Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 39: Cô rơi xuống hồ
Cập nhật: 2 days ago
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
"A... Diệp..."
Công Tôn Diệp không nói gì, kéo tay cô đi ra ngoài.
Tới cạnh cây cầu, cô thoát khỏi tay hắn, "A Diệp, anh sao lại ở đây?"
"Nhà hàng mà có cầu thì chỉ có duy nhất một nhà thôi. Nhưng mà những lời này là anh hỏi em mới đúng!" Công Tôn Diệp hai tay chống nạnh, đôi mắt giận tái đi khóa chặt cô lại.
Hôm nay cô mặc váy ôm sát cơ thể làm lộ ra đường cong duyên dáng, tóc được xử lý công phu, trang điểm thanh nhã, so với bộ quần áo bình thường cổ lỗ thì đúng là một trời một vực.
"Em có thể giải thích hành động của em được không hả? Để Nhạc Nhạc ở trường học còn mình thì chạy đi - xem mắt --!" Hắn nhất định phải kiềm chế bản thân thấp giọng, không muốn cơn tức giận của mình làm tổn thương cô.
"Không phải vậy đâu, A Diệp, " Cố Bảo Bảo lắc đầu, "Em... Em không phải muốn tới, là ba mẹ em sắp xếp."
Nghe cô giải thích xong lý do, cơn tức của Công Tôn Diệp mới biến đi, bình thường lại, "Em đã muốn qua quýt cho xong chuyện thì sao phải ăn mặc xinh đẹp làm chi!"
- Xinh đẹp? --
Cô nhớ lại, người từng nói cô xinh đẹp là hắn.
Mặt cô phiếm hồng, đôi môi run rẩy, như là cánh hoa đang chờ người tới ngắt.
Công Tôn Diệp có hơi hoảng hốt nắm tay, "Em chờ ở đây, anh đi lấy xe! Nhạc Nhạc còn đang ở trường đấy!" Nói rồi chạy nhanh ra ngoài.
Khoảnh khắc vừa rồi, hắn thật muốn ôm cô ấy vào lòng, hôn cô ấy thật mạnh mẽ.
Nhưng lý trí đã nhắc nhở hắn thời gian ấy còn chưa tới, cô ấy bây giờ còn đắm chìm trong sự đau thương về Mục Tư Viễn, hắn không muốn dọa cô ấy...
Dù sao hắn đã chờ được mấy năm, thêm mấy tháng, nửa năm, có lẽ là một năm thì có sao đâu?
Cố Bảo Bảo thở dài, thế này coi như là đã thoát thân đi?
Quên đi, bây giờ đi đón Nhạc Nhạc quan trọng hơn, ba mẹ bên kia thì cứ giải thích lí do sau vậy.
Còn về Mẫn tiên sinh thì thì thật sự là xin lỗi rồi.
Cô quay lại xem hắn có đi ra hay không, bỗng bắt được hai bóng dáng quen thuộc.
-- Mục Tư Viễn và Trịnh Tâm Du -- đang ngồi trên đĩa quay, chậm rãi chuyển động.
Sao bọn họ lại ở đây?
Cô nhớ rõ là bọn họ hẹn ở một nhà hàng khác mà.
Trong lúc sợ hãi đã thấy Trịnh Tâm Du ngẩng đầu lên, qua cửa kính thủy tinh kinh ngạc thấy cô, sau đó nói gì đó với Mục Tư Viễn làm hắn cũng ngẩng lên nhìn sang bên này.
Cố Bảo Bảo trong lòng hoảng hốt, sợ hắn hiểu lầm cô có mục đích gì mới đi theo bọn họ tới đây.
Cô vội vã quay lại muốn chạy đi lại đạp vào khoảng không, "ùm" rơi vào cái ao nước!
"A!" Trịnh Tâm Du kinh hãi: "Cô ấy rơi xuống ao rồi!"
Quay ra thì Mục Tư Viễn bên cạnh đã đứng dậy chạy ra ngoài.
"Bảo Bảo!" Công Tôn Diệp ở trong xe vừa vặn thấy một màn như thế, không kịp gọi cô lại thì cô đã té xuống.
Trời! Cô ấy không biết bơi!
Hắn vội vàng mở cửa xe chạy tới ao, lại nghe được tiếng "ùm", một người nào đó đã nhảy xuống.
Cái ao rất sâu!
Cố Bảo Bảo muốn đứng dưới đáy nhưng nước lại sâu, ý thức dần trở nên mơ hồ.
Giữa dòng nước, cô cảm thấy hai bàn tay ôm lấy hông cô, cảm xúc quen thuộc làm cô nhớ lại một người.
Công Tôn Diệp không nói gì, kéo tay cô đi ra ngoài.
Tới cạnh cây cầu, cô thoát khỏi tay hắn, "A Diệp, anh sao lại ở đây?"
"Nhà hàng mà có cầu thì chỉ có duy nhất một nhà thôi. Nhưng mà những lời này là anh hỏi em mới đúng!" Công Tôn Diệp hai tay chống nạnh, đôi mắt giận tái đi khóa chặt cô lại.
Hôm nay cô mặc váy ôm sát cơ thể làm lộ ra đường cong duyên dáng, tóc được xử lý công phu, trang điểm thanh nhã, so với bộ quần áo bình thường cổ lỗ thì đúng là một trời một vực.
"Em có thể giải thích hành động của em được không hả? Để Nhạc Nhạc ở trường học còn mình thì chạy đi - xem mắt --!" Hắn nhất định phải kiềm chế bản thân thấp giọng, không muốn cơn tức giận của mình làm tổn thương cô.
"Không phải vậy đâu, A Diệp, " Cố Bảo Bảo lắc đầu, "Em... Em không phải muốn tới, là ba mẹ em sắp xếp."
Nghe cô giải thích xong lý do, cơn tức của Công Tôn Diệp mới biến đi, bình thường lại, "Em đã muốn qua quýt cho xong chuyện thì sao phải ăn mặc xinh đẹp làm chi!"
- Xinh đẹp? --
Cô nhớ lại, người từng nói cô xinh đẹp là hắn.
Mặt cô phiếm hồng, đôi môi run rẩy, như là cánh hoa đang chờ người tới ngắt.
Công Tôn Diệp có hơi hoảng hốt nắm tay, "Em chờ ở đây, anh đi lấy xe! Nhạc Nhạc còn đang ở trường đấy!" Nói rồi chạy nhanh ra ngoài.
Khoảnh khắc vừa rồi, hắn thật muốn ôm cô ấy vào lòng, hôn cô ấy thật mạnh mẽ.
Nhưng lý trí đã nhắc nhở hắn thời gian ấy còn chưa tới, cô ấy bây giờ còn đắm chìm trong sự đau thương về Mục Tư Viễn, hắn không muốn dọa cô ấy...
Dù sao hắn đã chờ được mấy năm, thêm mấy tháng, nửa năm, có lẽ là một năm thì có sao đâu?
Cố Bảo Bảo thở dài, thế này coi như là đã thoát thân đi?
Quên đi, bây giờ đi đón Nhạc Nhạc quan trọng hơn, ba mẹ bên kia thì cứ giải thích lí do sau vậy.
Còn về Mẫn tiên sinh thì thì thật sự là xin lỗi rồi.
Cô quay lại xem hắn có đi ra hay không, bỗng bắt được hai bóng dáng quen thuộc.
-- Mục Tư Viễn và Trịnh Tâm Du -- đang ngồi trên đĩa quay, chậm rãi chuyển động.
Sao bọn họ lại ở đây?
Cô nhớ rõ là bọn họ hẹn ở một nhà hàng khác mà.
Trong lúc sợ hãi đã thấy Trịnh Tâm Du ngẩng đầu lên, qua cửa kính thủy tinh kinh ngạc thấy cô, sau đó nói gì đó với Mục Tư Viễn làm hắn cũng ngẩng lên nhìn sang bên này.
Cố Bảo Bảo trong lòng hoảng hốt, sợ hắn hiểu lầm cô có mục đích gì mới đi theo bọn họ tới đây.
Cô vội vã quay lại muốn chạy đi lại đạp vào khoảng không, "ùm" rơi vào cái ao nước!
"A!" Trịnh Tâm Du kinh hãi: "Cô ấy rơi xuống ao rồi!"
Quay ra thì Mục Tư Viễn bên cạnh đã đứng dậy chạy ra ngoài.
"Bảo Bảo!" Công Tôn Diệp ở trong xe vừa vặn thấy một màn như thế, không kịp gọi cô lại thì cô đã té xuống.
Trời! Cô ấy không biết bơi!
Hắn vội vàng mở cửa xe chạy tới ao, lại nghe được tiếng "ùm", một người nào đó đã nhảy xuống.
Cái ao rất sâu!
Cố Bảo Bảo muốn đứng dưới đáy nhưng nước lại sâu, ý thức dần trở nên mơ hồ.
Giữa dòng nước, cô cảm thấy hai bàn tay ôm lấy hông cô, cảm xúc quen thuộc làm cô nhớ lại một người.
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh Lùng
Tác giả: Nguyệt Ảnh Đăng
179 chương | 202 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Thí sinh kỳ quái
Chương 2: 2: Tổng giám đốc lại đổi bạn gái
Chương 3: 3: Cục cưng tự khép kín bản thân
Chương 4: 4: Cô lại gặp ác mộng
Chương 5: 5: Nhạc Nhạc không phải đứa bé tàn tật
Chương 6: 6: Cô có mục đích gì
Chương 7: 7: Hắn đã quên cô
Chương 8: 8: Thái tử gia thiên tài
Chương 9: 9: Bắn cà phê
Chương 10: 10: Nhớ cô, hắn rất tức giận
Chương 11: 11: Lại có thể đụng phải cô ta
Chương 12: 12: Cô ấy thực sự tới sao
Chương 13: 13: Khẳng định cô ấy ở đây
Chương 14: 14: Lúc gặp lại
Chương 15: 15: Nhạc Nhạc là ai
Chương 16: 16: Cô kết hôn rồi
Chương 17: 17: Cho cô làm thư kí của tôi
Chương 18: 18: Tận mắt nhìn thấy
Chương 19: 19: Chờ
Chương 20: 20: Cô không nên xa lạ như thế
Chương 21: 21: Nụ hôn bị cắt ngang
Chương 22: 22: Làm bạn nhảy của tôi
Chương 23: 23: Không ngờ lại gặp hắn
Chương 24: 24: Trong tình yêu luôn có những chuyện ngoài dự tính
Chương 25: 25: Hắn chưa từng bảo vệ cô
Chương 26: 26: Bởi vì đây là âm mưu của hắn
Chương 27: 27: Dùng lời nói dối che dấu trái tim đau thương
Chương 28: 28: Cô ơi, con không có mẹ
Chương 29: 29: Làm mẹ thiên tài rất khó
Chương 30: 30: Cô ấy còn dám tới
Chương 31: 31: Tôi nghĩ là cô hiểu lầm
Chương 32: 32: Cô ơi, đổi cà phê thành nước trái cây có được không
Chương 33: 33: Anh nói cho tôi biết, tôi sai ở đâu
Chương 34: 34: Nhạc Nhạc ở trường học có cái gì không đúng
Chương 35: 35: Nếu anh ta bảo em đi
Chương 36: 36: Cổ Tín Dương là ai
Chương 37: 37: Liên hoàn kế của ba Cố
Chương 38: 38: Đi xem mắt
Chương 39: 39: Cô rơi xuống hồ
Chương 40: 40: Cô ấy là vợ tôi
Chương 41: 41: Nếu là hắn thì mọi chuyện đều có thể giải thích
Chương 42: 42: Kẻ trộm trong phòng làm việc
Chương 43: 43: Bị một nhát đâm vô ích
Chương 44: 44: Cô không nhận nhát đâm vô ích
Chương 45: 45: Em không muốn tiếp tục tình cảm ngu ngốc đó nữa
Chương 46: 46: Cái gương kỳ lạ
Chương 47: 47: Em trai nhỏ bị câm
Chương 48: 48: Đây rốt cuộc là chuyện gì
Chương 49: 49: Nhất định giữ bí mật
Chương 50: 50: Tiểu thương tâm của Hoan Hoan
Chương 51: 51: Ai gọi tới
Chương 52: 52: Không cách nào gọi tiếng mẹ
Chương 53: 53: Cô đi đi
Chương 54: 54: Tôi không yêu cô là sai sao
Chương 55: 55: Chúng ta nhất định không thể để cho mẹ đi
Chương 56: 56: Anh có một cách
Chương 57: 57: Cuộc điện thoại trước lễ tình nhân
Chương 58: 58: Chiếc nhẫn trong bánh ga tô
Chương 59: 59: Hoan Hoan hay Nhạc Nhạc
Chương 60: 60: Lễ tình nhân
Chương 61: 61
Chương 62: 62: Cô làm mẹ như thế?
Chương 63: 63: Nhạc Nhạc có vấn đề gì
Chương 64: 64: Đi hay là ở lại
Chương 65: 65: Con phải đưa hai đứa bé về
Chương 66: 66: Tôi không yêu anh nữa
Chương 67: 67: Hoan Hoan Nhạc Nhạc là anh em
Chương 68: 68: Thỏa thuận đã ký kết trước đây
Chương 69: 69: Vì ai mà anh lo lắng
Chương 70: 70: Một đấm không giải thích được
Chương 71: 71: Trái tim hỗn loạn vì ai
Chương 72: 72: Cháu có thể bảo vệ nó
Chương 73: 73: Mấy người yêu cái gì của cô ta
Chương 74: 74: Cô ấy là người phụ nữ của tôi
Chương 75: 75
Chương 76: 76: Hạ uy phong
Chương 77: 77
Chương 78: 78: Mơ mộng và nước mắt (2)
Chương 79: 79: Vì sao lại đối xử với cô như thế
Chương 80: 80: Nhặt được ông chú quái dị ở ven đường
Chương 81: 81: Chức trách của trợ lý
Chương 82: 82: Sự bày tỏ tàn khốc
Chương 83: 83: Em chỉ tin đây là mộng
Chương 84: 84: Lần trị liệu đầu tiên cho nhạc nhạc
Chương 85: 85: Bệnh của nhạc nhạc, là lỗi của anh
Chương 86: 86: Ai cũng có thể làm điều đó, trừ em ra
Chương 87: 87: Hợp đồng cắt nát
Chương 88: 88: Cô không biết, anh ghen
Chương 89: 89: Anh không gọi điện tới
Chương 90: 90: Cùng đi nghỉ mát với ai
Chương 91: 91: Hiểu lầm lớn
Chương 92: 92: Anh cho em dũng khí
Chương 93: 93: Anh tin tưởng ai
Chương 94: 94: Cách bảo vệ đau đớn nhất
Chương 95: 95: Xin lỗi anh không thể
Chương 96: 96: Trợ lý đến, vũ nữ đi
Chương 97: 97: Em hy vọng người đó là anh
Chương 98: 98: Có phải anh có điều gì khổ tâm?
Chương 99: 99: Ám đấu
Chương 100: 100: Vì sao anh không nói
Chương 101: 101: Ai là người tặng hoa
Chương 102: 102: Cô không có quyền bảo tôi rời đi
Chương 103: 103: Hỏi cho rõ
Chương 104: 104: Hãy để em tùy hứng một lần
Chương 105: 105: Cô buông ra
Chương 106: 106: Hôn mê bất tỉnh
Chương 107: 107: Em nhất định có thể quên anh
Chương 108: 108: Không gặp không gặp
Chương 109: 109: Anh giúp em quên anh ta
Chương 110: 110: Khoảng cách giữa bọn họ rất xa
Chương 111: 111: Quên đi liệu có dễ
Chương 112: 112: Chuẩn bị nhẫn
Chương 113: 113: Cô ấy thật sự không đến
Chương 114: 114: Kho hàng không biết tên
Chương 115: 115: Cô mất tích
Chương 116: 116: Không phải anh
Chương 117: 117: Cô nợ anh
Chương 118: 118: Mẹ, mẹ có thể lấy chú
Chương 119: 119: Bị thương là em, đau là anh!
Chương 120: 120: Nếu đây là cách duy nhất
Chương 121: 121: Quyết định của cô
Chương 122: 122: Em không cách nào rời khỏi anh
Chương 123: 123: Giãy dụa
Chương 124: 124: Anh thật sự sẽ nổ súng
Chương 125: 125: Tặng em nhẫn
Chương 126: 126: Em nhất định phải đi
Chương 127: 127: Anh bằng lòng làm hết
Chương 128: 128: Em phải ở lại
Chương 129: 129: Mọi chuyện không đơn giản
Chương 130: 130: Anh biết nên làm như thế nào
Chương 131: 131: Thân phận hợp pháp
Chương 132: 132: Em lấy anh đi
Chương 133: 133: Anh cho em mãn hán toàn tịch
Chương 134: 134: Anh sẽ chờ
Chương 135: 135: Chờ đợi
Chương 136: 136: Đàn gảy tai trâu
Chương 137: 137: Cô muốn làm gì
Chương 138: 138: Kề cà không về
Chương 139: 139: Quên cầm theo điện thoại
Chương 140: 140: Lời thề
Chương 141: 141: Buổi sáng tuyệt vời
Chương 142: 142: Cô muốn thế nào
Chương 143: 143: Chuyện tình yêu
Chương 144: 144: Khoa tay múa chân
Chương 145: 145: Tác dụng của con dâu
Chương 146: 146: Xung đột nhỏ
Chương 147: 147: Em là vợ anh
Chương 148: 148: Thêm cà phê
Chương 149: 149: Sứ giả của thần tình yêu
Chương 150: 150: Đính hôn hay chia tay
Chương 151: 151: Ngày đính hôn
Chương 152: 152: Ngày đính hôn 2
Chương 153: 153: Cãi lộn
Chương 154: 154: Lọt vào âm mưu
Chương 155: 155: Anh sẽ bảo vệ em
Chương 156: 156: Vị trí của cô
Chương 157: 157: Chỉ được cái bề ngoài
Chương 158: 158: Hiểu ra
Chương 159: 159: Hiểu ra (2)
Chương 160: 160: Vui vì hai người
Chương 161: 161: Suy nghĩ miên man
Chương 162: 162: Tin nhắn bị xóa
Chương 163: 163: Nửa đường đi khỏi
Chương 164: 164: Vết thương sâu đậm
Chương 165: 165: Vết thương sâu đậm (2)
Chương 166: 166: Ngoảnh lại, xoay người
Chương 167: 167: Yêu đến mức không thể yêu
Chương 168: 168: Đối chất
Chương 169: 169: Anh yêu em
Chương 170: 170: Phải và không phải
Chương 171: 171: Không thể buông tha
Chương 172: 172: Thử thách về sự tin tưởng
Chương 173: 173: Chấm dứt
Chương 174: 174: Em có thai
Chương 175: 175: Một chút tiếc nuối
Chương 176: 176: Làm ba thật khổ
Chương 177: 177: Hạnh phúc của nhà họ Mục
Chương 178: 178: Sáu năm trước
Chương 179: 179: Sáu năm trước (2)
Không tìm thấy chương nào phù hợp