Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 10: Ông xã, anh thật hoang dã (3)
Cập nhật: 2 days ago
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Có chút thú vị, hắn cho rằng thiên kim thị trưởng là tiểu thư khuê các, không ngờ cô lại đào hôn giữa đường, nhanh mồm nhanh miệng, xem ra đây là loại người thông minh nhanh trí được người khác yêu thích.
“Mục Lăng?” Cố Bình An nghi hoặc hỏi.
Mục Lăng gảy gảy tàn thuốc, “Cô rất thông minh.”
Cố Bình An càng nghi ngờ, “Không phải khi còn nhỏ anh bị lửa thiêu nửa khuôn mặt nên dẫn đến hủy cả khuôn mặt luôn sao?”
“Con mẹ nó cô nghe ai nói?” Mục Lăng ném điếu thuốc lá đi, dẫm tắt trên đất, bộ mặt tức giận.
Hắn bị hủy khuôn mặt?
Tên khốn khiếp nào dám bịa đặt?
“Đại ca, đại ca, anh bình tĩnh, bình tĩnh…. Xem ra người ta nói tính khí anh không tốt, đúng là không sai.” Cố Bình An lùi về sau hai bước, lại không sợ chết nói thêm một câu, trong lòng vô cùng không vui, “Anh phái người giám sát tôi?”
Mục Lăng cười, “Nếu lão tử không phái người giám sát cô, thì làm sao biết được cô nửa đường chạy trốn? Người mà Mục Lăng tôi muốn, nửa đường chạy mất, cô xem mặt mũi của tôi nên đặt ở chỗ nào?”
Cố Bình An cũng cười, “Thứ cho tôi nhắc nhở anh một câu, cô dâu tương lai là Lâm Viện Viện, đã chạy mất, mặt mũi của anh đặt ở trong áo hay trong chăn đã sớm mất rồi, nhìn chằm chằm tôi làm cái gì, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên vợ chưa cưới của anh chạy mất.”
“Cố Bình An, cô muốn chết sao?” Mục Lăng một cái đã nhanh chân bước đến, có một loại khí thế giống như muốn b*p ch*t Cố Bình An vậy.
Trong nháy mắt Cố Bình An lúng túng, “Đại ca, có chuyện gì từ từ nói, từ từ nói nha, chúng ta là người văn minh, phải biết lễ độ.”
“Văn minh?” Mục Lăng buồn cười nhìn cô, “Trong tự điển của Mục Lăng tôi không có cái từ này!”
Cố Bình An thầm nghĩ, quả nhiên lãnh khốc, thô bạo, dã man.
Lý Hoan Tình đánh giá thật sự rất đúng “Nhất châm kiến huyết.” (*)
(*) Nhất châm kiến huyết: Một châm thấy máu.
“Đào hôn trốn thoát được thật sự rất vui vẻ sao?” Mục Lăng hỏi, nhìn từ trên cao nhìn xuống Cố Bình An, khoảng cách gần như thế, Cố Bình An mới phát hiện, người đàn ông này thật cao, khí thế càng bộc lộ tính xâm lược, lần đầu tiên Cố Bình An tiếp xúc với loại đàn ông này, căng thẳng đến nỗi tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không nhịn được lùi về sau một bước, Cố Bình An thừa nhận kinh hãi luôn là một kỹ năng hộ mệnh của cô, cái này vừa nhìn đã biết cô đánh không lại rồi.
“Sợ?” Mục Lăng nheo mắt lại, “Để tôi cho cô biết thế nào gọi là văn minh, mang người ra đây.”
Mục Lăng nói xong, trở về đầu xe, vẫn tựa người vào đầu xe, một tên áo đen đè Dương Sâm lại, đột nhiên đẩy về phía trước, Dương Sâm nho nhã yếu ớt bị ngã xuống đường, Cố Bình An kinh hãi, cuốn quýt chạy tới đỡ hắn, “Sư huynh, anh không sao chứ?”
Cô ngẩng đầu trợn mắt lên giận dữ nhìn Mục Lăng, “Anh khốn nạn!”
Mục Lăng giơ ngón cái hướng về phía cô, thái độ thô bạo, ngữ khí trào phúng, “Cô đúng là có dũng khí, lần trước có người mắng tôi khốn nạn, tôi đã quăng thi thể của người đó ở giữa dòng sông rồi.”
Trên đoạn đường tối thui, hoang vu có một chiếc xe, bình thường xe đến xe đi qua nơi này, trong nháy mắt đã biến thành đường núi hoang vắng.
“Bình An, chuyện gì thế này?” Dương Sâm hỏi, hắn không hiểu tại sao lại bị đánh ngất rồi trói lại, đến khi tỉnh lại đã bị ngã ở giữa đường, đầu óc mơ hồ, có thể nhìn thấy người có tư thế ở trước mắt cũng không phải dễ trêu vào.
“Sư huynh, xin lỗi.” Cố Bình An cắn răng, nhìn về phía Mục Lăng, “Anh muốn thế nào?”
Mục Lăng nói, “Còn chạy không?”
“Không chạy nữa.”
“Ba ngày sau chính là lễ đính hôn….”
“Tôi sẽ xuất hiện đúng giờ.”
Mục Lăng cười, nụ cười như thế kết hợp với mặt mũi của hắn, nhìn sao cũng không giống là thiện ý, “Sớm ngoan như vậy thì đâu có xảy ra chuyện gì.”
“Bình An, anh ta là ai, anh ta là đang bức hôn, tại sao em lại đồng ý….” Dương Sâm nói cũng chưa nói xong, cũng không nhìn thấy động tác của Mục Lăng như thế nào, chỉ cảm thấy có một cơn gió thổi qua, người hắn đã bị Mục Lăng đánh cho một quyền, ngã văng trên thân xe việt dã, Dương Sâm hoa hết cả mắt, bụng đau giống như là bị lửa đốt vậy, Mục Lăng nắm lấy cổ của hắn, “Tao nói chuyện với bà xã, chỗ nào đến lượt con tin như mày xen mồm vào hả?”
“Mục Lăng?” Cố Bình An nghi hoặc hỏi.
Mục Lăng gảy gảy tàn thuốc, “Cô rất thông minh.”
Cố Bình An càng nghi ngờ, “Không phải khi còn nhỏ anh bị lửa thiêu nửa khuôn mặt nên dẫn đến hủy cả khuôn mặt luôn sao?”
“Con mẹ nó cô nghe ai nói?” Mục Lăng ném điếu thuốc lá đi, dẫm tắt trên đất, bộ mặt tức giận.
Hắn bị hủy khuôn mặt?
Tên khốn khiếp nào dám bịa đặt?
“Đại ca, đại ca, anh bình tĩnh, bình tĩnh…. Xem ra người ta nói tính khí anh không tốt, đúng là không sai.” Cố Bình An lùi về sau hai bước, lại không sợ chết nói thêm một câu, trong lòng vô cùng không vui, “Anh phái người giám sát tôi?”
Mục Lăng cười, “Nếu lão tử không phái người giám sát cô, thì làm sao biết được cô nửa đường chạy trốn? Người mà Mục Lăng tôi muốn, nửa đường chạy mất, cô xem mặt mũi của tôi nên đặt ở chỗ nào?”
Cố Bình An cũng cười, “Thứ cho tôi nhắc nhở anh một câu, cô dâu tương lai là Lâm Viện Viện, đã chạy mất, mặt mũi của anh đặt ở trong áo hay trong chăn đã sớm mất rồi, nhìn chằm chằm tôi làm cái gì, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên vợ chưa cưới của anh chạy mất.”
“Cố Bình An, cô muốn chết sao?” Mục Lăng một cái đã nhanh chân bước đến, có một loại khí thế giống như muốn b*p ch*t Cố Bình An vậy.
Trong nháy mắt Cố Bình An lúng túng, “Đại ca, có chuyện gì từ từ nói, từ từ nói nha, chúng ta là người văn minh, phải biết lễ độ.”
“Văn minh?” Mục Lăng buồn cười nhìn cô, “Trong tự điển của Mục Lăng tôi không có cái từ này!”
Cố Bình An thầm nghĩ, quả nhiên lãnh khốc, thô bạo, dã man.
Lý Hoan Tình đánh giá thật sự rất đúng “Nhất châm kiến huyết.” (*)
(*) Nhất châm kiến huyết: Một châm thấy máu.
“Đào hôn trốn thoát được thật sự rất vui vẻ sao?” Mục Lăng hỏi, nhìn từ trên cao nhìn xuống Cố Bình An, khoảng cách gần như thế, Cố Bình An mới phát hiện, người đàn ông này thật cao, khí thế càng bộc lộ tính xâm lược, lần đầu tiên Cố Bình An tiếp xúc với loại đàn ông này, căng thẳng đến nỗi tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không nhịn được lùi về sau một bước, Cố Bình An thừa nhận kinh hãi luôn là một kỹ năng hộ mệnh của cô, cái này vừa nhìn đã biết cô đánh không lại rồi.
“Sợ?” Mục Lăng nheo mắt lại, “Để tôi cho cô biết thế nào gọi là văn minh, mang người ra đây.”
Mục Lăng nói xong, trở về đầu xe, vẫn tựa người vào đầu xe, một tên áo đen đè Dương Sâm lại, đột nhiên đẩy về phía trước, Dương Sâm nho nhã yếu ớt bị ngã xuống đường, Cố Bình An kinh hãi, cuốn quýt chạy tới đỡ hắn, “Sư huynh, anh không sao chứ?”
Cô ngẩng đầu trợn mắt lên giận dữ nhìn Mục Lăng, “Anh khốn nạn!”
Mục Lăng giơ ngón cái hướng về phía cô, thái độ thô bạo, ngữ khí trào phúng, “Cô đúng là có dũng khí, lần trước có người mắng tôi khốn nạn, tôi đã quăng thi thể của người đó ở giữa dòng sông rồi.”
Trên đoạn đường tối thui, hoang vu có một chiếc xe, bình thường xe đến xe đi qua nơi này, trong nháy mắt đã biến thành đường núi hoang vắng.
“Bình An, chuyện gì thế này?” Dương Sâm hỏi, hắn không hiểu tại sao lại bị đánh ngất rồi trói lại, đến khi tỉnh lại đã bị ngã ở giữa đường, đầu óc mơ hồ, có thể nhìn thấy người có tư thế ở trước mắt cũng không phải dễ trêu vào.
“Sư huynh, xin lỗi.” Cố Bình An cắn răng, nhìn về phía Mục Lăng, “Anh muốn thế nào?”
Mục Lăng nói, “Còn chạy không?”
“Không chạy nữa.”
“Ba ngày sau chính là lễ đính hôn….”
“Tôi sẽ xuất hiện đúng giờ.”
Mục Lăng cười, nụ cười như thế kết hợp với mặt mũi của hắn, nhìn sao cũng không giống là thiện ý, “Sớm ngoan như vậy thì đâu có xảy ra chuyện gì.”
“Bình An, anh ta là ai, anh ta là đang bức hôn, tại sao em lại đồng ý….” Dương Sâm nói cũng chưa nói xong, cũng không nhìn thấy động tác của Mục Lăng như thế nào, chỉ cảm thấy có một cơn gió thổi qua, người hắn đã bị Mục Lăng đánh cho một quyền, ngã văng trên thân xe việt dã, Dương Sâm hoa hết cả mắt, bụng đau giống như là bị lửa đốt vậy, Mục Lăng nắm lấy cổ của hắn, “Tao nói chuyện với bà xã, chỗ nào đến lượt con tin như mày xen mồm vào hả?”
Chồng Trước Ra Lệnh Truy Bắt: Phúc Hắc Boss Ngốc Manh Thê
Tác giả: Trình Ninh Tĩnh
214 chương | 226 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mục Boss ra lệnh truy bắt
Chương 2: 2: Ông xã, đã lâu không gặp!
Chương 3: 3: Ông xã, đứa bé tùy tiện sinh
Chương 4: 4: Ba, ba đã bán con với giá bao nhiêu?
Chương 5: 5: Bà xã, em thật tùy hứng
Chương 6: 6: Ông xã, đây là thời điểm bỏ trốn
Chương 7: 7: Bà xã, em muốn thổ lộ với nam thần?
Chương 8: 8: Ông xã, anh thật hoang dã (1)
Chương 9: 9: Ông xã, anh thật hoang dã (2)
Chương 10: 10: Ông xã, anh thật hoang dã (3)
Chương 11: 11: Bà xã, em nóng tính quá
Chương 12: 12: Ông xã, đây đâu phải là lần đầu tiên vợ chưa cưới của anh chạy
Chương 13: 13: Ông xã, anh bắt nạt đàn ông tròng ghẹo đàn bà
Chương 14: 14: Bạn thân, mình rất không cam tâm
Chương 15: 15: Bà xã, em đi đâu vậy
Chương 16: 16: Bà xã, em thật ngọt
Chương 17: 17: Bà xã, anh coi trọng em nha
Chương 18: 18: Bà xã, anh sẽ không ghét bỏ em
Chương 19: 19: Bà xã, em thật xinh đẹp
Chương 20: 20: Ông xã, anh thật giả tạo
Chương 21: 21: Ông xã, anh là một tên cặn bã
Chương 22: 22: Ông xã, anh là một tên cặn bã (2)
Chương 23: 23: Chân trời nơi nào không tương phùng
Chương 24: 24: Chị dâu, chị thật nham hiểm
Chương 25: 25: Chị dâu, chị thật là nham hiểm (2)
Chương 26: 26: Thân mật dưới đèn flash
Chương 27: 27: Vợ của tôi mà cậu cũng dám động?
Chương 28: 28: Vợ của tôi mà cậu cũng dám động? (2)
Chương 29: 29: Bá vương cứu mỹ nhân
Chương 30: 30: Anh nói, lại đây!
Chương 31: 31: Ông xã, anh là một cộng sự tốt
Chương 32: 32: Bảo bối, ngủ ngon
Chương 33: 33: Mục đại, ra ngoài nhớ đội nón xanh
Chương 34: 34: Điên cuồng trả thù
Chương 35: 35: Cơn thịnh nộ của Mục Boss
Chương 36: 36: Mẹ nhẫn tâm
Chương 37: 37: Nó không phải là con gái của tôi
Chương 38: 38: Mục Lăng, anh đừng hối hận
Chương 39: 39: Chị và em
Chương 40: 40: Tổng giám đốc ngông cuồng tàn khốc
Chương 41: 41: Tổng giám đốc ngông cuồng tàn khốc (2)
Chương 42: 42: Tôi yêu Cố Bình An
Chương 43: 43: Trò giải trí của Mục Lăng
Chương 44: 44: Trực tiếp gièm pha
Chương 45: 45: Bà xã, đây là người phụ nữ anh bao nuôi
Chương 46: 46: Nhớ mang TT
Chương 47: 47: Bà xã, em muốn hầu hạ anh sao?
Chương 48: 48: Tình địch đến khiêu khích
Chương 49: 49: Dẫu gì tôi cũng là thiên kim thị trưởng
Chương 50: 50: Đến lúc đó hãy đi nhặt lại người đàn ông mà tôi không muốn
Chương 51: 51: Thế giới quan của bạo quân
Chương 52: 52: Bạo quân ôn nhu
Chương 53: 53: Dương Sâm tuyệt tình
Chương 54: 54: Em thật sự rất thích anh
Chương 55: 55: Dương Sâm cũng thích cô?
Chương 56: 56: Đường tổng độc ác
Chương 57: 57: Bối cảnh của Dương Sâm
Chương 58: 58: Đường tổng muốn ăn đòn
Chương 59: 59: Cái tát vô tình
Chương 60: 60: Lão tử đánh chính là anh
Chương 61: 61: Dương thiếu gia, hoan nghênh cậu đến tham gia lễ đính
Chương 62: 62: Đánh phụ nữ thì làm sao?
Chương 63: 63: Bình An, mẹ rất hối hận
Chương 64: 64: Ba vậy mà đã già rồi
Chương 65: 65: Cố Bình An, đi theo anh đi
Chương 66: 66: Không kịp yêu người mình yêu
Chương 67: 67: Lễ đính hôn
Chương 68: 68: Thiếu niên nhà ai đủ phong lưu
Chương 69: 69: Mục Vân Sinh xuất hiện
Chương 70: 70: Kẻ thù của tôi
Chương 71: 71: Bà xã, em bị quỷ ám sao?
Chương 72: 72: Truyền gia chi bảo
Chương 73: 73: Bí mật nhỏ của cố bình an
Chương 74: 74: Mục Lăng uy hiếp
Chương 75: 75: Lý Hoan Tình và Mục Vân Sinh
Chương 76: 76: Mục vân sinh và lý hoan tình
Chương 77: 77: Ân nhân cứu mạng lấy thân báo đáp(7
Chương 78: 78: Cao lạnh chi hoa
Chương 79: 79: Chuyện rất quan trọng
Chương 80: 80: Lễ đính hôn gió nổi mây vần
Chương 81: 81: Chúc hai người bách niên hảo hợp
Chương 82: 82: Anh không bằng cầm thú
Chương 83: 83: Tôi rất thích
Chương 84: 84: Sao lúc trước còn như thế
Chương 85: 85: Tú ân ái, dễ chết nhanh
Chương 86: 86: Hoan Hoan, em đang ở đây tìm ai vậy?
Chương 87: 87: Nhận tổ quy tông
Chương 88: 88: Mục Vân Sinh ngang ngược
Chương 89: 89: A Sinh, anh đang tức giận sao?
Chương 90: 90: Nhân sinh nếu như lần đầu gặp gỡ
Chương 91: 91: Ngụy mù chữ, thật học bá
Chương 92: 92: Điện thoại của bạn trai
Chương 93: 93: Anh ấy là bạn của mình
Chương 94: 94: Bạch liên hoa
Chương 95: 95: Sức chiến đấu của Bình An tăng mạnh
Chương 96: 96: Bia đỡ đạn bị đuổi đi
Chương 97: 97: Điều ba mẹ vợ sợ nhất
Chương 98: 98: Đầu trộm đuôi cướp
Chương 99: 99: Bà xã, ai chọc giận em rồi hả?
Chương 100: 100: Cố Bình An bách biến
Chương 101: 101: Trò đùa dai của Cố Bình An
Chương 102: 102: Vậy anh đây?
Chương 103: 103: Tổng tài bá đạo Cố Bình An
Chương 104: 104: Cô gái tốt và cô gái xấu
Chương 105: 105: Vợ yêu Cố Bình An
Chương 106: 106: Không có tiền thì không cần giả bộ
Chương 107: 107: Cảm giác tiêu tiền thật tốt
Chương 108: 108: Thanh mai trúc mã
Chương 109: 109: Hắn nên làm gì bây giờ?
Chương 110: 110: Lý Hoan Tình mất tích
Chương 111: 111: Việc không liên quan tới mình tránh ra
Chương 112: 112: Cô ấy thiếu một sợi tóc, mày hối hận
Chương 113: 113: Há miệng chờ sung
Chương 114: 114: Bước ngoặt sinh tử
Chương 115: 115: Là người hay chó phải xem bước ngoặc
Chương 116: 116: Chúng tôi là bạn của A Sinh
Chương 117: 117: Cảm tạ ông trời
Chương 118: 118: Mục Lăng chết sỉ diện
Chương 119: 119: Vợ chồng đàn gảy tay trâu
Chương 120: 120: Cố Bình An, ở cùng em thật mất mặt
Chương 121: 121: Anh vô tình với thế giới, thế giới cũng vô
Chương 122: 122: Đến xem anh em tốt của anh
Chương 123: 123: Mục Lăng uy hiếp
Chương 124: 124: Hắn yêu Cố Bình An
Chương 125: 125: Âm mưu bí mật của hai cha con
Chương 126: 126: Thời đại của Mục Lăng
Chương 127: 127: Bà nội Lý gia quản giáo rất nghiêm
Chương 128: 128: A Sinh là người rất tốt
Chương 129: 129: Lựa chọn bạn bè và người thân
Chương 130: 130: Người mẫu và người thường mặc
Chương 131: 131: Hồi còn mẫu giáo nói chuyện yêu đương
Chương 132: 132: Sư huynh, anh thích em không?
Chương 133: 133: An Tiêu Dao và Cố Bình An
Chương 134: 134: Cô cười lên rất đẹp
Chương 135: 135: Cô bé đáng yêu
Chương 136: 136: Anh ấy đẹp trai không thể tả
Chương 137: 137: Anh thích em
Chương 138: 138: Sự do dự đã phản bội anh
Chương 139: 139: Thực xin lỗi, A Sinh
Chương 140: 140: Mình phải gả cho anh Mục
Chương 141: 141: Nơi của những kẻ giàu có
Chương 142: 142: Bà xã, anh giúp em uống rượu
Chương 143: 143: Mục Đại ngu ngốc
Chương 144: 144: Bà xã, em thật dữ
Chương 145: 145: Mục Đại Thiếu rất sợ vợ
Chương 146: 146: Giả hổ ăn thịt heo
Chương 147: 147: Tên lưu manh
Chương 148: 148: Bình An nhạy cảm
Chương 149: 149: Sói xám và khăn quàng đỏ
Chương 150: 150: Bình An thua đến thảm hại
Chương 151: 151: Ăn đến xương cũng chẳng còn
Chương 152: 152: Mục Đại dã thú
Chương 153: 153: Mục Đại bị điên
Chương 154: 154: Mục Đại phúc hắc
Chương 155: 155: Mục Lăng đồi bại
Chương 156: 156: Vì sao anh lại cưới Lâm Viện Viện?
Chương 157: 157: Khẩu vị bà xã thật mặn
Chương 158: 158: Từ nhỏ đã không hợp
Chương 159: 159: Cảm thấy bị đe dọa
Chương 160: 160: Thừa dịp cháy nhà cướp của của Mục đại thiếu
Chương 161: 161: Của anh chính là của tôi
Chương 162: 162: Bà xã, anh có chút nghiện rồi
Chương 163: 163: Mục đại mặt dày vô sỉ
Chương 164: 164: Oán thù mọc ra rễ
Chương 165: 165: Đảo Quốc nhỏ ở Bắc Mỹ
Chương 166: 166: Thần bí ra vẻ cao thâm khó dò
Chương 167: 167: Đây là một thói đời ăn thịt người
Chương 168: 168: Có một loại tình cảm vô cùng đáng sợ
Chương 169: 169: Sói đói theo dõi tiểu bạch thỏ
Chương 170: 170: Trận đua xe tàn nhẫn
Chương 171: 171: Cô gái xinh đẹp tóc vàng mắt xanh
Chương 172: 172: Đối với thân thể em có hứng thú rất lớn
Chương 173: 173: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 174: 174: Mục đại cảm thấy rất oan uổng
Chương 175: 175: Quốc gia của hắn
Chương 176: 176: Anh em tốt của hắn
Chương 177: 177: Mục đại đúng mực
Chương 178: 178: Anh Lục hào hoa phong nhã
Chương 179: 179: Lớn lên đẹp, tùy hứng!
Chương 180: 180: An tiên sinh, tôi có lỗi với anh sao?
Chương 181: 181: Không giải thích được ý muốn bảo hộ
Chương 182: 182: Người đẹp đã có hẹn
Chương 183: 183: Nói chấn chỉnh lại phu cương đâu
Chương 184: 184: Giải thích chim sa cá lặn
Chương 185: 185: Bà xã anh quá tú sắc khả xan
Chương 186: 186: Gia tộc Roman
Chương 187: 187: Hiếm thấy ở chung hòa thuận
Chương 188: 188: Hiếm thấy yếu ớt
Chương 189: 189: Cái gọi là trời sinh một đôi
Chương 190: 190: Đại gia, bao nuôi tôi đi
Chương 191: 191: 520 cứ thế mà rời xa tôi
Chương 192: 192: Tiết tháo của cô còn không?
Chương 193: 193: Cố Bình An tiêu tiền như nước
Chương 194: 194: Mục Lăng và Roman
Chương 195: 195: Đàn ông cùng đàn ông tranh tài
Chương 196: 196: Chơi tới hồi hộp
Chương 197: 197: Nữ thần may mắn của tôi
Chương 198: 198: Bà xã, giúp anh xem lá át chủ bài
Chương 199: 199: Hắn ta quá khinh địch
Chương 200: 200: Em bị phim truyền hình lừa rồi
Chương 201: 201: Phụ nữ hám tiền
Chương 202: 202: Mục đại tìm lại cảm giác ưu việt
Chương 203: 203: Hình như cô hơi thích
Chương 204: 204: Mục đại vô lại
Chương 205: 205: Bà xã, kĩ năng diễn rất tệ
Chương 206: 206: Bà xã, anh sẽ không ghét bỏ em
Chương 207: 207: Ba tấc kim liên
Chương 208: 208: Mục đại đáng khinh
Chương 209: 209: Bà xã, anh dạy cho em
Chương 210: 210: Đây là vấn đề mặt mũi
Chương 211: 211: Kiếm trong ánh sáng
Chương 212: 212: Đột nhiên xuất hiện nguy hiểm
Chương 213: 213: Sát khí trong bóng tối
Chương 214: 214: Đến chết vẫn sĩ diện
Không tìm thấy chương nào phù hợp