Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 253
Cập nhật: 18 hours ago
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Sao, bằng việc tối qua chúng ta lên giường sao? Nhưng Lương tổng, có lẽ anh không biết nhỉ, vừa rồi người vợ hợp pháp của anh đích thân tới bắt gian, chẳng qua vận khí của anh không tệ, vừa lúc anh không có ở đây, còn tôi thì lại xui xẻo!”
Bạch Lộ hít sâu một hơi, đột nhiên ngẩng đầu đem gò má bị đánh của mình đưa tới trước mặt anh, đưa tay chỉ, cười nhạt: “Thấy không? Cô ta cho tôi một bạt tai, còn khiến đầu tôi trầy trụa, chỉ bằng như vậy tôi hẳn nên gọi anh một tiêng Lương Phi Phàm sao? Hay là… bằng những tên thân mật khác?”
“...”
Lương Phi Phàm giơ tay giữ lấy cằm cô, tròng mắt nheo lại cẩn thận quan sát mặt cô, quả nhiên là sưng một bên, vừa rồi anh cũng không nhìn kỹ cho nên không phát hiện. Ngón tay thon dài đưa tay vén tóc trên trán lên, quả nhiên đúng thật bị trầy da, còn có vệt máu.
“Diệp Lan tới? Chuyện khi nào?”
Giọng Lương Phi trở nên lạnh lùng đi mấy phần, suy nghĩ một chút rồi đưa tay kéo tay cô, đi ra ngoài: “Trước hết đi bệnh viện, trên đường đi từ từ nói anh nghe.”
Bạch Lộ giằng tay ra khỏi tay anh, giọng ngang ngạnh nói: “Là đáng đời tôi, tôi đáng bị coi khinh, tại sao tôi lại lên giường với một người đàn ông đã có vợ? Bị đánh cũng là đáng đợi. Đến bệnh viện cũng không phiền tới Lương tổng, chỉ cần anh đừng xuất hiện trước mặt tôi là tôi đã cảm ơn trời đất.”
Cô nói xong liền vượt qua Lương Phi Phàm, đi tới cửa.
Cô vừa mới đi hai bước cổ tay đã bị người níu lại, lần nữa cơ thể cô dính sát vào thân thể cao lớn của Lương Phi Phàm. Anh đưa tay giữa hai vai cô, cô giãy giụa, anh liền đưa tay giữ chặt eo, giọng trầm thấp chân tâm thật ý, có thể tưởng tượng ra được cô bị Diệp Lan đánh khiến anh có bao nhiêu không thoải mái.
“Thật xin lỗi, anh không biết Diệp Lan sẽ đến, anh không biết chỗ nào có vấn đề, cô ta hẳn không biết anh ở chỗ này mới đúng. Anh thật…”
“Thì sao?”
Bạch Lộ cười khan ngắt lời Lương Phi Phàm, trong lòng cô bây giờ đầy nóng giận: “Anh không biết vợ anh sẽ đến cho nên anh mới c** q**n áo của tôi, cùng tôi lên giường? Vụng trộm vui sướng? Lương tổng, giờ anh đang có vợ lại đường lên giường với vợ cũ hẳn rất khoái trá? Nhưng tôi phải nói cho anh biết, tôi không thích! Tôi ghê tởm! Buông tôi ra!”
“Em nhất định phải nói lời khó nghe như vậy sao?”
“Khó nghe Chuyện chúng ta làm chẳng lẽ không phải càng khó trông sao?”
“...”
“Buông tôi ra!”
Bạch Lộ gằn giọng, đẩy Lương Phi Phàm ra. Thật ra cũng chỉ là anh buông lỏng tay, nhìn mắt cô đầy sự bài xích kiên định, Lương Phi Phàm rất hiểu người phụ nữ quật cường này, lúc này nói nhiều với cô thì có lẽ sẽ chỉ khiến cô càng nói thêm những lời đau ngói đâm vào anh, đến cuối cùng anh sợ mình sẽ mất khống chế.
Càng nói càng cương chi bằng bây giờ để cho cô đi.
Cô đã về, tạm thời không thể rời khỏi thành phố C. Có lẽ chính cô cũng không biết hợp đồng ban đầu của cô có điều khoản không được rời khỏi LATI trước 3 năm, huống chi bây giờ hạng mục này đã khởi công, cô lại là người chịu trách nhiệm về thiết kế, cô còn có thể trốn đi đâu?
Nhưng còn Diệp Lan…
Cô ta thật không biết điều, lại còn chạy tới thành phố C này.
Ngón cái Lương Phi Phàm nhẹ xoa vào ngón trỏ, trong mắt thoáng một tia thâm độc. Nghe tiếng đóng cửa phòng của Bạch Lộ, anh khẽ thở dài một hơi, đưa tay bóp trán, lúc này mới móc ra một điếu thuốc, hít hai hơi rồi lấy điện thoại gọi cho Quan Triều.
“Khoảng thời gian này đồ thu thập được có thể đưa ra ngoài trước. Còn tôi ở thành phố C này, trợ lý của tôi có phải do chính cậu tìm?”
Không biết phía Quan Triều nói gì đó, sắc mặt Lương Phi Phàm càng ngày càng khó nhìn, chỉ chốc lát sau môi anh khẽ trầm xuống: “Được rồi, ngay mai xử chuyện kia một chút rồi tới thành phố C một chuyến.”
Cúp điện thoại, Lương Phi Phàm đứng sát cửa sổ khách sạn, từ vị trí này nhìn xuống vừa vặn có thể thấy cửa chính khách sạn. Con ngươi hung ác của anh nhìn thấy bóng người màu tím từ cửa khách sạn đi ra. Đứng một hồi, có một chiếc xe màu xanh dừng lại bên chân của cô, có người xuống mở cửa xe. Lương Phi Phàm nhìn thấy bóng người đàn ông quen thuộc kia, tròng mắt nheo lại, ánh mắt mềm mại khi thấy bóng người màu tím khi nãy lúc này nhanh chóng bị thay thế bởi sự lạnh lùng.
Giơ điếu thuốc bốc khói trong tay lên, nặng nề hít một hơi, Lương Phi Phàm xoay người dụi điếu thuốc trong gạt tàn thuốc lá, lại gọi cho Ôn Chiêu Nhân.
“Phải, là tôi. Không phải 2 giờ chiều có cuộc họp sao? … Bạch Lộ gọi cho anh xin nghỉ? Buổi chiều cô ấy sẽ không đi? Ừ, tôi biết, anh hãy gọi cho cô ấy nói phải đến trước 1 giờ, hơn nữa nội dung hôm nay tương đối quan trọng, không thể tới muộn.”
…
Khi Bạch Lộ thấy Sở Úy Dạ ở cửa khách sạn, cô không thấy ngạc nhiên chút nào.
Anh tự mình xuống xe, giúp cô mở cửa xe, cười yếu ớt hỏi cô: “Có nể mặt hay không? Ăn một bữa cơm được chứ?”
“Nể mặt.”
Bạch Lộ nhíu mày, lên xe. Sau khi cô lên xe mới liếc nhìn thời gian trên màn hình của xe, 12 giờ, 2 giờ còn phải họp.
“Sở Úy Dạ, 2 giờ tôi phải họp, lát nữa anh đưa tôi qua đó được không?”
“Không thành vấn đề.”
Sở Úy Dạ vừa lát xe vừa hỏi: “Từ khi trở về từ nước Anh vẫn luôn ở thành phố C?”
“Tôi cũng vừa mới trở về, chưa được mấy ngày.”
Sở Úy Dạ cười khẽ một tiếng, nghe cô nói đơn giản như vậy nhưng ít nhiều thấy được trong đó chút khổ sở: “Phải không? Về chưa được mấy ngày đã bị Lương Phi Phàm giăng lưới được. Đoán chừng anh ta đợi em đã quá lâu, một khắc cũng ngồi không yên.”
Trái tim Bạch Lộ khẽ run lên, cô ho nhẹ một tiếng, có chút lúng túng: “Sở Úy Dạ, ở trước mặt tôi đừng nhắc tới Lương Phi Phàm được không?”
“Vẫn còn giận anh ta? Thật ra thì anh ta…”
“Không phải tức giận.” Bạch Lộ hít sâu một hơi, ngắt lời Sở Úy Dạ, từng câu từng chữ nhẹ nhàng nói: “Chúng tôi đã ly dị, cũng không có quan hệ gì, bây giờ anh ta đã có vợ.”
Bàn tay nắm tay lái của Sở Úy Dạ khẽ bóp chặt một chút, anh nửa thật nửa đùa nói: “A? Như vậy có phải bây giờ anh đã có cơ hội?”
“...”
“Đừng lo lắng, anh chỉ đùa một chút mà thôi.”
- --
Sant: Dạo này mình hơi bận nên không đẩy nhanh được tiến độ dù biết các bạn hóng nhiều. Sắp tới thất nghiệp mình sẽ đăng nhiều hơn nha:-s.
Bạch Lộ hít sâu một hơi, đột nhiên ngẩng đầu đem gò má bị đánh của mình đưa tới trước mặt anh, đưa tay chỉ, cười nhạt: “Thấy không? Cô ta cho tôi một bạt tai, còn khiến đầu tôi trầy trụa, chỉ bằng như vậy tôi hẳn nên gọi anh một tiêng Lương Phi Phàm sao? Hay là… bằng những tên thân mật khác?”
“...”
Lương Phi Phàm giơ tay giữ lấy cằm cô, tròng mắt nheo lại cẩn thận quan sát mặt cô, quả nhiên là sưng một bên, vừa rồi anh cũng không nhìn kỹ cho nên không phát hiện. Ngón tay thon dài đưa tay vén tóc trên trán lên, quả nhiên đúng thật bị trầy da, còn có vệt máu.
“Diệp Lan tới? Chuyện khi nào?”
Giọng Lương Phi trở nên lạnh lùng đi mấy phần, suy nghĩ một chút rồi đưa tay kéo tay cô, đi ra ngoài: “Trước hết đi bệnh viện, trên đường đi từ từ nói anh nghe.”
Bạch Lộ giằng tay ra khỏi tay anh, giọng ngang ngạnh nói: “Là đáng đời tôi, tôi đáng bị coi khinh, tại sao tôi lại lên giường với một người đàn ông đã có vợ? Bị đánh cũng là đáng đợi. Đến bệnh viện cũng không phiền tới Lương tổng, chỉ cần anh đừng xuất hiện trước mặt tôi là tôi đã cảm ơn trời đất.”
Cô nói xong liền vượt qua Lương Phi Phàm, đi tới cửa.
Cô vừa mới đi hai bước cổ tay đã bị người níu lại, lần nữa cơ thể cô dính sát vào thân thể cao lớn của Lương Phi Phàm. Anh đưa tay giữa hai vai cô, cô giãy giụa, anh liền đưa tay giữ chặt eo, giọng trầm thấp chân tâm thật ý, có thể tưởng tượng ra được cô bị Diệp Lan đánh khiến anh có bao nhiêu không thoải mái.
“Thật xin lỗi, anh không biết Diệp Lan sẽ đến, anh không biết chỗ nào có vấn đề, cô ta hẳn không biết anh ở chỗ này mới đúng. Anh thật…”
“Thì sao?”
Bạch Lộ cười khan ngắt lời Lương Phi Phàm, trong lòng cô bây giờ đầy nóng giận: “Anh không biết vợ anh sẽ đến cho nên anh mới c** q**n áo của tôi, cùng tôi lên giường? Vụng trộm vui sướng? Lương tổng, giờ anh đang có vợ lại đường lên giường với vợ cũ hẳn rất khoái trá? Nhưng tôi phải nói cho anh biết, tôi không thích! Tôi ghê tởm! Buông tôi ra!”
“Em nhất định phải nói lời khó nghe như vậy sao?”
“Khó nghe Chuyện chúng ta làm chẳng lẽ không phải càng khó trông sao?”
“...”
“Buông tôi ra!”
Bạch Lộ gằn giọng, đẩy Lương Phi Phàm ra. Thật ra cũng chỉ là anh buông lỏng tay, nhìn mắt cô đầy sự bài xích kiên định, Lương Phi Phàm rất hiểu người phụ nữ quật cường này, lúc này nói nhiều với cô thì có lẽ sẽ chỉ khiến cô càng nói thêm những lời đau ngói đâm vào anh, đến cuối cùng anh sợ mình sẽ mất khống chế.
Càng nói càng cương chi bằng bây giờ để cho cô đi.
Cô đã về, tạm thời không thể rời khỏi thành phố C. Có lẽ chính cô cũng không biết hợp đồng ban đầu của cô có điều khoản không được rời khỏi LATI trước 3 năm, huống chi bây giờ hạng mục này đã khởi công, cô lại là người chịu trách nhiệm về thiết kế, cô còn có thể trốn đi đâu?
Nhưng còn Diệp Lan…
Cô ta thật không biết điều, lại còn chạy tới thành phố C này.
Ngón cái Lương Phi Phàm nhẹ xoa vào ngón trỏ, trong mắt thoáng một tia thâm độc. Nghe tiếng đóng cửa phòng của Bạch Lộ, anh khẽ thở dài một hơi, đưa tay bóp trán, lúc này mới móc ra một điếu thuốc, hít hai hơi rồi lấy điện thoại gọi cho Quan Triều.
“Khoảng thời gian này đồ thu thập được có thể đưa ra ngoài trước. Còn tôi ở thành phố C này, trợ lý của tôi có phải do chính cậu tìm?”
Không biết phía Quan Triều nói gì đó, sắc mặt Lương Phi Phàm càng ngày càng khó nhìn, chỉ chốc lát sau môi anh khẽ trầm xuống: “Được rồi, ngay mai xử chuyện kia một chút rồi tới thành phố C một chuyến.”
Cúp điện thoại, Lương Phi Phàm đứng sát cửa sổ khách sạn, từ vị trí này nhìn xuống vừa vặn có thể thấy cửa chính khách sạn. Con ngươi hung ác của anh nhìn thấy bóng người màu tím từ cửa khách sạn đi ra. Đứng một hồi, có một chiếc xe màu xanh dừng lại bên chân của cô, có người xuống mở cửa xe. Lương Phi Phàm nhìn thấy bóng người đàn ông quen thuộc kia, tròng mắt nheo lại, ánh mắt mềm mại khi thấy bóng người màu tím khi nãy lúc này nhanh chóng bị thay thế bởi sự lạnh lùng.
Giơ điếu thuốc bốc khói trong tay lên, nặng nề hít một hơi, Lương Phi Phàm xoay người dụi điếu thuốc trong gạt tàn thuốc lá, lại gọi cho Ôn Chiêu Nhân.
“Phải, là tôi. Không phải 2 giờ chiều có cuộc họp sao? … Bạch Lộ gọi cho anh xin nghỉ? Buổi chiều cô ấy sẽ không đi? Ừ, tôi biết, anh hãy gọi cho cô ấy nói phải đến trước 1 giờ, hơn nữa nội dung hôm nay tương đối quan trọng, không thể tới muộn.”
…
Khi Bạch Lộ thấy Sở Úy Dạ ở cửa khách sạn, cô không thấy ngạc nhiên chút nào.
Anh tự mình xuống xe, giúp cô mở cửa xe, cười yếu ớt hỏi cô: “Có nể mặt hay không? Ăn một bữa cơm được chứ?”
“Nể mặt.”
Bạch Lộ nhíu mày, lên xe. Sau khi cô lên xe mới liếc nhìn thời gian trên màn hình của xe, 12 giờ, 2 giờ còn phải họp.
“Sở Úy Dạ, 2 giờ tôi phải họp, lát nữa anh đưa tôi qua đó được không?”
“Không thành vấn đề.”
Sở Úy Dạ vừa lát xe vừa hỏi: “Từ khi trở về từ nước Anh vẫn luôn ở thành phố C?”
“Tôi cũng vừa mới trở về, chưa được mấy ngày.”
Sở Úy Dạ cười khẽ một tiếng, nghe cô nói đơn giản như vậy nhưng ít nhiều thấy được trong đó chút khổ sở: “Phải không? Về chưa được mấy ngày đã bị Lương Phi Phàm giăng lưới được. Đoán chừng anh ta đợi em đã quá lâu, một khắc cũng ngồi không yên.”
Trái tim Bạch Lộ khẽ run lên, cô ho nhẹ một tiếng, có chút lúng túng: “Sở Úy Dạ, ở trước mặt tôi đừng nhắc tới Lương Phi Phàm được không?”
“Vẫn còn giận anh ta? Thật ra thì anh ta…”
“Không phải tức giận.” Bạch Lộ hít sâu một hơi, ngắt lời Sở Úy Dạ, từng câu từng chữ nhẹ nhàng nói: “Chúng tôi đã ly dị, cũng không có quan hệ gì, bây giờ anh ta đã có vợ.”
Bàn tay nắm tay lái của Sở Úy Dạ khẽ bóp chặt một chút, anh nửa thật nửa đùa nói: “A? Như vậy có phải bây giờ anh đã có cơ hội?”
“...”
“Đừng lo lắng, anh chỉ đùa một chút mà thôi.”
- --
Sant: Dạo này mình hơi bận nên không đẩy nhanh được tiến độ dù biết các bạn hóng nhiều. Sắp tới thất nghiệp mình sẽ đăng nhiều hơn nha:-s.
Tổng Tài Bá Đạo Giành Vợ Yêu
Tác giả: Thủy Ti Liễu
322 chương | 159 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Một đêm mơ hồ
Chương 2: 2: Tôi đã có con với anh ấy
Chương 3: 3: Cô sao không thể biết Lương Phi Phàm
Chương 4: 4: Anh mãi mãi cũng không thể quay đầu
Chương 5: 5: Cúi đầu mà sống
Chương 6: 6: Chĩa mũi nhọn
Chương 7: 7: Cô thật sự không kiềm chế được
Chương 8: 8: Cô muốn tôi trừng phạt cô như thế nào
Chương 9: 9: Làm thư kí riêng của tôi
Chương 10: 10: Bốn người gặp nhau
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Trước kia em vẫn gọi anh là Phi Phàm
Chương 223: 223
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Không tìm thấy chương nào phù hợp