Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 27-1
Cập nhật: 6 days ago
|
~10 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
"Tương Nghi, Tương Nghi!" Phía trước truyền tới tiếng kêu gào vui sướng, Tương Nghi đứng vững người, chỉ thấy Gia Mậu và Bảo Trụ đang chạy tới, trên mặt Gia Mậu đỏ bừng, trong tay cầm một tú cầu đèn lưu ly, cười nói: "Tương Nghi nè, ngày mai là Tết Nguyên Tiêu, hôm nay ta phải trở về Giang Lăng rồi..., đèn lưu ly này ta tặng muội làm quà Tết Nguyên Tiêu đi."
Mặt kính lưu ly được nung nấu rất nhẵn nhịu, màu xanh lá nhàn nhạt óng ánh, có thể thấy được cả ngọn đèn bên trong, bên ngoài lưu ly còn thêm mấy tầng xanh biếc nhạt, bên trong đủ màu sắc hình dáng của các loại hoa cỏ. Gió lạnh thổi qua, đèn lưu ly chuyển động, những hoa văn kia như đang sống vậy, cánh hoa như muốn bay ra ngoài.
"Cám ơn huynh, Gia Mậu ca ca."Tương Nghi cẩn thận cầm tú cầu, cảm xúc trăm mối ngổn ngang, ngày mai Gia Mậu phải về Giang Lăng, không chừng sau này cũng không thể gặp lại, có cái đèn lưu ly này làm kỷ niệm cũng tốt.
Mặc dù đã quyết định đời này sẽ không day dưa với chàng nữa, nhưng trái tim của Tương Nghi, luôn không thể giải thích được mà hướng về Gia Mậu.
Có lẽ bởi vì nghiệt duyên kiếp trước của hai người quá sâu, bọn họ giống như gió cuốn đá nhỏ, bay lả tả theo gió, cũng vì gió mà rơi xuống. Bất quá nàng chỉ là một hạt cát nhỏ, chưa bị thổi đã rơi xuống đất, còn Gia Mậu lại là cát mịn trên đất, theo gió bay rất xa, nàng vô luận như thế nào cũng không đuổi theo nổi.
Bảo Trụ vội vàng đưa quà tặng của mình lên: "Muội cũng đừng có chỉ nhìn đèn lưu ly Gia Mậu tặng, muội mau nhìn của ta một chút, nhìn của ta đi."
Bảo Trụ tặng nàng một cái nghiên mực, lần trước cậu thấy nghiên mực của Tương Nghi bị đập mẻ hai chỗ, cảm thấy kỳ quái, liền hỏi Thúy Chi một chút làm sao lại hư, thì biết được là Lạc Tương Ngọc lấy ra ngoài giở trò xấu, giận tới mức nổi bão: "Tương Nghi, ta sẽ mua cho muội cái khác, hừ, thật tức chết người! Cái nghiên mực kia là Gia Mậu phải bỏ rất nhiều tâm sức để chọn đó!"
Tương Nghi thấy cái nghiên mực đen xì, không có đẹp mắt như cái nghiên mực lần trước Gia Mậu tặng, nhưng đây cũng là một phần tâm ý của Bảo Trụ, nàng vội vàng thu vào, cười cười nhìn Bảo Trụ, nói: "Đa tạ Bảo Trụ ca ca tặng cho muội cái nghiên mực này."
"Tương Nghi, muội ngàn vạn lần không được yếu thế như vậy, sau này nếu Lạc Tương Ngọc còn giở thủ đoạn hèn hạ đùa giỡn muội, muội phải nói ngay cho ta, ta đi đến Lạc Phủ bắt nàng ta, rồi hung hăng đánh một trận." Bảo Trụ vung vung nắm đấm nhỏ lên, hàm răng trắng noãn lóe sáng dưới ánh sáng mặt trời, cậu học võ nghệ với tổ phụ, đối với với một con nhóc năm tuổi, tự nhiên không thể thua nha.
Tương Nghi lắc đầu: "Bảo Trụ ca ca, làm sao có thể để huynh đến nhà muội đánh người, sau này muội tránh nàng là được."
Lần trước nàng chạy tới bên cạnh Lạc lão phu nhân, Lạc Tương Ngọc cho là tố cáo nàng với tổ mẫu thành công, trong lòng vẫn còn có chút sợ hãi, mấy ngày nay cũng không có động tĩnh gì, chẳng qua là ở trong viện theo bọn nha hoàn chạy loạn khắp nơi, không có chuyện gì thì sai nha hoàn bà tử đắp người tuyết, không dám chạy đến chỗ Tương Nghi gây ồn ào nữa.
Mặc dù nói Lạc lão phu nhân thiên vị, nhưng nàng cũng không phải người được cưng chiều, Lạc Tương Ngọc và Lạc Tương Hồn huyên náo khó coi, nàng còn sẽ ra nói chuyện. Trước kia Tương Nghi không muốn thân cận với Lạc lão phu nhân, là bởi vì thấy bà quá thiên vị đi, nhưng bây giờ suy nghĩ kỹ lại, thấy lúc nào cần nói chuyện thì nói chuyện, tránh cho các nàng nghĩ mình dễ khi dễ, mà từng bước áp tới.
"Ai nha nha, tại sao phải tránh mặt chứ?" Bảo Trụ gãi đầu: "Ta dạy cho muội một chút công phu, dùng đúng lúc, đảm bảo sẽ quật nàng xuống đất thôi."
Thúy Chi ở bên cạnh gật đầu liên tục, nói: "Bảo Trụ thiếu gia nói đúng đó, cô nương nên học một số chiêu thuật, để sau này còn phải phòng thân nha."
Bảo Trụ thấy Thúy Chi đồng ý với ý kiến của mình, thì rất đắc ý, lấy Gia Mậu làm bia, bắt đầu hoa tay múa chân để cho Tương Nghi nhìn, như thế nào mới có thể vừa nhanh vừa chuẩn đem đối thủ quật ngã xuống đất.
Tương Nghi đứng xem, mở to hai mắt ra nhìn, thấy Gia Mậu bị Bảo Trụ ném xuống tuyết, trong lòng có chút đau, Gia Mậu lại không thèm để ý, bò dậy đánh tuyết trên quần áo xuống: "Tương Nghi, muội có thấy rõ không?"
Tương Nghi gật đầu cũng không được, lắc đầu cũng không xong, Bảo Trụ ra tay có chút nhanh, nàng không thể thấy kịp tư thế ra đòn như thế nào, nhưng nàng lại không muốn thấy Bảo Trụ đem Gia Mậu đánh ngã xuống đất nữa, đứng ở đó ngơ ngác nhìn Gia Mậu và Bảo Trụ, cũng không biết phải trả lời như thế nào, mà Thúy Chi đứng bên cạnh lại lĩnh ngộ không ít: "Bảo Trụ thiếu gia, có phải như vậy, như vậy không?"
Nàng đi tới, đột nhiên bắt lấy cổ tay phải của Bảo Trụ, khom lưng, vác Bảo Trụ lên vai, trở tay một cái, Bảo Trụ liền bị Thúy Chi ném ngay xuống đất.
Gia Mậu nhìn, vỗ tay cười phá lên: "Bảo Trụ, lần này nên là huynh ngã nhé."
Bảo Trụ bò từ đống tuyết lên, cười hắc hắc: "Tương Nghi, thấy rõ không? Giống như Thúy Chi làm vậy."
Tương Nghi gật đầu: "Trở về sẽ kêu Thúy Chi dạy muội."
"Ừ." Bảo Trụ cười cười: "Nếu Thúy Chi học võ nghệ cùng tổ phụ, không chừng sẽ trở thành cao thủ đấy, một cú vừa rồi, đúng là sạch sẽ lưu loát."
Thúy Chi ha ha cười, nói: "Nô tỳ hay làm việc nặng, nên có khí lực nhiều, nếu Bảo Trụ thiếu gia lớn thêm vài tuổi nữa, nô tỳ không thể làm được đâu."
Gia Mậu đi tới cạnh Tương Nghi, cúi đầu nhìn đèn lưu ly trong tay nàng, lại nhìn trộm mặt nàng một cái, lúc này mới nhỏ giọng nói: "Tương Nghi, muội muốn tặng ta cái gì trong ngày lễ?"
Mặt kính lưu ly được nung nấu rất nhẵn nhịu, màu xanh lá nhàn nhạt óng ánh, có thể thấy được cả ngọn đèn bên trong, bên ngoài lưu ly còn thêm mấy tầng xanh biếc nhạt, bên trong đủ màu sắc hình dáng của các loại hoa cỏ. Gió lạnh thổi qua, đèn lưu ly chuyển động, những hoa văn kia như đang sống vậy, cánh hoa như muốn bay ra ngoài.
"Cám ơn huynh, Gia Mậu ca ca."Tương Nghi cẩn thận cầm tú cầu, cảm xúc trăm mối ngổn ngang, ngày mai Gia Mậu phải về Giang Lăng, không chừng sau này cũng không thể gặp lại, có cái đèn lưu ly này làm kỷ niệm cũng tốt.
Mặc dù đã quyết định đời này sẽ không day dưa với chàng nữa, nhưng trái tim của Tương Nghi, luôn không thể giải thích được mà hướng về Gia Mậu.
Có lẽ bởi vì nghiệt duyên kiếp trước của hai người quá sâu, bọn họ giống như gió cuốn đá nhỏ, bay lả tả theo gió, cũng vì gió mà rơi xuống. Bất quá nàng chỉ là một hạt cát nhỏ, chưa bị thổi đã rơi xuống đất, còn Gia Mậu lại là cát mịn trên đất, theo gió bay rất xa, nàng vô luận như thế nào cũng không đuổi theo nổi.
Bảo Trụ vội vàng đưa quà tặng của mình lên: "Muội cũng đừng có chỉ nhìn đèn lưu ly Gia Mậu tặng, muội mau nhìn của ta một chút, nhìn của ta đi."
Bảo Trụ tặng nàng một cái nghiên mực, lần trước cậu thấy nghiên mực của Tương Nghi bị đập mẻ hai chỗ, cảm thấy kỳ quái, liền hỏi Thúy Chi một chút làm sao lại hư, thì biết được là Lạc Tương Ngọc lấy ra ngoài giở trò xấu, giận tới mức nổi bão: "Tương Nghi, ta sẽ mua cho muội cái khác, hừ, thật tức chết người! Cái nghiên mực kia là Gia Mậu phải bỏ rất nhiều tâm sức để chọn đó!"
Tương Nghi thấy cái nghiên mực đen xì, không có đẹp mắt như cái nghiên mực lần trước Gia Mậu tặng, nhưng đây cũng là một phần tâm ý của Bảo Trụ, nàng vội vàng thu vào, cười cười nhìn Bảo Trụ, nói: "Đa tạ Bảo Trụ ca ca tặng cho muội cái nghiên mực này."
"Tương Nghi, muội ngàn vạn lần không được yếu thế như vậy, sau này nếu Lạc Tương Ngọc còn giở thủ đoạn hèn hạ đùa giỡn muội, muội phải nói ngay cho ta, ta đi đến Lạc Phủ bắt nàng ta, rồi hung hăng đánh một trận." Bảo Trụ vung vung nắm đấm nhỏ lên, hàm răng trắng noãn lóe sáng dưới ánh sáng mặt trời, cậu học võ nghệ với tổ phụ, đối với với một con nhóc năm tuổi, tự nhiên không thể thua nha.
Tương Nghi lắc đầu: "Bảo Trụ ca ca, làm sao có thể để huynh đến nhà muội đánh người, sau này muội tránh nàng là được."
Lần trước nàng chạy tới bên cạnh Lạc lão phu nhân, Lạc Tương Ngọc cho là tố cáo nàng với tổ mẫu thành công, trong lòng vẫn còn có chút sợ hãi, mấy ngày nay cũng không có động tĩnh gì, chẳng qua là ở trong viện theo bọn nha hoàn chạy loạn khắp nơi, không có chuyện gì thì sai nha hoàn bà tử đắp người tuyết, không dám chạy đến chỗ Tương Nghi gây ồn ào nữa.
Mặc dù nói Lạc lão phu nhân thiên vị, nhưng nàng cũng không phải người được cưng chiều, Lạc Tương Ngọc và Lạc Tương Hồn huyên náo khó coi, nàng còn sẽ ra nói chuyện. Trước kia Tương Nghi không muốn thân cận với Lạc lão phu nhân, là bởi vì thấy bà quá thiên vị đi, nhưng bây giờ suy nghĩ kỹ lại, thấy lúc nào cần nói chuyện thì nói chuyện, tránh cho các nàng nghĩ mình dễ khi dễ, mà từng bước áp tới.
"Ai nha nha, tại sao phải tránh mặt chứ?" Bảo Trụ gãi đầu: "Ta dạy cho muội một chút công phu, dùng đúng lúc, đảm bảo sẽ quật nàng xuống đất thôi."
Thúy Chi ở bên cạnh gật đầu liên tục, nói: "Bảo Trụ thiếu gia nói đúng đó, cô nương nên học một số chiêu thuật, để sau này còn phải phòng thân nha."
Bảo Trụ thấy Thúy Chi đồng ý với ý kiến của mình, thì rất đắc ý, lấy Gia Mậu làm bia, bắt đầu hoa tay múa chân để cho Tương Nghi nhìn, như thế nào mới có thể vừa nhanh vừa chuẩn đem đối thủ quật ngã xuống đất.
Tương Nghi đứng xem, mở to hai mắt ra nhìn, thấy Gia Mậu bị Bảo Trụ ném xuống tuyết, trong lòng có chút đau, Gia Mậu lại không thèm để ý, bò dậy đánh tuyết trên quần áo xuống: "Tương Nghi, muội có thấy rõ không?"
Tương Nghi gật đầu cũng không được, lắc đầu cũng không xong, Bảo Trụ ra tay có chút nhanh, nàng không thể thấy kịp tư thế ra đòn như thế nào, nhưng nàng lại không muốn thấy Bảo Trụ đem Gia Mậu đánh ngã xuống đất nữa, đứng ở đó ngơ ngác nhìn Gia Mậu và Bảo Trụ, cũng không biết phải trả lời như thế nào, mà Thúy Chi đứng bên cạnh lại lĩnh ngộ không ít: "Bảo Trụ thiếu gia, có phải như vậy, như vậy không?"
Nàng đi tới, đột nhiên bắt lấy cổ tay phải của Bảo Trụ, khom lưng, vác Bảo Trụ lên vai, trở tay một cái, Bảo Trụ liền bị Thúy Chi ném ngay xuống đất.
Gia Mậu nhìn, vỗ tay cười phá lên: "Bảo Trụ, lần này nên là huynh ngã nhé."
Bảo Trụ bò từ đống tuyết lên, cười hắc hắc: "Tương Nghi, thấy rõ không? Giống như Thúy Chi làm vậy."
Tương Nghi gật đầu: "Trở về sẽ kêu Thúy Chi dạy muội."
"Ừ." Bảo Trụ cười cười: "Nếu Thúy Chi học võ nghệ cùng tổ phụ, không chừng sẽ trở thành cao thủ đấy, một cú vừa rồi, đúng là sạch sẽ lưu loát."
Thúy Chi ha ha cười, nói: "Nô tỳ hay làm việc nặng, nên có khí lực nhiều, nếu Bảo Trụ thiếu gia lớn thêm vài tuổi nữa, nô tỳ không thể làm được đâu."
Gia Mậu đi tới cạnh Tương Nghi, cúi đầu nhìn đèn lưu ly trong tay nàng, lại nhìn trộm mặt nàng một cái, lúc này mới nhỏ giọng nói: "Tương Nghi, muội muốn tặng ta cái gì trong ngày lễ?"
Nữ Nhi Lạc Gia
Tác giả: Yên Nùng
288 chương | 317 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Trong mộng không biết thân là khách
Chương 2: 2: Lòng người dễ đổi thay, lòng người càng lạnh lẽo
Chương 3: 3: Mặc đồ mới đến Dương gia chúc Tết
Chương 4: 4: Gặp lại nhau. Bừng tỉnh trong mộng
Chương 5: 5: Thương xót người ngọc, đối chội gây gắt
Chương 6: 6: Tranh nhau
Chương 7: 7: Tặng áo choàng, tình thâm ý trọng
Chương 8: 8: Tâm xót xa bùi ngùi, ai còn trẻ
Chương 9: 9: Người hồ đồ làm chuyện hồ đồ
Chương 10: 10: Dung Gia Mậu tới cửa nói xin lỗi
Chương 11: 11: Tìm ra đường phòng ngừa chu đáo
Chương 12: 12: Vì tiền đồ, tìm núi dựa
Chương 13: 13: Vụ lí khán hoa (*), trăng trong nước
Chương 14: 14: Sơn cùng thủy tận, nghi vấn
Chương 15: 15: Bà cháu hòa thuận, vẻ mặt đều cười vui vẻ
Chương 16: 16: Lão phu nhân trước Nghị sự đường
Chương 17: 17: Thà làm ngọc vỡ, kéo cắt áo choàng
Chương 18: 18: Chuyện đọc sách được giải quyết dứt khoát
Chương 19: 19-1
Chương 20: 20: Hãnh diện vào Tộc Học
Chương 21: 21: Được chỉ điểm linh tê bỗng nhiên thông suốt
Chương 22: 22: Ký ức năm xưa nghi vấn nặng nề
Chương 23: 23: Người cơ khổ cùng hội cùng thuyền
Chương 24: 24: Nhà
Chương 25: 25: Tâm hồn nghi ngờ muốn đi xa
Chương 26: 26: Trong tộc học vô tình nhớ người thân
Chương 27: 27-1
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30: Đại phu nhân tức giận đi về nhà mẹ
Chương 31: 31
Chương 32: 32: Chật vật vợ chồng định độc kế
Chương 33: 33
Chương 34: 34: Trên đời vô xảo bất thành thư
Chương 35: 35
Chương 36: 36: Người ác độc thầm tính kế
Chương 37: 37
Chương 38: 38: Cầu tổ mẫu che chở
Chương 39: 39
Chương 40: 40: Khổ nhục kế vật quy nguyên chủ
Chương 41: 41
Chương 42: 42: Tới cửa xin giúp đỡ ngẫm ra huyền cơ
Chương 43: 43
Chương 44: 44: Dung Gia Mậu bỗng nhiên mở mang trí tuệ
Chương 45: 45: Tâm tâm niệm niệm thầm tương trợ
Chương 46: 46-1
Chương 47: 47: Hại Tương Nghi vô tội bị thương
Chương 48: 48: Thiên hồi bách chuyển từng bước trước
Chương 49: 49
Chương 50: 50: Thưởng cảnh xuân Quy Chân Tam Uyển
Chương 51: 51: Mượn thịt nướng thể hiện hiếu tâm
Chương 52: 52
Chương 53: 53: Đào chi yêu yêu chước kỳ hoa
Chương 54: 54: Vân trung ai kí cẩm thư đến
Chương 55: 55
Chương 56: 56: Tình xót xa bùi ngùi trăn trở suy nghĩ
Chương 57: 57: Bụng dạ yêu quái
Chương 58: 58
Chương 59: 59: Biết chân tướng tâm lạnh như nước
Chương 60: 60: Lại ly biệt vẫn đưa tiễn như cũ
Chương 61: 61
Chương 62: 62: Trở về Lạc Phủ lại tranh chấp
Chương 63: 63: Phản kích - chuyện dần dần lộ đầu mối
Chương 64: 64
Chương 65: 65: Sơn vũ lai Phong Mãn Lâu
Chương 66: 66: Lâm tri phủ trong lòng hiểu rõ
Chương 67: 67
Chương 68: 68: Lâm tri phủ xử án thanh minh
Chương 69: 69: Được trợ lực như cá gặp nước
Chương 70: 70
Chương 71: 71: Một chiêu không được lại một chiêu
Chương 72: 72: Ngân lượng hóa địch thành bạn
Chương 73: 73
Chương 74: 74: Kế trung kế một mủi tên hạ hai chim
Chương 75: 75: Đám mây nghi ngờ nổi lên - Tâm sự nặng nề
Chương 76: 76
Chương 77: 77: Sinh tử có trên sổ số mạng
Chương 78: 78: Trong đất bằng nảy sinh gợn sóng
Chương 79: 79
Chương 80: 80: Vào công đường như vào vũng nước đục
Chương 81: 81: Bọ ngựa bắt ve hoàng tước phía sau
Chương 82: 82
Chương 83: 83: Tâm tư khéo léo tìm được cửa ra
Chương 84: 84: Chuyện năm xưa phá băng mà ra
Chương 85: 85: Nhà
Chương 86: 86: Giỏ trúc múc nước, công dã tràng
Chương 87: 87: Làm tang sự mọi người hoang mang
Chương 88: 88: Nhà
Chương 89: 89: Chịu giày vò trong lao ngục
Chương 90: 90: Cuối cùng cũng đắc thủ
Chương 91: 91: Nhà
Chương 92: 92: Xem xem ông trời có bỏ qua cho ai không
Chương 93: 93: Chia gia sản ngươi cướp ta đoạt
Chương 94: 94: Cuối cùng bất đắc dĩ lắng xuống
Chương 95: 95: Nhà
Chương 96: 96: Vừa là thầy tốt vừa là bạn tốt
Chương 97: 97: Trong thùng có lươn Vọng Nguyệt
Chương 98: 98: Nhà
Chương 99: 99: Đối chọi gay gắt không cúi đầu
Chương 100: 100: Cởi nhà tù giương cánh bay
Chương 101: 101: Nhà
Chương 102: 102: Nhân sinh hà xứ bất tương phùng
Chương 103: 103: Khổ tâm suy nghĩ vì Tương Nghi
Chương 104: 104: Nhà
Chương 105: 105: Con mắt tinh đời chọn nghề
Chương 106: 106: Thay hình đổi dạng trời đất mới
Chương 107: 107: Nhà
Chương 108: 108: Ngày xuân yến tỷ muội tương giao
Chương 109: 109: Mưu tiền đồ tìm cách từng bước
Chương 110: 110: Nhà
Chương 111: 111: Lời nói uyển chuyển từ chối lòng tốt
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114: Thân thích nói cười vui vẻ
Chương 115: 115: Ngày lành tháng tốt cửa hàng khai trương
Chương 116: 116
Chương 117: 117: Trân Lung Phường sơ khai đại cát
Chương 118: 118: Có đồ tốt không lo phương pháp
Chương 119: 119
Chương 120: 120: Chuyện nhận thân bụi bậm lắng xuống
Chương 121: 121: Mở Trà Trang ra quân bất lợi
Chương 122: 122
Chương 123: 123: Không thỏa hiệp làm theo ý mình
Chương 124: 124: Tân xuân trong cô tẩu tự thoại
Chương 125: 125
Chương 126: 126: Tình ý liên tục cam kết thật sâu
Chương 127: 127: Lâm tri phủ một bước lên mây
Chương 128: 128
Chương 129: 129: Tri phủ thân thiết đưa người hầu cũ
Chương 130: 130: Xa đến tiệc trà Động Đình
Chương 131: 131
Chương 132: 132: Sông núi Động Đình đẹp như
Chương 133: 133: Đổng gia trang phượng hoàng cất giọng
Chương 134: 134-1
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137: Tiền Mộc Dương tới cửa vay tiền
Chương 138: 138: Lạc Thận Hành lại được nhân duyên
Chương 139: 139
Chương 140: 140: Thiếu niên lang giằng co ban đêm
Chương 141: 141: Lo chuyện vườn trà, ra thành bắc gặp nạn
Chương 142: 142
Chương 143: 143: Đàm tri phủ mở công đường thẩm án
Chương 144: 144: Tiền Mộc Dương khai mở * căn nguyên
Chương 145: 145
Chương 146: 146: Lạc Thận Hành bị bắt vào kinh
Chương 147: 147: Ngày hội nóng ruột nóng gan mong tương phùng
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150: Hạ quyết tâm nhất đao lưỡng đoạn
Chương 151: 151
Chương 152: 152: Xảo thủ chỉnh trì mãn viên hương
Chương 153: 153: Vườn trà thay máu
Chương 154: 154
Chương 155: 155: Buông tư thế học chế trà
Chương 156: 156: Tình ý khó dứt
Chương 157: 157
Chương 158: 158: Mở rộng tay tạo nghiệp lớn
Chương 159: 159: Còn trẻ chí cao làm tiệc trà
Chương 160: 160
Chương 161: 161: Trong hoàng cung lục đục với nhau
Chương 162: 162: Lão phu nhân mời khách tới
Chương 163: 163: Âm phu nhân mừng vì tin lành
Chương 164: 164
Chương 165: 165: Quỳnh lâm yến thiếu niên đắc chí
Chương 166: 166: Kim Minh Trì muôn người chú ý
Chương 167: 167
Chương 168: 168: Trở về Dương phủ gợi lên tâm sự
Chương 169: 169: Dung Gia Mậu xoay người trợ giúp
Chương 170: 170
Chương 171: 171: Lâm Mậu Chân du xuân Dương phủ
Chương 172: 172: Vì hôn sự mà vắt hết óc
Chương 173: 173
Chương 174: 174: Tiền Lư thị phát thiệp làm yến
Chương 175: 175: Đi dạo vườn hoa bị kẻ gian tính toán
Chương 176: 176
Chương 177: 177: Trừng phạt ác nhân dễ như trở bàn tay
Chương 178: 178: Tiền Lư thị đen đủi
Chương 179: 179
Chương 180: 180: Thiếu niên liều chết bảo vệ
Chương 181: 181: Tề tổng Đốc người quản lý Hoa Dương
Chương 182: 182: Giang tri phủ cẩn thận từng li từng tí
Chương 183: 183
Chương 184: 184: Lạc Tương Nghi mang theo người hầu vào kinh
Chương 185: 185: Vào Dương phủ gặp nhau như cũ
Chương 186: 186
Chương 187: 187: Lão phu nhân suy tính chu đáo
Chương 188: 188: Trắc trở trong bụng Lâm Mậu Dung
Chương 189: 189
Chương 190: 190: Sai một bước sai từng bước
Chương 191: 191: Lâm Mậu Chân bị buộc bất đắc dĩ
Chương 192: 192
Chương 193: 193: Chỉ điểm bến mê cuối cùng tỉnh ngộ
Chương 194: 194: Dương lão phu nhân gặp Thánh thượng
Chương 195: 195
Chương 196: 196: Hoa Dương cống trà
Chương 197: 197: Liên Kiều đêm trăng tố nỗi lòng
Chương 198: 198
Chương 199: 199: Khai trương đại cát gặp quý nhân
Chương 200: 200: Trước kia khiên bán biết bao nhiêu
Chương 201: 201
Chương 202: 202: Người khéo tặng quà
Chương 203: 203: Lão phu nhân lại tiến cung
Chương 204: 204: Hại người không thành lại hại mình
Chương 205: 205: Tình sâu thì thầm dưới trăng
Chương 206: 206
Chương 207: 207: Suy tính đêm trung thu
Chương 208: 208: Phong vân biến hàn khí xạ hiện
Chương 209: 209
Chương 210: 210: Tha thiết tìm đường kiếm tiền
Chương 211: 211: Đến Dương phủ tố nỗi lòng
Chương 212: 212
Chương 213: 213: Đèn tú cầu vật quy nguyên chủ
Chương 214: 214: Chuyện thương tâm quanh co
Chương 215: 215
Chương 216: 216: Bất đắc dĩ về Giang Lăng tuyên chỉ
Chương 217: 217: Dựa vào đạo lý đòi quyền hôn nhân
Chương 218: 218
Chương 219: 219: Lòng như lửa đốt tới biên quan
Chương 220: 220: Gặp sơn tặc ở Núi La Dương
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Núi La dương trời đất tối sầm
Chương 223: 223: Nói rõ ràng không dính dấp nữa
Chương 224: 224
Chương 225: 225: Lại làm hai tỷ muội tốt
Chương 226: 226: Lâm Mậu Dung lại gặp Bảo Trụ
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Cứu được mọi người ra hố lửa
Chương 229: 229: Nghi ngờ như là cố nhân đến
Chương 230: 230
Chương 231: 231: Dung Gia Mậu tương kế tựu kế
Chương 232: 232: Mưu kế bại lộ như dự đoán
Chương 233: 233
Chương 234: 234: Thân thế Ca Lạp Nhĩ bại lộ
Chương 235: 235: Liên Kiều quyết ý đi Bắc Địch
Chương 236: 236
Chương 237: 237: Hai tỷ muội ân đoạn nghĩa tuyệt
Chương 238: 238: Lạc Tương Ngọc chết không hối cải
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Trăm ngàn cay đắng đến Bắc Địch
Chương 241: 241: Khéo dùng diệu kế tránh kiểm tra
Chương 242: 242
Chương 243: 243: Đầu đường vô tình gặp gỡ người tuyển tú
Chương 245: 245: Vì đoạt vị nội ứng ngoại hợp
Chương 246: 246
Chương 247: 247: Chọn thị nữ trước tiết Đại hàn
Chương 248: 248: Đại viện Dung gia có ưu tư
Chương 249: 249
Chương 250: 250: Vì tình lang xông thẳng về trước
Chương 251: 251: Đại hàn tiết gió nổi mây vần
Chương 252: 252
Chương 253: 253: Trừng phạt Nỗ Bôn Luân đúng tội
Chương 254: 254: Bình phán sau nhiều chuyện nhiều
Chương 255: 255
Chương 256: 256: Tình sâu nặng thề non hẹn biển
Chương 257: 257: Mạc Nhĩ Khích đồng ý hôn sự
Chương 258: 258
Chương 259: 259: Lão phu nhân xảo tâm bố cục
Chương 260: 260: Nhiều mặt khuyên thành nhân duyên
Chương 261: 261
Chương 262: 262: Du hành ngàn dặm cũng trở về nhà
Chương 263: 263: Dung Gia Mậu tự tìm đường ra
Chương 264: 264
Chương 265: 265: Nguyên nhân của Lão phu nhân
Chương 266: 266: Có đôi tình nhân tính bỏ trốn
Chương 267: 267
Chương 268: 268: Xuất sư chưa tiệp bị bắt được
Chương 269: 269: Bị phản đối chông gai từng bước
Chương 270: 270
Chương 271: 271: Tương Nghi tới cửa thăm Gia Mậu
Chương 272: 272: Liên hoàn kế một kích cuối cùng
Chương 273: 273
Chương 274: 274: Đều vui vẻ đâu đã vào đấy
Chương 275: 275: Lão phu nhân tiến cung thương lượng
Chương 276: 276
Chương 277: 277: Cảnh xuân tốt đẹp Tương Nghi lấy chồng
Chương 278: 278: Thương tâm gần chết vào động phòng
Chương 279: 279
Chương 280: 280: Cô dâu kính trà sóng gió nổi lên
Chương 281: 281: Tiếp thánh chỉ hãnh diện
Chương 282: 282
Chương 283: 283: Lòng người không nên rắn nuốt voi
Chương 284: 284: Kẻ thiên vị tầng tầng tính kế
Chương 285: 285
Chương 286: 286: Một bước cũng không nhường miệng lưỡi tranh
Chương 287: 287: Được viên mãn tất cả đều vui vẻ
Chương 288: 288: Dung thị tam phòng (nhất)
Chương 289: 288-5: Dung thị tam phòng (năm)
Không tìm thấy chương nào phù hợp