Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 22: Thư dật ca ca thật sủng cậu
Cập nhật: 1 week ago
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tạ Hải Nhạc vốn đang đứng lặng lẽ cười, lửa giận của Tạ Thư Dật đột nhiên không hề dự báo chuyển lên trên người cô, cô sợ tới mức lui về phía sau mấy bước, nước mắt lưng tròng cúi đầu xuống.
Hứa Chí Ngạn thấy Hải Nhạc sợ Tạ Thư Dật như vậy, đau lòng khôn tả, nói với Tạ Thư Dật: “Em ấy đã bị dọa như vậy, cậu cũng đừng rống Hải Nhạc nữa, cậu xem, cậu dọa em ấy thành cái dạng gì rồi?”
Tạ Hải Nhạc không khỏi cảm kích nhìn Hứa Chí Ngạn, người khác thật tốt, dù sao vẫn nói giùm cô.
Tạ Thư Dật thấy cô lúc nào cũng hở ra một tí là dán mắt vào Hứa Chí Ngạn ( Haiz, lão đại à dùng từ không nên nặng nề như vậy…) cảm giác không thoải mái lại dâng lên trong lòng, hắn hung tợn nhìn Hải Nhạc một cái, đi về phía cô.
Tạ Hải Nhạc thấy hắn hung ác bước đến chỗ mình, không biết hắn lại muốn làm cái gì cô nữa, theo bản năng cô lại lùi về phía sau.
Tạ Thư Dật thấy bộ dạng nao núng của cô, lại hết sức giận dữ.
“Cái dạng cải thìa như vậy, đáng cho người ta khi dễ!” Hắn phát hỏa.
Bộ cô muốn bộ dạng này sao? Bộ cô muốn bị khi dễ sao? Hải Nhạc mếu máo, nước mắt lại đảo quanh.
“Mặc thêm áo vào!” Tạ Thư Dật mất kiên nhẫn nói, thấy cô vẫn cứ ngây ngốc đứng đó không biết đang nghĩ cái gì, đành phải “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép” giật áo khoác trong tay cô, choàng thô bạo lên người cô, cũng đưa tay giúp cô cài cúc áo, che lại cảnh xuân chật vật bên trong.
Tạ Hải Nhạc ngửi thấy mùi nước hoa nam Armani trên quần áo hắn, một khắc này, lòng cô, đột nhiên bị cái mùi này làm rung động không thôi, cô không nhịn được hít một hơi thật sâu, trực giác muốn khắc cái mùi này vào tận đáy lòng tớ, một khắc này, cô nhất thời bị mê hoặc.
“Đi thôi! Về nhà!” Tạ Thư Dật nói với Tạ Hải Nhạc.
Tạ Hải Nhạc không nghe thấy lời hắn nói, vẫn cứ ngơ ngác đứng đó, Tạ Thư Dật thấy cô thất hồn lạc phách không biết lại đi vào cõi thần tiên nào, phỏng chừng đêm nay cô thật sự bị dọa không nhẹ, trong lòng lại hơi hơi có chút đau lòng.
Nhưng miệng hắn lại quen thói rống cô: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, đi a! Về nhà!”
“Nha.” Tạ Hải Nhạc tỉnh lại, theo bản năng đi về phía trước, nhưng cô lại không quen mang giày cao gót nên lập tức ngã chúi về phía trước.
“!” Khi cô chật vật sắp ngã sấp xuống, Tạ Thư Dật nhanh tay đỡ cô, xem ra, hôm nay cô thật sợ đến choáng váng.
“Thật là ngu ngốc, chẳng lẽ em bị dọa đến ngay cả đi đường cũng không đi nổi?” Hắn mắng.
“Em không có.” Tạ Hải Nhạc nhẹ giọng phản bác.
Tạ Thư Dật sợ cô lại ngã nữa, đành phải kéo cô qua, tay ôm ngang hông cô, để cô tựa vào người tớ.
“Đi thôi.” Hắn nói, cũng xoay người nói với anh em Hứa gia nãy giờ luôn đứng yên lặng bên cạnh theo dõi hắn và Hải Nhạc, “Các cậu ở lại đây chơi, hay là cũng về nhà?”
“Bọn em cũng về thôi.” Hứa Nhã Nghiên nói, cô quay người nói với người khác, “Thật ngại quá, chúng tôi đi trước một bước, mọi người có thể tiếp tục ở đây chơi, chơi đến khi Dạ Chi Hoàng Triều đóng cửa mới thôi, Thư Dật đã bao hết rồi, mọi người cứ chơi thoải mái, lãng phí sẽ rất uổng.”
Những người còn lại hoan hô một tiếng, sau đó trở về ghế lô.
ban người ra bên ngoài Dạ Chi Hoàng Triều, hai cô gái đứng bên kia chờ, còn con trai đi xuống bãi đỗ xe dưới lầu chạy xe lên.
“Thư Dật ca ca thật sủng cậu.” Hứa Nhã Nghiên đột nhiên nói với Tạ Hải Nhạc.
“Cái gì?” Hải Nhạc nghĩ tớ nghe lầm.
Hứa Nhã Nghiên thở dài một hơi, cô đơn nói: “Tớ nói, Thư Dật ca ca anh ấy rất thương cậu.”
Hải Nhạc cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười, Tạ Thư Dật rất thương cô?
“Cậu nghĩ sai rồi, anh ta không phải người như cậu nghĩ đâu, cho tới bây giờ anh ta chưa từng thương tớ.” Cô cười khổ mà nói.
Nhưng khi Hứa Nhã Nghiên thấy nụ cười khổ trên mặt Hải Nhạc, trong lòng lại nghi ngờ, chẳng lẽ, cô nghĩ sai rồi? Tuy rằng Tạ Thư Dật lúc nào cũng bày ra bộ dạng hung ác với Hải Nhạc, nhưng mà, nhìn thấy Hải Nhạc bị người ta khi dễ, lại tức giận đến như vậy, cho đến nay, cô chưa từng nhìn thấy Tạ Thư Dật ác với người nào như vậy, cái dạng xử lí độc ác với nam nhân xâm phạm Hải Nhạc đó, không phải là thương cô ấysao? Lúc thấy cô ấy sắp ngã, lập tức đến đỡ cô ấy, tuy rằng bộ dạng thì vẫn là hung, nhưng hành động của anh ấy cũng là thật cẩn thận đỡ Hải Nhạc đi xuống, đó không phải là thương cô ấy sao?
Có lẽ, Hải Nhạc chỉ thấy mặt ngoài hung dữ của hắn, cho nên cô ấy nghĩ là hắn không thương tớ đi. Hứa Nhã Nghiên nghĩ trong lòng.
Lúc này, Tạ Thư Dật và Chí Ngạn đã chạy xe ra, dừng trước mặt các cô.
Tạ Thư Dật hiếm thấy mở cửa xe cho Hải Nhạc, nói: “Lên đi.”
Hải Nhạc chào tạm biệt với Nhã Nghiên và Chí Ngạn, sau đó ngồi lên xe.
Mọi người tạm biệt nhau, từ từ rời khỏi Dạ Chi Hoàng Triều.
Hứa Chí Ngạn thấy Hải Nhạc sợ Tạ Thư Dật như vậy, đau lòng khôn tả, nói với Tạ Thư Dật: “Em ấy đã bị dọa như vậy, cậu cũng đừng rống Hải Nhạc nữa, cậu xem, cậu dọa em ấy thành cái dạng gì rồi?”
Tạ Hải Nhạc không khỏi cảm kích nhìn Hứa Chí Ngạn, người khác thật tốt, dù sao vẫn nói giùm cô.
Tạ Thư Dật thấy cô lúc nào cũng hở ra một tí là dán mắt vào Hứa Chí Ngạn ( Haiz, lão đại à dùng từ không nên nặng nề như vậy…) cảm giác không thoải mái lại dâng lên trong lòng, hắn hung tợn nhìn Hải Nhạc một cái, đi về phía cô.
Tạ Hải Nhạc thấy hắn hung ác bước đến chỗ mình, không biết hắn lại muốn làm cái gì cô nữa, theo bản năng cô lại lùi về phía sau.
Tạ Thư Dật thấy bộ dạng nao núng của cô, lại hết sức giận dữ.
“Cái dạng cải thìa như vậy, đáng cho người ta khi dễ!” Hắn phát hỏa.
Bộ cô muốn bộ dạng này sao? Bộ cô muốn bị khi dễ sao? Hải Nhạc mếu máo, nước mắt lại đảo quanh.
“Mặc thêm áo vào!” Tạ Thư Dật mất kiên nhẫn nói, thấy cô vẫn cứ ngây ngốc đứng đó không biết đang nghĩ cái gì, đành phải “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép” giật áo khoác trong tay cô, choàng thô bạo lên người cô, cũng đưa tay giúp cô cài cúc áo, che lại cảnh xuân chật vật bên trong.
Tạ Hải Nhạc ngửi thấy mùi nước hoa nam Armani trên quần áo hắn, một khắc này, lòng cô, đột nhiên bị cái mùi này làm rung động không thôi, cô không nhịn được hít một hơi thật sâu, trực giác muốn khắc cái mùi này vào tận đáy lòng tớ, một khắc này, cô nhất thời bị mê hoặc.
“Đi thôi! Về nhà!” Tạ Thư Dật nói với Tạ Hải Nhạc.
Tạ Hải Nhạc không nghe thấy lời hắn nói, vẫn cứ ngơ ngác đứng đó, Tạ Thư Dật thấy cô thất hồn lạc phách không biết lại đi vào cõi thần tiên nào, phỏng chừng đêm nay cô thật sự bị dọa không nhẹ, trong lòng lại hơi hơi có chút đau lòng.
Nhưng miệng hắn lại quen thói rống cô: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, đi a! Về nhà!”
“Nha.” Tạ Hải Nhạc tỉnh lại, theo bản năng đi về phía trước, nhưng cô lại không quen mang giày cao gót nên lập tức ngã chúi về phía trước.
“!” Khi cô chật vật sắp ngã sấp xuống, Tạ Thư Dật nhanh tay đỡ cô, xem ra, hôm nay cô thật sợ đến choáng váng.
“Thật là ngu ngốc, chẳng lẽ em bị dọa đến ngay cả đi đường cũng không đi nổi?” Hắn mắng.
“Em không có.” Tạ Hải Nhạc nhẹ giọng phản bác.
Tạ Thư Dật sợ cô lại ngã nữa, đành phải kéo cô qua, tay ôm ngang hông cô, để cô tựa vào người tớ.
“Đi thôi.” Hắn nói, cũng xoay người nói với anh em Hứa gia nãy giờ luôn đứng yên lặng bên cạnh theo dõi hắn và Hải Nhạc, “Các cậu ở lại đây chơi, hay là cũng về nhà?”
“Bọn em cũng về thôi.” Hứa Nhã Nghiên nói, cô quay người nói với người khác, “Thật ngại quá, chúng tôi đi trước một bước, mọi người có thể tiếp tục ở đây chơi, chơi đến khi Dạ Chi Hoàng Triều đóng cửa mới thôi, Thư Dật đã bao hết rồi, mọi người cứ chơi thoải mái, lãng phí sẽ rất uổng.”
Những người còn lại hoan hô một tiếng, sau đó trở về ghế lô.
ban người ra bên ngoài Dạ Chi Hoàng Triều, hai cô gái đứng bên kia chờ, còn con trai đi xuống bãi đỗ xe dưới lầu chạy xe lên.
“Thư Dật ca ca thật sủng cậu.” Hứa Nhã Nghiên đột nhiên nói với Tạ Hải Nhạc.
“Cái gì?” Hải Nhạc nghĩ tớ nghe lầm.
Hứa Nhã Nghiên thở dài một hơi, cô đơn nói: “Tớ nói, Thư Dật ca ca anh ấy rất thương cậu.”
Hải Nhạc cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười, Tạ Thư Dật rất thương cô?
“Cậu nghĩ sai rồi, anh ta không phải người như cậu nghĩ đâu, cho tới bây giờ anh ta chưa từng thương tớ.” Cô cười khổ mà nói.
Nhưng khi Hứa Nhã Nghiên thấy nụ cười khổ trên mặt Hải Nhạc, trong lòng lại nghi ngờ, chẳng lẽ, cô nghĩ sai rồi? Tuy rằng Tạ Thư Dật lúc nào cũng bày ra bộ dạng hung ác với Hải Nhạc, nhưng mà, nhìn thấy Hải Nhạc bị người ta khi dễ, lại tức giận đến như vậy, cho đến nay, cô chưa từng nhìn thấy Tạ Thư Dật ác với người nào như vậy, cái dạng xử lí độc ác với nam nhân xâm phạm Hải Nhạc đó, không phải là thương cô ấysao? Lúc thấy cô ấy sắp ngã, lập tức đến đỡ cô ấy, tuy rằng bộ dạng thì vẫn là hung, nhưng hành động của anh ấy cũng là thật cẩn thận đỡ Hải Nhạc đi xuống, đó không phải là thương cô ấy sao?
Có lẽ, Hải Nhạc chỉ thấy mặt ngoài hung dữ của hắn, cho nên cô ấy nghĩ là hắn không thương tớ đi. Hứa Nhã Nghiên nghĩ trong lòng.
Lúc này, Tạ Thư Dật và Chí Ngạn đã chạy xe ra, dừng trước mặt các cô.
Tạ Thư Dật hiếm thấy mở cửa xe cho Hải Nhạc, nói: “Lên đi.”
Hải Nhạc chào tạm biệt với Nhã Nghiên và Chí Ngạn, sau đó ngồi lên xe.
Mọi người tạm biệt nhau, từ từ rời khỏi Dạ Chi Hoàng Triều.
Ác Ma Ca Ca
Tác giả: Lãnh Mặc Ngưng Hàng Hương
241 chương | 9 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Ác mộng
Chương 2: 2: Không nên nhìn
Chương 3: 3: Chỉ là bạn gái
Chương 4: 4: Em đã lớn, có phải đã có nam sinh theo đuổi?
Chương 5: 5: Gặp gỡ hứa chí ngạn
Chương 6: 6: Thư tỏ tình
Chương 7: 7: Cô không xứng gọi ông ấy là cha
Chương 8: 8: Tầng hầm ngầm
Chương 9: 9: Cách chơi mới để cô hận tôi!
Chương 10: 10: Đón máy bay
Chương 11: 11: Thân càng thêm thân
Chương 12: 12: Đi mary hay ngũ châu?
Chương 13: 13: Con thương muội muội là đương nhiên!
Chương 14: 14: Nhớ tới hải hoan
Chương 15: 15: Thi đậu ngũ châu
Chương 16: 16: tạ gia có con gái sắp trưởng thành
Chương 17: 17: Đánh giá
Chương 18: 18: Tiệc sinh nhật
Chương 19: 19: Dạ chi hoàng triều
Chương 20: 20: Bảo vệ em gái
Chương 21: 21: Hậu quả là cái gì
Chương 22: 22: Thư dật ca ca thật sủng cậu
Chương 23: 23: Tôi cũng đã quen bị anh khi dễ
Chương 24: 24: Nhớ lại
Chương 25: 25: Không phải bạn gái
Chương 26: 26: Vị nước mắt
Chương 27: 27: Anh ôm
Chương 28: 28: Cắm trại dã ngoại
Chương 29: 29: Em gái của tôi, để tôi phụ trách!
Chương 30: 30: Chỉ là hô hấp nhân tạo mà thôi!
Chương 31: 31: Tôi tự có mắt !
Chương 32: 32: Phát sốt rồi, để tôi cõng cô
Chương 33: 33: Rất nhẹ
Chương 34: 34: Khai giảng chính thức
Chương 35: 35: Chủ nhiệm đẹp trai thật quen
Chương 36: 36: Thứ gì càng độc sẽ càng đẹp
Chương 37: 37: Cách xa hắn một chút
Chương 38: 38: Múa rất đẹp
Chương 39: 39: Cưỡng hôn
Chương 40: 40: Thiếu gia, bị sao vậy?
Chương 41: 41: Đã không đau
Chương 42: 42: Phỏng vấn
Chương 43: 43: Đánh nhau kịch liệt
Chương 44: 44: Tự cầu nhiều phúc đi
Chương 45: 45: Không thấy được lòng người tốt
Chương 46: 46: Học bơi
Chương 47: 47: Hôn lầm
Chương 48: 48: Biết vậy chẳng làm
Chương 49: 49: Tôi không cần hai nhân vật chính
Chương 50: 50: Quà sinh nhật
Chương 51: 51: Dolphin kiss
Chương 52: 52: sinh nhật hải nhạc
Chương 53: 53: Sinh nhật hải nhạc 2
Chương 54: 54: Hắn tổn thương sao?
Chương 55: 55: Tôi muốn về nhà
Chương 56: 56: Cưỡng đoạt em gái: em là của tôi!
Chương 57: 57: Nụ hôn máu
Chương 58: 58: Là đứa con trai nào tổn thương tim cô
Chương 59: 59: ba con đi rồi
Chương 60: 60: Bắt cóc
Chương 61: 61: Thật xin lỗi
Chương 62: 62: Lần đầu tiên chủ động
Chương 63: 63: Rốt cuộc là ai?
Chương 64: 64: Thích không?
Chương 65: 65: Tạ thư dật tặng em?
Chương 66: 66: Tim tôi thật sự đau đớn quá
Chương 67: 67: Sự trừng phạt của thượng đế
Chương 68: 68: Chúng ta làm quen đi?
Chương 69: 69: Cho anh một cơ hội
Chương 70: 70: Thay đổi lớn
Chương 71: 71: Em nhất định phải nhớ tôi
Chương 72: 72: Tôi chỉ mới 16 tuổi
Chương 73: 73: Dự tiệc
Chương 74: 74: Em thật làm cho anh thất vọng!
Chương 75: 75: ba quá nuông chiều nó
Chương 76: 76: Anh có yêu tôi không?
Chương 77: 77: Bí mật không thể nói thành lời
Chương 78: 78: Đau quá, đau quá!
Chương 79: 79: Rốt cuộc không thể hồi đấu
Chương 80: 80: Con chơi với em đi
Chương 81: 81: Là tất cả của tôi
Chương 82: 82: Nhìn thấy tất cả
Chương 83: 83: Anh thật quá đáng!
Chương 84: 84: Tha thứ cho tôi
Chương 85: 85: Cứ để đó cho tôi
Chương 87: 87: Chị hai là giỏi nhất
Chương 88: 88: Xem đủ chưa?
Chương 89: 89: Em phải giúp chị
Chương 90: 90: Muốn chơi, phải chơi cho cá tính
Chương 91: 91: Em cũng nợ tôi
Chương 92: 92: Em còn ác hơn cả tôi
Chương 93: 93: Anh sẽ không yêu em
Chương 94: 94: Nụ hôn nồng nhiệt giả dối
Chương 95: 95: Bí mật được bật mí
Chương 96: 96: Không còn cách nào sao?
Chương 97: 97: Không thành công cũng thành nhân
Chương 98: 98: Anh có ý đồ gì?
Chương 99: 99: Em gái của chị thật có mị lực
Chương 100: 100: Đòn hiểm
Chương 101: 101: Thật sự đáng giận
Chương 102: 102: Thổ lộ
Chương 103: 103: Thổ lộ 2
Chương 104: 104: Hạnh phúc và sợ hãi
Chương 105: 105: Về nhà
Chương 106: 106: Ghen à?
Chương 107: 107: Yêu cầu vô lý
Chương 108: 108: Đau bụng
Chương 109: 109: Ở cùng em thêm chút nữa
Chương 110: 110: Cô muốn thế nào
Chương 111: 111: Cam tâm tình nguyện
Chương 112: 112: chỉ muốn biết rõ chân tướng
Chương 113: 113: Dẫn em đến một chỗ
Chương 114: 114: Chúng ta không trở về nhà
Chương 115: 115: Em không thể không tin tôi!
Chương 116: 116: Chị hai thật sự quá đáng sợ
Chương 117: 117: Có thể có cách gì đây
Chương 118: 118: Hải nhạc thật ngoan
Chương 119: 119: Một cái tát bất ngờ
Chương 120: 120: Một đống hỗn loạn
Chương 121: 121: Tôi không phải diêu nhạc nhạc
Chương 122: 122: Chúng ta đi high một chút?
Chương 123: 123: Luyện ngục
Chương 124: 124: Đuổi sóng
Chương 125: 125: Tay trong tay thật đúng là hạnh phúc
Chương 126: 126: Mềm lòng
Chương 127: 127: Em đã chuẩn bị xong chưa?
Chương 128: 128: Người con yêu là hải nhạc
Chương 129: 129: Quyết định của mẹ hải nhạc
Chương 130: 130: Các người đừng hòng ở bên nhau
Chương 131: 131: Mời cơm bồi tội
Chương 132: 132: Xuân dược
Chương 133: 133: Chúng ta chia tay đi
Chương 134: 134: Chia tay thật đau đớn
Chương 135: 135: Tớ muốn đi khỏi đây
Chương 136: 136: Chỉ là hiểu lầm
Chương 137: 137: Tha thứ cho tôi được không?
Chương 138: 138: Cháu thích hải nhạc!
Chương 139: 139: Theo đuổi em lần nữa!
Chương 140: 140: Chân tướng 1
Chương 141: 141: Chân tướng 2
Chương 142: 142: Đi mĩ quốc, rời khỏi anh!
Chương 143: 143: Tôi muốn em, chỉ cần em!
Chương 144: 144: Không phải anh muốn tôi tình nguyện sao?
Chương 145: 145: Hắn quả thật không đến!
Chương 146: 146: Sao anh ngốc như vậy!
Chương 147: 147: Em không bỏ được anh!
Chương 148: 148: Chúng tôi sẽ đính hôn!
Chương 149: 149: Đứa bé là của tạ gia!
Chương 150: 150: Không phải anh, thì là ai chứ?
Chương 151: 151: Là bị người ta cưỡng bức?
Chương 152: 152: Không thể bàng quang!
Chương 153: 153: Chúng ta phải nói cho rõ ràng!
Chương 154: 154: Tất cả là lỗi của anh!
Chương 155: 155: Đau đớn khôn nguôi!
Chương 156: 156: Tạ hải nhạc giết con tôi!
Chương 157: 157: Tưởng anh là ba của tiểu bảo bối!
Chương 158: 158: Là tạ thiếu gia!
Chương 159: 159: Chỉ cần lặng lẽ nhìn hắn mà thôi!
Chương 160: 160: Tại sao người ra đi không phải là tôi!
Chương 161: 161: Đừng để tôi phải coi thường cô!
Chương 162: 162: Tôi không hề quyến rũ anh!
Chương 163: 163: Làm sao quên được quá khứ!
Chương 164: 164: Xin lỗi cô!
Chương 165: 165: Dò xét chỉ thêm thất vọng!
Chương 166: 166: Trì hải hoan trở về
Chương 167: 167: Một tát này, là cho cô một bài học!
Chương 168: 168: Cô vĩnh viễn không bằng cô ấy!
Chương 169: 169: Mẹ tốt nhất trên đời!
Chương 170: 170: Chú sẽ làm ba nuôi của các con!
Chương 171: 171: Thật sự không cam tâm!
Chương 172: 172: Em thích anh, tạ thư dật!
Chương 173: 173: Ba nuôi tới thăm các con!
Chương 174: 174: Đôi mắt cô cười lên rất đẹp!
Chương 175: 175: Viễn chi, cô chính là hải chi lệ?
Chương 176: 176: Xin lỗi vì đã tổn thương cô, Viễn Chi!
Chương 177: 177: Tiểu bảo thật sự rất giống Tạ thiếu gia!
Chương 178: 178: Cô cũng sợ sét đánh?
Chương 179: 179: Cô thích ăn vị hải sản sao?
Chương 180: 180: Anh có thể đi, còn em không được sao?
Chương 181: 181: Tạ thư dật bắt cá hai tay?
Chương 182: 182: Anh sợ người nào sẽ hiểu lầm đây?
Chương 183: 183: Nhã Nghiên, anh chờ em! Thường Hàn mãi chờ em!
Chương 184: 184: Đứa bé trai này không phải con, cha nghĩ sao?
Chương 185: 185: Chúng ta cùng nhau về đài bắc!
Chương 186: 186: Ngày mai sẽ có kết quả DNA !
Chương 187: 187: Người lớn phạm lỗi sẽ bị bỏ tù!
Chương 188: 188: Tại sao không phải là con tôi?
Chương 189: 189: Thư Dật, anh mà có chuyện gì thì em phải làm sao?
Chương 190: 190: Hãy để nhã nghiên thay em yêu anh!
Chương 191: 191: Tôi sẽ đến Đài Bắc!
Chương 192: 192: Tình yêu này tôi không thể từ bỏ!
Chương 193: 193: Em là nhạc nhạc phải không!
Chương 194: 194: Cảm tạ thượng đế, quả thật là nhạc nhạc!
Chương 195: 195: Nhạc Nhạc em thật tàn nhẫn!
Chương 196: 196: Bảo bối của cha!
Chương 197: 197: Hãy giúp cha theo đuổi mẹ các con!
Chương 198: 198: Mẹ ở lại với cha nuôi và chúng con nhé!
Chương 199: 199: Trong lòng tôi, em chính là thiên sứ!
Chương 200: 200: Nụ hôn chứng minh
Chương 201: 201: Để tiểu bảo tiểu bối ở cùng tôi
Chương 202: 202: Cuộc hội thoại của nữ thứ và nữ phản diện
Chương 203: 203: Mày vĩnh viễn không được nói ra sự thật!
Chương 204: 204: Tổn thương như vậy vẫn chưa đủ sao?
Chương 205: 205: Gặp lại cha mẹ như người dưng
Chương 206: 206: Không cần cự tuyệt anh (h nhẹ)
Chương 207: 207: Rốt cuộc là kẻ nào làm?
Chương 208: 208: Các người phải chết
Chương 209: 209: Anh không thể yêu em!
Chương 210: 210: Kế hoạch của hải hoan
Chương 211: 211: Thư Dật, em và con chờ anh trở về
Chương 212: 212: Thoát hiểm!
Chương 213: 213: Đoàn viên – Nhạc nhạc, anh yêu em! (h+)
Chương 214: 214: Xin anh, cho em một đứa con!
Chương 215: 215: Anh Bị Hạ Dược (H nặng, lưu ý trước khi xem )
Chương 216: 216: Tạ gia không chứa chấp cô!
Chương 217: 217: Xin mẹ hãy cứu con!
Chương 218: 218: Lên kế hoạch
Chương 219: 219: Trì hải hoan nổ súng
Chương 220: 220: Cả nhà đang chờ anh, Thư Dật!
Chương 221: 221: Hải Nhạc, hoan nghênh về nhà!
Chương 222: 222: Thư Dật, Một Tiếng "Mẹ", Vẫn Chưa Muộn!
Chương 223: 223: Báo ân!
Chương 224: 224: Tin tưởng anh, nhất định sẽ chữa được!
Chương 225: 225: Trì Hải Hoan bị bệnh tâm thần???
Chương 226: 226: Trì Hải Hoan đáng thương!
Chương 227: 227: Nhạc Nhạc, gả cho anh!
Chương 228: 228: Kế hoạch giả chết!
Chương 229: 229: Kẻ điên cũng không tha!
Chương 230: 230: Trò mới: Nữ sát thủ!
Chương 231: 231: Rập bẫy!
Chương 232: 232: Tiễn biệt kim cương!
Chương 233: 233: Nhạc nhạc thật sự trở lại rồi!
Chương 234: 234: Đi học hay sinh con?
Chương 235: 235: Tao sẽ giết mày, Tạ Hải Nhạc!
Chương 236: 236: Tiểu bảo tiểu bối mất tích!
Chương 237: 237: Thỏa thuận hay nhận xác!
Chương 238: 238: Thiên đường rất đẹp!
Chương 239: 239: Tha cho bọn họ, chúng ta sẽ kết hôn!
Chương 240: 240: Mấy bạt tai vẫn còn chưa đủ!
Chương 241: 241: Hải Nhạc, chị xin lỗi!
Chương 242: 242: Đại kết cục – the end
Không tìm thấy chương nào phù hợp