Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 17: Tiểu sư muội
Cập nhật: 2 days ago
|
~10 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Khi Nguyễn Phong tỉnh lại, toàn thân hắn có cảm giác khó chịu vô cùng. Sức lực trong cơ thể giống như đã hoàn toàn biến mất, cả người vô lực, cử động cũng khó khăn. Vũ Ngôn vẫn luôn chú ý quan sát Nguyễn Phong, thấy hắn đã mở mắt cũng không trách mắng gì, chỉ đưa cho hắn một bát canh
“Mau uống bát canh này vào đi, đây là do sư mẫu của con nấu đó. Tuy rằng chỉ nấu từ các loại thực vật dân dã, nhưng khả năng hồi phục sức lực rất tốt. Đừng phụ một phen tâm ý của bà ấy”
Nguyễn Phong cũng không giả bộ thanh cao gì cả, thậm chí uống bát canh có chút vội vàng. Bụng hắn hiện giờ rất đói, lại gặp được bát canh này, thật chẳng khác nào nắng hạn gặp mưa rào. Sau khi đã uống hết bát canh, Nguyễn Phong l**m môi như để tận hưởng nốt chút hương vị còn đọng lại, có vẻ như vẫn còn thòm thèm. Vũ Ngôn thấy vậy cũng chỉ cười, nhẹ nhàng bảo hắn
“Không cần phải vội vàng như vậy chứ, dưới nhà vẫn còn cả một nồi canh, nếu con muốn uống thêm, để ta bảo Tiểu Yến đi lấy. Con cứ nằm nghỉ đi, có gì cần thì nhờ Tiểu Yến. Đến khi nào con đã hồi phục sức khỏe, ta sẽ tiếp tục dạy con cách khống chế các nguyên tố”
Nói rồi, Vũ Ngôn cầm cái bát quay ra ngoài, Nguyễn Phong nằm trên giường, ngẩn ngơ nhìn trần nhà. Một cảnh lúc trước hắn nhìn được bằng tâm nhãn thật sự rung động. Con người không ngờ có thể tiếp xúc trực tiếp và gần gũi với các nguyên tố đến thế. Không biết nếu các nhà khoa học gia ở thế giới của hắn biết được điều này, thì họ sẽ có phản ứng như thế nào. Điều đó không ai đoán biết được, nhưng chắc chắn rằng nếu phương pháp tâm nhãn này được công bố ra ngoài, toàn thế giới khi ấy sẽ rúng động mạnh mẽ. Suy nghĩ vẩn vơ một hồi, Nguyễn Phong lại quyết định thử sử dụng tâm nhãn một lần nữa. Thế nhưng lần này, dù hắn cố gắng thế nào cũng không vào lại được không gian tâm thần kia. Có chút thất vọng, Nguyễn Phong đành để việc này lại, chờ khi đã hồi phục thì lại thỉnh giáo sư phụ.
Khi hắn mở mắt ra, thì đã thấy bên giường có một cô bé đang chăm chú quan sát hắn. Cô bé này khoảng bốn năm tuổi, khuôn mặt ngây thơ khả ái, đôi mắt to tròn đen láy, trong veo, có chút tinh nghịch. Hai lúm đồng tiên trên má cô bé tạo cho người khác cảm giác thật đáng yêu, chỉ muốn tiến lên véo má một cái. Cái mũi thẳng tắp, đôi môi hồng hào, thật sự là một tiểu mỹ nhân. Dám chắc khi cô bé lớn lên, sẽ trở thành một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành. Nguyễn Phong đã nhận ra, cô bé này chính là Vũ Tiểu Yến, con gái của sư phụ Vũ Ngôn.
Trong khi hắn đang ngắm nhìn Tiểu Yến, thì cô bé đã lên tiếng trước:
“Đại ca, đây là canh mà cha bảo em đưa lên cho anh, em để trên bàn nhé. Có gì cần thì anh cứ gọi, em sẽ giúp anh”
Giọng nói của cô bé tuy có vẻ non nớt, nhưng lại rất chân thành, khiến người nghe không thể không sinh ra cảm giác quý mến. Nguyễn Phong cũng không thể thoát khỏi “mị lực” của cô bé, chỉ cười hiền hòa, gật đầu nói một tiếng cảm ơn.
Uống hết bát canh thứ hai, thể lực của Nguyễn Phong cũng đã khôi phục lại được năm, sáu phần. Không thể không nói tác dụng của bát canh quả thực rất tốt, hương vị lại rất ngon, người nấu quả thực là một đầu bếp giỏi. Nguyễn Phong ra khỏi giường, vận động chân tay một chút. Cảm giác khó chịu trong người đã tiêu tan từ lâu, lúc này hắn mới cảm thấy tinh thần phấn chấn lạ thường. Có lẽ là do tác dụng của việc hấp thụ những đám mây nguyên tố kia. Nhưng nghĩ đến cảm giác thống khổ phải chịu đựng khi hấp thụ chúng, Nguyễn Phong không khỏi rùng mình. Nếu lần nào hấp thụ nguyên tố cũng phải trải qua quá trình thống khổ như vậy, không bị loạn trí thì cũng thành vô cảm mất.
Bước ra khỏi phòng, Nguyễn Phong thấy được Tiểu Yến đang ngồi ngẩn ngơ trên cái ghế mây ngoài cửa. Nhìn vẻ mặt có vẻ cô đơn của cô bé, Nguyễn Phong không khỏi mủi lòng, lên tiếng hỏi han
“Tiểu muội à, sao em lại ngồi đây một mình vậy?”
Có chút bất ngờ khi nghe thấy câu hỏi của Nguyễn Phong, Tiểu Yến ngẩng đầu lên, khuôn mặt ngây thơ có chút buồn rầu
“Em không có bạn chơi cùng, cho nên chỉ có thể ở nhà suốt ngày. Bọn con trai trong làng thì không thích chơi với con gái, chúng nó bảo con gái chỉ vướng tay vướng chân, không chơi được các trò của con trai. Mà mấy bạn nữ khác, lại ít chịu ra ngoài chơi, vì bố mẹ họ không cho. Em chẳng có ai chơi cùng, buồn lắm”.
Nghe cô bé kể ra hoàn cảnh của mình, Nguyễn Phong không khỏi cảm thấy buồn thay cho cô bé. Tuổi nhi đồng đáng nhẹ phải được thoải mái chơi đùa với bạn bè, nhưng sự phân biệt trọng nam khinh nữ, cùng với tư tưởng bảo thủ ở nơi này lại làm cho cô bé không có bạn chơi cùng, thật đáng buồn. Nghĩ vậy, Nguyễn Phong lại quyết định sẽ làm bạn cùng cô bé, giúp cho Tiểu Yến có thể vui vẻ hơn.
“Vậy nếu anh chịu làm bạn với em, em có đồng ý không?”
Tiểu Yến nghe được câu hỏi của Nguyễn Phong, đầu tiên là ngây ra, tưởng như mình nghe nhầm, sau đó là sự vui vẻ dâng trào trong lòng. Cô bé gật mạnh đầu, cười vui đồng ý
“Thật sao. Nếu vậy thì tốt quá, cảm ơn anh nha”
“Tất nhiên là thật rồi. Từ giờ trở đi, mỗi buổi chiều sau khi học xong, anh sẽ bày trò chơi cho em. Đảm bảo là sau này em sẽ có thể có càng nhiều bạn hơn nữa. Giờ anh đi vào gặp sư phụ đã. Hẹn em chiều nay nhé”
Nguyễn Phong quay đi, tiến đến phòng học, Tiểu Yến vẫn dõi theo bóng lưng hắn, ánh mắt tràn đầy vẻ vui mừng và cảm kích.
“Mau uống bát canh này vào đi, đây là do sư mẫu của con nấu đó. Tuy rằng chỉ nấu từ các loại thực vật dân dã, nhưng khả năng hồi phục sức lực rất tốt. Đừng phụ một phen tâm ý của bà ấy”
Nguyễn Phong cũng không giả bộ thanh cao gì cả, thậm chí uống bát canh có chút vội vàng. Bụng hắn hiện giờ rất đói, lại gặp được bát canh này, thật chẳng khác nào nắng hạn gặp mưa rào. Sau khi đã uống hết bát canh, Nguyễn Phong l**m môi như để tận hưởng nốt chút hương vị còn đọng lại, có vẻ như vẫn còn thòm thèm. Vũ Ngôn thấy vậy cũng chỉ cười, nhẹ nhàng bảo hắn
“Không cần phải vội vàng như vậy chứ, dưới nhà vẫn còn cả một nồi canh, nếu con muốn uống thêm, để ta bảo Tiểu Yến đi lấy. Con cứ nằm nghỉ đi, có gì cần thì nhờ Tiểu Yến. Đến khi nào con đã hồi phục sức khỏe, ta sẽ tiếp tục dạy con cách khống chế các nguyên tố”
Nói rồi, Vũ Ngôn cầm cái bát quay ra ngoài, Nguyễn Phong nằm trên giường, ngẩn ngơ nhìn trần nhà. Một cảnh lúc trước hắn nhìn được bằng tâm nhãn thật sự rung động. Con người không ngờ có thể tiếp xúc trực tiếp và gần gũi với các nguyên tố đến thế. Không biết nếu các nhà khoa học gia ở thế giới của hắn biết được điều này, thì họ sẽ có phản ứng như thế nào. Điều đó không ai đoán biết được, nhưng chắc chắn rằng nếu phương pháp tâm nhãn này được công bố ra ngoài, toàn thế giới khi ấy sẽ rúng động mạnh mẽ. Suy nghĩ vẩn vơ một hồi, Nguyễn Phong lại quyết định thử sử dụng tâm nhãn một lần nữa. Thế nhưng lần này, dù hắn cố gắng thế nào cũng không vào lại được không gian tâm thần kia. Có chút thất vọng, Nguyễn Phong đành để việc này lại, chờ khi đã hồi phục thì lại thỉnh giáo sư phụ.
Khi hắn mở mắt ra, thì đã thấy bên giường có một cô bé đang chăm chú quan sát hắn. Cô bé này khoảng bốn năm tuổi, khuôn mặt ngây thơ khả ái, đôi mắt to tròn đen láy, trong veo, có chút tinh nghịch. Hai lúm đồng tiên trên má cô bé tạo cho người khác cảm giác thật đáng yêu, chỉ muốn tiến lên véo má một cái. Cái mũi thẳng tắp, đôi môi hồng hào, thật sự là một tiểu mỹ nhân. Dám chắc khi cô bé lớn lên, sẽ trở thành một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành. Nguyễn Phong đã nhận ra, cô bé này chính là Vũ Tiểu Yến, con gái của sư phụ Vũ Ngôn.
Trong khi hắn đang ngắm nhìn Tiểu Yến, thì cô bé đã lên tiếng trước:
“Đại ca, đây là canh mà cha bảo em đưa lên cho anh, em để trên bàn nhé. Có gì cần thì anh cứ gọi, em sẽ giúp anh”
Giọng nói của cô bé tuy có vẻ non nớt, nhưng lại rất chân thành, khiến người nghe không thể không sinh ra cảm giác quý mến. Nguyễn Phong cũng không thể thoát khỏi “mị lực” của cô bé, chỉ cười hiền hòa, gật đầu nói một tiếng cảm ơn.
Uống hết bát canh thứ hai, thể lực của Nguyễn Phong cũng đã khôi phục lại được năm, sáu phần. Không thể không nói tác dụng của bát canh quả thực rất tốt, hương vị lại rất ngon, người nấu quả thực là một đầu bếp giỏi. Nguyễn Phong ra khỏi giường, vận động chân tay một chút. Cảm giác khó chịu trong người đã tiêu tan từ lâu, lúc này hắn mới cảm thấy tinh thần phấn chấn lạ thường. Có lẽ là do tác dụng của việc hấp thụ những đám mây nguyên tố kia. Nhưng nghĩ đến cảm giác thống khổ phải chịu đựng khi hấp thụ chúng, Nguyễn Phong không khỏi rùng mình. Nếu lần nào hấp thụ nguyên tố cũng phải trải qua quá trình thống khổ như vậy, không bị loạn trí thì cũng thành vô cảm mất.
Bước ra khỏi phòng, Nguyễn Phong thấy được Tiểu Yến đang ngồi ngẩn ngơ trên cái ghế mây ngoài cửa. Nhìn vẻ mặt có vẻ cô đơn của cô bé, Nguyễn Phong không khỏi mủi lòng, lên tiếng hỏi han
“Tiểu muội à, sao em lại ngồi đây một mình vậy?”
Có chút bất ngờ khi nghe thấy câu hỏi của Nguyễn Phong, Tiểu Yến ngẩng đầu lên, khuôn mặt ngây thơ có chút buồn rầu
“Em không có bạn chơi cùng, cho nên chỉ có thể ở nhà suốt ngày. Bọn con trai trong làng thì không thích chơi với con gái, chúng nó bảo con gái chỉ vướng tay vướng chân, không chơi được các trò của con trai. Mà mấy bạn nữ khác, lại ít chịu ra ngoài chơi, vì bố mẹ họ không cho. Em chẳng có ai chơi cùng, buồn lắm”.
Nghe cô bé kể ra hoàn cảnh của mình, Nguyễn Phong không khỏi cảm thấy buồn thay cho cô bé. Tuổi nhi đồng đáng nhẹ phải được thoải mái chơi đùa với bạn bè, nhưng sự phân biệt trọng nam khinh nữ, cùng với tư tưởng bảo thủ ở nơi này lại làm cho cô bé không có bạn chơi cùng, thật đáng buồn. Nghĩ vậy, Nguyễn Phong lại quyết định sẽ làm bạn cùng cô bé, giúp cho Tiểu Yến có thể vui vẻ hơn.
“Vậy nếu anh chịu làm bạn với em, em có đồng ý không?”
Tiểu Yến nghe được câu hỏi của Nguyễn Phong, đầu tiên là ngây ra, tưởng như mình nghe nhầm, sau đó là sự vui vẻ dâng trào trong lòng. Cô bé gật mạnh đầu, cười vui đồng ý
“Thật sao. Nếu vậy thì tốt quá, cảm ơn anh nha”
“Tất nhiên là thật rồi. Từ giờ trở đi, mỗi buổi chiều sau khi học xong, anh sẽ bày trò chơi cho em. Đảm bảo là sau này em sẽ có thể có càng nhiều bạn hơn nữa. Giờ anh đi vào gặp sư phụ đã. Hẹn em chiều nay nhé”
Nguyễn Phong quay đi, tiến đến phòng học, Tiểu Yến vẫn dõi theo bóng lưng hắn, ánh mắt tràn đầy vẻ vui mừng và cảm kích.
Bút Vẽ Giang Sơn, Mực Tô Xã Tắc
Tác giả: khanhan18
262 chương | 278 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Thanh niên bất đắc chí
Chương 2: Quyển 1 - 2: Đến thăm nhà
Chương 3: Quyển 1 - 3: Nhà Ngọc Thanh
Chương 4: Quyển 1 - 4: Thư cảnh – Tâm cảnh
Chương 5: Quyển 1 - 5: Ngũ Lôi
Chương 6: Quyển 1 - 6: Nhà họ Nguyễn có người nối dõi
Chương 7: Quyển 1 - 7: Không thể tập võ
Chương 8: Quyển 1 - 8: Chữ viết – Thầy đồ
Chương 9: Quyển 1 - 9: Học lễ, học văn
Chương 10: Quyển 1 - 10: Hồi ức
Chương 11: Quyển 1 - 11: Chân-giả thư hồn
Chương 12: Quyển 1 - 12: Thư pháp mạnh mẽ
Chương 13: Quyển 1 - 13: Thư pháp gia - Sư đồ
Chương 14: Quyển 1 - 14: Lưu phái
Chương 15: Quyển 1 - 15: Thư pháp căn bản (1)
Chương 16: Quyển 1 - 16: Thư pháp căn bản (2)
Chương 17: Quyển 1 - 17: Tiểu sư muội
Chương 18: Quyển 1 - 18: Khống chế nguyên tố
Chương 19: Quyển 1 - 19: Hấp thu
Chương 20: Quyển 1 - 20: Dị biến - Ngọc Thanh
Chương 21: Quyển 1 - 21: Chong chóng bay cao
Chương 22: Quyển 1 - 22: Mười năm
Chương 23: Quyển 1 - 23: Lễ trưởng thành
Chương 24: Quyển 1 - 24: Kiểm tra
Chương 25: Quyển 1 - 25: Tỷ thí
Chương 26: Quyển 1 - 26: Tỉ thý (2)
Chương 27: Quyển 1 - 27: Tỷ thí (3)
Chương 28: Quyển 1 - 28: Dịu dàng
Chương 29: Quyển 1 - 29: Khoa cử
Chương 30: Quyển 1 - 30: Chân hồn đầu tiên
Chương 31: Quyển 1 - 31: Lựa chọn
Chương 32: Quyển 2 - 32: Khởi hành
Chương 33: Quyển 1 - 33: Núi rừng không yên tĩnh
Chương 34: Quyển 1 - 34: Phong sí hổ
Chương 35: Quyển 1 - 35: Người lạ - Sắc tâm
Chương 36: Quyển 1 - 36: Đối mặt
Chương 37: Quyển 1 - 37: Âm mưu
Chương 38: Quyển 1 - 38: Bao vây
Chương 39: Quyển 1 - 39: Lạc
Chương 40: Quyển 1 - 40: Người và thú
Chương 41: Quyển 1 - 41: Liên kết
Chương 42: Quyển 1 - 42: Phong sâm ngàn năm
Chương 43: Quyển 1 - 43: Hái thuốc
Chương 44: Quyển 1 - 44: Bằng hữu
Chương 45: Quyển 1 - 45: Chữa trị
Chương 46: Quyển 1 - 46: Trở về
Chương 47: Quyển 1 - 47: Loa tiễn xạ nhật
Chương 48: Quyển 1 - 48: Kết nghĩa
Chương 49: Quyển 1 - 49: Sử dụng Phong sâm ngàn năm
Chương 50: Quyển 1 - 50: Chuẩn bị
Chương 51: Quyển 2 - 51: Hứa hẹn
Chương 52: Quyển 2 - 52: Xuất phát
Chương 53: Quyển 2 - 53: Thành Kinh Bắc
Chương 54: Quyển 2 - 54: Giáo trường Kinh Bắc
Chương 55: Quyển 2 - 55: Ý đồ
Chương 56: Quyển 2 - 56: Hạ độc
Chương 57: Quyển 2 - 57: Mê hoặc
Chương 58: Quyển 2 - 58: Quái sự
Chương 59: Quyển 2 - 59: Chân Tướng
Chương 60: Quyển 2 - 60: Đạo thư pháp
Chương 61: Quyển 2 - 61: Tri Âm
Chương 62: Quyển 2 - 62: Bói chữ
Chương 63: Quyển 2 - 63: Long tu thảo
Chương 64: Quyển 2 - 64: Chia tay
Chương 65: Quyển 2 - 65: Thụ Yêu
Chương 66: Quyển 2 - 66: Chém treo ngành
Chương 67: Quyển 2 - 67: Hợp sức
Chương 68: Quyển 2 - 68: Cạm bẫy
Chương 69: Quyển 2 - 69: Bao vây
Chương 70: Quyển 2 - 70: Bùng nổ - Đường cùng
Chương 71: Quyển 2 - 71: Phá vây
Chương 72: Quyển 2 - 72: Cảm thụ
Chương 73: Quyển 2 - 73: Mượn nguyên tố
Chương 74: Quyển 2 - 74: Kháng lửa
Chương 75: Quyển 2 - 75: Gỗ Chiên Đàn
Chương 76: Quyển 2 - 76: Mộng
Chương 77: Quyển 2 - 77: Lục Phong – Tăng tiến
Chương 78: Quyển 2 - 78: Bát quái ?
Chương 79: Quyển 2 - 79: Ngưng tụ nguyên lực – Nghĩa thầy trò
Chương 80: Quyển 2 - 80: Kim quy hóa rồng
Chương 81: Quyển 2 - 81: Lột xác – cảm ngộ
Chương 82: Quyển 2 - 82: Thăng Long Quyết
Chương 83: Quyển 2 - 83: Hóa long thương
Chương 84: Quyển 2 - 84: Kim quy linh giáp
Chương 85: Quyển 2 - 85: Lòng tham
Chương 86: Quyển 2 - 86: Nguy hiểm
Chương 87: Quyển 2 - 87: Liên tiễn nỏ
Chương 88: Quyển 2 - 88: Từ Hồng
Chương 89: Quyển 2 - 89: Không phải gió?
Chương 90: Quyển 2 - 90: Gió!! (1)
Chương 91: Quyển 2 - 91: Gió!! (2)
Chương 92: Quyển 2 - 92: Tử Nguyên Lan
Chương 93: Quyển 2 - 93: Niềm tin
Chương 94: Quyển 2 - 94: Cứu viện
Chương 95: Quyển 2 - 95: Từ Hải
Chương 96: Quyển 2 - 96: Linh hỏa
Chương 97: Quyển 2 - 97: Linh hỏa (2)
Chương 98: Quyển 2 - 98: Bạn bè – Đối thủ
Chương 99: Quyển 2 - 99: Linh hỏa xuất hiện
Chương 100: Quyển 2 - 100: Phong vân hội tụ
Chương 101: Quyển 2 - 101: Người cùng đường
Chương 102: Quyển 2 - 102: Tranh chấp
Chương 103: Quyển 2 - 103: Anh hùng – Mỹ nhân – Tri giao (1)
Chương 104: Quyển 2 - 104: Anh hùng – Mỹ nhân – Tri giao (2)
Chương 105: Quyển 2 - 105: Dây leo – Hồ ly trắng
Chương 106: Quyển 2 - 106: Khai mở
Chương 107: Quyển 2 - 107: Gặp gỡ
Chương 108: Quyển 2 - 108: Dược vật đầy đất!!
Chương 109: Quyển 2 - 109: Loạn!
Chương 110: Quyển 2 - 110: Bình tĩnh – Điên cuồng
Chương 111: Quyển 2 - 111: Lý Càn Hiếu
Chương 112: Quyển 2 - 112: Gia đình
Chương 113: Quyển 2 - 113: Quái thú
Chương 114: Quyển 2 - 114: Long tranh hổ đấu
Chương 115: Quyển 2 - 115: Đột biến
Chương 116: Quyển 2 - 116: Tịnh Đế Hỏa Liên
Chương 117: Quyển 2 - 117: Bông sen cô độc
Chương 118: Quyển 2 - 118: Không gian tinh thần
Chương 119: Quyển 2 - 119: Chia tách
Chương 120: Quyển 2 - 120: Giằng co
Chương 121: Quyển 2 - 121: Diệt Nhật Cuồng Viêm
Chương 122: Quyển 2 - 122: Oan gia
Chương 123: Quyển 2 - 123: Tình thế
Chương 124: Quyển 2 - 124: Quyết không lùi bước
Chương 125: Quyển 2 - 125: Ma khí!
Chương 126: Quyển 2 - 126: Ác ma
Chương 127: Quyển 2 - 127: Ác ma biến!
Chương 128: Quyển 2 - 128: Phải hỏi ý kiến của ta!
Chương 129: Quyển 2 - 129: Sức mạnh của linh hỏa
Chương 130: Quyển 2 - 130: Hỏa vũ nam thiên!
Chương 131: Quyển 2 - 131: Cuồng!
Chương 132: Quyển 2 - 132: Dung hợp linh hỏa
Chương 133: Quyển 2 - 133: Viện binh
Chương 134: Quyển 2 - 134: Nhân ma chiến!
Chương 135: Quyển 2 - 135: Kinh đô
Chương 136: Quyển 2 - 136: Lời mời
Chương 137: Quyển 2 - 137: Thưởng nguyệt
Chương 138: Quyển 2 - 138: Tìm được!
Chương 139: Quyển 2 - 139: Ngọc Thanh – Thanh?
Chương 140: Quyển 2 - 140: Túy Hồng Liên
Chương 141: Quyển 2 - 141: Thư khí
Chương 142: Quyển 2 - 142: Đối diện tử vong
Chương 143: Quyển 2 - 143: Con cá nhỏ!
Chương 144: Quyển 2 - 144: Ký túc xá
Chương 145: Quyển 2 - 145: Oan gia
Chương 146: Quyển 2 - 146: Bút lông thỏ tuyết
Chương 147: Quyển 2 - 147: Rồng không đuôi!
Chương 148: Quyển 2 - 148: Rồng không đuôi (2)
Chương 149: Quyển 2 - 149: Thằng Tí!
Chương 150: Quyển 2 - 150: Gặp lại
Chương 151: Quyển 2 - 151: Hòa giải
Chương 152: Quyển 2 - 152: Tặng chữ mượn tiền
Chương 153: Quyển 2 - 153: Một buổi chiều
Chương 154: Quyển 2 - 154: Khai hội
Chương 155: Quyển 2 - 155: Thi!
Chương 156: Quyển 2 - 156: Chiêu đầu tiên
Chương 157: Quyển 2 - 157: Gió lửa giao tranh
Chương 158: Quyển 2 - 158: Hòa!
Chương 159: Quyển 2 - 159: Cây tre!
Chương 160: Quyển 2 - 160: Khách phương xa
Chương 161: Quyển 2 - 161: Thích khách!
Chương 162: Quyển 2 - 162: Thích khách (2)
Chương 163: Quyển 2 - 163: Trần Kiến Quốc
Chương 164: Quyển 2 - 164: Quyết tâm
Chương 165: Quyển 2 - 165: Kế hoạch
Chương 166: Quyển 2 - 166: Vũ môn!
Chương 167: Quyển 2 - 167: Công bằng
Chương 168: Quyển 2 - 168: Thiếu nữ trong “mơ”!
Chương 169: Quyển 2 - 169: Tiến bộ
Chương 170: Quyển 2 - 170: Hùng kê quyền
Chương 171: Quyển 2 - 171: Một câu chuyện
Chương 172: Quyển 2 - 172: Bị áp giải
Chương 173: Quyển 2 - 173: Đi tìm không gian tinh thần (1)
Chương 174: Quyển 2 - 174: Đi tìm không gian tinh thần(2)
Chương 175: Quyển 2 - 175: Một giấc mơ
Chương 176: Quyển 2 - 176: Vì ai? Là ai?
Chương 177: Quyển 2 - 177: Chướng ngại
Chương 178: Quyển 2 - 178: Đường!
Chương 179: Quyển 2 - 179: Thầy – Cha
Chương 180: Quyển 2 - 180: Âm phù lưu
Chương 181: Quyển 2 - 181: Vấn đề khó giải
Chương 182: Quyển 2 - 182: Theo dõi
Chương 183: Quyển 2 - 183: Tuyệt vọng!
Chương 184: Quyển 2 - 184: Bàn bạc tại lầu Phi Phượng
Chương 185: Quyển 2 - 185: Tà ma!
Chương 186: Quyển 2 - 186: Vây bắt
Chương 187: Quyển 2 - 187: Lão Ngô
Chương 188: Quyển 2 - 188: Trong bóng đêm
Chương 189: Quyển 2 - 189: Khoảng lặng
Chương 190: Quyển 2 - 190: Trước giờ lành
Chương 191: Quyển 2 - 191: Chí nam nhi!
Chương 192: Quyển 2 - 192: Bắt đầu
Chương 193: Quyển 2 - 193: Ma trận
Chương 194: Quyển 2 - 194: Lửa giận
Chương 195: Quyển 2 - 195: Thổ lý ngư!
Chương 196: Quyển 2 - 196: Ngũ linh tinh lọc
Chương 197: Quyển 2 - 197: Đồng lòng quyết chiến
Chương 198: Quyển 2 - 198: Cá chép phá ma
Chương 199: Quyển 2 - 199: Rung chuyển!
Chương 200: Quyển 2 - 200: Tình thân!
Chương 201: Quyển 2 - 201: Nhanh!
Chương 202: Quyển 2 - 202: Tất Diệt Huyễn Linh
Chương 203: Quyển 2 - 203: Đánh đổi!
Chương 204: Quyển 2 - 204: Thiên Thư Tinh Nguyệt Đồ
Chương 205: Quyển 2 - 205: Đại chiến chính thức
Chương 206: Quyển 2 - 206: Giao đấu
Chương 207: Quyển 2 - 207: Ma sứ!
Chương 208: Quyển 2 - 208: Cấm thư
Chương 209: Quyển 2 - 209: Thỉnh cầu
Chương 210: Quyển 2 - 210: Oan khuất
Chương 211: Quyển 2 - 211: Về nhà?!
Chương 212: Quyển 2 - 212: Về nhà!
Chương 213: Quyển 2 - 213: Sụp đổ!
Chương 214: Quyển 2 - 214: Vượt qua!
Chương 215: Quyển 2 - 215: Đoạt!
Chương 216: Quyển 2 - 216: Cơ hội
Chương 217: Quyển 2 - 217: Tình thế biến chuyển
Chương 218: Quyển 2 - 218: Kịch độc
Chương 219: Quyển 2 - 219: Người của chúng ta!
Chương 220: Quyển 2 - 220: Trung – gian – phản? (1)
Chương 221: Quyển 2 - 221: Trung – gian – phản (2)
Chương 222: Quyển 2 - 222: Trung nghĩa khó vẹn toàn!
Chương 223: Quyển 2 - 223: Khói lửa chiến tranh!
Chương 224: Quyển 2 - 224: Nguyễn Phong!
Chương 225: Quyển 2 - 225: Nguy cơ
Chương 226: Quyển 2 - 226: Tâm!
Chương 227: Quyển 2 - 227: Linh giáp cứu mệnh!
Chương 228: Quyển 2 - 228: Chấm dứt?
Chương 229: Quyển 2 - 229: Viện binh – Hy sinh!
Chương 230: Quyển 2 - 230: Trúc Long
Chương 231: Quyển 2 - 231: Trúc Long (2)
Chương 232: Quyển 3 - 232: Trúc Long (3)
Chương 233: Quyển 3 - 233: Thích ứng!
Chương 234: Quyển 3 - 234: Hiểm nguy
Chương 235: Quyển 3 - 235: Thắng? Bại?
Chương 236: Quyển 3 - 236: Sứ mệnh – Nụ cười!
Chương 237: Quyển 3 - 237: Thắng!
Chương 238: Quyển 3 - 238: Ma tộc rút lui
Chương 239: Quyển 3 - 239: Ban thưởng
Chương 240: Quyển 3 - 240: Ban hôn!
Chương 241: Quyển 3 - 241: Đổi mới – Vinh quy
Chương 242: Quyển 3 - 242: Hai bản thánh chỉ
Chương 243: Quyển 3 - 243: Trở về
Chương 244: Quyển 3 - 244: Hiểu lầm
Chương 245: Quyển 3 - 245: Tìm kiếm!
Chương 246: Quyển 3 - 246: Tìm kiếm (2)
Chương 247: Quyển 3 - 247: Niềm tin
Chương 248: Quyển 3 - 248: Một câu chuyện xưa (1)
Chương 249: Quyển 3 - 249: Một câu chuyện xưa (2)
Chương 250: Quyển 3 - 250: Đêm trước cơn bão
Chương 251: Quyển 3 - 251: Bão về
Chương 252: Quyển 3 - 252: Ngư tinh (1)
Chương 253: Quyển 3 - 253: Ngư tinh (2)
Chương 254: Quyển 3 - 254: Trận chiến biển và người (1)
Chương 255: Quyển 3 - 255: Trận chiến biển và người (2)
Chương 256: Quyển 3 - 256: Giao thời
Chương 257: Quyển 3 - 257: Xuân!
Chương 258: Quyển 3 - 258: Rèm hồng!
Chương 259: Quyển 3 - 259: Hồ gia trang!
Chương 260: Quyển 3 - 260: Yêu quái
Chương 261: Quyển 3 - 261: Yêu – ma?
Chương 262: Quyển 3 - 262: Lạc trong mê trận 262
Không tìm thấy chương nào phù hợp