Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 252
Cập nhật: 18 hours ago
|
~10 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lương Phi Phàm có chút bất ngờ. Chuyện này anh không biết chút nào, có điều nghĩ tới cũng không quá lạ. Sở Úy Dạ tới nước Anh muốn thần không biết quỷ không hay, không để cho mình biết thì cũng không phải là chuyện khó khăn.
Sở Úy Dạ đốt cho mình một điếu thuốc, kẹp ở giữa ngón tay, nhìn Lương Phi Phàm qua màn khói mù: “Thật ra thì tôi rất không cam lòng cho nên ngàn dặm cũng chạy tới hỏi cô ấy, rốt cuộc anh có điều gì? Cùng chung một chỗ với anh khổ cực như vậy, phải chịu đựng nhiều như vậy, tại sao hết lần này tới lần khác vẫn lựa chọn anh? Cô ấy nói với tôi, thật ra anh cũng không dễ dàng. Cô ấy nói đời này cô ấy cũng chỉ còn có một con đường, cuối con đường kia chính là Lương Phi Phàm anh, cô ấy không thể bỏ anh…”
“Tôi có lúc rất ghen tị, thật ra anh cái gì cũng có thể làm thành công, nhưng thành công nhất chính là khiến Bạch Lộ quyết một lòng yêu anh như vậy. Cô ấy giải thích với tôi, khi trước mẹ cô ấy xảy ra tai nạn rõ ràng là mẹ anh gây ra nhưng cô ấy vẫn như cũ nguyện ý đứng trên lập trường của anh, vì anh mà lui bước, vì anh mà tạm thời nhân nhượng…”
“Biết tại sao tôi hợp tác với anh không? Không phải vì tôi muốn đánh Diệp Tử Kiệt. Ở thành phố A, Diệp thị cho dù là ngồi vào vị trí long đầu lão đại cũng không ảnh hưởng tới Viễn Đông, huống chi nếu như liên kết với hắn để đánh anh chưa chắc không phải là một lựa chọn tốt hơn. Dĩ nhiên tôi cũng không làm vì anh, tôi chỉ vì cô ấy.”
Sở Úy Dạ híp mắt lại, búng tay phủi tro thuốc lá, sâu trong đáy mặt thoáng qua một tia thư thái: “Những lời này nói cho anh là muốn nói anh rất may mắn, ít nhất bây giờ cô ấy vẫn còn ở bên cạnh anh. Diệp thị bên kia cơ bản đã nằm trong lòng bàn tay chúng ta, tôi biết Diệp Lan đã xảy ra chuyện, có lẽ cuối cùng cũng không có kết quả tốt gì. Cho nên lần này tốt nhất anh giữ kĩ cô ấy, nếu không ngay cả tôi cũng sẽ không cho anh thêm cơ hội.”
Thật ra thì lựa chọn nói cho anh ta những chuyện này cũng chỉ vì giữ cho mình một tia niệm tưởng sau cùng, dĩ nhiên cũng hy vọng cô ấy thật sự có thể hạnh phúc.
Gần đây làm việc thiện quá nhiều cho nên trái tim lạnh lùng trước sau như một kia dường như đã trở nên mềm mại hơn.
Anh đã từng có yêu, cũng có lẽ bây giờ vẫn là yêu, hoặc là tương lai vẫn sẽ yêu như cũ, cô ấy không cho mình một tia tình cảm nào nhưng cô ấy đã dạy mình như thế nào là yêu một người.
Sở Úy Dạ cười khổ trong lòng, có lẽ hiền lành cũng thật sự không có gì không tốt, ít nhất khiến cho người ta giữ được bình tĩnh.
“Lần này tôi tới là bên mua xảy ra chút vấn đề, vừa vặn có một hợp đồng cần đích thân tôi ký cho nên tôi thuận đường đến tìm anh. Có điều tôi có thể chờ đến tối sẽ gặp lại anh, hoặc là anh xong việc thì gọi điện cho tôi.” Bóp tắt nửa điếu thuốc trong tay rồi vứt vào thùng ráng, hai tay Sở Úy Dạ nhét vào trong túi, miệng khẽ nhếch lên một cái: “Lương tổng, chuyện lần này chúng ta bố trí gần một năm, không sai biệt lắm có thể thu lưới rồi. Đừng quên chuyện anh đã đồng ý với tôi.”
***
Bạch Lộ chải tóc, đưa tay chỉnh chút trang phục trên người. Chiếc váy nửa người màu tím, phía trên là một áo sơ mi trắng, còn có một chiếc áo len màu tím tạo thành một bộ hoàn chỉnh, rất trang nhã, là kiểu cô thích, cũng rất vừa với cô.
Hắn là Lương Phi Phàm tự mình chọn quần áo, ngón tay Bạch Lộ trắng nõn v**t v* cổ áo của mình, chốc lát sau mới thả tay xuống.
Nhìn mình trong kính, mắt có chút thất thần, cô nhớ tối hôm qua cùng anh cảm xúc mạnh mẽ nhưng đột nhiên lại nghĩ tới Diệp Lan mới vừa rồi, trong lòng chỉ còn chua xót cùng khổ sở.
Cửa phòng rửa tay bỗng nhiên bị đẩy ra, người đàn ông cao lớn xuất hiện. Anh bước đi tới về phía cô, ánh mắt hai người trong gương nhìn vào nhau, chỉ chốc lát Bạch Lộ rời mắt đi như không có chuyện gì. Cô vừa mới quay người thì anh liền nhích lại, hai cánh tay đưa ra giữ người Bạch Lộ, đem cô giam cầm trong phạm vi của mình.
“Rất đẹp.”
Miệng Lương Phi Phàm đến gần Bạch Lộ, môi chạm vào khóe miệng Bạch Lộ, không hôn một cái nhưng lúc nói chuyện h*m m**n đàn ông kia lại thổi bùng trong anh.
“Em mặc màu tím đặc biệt dễ nhìn, anh cũng biết em mặc bộ này chắc chắn sẽ đẹp nhưng sau khi em mặc vào so với anh tưởng tượng còn đẹp hơn.”
“...”
Bạch Lộ không muốn khí tức của anh chui vào tim mình không chút kiêng kỵ như vậy, cô theo bản năng nín thở, nghiêng đầu tránh anh, nheo mắt nói: “Đi ra!”
“Bạch Lộ…”
“Tôi đã bảo anh đi ra!”
“...”
Lương Phi Phàm vẫn không nhúc nhích, hai tay giữ cô cũng không buông ra, Bạch Lộ vẫn luôn hơi ngửa đầu về phía sau, dĩ nhiên là cố hết sức. Cô đợi một hồi thấy người đàn ông này vẫn không có động tĩnh gì, lại là giận không có chỗ bộc phát… Anh là định làm gì?
Bạch Lộ nghiến răng lại, càng tức giận hơn: “Lương Phi Phàm, tôi bảo anh đi ra!”
“Ừ.” Anh hừ một tiếng không yên lòng, con ngươi đen láy vẫn như cũ nhìn cô không chớp mắt, người cũng không nhúc nhích dù chỉ nửa phân.
Bạch Lộ: “...”
“Đi ra mau!”
“Bạch Lộ, một năm trước em nói gì với Sở Úy Dạ ở nước anh, bây giờ em còn nhớ không?”
Lương Phi Phàm bỗng nhiên đi tới một bước, thân thể vốn đã rất gần nhau lúc này dính sát vào nhau.
Trái tim Bạch Lộ run lên, mặt thoáng hiện vẻ bối rối, nhưng rất nhanh cô trấn tĩnh lại, mím môi nói: “Một năm trước? Lương tổng, anh nói chuyện một năm trước sao? Một năm qua tôi đã làm rất nhiều chuyện, lúc này anh hỏi tôi thật không nhớ rõ.”
Lương Phi Phàm cau mày: “Đừng gọi anh là Lương tổng, gọi tên anh!”
“Dựa vào cái gì phải gọi tên anh?”
- --
Sant: Còn bao nhiêu bạn theo dõi truyện này nhỉ?
Sở Úy Dạ đốt cho mình một điếu thuốc, kẹp ở giữa ngón tay, nhìn Lương Phi Phàm qua màn khói mù: “Thật ra thì tôi rất không cam lòng cho nên ngàn dặm cũng chạy tới hỏi cô ấy, rốt cuộc anh có điều gì? Cùng chung một chỗ với anh khổ cực như vậy, phải chịu đựng nhiều như vậy, tại sao hết lần này tới lần khác vẫn lựa chọn anh? Cô ấy nói với tôi, thật ra anh cũng không dễ dàng. Cô ấy nói đời này cô ấy cũng chỉ còn có một con đường, cuối con đường kia chính là Lương Phi Phàm anh, cô ấy không thể bỏ anh…”
“Tôi có lúc rất ghen tị, thật ra anh cái gì cũng có thể làm thành công, nhưng thành công nhất chính là khiến Bạch Lộ quyết một lòng yêu anh như vậy. Cô ấy giải thích với tôi, khi trước mẹ cô ấy xảy ra tai nạn rõ ràng là mẹ anh gây ra nhưng cô ấy vẫn như cũ nguyện ý đứng trên lập trường của anh, vì anh mà lui bước, vì anh mà tạm thời nhân nhượng…”
“Biết tại sao tôi hợp tác với anh không? Không phải vì tôi muốn đánh Diệp Tử Kiệt. Ở thành phố A, Diệp thị cho dù là ngồi vào vị trí long đầu lão đại cũng không ảnh hưởng tới Viễn Đông, huống chi nếu như liên kết với hắn để đánh anh chưa chắc không phải là một lựa chọn tốt hơn. Dĩ nhiên tôi cũng không làm vì anh, tôi chỉ vì cô ấy.”
Sở Úy Dạ híp mắt lại, búng tay phủi tro thuốc lá, sâu trong đáy mặt thoáng qua một tia thư thái: “Những lời này nói cho anh là muốn nói anh rất may mắn, ít nhất bây giờ cô ấy vẫn còn ở bên cạnh anh. Diệp thị bên kia cơ bản đã nằm trong lòng bàn tay chúng ta, tôi biết Diệp Lan đã xảy ra chuyện, có lẽ cuối cùng cũng không có kết quả tốt gì. Cho nên lần này tốt nhất anh giữ kĩ cô ấy, nếu không ngay cả tôi cũng sẽ không cho anh thêm cơ hội.”
Thật ra thì lựa chọn nói cho anh ta những chuyện này cũng chỉ vì giữ cho mình một tia niệm tưởng sau cùng, dĩ nhiên cũng hy vọng cô ấy thật sự có thể hạnh phúc.
Gần đây làm việc thiện quá nhiều cho nên trái tim lạnh lùng trước sau như một kia dường như đã trở nên mềm mại hơn.
Anh đã từng có yêu, cũng có lẽ bây giờ vẫn là yêu, hoặc là tương lai vẫn sẽ yêu như cũ, cô ấy không cho mình một tia tình cảm nào nhưng cô ấy đã dạy mình như thế nào là yêu một người.
Sở Úy Dạ cười khổ trong lòng, có lẽ hiền lành cũng thật sự không có gì không tốt, ít nhất khiến cho người ta giữ được bình tĩnh.
“Lần này tôi tới là bên mua xảy ra chút vấn đề, vừa vặn có một hợp đồng cần đích thân tôi ký cho nên tôi thuận đường đến tìm anh. Có điều tôi có thể chờ đến tối sẽ gặp lại anh, hoặc là anh xong việc thì gọi điện cho tôi.” Bóp tắt nửa điếu thuốc trong tay rồi vứt vào thùng ráng, hai tay Sở Úy Dạ nhét vào trong túi, miệng khẽ nhếch lên một cái: “Lương tổng, chuyện lần này chúng ta bố trí gần một năm, không sai biệt lắm có thể thu lưới rồi. Đừng quên chuyện anh đã đồng ý với tôi.”
***
Bạch Lộ chải tóc, đưa tay chỉnh chút trang phục trên người. Chiếc váy nửa người màu tím, phía trên là một áo sơ mi trắng, còn có một chiếc áo len màu tím tạo thành một bộ hoàn chỉnh, rất trang nhã, là kiểu cô thích, cũng rất vừa với cô.
Hắn là Lương Phi Phàm tự mình chọn quần áo, ngón tay Bạch Lộ trắng nõn v**t v* cổ áo của mình, chốc lát sau mới thả tay xuống.
Nhìn mình trong kính, mắt có chút thất thần, cô nhớ tối hôm qua cùng anh cảm xúc mạnh mẽ nhưng đột nhiên lại nghĩ tới Diệp Lan mới vừa rồi, trong lòng chỉ còn chua xót cùng khổ sở.
Cửa phòng rửa tay bỗng nhiên bị đẩy ra, người đàn ông cao lớn xuất hiện. Anh bước đi tới về phía cô, ánh mắt hai người trong gương nhìn vào nhau, chỉ chốc lát Bạch Lộ rời mắt đi như không có chuyện gì. Cô vừa mới quay người thì anh liền nhích lại, hai cánh tay đưa ra giữ người Bạch Lộ, đem cô giam cầm trong phạm vi của mình.
“Rất đẹp.”
Miệng Lương Phi Phàm đến gần Bạch Lộ, môi chạm vào khóe miệng Bạch Lộ, không hôn một cái nhưng lúc nói chuyện h*m m**n đàn ông kia lại thổi bùng trong anh.
“Em mặc màu tím đặc biệt dễ nhìn, anh cũng biết em mặc bộ này chắc chắn sẽ đẹp nhưng sau khi em mặc vào so với anh tưởng tượng còn đẹp hơn.”
“...”
Bạch Lộ không muốn khí tức của anh chui vào tim mình không chút kiêng kỵ như vậy, cô theo bản năng nín thở, nghiêng đầu tránh anh, nheo mắt nói: “Đi ra!”
“Bạch Lộ…”
“Tôi đã bảo anh đi ra!”
“...”
Lương Phi Phàm vẫn không nhúc nhích, hai tay giữ cô cũng không buông ra, Bạch Lộ vẫn luôn hơi ngửa đầu về phía sau, dĩ nhiên là cố hết sức. Cô đợi một hồi thấy người đàn ông này vẫn không có động tĩnh gì, lại là giận không có chỗ bộc phát… Anh là định làm gì?
Bạch Lộ nghiến răng lại, càng tức giận hơn: “Lương Phi Phàm, tôi bảo anh đi ra!”
“Ừ.” Anh hừ một tiếng không yên lòng, con ngươi đen láy vẫn như cũ nhìn cô không chớp mắt, người cũng không nhúc nhích dù chỉ nửa phân.
Bạch Lộ: “...”
“Đi ra mau!”
“Bạch Lộ, một năm trước em nói gì với Sở Úy Dạ ở nước anh, bây giờ em còn nhớ không?”
Lương Phi Phàm bỗng nhiên đi tới một bước, thân thể vốn đã rất gần nhau lúc này dính sát vào nhau.
Trái tim Bạch Lộ run lên, mặt thoáng hiện vẻ bối rối, nhưng rất nhanh cô trấn tĩnh lại, mím môi nói: “Một năm trước? Lương tổng, anh nói chuyện một năm trước sao? Một năm qua tôi đã làm rất nhiều chuyện, lúc này anh hỏi tôi thật không nhớ rõ.”
Lương Phi Phàm cau mày: “Đừng gọi anh là Lương tổng, gọi tên anh!”
“Dựa vào cái gì phải gọi tên anh?”
- --
Sant: Còn bao nhiêu bạn theo dõi truyện này nhỉ?
Tổng Tài Bá Đạo Giành Vợ Yêu
Tác giả: Thủy Ti Liễu
322 chương | 133 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Một đêm mơ hồ
Chương 2: 2: Tôi đã có con với anh ấy
Chương 3: 3: Cô sao không thể biết Lương Phi Phàm
Chương 4: 4: Anh mãi mãi cũng không thể quay đầu
Chương 5: 5: Cúi đầu mà sống
Chương 6: 6: Chĩa mũi nhọn
Chương 7: 7: Cô thật sự không kiềm chế được
Chương 8: 8: Cô muốn tôi trừng phạt cô như thế nào
Chương 9: 9: Làm thư kí riêng của tôi
Chương 10: 10: Bốn người gặp nhau
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Trước kia em vẫn gọi anh là Phi Phàm
Chương 223: 223
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Không tìm thấy chương nào phù hợp