Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 17: Kiếm dã quả
Cập nhật: 2 days ago
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Đinh Tiếu cực kỳ không tình nguyện mà đi theo Khôn rời khỏi nhà mình, trong tay cầm lão, sau lưng đeo giỏ tre, đây là phối trí tiêu chuẩn để một bán thú nhân đi rừng rậm. Có điều thực hiển nhiên Khôn phối trí cao cấp hơn nhiều so với cậu. Sau lưng tên kia cũng có một cái sọt, bên trong đặt một tấm da thú màu xám to như lá cọ, còn có hai cục đá lửa to bằng bàn tay. Muối xanh cùng bột tiêu cũng được đựng trong một cái túi miệng nhỏ. Còn có một bó dây làm từ cây thảo mạn bện thành, một bình gốm chiếm nửa vị trí cái sọt. Cậu duy nhất không nhìn thấy là dụng cụ nào để làm ra cối đá, có điều dù sao nếu không làm được thì tạm thời liền dùng cái cối nhỏ nhà mình, nếu những người này cảm thấy mình làm "mỳ phở" có thể tiếp thu, vậy khẳng định có không ít người sẽ đi làm cối đá xay lớn.
Nhận thấy thời gian hai người rời thôn quá sớm, cho nên từ nhà Đinh Tiếu đến cửa thôn liền thấy được bốn thú nhân thủ vệ, điều này không tránh khỏi oanh động sinh ra trong phạm vi lớn, dù sao tiểu tử mặt than này cũng là thiếu niên thần tượng. Chỉ cần nghĩ đến điểm này, Tiếu Tiếu liền tiêu tan bực bội khi sáng sớm hôm nay bị phá giấc ngủ.
Đinh Tiếu hiện tại có chút xấu hổ, vì bản thân dùng lực như thế nào cũng không tránh thoát được bàn tay nắm lấy tay trái của mình. Bản thân kháng nghị hai lần, tiểu tử mặt than này đều không có phản ứng, đặc biệt ánh mắt kia khi nhìn mình, giống như mình đang vô cớ gây sự "Ta nói đại ca, anh có hay không nghĩ tới nơi nào có cục đá lớn để làm cối đá a? hay là đi tìm trân châu quả trước?"
Khôn tự hỏi một chút "Đi về hướng đông, dưới chân núi có đá lớn, bên cạnh cũng có không ít các loại trái cây."
Đinh Tiếu lúc này trừ bỏ gật đầu thì không có lựa chọn nào khác, có điều dọc theo đường đi này, cậu vẫn thoát được bàn tay to kia của Khôn để đào rau dại. Lúc trước Quỳnh đào gừng đều đưa cho Đằng mang đi, cho nên hôm nay Đinh Tiếu nhất định phải đào một ít. Còn cả tỏi và hành cũng phải kiếm thêm. Các loại rau dại có thể hái được cũng không ít, nhưng là để dành trên đường trở về mới hái. Cậu không muốn cõng thêm mấy cây rau cải trắng xanh biếc đi đi lại lại trong rừng đâu, quá nặng, thể lực của mình không đủ.
Con đường Khôn đi này rõ ràng không có người hay đi, cỏ dại đều cao qua hông Đinh Tiếu, nhưng cũng vì vậy mà ở trên đường Đinh Tiếu tìm được vài loại thực vậy quen thuộc. Hạt vừng, hoa nhài, bạc hà, cỏ chanh, rau hẹ, hoa cúc. Mấy thứ này sinh trưởng trong rừng, từng phiến từng phiến núp dưới cỏ dại, thoạt nhìn một chút cũng không bắt mắt, nhưng ở trong mắt Đinh Tiếu, chúng nó dị thường quen thuộc cùng thân thiết. Nhưng loại hoa cỏ này chẳng những có trong ký ức của cậu với xã hội hiện đại, hương thơm của chúng còn có thể dùng để ăn uống.
Đinh Tiếu thực thích hoa nhài, trên ban công nhà cậu có rất nhiều chậu hoa nhài, ngoài hoa nhài qua còn có xương rồng. Cho nên cho dù hoa nhài ở nơi này to hơn rất nhiều so với hoa trong trí nhớ của mình, nhưng hương vị cùng hình dáng khiến cậu đột nhiên nhớ tới căn nhà hai tầng của mình. Không biết những "di sản" đó của mình sẽ xử lý như thế nào, sớm biết sẽ bị xuyên qua, thì trước tiên đã viết tờ di chúc để lại cho Đinh Tuấn rồi.
Thấy Đinh Tiếu ngồi xổm trên mặt đất nhìn một gốc cây nở ra hoa trắng đến thất thần, trong ánh mắt còn có một loại cảm xúc thương tâm, Khôn nhíu mày "Tiếu Tiếu, thích thì đào về."
Đinh Tiếu phục hồi lại tinh thần, gật đầu "Trở về rồi đào, ta muốn trồng nó trong sân. Hoa này rất thơm, ta đặc biệt thích, còn có mấy loại kia, ta cũng muốn trồng trong sân. Như vậy khi muốn dùng đến không phải vào rừng kiếm nữa." Trải qua mấy ngày "điều tra", cậu rõ ràng thế giới này tạm thời không có khái niệm gieo trồng cùng chăn nuôi quy mô lớn. Có điều hiến tế cùng thôn trưởng cũng an bài người dân trồng một số loại rau quả hay dùng ở gần nơi ở như cây dưa muối (cây làm ra muối xanh), hoa tiêu, cay đậu. Cũng bởi vì trong thế giới thú nhân thịt là món chính tuyệt đối, cho nên bọn họ cho tới nay đều liều mạng tích trữ các loại thịt trước khi mùa đông tới, rau dưa cùng hoa quả bởi vì không để được lâu, vẫn luôn không được mọi người coi trọng, tự nhiên cũng không gieo trồng trên diện tích lớn.
Khôn đối với điều này hoàn toàn không có ý kiến, nhưng ở trong lòng hắn đã âm thầm nhớ kỹ những loại cỏ mà Đinh Tiếu vừa mới chỉ (với hắn mà nói trừ bỏ cây to thì liền là cỏ) hắn muốn ở nhà của mình sau này sẽ tròng đầy mấy thứ này, như vậy Tiếu Tiếu nhất định sẽ thực vui vẻ "Còn muốn cái gì nữa không?"
Kỳ thực chung quanh thật sự còn rất nhiều thực vật kỳ quái, có thực vật còn chưa từng thấy qua hoa cùng quả. Đinh Tiếu đối với mấy loại này đều rất hiếu kỳ, đương nhiên loại tò mò này là do tình cảm đặc biệt sâu trong linh hồn của người dân Thiên triều đối với đồ ăn, cũng đồng thời là do tâm tình bất mãn của Đinh Tiếu đối với gia vị của thế giới này.
"Khôn, trái cây này anh biết có thể ăn được hay không?"
Khôn gật đầu "Biết, nhưng trái cây này quá nhỏ, em muốn ăn hoa quả, ta sẽ hái quả lớn cho em" (Bí: Khôn đã xác định tình cảm nên đổi thành em cho nói mùi (>
Nhận thấy thời gian hai người rời thôn quá sớm, cho nên từ nhà Đinh Tiếu đến cửa thôn liền thấy được bốn thú nhân thủ vệ, điều này không tránh khỏi oanh động sinh ra trong phạm vi lớn, dù sao tiểu tử mặt than này cũng là thiếu niên thần tượng. Chỉ cần nghĩ đến điểm này, Tiếu Tiếu liền tiêu tan bực bội khi sáng sớm hôm nay bị phá giấc ngủ.
Đinh Tiếu hiện tại có chút xấu hổ, vì bản thân dùng lực như thế nào cũng không tránh thoát được bàn tay nắm lấy tay trái của mình. Bản thân kháng nghị hai lần, tiểu tử mặt than này đều không có phản ứng, đặc biệt ánh mắt kia khi nhìn mình, giống như mình đang vô cớ gây sự "Ta nói đại ca, anh có hay không nghĩ tới nơi nào có cục đá lớn để làm cối đá a? hay là đi tìm trân châu quả trước?"
Khôn tự hỏi một chút "Đi về hướng đông, dưới chân núi có đá lớn, bên cạnh cũng có không ít các loại trái cây."
Đinh Tiếu lúc này trừ bỏ gật đầu thì không có lựa chọn nào khác, có điều dọc theo đường đi này, cậu vẫn thoát được bàn tay to kia của Khôn để đào rau dại. Lúc trước Quỳnh đào gừng đều đưa cho Đằng mang đi, cho nên hôm nay Đinh Tiếu nhất định phải đào một ít. Còn cả tỏi và hành cũng phải kiếm thêm. Các loại rau dại có thể hái được cũng không ít, nhưng là để dành trên đường trở về mới hái. Cậu không muốn cõng thêm mấy cây rau cải trắng xanh biếc đi đi lại lại trong rừng đâu, quá nặng, thể lực của mình không đủ.
Con đường Khôn đi này rõ ràng không có người hay đi, cỏ dại đều cao qua hông Đinh Tiếu, nhưng cũng vì vậy mà ở trên đường Đinh Tiếu tìm được vài loại thực vậy quen thuộc. Hạt vừng, hoa nhài, bạc hà, cỏ chanh, rau hẹ, hoa cúc. Mấy thứ này sinh trưởng trong rừng, từng phiến từng phiến núp dưới cỏ dại, thoạt nhìn một chút cũng không bắt mắt, nhưng ở trong mắt Đinh Tiếu, chúng nó dị thường quen thuộc cùng thân thiết. Nhưng loại hoa cỏ này chẳng những có trong ký ức của cậu với xã hội hiện đại, hương thơm của chúng còn có thể dùng để ăn uống.
Đinh Tiếu thực thích hoa nhài, trên ban công nhà cậu có rất nhiều chậu hoa nhài, ngoài hoa nhài qua còn có xương rồng. Cho nên cho dù hoa nhài ở nơi này to hơn rất nhiều so với hoa trong trí nhớ của mình, nhưng hương vị cùng hình dáng khiến cậu đột nhiên nhớ tới căn nhà hai tầng của mình. Không biết những "di sản" đó của mình sẽ xử lý như thế nào, sớm biết sẽ bị xuyên qua, thì trước tiên đã viết tờ di chúc để lại cho Đinh Tuấn rồi.
Thấy Đinh Tiếu ngồi xổm trên mặt đất nhìn một gốc cây nở ra hoa trắng đến thất thần, trong ánh mắt còn có một loại cảm xúc thương tâm, Khôn nhíu mày "Tiếu Tiếu, thích thì đào về."
Đinh Tiếu phục hồi lại tinh thần, gật đầu "Trở về rồi đào, ta muốn trồng nó trong sân. Hoa này rất thơm, ta đặc biệt thích, còn có mấy loại kia, ta cũng muốn trồng trong sân. Như vậy khi muốn dùng đến không phải vào rừng kiếm nữa." Trải qua mấy ngày "điều tra", cậu rõ ràng thế giới này tạm thời không có khái niệm gieo trồng cùng chăn nuôi quy mô lớn. Có điều hiến tế cùng thôn trưởng cũng an bài người dân trồng một số loại rau quả hay dùng ở gần nơi ở như cây dưa muối (cây làm ra muối xanh), hoa tiêu, cay đậu. Cũng bởi vì trong thế giới thú nhân thịt là món chính tuyệt đối, cho nên bọn họ cho tới nay đều liều mạng tích trữ các loại thịt trước khi mùa đông tới, rau dưa cùng hoa quả bởi vì không để được lâu, vẫn luôn không được mọi người coi trọng, tự nhiên cũng không gieo trồng trên diện tích lớn.
Khôn đối với điều này hoàn toàn không có ý kiến, nhưng ở trong lòng hắn đã âm thầm nhớ kỹ những loại cỏ mà Đinh Tiếu vừa mới chỉ (với hắn mà nói trừ bỏ cây to thì liền là cỏ) hắn muốn ở nhà của mình sau này sẽ tròng đầy mấy thứ này, như vậy Tiếu Tiếu nhất định sẽ thực vui vẻ "Còn muốn cái gì nữa không?"
Kỳ thực chung quanh thật sự còn rất nhiều thực vật kỳ quái, có thực vật còn chưa từng thấy qua hoa cùng quả. Đinh Tiếu đối với mấy loại này đều rất hiếu kỳ, đương nhiên loại tò mò này là do tình cảm đặc biệt sâu trong linh hồn của người dân Thiên triều đối với đồ ăn, cũng đồng thời là do tâm tình bất mãn của Đinh Tiếu đối với gia vị của thế giới này.
"Khôn, trái cây này anh biết có thể ăn được hay không?"
Khôn gật đầu "Biết, nhưng trái cây này quá nhỏ, em muốn ăn hoa quả, ta sẽ hái quả lớn cho em" (Bí: Khôn đã xác định tình cảm nên đổi thành em cho nói mùi (>
Nhật Ký Xuyên Việt Sưu Tầm Mỹ Thực
Tác giả: Huyền
247 chương | 252 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Đinh Tiếu
Chương 2: 2: Tuân thủ pháp luật rất quan trọng
Chương 3: 3: Sinh hoạt trong rừng không dễ dàng
Chương 4: 4: Ba của ta
Chương 5: 5: Thế giới thú nhân
Chương 6: 6: Chúng ta là người một nhà
Chương 7: 7: Lần đầu nấu ăn
Chương 8: 8: Ấu tể lợi hại
Chương 9: 9: Tiểu đội bắt cá
Chương 10: 10: Một nồi canh đen
Chương 11: 11: Vấn đề lễ vật
Chương 12: 12: Thần tượng của các thiếu niên
Chương 13: 13: Sự kiện tập kích ấu tể
Chương 14: 14: Trừng phạt sau thẩm vấn
Chương 15: 15: Phương thức biểu đạt của mặt than
Chương 16: 16: Món chính cũng không tồi
Chương 17: 17: Kiếm dã quả
Chương 18: 18: Hai người ăn cơm dã ngoại
Chương 19: 19: Thịt trâu bít tết
Chương 20: 20: Canh thịt đông ngoài ý muốn
Chương 21: 21: Bánh mì nhân thịt trâu loại lớn
Chương 22: 22: Lương khô dễ dàng mang theo
Chương 23: 23: Vô ý giữ lại
Chương 24: 24: Công tác thu thập thực bận rộn
Chương 25: 25: Công tác thu thập tiếp tục vội
Chương 26: 26: Thịt gà xiên nấm
Chương 27: 27: Đại hội mì phở
Chương 28: 28: Lửa trại náo nhiệt
Chương 29: 29: Cục đá có thể ăn
Chương 30: 30: Độc dược hay là thuốc?
Chương 31: 31: Thiên nhãn mở ra?!
Chương 32: 32: Thạch trái cây
Chương 33: 33: Công năng thiên nhãn không đầy đủ!
Chương 34: 34: Bận rộn trong lúc nghỉ ngơi
Chương 35: 35: Dưới bùn có củ sen
Chương 36: 36: Sứ giả hay là thần đồng
Chương 37: 37: Mặt than là hậu di chứng
Chương 38: 38: Khởi hành~~
Chương 39: 39: Dưới lá khô cuối thu cũng có đồ Tốt
Chương 40: 40: Quả có thể đốt
Chương 41: 41: Hoa cay
Chương 42: 42: Đồ Ăn ăn với cơm
Chương 43: 43: Giao dịch với tộc Kim Sư
Chương 44: 44: Bánh lớn đổi cục đá
Chương 45: 45: Cơm ngô
Chương 46: 46: Ta không sao, đừng sợ!
Chương 47: 47: Vũ khí bắt cá sắc bén
Chương 48: 48: Ngày giao dịch bắt đầu
Chương 49: 49: Mua bán cũng không tồi!
Chương 50: 50: Ấu tể có tâm sự
Chương 51: 51: Hàng khô đến từ tộc Thiên Ngư
Chương 52: 52: Ấu tể lạc đường
Chương 53: 53: Tập thể bao vây tiêu diệt
Chương 54: 54: Dũng sĩ khen thưởng thỉnh tự chọn
Chương 55: 55: Thay đổi đường về
Chương 56: 56: Thủy tảo vị tôm
Chương 57: 57: Thích thì nhận đi!
Chương 58: 58: Viên đá có vị ngọt
Chương 59: 59: Giải trí và đồ Ngọt
Chương 60: 60: Hàng đổi hàng hai bên đều vui
Chương 61: 61: Về đến nhà rồi~
Chương 62: 62: Muối dưa chua!
Chương 63: 63: Ta biết chữ nha!
Chương 64: 64: Thử ăn hỗn loạn
Chương 65: 65: Tình địch? Thực phức tạp nha!
Chương 66: 66: Con đường yêu đơn phương
Chương 67: 67: Thịt dê hầm rượu vang
Chương 68: 68: Tiến hành làm đậu phụ
Chương 69: 69: Ta đến từ phương xa
Chương 70: 70: Chia chúng nó
Chương 71: 71: Thần Thú chi mạch
Chương 72: 72: Cư nhiên lại phát triển?
Chương 73: 73: Then cửa là thứ tốt
Chương 74: 74: Khủng trùng là một vật thần kỳ
Chương 75: 75: Trận tuyết đầu
Chương 76: 76: Thịt bánh bao không ở trên nếp gấp
Chương 77: 77: Người tuyết
Chương 78: 78: Kỳ quan động băng
Chương 79: 79: Đi trên băng phải cẩn thận
Chương 80: 80: Kem que trái cây
Chương 81: 81: Tiêu diệt mãnh thú hành động
Chương 82: 82: Bịt tai thú kiểu dáng mới!
Chương 83: 83: Địa bàn của ta ta làm chủ
Chương 84: 84: Chiến thắng trở về
Chương 85: 85: Đậu phụ cũng không phải là thứ mềm nhất
Chương 86: 86: Hứa hẹn năm mới
Chương 87: 87: Đèn lồng là thứ tốt
Chương 88: 88: Bữa cơm đoàn viên phải ăn thịt nướng
Chương 89: 89: Lương khô có chủ đừng động vào
Chương 90: 90: Hàng năm dư thừa
Chương 91: 91: Dân dĩ thực vi thiên
Chương 92: 92: Chúc mừng gì đó
Chương 93: 93: Thì ra thực sự bị cảm
Chương 94: 94: Hồi ức và xe đẩy tay
Chương 95: 95: Vào đông tụ hội ăn cơm dã ngoại
Chương 96: 96: Trên nền tuyết tự mình nướng thức ăn!
Chương 97: 97: Quy hoạch thổ địa các loại
Chương 98: 98: Trồng trọt cũng tâm sự
Chương 99: 99: Ép hỏi không hài hòa
Chương 100: 100: Đầu xuân liền có thức ăn mới
Chương 101: 101: Hoa đào hồng khắp mọi nơi
Chương 102: 102: Thịt bò cà ri giá lâm
Chương 103: 103: Thịt nấu quả mơ
Chương 104: 104: Sáu ngày du lịch hẹn hò, đi thôi~
Chương 105: 105: Không còn là bí mật
Chương 106: 106: Rừng trúc có bảo
Chương 107: 107: Về sau nó tên là cây gạo!
Chương 108: 108: Cơm lam
Chương 109: 109: Bên hồ Nước đắng
Chương 110: 110: Tạm thời cần phải che giấu
Chương 111: 111: Nhà có lão hổ keo kiệt
Chương 112: 112: Chuyển biến thực thể hóa
Chương 113: 113: Thôn trưởng bị thương!
Chương 114: 114: Xe lăn không phải món đồ Chơi nha!
Chương 115: 115: Xem qua lễ thành thân
Chương 116: 116: Quan hệ nhân quả
Chương 117: 117: Cà chua trên cây thực thần kỳ
Chương 118: 118: Gà con dụ hoặc
Chương 119: 119: Thì là lên sân khấu~
Chương 120: 120: Chợ còn cần điều chỉnh lại
Chương 121: 121: Kiểm tra cũng có nguy hiểm
Chương 122: 122: Thần thú phù hộ!
Chương 123: 123: Các thú nhân thật giỏi tưởng tượng
Chương 124: 124: Đây không phải phương xa?
Chương 125: 125: Thịt heo chà bông thực đáng giá
Chương 126: 126: Đêm đầu tiên ở nhà mới
Chương 127: 127: Đính hôn cũng phải hưởng tuần trăng mật
Chương 128: 128: Cõng sọt tre, đi thôi~
Chương 129: 129: Quả dầu tự nhiên
Chương 130: 130: Nghe tiếng ếch kêu
Chương 131: 131: Nằm yên nghe tiếng biển
Chương 132: 132: Suối nước nóng hầm thịt
Chương 133: 133: Nhặt sò!
Chương 134: 134: Sắp xếp thu hoạch, về nhà thôi~
Chương 135: 135: Mọi người cùng nhau nếm thử món mới
Chương 136: 136: Mùa hè cũng là lúc thu hoạch
Chương 137: 137: Hầm rượu Thôn Bộ
Chương 138: 138: Rau muối và "ám khí"
Chương 139: 139: Tổ chức đoàn thể đi ra ngoài
Chương 140: 140: Ánh trăng trên hồ Sen
Chương 141: 141: Hội nghị phân công cày ruộng khai khẩn
Chương 142: 142: "Cải cách ruộng đất" đến lập pháp
Chương 143: 143: Kỹ thuật "đàm phán"
Chương 144: 144: Hiến tế thu đồ Đệ là đại sự
Chương 145: 145: Thu thập cần phải nói quy củ
Chương 146: 146: Râu quả thần kỳ
Chương 147: 147: Vào đông tự làm tiệc cưới cho mình!
Chương 148: 148: Phiền não khi say rượu
Chương 149: 149: Đối mặt sinh mệnh
Chương 150: 150: Gia vị ngoài ý muốn
Chương 151: 151: Bạch trưởng lão giá lâm
Chương 152: 152: "Đoàn thị sát" việc vặt (1)
Chương 153: 153: Đoàn thị sát việc vặt (2)
Chương 154: 154: Giao dịch mê người
Chương 155: 155: Đôi bên cùng có lợi
Chương 156: 156: Tuyết đánh đèn
Chương 157: 157: Công cuộc trồng trọt toàn thôn
Chương 158: 158: Mới vào thành Hổ Thần
Chương 159: 159: Xin chào tộc trưởng đại nhân!
Chương 160: 160: Lạc đường lâm
Chương 161: 161: Không cho ăn liền gây sự
Chương 162: 162: Nuôi con khỉ nhỏ!
Chương 163: 163: Hầm hổ lốn vừa ngon lại bao no!
Chương 164: 164: Ăn xong thì về nhà thôi
Chương 165: 165: Trong sơn động có gì đó
Chương 166: 166: Tự cấp là tốt
Chương 167: 167: Vẫn là ở nhà tốt nhất!
Chương 168: 168: Đại hội thể thao mùa thu
Chương 169: 169: Các loại bận rộn cùng nhau tới
Chương 170: 170: Thành tích thi đấu không quan trọng
Chương 171: 171: Trên đường thăm người thân có thu hoạch
Chương 172: 172: Ấu tể trốn nhà
Chương 173: 173: Cùng theo về nhà!
Chương 174: 174: Khôn ca ra ngựa!
Chương 175: 175: Nguyên nhân mất ngủ
Chương 176: 176: Từ biệt tộc hương
Chương 177: 177: Về nhà rồi~
Chương 178: 178: Gia yến
Chương 179: 179: Tuần trăng mật năm sau bù cũng được
Chương 180: 180: Hướng về biển xanh, xuất phát!
Chương 181: 181: Ngẫu nhiên gặp được người quen cũ
Chương 182: 182: Nhân viên tiếp thị chất lượng cao
Chương 183: 183: Các loại thịt dụ hoặc
Chương 184: 184: Đặt hàng trước
Chương 185: 185: Trao đổi khiến người chú ý
Chương 186: 186: Bè thần kỳ
Chương 187: 187: Mang khối san hô về nhà
Chương 188: 188: Ngưu không phải dễ đuổi
Chương 189: 189: Không làm thôn trưởng
Chương 190: 190: Đất rung núi chuyển
Chương 191: 191: Kế hoạch tương lai
Chương 192: 192: Hỉ sự lâm môn
Chương 193: 193: Long tộc
Chương 194: 194: Bánh quy là thứ tốt
Chương 195: 195: Làm luân bàn hảo đi ra ngoài
Chương 196: 196: Bạc Sa, đi thôi!
Chương 197: 197: Dừng chân bên hồ
Chương 198: 198: Dẫn lang nhập động
Chương 199: 199: Thẳng thắn
Chương 200: 200: Quy luật sinh tồn
Chương 201: 201: Vào ở khu an toàn
Chương 202: 202: Gặp lại Điểm Điểm
Chương 203: 203: Hành trình đi tuyết sơn
Chương 204: 204: Tiếc nuối tay gấu
Chương 205: 205: Lúc này mới không phải cải bắp!
Chương 206: 206: Ấu tể báo tuyết
Chương 207: 207: Ác giao
Chương 208: 208: Suối nước nóng cổ quái
Chương 209: 209: Thạch điêu và bích họa
Chương 210: 210: Đinh Tiếu suy đoán
Chương 211: 211: Bạch Đoàn Nhi sinh bệnh
Chương 212: 212: Hạ quyết tâm
Chương 213: 213: Điêu long
Chương 214: 214: Người nhìn trúng chạm ngọc
Chương 215: 215: Đường tới Long tộc
Chương 216: 216: Tới vương thành
Chương 217: 217: Lấy máu nghiệm thân??!!
Chương 218: 218: Thừa dịp còn tươi ăn đi
Chương 219: 219: Nguyên nhân bệnh của Long Vương
Chương 220: 220: Tiệc ra mắt
Chương 221: 221: Tàn thư, rời long hương
Chương 222: 222: Kinh hỉ và lo lắng
Chương 223: 223: Cố vấn một chút tương đối tốt
Chương 224: 224: Đồn đãi lan tràn
Chương 225: 225: Khôn đề nghị
Chương 226: 226: Tơ hồng được tạo thành
Chương 227: 227: Vui như lên trời
Chương 228: 228: Thiếu canxi không phải là việc lớn
Chương 229: 229: Tam hỉ lâm môn!
Chương 230: 230: Ngày đông chí phá trứng
Chương 231: 231: Tiểu thần đồng
Chương 232: 232: Mang theo bảo bảo về nhà nào!
Chương 233: 233: Cuộc chiến tranh canh thịt của bảo bảo
Chương 234: 234: Tiểu Khôn Luân lợi hại
Chương 235: 235: Hỉ sự không ngừng
Chương 236: 236: Cái gì cũng di truyền
Chương 237: 237: Hạnh phúc giản dị
Chương 238: 238: Vốn dĩ liền không khoa học
Chương 239: 239: Mua sắm bao nhiêu thứ
Chương 240: 240: Vẫn là mua sắm tiếp
Chương 241: 241: Lựa chọn khó khăn
Chương 242: 242: Cần một lời hứa
Chương 243: 243: Bạn bè không đáng tin
Chương 244: 244: Trở về
Chương 245: 245: Ấu tể trưởng thành (1)
Chương 246: 246: Ấu tể trưởng thành (2)
Chương 247: 247: Mọi người tốt mới thật sự tốt
Không tìm thấy chương nào phù hợp