Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 21: Chơi xỏ (3)
Cập nhật: 1 day ago
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Đến trưa, Thẩm Mặc đang chuẩn bị làm cơm thì lại nghe thấy có người gõ cửa.
Mở cửa ra xem thì thấy Thất cô nương ở dưới lầu, mụ bê một cái khay, bên trên có một bát canh cá bốc hơi nghi ngút, một tô cơm trắng, nói với Thẩm Hạ:
- Buổi trưa chúng tôi làm thêm chút thức ăn, nghĩ tới Thẩm tướng công thân thể không tiện, liền mang lên, chỉ là cơm nhạt trà thô xin đừng chê.
Miệng Thẩm Hạ há to tới mức đút cả quả trứng vào được, ông thầm nhủ :" Sao mình có ngất một trận, cả thế giới đã thay đổi hết rồi? Thẩm gia hà khắc lãnh đạo đột nhiên trở nên hào phóng, hiện giờ tới Thất cô nương như thù như giặc đột nhiên trở thành hàng xóm tốt? Tên tiểu tử thối kia sao có ma lực lớn như thế?
Thẩm Mặc không biết trong lòng cha đang cảm khái, cao hứng nói với Thất cô nương:
- Thế là đỡ phải nấu cơm rồi, ta còn đang phiền muộn vì nó đây.
Thất cô nương đặt khay xuống, cười khanh khách:
- Tiểu tướng công không chê là được.
Thẩm Mặc lắc đầu, thấy Thất cô nương xoay người muốn đi, vội gọi lại:
- Nơi này có chút rau gạo, Thất tỷ mang về một nửa đi.
Kỳ thực Thất cô nương vừa mới vào cửa đã nhìn thấy đủ các loại rổ rá rau cỏ linh tinh, lại còn có cả hai miếng thịt lợn thịt bò. Nghe thế có hơi động lòng, nhưng ngại ngần, vội lắng đầu nói:
- Đó là khẩu phần của Thẩm tướng công và tiểu tướng công, không được, không được đâu.
Nói xong vội chạy ra khỏi cửa, chỉ sợ mình ở thêm một lúc thì không kìm được đồng ý mất.
Thấy mụ rời đi, Thẩm Mặc nói với cha:
- Nhiều thứ như thế, hai cha con ta ăn không hết, không bằng tặng bên dưới một ít, số đồ mà những gia đinh đó đưa tới đủ cha con ta ăn tới cả tháng. Gạo bột thì còn được, chứ mấy món rau thịt tươi thì ngàn vạn lần không thể để lâu.
- Người ném ta gạch đá, ta đáp lại bằng châu ngọc.
Thẩm Hạ gật đầu cười:
- Tốt lắm, tốt lắm.
Thẩm Mặc cười trộm :" Chua lắm, chua lắm." Nhưng thấy tâm tình của cha hồi phục, y vẫn rất vui.
Đem những thứ đồ ăn vận chuyện ra khỏi phòng, Thẩm Mặc đem tặng cho Thất cô nương, đùn đùn đẩy đẩy vài lần, mụ liền phấn khởi thu lấy, nhưng miệng lại nói:
- Để tạm ở đây, tới giờ cơm tôi nấu chín mang lên cho hai vị.
Thẩm Mặc cười:
- Không cần phí công thế đâu, đồ còn trong nhà cũng ăn không hết mà.
***
Vừa mới từ nhà Thất cô nương ra, Thẩm Mặc liền nhìn thấy Họa Bình xuất hiện ở trong sân, trong tay còn cầm một bọc nhỏ.
Đó là chủ nợ của y, Thẩm Mặc vội chắp tay chào:
- Họa Bình cô nương.
Thấy y hành lễ với mình, Họa Bình tức thì luống cuống:
- Không dám không dám.
Nói lí nhí:
- Muội tới thăm Thẩm tướng công.
- Vậy mời lên lầu.
Thẩm Mặc đưa tay mời.
- Thôi, không nên quấy rầy Thẩm tướng công nghỉ ngơi thì hơn.
Họa Bình nói nhỏ như muỗi kêu:
- Chúng ta kiếm chỗ nói chuyện là được rồi.
Thẩm Mặc thầm nhủ :" Thế này mà cũng gọi là tới thăm cha mình à?". Liền đi xuống lầu nói:
- Chúng ta tới chòi nghỉ nói chuyện.
Thẩm Mặc dẫn nàng rẽ vòng vèo, tới một cái chòi nghỉ đầy giây leo. Hiện giờ đang là mùa nở hoa của nó, chỉ thấy một màu tím nhạt cao quý giống như một thác nước huy hoàng từ trên đổ xuống, nhìn không thấy điểm m*t, càng ở dưới màu tím càng thẫm. Màu tím đó giống như từ thác nước đồ xuống thực, tụ hết lại ở phía dưới.
Khi Họa Bình cô nương chìm đắm trong cảnh sắc, ngây ngất nói ra cảm thụ, thì Thẩm Mặc phá hỏng hết tình thú:
- Đó là vì mỗi một bông hoa đều nở rực rỡ bên trên, rồi rụng xuống dưới.
Y phá sạch sành sanh không khí tốt đẹp.
- Xấu lắm.
Họa Bình cô nương cong môi phụng phịu nói, ấn bọc y phục vào lòng Thẩm Mặc nói:
- Huynh thử đi.
Thẩm Mặc mở bọc ra xem, là một bộ trường sam màu xanh nhạt cùng với đai lưng, không thiếu cái gì, y cười hỏi:
- Cái này cô nương mua ở đâu đấy? Có vẻ như rất đắt tiền.
- Mua? Mua được mới là lạ đó.
Họa Bình hậm hực nói:
- Huynh thử xem có vừa người không rồi hãy nói.
Thẩm Mặc cười:
- Tại hạ chưa tắm, sợ làm bẩn nó.
- Bảo huynh thử thì huynh cứ thử đi.
Họa Bình mắt hạnh trợn tròn:
- Không thử trả cho muội, muội mang về xé ra làm khăn lau nhà.
- Đừng đừng, trời nóng bớt giận đi mà.
Thẩm Mặc vội đầu hàng:
- Ta thử là được chứ gì?
Nói rồi thản nhiên cởi áo ngoài rách nát ra.
Hoa Bình "á" một tiếng, quay người đi, hai tay che lấy gò má nóng như phát sốt, giọng run run:
- Không biết xấu hổ.
"Người đọc sách da dẻ thật là trắng." Họa Bình tơ tưởng lung tung.
Thẩm Mặc chỉ biết nói:
- Ta còn mặc quần đùi với áo cộc mà.
Y cảm thấy chuyện này hết sức bình thường, chẳng hề để ý. Vèo cái đã mặc xong bộ y phục mới, không khỏi kinh ngạc:
- Thật là vừa người.
Họa Bình lúc này mới quay đầu lại, muốn xem kiệt tác của mình, nhưng lại sững sờ. Chỉ thấy Thẩm Mặc bỏ bộ y phục rách nát ra, toàn thân từ trên xuống dưới liền thay đổi hẳng. Bộ trường sam xanh nhạt được cắt may vừa người càng làm nổi bật làn da trắng, ngũ quan thanh tú. Trong thanh tú lại có sự tuấn lãng, trong tuấn lãng mang chút ôn nhu! Nhất là đôi mắt sáng như sao kia, làm người ta không dám nhìn thẳng, dường như chỉ cần nhìn một cái sẽ bị hút vào.
Đúng là một thiếu niên tuấn tú hơn đời, một công tử lỗi lạc cái thế.
Họa Bình không khỏi ngây dại. Nhìn thấy chỉ thay đổi một bộ y phục mà Thẩm Mặc trở nên xuất chúng như thế, tiểu cô nương trong lòng cảm xúc hỗn loạn, có hứng phấn, nhưng cảm thụ sâu sắc nhất là ủ rũ.
Thẩm Mặc thấy nàng ngây ra hồi lâu, chỉ đành lên tiếng:
- Có thể cởi ra được chưa?
- À...
Họa Bình tỉnh lại, sắc mặt biến hóa phức tạp một hồi, gật đầu nói:
- Cởi ra đi.
Thẩm Mặc nhanh nhẹn cở y phục ra, đem nó gấp lại chỉnh tề, đặt lại nguyên trạng vào trong bọc. Theo thói quen "tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát" của y, trả lại nó cho Họa Bình. Trong lòng thầm nghĩ :" Nàng đùn đẩy vài câu là ta giữ lại ngay." Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, y cực kỳ thích bộ trường sam này.
Không ngờ Họa Bình hồn vía như ở trên mây, nhận lấy cái bọc, không dám nhìn y nói:
- Muội đi đây.
Nói rồi liền vội vã bỏ đi.
Thẩm tiểu tướng công hai tay trống không, mồm há hốc, trong lòng gào thét :" Cái trò gì thế này? Thực sự chỉ là thử y phục thôi à?"
Nhưng y phục là của người ta, không cho thì biết làm sao?
Thẩm Mặc chỉ đành ấm ức nhặt bộ y phục rách rưới trên mặt đất lên mặc lại vào người, cười khổ nói:
- Lòng dạ nữ nhân như biển sâu, câu này chẳng sai chút nào.
Y định về nhà tìm Thất cô nương giúp vá lại chỗ rách, nếu không thì lộ "tr*m" mất.
Vừa mới trở về Văn Đào viện, y liền nhìn thấy Thẩm Kinh mặt đầy lo lắng đang đi vòng tròn ở đó.
Thấy y trở về, Thẩm Kinh liền nhào ngay tới, tóm chặt lấy cánh tay y nói:
- Cuối cùng ngươi cũng về, vừa rồi quan phủ gửi tin nói, Trường Tử bị người ta bắt mất rồi.
Mở cửa ra xem thì thấy Thất cô nương ở dưới lầu, mụ bê một cái khay, bên trên có một bát canh cá bốc hơi nghi ngút, một tô cơm trắng, nói với Thẩm Hạ:
- Buổi trưa chúng tôi làm thêm chút thức ăn, nghĩ tới Thẩm tướng công thân thể không tiện, liền mang lên, chỉ là cơm nhạt trà thô xin đừng chê.
Miệng Thẩm Hạ há to tới mức đút cả quả trứng vào được, ông thầm nhủ :" Sao mình có ngất một trận, cả thế giới đã thay đổi hết rồi? Thẩm gia hà khắc lãnh đạo đột nhiên trở nên hào phóng, hiện giờ tới Thất cô nương như thù như giặc đột nhiên trở thành hàng xóm tốt? Tên tiểu tử thối kia sao có ma lực lớn như thế?
Thẩm Mặc không biết trong lòng cha đang cảm khái, cao hứng nói với Thất cô nương:
- Thế là đỡ phải nấu cơm rồi, ta còn đang phiền muộn vì nó đây.
Thất cô nương đặt khay xuống, cười khanh khách:
- Tiểu tướng công không chê là được.
Thẩm Mặc lắc đầu, thấy Thất cô nương xoay người muốn đi, vội gọi lại:
- Nơi này có chút rau gạo, Thất tỷ mang về một nửa đi.
Kỳ thực Thất cô nương vừa mới vào cửa đã nhìn thấy đủ các loại rổ rá rau cỏ linh tinh, lại còn có cả hai miếng thịt lợn thịt bò. Nghe thế có hơi động lòng, nhưng ngại ngần, vội lắng đầu nói:
- Đó là khẩu phần của Thẩm tướng công và tiểu tướng công, không được, không được đâu.
Nói xong vội chạy ra khỏi cửa, chỉ sợ mình ở thêm một lúc thì không kìm được đồng ý mất.
Thấy mụ rời đi, Thẩm Mặc nói với cha:
- Nhiều thứ như thế, hai cha con ta ăn không hết, không bằng tặng bên dưới một ít, số đồ mà những gia đinh đó đưa tới đủ cha con ta ăn tới cả tháng. Gạo bột thì còn được, chứ mấy món rau thịt tươi thì ngàn vạn lần không thể để lâu.
- Người ném ta gạch đá, ta đáp lại bằng châu ngọc.
Thẩm Hạ gật đầu cười:
- Tốt lắm, tốt lắm.
Thẩm Mặc cười trộm :" Chua lắm, chua lắm." Nhưng thấy tâm tình của cha hồi phục, y vẫn rất vui.
Đem những thứ đồ ăn vận chuyện ra khỏi phòng, Thẩm Mặc đem tặng cho Thất cô nương, đùn đùn đẩy đẩy vài lần, mụ liền phấn khởi thu lấy, nhưng miệng lại nói:
- Để tạm ở đây, tới giờ cơm tôi nấu chín mang lên cho hai vị.
Thẩm Mặc cười:
- Không cần phí công thế đâu, đồ còn trong nhà cũng ăn không hết mà.
***
Vừa mới từ nhà Thất cô nương ra, Thẩm Mặc liền nhìn thấy Họa Bình xuất hiện ở trong sân, trong tay còn cầm một bọc nhỏ.
Đó là chủ nợ của y, Thẩm Mặc vội chắp tay chào:
- Họa Bình cô nương.
Thấy y hành lễ với mình, Họa Bình tức thì luống cuống:
- Không dám không dám.
Nói lí nhí:
- Muội tới thăm Thẩm tướng công.
- Vậy mời lên lầu.
Thẩm Mặc đưa tay mời.
- Thôi, không nên quấy rầy Thẩm tướng công nghỉ ngơi thì hơn.
Họa Bình nói nhỏ như muỗi kêu:
- Chúng ta kiếm chỗ nói chuyện là được rồi.
Thẩm Mặc thầm nhủ :" Thế này mà cũng gọi là tới thăm cha mình à?". Liền đi xuống lầu nói:
- Chúng ta tới chòi nghỉ nói chuyện.
Thẩm Mặc dẫn nàng rẽ vòng vèo, tới một cái chòi nghỉ đầy giây leo. Hiện giờ đang là mùa nở hoa của nó, chỉ thấy một màu tím nhạt cao quý giống như một thác nước huy hoàng từ trên đổ xuống, nhìn không thấy điểm m*t, càng ở dưới màu tím càng thẫm. Màu tím đó giống như từ thác nước đồ xuống thực, tụ hết lại ở phía dưới.
Khi Họa Bình cô nương chìm đắm trong cảnh sắc, ngây ngất nói ra cảm thụ, thì Thẩm Mặc phá hỏng hết tình thú:
- Đó là vì mỗi một bông hoa đều nở rực rỡ bên trên, rồi rụng xuống dưới.
Y phá sạch sành sanh không khí tốt đẹp.
- Xấu lắm.
Họa Bình cô nương cong môi phụng phịu nói, ấn bọc y phục vào lòng Thẩm Mặc nói:
- Huynh thử đi.
Thẩm Mặc mở bọc ra xem, là một bộ trường sam màu xanh nhạt cùng với đai lưng, không thiếu cái gì, y cười hỏi:
- Cái này cô nương mua ở đâu đấy? Có vẻ như rất đắt tiền.
- Mua? Mua được mới là lạ đó.
Họa Bình hậm hực nói:
- Huynh thử xem có vừa người không rồi hãy nói.
Thẩm Mặc cười:
- Tại hạ chưa tắm, sợ làm bẩn nó.
- Bảo huynh thử thì huynh cứ thử đi.
Họa Bình mắt hạnh trợn tròn:
- Không thử trả cho muội, muội mang về xé ra làm khăn lau nhà.
- Đừng đừng, trời nóng bớt giận đi mà.
Thẩm Mặc vội đầu hàng:
- Ta thử là được chứ gì?
Nói rồi thản nhiên cởi áo ngoài rách nát ra.
Hoa Bình "á" một tiếng, quay người đi, hai tay che lấy gò má nóng như phát sốt, giọng run run:
- Không biết xấu hổ.
"Người đọc sách da dẻ thật là trắng." Họa Bình tơ tưởng lung tung.
Thẩm Mặc chỉ biết nói:
- Ta còn mặc quần đùi với áo cộc mà.
Y cảm thấy chuyện này hết sức bình thường, chẳng hề để ý. Vèo cái đã mặc xong bộ y phục mới, không khỏi kinh ngạc:
- Thật là vừa người.
Họa Bình lúc này mới quay đầu lại, muốn xem kiệt tác của mình, nhưng lại sững sờ. Chỉ thấy Thẩm Mặc bỏ bộ y phục rách nát ra, toàn thân từ trên xuống dưới liền thay đổi hẳng. Bộ trường sam xanh nhạt được cắt may vừa người càng làm nổi bật làn da trắng, ngũ quan thanh tú. Trong thanh tú lại có sự tuấn lãng, trong tuấn lãng mang chút ôn nhu! Nhất là đôi mắt sáng như sao kia, làm người ta không dám nhìn thẳng, dường như chỉ cần nhìn một cái sẽ bị hút vào.
Đúng là một thiếu niên tuấn tú hơn đời, một công tử lỗi lạc cái thế.
Họa Bình không khỏi ngây dại. Nhìn thấy chỉ thay đổi một bộ y phục mà Thẩm Mặc trở nên xuất chúng như thế, tiểu cô nương trong lòng cảm xúc hỗn loạn, có hứng phấn, nhưng cảm thụ sâu sắc nhất là ủ rũ.
Thẩm Mặc thấy nàng ngây ra hồi lâu, chỉ đành lên tiếng:
- Có thể cởi ra được chưa?
- À...
Họa Bình tỉnh lại, sắc mặt biến hóa phức tạp một hồi, gật đầu nói:
- Cởi ra đi.
Thẩm Mặc nhanh nhẹn cở y phục ra, đem nó gấp lại chỉnh tề, đặt lại nguyên trạng vào trong bọc. Theo thói quen "tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát" của y, trả lại nó cho Họa Bình. Trong lòng thầm nghĩ :" Nàng đùn đẩy vài câu là ta giữ lại ngay." Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, y cực kỳ thích bộ trường sam này.
Không ngờ Họa Bình hồn vía như ở trên mây, nhận lấy cái bọc, không dám nhìn y nói:
- Muội đi đây.
Nói rồi liền vội vã bỏ đi.
Thẩm tiểu tướng công hai tay trống không, mồm há hốc, trong lòng gào thét :" Cái trò gì thế này? Thực sự chỉ là thử y phục thôi à?"
Nhưng y phục là của người ta, không cho thì biết làm sao?
Thẩm Mặc chỉ đành ấm ức nhặt bộ y phục rách rưới trên mặt đất lên mặc lại vào người, cười khổ nói:
- Lòng dạ nữ nhân như biển sâu, câu này chẳng sai chút nào.
Y định về nhà tìm Thất cô nương giúp vá lại chỗ rách, nếu không thì lộ "tr*m" mất.
Vừa mới trở về Văn Đào viện, y liền nhìn thấy Thẩm Kinh mặt đầy lo lắng đang đi vòng tròn ở đó.
Thấy y trở về, Thẩm Kinh liền nhào ngay tới, tóm chặt lấy cánh tay y nói:
- Cuối cùng ngươi cũng về, vừa rồi quan phủ gửi tin nói, Trường Tử bị người ta bắt mất rồi.
Quan Cư Nhất Phẩm
Tác giả: Tam Giới Đại Sư
349 chương | 386 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Giấc mộng 500 năm (1)
Chương 2: 2: Giấc mộng 500 năm (2)
Chương 3: 3: Giấc mộng 500 năm (3)
Chương 4: 4: Tú tài mưu sinh (1)
Chương 5: 5: Tú tài mưu sinh (2)
Chương 6: 6: Tú tài mưu sinh (3)
Chương 7: 7: Thẩm gia đại viện (1)
Chương 8: 8: Thẩm gia đại viện (2)
Chương 9: 9: Thẩm gia đại viện (3)
Chương 10: 10: Vạn bàn giai hạ phẩm (1)
Chương 11: 11: Vạn bàn giai hạ phẩm (2)
Chương 12: 12: Vạn bàn giai hạ phẩm (3)
Chương 13: 13: Miếu thành hoàng
Chương 14: 14: Miếu thành hoàng (2)
Chương 15: 15: Miếu thành hoàng (3)
Chương 16: 16: Tế nhân đường
Chương 17: 17: Tế nhân đường (2)
Chương 18: 18: Tế nhân đường (3)
Chương 19: 19: Chơi xỏ (1)
Chương 20: 20: Chơi xỏ (2)
Chương 21: 21: Chơi xỏ (3)
Chương 22: 22: Làm lớn chuyện (1)
Chương 23: 23: Làm lớn chuyện (2)
Chương 24: 24: Làm lớn chuyện (3)
Chương 25: 25: Trong nha huyện Hội Kê (1)
Chương 26: 26: Trong nha huyện Hội Kê (2)
Chương 27: 27: Trong nha huyện Hội Kê (3)
Chương 28: 28: Đối câu đối (1)
Chương 29: 29: Đối câu đối (2)
Chương 30: 30: Đối câu đối (3)
Chương 31: 31: Ủng hộ Triều Sinh (1)
Chương 32: 32: Ủng hộ Triều Sinh (2)
Chương 33: 33: Ủng hộ Triều Sinh (3)
Chương 34: 34: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (1)
Chương 35: 35: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (2)
Chương 36: 36: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (3)
Chương 37: 37: Nước biển không thể đong được bằng đấu (1)
Chương 38: 38: Nước biển không thể đong được bằng đấu (2)
Chương 39: 39: Nước biển không thể đong được bằng đấu (3)
Chương 40: 40: Người thợ khéo léo (1)
Chương 41: 41: Người thợ khéo léo (2)
Chương 42: 42: Người thợ khéo léo (3)
Chương 43: 43: Đề thi thứ hai (1)
Chương 44: 44: Đề thi thứ hai (2)
Chương 45: 45: Đề thi thứ hai (3)
Chương 46: 46: Chặt cây giữa sông (1)
Chương 47: 47: Chặt cây giữa sông (2)
Chương 48: 48: Chặt cây giữa sông (3)
Chương 49: 49: Đấu lữ (1)
Chương 50: 50: Đấu lữ (2)
Chương 51: 51: Đấu lữ (3)
Chương 52: 52: Trường học họ Thẩm (1)
Chương 53: 53: Trường học họ Thẩm (2)
Chương 54: 54: Trường học họ Thẩm (3)
Chương 55: 55: Hoàn hương (1)
Chương 56: 56: Hoàn hương (2)
Chương 57: 57: Hoàn hương (3)
Chương 58: 58: Thu hoạch (1)
Chương 59: 59: Thu hoạch (2)
Chương 60: 60: Thu hoạch (3)
Chương 61: 61: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (1)
Chương 62: 62: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (2)
Chương 63: 63: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (3)
Chương 64: 64: Đọ gan
Chương 65: 65: Đọ gan (2)
Chương 66: 66: Đọ gan (3)
Chương 67: 67: Cực hạn (1)
Chương 68: 68: Cực hạn (2)
Chương 69: 69: Cực hạn (3)
Chương 70: 70: Chuyển nhà, mở hiệu (1)
Chương 71: 71: Chuyển nhà, mở hiệu (2)
Chương 72: 72: Chuyển nhà, mở hiệu (3)
Chương 73: 73: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (1)
Chương 74: 74: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (2)
Chương 75: 75: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (3)
Chương 76: 76: Mại và lập
Chương 77: 77: Mại và lập (2)
Chương 78: 78: Mại và lập (3)
Chương 79: 79: Chúc phúc (1)
Chương 80: 80: Chúc phúc (2)
Chương 81: 81: Chúc phúc (3)
Chương 82: 82: Năm mới (1)
Chương 83: 83: Năm mới (2)
Chương 84: 84: Năm mới (3)
Chương 85: 85: Nhà cũ (1)
Chương 86: 86: Nhà cũ (2)
Chương 87: 87: Nhà cũ (3)
Chương 88: 88: Tú xuân đao (1)
Chương 89: 89: Tú xuân đao (2)
Chương 90: 90: Bài học cuối cùng (1)
Chương 91: 91: Bài học cuối cùng (2)
Chương 92: 92: Bài học cuối cùng (3)
Chương 93: 93: Bài học cuối cùng (4)
Chương 94: 94: Thi huyện (1)
Chương 95: 95: Thi huyện (2)
Chương 96: 96: Thi huyện (3)
Chương 97: 97: Đào ngu thần (1)
Chương 98: 98: Đào ngu thần (2)
Chương 99: 99: Đào ngu thần (3)
Chương 100: 100: Đỗ đầu thi huyện (1)
Chương 101: 101: Đỗ đầu thi huyện (2)
Chương 102: 102: Đỗ đầu thi huyện (3)
Chương 103: 103: Họa bình
Chương 104: 104: Họa bình (2)
Chương 105: 105: Họa bình (3)
Chương 106: 106: Từ vị (1)
Chương 107: 107: Từ vị (2)
Chương 108: 108: Từ vị (2)
Chương 109: 109: Thuận chi tâm ẩn
Chương 110: 110: Thuận chi tâm ẩn (2)
Chương 111: 111: Thuận chi tâm ẩn (3)
Chương 112: 112: Thi phủ (1)
Chương 113: 113: Thi phủ (2)
Chương 114: 114: Thi phủ (3)
Chương 115: 115: Tân tri phủ (1)
Chương 116: 116: Tân tri phủ (2)
Chương 117: 117: Tân tri phủ (3)
Chương 118: 118: Tiểu tam nguyên (1)
Chương 119: 119: Tiểu tam nguyên (2)
Chương 120: 120: Tiểu tam nguyên (3)
Chương 121: 121: Đoạt khôi (1)
Chương 122: 122: Đoạt khôi (2)
Chương 123: 123: Đoạt khôi (3)
Chương 124: 124: Đoạt khôi (4)
Chương 125: 125: Đại nhân vật và tiểu nhân vật
Chương 126: 126: Toàn cục Đông Nam
Chương 127: 127: Mừng tân gia
Chương 128: 128: Xoá bỏ hay không, đó là một vấn đề (1)
Chương 129: 129: Xoá bỏ hay không, đó là một vấn đề (2)
Chương 130: 130: Đặc lập độc hành
Chương 131: 131: Đi tỉnh thành
Chương 132: 132: Tam nguyên chi thi viện án thủ
Chương 133: 133: Đỗ tú tài khó ư?
Chương 134: 134: Trâm hoa yến
Chương 135: 135: Độc cô cầu bại
Chương 136: 136: Đêm xuống
Chương 137: 137: Sống và chết
Chương 138: 138: Diêu trường tử
Chương 139: 139: Chiết giang tuần diễn
Chương 140: 140: Ngô thành khí
Chương 141: 141: Thư sinh hữu dụng
Chương 142: 142: Hóa nhân than
Chương 143: 143: Qua cầu rút ván
Chương 144: 144: Học ếch
Chương 145: 145: Phong tỏa
Chương 146: 146: Du tướng quân
Chương 147: 147: Ân tiểu thư không dám về nhà
Chương 148: 148: Hùng tướng cẩu binh
Chương 149: 149: Quy y
Chương 150: 150: Đôi mắt viễn thị
Chương 151: 151: Gia Tĩnh hoàng đế
Chương 152: 152: Chiết Giang tuần sát
Chương 153: 153: Từ Vị lo tang
Chương 154: 154: Tiểu thích
Chương 155: 155: Gặp đã khó chia tay càng khó
Chương 156: 156: Học phủ
Chương 157: 157: Tả hữu văn võ nho đạo
Chương 158: 158: Thánh chỉ sắp tới
Chương 159: 159: Khâm sai tới
Chương 160: 160: Luận công ban thưởng
Chương 161: 161: Hộ vệ
Chương 162: 162: Trường Tử đi lính
Chương 163: 163: Đội trưởng Thiết Trụ
Chương 164: 164: Xuất phát
Chương 165: 165: Hành trình gian khó
Chương 166: 166: Trong nguy nan nam nhi xuất hiện
Chương 167: 167: Khách không mời
Chương 168: 168: Long sơn vệ
Chương 169: 169: Bắn cung rất quan trọng
Chương 170: 170: Tổ hợp hai người vô địch
Chương 171: 171: Hoài bão của Thẩm Mặc
Chương 172: 172: Lộc cô nương
Chương 173: 173: Tráng tộc
Chương 174: 174: Trọng thần đương triều
Chương 175: 175: Mọi người đều rất phiền
Chương 176: 176: Thiên địch
Chương 177: 177: Ỷ Thiên Kiếm và Đồ Long Đao
Chương 178: 178: Phong ba nổi lên
Chương 179: 179: Cuộc sống hủ bại
Chương 180: 180: Bách Hoa Tiên Tửu
Chương 181: 181: Vương thúy kiều
Chương 182: 182: A man
Chương 183: 183: Lời mời từ Hồ Tôn Hiến
Chương 184: 184: Tuyết trên Đoạn Kiều
Chương 185: 185: Khư khư ý mình
Chương 186: 186: Đêm dài khó ngủ
Chương 187: 187: Bắt chim
Chương 188: 188: Ai nói nữ tử không bằng nam?
Chương 189: 189: Tên đã lên giây
Chương 190: 190: Hai trận đại thắng
Chương 191: 191: Đại thắng Vương Giang Kinh
Chương 192: 192: Sau đại thắng
Chương 193: 193: Nghiêm đông lâu
Chương 194: 194: Giả thành thật thì thật cũng là giả
Chương 195: 195: Đô đốc và kinh lịch
Chương 196: 196: Cao thủ chân chính
Chương 197: 197: Lần kích động thứ ba
Chương 198: 198: Hạ thủ lưu tình
Chương 199: 199: Gửi gắm của tổng đốc
Chương 200: 200: Giải thoát
Chương 201: 201: Cảnh còn người mất
Chương 202: 202: Không được
Chương 203: 203: Tim ta an định ở chốn này
Chương 204: 204: Hôn nhân phong kiến hại chết người
Chương 205: 205: Bất an
Chương 206: 206: Mong chàng gặp người có tình
Chương 207: 207: Thẩm Luyện dâng thư
Chương 208: 208: Trong mưa gió
Chương 209: 209: Tổ chức
Chương 210: 210: Ta phải trở nên quan trọng hơn
Chương 211: 211: Định đại cục
Chương 212: 212: Mưu trước mới hành động
Chương 213: 213: Xuân lên đôi bướm lại xum vầy
Chương 214: 214: Mấu chốt là đây
Chương 215: 215: Nguyên nhân và hiện trạng
Chương 216: 216: Vô Gian đạo
Chương 217: 217: Lão thái thái bắt cóc Triệu Văn Hoa
Chương 218: 218: Cứ giao cho Chuyết Ngôn
Chương 219: 219: Một vụ đánh cược
Chương 220: 220: A tất ba tư a tạp
Chương 221: 221: Uống trà xong xách đồ đi đánh nhau
Chương 222: 222: Cứu giá
Chương 223: 223: Thần Nông thử thuốc
Chương 224: 224: Lý mặc
Chương 225: 225: Tiểu thư đồng dùng mỹ nam kế
Chương 226: 226: Tìm nàng dưới ánh trăng
Chương 227: 227: Lão trượng nhân
Chương 228: 228: Mùa xuân tới
Chương 229: 229: Ôm nàng tới muôn kiếp
Chương 230: 230: Nụ hôn đầu
Chương 231: 231: Nàng cứ giao hết cho ta
Chương 232: 232: Im lặng là vàng
Chương 233: 233: Gường càng già càng cay
Chương 234: 234: Hồng môn yến
Chương 235: 235: Xòe bài
Chương 236: 236: May mắn sánh đôi cùng nàng
Chương 237: 237: Nắm tay nàng mãi tới khi đầu bạc
Chương 238: 238: Chí hướng của nam nhân (1+2)
Chương 239: 239: Tham vọng của Thẩm Kinh
Chương 240: 240: Tội nhân quốc gia
Chương 241: 241: Khoa khảo
Chương 242: 242: Thất tử
Chương 243: 243: Nữ nhi cũng có chí khí
Chương 244: 244: Thất Tử tới Hàng Châu
Chương 245: 245: Sắp tới ngày thi
Chương 246: 246: Được tri kỷ tiễn lên chiến trường
Chương 247: 247: Hiền thê chu đáo
Chương 248: 248: Hội phục hưng.**
Chương 249: 249: Đi thi
Chương 250: 250: Ta không đi thi, ta đi khảo nghiệm bản thân
Chương 251: 251: Bảo kiếm nhờ mài mà sắc
Chương 252: 252: Hoa mai có lạnh mới thơm
Chương 253: 253: Ngày công bố bảng
Chương 254: 254: Bao trọn tam khôi
Chương 255: 255: Vui quên đêm ngày
Chương 256: 256: Làm đại gia ư? Ai chả biết (1 & 2)
Chương 257: 257: Nhạc phụ anh minh
Chương 258: 258: Huynh đệ
Chương 259: 259: Quách Lý đồng chu
Chương 260: 260: Sau lộc minh
Chương 261: 261: Giải Nguyên về nhà
Chương 262: 262: Vấn đề người nối nghiệp
Chương 263: 263: Sính lễ
Chương 264: 264: Làm khó Giải Nguyên lang
Chương 265: 265: Giải Nguyên lang đấu rượu phá bách liên
Chương 266: 266: Nửa tỉnh nửa say đi đính hôn
Chương 267: 267: Ngân chúc thu quang lãnh họa bình
Chương 268: 268: Trung thừa gửi thư tới
Chương 269: 269: Chuyện lạ
Chương 270: 270: Hoàng đế không hồ đồ
Chương 271: 271: Ba khâm sai
Chương 272: 272: Đề biên
Chương 273: 273: Cố chấp
Chương 274: 274: Đấu sĩ quật cường
Chương 275: 275: Đấu tranh chính diện
Chương 276: 276: Long Hổ đấu
Chương 277: 277: Bọ ngựa bắt ve, se sẻ đằng sau
Chương 278: 278: Tiện thắng nhân gian vô số
Chương 279: 279: Miên man xuân sắc
Chương 280: 280: Giải Nguyên mời cơm
Chương 281: 281: Gà đông dương
Chương 282: 282: Phối hợp hoàn hảo
Chương 283: 283: Giết người bịt miệng
Chương 284: 284: Rối rắm
Chương 285: 285: Tân khâm sai
Chương 286: 286: Lửa cháy ngang mày
Chương 287: 287: Thẩm chuyết ngôn
Chương 288: 288: Nhân tâm
Chương 289: 289: Bị giam lỏng
Chương 290: 290: Chấp pháp văn minh
Chương 291: 291: Không phải oan gia không chạm mặt
Chương 292: 292: Báo thù
Chương 293: 293: Phông phám phông phám
Chương 294: 294: Tiễn chân giải nguyên
Chương 295: 295: Tiễn ôn thần
Chương 296: 296: Uông Luân tửu
Chương 297: 297: Đội hộ vệ
Chương 298: 298: Tô nương
Chương 299: 299: Trừ chàng ra, không ai làm thiếp cảm thấy một tia tình ý
Chương 300: 300: Ngôi chùa hoang
Chương 301: 301: Hoàng đế rời bệ thờ
Chương 302: 302: Động đất
Chương 303: 303: Bốn phương chấn động
Chương 304: 304: Quốc khố khó khăn
Chương 305: 305: Ngoài cửa Chính Dương
Chương 306: 306: Giấc mộng kinh thành
Chương 307: 307: Không biết ở đâu
Chương 308: 308: Ác mộng
Chương 309: 309: Quả báo nhãn tiền
Chương 310: 310: Vô lượng thiên tôn
Chương 311: 311: Sóng cuộn ầm ầm
Chương 312: 312: Thừa nước đục thả câu
Chương 313: 313: Chuyện kín của Đào công tử
Chương 314: 314: Lam đạo hành
Chương 315: 315: Nhập thần
Chương 316: 316: Trời cao an bài
Chương 317: 317: Uy lực của Bách Hoa Tiên Tửu
Chương 318: 318: Có cơ xoay chuyển
Chương 319: 319: Đào thiên sư
Chương 320: 320: Diện thánh
Chương 321: 321: Hai cuốn sổ
Chương 322: 322: Thánh tâm độc đoán
Chương 323: 323: Quyết đấu đỉnh cấp
Chương 324: 324: Có vay có trả
Chương 325: 325: Mèo vờn chuột
Chương 326: 326: Ngự thiện của Gia Tĩnh
Chương 327: 327: Hoàng đế ban thưởng
Chương 328: 328: Thi hội
Chương 329: 329: Tiểu Trương đại nhân
Chương 330: 330: Đạo kiếm tiền
Chương 331: 331: Cùng tắc biến
Chương 332: 332: Tin vui, tin vui, lại tin vui
Chương 333: 333: Toàn bộ tình yêu thiếp trao cho chàng
Chương 334: 334: Tầm y
Chương 335: 335: Lang băm! Lang băm hại người
Chương 336: 336: Đi tìm Lý Thời Trân
Chương 337: 337: Thần y diệu thủ
Chương 338: 338: Người cần phải cứu là y
Chương 339: 339: Thanh niên nhiệt huyết
Chương 340: 340: Thi điện
Chương 341: 341: Làm sao để trúng trạng nguyên?
Chương 342: 342: Vòng hai đầy phong cách Gia Tĩnh
Chương 343: 343: Chấm bài
Chương 344: 344: Tân khoa Trạng Nguyên
Chương 345: 345: Tam Nguyên thiên hạ có, Lục Thủ thế gian không
Chương 346: 346: Nguyên nhân phía sau
Chương 347: 347: Nhược Hạm, ta yêu nàng
Chương 348: 348: Phân phối
Chương 349: 349: Quan trên giáo huấn
Không tìm thấy chương nào phù hợp