Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 108: Từ vị (2)
Cập nhật: 2 days ago
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thấy Thẩm Mặc nói muốn đi, mọi người vội đứng dậy tiễn chân, ai ngờ y chẳng thèm nhìn ra cửa, mà đi thẳng vào gian trong.
Mấy vị triêu phụng tái mặt, vội đuổi theo gọi:
- Không được đâu...
Bọn họ tay chân già cả, nào đuổi kịp Thẩm Mặc, thấy y đã đứng trước rèm cửa rồi.
May là y đứng lại không đi vào, trái tim vọt lên cổ của mọi người mới hơi hạ xuống, chỉ thấy Thẩm Mặc hướng vào bên trong rèm cửa chắp tay nói:
- Năm đó may nhờ ân nghĩa của tiểu thư, Thẩm Mặc mãi không có gì báo đáp, chuyện này hôm nay tại hạ đảm nhận. Nhưng có vài câu xin tiểu thư cân nhắc .. Mặc dù có câu thương trường như chiến trường, nhưng chung quy vẫn phải chú trọng hòa khí, để lại đường lùi. Tiểu thư không ngại thì bình tâm lại cùng mấy nhà kia trao đổi, định ra quy củ, mọi người cùng phát tài mới là chính đạo. Nếu chọc giận bọn họ thực sự, tiểu thư cũng được chẳng bằng mất.
Nói xong cũng không đợi bên trong có phản ứng gì, chắp tay nói mạo muội, rồi sải bước rời đi.
Các triêu phụng đưa mặt nhìn nhau, không biết tiểu thư có tức giận không, cũng không để ý tới việc ra ngoài đưa tiễn.
Chỉ thấy rèm cửa khẽ lay động, nghe Ân tiểu thư thở dài nói:
- Phái xe cho Thẩm công tử.
Nhìn thấy xe ngựa của Ân gia tiểu thư dừng ở bên cạnh, Thẩm Mặc có chút bất ngờ, trong suy nghĩ của y, vị đại tiểu thư nắm giữ gia nghiệp trăm vạn kia, nhất định là vô cùng kiêu ngạo, không nghe được nửa câu trái tai, không ngờ lại phái xe cho mình.
Có xe thì ngồi, dù sao cũng hơn đi bộ, y ung dung lên xe, ngồi trong khoang xe hơi lắc lư, đi tới phương hướng Sơn Âm.
Trên đường đi y có chút cảm khái, vì người y sắp được gặp y đã được nghe thấy từ kiếp trước, tình huống này y gặp phải lần đầu.
Nhưng bất kể cố gắng ra sao, y cũng không thể tìm được cái cảm giác của fan hân mộ, không thỏi thấy xấu hổ vì tâm thái già cả của mình.
Đang suy nghĩ miên man thì xe ngựa dừng lại, đánh xe ở bên ngoài khẽ nói:
- Thưa công tử, đã tới nơi rồi.
Được xa phu đỡ xuống xe, Thẩm Mặc từ trên xe xuống, lục trong ống tay áo một miếng bạc vụn, thuận tay ném cho hắn nói:
- Sắp trưa rồi, tới cửa hiệu phía trước ăn cơm đi, thong thả chờ ta.
Xa phu không ngờ y sẽ nói như thế, mặt đầy cảm kích nói:
- Đa tạ công tử, hay là công tử cũng ăn trước đã rồi hẵng đi...
Nói rồi gãi đầu, đỏ mặt giải thích:
- Nghe nói họ Từ kia tính tình cổ quái, còn nhỏ nhen khắc bạc...
Thẩm Mặc nhìn vào ngõ hẹp sâu hun hút, nhìn thấy cánh cửa lớn khép hờ sâu bên trong, liền cười nói:
- Ta tới để thị uy, nếu như ăn no rồi mới tới, không phải là tỏ ra yếu thế sao?
Rồi rồi vỗ vai xa phu cười ha hả nói:
- Ta tới nhà ông ta ăn đây.
Nói rồi phất ống tay áo, sải bước đi tới.
Từ ngõ hẹp rẽ vào con hẻm càng hẹp hơn, khoảng không bên trên mảnh như một cái đàn cầm, dẫm lên con đường nhỏ rải đá râm, nhìn dây leo khắp tường xung quanh, mang màu xanh nhàn nhạt. Khẽ hít mùi vị đầu xuân, lòng bị những việc phức tạp cuốn lấy bất giác bình tĩnh trở lại.
Y không ngờ rằng vị Từ thiên tài mấy năm gần đây có danh quái đản, lại ở trong một nơi thanh nhã như thế.
Đi được chừng mấy chục trượng, liền thấy tường bao biến thành mầu xanh thẩm, đại môn vuông vức ở trên tường kiểu cách hết sức đặc biệt. Chẳng cần ai nói cho biết, Thẩm Mặc cũng hiểu đây là nhà Từ Vị rồi.
Y khẽ gõ cánh cửa hơi sập xệ, trừ chó sửa thì không có ai đáp lại, gõ thêm một lần nữa vẫn không có lời đáp, liền biến gõ thành đập, ra sức đập cửa ra.
Lúc này mới nghe thấy động tĩnh bên trong viện tử, cùng với tiếng chửi mang khẩu âm địa phương rất nặng và tiếng bước chân từ xa tới. Cuối cùng cửa mở ra, một nam tử vừa cao vừa trắng, y phục luộm thuộng, mắt còn ngái ngủ, râu ria xồm xoàm.
Thẩm Mặc mỉm cười, vừa mới lên tiếng thì nam tử kia đã nói trước:
- Gần đây ta có tiền, không viết chữ.
Khóe miệng Thẩm Mặc giật một cái nói:
- Tại hạ không tới để viết chữ.
- Cũng không vẽ tranh.
Nam tử kia không thèm nhìn y, vừa ngoẹo đầu ngoáy tai, vừa muốn đóng cửa.
Thẩm Mặc đưa tay ra không cho hắn đóng cửa, nam tử kia bực mình:
- Không viết chữ không vẽ tranh thì ngươi tìm ta làm cái gì?
- Tới ăn cơm.
Thẩm Mặc khẽ mỉm cười:
- Còn chưa mời tại hạ vào sao?
Nam tử kia nghe thế thiếu chút nữa ngã lăn ra đất, mắt trợn trừng trừng nhìn Thẩm Mặc, đột nhiên cười khằng khặc:
- Thú vị thú vị, không ngờ Từ Văn Thanh ta chuyên ăn chực cũng có một ngày bị người ta mò tới cửa ăn chực.
- Ra ngoài ăn thế nào cũng phải trả lại.
Thẩm Mặc liền muốn đi vào bên trong.
Nhưng Từ Vị vươn tay ra chặn đường, trừng mắt nói:
- Chủ tuy hiếu khách, tiếc rằng không phải ngày mời khách.
Tức là muốn đuổi người rồi.
Thẩm Mặc chẳng may may lay động, tươi cười nói:
- Khách đã đói bụng, có lòng liền thành ngày làm chủ. ( mời khách)
Từ Vị không khỏi bật cười:
- Cuối cùng cũng gặp phải kẻ mặt dầy hơn ta rồi.
Liền tránh người sang để y vào viện tử.
Sau khi đi vào trong Thẩm Mặc nhìn thấy một cây thanh đằng to bằng cổ tay, leo đầy một mặt tường, xem ra là xuất xứ cho cái tên hiệu Thanh Đằng của Từ Vị. Lại nhìn viện tử này nằm theo hướng bắc nam, ba gian nhà một tầng,
Viện tử không lớn, nhưng rất tinh xảo, nhưng trên mặt đất cỏ dại um tùm, trên song cửa phủ đầy bụi đất, đang u oán nói với chủ nhân, ngài đã rất lâu không quan tâm tới ta rồi.
Từ Vị nói trong phòng lộn xộn bảo Thẩm Mặc chờ ở cửa một lát, một mình đi vào dọn dẹp, một lúc sau mới mở cửa ra nói:
- Vào đi.
Thẩm Mặc đi vào, thấy trừ một cái bàn được dọn dẹp ra thì những chỗ khác vẫn cứ bừa bộn, y ngửi thấy mùi thịt kho tàu, nhưng trên bàn trống không, không khỏi rủa thầm :" Té ra tên gia hỏa này đi vào trước để giấu thịt đi." Y thản nhiên ngồi xuống, đợi Từ Vị chiêu đãi.
Ai ngờ Từ Vị cũng ngồi xuống đối diện, cũng mở to mắt ra nhìn y, chẳng có chút ý tứ nhúc nhích nào.
Thẩm Mặc thẩm nhủ :" Mặt ngươi dầy thật đấy." Liền nhìn mặt bàn trống trơn nói:
- Lão huynh thật là sạch sẽ, đây là cái bàn sạch sẽ nhất mà ta thấy đấy.
Đây rõ ràng là trợn mắt nói láo, cái bàn này vết mỡ loang lổ, đen bóng đen nhẫy, ruồi mà rơi xuống sẽ không bay. Ruồi mà có linh sẽ nói :" Chẳng phải không muốn, mà là không thể."
Từ Vị không khỏi bật cười:
- Vì sao nói câu này.
- Phật nói: "vô nhất vật, hà xử nhạ trần ai".
Thẩm Mặc nghiêm túc:
- Chính là nói tới cái bàn này của lão huynh đấy.
"Vòng vo chửi ta không chiêu đãi à?" Từ Vị hiếm có đỏ mặt lên, chỉ đành đứng dậy đi rửa bát, mức nước lạnh đặt trước mặt Thẩm Mặc:
- Chỉ có nửa bát nước.
+++
Nguyên bản.
Bồ đề bổn vô thọ:
Minh cảnh diệc phi đài
Bổn lai vô nhất vật
Hà xứ nhạ trần ai?
Bồ đề vốn không cây
Gương sáng cũng chẳng đài,
Xưa nay không một vật,
Chỗ nào dính bụi trần?
Bồ đề là tánh giác ngộ, không hình, trống không, chẳng có chi gọi là thọ (cội cây). Minh cảnh là tâm viên minh, thông triệt, phổ biến, cũng trống không, có gì mà gọi là đài? Bổn lai tự tánh của ta tức là Bổn lai Diệu giác chân tâm, từ vô thỉ vốn trong sạch, trống không, không có một vật gì tìm được trong đó. Thế thì có chi gọi là vướng bụi?
Hiểu chứ các bác
Mấy vị triêu phụng tái mặt, vội đuổi theo gọi:
- Không được đâu...
Bọn họ tay chân già cả, nào đuổi kịp Thẩm Mặc, thấy y đã đứng trước rèm cửa rồi.
May là y đứng lại không đi vào, trái tim vọt lên cổ của mọi người mới hơi hạ xuống, chỉ thấy Thẩm Mặc hướng vào bên trong rèm cửa chắp tay nói:
- Năm đó may nhờ ân nghĩa của tiểu thư, Thẩm Mặc mãi không có gì báo đáp, chuyện này hôm nay tại hạ đảm nhận. Nhưng có vài câu xin tiểu thư cân nhắc .. Mặc dù có câu thương trường như chiến trường, nhưng chung quy vẫn phải chú trọng hòa khí, để lại đường lùi. Tiểu thư không ngại thì bình tâm lại cùng mấy nhà kia trao đổi, định ra quy củ, mọi người cùng phát tài mới là chính đạo. Nếu chọc giận bọn họ thực sự, tiểu thư cũng được chẳng bằng mất.
Nói xong cũng không đợi bên trong có phản ứng gì, chắp tay nói mạo muội, rồi sải bước rời đi.
Các triêu phụng đưa mặt nhìn nhau, không biết tiểu thư có tức giận không, cũng không để ý tới việc ra ngoài đưa tiễn.
Chỉ thấy rèm cửa khẽ lay động, nghe Ân tiểu thư thở dài nói:
- Phái xe cho Thẩm công tử.
Nhìn thấy xe ngựa của Ân gia tiểu thư dừng ở bên cạnh, Thẩm Mặc có chút bất ngờ, trong suy nghĩ của y, vị đại tiểu thư nắm giữ gia nghiệp trăm vạn kia, nhất định là vô cùng kiêu ngạo, không nghe được nửa câu trái tai, không ngờ lại phái xe cho mình.
Có xe thì ngồi, dù sao cũng hơn đi bộ, y ung dung lên xe, ngồi trong khoang xe hơi lắc lư, đi tới phương hướng Sơn Âm.
Trên đường đi y có chút cảm khái, vì người y sắp được gặp y đã được nghe thấy từ kiếp trước, tình huống này y gặp phải lần đầu.
Nhưng bất kể cố gắng ra sao, y cũng không thể tìm được cái cảm giác của fan hân mộ, không thỏi thấy xấu hổ vì tâm thái già cả của mình.
Đang suy nghĩ miên man thì xe ngựa dừng lại, đánh xe ở bên ngoài khẽ nói:
- Thưa công tử, đã tới nơi rồi.
Được xa phu đỡ xuống xe, Thẩm Mặc từ trên xe xuống, lục trong ống tay áo một miếng bạc vụn, thuận tay ném cho hắn nói:
- Sắp trưa rồi, tới cửa hiệu phía trước ăn cơm đi, thong thả chờ ta.
Xa phu không ngờ y sẽ nói như thế, mặt đầy cảm kích nói:
- Đa tạ công tử, hay là công tử cũng ăn trước đã rồi hẵng đi...
Nói rồi gãi đầu, đỏ mặt giải thích:
- Nghe nói họ Từ kia tính tình cổ quái, còn nhỏ nhen khắc bạc...
Thẩm Mặc nhìn vào ngõ hẹp sâu hun hút, nhìn thấy cánh cửa lớn khép hờ sâu bên trong, liền cười nói:
- Ta tới để thị uy, nếu như ăn no rồi mới tới, không phải là tỏ ra yếu thế sao?
Rồi rồi vỗ vai xa phu cười ha hả nói:
- Ta tới nhà ông ta ăn đây.
Nói rồi phất ống tay áo, sải bước đi tới.
Từ ngõ hẹp rẽ vào con hẻm càng hẹp hơn, khoảng không bên trên mảnh như một cái đàn cầm, dẫm lên con đường nhỏ rải đá râm, nhìn dây leo khắp tường xung quanh, mang màu xanh nhàn nhạt. Khẽ hít mùi vị đầu xuân, lòng bị những việc phức tạp cuốn lấy bất giác bình tĩnh trở lại.
Y không ngờ rằng vị Từ thiên tài mấy năm gần đây có danh quái đản, lại ở trong một nơi thanh nhã như thế.
Đi được chừng mấy chục trượng, liền thấy tường bao biến thành mầu xanh thẩm, đại môn vuông vức ở trên tường kiểu cách hết sức đặc biệt. Chẳng cần ai nói cho biết, Thẩm Mặc cũng hiểu đây là nhà Từ Vị rồi.
Y khẽ gõ cánh cửa hơi sập xệ, trừ chó sửa thì không có ai đáp lại, gõ thêm một lần nữa vẫn không có lời đáp, liền biến gõ thành đập, ra sức đập cửa ra.
Lúc này mới nghe thấy động tĩnh bên trong viện tử, cùng với tiếng chửi mang khẩu âm địa phương rất nặng và tiếng bước chân từ xa tới. Cuối cùng cửa mở ra, một nam tử vừa cao vừa trắng, y phục luộm thuộng, mắt còn ngái ngủ, râu ria xồm xoàm.
Thẩm Mặc mỉm cười, vừa mới lên tiếng thì nam tử kia đã nói trước:
- Gần đây ta có tiền, không viết chữ.
Khóe miệng Thẩm Mặc giật một cái nói:
- Tại hạ không tới để viết chữ.
- Cũng không vẽ tranh.
Nam tử kia không thèm nhìn y, vừa ngoẹo đầu ngoáy tai, vừa muốn đóng cửa.
Thẩm Mặc đưa tay ra không cho hắn đóng cửa, nam tử kia bực mình:
- Không viết chữ không vẽ tranh thì ngươi tìm ta làm cái gì?
- Tới ăn cơm.
Thẩm Mặc khẽ mỉm cười:
- Còn chưa mời tại hạ vào sao?
Nam tử kia nghe thế thiếu chút nữa ngã lăn ra đất, mắt trợn trừng trừng nhìn Thẩm Mặc, đột nhiên cười khằng khặc:
- Thú vị thú vị, không ngờ Từ Văn Thanh ta chuyên ăn chực cũng có một ngày bị người ta mò tới cửa ăn chực.
- Ra ngoài ăn thế nào cũng phải trả lại.
Thẩm Mặc liền muốn đi vào bên trong.
Nhưng Từ Vị vươn tay ra chặn đường, trừng mắt nói:
- Chủ tuy hiếu khách, tiếc rằng không phải ngày mời khách.
Tức là muốn đuổi người rồi.
Thẩm Mặc chẳng may may lay động, tươi cười nói:
- Khách đã đói bụng, có lòng liền thành ngày làm chủ. ( mời khách)
Từ Vị không khỏi bật cười:
- Cuối cùng cũng gặp phải kẻ mặt dầy hơn ta rồi.
Liền tránh người sang để y vào viện tử.
Sau khi đi vào trong Thẩm Mặc nhìn thấy một cây thanh đằng to bằng cổ tay, leo đầy một mặt tường, xem ra là xuất xứ cho cái tên hiệu Thanh Đằng của Từ Vị. Lại nhìn viện tử này nằm theo hướng bắc nam, ba gian nhà một tầng,
Viện tử không lớn, nhưng rất tinh xảo, nhưng trên mặt đất cỏ dại um tùm, trên song cửa phủ đầy bụi đất, đang u oán nói với chủ nhân, ngài đã rất lâu không quan tâm tới ta rồi.
Từ Vị nói trong phòng lộn xộn bảo Thẩm Mặc chờ ở cửa một lát, một mình đi vào dọn dẹp, một lúc sau mới mở cửa ra nói:
- Vào đi.
Thẩm Mặc đi vào, thấy trừ một cái bàn được dọn dẹp ra thì những chỗ khác vẫn cứ bừa bộn, y ngửi thấy mùi thịt kho tàu, nhưng trên bàn trống không, không khỏi rủa thầm :" Té ra tên gia hỏa này đi vào trước để giấu thịt đi." Y thản nhiên ngồi xuống, đợi Từ Vị chiêu đãi.
Ai ngờ Từ Vị cũng ngồi xuống đối diện, cũng mở to mắt ra nhìn y, chẳng có chút ý tứ nhúc nhích nào.
Thẩm Mặc thẩm nhủ :" Mặt ngươi dầy thật đấy." Liền nhìn mặt bàn trống trơn nói:
- Lão huynh thật là sạch sẽ, đây là cái bàn sạch sẽ nhất mà ta thấy đấy.
Đây rõ ràng là trợn mắt nói láo, cái bàn này vết mỡ loang lổ, đen bóng đen nhẫy, ruồi mà rơi xuống sẽ không bay. Ruồi mà có linh sẽ nói :" Chẳng phải không muốn, mà là không thể."
Từ Vị không khỏi bật cười:
- Vì sao nói câu này.
- Phật nói: "vô nhất vật, hà xử nhạ trần ai".
Thẩm Mặc nghiêm túc:
- Chính là nói tới cái bàn này của lão huynh đấy.
"Vòng vo chửi ta không chiêu đãi à?" Từ Vị hiếm có đỏ mặt lên, chỉ đành đứng dậy đi rửa bát, mức nước lạnh đặt trước mặt Thẩm Mặc:
- Chỉ có nửa bát nước.
+++
Nguyên bản.
Bồ đề bổn vô thọ:
Minh cảnh diệc phi đài
Bổn lai vô nhất vật
Hà xứ nhạ trần ai?
Bồ đề vốn không cây
Gương sáng cũng chẳng đài,
Xưa nay không một vật,
Chỗ nào dính bụi trần?
Bồ đề là tánh giác ngộ, không hình, trống không, chẳng có chi gọi là thọ (cội cây). Minh cảnh là tâm viên minh, thông triệt, phổ biến, cũng trống không, có gì mà gọi là đài? Bổn lai tự tánh của ta tức là Bổn lai Diệu giác chân tâm, từ vô thỉ vốn trong sạch, trống không, không có một vật gì tìm được trong đó. Thế thì có chi gọi là vướng bụi?
Hiểu chứ các bác
Quan Cư Nhất Phẩm
Tác giả: Tam Giới Đại Sư
349 chương | 697 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Giấc mộng 500 năm (1)
Chương 2: 2: Giấc mộng 500 năm (2)
Chương 3: 3: Giấc mộng 500 năm (3)
Chương 4: 4: Tú tài mưu sinh (1)
Chương 5: 5: Tú tài mưu sinh (2)
Chương 6: 6: Tú tài mưu sinh (3)
Chương 7: 7: Thẩm gia đại viện (1)
Chương 8: 8: Thẩm gia đại viện (2)
Chương 9: 9: Thẩm gia đại viện (3)
Chương 10: 10: Vạn bàn giai hạ phẩm (1)
Chương 11: 11: Vạn bàn giai hạ phẩm (2)
Chương 12: 12: Vạn bàn giai hạ phẩm (3)
Chương 13: 13: Miếu thành hoàng
Chương 14: 14: Miếu thành hoàng (2)
Chương 15: 15: Miếu thành hoàng (3)
Chương 16: 16: Tế nhân đường
Chương 17: 17: Tế nhân đường (2)
Chương 18: 18: Tế nhân đường (3)
Chương 19: 19: Chơi xỏ (1)
Chương 20: 20: Chơi xỏ (2)
Chương 21: 21: Chơi xỏ (3)
Chương 22: 22: Làm lớn chuyện (1)
Chương 23: 23: Làm lớn chuyện (2)
Chương 24: 24: Làm lớn chuyện (3)
Chương 25: 25: Trong nha huyện Hội Kê (1)
Chương 26: 26: Trong nha huyện Hội Kê (2)
Chương 27: 27: Trong nha huyện Hội Kê (3)
Chương 28: 28: Đối câu đối (1)
Chương 29: 29: Đối câu đối (2)
Chương 30: 30: Đối câu đối (3)
Chương 31: 31: Ủng hộ Triều Sinh (1)
Chương 32: 32: Ủng hộ Triều Sinh (2)
Chương 33: 33: Ủng hộ Triều Sinh (3)
Chương 34: 34: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (1)
Chương 35: 35: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (2)
Chương 36: 36: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (3)
Chương 37: 37: Nước biển không thể đong được bằng đấu (1)
Chương 38: 38: Nước biển không thể đong được bằng đấu (2)
Chương 39: 39: Nước biển không thể đong được bằng đấu (3)
Chương 40: 40: Người thợ khéo léo (1)
Chương 41: 41: Người thợ khéo léo (2)
Chương 42: 42: Người thợ khéo léo (3)
Chương 43: 43: Đề thi thứ hai (1)
Chương 44: 44: Đề thi thứ hai (2)
Chương 45: 45: Đề thi thứ hai (3)
Chương 46: 46: Chặt cây giữa sông (1)
Chương 47: 47: Chặt cây giữa sông (2)
Chương 48: 48: Chặt cây giữa sông (3)
Chương 49: 49: Đấu lữ (1)
Chương 50: 50: Đấu lữ (2)
Chương 51: 51: Đấu lữ (3)
Chương 52: 52: Trường học họ Thẩm (1)
Chương 53: 53: Trường học họ Thẩm (2)
Chương 54: 54: Trường học họ Thẩm (3)
Chương 55: 55: Hoàn hương (1)
Chương 56: 56: Hoàn hương (2)
Chương 57: 57: Hoàn hương (3)
Chương 58: 58: Thu hoạch (1)
Chương 59: 59: Thu hoạch (2)
Chương 60: 60: Thu hoạch (3)
Chương 61: 61: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (1)
Chương 62: 62: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (2)
Chương 63: 63: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (3)
Chương 64: 64: Đọ gan
Chương 65: 65: Đọ gan (2)
Chương 66: 66: Đọ gan (3)
Chương 67: 67: Cực hạn (1)
Chương 68: 68: Cực hạn (2)
Chương 69: 69: Cực hạn (3)
Chương 70: 70: Chuyển nhà, mở hiệu (1)
Chương 71: 71: Chuyển nhà, mở hiệu (2)
Chương 72: 72: Chuyển nhà, mở hiệu (3)
Chương 73: 73: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (1)
Chương 74: 74: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (2)
Chương 75: 75: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (3)
Chương 76: 76: Mại và lập
Chương 77: 77: Mại và lập (2)
Chương 78: 78: Mại và lập (3)
Chương 79: 79: Chúc phúc (1)
Chương 80: 80: Chúc phúc (2)
Chương 81: 81: Chúc phúc (3)
Chương 82: 82: Năm mới (1)
Chương 83: 83: Năm mới (2)
Chương 84: 84: Năm mới (3)
Chương 85: 85: Nhà cũ (1)
Chương 86: 86: Nhà cũ (2)
Chương 87: 87: Nhà cũ (3)
Chương 88: 88: Tú xuân đao (1)
Chương 89: 89: Tú xuân đao (2)
Chương 90: 90: Bài học cuối cùng (1)
Chương 91: 91: Bài học cuối cùng (2)
Chương 92: 92: Bài học cuối cùng (3)
Chương 93: 93: Bài học cuối cùng (4)
Chương 94: 94: Thi huyện (1)
Chương 95: 95: Thi huyện (2)
Chương 96: 96: Thi huyện (3)
Chương 97: 97: Đào ngu thần (1)
Chương 98: 98: Đào ngu thần (2)
Chương 99: 99: Đào ngu thần (3)
Chương 100: 100: Đỗ đầu thi huyện (1)
Chương 101: 101: Đỗ đầu thi huyện (2)
Chương 102: 102: Đỗ đầu thi huyện (3)
Chương 103: 103: Họa bình
Chương 104: 104: Họa bình (2)
Chương 105: 105: Họa bình (3)
Chương 106: 106: Từ vị (1)
Chương 107: 107: Từ vị (2)
Chương 108: 108: Từ vị (2)
Chương 109: 109: Thuận chi tâm ẩn
Chương 110: 110: Thuận chi tâm ẩn (2)
Chương 111: 111: Thuận chi tâm ẩn (3)
Chương 112: 112: Thi phủ (1)
Chương 113: 113: Thi phủ (2)
Chương 114: 114: Thi phủ (3)
Chương 115: 115: Tân tri phủ (1)
Chương 116: 116: Tân tri phủ (2)
Chương 117: 117: Tân tri phủ (3)
Chương 118: 118: Tiểu tam nguyên (1)
Chương 119: 119: Tiểu tam nguyên (2)
Chương 120: 120: Tiểu tam nguyên (3)
Chương 121: 121: Đoạt khôi (1)
Chương 122: 122: Đoạt khôi (2)
Chương 123: 123: Đoạt khôi (3)
Chương 124: 124: Đoạt khôi (4)
Chương 125: 125: Đại nhân vật và tiểu nhân vật
Chương 126: 126: Toàn cục Đông Nam
Chương 127: 127: Mừng tân gia
Chương 128: 128: Xoá bỏ hay không, đó là một vấn đề (1)
Chương 129: 129: Xoá bỏ hay không, đó là một vấn đề (2)
Chương 130: 130: Đặc lập độc hành
Chương 131: 131: Đi tỉnh thành
Chương 132: 132: Tam nguyên chi thi viện án thủ
Chương 133: 133: Đỗ tú tài khó ư?
Chương 134: 134: Trâm hoa yến
Chương 135: 135: Độc cô cầu bại
Chương 136: 136: Đêm xuống
Chương 137: 137: Sống và chết
Chương 138: 138: Diêu trường tử
Chương 139: 139: Chiết giang tuần diễn
Chương 140: 140: Ngô thành khí
Chương 141: 141: Thư sinh hữu dụng
Chương 142: 142: Hóa nhân than
Chương 143: 143: Qua cầu rút ván
Chương 144: 144: Học ếch
Chương 145: 145: Phong tỏa
Chương 146: 146: Du tướng quân
Chương 147: 147: Ân tiểu thư không dám về nhà
Chương 148: 148: Hùng tướng cẩu binh
Chương 149: 149: Quy y
Chương 150: 150: Đôi mắt viễn thị
Chương 151: 151: Gia Tĩnh hoàng đế
Chương 152: 152: Chiết Giang tuần sát
Chương 153: 153: Từ Vị lo tang
Chương 154: 154: Tiểu thích
Chương 155: 155: Gặp đã khó chia tay càng khó
Chương 156: 156: Học phủ
Chương 157: 157: Tả hữu văn võ nho đạo
Chương 158: 158: Thánh chỉ sắp tới
Chương 159: 159: Khâm sai tới
Chương 160: 160: Luận công ban thưởng
Chương 161: 161: Hộ vệ
Chương 162: 162: Trường Tử đi lính
Chương 163: 163: Đội trưởng Thiết Trụ
Chương 164: 164: Xuất phát
Chương 165: 165: Hành trình gian khó
Chương 166: 166: Trong nguy nan nam nhi xuất hiện
Chương 167: 167: Khách không mời
Chương 168: 168: Long sơn vệ
Chương 169: 169: Bắn cung rất quan trọng
Chương 170: 170: Tổ hợp hai người vô địch
Chương 171: 171: Hoài bão của Thẩm Mặc
Chương 172: 172: Lộc cô nương
Chương 173: 173: Tráng tộc
Chương 174: 174: Trọng thần đương triều
Chương 175: 175: Mọi người đều rất phiền
Chương 176: 176: Thiên địch
Chương 177: 177: Ỷ Thiên Kiếm và Đồ Long Đao
Chương 178: 178: Phong ba nổi lên
Chương 179: 179: Cuộc sống hủ bại
Chương 180: 180: Bách Hoa Tiên Tửu
Chương 181: 181: Vương thúy kiều
Chương 182: 182: A man
Chương 183: 183: Lời mời từ Hồ Tôn Hiến
Chương 184: 184: Tuyết trên Đoạn Kiều
Chương 185: 185: Khư khư ý mình
Chương 186: 186: Đêm dài khó ngủ
Chương 187: 187: Bắt chim
Chương 188: 188: Ai nói nữ tử không bằng nam?
Chương 189: 189: Tên đã lên giây
Chương 190: 190: Hai trận đại thắng
Chương 191: 191: Đại thắng Vương Giang Kinh
Chương 192: 192: Sau đại thắng
Chương 193: 193: Nghiêm đông lâu
Chương 194: 194: Giả thành thật thì thật cũng là giả
Chương 195: 195: Đô đốc và kinh lịch
Chương 196: 196: Cao thủ chân chính
Chương 197: 197: Lần kích động thứ ba
Chương 198: 198: Hạ thủ lưu tình
Chương 199: 199: Gửi gắm của tổng đốc
Chương 200: 200: Giải thoát
Chương 201: 201: Cảnh còn người mất
Chương 202: 202: Không được
Chương 203: 203: Tim ta an định ở chốn này
Chương 204: 204: Hôn nhân phong kiến hại chết người
Chương 205: 205: Bất an
Chương 206: 206: Mong chàng gặp người có tình
Chương 207: 207: Thẩm Luyện dâng thư
Chương 208: 208: Trong mưa gió
Chương 209: 209: Tổ chức
Chương 210: 210: Ta phải trở nên quan trọng hơn
Chương 211: 211: Định đại cục
Chương 212: 212: Mưu trước mới hành động
Chương 213: 213: Xuân lên đôi bướm lại xum vầy
Chương 214: 214: Mấu chốt là đây
Chương 215: 215: Nguyên nhân và hiện trạng
Chương 216: 216: Vô Gian đạo
Chương 217: 217: Lão thái thái bắt cóc Triệu Văn Hoa
Chương 218: 218: Cứ giao cho Chuyết Ngôn
Chương 219: 219: Một vụ đánh cược
Chương 220: 220: A tất ba tư a tạp
Chương 221: 221: Uống trà xong xách đồ đi đánh nhau
Chương 222: 222: Cứu giá
Chương 223: 223: Thần Nông thử thuốc
Chương 224: 224: Lý mặc
Chương 225: 225: Tiểu thư đồng dùng mỹ nam kế
Chương 226: 226: Tìm nàng dưới ánh trăng
Chương 227: 227: Lão trượng nhân
Chương 228: 228: Mùa xuân tới
Chương 229: 229: Ôm nàng tới muôn kiếp
Chương 230: 230: Nụ hôn đầu
Chương 231: 231: Nàng cứ giao hết cho ta
Chương 232: 232: Im lặng là vàng
Chương 233: 233: Gường càng già càng cay
Chương 234: 234: Hồng môn yến
Chương 235: 235: Xòe bài
Chương 236: 236: May mắn sánh đôi cùng nàng
Chương 237: 237: Nắm tay nàng mãi tới khi đầu bạc
Chương 238: 238: Chí hướng của nam nhân (1+2)
Chương 239: 239: Tham vọng của Thẩm Kinh
Chương 240: 240: Tội nhân quốc gia
Chương 241: 241: Khoa khảo
Chương 242: 242: Thất tử
Chương 243: 243: Nữ nhi cũng có chí khí
Chương 244: 244: Thất Tử tới Hàng Châu
Chương 245: 245: Sắp tới ngày thi
Chương 246: 246: Được tri kỷ tiễn lên chiến trường
Chương 247: 247: Hiền thê chu đáo
Chương 248: 248: Hội phục hưng.**
Chương 249: 249: Đi thi
Chương 250: 250: Ta không đi thi, ta đi khảo nghiệm bản thân
Chương 251: 251: Bảo kiếm nhờ mài mà sắc
Chương 252: 252: Hoa mai có lạnh mới thơm
Chương 253: 253: Ngày công bố bảng
Chương 254: 254: Bao trọn tam khôi
Chương 255: 255: Vui quên đêm ngày
Chương 256: 256: Làm đại gia ư? Ai chả biết (1 & 2)
Chương 257: 257: Nhạc phụ anh minh
Chương 258: 258: Huynh đệ
Chương 259: 259: Quách Lý đồng chu
Chương 260: 260: Sau lộc minh
Chương 261: 261: Giải Nguyên về nhà
Chương 262: 262: Vấn đề người nối nghiệp
Chương 263: 263: Sính lễ
Chương 264: 264: Làm khó Giải Nguyên lang
Chương 265: 265: Giải Nguyên lang đấu rượu phá bách liên
Chương 266: 266: Nửa tỉnh nửa say đi đính hôn
Chương 267: 267: Ngân chúc thu quang lãnh họa bình
Chương 268: 268: Trung thừa gửi thư tới
Chương 269: 269: Chuyện lạ
Chương 270: 270: Hoàng đế không hồ đồ
Chương 271: 271: Ba khâm sai
Chương 272: 272: Đề biên
Chương 273: 273: Cố chấp
Chương 274: 274: Đấu sĩ quật cường
Chương 275: 275: Đấu tranh chính diện
Chương 276: 276: Long Hổ đấu
Chương 277: 277: Bọ ngựa bắt ve, se sẻ đằng sau
Chương 278: 278: Tiện thắng nhân gian vô số
Chương 279: 279: Miên man xuân sắc
Chương 280: 280: Giải Nguyên mời cơm
Chương 281: 281: Gà đông dương
Chương 282: 282: Phối hợp hoàn hảo
Chương 283: 283: Giết người bịt miệng
Chương 284: 284: Rối rắm
Chương 285: 285: Tân khâm sai
Chương 286: 286: Lửa cháy ngang mày
Chương 287: 287: Thẩm chuyết ngôn
Chương 288: 288: Nhân tâm
Chương 289: 289: Bị giam lỏng
Chương 290: 290: Chấp pháp văn minh
Chương 291: 291: Không phải oan gia không chạm mặt
Chương 292: 292: Báo thù
Chương 293: 293: Phông phám phông phám
Chương 294: 294: Tiễn chân giải nguyên
Chương 295: 295: Tiễn ôn thần
Chương 296: 296: Uông Luân tửu
Chương 297: 297: Đội hộ vệ
Chương 298: 298: Tô nương
Chương 299: 299: Trừ chàng ra, không ai làm thiếp cảm thấy một tia tình ý
Chương 300: 300: Ngôi chùa hoang
Chương 301: 301: Hoàng đế rời bệ thờ
Chương 302: 302: Động đất
Chương 303: 303: Bốn phương chấn động
Chương 304: 304: Quốc khố khó khăn
Chương 305: 305: Ngoài cửa Chính Dương
Chương 306: 306: Giấc mộng kinh thành
Chương 307: 307: Không biết ở đâu
Chương 308: 308: Ác mộng
Chương 309: 309: Quả báo nhãn tiền
Chương 310: 310: Vô lượng thiên tôn
Chương 311: 311: Sóng cuộn ầm ầm
Chương 312: 312: Thừa nước đục thả câu
Chương 313: 313: Chuyện kín của Đào công tử
Chương 314: 314: Lam đạo hành
Chương 315: 315: Nhập thần
Chương 316: 316: Trời cao an bài
Chương 317: 317: Uy lực của Bách Hoa Tiên Tửu
Chương 318: 318: Có cơ xoay chuyển
Chương 319: 319: Đào thiên sư
Chương 320: 320: Diện thánh
Chương 321: 321: Hai cuốn sổ
Chương 322: 322: Thánh tâm độc đoán
Chương 323: 323: Quyết đấu đỉnh cấp
Chương 324: 324: Có vay có trả
Chương 325: 325: Mèo vờn chuột
Chương 326: 326: Ngự thiện của Gia Tĩnh
Chương 327: 327: Hoàng đế ban thưởng
Chương 328: 328: Thi hội
Chương 329: 329: Tiểu Trương đại nhân
Chương 330: 330: Đạo kiếm tiền
Chương 331: 331: Cùng tắc biến
Chương 332: 332: Tin vui, tin vui, lại tin vui
Chương 333: 333: Toàn bộ tình yêu thiếp trao cho chàng
Chương 334: 334: Tầm y
Chương 335: 335: Lang băm! Lang băm hại người
Chương 336: 336: Đi tìm Lý Thời Trân
Chương 337: 337: Thần y diệu thủ
Chương 338: 338: Người cần phải cứu là y
Chương 339: 339: Thanh niên nhiệt huyết
Chương 340: 340: Thi điện
Chương 341: 341: Làm sao để trúng trạng nguyên?
Chương 342: 342: Vòng hai đầy phong cách Gia Tĩnh
Chương 343: 343: Chấm bài
Chương 344: 344: Tân khoa Trạng Nguyên
Chương 345: 345: Tam Nguyên thiên hạ có, Lục Thủ thế gian không
Chương 346: 346: Nguyên nhân phía sau
Chương 347: 347: Nhược Hạm, ta yêu nàng
Chương 348: 348: Phân phối
Chương 349: 349: Quan trên giáo huấn
Không tìm thấy chương nào phù hợp