: 23: Một lần một vạn
Chương 24: 24: Cô gái mới tỉnh dậy
Chương 25: 25: Ảnh chụp con gái
Chương 26: 26: Ông bắt nhầm người rồi
Chương 27: 27: Trách nhầm người
Chương 28: 28: Vì em mà bị thương
Chương 29: 29: Cái gọi là gặp dịp thì chơi
Chương 30: 30: Bị Hàn Thiên Lỗi hôn
Chương 31: 31: Hơn bốn tháng
Chương 32: 32: Tôi có thể chứ
Chương 33: 33: Tim đập vì Ai nhanh hơn
Chương 34: 34: Thêm nguyên liệu vào nước trái cây
Chương 35: 35: Tiểu Tuyết và Thừa Nghị
Chương 36: 36: Bà ngoại bị bệnh
Chương 37: 37: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi
Chương 38: 38: Nhận rõ thân phận
Chương 39: 39: Sự cố ngoài ý muốn ở ”Ẩn Hồ”
Chương 40: 40: Có chỗ không ổn
Chương 41: 41: Giống như nghiêm túc
Chương 42: 42: Cảnh cáo không chút sáng tạo!
Chương 43: 43: Chỉ có một mình cô
Chương 44: 44: Cuộc chiến 10 năm trước
Chương 45: 45: Cô được tự do
Chương 46: 46: Kiều Vũ Vi trở lại
Chương 47: 47: Anh là Broadband sao?
Chương 48: 48: Ôm Hàn Thiên Lỗi
Chương 49: 49: Sổ ghi chép của Nhạc Tuyết Vi
Chương 50: 50: Và Tôi mãi mãi yêu em
Chương 51: 51: Em thử làm lại một lần nữa xem
Chương 52: 52: Người đàn ông khác
Chương 53: 53: Bà cô này là ai?
Chương 54: 54: Tuyệt đối không buông tay
Chương 55: 55: Là Kiều Vũ Vi nào?
Chương 56: 56: Đoạt lại những gì thuộc về cô
Chương 57: 57: Quản ông ta là cha ai
Chương 58: 58: Em theo Kiều Vạn Đông
Chương 59: 59: Không hề Có ý niệm
Chương 60: 60: Vì Em vung tiền như rác
Chương 61: 61: Chỉ có một A Từ
Chương 62: 62: Tranh giành lễ phục
Chương 63: 63: Thực sự bị bệnh
Chương 64: 64: Kế sách và đối sách
Chương 65: 65: Váy Khảm kim cương
Chương 66: 66: Song long song phượng
Chương 67: 67: Làm như không thấy
Chương 68: 68: Nhạc Tuyết Vi đi xem mắt?
Chương 69: 69: Cho em vừa lòng
Chương 70: 70: Em thích anh như vậy
Chương 71: 71: Đêm nay không quay về
Chương 72: 72: Để cho tôi kiểm tra
Chương 73: 73: Tam Thiếu đen mặt
Chương 74: 74: Cô ấy là tốt nhất
Chương 75: 75: Két bảo hiểm
Chương 76: 76: Ngày giỗ của Hàn Thừa Kiên
Chương 77: 77: ‘Khóa bình an’
Chương 78: 78: Sung quân’ Ẩn Hồ’
Chương 79: 79: Cùng ai ôm ấp
Chương 80: 80: Không cho phép gọi như vậy
Chương 81: 81: Anh hùng trong giấc mơ
Chương 82: 82: Tiểu Tuyết đang đợi anh
Chương 83: 83: Yên tĩnh ôm nhau
Chương 84: 84: Thiết kế âm mưu hãm hại
Chương 85: 85: Anh không tin cô
Chương 86: 86: Bản tính khó dời
Chương 87: 87: Đuổi theo và bị đuổi theo
Chương 88: 88: Lần đầu tất cả gặp mặt
Chương 89: 89: Hai cái tát
Chương 90: 90: Hàn Thiên Lỗi thông báo
Chương 91: 91: Trở lại khởi điểm
Chương 92: 92: Vậy cũng không cho đi
Chương 93: 93
Chương 94: 94: Đưa cô ta ra nước ngoài
Chương 95: 95: Cô ta mới đúng là bé gái kia
Chương 96: 96: Vì cô ta mà thả cô đi
Chương 97: 97: Bạn trai mới
Chương 98: 98: Nửa đêm bị bắt cóc
Chương 99: 99: Anh không thể vào
Chương 100: 100: Ghen tỵ khiến cho anh điên cuồng
Chương 101: 101: Gia hứa cho cậu chọn người của gia
Chương 102: 102: Người trong lòng chạy
Chương 103: 103: Vì yêu mà chiến
Chương 104: 104: Bọn họ có phải bị ngốc không?
Chương 105: 105: Rút số
Chương 106: 106: Em số nào thì tôi số nấy
Chương 107: 107: Cho chocolate “bay” (*) gặp quỷ
Chương 108: 108: Ai da, thật quá liều lĩnh!
Chương 109: 109: Mở chén so lớn nhỏ
Chương 110: 110: Hai tỷ, ai lên?
Chương 111: 111: Em bảo anh đi đâu
Chương 112: 112: Trận chiến
Chương 113: 113: Tiểu thiếu gia của Biên gia
Chương 114: 114: Tiểu Tuyết nói dối
Chương 115: 115: Gien di truyền trong nhà
Chương 116: 116: Động tay động chân
Chương 117: 117: Ở lại nước A
Chương 118: 118: Một đôi bích nhân
Chương 119: 119: Tiệc cưới gặp bạn cũ
Chương 120: 120: Dại dột cũng có thể
Chương 121: 121: Tiểu Tuyết mất tích
Chương 122: 122: Nút thắt phiền toái
Chương 123: 123: Chán sống
Chương 124: 124: Tiểu bảo bối của anh
Chương 125: 125: Lại cùng một chỗ
Chương 126: 126: Muốn đi đâu?
Chương 127: 127: Bay đi nước C
Chương 128: 128: Bộ dáng nhà tư bản
Chương 129: 129: Tình huống này là như thế nào?
Chương 130: 130: Ra mắt con dâu xinh đẹp
Chương 131: 131: Hạnh phúc tới bất ngờ
Chương 132: 132: Đây là sự thật
Chương 133: 133: Chúng ta kết hôn rồi
Chương 134: 134: Lý lẽ bất di bất dịch
Chương 135: 135: Hàn gia cái gì cũng có, chỉ người là không có
Chương 136: 136: Hàn tam thiếu phu nhân
Chương 137: 137: Sẵn sàng ngả bài
Chương 138: 138: Kiều Vũ Vi xảy ra chuyện
Chương 139: 139: Nhớ đến tận xương
Chương 140: 140: Lừa gạt
Chương 141: 141: Tiểu Tuyết trở lại
Chương 142: 142: Bà không có tư cách quản tôi
Chương 143: 143: Ném không hết phiền toái
Chương 144: 144: Ngoài ý muốn phát hiện
Chương 145: 145: Kiều Vạn Đông thoải mái
Chương 146: 146: Ba sẽ sống lâu trăm tuổi
Chương 147: 147: Ngã lầu
Chương 148: 148: Là bà hại ba
Chương 149: 149: Chị em cùng cha khác mẹ
Chương 150: 150: Trận đầu tiên: Bại
Chương 151: 151: Lấy cái chết để ép buộc
Chương 152: 152: Mặt lạnh, tâm càng lạnh hơn
Chương 153: 153: Anh hối hận sao?
Chương 154: 154: Liên tục gặp khó khăn
Chương 155: 155: Sóng trước chưa lặng, sóng sau đã tới
Chương 156: 156: Bệnh của Kiều Vũ Vi
Chương 157: 157: Khang Tuệ Trân kỳ lạ
Chương 158: 158: Két sắt trống không
Chương 159: 159: Mặt dày vô sỉ
Chương 160: 160: Nghèo đến vậy
Chương 161: 161: Chuẩn bị hẹn hò
Chương 162: 162: Ở trước mặt anh không quan trọng
Chương 163: 163: Snow rose
Chương 164: 164: Càng thêm mâu thuẫn
Chương 165: 165: Sự thật bày ở trước mắt
Chương 166: 166: Tôi không làm được
Chương 167: 167: Làm cho người ta chán ghét
Chương 168: 168: Luyến tiếc tiểu tuyết
Chương 169: 169: Giấy thỏa thuận ly hôn
Chương 170: 170: Anh khiến cho tôi buồn nôn
Chương 171: 171: Ảnh chụp phong ba
Chương 172: 172: Ngọn lửa ghen ghét
Chương 173: 173: Không giống dạ dày không tốt
Chương 174: 174: Mang thai ba tuần
Chương 175: 175: Cho thêm một cơ hội
Chương 176: 176: Em chỉ thích anh
Chương 177: 177: Thân thế ti tiện
Chương 178: 178: Đây là không có đạo đức
Chương 179: 179: Lời trăng trối chưa trọn vẹn
Chương 180: 180: Tô Nhạc Quân đến
Chương 181: 181: Bỏ đứa bé đi
Chương 182: 182: Hắn không thích cô đến như vậy đâu!
Chương 183: 183: Vừa động tình liền thương tình
Chương 184: 184: Dấu hiệu sinh non
Chương 185: 185: Loại rác rưởi này
Chương 186: 186: Không phải không tàn nhẫn
Chương 187: 187: Anh ấy không tới
Chương 188: 188: Tô Nhạc Quân ám chỉ
Chương 189: 189: Giữ đứa bé
Chương 190: 190: Chặt tay đổi mạng
Chương 191: 191: Lòng hóa tro bụi
Chương 192: 192: Giả mù sa mưa
Chương 193: 193: Kiều Vạn Đông tỉnh lại
Chương 194: 194: Cha vợ - Con rể
Chương 195: 195: Xem ai dám động vào cô ấy
Chương 196: 196: Tai nạn xe cộ cùng soái ca
Chương 197: 197: Sevin văn nhã
Chương 198: 198: Chuyện này không phải sự thật
Chương 199: 199: Không phải còn chưa ký tên sao
Chương 200: 200: Anh vì Kiều Vũ Vi như vậy
Chương 201: 201: Âm mưu bí mật giết hại
Chương 202: 202: Cuộc tìm kiếm trên hải đảo
Chương 203: 203: Cắt máu uống
Chương 204: 204: Cực kỳ nguy hiểm
Chương 205: 205: Ngàn cân treo sợi tóc
Chương 206: 206: Lời thề ứng nghiệm
Chương 207: 207: Lệnh giết chết
Chương 208: 208: Một vòng tuần hoàn
Chương 209: 209: Gặp phụ huynh
Chương 210: 210: Xem mặt
Chương 211: 211: Bảng khảo hạch trống không
Chương 212: 212: Rất khiêm tốn
Chương 213: 213: Thả người xuống biển
Chương 214: 214: Cô ấy không nhận anh
Chương 215: 215: Tôi không phải cô ấy
Chương 216: 216: Cô sợ anh
Chương 217: 217: Kế hoạch Đông Giao Mall
Chương 218: 218: Ngoan ngoãn chờ anh
Chương 219: 219: Tức chết anh
Chương 220: 220: Nhận nhầm tình địch
Chương 221: 221: Bạn trai Tiểu Tuyết
Chương 222: 222: Giao chiến hết sức căng thẳng
Chương 223: 223: Hiểu lầm dần dần sâu
Chương 224: 224: Cùng ăn tối
Chương 225: 225: Ghen gì chứ
Chương 226: 226: Ở hiền gặp lành, ác giả ác báo
Chương 227: 227: Đừng không nói lí như vậy
Chương 228: 228: Gõ sai cửa phòng
Chương 229: 229: Một số lời không thể nói
Chương 230: 230: Không cần khen thưởng
Chương 231: 231: Lòng bắt đầu dao động
Chương 232: 232: Anh có nói là em à?
Chương 233: 233: Không có tư cách ủy khuất
Chương 234: 234: Khi nào chịu yêu
Chương 235: 235: Tin tưởng và lừa dối
Chương 236: 236: Bí mật bị che dấu
Chương 237: 237: Chị em gặp nhau
Chương 238: 238: Ngày đính hôn
Chương 239: 239: Người nào giả quỷ phá rối?
Chương 240: 240: Hai đứa nhóc sinh đôi
Chương 241: 241: Rơi vào tay ai
Chương 242: 242: Quất roi
Chương 243: 243: Không thể để cô ấy mạo hiểm
Chương 244: 244: Bà xã thật đáng yêu
Chương 245: 245: Kế hoạch chạy trốn điên cuồng
Chương 246: 246: Muốn chết cùng chết
Chương 247: 247: Tam thiếu làm cái quỷ gì?
Chương 248: 248: Chúng ta là của nhau
Chương 249: 249: Từng có hai người bạn gái
Chương 250: 250: Động tác của kẻ địch
Chương 251: 251: Tìm kiếm cùng chiến tranh lạnh
Chương 252: 252: Nguy cơ bốn phía
Chương 253: 253: Em thích anh
Chương 254: 254: Bại lộ
Chương 255: 255: Đính hôn không thể hủy bỏ
Chương 256: 256: Nghi ngờ sao chép bản vẽ
Chương 257: 257: Đại bảo Tiểu bảo
Chương 258: 258: Sắp tới đính hôn
Chương 259: 259: Hào môn gièm pha
Chương 260: 260: Người phụ nữ không biết xấu hổ
Chương 261: 261: Kiên quyết phản đối
Chương 262: 262: Đáng tiếc
Chương 263: 263: Quyết định của Hàn phu nhân
Chương 264: 264: Vẫn là muốn cứu cô ấy
Chương 265: 265: Cấy ghép gan
Chương 266: 266: Phủ tổng thống
Chương 267: 267: Trộm máu
Chương 268: 268: Ly miêu tráo Thái tử
Chương 269: 269: Gặp riêng
Chương 270: 270: Mời cô đi một chuyến
Chương 271: 271: Không sợ uy hiếp
Chương 272: 272: Cháu đồng ý với ngài
Chương 273: 273: Nơi này không có cô
Chương 274: 274: Đứa nhỏ gặp chuyện không may
Chương 275: 275: Không ai giúp đỡ
Chương 276: 276: Viên Hi Lãng mất tích
Chương 277: 277: Là ba sao?
Chương 278: 278: Dẫn con trai về Đế Đô
Chương 279: 279: Tránh không gặp
Chương 280: 280: Chỉ có thể phụ anh
Không tìm thấy chương nào phù hợp