Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 24: Quyết không mềm lòng
Cập nhật: 4 days ago
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hầu Chi Hàn thấy Diêu tú tài tỏ ra vô lễ với Vương Tư Nhâm, đang định lên tiếng thì bị Vương Tư Nhâm ngăn lại. Trương Nguyên lại quay sang Hầu Huyện lệnh nói mấy câu gì đó, Hầu Huyện lệnh bèn lệnh cho sai nha đến nhà Trương Nguyên truyền nhân chứng tới.
Diêu tú tài không biết mặt Trương Nguyên. Còn hai cha con Trương Đại Xuân, Trương Thái sớm đã nhận ra hắn, trong lòng run như cầy sấy.Trương Thái là bị đau thật, nhưng giờ y đã sợ tới mức quên cả kêu đau.
Đúng lúc này, Phạm Trân lại dẫn Tạ Kỳ Phó cùng ba tên tá điền tới công đường huyện nha. Trương Đại Xuân kinh hoàng hết sức, không thốt lên được tiếng nào. Diêu tú tài thấy bước vào công đường có bốn tên, trong đó có ba tên mặt mũi đen thui, nhất định không phải là Trương Nguyên. Tên còn lại mặc dù cũng có tướng mạo của kẻ đọc sách nhưng xem chừng cũng phải 49 50 tuổi rồi, mà Trương Nguyên kia mới chỉ có 15 thôi.
Diêu tú tài vội kêu lên:
- Huyện tôn, bị cáo Trương Nguyên vì sao không đến? Hay là sợ tội nên đã cao chạy xa bay rồi?
Hầu Chi Hàn điềm tĩnh đáp:
- Diêu tú tài, ngươi cũng thấy rồi đó. Trương Nguyên nãy giờ vẫn đứng ngay cạnh bổn huyện đây. Ban nãy ngươi nói giờ Mùi ba khắc hôm nay hắn đã đánh gãy chân gia nô Trương Thái. Tất cả chỉ là vu cáo. Khi đó Trương Nguyên đang ở dinh Tây Trương Trạng nguyên nghe đàn, làm sao mà chạy về đánh người được?
Diêu tú tài cả kinh, quay sang nhìn cậu thiếu niên đang đứng cạnh Hầu Chi Hàn kia. Trong lòng thầm nhủ, hóa ra kia chính là Trương Nguyên. Trương Nguyên tới cùng với gã trung niên dáng người cao gầy kia, vậy gã đó là tới để biện hộ cho hắn sao?
Diêu tú tài cười lạnh:
- Huyện tôn là người thẩm án mà kẻ biện hộ cho bị cáo lại ngồi bên cạnh, thế này thì nỗi oan khuất của tiểu dân làm sao có thể giải được đây? Huyện tôn, phủ nha chỉ cách đây chưa tới mấy trăm bước, nếu huyện tôn ngài không làm chủ cho tiểu dân thì thành Thiệu Hưng này cũng không thiếu chỗ cho tiểu dân đến kêu oan đâu.
Hầu Chi Hàn nghe tên thầy cãi Diêu Phục này dám lớn tiếng đe dọa mình thì vô cùng tức giận, quát:
- Diêu Phục, nhà ngươi coi thường nha môn, khinh miệt bổn quan, dám thay kẻ khác kiện cáo lung tung để vụ lợi.
- Lẽ nào bổn huyện ta không dám báo cho Đề Học đại nhân để ông ta tước bỏ công danh của ngươi hay sao?
Diêu tú tài thấy Hầu Huyện lệnh đã quyết tâm bảo vệ cho Trương Nguyên bằng được, y không hề tự trách mình bịa đặt vu cáo hãm hại người khác, mà lại hận người khác bao che biện hộ cho kẻ kia, trong lòng tự biết vụ này không thể thắng được, cố gắng chống chọi tiếp cũng không vộ vị, chỉ còn cách đợi gã huyện lệnh sau này chẳng may có sơ sẩy gì mà trả thù thôi.
Diêu tú tài khom người:
- Huyện tôn đã có ý che chở cho Trương Nguyên, trị sinh cũng chẳng còn gì để nói.Trị sinh xin được cáo lui.
- Rồi quay đầu bước đi.
Trương Đại Xuân chạy theo bóng Diêu tú tài, bất lực kêu lên:
- Diêu tiên sinh, Diêu tiên sinh....
Diêu tú tài không nói không rằng, rảo bước đi thẳng.
Vụ án đã rất rõ ràng. Có ba tá điền làm chứng, Trương Đại Xuân dù có gian xảo đến đâu cũng không thể chối tội. Lão lại là lần đầu tiên gặp quan, nếu không có Diêu tú tài đứng ra làm chủ cho thì lão như rắn mất đầu, bị huyện lệnh tra hỏi vài câu đã cúi đầu xin khai, hỏi là chân của Trương Thái bị ai đánh gãy? Liền nói là do người nhà của Diêu tú tài đánh gãy, một gậy đập xuống hai phát, chân lập tức gãy, mà gậy cũng gãy...
Hầu Huyện lệnh lắc đầu, quay sang Vương Tư Nhâm nói:
- Thầy xem tên nô ngu xuẩn này, chỉ vì muốn bòn rút chút tài sản của gia chủ mà đang tâm để người ta đánh gãy chân con trai mình....
Trương Thái nằm trên cáng, biết cái chân mình bị gãy công toi rồi, liền bật khóc nức nở.
Trương Đại Xuân biết vu cáo hãm hại gia chủ là đại tội, cuống quít dập đầu nói:
- Tiểu nhân vô tri ngu muội, tiểu nhân vô tri ngu muội, cúi xin huyện tôn đại lão gia khai ân... thiếu gia, thiếu gia, xin thiếu gia tha cho lão nô, lão nô nguyện đem hoàn trả lại tất cả.
Hầu Huyện lệnh phán:
- Gia nô ngầm chiếm tài sản của gia chủ, lại còn vu cáo cho gia chủ nữa, hai tội đều phải bị trừng trị đích đáng. Chỗ tài sản bị bòn rút kia trả về cho gia chủ, còn hai cha con ngươi thì bị lưu đày đi Kim Sơn.
Trương Đại Xuân nước mắt nước mũi giàn giụa, dập đầu tới chảy cả máu. Trương Thái cũng trở mình lật xuống khỏi nạng, quỳ xuống xin huyện Tôn lão gia và Trương thiếu gia khai ân.
Cô nữ nhạc sư ngồi cạnh Trương Nguyên thấy vậy thì không đành lòng, giật giật ống tay áo Trương Nguyên, hạ giọng nói:
- Cậu...hay là tha cho họ đi mà...
Hầu Chi Hàn cũng nhìn Trương Nguyên, đợi hắn mở lời. Cha con Trương Đại Xuân dù sao cũng là gia nô của hắn, nếu Trương Nguyên đã chịu mở lòng từ bi thì Hầu huyện lệnh cũng sẽ khai ân cho chúng.
Trương Nguyên cau mày.Việc Trương Đại Xuân ngấm ngầm bòn rút điền tô quả thực rất đáng ghét. Đã vậy lại còn nghe lời xúi giục của Diêu tú tài đánh gãy chân con trai mình nữa, việc này lại càng đáng hận hơn. Đám người này không thể giữ lại trong nhà mình thêm nữa, nhưng nếu cứ thấy khóc lóc xin tha mà mềm lòng thì không được. Nghĩ rồi Trương Nguyên quay sang nói với Hầu huyện lệnh:
- Khởi bẩm Huyện tôn, mẫu thân con có tấm lòng từ bi. Bà nói chỉ cần Trương Đại Xuân chịu hoàn trả lại số điền tô đã bòn rút ba năm nay thì sẽ không truy cứu nữa. Vậy mà cha con lão vẫn không biết hối cải, phạm hết tội này đến tội khác. Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Tội đầu tiên cứ làm theo lời thân mẫu đã nói đi, còn tội thứ hai tiểu dân cũng không dám định đoạt. Tội gia nô vu cáo gia chủ trong vương pháp đã ghi rõ, mời huyện lệnh đại nhân phán quyết.
Hầu Huyện lệnh gật gật đầu, bàn bạc gì đó với Trương Nguyên rồi phán: Trương Đại Xuân phải hoàn trả cho gia chủ 150 lượng bạc. Cha con lão bị sung quân tới Kim Sơn.
Cha con Trương Đại Xuân khóc lóc thảm thiết, bị nha dịch lôi ra ngoài. Vị thiếu niên họ Vương kia “hừ” một tiếng, cho rằng Trương Nguyên đúng tâm địa cứng rắn, người ta đã dập đầu tới chảy cả máu rồi mà vẫn không chịu tha cho.
Trương Nguyên không thèm nhìn thiếu niên họ Vương kia mà quay sang nói với Hầu Chi Hàn:
- Huyện tôn, Trương Thái kia bị gãy chân âu cũng là do y tự chuốc họa vào thân, nhưng cứ để cho đại phu tới chữa trị cho cái chân của y, tránh sau này khỏi bị tàn tật hay di chứng gì thì hơn.
Hầu Chi Hàn gật đầu đồng ý.
Trương Nguyên nói tiếp:
- Gia nô Trương Đại Xuân tuy rằng đáng hận thật, nhưng tên Diêu tú tài kia xúi giục lão cho người đánh gãy chân con trai lão, tội cũng không nhỏ. Nếu Huyện tôn chỉ trừng phạt cha con Trương Đại Xuân, để Diêu Phục vẫn ngang nhiên ngoài vòng pháp luật thì e rằng khó lòng thuyết phục được bách tính.
Hầu Chi Hàn nói:
- Ta lập tức cho người gửi công văn tới chỗ Đề Học đại nhân, đề nghị ông ấy tước bỏ danh tú tài của Diêu Phục ngay. Xem gã từ sau còn dám tác oai tác quái nữa không...Phải rồi, gã còn thu của Trương Đại Xuân 20 lượng nữa, ngày mai nha dịch sẽ đem tới trả cho cậu.
Vương Tư Nhâm đứng một bên quan sát nãy giờ, sắc mặt đã có chút nghiêm trang. Cậu thiếu niên 15 tuổi này hết lần này đến lần khác làm ông không khỏi kinh ngạc. Bình thường một thiếu niên ở trong tình cảnh như cậu, một là nghiến răng nghiến lợi báo thù gấp bội, hai là vừa thấy người ta cúi đầu khóc lóc xin tha thì lập tức mềm lòng ngay.
Vậy mà Trương Nguyên trước sau tỏ ra vô cùng lãnh đạm, không hề bị tình cảm chi phối chút nào. Việc gì nên làm vẫn phải làm, lý ra lý tình ra tình, không hề lẫn lộn. Điều này chứng tỏ cậu ta có tố chất làm đại sự.
Diêu tú tài không biết mặt Trương Nguyên. Còn hai cha con Trương Đại Xuân, Trương Thái sớm đã nhận ra hắn, trong lòng run như cầy sấy.Trương Thái là bị đau thật, nhưng giờ y đã sợ tới mức quên cả kêu đau.
Đúng lúc này, Phạm Trân lại dẫn Tạ Kỳ Phó cùng ba tên tá điền tới công đường huyện nha. Trương Đại Xuân kinh hoàng hết sức, không thốt lên được tiếng nào. Diêu tú tài thấy bước vào công đường có bốn tên, trong đó có ba tên mặt mũi đen thui, nhất định không phải là Trương Nguyên. Tên còn lại mặc dù cũng có tướng mạo của kẻ đọc sách nhưng xem chừng cũng phải 49 50 tuổi rồi, mà Trương Nguyên kia mới chỉ có 15 thôi.
Diêu tú tài vội kêu lên:
- Huyện tôn, bị cáo Trương Nguyên vì sao không đến? Hay là sợ tội nên đã cao chạy xa bay rồi?
Hầu Chi Hàn điềm tĩnh đáp:
- Diêu tú tài, ngươi cũng thấy rồi đó. Trương Nguyên nãy giờ vẫn đứng ngay cạnh bổn huyện đây. Ban nãy ngươi nói giờ Mùi ba khắc hôm nay hắn đã đánh gãy chân gia nô Trương Thái. Tất cả chỉ là vu cáo. Khi đó Trương Nguyên đang ở dinh Tây Trương Trạng nguyên nghe đàn, làm sao mà chạy về đánh người được?
Diêu tú tài cả kinh, quay sang nhìn cậu thiếu niên đang đứng cạnh Hầu Chi Hàn kia. Trong lòng thầm nhủ, hóa ra kia chính là Trương Nguyên. Trương Nguyên tới cùng với gã trung niên dáng người cao gầy kia, vậy gã đó là tới để biện hộ cho hắn sao?
Diêu tú tài cười lạnh:
- Huyện tôn là người thẩm án mà kẻ biện hộ cho bị cáo lại ngồi bên cạnh, thế này thì nỗi oan khuất của tiểu dân làm sao có thể giải được đây? Huyện tôn, phủ nha chỉ cách đây chưa tới mấy trăm bước, nếu huyện tôn ngài không làm chủ cho tiểu dân thì thành Thiệu Hưng này cũng không thiếu chỗ cho tiểu dân đến kêu oan đâu.
Hầu Chi Hàn nghe tên thầy cãi Diêu Phục này dám lớn tiếng đe dọa mình thì vô cùng tức giận, quát:
- Diêu Phục, nhà ngươi coi thường nha môn, khinh miệt bổn quan, dám thay kẻ khác kiện cáo lung tung để vụ lợi.
- Lẽ nào bổn huyện ta không dám báo cho Đề Học đại nhân để ông ta tước bỏ công danh của ngươi hay sao?
Diêu tú tài thấy Hầu Huyện lệnh đã quyết tâm bảo vệ cho Trương Nguyên bằng được, y không hề tự trách mình bịa đặt vu cáo hãm hại người khác, mà lại hận người khác bao che biện hộ cho kẻ kia, trong lòng tự biết vụ này không thể thắng được, cố gắng chống chọi tiếp cũng không vộ vị, chỉ còn cách đợi gã huyện lệnh sau này chẳng may có sơ sẩy gì mà trả thù thôi.
Diêu tú tài khom người:
- Huyện tôn đã có ý che chở cho Trương Nguyên, trị sinh cũng chẳng còn gì để nói.Trị sinh xin được cáo lui.
- Rồi quay đầu bước đi.
Trương Đại Xuân chạy theo bóng Diêu tú tài, bất lực kêu lên:
- Diêu tiên sinh, Diêu tiên sinh....
Diêu tú tài không nói không rằng, rảo bước đi thẳng.
Vụ án đã rất rõ ràng. Có ba tá điền làm chứng, Trương Đại Xuân dù có gian xảo đến đâu cũng không thể chối tội. Lão lại là lần đầu tiên gặp quan, nếu không có Diêu tú tài đứng ra làm chủ cho thì lão như rắn mất đầu, bị huyện lệnh tra hỏi vài câu đã cúi đầu xin khai, hỏi là chân của Trương Thái bị ai đánh gãy? Liền nói là do người nhà của Diêu tú tài đánh gãy, một gậy đập xuống hai phát, chân lập tức gãy, mà gậy cũng gãy...
Hầu Huyện lệnh lắc đầu, quay sang Vương Tư Nhâm nói:
- Thầy xem tên nô ngu xuẩn này, chỉ vì muốn bòn rút chút tài sản của gia chủ mà đang tâm để người ta đánh gãy chân con trai mình....
Trương Thái nằm trên cáng, biết cái chân mình bị gãy công toi rồi, liền bật khóc nức nở.
Trương Đại Xuân biết vu cáo hãm hại gia chủ là đại tội, cuống quít dập đầu nói:
- Tiểu nhân vô tri ngu muội, tiểu nhân vô tri ngu muội, cúi xin huyện tôn đại lão gia khai ân... thiếu gia, thiếu gia, xin thiếu gia tha cho lão nô, lão nô nguyện đem hoàn trả lại tất cả.
Hầu Huyện lệnh phán:
- Gia nô ngầm chiếm tài sản của gia chủ, lại còn vu cáo cho gia chủ nữa, hai tội đều phải bị trừng trị đích đáng. Chỗ tài sản bị bòn rút kia trả về cho gia chủ, còn hai cha con ngươi thì bị lưu đày đi Kim Sơn.
Trương Đại Xuân nước mắt nước mũi giàn giụa, dập đầu tới chảy cả máu. Trương Thái cũng trở mình lật xuống khỏi nạng, quỳ xuống xin huyện Tôn lão gia và Trương thiếu gia khai ân.
Cô nữ nhạc sư ngồi cạnh Trương Nguyên thấy vậy thì không đành lòng, giật giật ống tay áo Trương Nguyên, hạ giọng nói:
- Cậu...hay là tha cho họ đi mà...
Hầu Chi Hàn cũng nhìn Trương Nguyên, đợi hắn mở lời. Cha con Trương Đại Xuân dù sao cũng là gia nô của hắn, nếu Trương Nguyên đã chịu mở lòng từ bi thì Hầu huyện lệnh cũng sẽ khai ân cho chúng.
Trương Nguyên cau mày.Việc Trương Đại Xuân ngấm ngầm bòn rút điền tô quả thực rất đáng ghét. Đã vậy lại còn nghe lời xúi giục của Diêu tú tài đánh gãy chân con trai mình nữa, việc này lại càng đáng hận hơn. Đám người này không thể giữ lại trong nhà mình thêm nữa, nhưng nếu cứ thấy khóc lóc xin tha mà mềm lòng thì không được. Nghĩ rồi Trương Nguyên quay sang nói với Hầu huyện lệnh:
- Khởi bẩm Huyện tôn, mẫu thân con có tấm lòng từ bi. Bà nói chỉ cần Trương Đại Xuân chịu hoàn trả lại số điền tô đã bòn rút ba năm nay thì sẽ không truy cứu nữa. Vậy mà cha con lão vẫn không biết hối cải, phạm hết tội này đến tội khác. Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Tội đầu tiên cứ làm theo lời thân mẫu đã nói đi, còn tội thứ hai tiểu dân cũng không dám định đoạt. Tội gia nô vu cáo gia chủ trong vương pháp đã ghi rõ, mời huyện lệnh đại nhân phán quyết.
Hầu Huyện lệnh gật gật đầu, bàn bạc gì đó với Trương Nguyên rồi phán: Trương Đại Xuân phải hoàn trả cho gia chủ 150 lượng bạc. Cha con lão bị sung quân tới Kim Sơn.
Cha con Trương Đại Xuân khóc lóc thảm thiết, bị nha dịch lôi ra ngoài. Vị thiếu niên họ Vương kia “hừ” một tiếng, cho rằng Trương Nguyên đúng tâm địa cứng rắn, người ta đã dập đầu tới chảy cả máu rồi mà vẫn không chịu tha cho.
Trương Nguyên không thèm nhìn thiếu niên họ Vương kia mà quay sang nói với Hầu Chi Hàn:
- Huyện tôn, Trương Thái kia bị gãy chân âu cũng là do y tự chuốc họa vào thân, nhưng cứ để cho đại phu tới chữa trị cho cái chân của y, tránh sau này khỏi bị tàn tật hay di chứng gì thì hơn.
Hầu Chi Hàn gật đầu đồng ý.
Trương Nguyên nói tiếp:
- Gia nô Trương Đại Xuân tuy rằng đáng hận thật, nhưng tên Diêu tú tài kia xúi giục lão cho người đánh gãy chân con trai lão, tội cũng không nhỏ. Nếu Huyện tôn chỉ trừng phạt cha con Trương Đại Xuân, để Diêu Phục vẫn ngang nhiên ngoài vòng pháp luật thì e rằng khó lòng thuyết phục được bách tính.
Hầu Chi Hàn nói:
- Ta lập tức cho người gửi công văn tới chỗ Đề Học đại nhân, đề nghị ông ấy tước bỏ danh tú tài của Diêu Phục ngay. Xem gã từ sau còn dám tác oai tác quái nữa không...Phải rồi, gã còn thu của Trương Đại Xuân 20 lượng nữa, ngày mai nha dịch sẽ đem tới trả cho cậu.
Vương Tư Nhâm đứng một bên quan sát nãy giờ, sắc mặt đã có chút nghiêm trang. Cậu thiếu niên 15 tuổi này hết lần này đến lần khác làm ông không khỏi kinh ngạc. Bình thường một thiếu niên ở trong tình cảnh như cậu, một là nghiến răng nghiến lợi báo thù gấp bội, hai là vừa thấy người ta cúi đầu khóc lóc xin tha thì lập tức mềm lòng ngay.
Vậy mà Trương Nguyên trước sau tỏ ra vô cùng lãnh đạm, không hề bị tình cảm chi phối chút nào. Việc gì nên làm vẫn phải làm, lý ra lý tình ra tình, không hề lẫn lộn. Điều này chứng tỏ cậu ta có tố chất làm đại sự.
Lẳng Lơ Tao Nhã
Tác giả: Tặc Đạo Tam Si
344 chương | 401 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Nại hà thiên
Chương 2: 2: Câu cá
Chương 3: 3: Cờ bịt mắt
Chương 4: 4: Thỏ Đình
Chương 5: 5: Danh môn xinh đẹp
Chương 6: 6: Sự nông cạn trên trang sách
Chương 7: 7: Ban ngày đọc sách cấm
Chương 8: 8: Túc tuệ
Chương 9: 9: Trồng cây và đường tắt
Chương 10: 10: Một cây lê đè cây hải đường
Chương 11: 11: Trúc Đình, đánh cờ mồm, ngắm mưa
Chương 12: 12: Lão thần đồng cùng thời gian trôi đến bạc đầu
Chương 13: 13: Thục đạo nan
Chương 14: 14: Thỏ con, hãy đợi đấy
Chương 15: 15: Đến Lâm viên dạo chơi
Chương 16: 16: Con bướm vỗ cánh
Chương 17: 17: Tâm không tà
Chương 18: 18: Một loạt xem không hiểu
Chương 19: 19: Nghe tai phải ra tai trái
Chương 20: 20: An nội
Chương 21: 21: Lính mới tò te
Chương 22: 22: Canh ruộng màu mỡ không bằng đơn kiện gầy
Chương 23: 23: Nha huyện Sơn Âm
Chương 24: 24: Quyết không mềm lòng
Chương 25: 25: Yên tỏa trì đường liễu
Chương 26: 26: Hậu sinh khả uý
Chương 27: 27: Suy nghĩ trong đêm
Chương 28: 28: Chuyện ở khu học đường
Chương 29: 29: Huấn sư
Chương 30: 30: Thiếu nữ dây thừng
Chương 31: 31: Lưu manh và đọa dân
Chương 32: 32: Tướng mạo hung ác
Chương 33: 33: Tiễn Tông Tử
Chương 34: 34: Mắt kính
Chương 35: 35: Kính Viễn Vọng
Chương 36: 36: Bảo vật hào quang vạn trượng
Chương 37: 37: Hậu đài chống lưng
Chương 38: 38: Tìm nàng tóc vàng
Chương 39: 39: Lực sĩ râu vàng
Chương 40: 40: Mau sử dụng côn nhị khúc
Chương 41: 41: Quyết không khoan nhượng
Chương 42: 42: Vẻ đẹp của Thu Quỳ
Chương 43: 43: Con rận trong chiếc áo choàng tráng lệ
Chương 44: 44: Thiên thứ nhất của Bát cổ
Chương 45: 45: Ta là tiếc nhân tài đó
Chương 46: 46: Đọc thuộc ba trăm bài thơ Đường
Chương 47: 47: Ăn Nói Mạnh Miệng, Bề Trên Kinh Hãi
Chương 48: 48: Chó Mèo Không Đi Chung Đường
Chương 49: 49: Chân Nhân Nhận Chủ
Chương 50: 50: Làm Theo Ý Mình
Chương 51: 51: Nguôi Giận
Chương 52: 52: Thực Lực
Chương 53: 53: E Sợ
Chương 54: 54: Gặp Nhau Ở Hậu Viện
Chương 55: 55: Tuyết Tinh
Chương 56: 56: Ngắm Hoa Giữa Hồ
Chương 57: 57: Lớn Lên Trong Phút Chốc
Chương 58: 58: Mưa Rơi Đúng Lúc
Chương 59: 59: Ấp Áp
Chương 60: 60: Áp Sát Tần Công
Chương 61: 61: Đạm Nhiên Rối Lòng
Chương 62: 62: Trương Giới Tử
Chương 63: 63: Đỗ Lễ Nương
Chương 64: 64: Hiệu Sách Diêu Ký
Chương 65: 65: Kế Kiêu Binh
Chương 66: 66: Xem La Ăn Cỏ
Chương 67: 67: Mục Gia Có Cô
Chương 68: 68: Thuần La
Chương 69: 69: Đệ Tử Tại Gia
Chương 70: 70: Cao Thủ Tình Trường
Chương 71: 71: Nước Tới Chân Mới Nhảy
Chương 72: 72: Anh Tư Tiểu Thư
Chương 73: 73: Trên Cầu Việt Vương
Chương 74: 74: Vừa Ra Khỏi Cửa Liền Gặp Lại
Chương 75: 75: Gót Sen Sáu Tấc
Chương 76: 76: Trời Sinh Nhân Tài
Chương 77: 77: Phong Thái Ăn Chơi Trác Táng
Chương 78: 78: Dùng Da Mổ Trâu Giết Gà
Chương 79: 79: Tiệc Cua
Chương 80: 80: Sự Sợ Hãi Khi Lễ Thu Đến
Chương 81: 81: Châm Ngôn
Chương 82: 82: Ánh Trăng
Chương 83: 83: Ánh Trăng
Chương 84: 84: Hòa Thượng
Chương 85: 85: Người Kể Chuyện
Chương 86: 86: Niềm Vui
Chương 87: 87: Thịt Heo Nguội
Chương 88: 88: Trò Hay Mở Màn
Chương 89: 89: Pháp Nhãn Của Đạm Nhiên
Chương 90: 90: Người Thông Thái
Chương 91: 91: Phu Nhân Không Bằng Chim
Chương 92: 92: Sinh Mạng Hữu Hạn
Chương 93: 93: Đại Tông Sư
Chương 94: 94: Bắt Trộm Giữa Phố
Chương 95: 95: Hai Sinh Đồ Vô Tích Sự
Chương 96: 96: Ước Hẹn Hoa Cúc
Chương 97: 97: Bụng No Nhớ Mỹ Nhân
Chương 98: 98: Xuân Mộng
Chương 99: 99: Thiếu Nữ Đá Cầu
Chương 100: 100: Trái Tim Bối Rối
Chương 101: 101: Tâm Sự Của Cảnh Huy
Chương 102: 102: Chính Là Nàng Ấy
Chương 103: 103: Chọn Lựa Thế Nào Đây?
Chương 104: 104: Ai Hiểu Phong Tình?
Chương 105: 105: Nhân Duyên Bồ Tát
Chương 106: 106: Tiểu Sính Lễ
Chương 107: 107: Lời Ngọt Ngào Qua Bức Bình Phong
Chương 108: 108: Lại Thấy Cùng Thuyền Qua Sông
Chương 109: 109: Chó Ngáp Phải Ruồi
Chương 110: 110: Trăng Tuyết Long Sơn
Chương 111: 111: Tết, Hội Đèn Lồng, Chuyết Kinh
Chương 112: 112: Thắp Đèn
Chương 113: 113: Liễu Nhứ Phi Lai Phiến Phiến Hồng
Chương 114: 114: Các Vị Chư Sinh Đều Hổ Thẹn
Chương 115: 115: Gia Phụ Đổng Kỳ Xương
Chương 116: 116: Bây Giờ Không Đánh Thì Đợi Lúc Nào Nữa
Chương 117: 117: Tùy Cơ Ứng Biến
Chương 118: 118: Hạng Người Nào Gây Nghiệt Nhất?
Chương 119: 119: Mễ Phất Vân Sơn
Chương 120: 120: Thoát Y Tại Long Môn
Chương 121: 121: Chép Hết Một Lèo
Chương 122: 122: Trương Án Thủ Và Viên Ngọc Rẽ Nước
Chương 123: 123: Như Cá Với Nước
Chương 124: 124: Hội Quan Âm Ở Hạnh Hoa Tự
Chương 125: 125: Bức Tranh Tĩnh Lặng
Chương 126: 126: Kể chuyện đêm trên thuyền
Chương 127: 127: Nữ anh hùng đầu tiên từ xưa đến nay
Chương 128: 128: Phẩm vị của thái giám
Chương 129: 129: Tây Hồ Công đức chủ
Chương 130: 130: Làm nũng cũng cứng nhắc
Chương 131: 131: Cuộc sống cũng có thể là như thế này
Chương 132: 132: Giống hệt như Thương Cảnh Huy
Chương 133: 133: Tam anh chiến Lã Bố
Chương 134: 134: Gan tặng thái giam Xuân cung sách
Chương 135: 135: Khói liễu đoạn trường
Chương 136: 136: Hợp bài di chuyển
Chương 137: 137: Tiếng chuông đêm vọng tới thuyền khách
Chương 138: 138: Tập kích trước ngực
Chương 139: 139: Lý Thuần, Lý Khiết
Chương 140: 140: Mọi cách gây khó dễ cho Trương án thủ
Chương 141: 141: Lông mày vòng nguyệt
Chương 142: 142: Giáo huấn em trai
Chương 143: 143: Màn kịch lớn từ từ vén lên
Chương 144: 144: Thanh Phong Minh Nguyệt vốn vô giá
Chương 145: 145: Ức hiếp nàng không?
Chương 146: 146: Trương Tùng đùa cợt Tào Man
Chương 147: 147: Nho đồng dám làm nhà bình phẩm
Chương 148: 148: Hiệp kỹ
Chương 149: 149: Côn bàn long dưới váy
Chương 150: 150: Xảo ngôn luận thiên lý
Chương 151: 151: Họa từ trong nhà
Chương 152: 152: Thế sự ẩn chứa học vấn
Chương 153: 153: Con thơ che chở cho mẹ
Chương 154: 154: Nhiệm vụ từ trên trời rơi xuống
Chương 155: 155: Lính đánh thuê
Chương 156: 156: Trăm kẻ địch
Chương 157: 157: Tên lính đánh thuê gian manh
Chương 158: 158: Trung thần, danh kỹ và thái giám
Chương 159: 159: Chu sa khó có, mắt sáng tỏ
Chương 160: 160: Uống trà
Chương 161: 161: Quần áo lam lũ cũng động lòng người
Chương 162: 162: Kiếp này nhìn thấy người đào măng
Chương 163: 163: Hoa sen ban đầu giống như hoa người
Chương 164: 164: Như quỷ như trộm
Chương 165: 165: Giấy vàng dưới đáy nghiên mực
Chương 166: 166: Thể Bát cổ sáo mòn
Chương 167: 167: Câu hỏi khó của tỷ tỷ
Chương 168: 168: Đóa sen dưới gốc cây đào
Chương 169: 169: Chớ cười nông gia thịt khô rượu nhạt
Chương 170: 170: Lừa tình Trương án thủ
Chương 171: 171: Phách phá ngọc
Chương 172: 172: Sinh ra đã biết
Chương 173: 173-1: Mài kính đốt hương nói Dương phi (1)
Chương 174: 174: Chờ đợi
Chương 175: 175-1: Niềm vui khôn tả (1)
Chương 176: 176: Bắt tay không phạt, con mắt không ghìm nổi mình
Chương 177: 177: Nhận nhầm tỉ muội
Chương 178: 178: Có bằng hữu từ phương xa tới
Chương 179: 179-1: Quỷ Râu đỏ, trưởng nữ xinh đẹp (1)
Chương 180: 180: Mưa kịp thời
Chương 181: 181: Hai người đẹp làm biên tập và lựa chọn
Chương 182: 182: Mối tình trong đêm Thất Tịch
Chương 183: 183: Phục cổ hay cách tân
Chương 184: 184-1: Cửu tự quyết (1)
Chương 185: 185: Nam Bình vãn chuông
Chương 186: 186-1: Đánh tàn bạo Đổng Tổ Thường (1)
Chương 187: 187: Kiểm tra trực tiếp ở Cư Nhiên thảo đường
Chương 188: 188: Đời người có một tri kỷ là đủ
Chương 189: 189-1: Luận đạo ở Nam Viên (1)
Chương 190: 190: Trung dung* của tiểu nhân
Chương 191: 191-1: Tỳ nữ tự vả miệng hai mươi cái (1)
Chương 192: 192: Giận con không biết tranh giành
Chương 193: 193-1: Mạnh vì gạo, bạo vì tiền (1)
Chương 194: 194: Văn chương cao quý khó ai bì kịp
Chương 195: 195: Đã thấy hoa mai nở
Chương 196: 196: Tiễn thầy đi Nam Phổ
Chương 197: 197-1: Làm rối kỷ cương (1)
Chương 198: 198-1: Phá tan môn đình (1)
Chương 199: 199: Lúc này im lặng hơn là lên tiếng
Chương 200: 200: Hạnh hoa rơi trong tiếng mõ
Chương 201: 201-1: Nhìn Tát Nhĩ Hử từ xa (1)
Chương 202: 202: Thẩm kính
Chương 203: 203: Ánh đèn trên con thuyền đi trong đêm mưa
Chương 204: 204: Hoàn khố tình hưng
Chương 205: 205-1: Hịch văn đảo Đổng (1)
Chương 206: 206: Một miếng tươi ngon, ăn cả ngày
Chương 207: 207-1: Hoa tàn liễu bại (1)
Chương 208: 208-1: Là thần, là quỷ hay là hồ ly? (1)
Chương 209: 209: Hung hăng dồn đến trước cửa
Chương 210: 210: Thừa thắng đuổi giặc tàn
Chương 211: 211-1: Không thể mua danh học bá vương (1)
Chương 212: 212-1: Ta có diệu kế giá ngàn vàng (1)
Chương 213: 213-1: Thần tài Phạm Lãi là thầy ta (1)
Chương 214: 214: Thuật phòng the của ẩn sĩ tà tăng
Chương 215: 215: Bao cỏ
Chương 216: 216-1: Điên cuồng (1)
Chương 217: 217: Hạc trong mây
Chương 218: 218-1: Ban ngày nghe tiếng đánh cờ vây (1)
Chương 219: 219-1: “Sấu mã” Dương Châu (1)
Chương 220: 220: Vừa là thầy, vừa là bạn, vừa là tình nhân
Chương 221: 221-1: Ác thân mãnh vu hổ (1)
Chương 222: 222: Ngô Long ác thủ
Chương 223: 223-1: Gậy ông đập lưng ông (1)
Chương 224: 224: Gánh tội thay
Chương 225: 225-1: Bỏ quân (1)
Chương 226: 226: Phẫn nộ
Chương 227: 227-1: Ngàn người chỉ trích (1)
Chương 228: 228-1: Chìm thuyền (1)
Chương 229: 229: Nên suy nghĩ đến khả năng thất bại trước
Chương 230: 230: Lửa thiêu Đổng hoạn (1)
Chương 231: 231-1: Lửa thiêu Đổng họan (2)
Chương 232: 232: Vi báo thi nhân xuân thụy túc
Chương 233: 233-1: Họa quạt xếp (1)
Chương 234: 234: Tranh giành chức thủ lĩnh Hàn xã
Chương 235: 235: Quen đã lâu mà như mới gặp, Mới gặp nhau mà tựa thân tình
Chương 236: 236-1: Không bất chính không giàu (1)
Chương 237: 237: Bình hoa
Chương 238: 238: Trong triều không ai không kinh doanh
Chương 239: 239: Nữ lang cười như Vương Sư Muội
Chương 240: 240-1: Nơi đó có ta (1)
Chương 241: 241: Gặp bạn cũ
Chương 242: 242: Sen Tịnh đế
Chương 243: 243: Vẻ đẹp của ánh bình minh
Chương 244: 244-1: Khó cầu một đêm vui (1)
Chương 245: 245: Tử bất ngữ
Chương 246: 246-1: Đòn thị uy (1)
Chương 247: 247: Trăng lưỡi liềm
Chương 248: 248: Đùa ác
Chương 249: 249-1: Hoa sau cơn mưa (1)
Chương 250: 250: Quan cao tức là tiên
Chương 251: 251: Dịu dàng
Chương 252: 252-1: Nam nữ chân tình danh giáo ngụy dược (1)
Chương 253: 253: Chu Du đánh Hoàng Cái
Chương 254: 254: Bốn vách hoa sen ba mặt liễu
Chương 255: 255-1: Giai lệ địa (1)
Chương 256: 256: Sóng lòng lay động
Chương 257: 257: Lưu Cầu Vương tử
Chương 258: 258-1: Từ Cống viện tới Cựu viện (1)
Chương 259: 259: Đêm thuyền không người thức
Chương 260: 260: Sóng tình
Chương 261: 261-1: Nhập giám (1)
Chương 262: 262: Lại gặp Nguyễn Đại Thành
Chương 263: 263: Vô cớ bị gây chuyện mà không giận
Chương 264: 264-1: Tế Tửu coi thi trực tiếp (1)
Chương 265: 265: Trường bắn
Chương 266: 266: Thà rằng chịu thiệt trước mắt
Chương 267: 267: Ti Nghiệp và Tế Tửu (1)
Chương 268: 268: Ti Nghiệp và Tế Tửu (2)
Chương 269: 269: Cấm địa hồ Huyền Vũ
Chương 270: 270-1: Sơ long (1)
Chương 271: 271: Ba phương án tiến hành cùng lúc
Chương 272: 272-1: Người thông minh đệ nhất (1)
Chương 273: 273: Nữ hoa vinh
Chương 274: 274-1: Đánh vỡ đầu chó (1)
Chương 275: 275-1: Thư nhà đỡ ngàn vàng (1)
Chương 276: 276-1: Phương xa và bầu trời (1)
Chương 277: 277-1: Xin chào Vi Cô, tìm quân cờ (1)
Chương 278: 278-1: Đào Diệp Độ (1)
Chương 279: 279: Lý Bạch, Đỗ Phủ cũng khen ta
Chương 280: 280-1: Giá họa đại danh sĩ (1)
Chương 281: 281: Điệu hổ ly sơn
Chương 282: 282: Không kết bạn với người không có đam mê (1)
Chương 283: 283-284: Không kết bạn với người không có đam mê (2)
Chương 285: 285: Bất tri ngã giả vị ngã hà cầu (1)
Chương 286: 286-1: Lời hứa hẹn thời thơ ấu (1)
Chương 287: 287-1: Mệt vì thích sạch (1)
Chương 288: 288: Một trận mưa thu, một trận lạnh
Chương 289: 289: Bức thư từ xa đến
Chương 290: 290-1: Ai là người hái lan nơi vách núi? (1)
Chương 291: 291: Đông Lâm tranh luận
Chương 292: 292: Kinh tài tuyệt diễm
Chương 293: 293-1: Lưu thủy thiên lý (1)
Chương 294: 294-1: Ngắm tuyết ở Hồ Tâm đình (1)
Chương 295: 295: Món ngon khoai nướng
Chương 296: 296: Hẹn nghênh thân
Chương 297: 297: Không ai hiểu con mình hơn cha
Chương 298: 298-1: Trăm năm đời người, chân trời góc bể (1)
Chương 299: 299: Tháp thông thiên
Chương 300: 300: Gặp lại Vương Anh Tư
Chương 301: 301-1: Hoành đao đoạt ái (1)
Chương 302: 302-1: Vấn đề nan giải (1)
Chương 303: 303: Có nữ hoài xuân
Chương 304: 304: Vết bẩn động tâm
Chương 305: 305-1: Vương gặp Vương (1)
Chương 306: 306: Hỏi Giới Tử xem xấu hay không
Chương 307: 307: Lời nói dối cao thượng
Chương 308: 308-1: Lòng của nữ nhân (1)
Chương 309: 309-1: Ta nhìn thấy cũng thương (1)
Chương 310: 310: Đêm ở Giới Viên
Chương 311: 311-1: Du viên kinh biệt (1)
Chương 312: 312-1: Muốn gửi thư cho người tôi yêu (1)
Chương 313: 313-1: Tường đầu mã thượng (1)
Chương 314: 314-1: Động phòng hoa chúc (1)
Chương 315: 315: Cầu độc mộc (1)
Chương 316: 316: Cầu độc mộc (1)
Chương 317: 317: Đồ vật yêu thích
Chương 318: 318-1: Tổng tài Tiền Khiêm Ích (1)
Chương 319: 319-1: Cuộc sống nở rộ (1)
Chương 320: 320: Hủy hoại và danh dự
Chương 321: 321: Lên đường
Chương 322: 322: Người làm rối lòng ta
Chương 323: 323-1: Nhất kiếm tây lai, thiên nhai củng liệt (1)
Chương 324: 324: Nghi quan bản phòng
Chương 325: 325-1: Khéo gặp (1)
Chương 326: 326-1: Ta thích súng Toại Phát (1)
Chương 327: 327-1: Nước là sóng ngang mắt (1)
Chương 328: 328-1: Ai là quán quân Long Hổ bảng? (1)
Chương 329: 329: Cảnh Tiên Tử hư hư thực thực
Chương 330: 330: Hương nhẹ nhàng
Chương 331: 331-1: Yến tiệc (1)
Chương 332: 332: Tự chui đầu vào lưới
Chương 333: 333-1: Lưỡng nan (1)
Chương 334: 334: Ngươi lừa ta gạt
Chương 335: 335-1: Mất mặt (1)
Chương 336: 336-1: Long Sơn và Đào Am (1)
Chương 337: 337: Bệnh của Đạm Nhiên
Chương 338: 338: Tiên trong nước
Chương 339: 339: Giải nguyên đệ
Chương 340: 340: Cha và con
Chương 341: 341: Tô mạc già
Chương 342: 342-1: Tâm tình nơi hậu hoa viên (1)
Chương 343: 343: Đem đi xa
Chương 344: 344: Kinh biến Tụ Bảo Môn (1)
Chương 345: 345: Kinh biến Tụ Bảo Môn (2)
Không tìm thấy chương nào phù hợp