Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 16: tạ gia có con gái sắp trưởng thành
Cập nhật: 1 week ago
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hải Nhạc đành phải cùng mẹ đi dạo phố, ở cửa hàng Burberry, cô nhìn trúng một cái váy màu trắng liền thân dài đến gối, áo hình chữ U, tay áo ngắn bồng một chút như áo công chúa, bên hông là một dây lưng màu đen kết thành hình hồ điệp, xinh xắn và trẻ trung, mặc trên người Hải Nhạc, lập tức tôn lên khí chất thanh thuần của cô, làm cho mẹ Hải Nhạc nhìn thấy liền hai mắt tỏa sáng.
“Nhạc Nhạc, con mặc cái váy này thật sự thật khá, quả nhiên là “Phật yếu kim trang, nhân yếu y trang” (Phật phải dát vàng, người nhờ quần áo)” Bà ca ngợi nữ nhi.
“Kìa mẹ.” Hải Nhạc có chút thẹn thùng, bất quá, cô cũng rất thích cái váy này.
Cuối cùng, cô lại chọn một cái váy dài chấm gót cổ điển màu hồng, thiết kế có hơi bảo thủ, nhưng lại rất hợp với tuổi của cô, cái váy này mà mặc lên người liền làm nổi bật màu da phấn phấn nộn nộn của cô, hơn nữa, làm cho thân hình cô càng lộ vẻ thon thả và cao quý.
“Con gái của mẹ thật tinh mắt, chọn quần áo đều rất được.” Mẹ Hải Nhạc rất vừa lòng khẩu vị của con gái, “Mẹ lại dẫn con đi mua một đôi giày da, lại đi làm tóc trang điểm.”
Hai người bận đến khoảng năm giờ mới về nhà, mà Hứa gia đã gọi điện thoại lại thúc giục Thư Dật rồi, Thư Dật ngồi nhà đợi sắp hết kiên nhẫn, nhưng khi hắn nhìn đến Hải Nhạc lúc đó đã làm tóc và trang điểm nhẹ, trong một khoảnh khắc đôi mắt liền sáng ngời lên, Hải Nhạc ăn diện lên một chút lại rất đẹp.
“Bọn họ đã thúc giục.” Tạ Thư Dật nói.
“Nhanh, Hải Nhạc, con chạy nhanh đi lên thay cái áo này, đừng để mọi người chờ lâu.” Mẹ Hải Nhạc nói.
Hải Nhạc lên lầu, đổi lại cái váy mới mua kia, mang vào một đôi giày xăng ̣đan đính đầy đá lấp lánh đang là mốt, lúc cô từ trên lầu chậm rãi đi xuống thì Tạ ba ba lại kiêu hãnh huýt sáo.
Mà Tạ Thư Dật gần như bị sự xinh đẹp của Hải Nhạc đoạt đi hơi thở, hắn thật không ngờ Hải Nhạc mặc cái váy đó vào, giống như biến thành một người khác, thoạt nhìn tựa như một ngôi sao chói mắt mê người, lại vừa giống như một cô công chúa xinh đẹp thanh thuần, cơ hồ khiến hắn nhận không ra.
“Tạ gia có nữ nhi sắp trưởng thành, “thiên sinh lệ chất nan tự khí” (Sắc đẹp trời sinh không bỏ phí) a.” Tạ ba ba nhìn Hải Nhạc đang từng bước một đi về phía bọn họ, lớn tiếng tán thưởng nói.
Nói xong mặt Hải Nhạc liền đỏ rần lên.
“Con gái của mẹ, chắc chắn sẽ trở thành tiêu điểm khiến người ta chú ý nhất!” Mẹ Hải Nhạc kiêu ngạo nói.
“Mẹ, mẹ lại nói như vậy, con sẽ không đi nữa.” Hải Nhạc ngượng ngùng nói.
“Đi thôi.” Tạ Thư Dật mở miệng nói.
“ Ba, mẹ, chúng con đi.” Hải Nhạc nói.
“Đi đi đi đi, đi cho vui vẻ một chút a.” Mẹ Hải Nhạc cao hứng đẩy con gái cho Tạ Thư Dật.
Tạ Thư Dật thấy Hải Nhạc bị đẩy đến bên cạnh mình, nhiều năm trải qua nền giáo dục thân sĩ làm hắn vươn tay, không chút suy nghĩ nắm bàn tay Tạ Hải Nhạc.
Bàn tay cô nhỏ bé trắng noãn, nộn nộn, mềm mại, ở trong bàn tay to dài của Tạ Thư Dật, lại có vẻ nhỏ như vậy,mềm mại không xương như vậy, Tạ Thư Dật không tự chủ gắt gao nắm chặt tay nhỏ bé của cô giữ trong lòng bàn tay mình.
Nhiệt độ trong lòng bàn tay Tạ Thư Dật, nháy mắt truyền từ đầu ngón tay Hải Nhạc đến đầu dây thần kinh, khiến Hải Nhạc cảm thấy như bị điện giật, đó là một loại cảm giác khác thường cho tới bây giờ cô chưa từng trải qua, Hải Nhạc hít nhẹ một hơi, trực tiếp muốn bỏ tay hắn ra.
Tạ Thư Dật cảm thấy được tay cô đang rụt lại, trừng mắt nhìn Hải Nhạc một cái, ngay cả nắm tay cô ta cũng không muốn sao? Hắn xuất phát từ ý muốn làm ngược lại, càng nắm chặt tay cô hơn, gần như là mười ngón đan xen rồi, thấy tay cô cuối cùng không thể đào thoát, hắn vừa lòng dắt Hải Nhạc bị động đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng hai đứa con, Tạ ba ba cười ha hả nói: “Tư Nguyên, em xem em xem, hai đứa chúng nó đi cùng một chỗ, nhìn đẹp như tranh như vậy, sao mà anh xem thế nào cũng thấy đứa nhỏ nhà tớ là đẹp trai nhất đẹp gái nhất thế này? Anh dám chắc đứa nhỏ nhà khác thế nào cũng kém Thư Dật với Hải Nhạc nhà ta a!”
“Anh a, nếu có người ngoài nghe được, đảm bảo sẽ nghĩ anh yêu thổi phồng con mình, bất quá, sao em cũng có cảm giác này a, bộ dáng Thư Dật thật là so với ngôi sao còn đẹp trai hơn a, thật sự là nó kế thừa gen ưu tú nhất của anh và đại tỷ rồi! Mà Hải Nhạc nhà ta, không phải em thổi phồng nó, vẫn chưa tới mười sáu tuổi a, nếu vừa được mười tám tuổi, đám con trai theo đuổi nó, chắc chắn có thể đạp phá cửa nhà chúng ta, đến lúc đó, chúng ta lại thêm phiền não rồi a.” Mẹ Hải Nhạc cũng cười nói.
“Nhạc Nhạc, con mặc cái váy này thật sự thật khá, quả nhiên là “Phật yếu kim trang, nhân yếu y trang” (Phật phải dát vàng, người nhờ quần áo)” Bà ca ngợi nữ nhi.
“Kìa mẹ.” Hải Nhạc có chút thẹn thùng, bất quá, cô cũng rất thích cái váy này.
Cuối cùng, cô lại chọn một cái váy dài chấm gót cổ điển màu hồng, thiết kế có hơi bảo thủ, nhưng lại rất hợp với tuổi của cô, cái váy này mà mặc lên người liền làm nổi bật màu da phấn phấn nộn nộn của cô, hơn nữa, làm cho thân hình cô càng lộ vẻ thon thả và cao quý.
“Con gái của mẹ thật tinh mắt, chọn quần áo đều rất được.” Mẹ Hải Nhạc rất vừa lòng khẩu vị của con gái, “Mẹ lại dẫn con đi mua một đôi giày da, lại đi làm tóc trang điểm.”
Hai người bận đến khoảng năm giờ mới về nhà, mà Hứa gia đã gọi điện thoại lại thúc giục Thư Dật rồi, Thư Dật ngồi nhà đợi sắp hết kiên nhẫn, nhưng khi hắn nhìn đến Hải Nhạc lúc đó đã làm tóc và trang điểm nhẹ, trong một khoảnh khắc đôi mắt liền sáng ngời lên, Hải Nhạc ăn diện lên một chút lại rất đẹp.
“Bọn họ đã thúc giục.” Tạ Thư Dật nói.
“Nhanh, Hải Nhạc, con chạy nhanh đi lên thay cái áo này, đừng để mọi người chờ lâu.” Mẹ Hải Nhạc nói.
Hải Nhạc lên lầu, đổi lại cái váy mới mua kia, mang vào một đôi giày xăng ̣đan đính đầy đá lấp lánh đang là mốt, lúc cô từ trên lầu chậm rãi đi xuống thì Tạ ba ba lại kiêu hãnh huýt sáo.
Mà Tạ Thư Dật gần như bị sự xinh đẹp của Hải Nhạc đoạt đi hơi thở, hắn thật không ngờ Hải Nhạc mặc cái váy đó vào, giống như biến thành một người khác, thoạt nhìn tựa như một ngôi sao chói mắt mê người, lại vừa giống như một cô công chúa xinh đẹp thanh thuần, cơ hồ khiến hắn nhận không ra.
“Tạ gia có nữ nhi sắp trưởng thành, “thiên sinh lệ chất nan tự khí” (Sắc đẹp trời sinh không bỏ phí) a.” Tạ ba ba nhìn Hải Nhạc đang từng bước một đi về phía bọn họ, lớn tiếng tán thưởng nói.
Nói xong mặt Hải Nhạc liền đỏ rần lên.
“Con gái của mẹ, chắc chắn sẽ trở thành tiêu điểm khiến người ta chú ý nhất!” Mẹ Hải Nhạc kiêu ngạo nói.
“Mẹ, mẹ lại nói như vậy, con sẽ không đi nữa.” Hải Nhạc ngượng ngùng nói.
“Đi thôi.” Tạ Thư Dật mở miệng nói.
“ Ba, mẹ, chúng con đi.” Hải Nhạc nói.
“Đi đi đi đi, đi cho vui vẻ một chút a.” Mẹ Hải Nhạc cao hứng đẩy con gái cho Tạ Thư Dật.
Tạ Thư Dật thấy Hải Nhạc bị đẩy đến bên cạnh mình, nhiều năm trải qua nền giáo dục thân sĩ làm hắn vươn tay, không chút suy nghĩ nắm bàn tay Tạ Hải Nhạc.
Bàn tay cô nhỏ bé trắng noãn, nộn nộn, mềm mại, ở trong bàn tay to dài của Tạ Thư Dật, lại có vẻ nhỏ như vậy,mềm mại không xương như vậy, Tạ Thư Dật không tự chủ gắt gao nắm chặt tay nhỏ bé của cô giữ trong lòng bàn tay mình.
Nhiệt độ trong lòng bàn tay Tạ Thư Dật, nháy mắt truyền từ đầu ngón tay Hải Nhạc đến đầu dây thần kinh, khiến Hải Nhạc cảm thấy như bị điện giật, đó là một loại cảm giác khác thường cho tới bây giờ cô chưa từng trải qua, Hải Nhạc hít nhẹ một hơi, trực tiếp muốn bỏ tay hắn ra.
Tạ Thư Dật cảm thấy được tay cô đang rụt lại, trừng mắt nhìn Hải Nhạc một cái, ngay cả nắm tay cô ta cũng không muốn sao? Hắn xuất phát từ ý muốn làm ngược lại, càng nắm chặt tay cô hơn, gần như là mười ngón đan xen rồi, thấy tay cô cuối cùng không thể đào thoát, hắn vừa lòng dắt Hải Nhạc bị động đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng hai đứa con, Tạ ba ba cười ha hả nói: “Tư Nguyên, em xem em xem, hai đứa chúng nó đi cùng một chỗ, nhìn đẹp như tranh như vậy, sao mà anh xem thế nào cũng thấy đứa nhỏ nhà tớ là đẹp trai nhất đẹp gái nhất thế này? Anh dám chắc đứa nhỏ nhà khác thế nào cũng kém Thư Dật với Hải Nhạc nhà ta a!”
“Anh a, nếu có người ngoài nghe được, đảm bảo sẽ nghĩ anh yêu thổi phồng con mình, bất quá, sao em cũng có cảm giác này a, bộ dáng Thư Dật thật là so với ngôi sao còn đẹp trai hơn a, thật sự là nó kế thừa gen ưu tú nhất của anh và đại tỷ rồi! Mà Hải Nhạc nhà ta, không phải em thổi phồng nó, vẫn chưa tới mười sáu tuổi a, nếu vừa được mười tám tuổi, đám con trai theo đuổi nó, chắc chắn có thể đạp phá cửa nhà chúng ta, đến lúc đó, chúng ta lại thêm phiền não rồi a.” Mẹ Hải Nhạc cũng cười nói.
Ác Ma Ca Ca
Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
241 chương | 178 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Ác mộng
Chương 2: 2: Không nên nhìn
Chương 3: 3: Chỉ là bạn gái
Chương 4: 4: Em đã lớn, có phải đã có nam sinh theo đuổi?
Chương 5: 5: Gặp gỡ hứa chí ngạn
Chương 6: 6: Thư tỏ tình
Chương 7: 7: Cô không xứng gọi ông ấy là cha
Chương 8: 8: Tầng hầm ngầm
Chương 9: 9: Cách chơi mới để cô hận tôi!
Chương 10: 10: Đón máy bay
Chương 11: 11: Thân càng thêm thân
Chương 12: 12: Đi mary hay ngũ châu?
Chương 13: 13: Con thương muội muội là đương nhiên!
Chương 14: 14: Nhớ tới hải hoan
Chương 15: 15: Thi đậu ngũ châu
Chương 16: 16: tạ gia có con gái sắp trưởng thành
Chương 17: 17: Đánh giá
Chương 18: 18: Tiệc sinh nhật
Chương 19: 19: Dạ chi hoàng triều
Chương 20: 20: Bảo vệ em gái
Chương 21: 21: Hậu quả là cái gì
Chương 22: 22: Thư dật ca ca thật sủng cậu
Chương 23: 23: Tôi cũng đã quen bị anh khi dễ
Chương 24: 24: Nhớ lại
Chương 25: 25: Không phải bạn gái
Chương 26: 26: Vị nước mắt
Chương 27: 27: Anh ôm
Chương 28: 28: Cắm trại dã ngoại
Chương 29: 29: Em gái của tôi, để tôi phụ trách!
Chương 30: 30: Chỉ là hô hấp nhân tạo mà thôi!
Chương 31: 31: Tôi tự có mắt !
Chương 32: 32: Phát sốt rồi, để tôi cõng cô
Chương 33: 33: Rất nhẹ
Chương 34: 34: Khai giảng chính thức
Chương 35: 35: Chủ nhiệm đẹp trai thật quen
Chương 36: 36: Thứ gì càng độc sẽ càng đẹp
Chương 37: 37: Cách xa hắn một chút
Chương 38: 38: Múa rất đẹp
Chương 39: 39: Cưỡng hôn
Chương 40: 40: Thiếu gia, bị sao vậy?
Chương 41: 41: Đã không đau
Chương 42: 42: Phỏng vấn
Chương 43: 43: Đánh nhau kịch liệt
Chương 44: 44: Tự cầu nhiều phúc đi
Chương 45: 45: Không thấy được lòng người tốt
Chương 46: 46: Học bơi
Chương 47: 47: Hôn lầm
Chương 48: 48: Biết vậy chẳng làm
Chương 49: 49: Tôi không cần hai nhân vật chính
Chương 50: 50: Quà sinh nhật
Chương 51: 51: Dolphin kiss
Chương 52: 52: sinh nhật hải nhạc
Chương 53: 53: Sinh nhật hải nhạc 2
Chương 54: 54: Hắn tổn thương sao?
Chương 55: 55: Tôi muốn về nhà
Chương 56: 56: Cưỡng đoạt em gái: em là của tôi!
Chương 57: 57: Nụ hôn máu
Chương 58: 58: Là đứa con trai nào tổn thương tim cô
Chương 59: 59: ba con đi rồi
Chương 60: 60: Bắt cóc
Chương 61: 61: Thật xin lỗi
Chương 62: 62: Lần đầu tiên chủ động
Chương 63: 63: Rốt cuộc là ai?
Chương 64: 64: Thích không?
Chương 65: 65: Tạ thư dật tặng em?
Chương 66: 66: Tim tôi thật sự đau đớn quá
Chương 67: 67: Sự trừng phạt của thượng đế
Chương 68: 68: Chúng ta làm quen đi?
Chương 69: 69: Cho anh một cơ hội
Chương 70: 70: Thay đổi lớn
Chương 71: 71: Em nhất định phải nhớ tôi
Chương 72: 72: Tôi chỉ mới 16 tuổi
Chương 73: 73: Dự tiệc
Chương 74: 74: Em thật làm cho anh thất vọng!
Chương 75: 75: ba quá nuông chiều nó
Chương 76: 76: Anh có yêu tôi không?
Chương 77: 77: Bí mật không thể nói thành lời
Chương 78: 78: Đau quá, đau quá!
Chương 79: 79: Rốt cuộc không thể hồi đấu
Chương 80: 80: Con chơi với em đi
Chương 81: 81: Là tất cả của tôi
Chương 82: 82: Nhìn thấy tất cả
Chương 83: 83: Anh thật quá đáng!
Chương 84: 84: Tha thứ cho tôi
Chương 85: 85: Cứ để đó cho tôi
Chương 87: 87: Chị hai là giỏi nhất
Chương 88: 88: Xem đủ chưa?
Chương 89: 89: Em phải giúp chị
Chương 90: 90: Muốn chơi, phải chơi cho cá tính
Chương 91: 91: Em cũng nợ tôi
Chương 92: 92: Em còn ác hơn cả tôi
Chương 93: 93: Anh sẽ không yêu em
Chương 94: 94: Nụ hôn nồng nhiệt giả dối
Chương 95: 95: Bí mật được bật mí
Chương 96: 96: Không còn cách nào sao?
Chương 97: 97: Không thành công cũng thành nhân
Chương 98: 98: Anh có ý đồ gì?
Chương 99: 99: Em gái của chị thật có mị lực
Chương 100: 100: Đòn hiểm
Chương 101: 101: Thật sự đáng giận
Chương 102: 102: Thổ lộ
Chương 103: 103: Thổ lộ 2
Chương 104: 104: Hạnh phúc và sợ hãi
Chương 105: 105: Về nhà
Chương 106: 106: Ghen à?
Chương 107: 107: Yêu cầu vô lý
Chương 108: 108: Đau bụng
Chương 109: 109: Ở cùng em thêm chút nữa
Chương 110: 110: Cô muốn thế nào
Chương 111: 111: Cam tâm tình nguyện
Chương 112: 112: chỉ muốn biết rõ chân tướng
Chương 113: 113: Dẫn em đến một chỗ
Chương 114: 114: Chúng ta không trở về nhà
Chương 115: 115: Em không thể không tin tôi!
Chương 116: 116: Chị hai thật sự quá đáng sợ
Chương 117: 117: Có thể có cách gì đây
Chương 118: 118: Hải nhạc thật ngoan
Chương 119: 119: Một cái tát bất ngờ
Chương 120: 120: Một đống hỗn loạn
Chương 121: 121: Tôi không phải diêu nhạc nhạc
Chương 122: 122: Chúng ta đi high một chút?
Chương 123: 123: Luyện ngục
Chương 124: 124: Đuổi sóng
Chương 125: 125: Tay trong tay thật đúng là hạnh phúc
Chương 126: 126: Mềm lòng
Chương 127: 127: Em đã chuẩn bị xong chưa?
Chương 128: 128: Người con yêu là hải nhạc
Chương 129: 129: Quyết định của mẹ hải nhạc
Chương 130: 130: Các người đừng hòng ở bên nhau
Chương 131: 131: Mời cơm bồi tội
Chương 132: 132: Xuân dược
Chương 133: 133: Chúng ta chia tay đi
Chương 134: 134: Chia tay thật đau đớn
Chương 135: 135: Tớ muốn đi khỏi đây
Chương 136: 136: Chỉ là hiểu lầm
Chương 137: 137: Tha thứ cho tôi được không?
Chương 138: 138: Cháu thích hải nhạc!
Chương 139: 139: Theo đuổi em lần nữa!
Chương 140: 140: Chân tướng 1
Chương 141: 141: Chân tướng 2
Chương 142: 142: Đi mĩ quốc, rời khỏi anh!
Chương 143: 143: Tôi muốn em, chỉ cần em!
Chương 144: 144: Không phải anh muốn tôi tình nguyện sao?
Chương 145: 145: Hắn quả thật không đến!
Chương 146: 146: Sao anh ngốc như vậy!
Chương 147: 147: Em không bỏ được anh!
Chương 148: 148: Chúng tôi sẽ đính hôn!
Chương 149: 149: Đứa bé là của tạ gia!
Chương 150: 150: Không phải anh, thì là ai chứ?
Chương 151: 151: Là bị người ta cưỡng bức?
Chương 152: 152: Không thể bàng quang!
Chương 153: 153: Chúng ta phải nói cho rõ ràng!
Chương 154: 154: Tất cả là lỗi của anh!
Chương 155: 155: Đau đớn khôn nguôi!
Chương 156: 156: Tạ hải nhạc giết con tôi!
Chương 157: 157: Tưởng anh là ba của tiểu bảo bối!
Chương 158: 158: Là tạ thiếu gia!
Chương 159: 159: Chỉ cần lặng lẽ nhìn hắn mà thôi!
Chương 160: 160: Tại sao người ra đi không phải là tôi!
Chương 161: 161: Đừng để tôi phải coi thường cô!
Chương 162: 162: Tôi không hề quyến rũ anh!
Chương 163: 163: Làm sao quên được quá khứ!
Chương 164: 164: Xin lỗi cô!
Chương 165: 165: Dò xét chỉ thêm thất vọng!
Chương 166: 166: Trì hải hoan trở về
Chương 167: 167: Một tát này, là cho cô một bài học!
Chương 168: 168: Cô vĩnh viễn không bằng cô ấy!
Chương 169: 169: Mẹ tốt nhất trên đời!
Chương 170: 170: Chú sẽ làm ba nuôi của các con!
Chương 171: 171: Thật sự không cam tâm!
Chương 172: 172: Em thích anh, tạ thư dật!
Chương 173: 173: Ba nuôi tới thăm các con!
Chương 174: 174: Đôi mắt cô cười lên rất đẹp!
Chương 175: 175: Viễn chi, cô chính là hải chi lệ?
Chương 176: 176: Xin lỗi vì đã tổn thương cô, Viễn Chi!
Chương 177: 177: Tiểu bảo thật sự rất giống Tạ thiếu gia!
Chương 178: 178: Cô cũng sợ sét đánh?
Chương 179: 179: Cô thích ăn vị hải sản sao?
Chương 180: 180: Anh có thể đi, còn em không được sao?
Chương 181: 181: Tạ thư dật bắt cá hai tay?
Chương 182: 182: Anh sợ người nào sẽ hiểu lầm đây?
Chương 183: 183: Nhã Nghiên, anh chờ em! Thường Hàn mãi chờ em!
Chương 184: 184: Đứa bé trai này không phải con, cha nghĩ sao?
Chương 185: 185: Chúng ta cùng nhau về đài bắc!
Chương 186: 186: Ngày mai sẽ có kết quả DNA !
Chương 187: 187: Người lớn phạm lỗi sẽ bị bỏ tù!
Chương 188: 188: Tại sao không phải là con tôi?
Chương 189: 189: Thư Dật, anh mà có chuyện gì thì em phải làm sao?
Chương 190: 190: Hãy để nhã nghiên thay em yêu anh!
Chương 191: 191: Tôi sẽ đến Đài Bắc!
Chương 192: 192: Tình yêu này tôi không thể từ bỏ!
Chương 193: 193: Em là nhạc nhạc phải không!
Chương 194: 194: Cảm tạ thượng đế, quả thật là nhạc nhạc!
Chương 195: 195: Nhạc Nhạc em thật tàn nhẫn!
Chương 196: 196: Bảo bối của cha!
Chương 197: 197: Hãy giúp cha theo đuổi mẹ các con!
Chương 198: 198: Mẹ ở lại với cha nuôi và chúng con nhé!
Chương 199: 199: Trong lòng tôi, em chính là thiên sứ!
Chương 200: 200: Nụ hôn chứng minh
Chương 201: 201: Để tiểu bảo tiểu bối ở cùng tôi
Chương 202: 202: Cuộc hội thoại của nữ thứ và nữ phản diện
Chương 203: 203: Mày vĩnh viễn không được nói ra sự thật!
Chương 204: 204: Tổn thương như vậy vẫn chưa đủ sao?
Chương 205: 205: Gặp lại cha mẹ như người dưng
Chương 206: 206: Không cần cự tuyệt anh (h nhẹ)
Chương 207: 207: Rốt cuộc là kẻ nào làm?
Chương 208: 208: Các người phải chết
Chương 209: 209: Anh không thể yêu em!
Chương 210: 210: Kế hoạch của hải hoan
Chương 211: 211: Thư Dật, em và con chờ anh trở về
Chương 212: 212: Thoát hiểm!
Chương 213: 213: Đoàn viên – Nhạc nhạc, anh yêu em! (h+)
Chương 214: 214: Xin anh, cho em một đứa con!
Chương 215: 215: Anh Bị Hạ Dược (H nặng, lưu ý trước khi xem )
Chương 216: 216: Tạ gia không chứa chấp cô!
Chương 217: 217: Xin mẹ hãy cứu con!
Chương 218: 218: Lên kế hoạch
Chương 219: 219: Trì hải hoan nổ súng
Chương 220: 220: Cả nhà đang chờ anh, Thư Dật!
Chương 221: 221: Hải Nhạc, hoan nghênh về nhà!
Chương 222: 222: Thư Dật, Một Tiếng "Mẹ", Vẫn Chưa Muộn!
Chương 223: 223: Báo ân!
Chương 224: 224: Tin tưởng anh, nhất định sẽ chữa được!
Chương 225: 225: Trì Hải Hoan bị bệnh tâm thần???
Chương 226: 226: Trì Hải Hoan đáng thương!
Chương 227: 227: Nhạc Nhạc, gả cho anh!
Chương 228: 228: Kế hoạch giả chết!
Chương 229: 229: Kẻ điên cũng không tha!
Chương 230: 230: Trò mới: Nữ sát thủ!
Chương 231: 231: Rập bẫy!
Chương 232: 232: Tiễn biệt kim cương!
Chương 233: 233: Nhạc nhạc thật sự trở lại rồi!
Chương 234: 234: Đi học hay sinh con?
Chương 235: 235: Tao sẽ giết mày, Tạ Hải Nhạc!
Chương 236: 236: Tiểu bảo tiểu bối mất tích!
Chương 237: 237: Thỏa thuận hay nhận xác!
Chương 238: 238: Thiên đường rất đẹp!
Chương 239: 239: Tha cho bọn họ, chúng ta sẽ kết hôn!
Chương 240: 240: Mấy bạt tai vẫn còn chưa đủ!
Chương 241: 241: Hải Nhạc, chị xin lỗi!
Chương 242: 242: Đại kết cục – the end
Không tìm thấy chương nào phù hợp