Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 59: Thu hoạch (2)
Cập nhật: 2 days ago
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thẩm Mặc nói rất vô trách nhiệm:
- Xem sao đã, làm gì có lời thì làm.
- Trường Tử, chúng ta không nên xen vào thì hơn.
Thẩm Kinh lắc đầu:
- Có số tiền này đủ cho chúng ta ăn uống một năm rồi.
- Ta tin Triều Sinh!
Trường Tử rất kiên định, lại có chút xấu hổ nói:
- Hơn nữa ta cũng muốn làm nên chuyện.
- Làm chuyện gì?
Thẩm Kinh ngạc nhiên.
- Ta cũng chưa nghĩ kỹ.
Trường Tử xấu hổ nói:
- Mấy ngày qua bị giam trong phòng tối, còn chưa nghĩ ra được.
Lúc này mặt trời đã xuống núi, trời hoàn toàn tối rồi, ba người chỉ đành ngừng câu chuyện, hẹn ngày khác nói tiếp, rồi chia nhau ra.
Từ cửa sau đi vào Thẩm gia đại viện, Thẩm Mặc cũng chia tay Thẩm Kinh, ngâm nga bài hát không rõ là gì tới Văn Đào viện.
Vừa mới đi qua cổng vòm, liền nghe thấy đằng sau có người quát khẽ:
- Đứng lại.
Giọng nói vừa thô lỗ, lại đầy oán khí.
Thẩm Mặc giật nảy mình, lập tức giơ hai tay đầu hàng, trên người y chỉ có ba đồng tiền, không đáng để phản kháng.
- Ngươi là Thẩm công tử phải không?
Người kia hỏi.
Thẩm Mặc nghe thế thì trấn tĩnh lại, nếu như là ăn cướp sẽ không lễ độ như vậy, y quay đầu lại nhìn :" A, là người quen." Không khỏi cảnh giác hỏi:
- Vương Nhị Hổ , ngươi được thả ra rồi à?
Không ngờ là đệ đệ của Vương đại quan nhân, tên khốn nạn đã mang người đánh cha mình.
Dựa vào ánh đèn yếu ớt, Thẩm Mặc nhìn thấy sắc mặt Vương Nhị Hổ biến đổi liên tục, trong lòng lại trở nên khẩn trương.
Nào ngờ Vương Nhị Hộ lại quỳ sụp xuống, nói:
- Thẩm công tử, tôi là Vương Nhị Hổ, xin tha thứ cho cho tôi.
Nói rồi mắt nhìn y đầy mong đợi.
Thẩm Mặc nhìn lên trời, trăng vẫn từ phía đông đi ra, bất giác người nhạo:
- Ngươi thèm bận tâm tới một tên thư sinh nghèo tha hay không tha cho ngươi sao?
"Ta mong cho ngươi chết quách đi." Vương Nhị Hổ thầm chửi một tiếng, nhưng bề ngoài thì hết sức ngoan ngoãn:
- Tôi biết mình sai rồi, tôi có lỗi với cha công tử, có lỗi với công tử, tôi không bằng chó lợn, xin công tử tha cho tôi một lần.
Thẩm Mặc kỳ quái nhìn xung quanh, thấy sau câu đại thụ tựa hồ có bóng người, trong lòng hơi hiểu ra. Nhíu mày lại trầm giọng nói:
- Phụ thân ta hiện giờ còn đang nằm trên giường kia kìa, có chuyện giờ đợi tới khi lão nhân gia khỏe rồi hẵng nói, mời ngươi trở về đi.
- Công tử nếu không tha cho tôi, tôi sẽ quỳ tới chết ở đây.
Vương Nhị Hổ cuống lên, đập đầu bình bịch:
- Tôi gọi công tử là ông tổ, ông tổ ơi, người tha cho cháu đi.
Lúc này Thẩm Mặc càng rõ hơn, tên khốn kiếp hiển nhiên bị huynh trưởng ép tới, lệnh hắn phải cầu xin mình tha thứ. Thấy tên khốn kiếp không ngại giở trò vô lại, Thẩm Mặc thật sự không làm gì nổi hắn, dù sao khó khăn lắm mới hòa hoãn được một chút với Vương Lão Hổ, nếu như không nể mặt hắn, hai bên lại lần nữa va chạm rồi, thật sự không hay ho gì.
Nhưng không thể cứ bỏ qua như thế được, trầm tư một lúc, Thẩm Mặc nói:
- Muốn ta tha cho ngươi cũng không phải là không thể.
- Cám ơn, cám ơn, cám ơn ông tổ.
Vương Nhị Hổ mừng rõ nói.
- Đừng vội, ta còn chưa nói hết.
Thẩm Mặc xua tay:
- Ngươi phải đồng ý điều kiện của ta mới được.
- Ông tổ cứ nói đi.
Vương Nhị Hổ gật như gà mổ thóc:
- Cháu nhất định làm được.
Bốc phét không phải nộp thuế, không bốc phép cũng phí.
- Kỳ thực không khó, hai tên ra tay đánh người ngày hôm đó, còn có mấy tên tiên sinh viết chữ thuê các ngươi phá đám.
Thẩm Mặc lạnh nhạt nói:
- Phải chăng nên gặp đen đủi một chút?
- Ông tổ nói không sai, chỉ là mấy kẻ thuê chúng cháu đó.
Vương Nhị Hổ gật đầu, lại hai tay chống cằm suy nghĩ nửa ngày trời mới cắn răng nói:
- Thế này đi, hai tên thủ hạ của cháu mỗi tên chặt ba ngón tay bồi tội, còn về mấy tên tiên sinh bán chữ thì mỗi kẻ một cánh tay.
Hắn nói thản nhiên như không, Thẩm Mặc nghe lại sởn cả gai ốc, trừng mắt nhìn:
- Ta có bán bánh bao nhân thịt người đâu, cần những cái đó làm gì?
- Vậy thì phải làm sao?
Vương Nhị Hổ mặt mày ủ dột nói.
- Ta là người đọc sách, không ưa đánh đấm chém giết.
Thẩm Mặc bình thản nói:
- Ngươi bảo bọn chúng cũng không cần tới nơi bồi tội, tránh ảnh hưởng tới ăn ngủ của cha con ta. Cứ dùng tiền tạ tội đi. Hai mươi lạng bạc hoàn toàn tha thứ, mười lăm lạng bạc cơ bản tha thứ, mười lượng bạc tha thứ một nửa, năm lượng bạc tha thứ non nửa, ít hơn không tha thứ.
- Như thế mà cũng được à?
Vương Nhị Hổ trố mắt ra.
- Điều kiện thứ hai, dưa theo cách ta nói vừa rồi, ngươi là kẻ đứng đầu bọn chúng, theo lý phải bồi tội nhiều hơn một chút, gấp đôi đi.
Thẩm Mặc nói không chớp mắt:
- Bốn mươi lượng bạc không nhiều chứ?
- Không phải nhiều lắm...
Vương Nhị Hổ toát hết mồ hôi.
- Ông tổ thư thư cho vài ngày, cháu sẽ mau chóng đưa tới cho ông tổ.
- Hai mươi lượng thanh toán ngay trong một lần.
Thẩm Mặc lắc đầu:
- Còn lại có thể hoãn cho ngươi ngươi nửa tháng, được chưa?
- Vâng được.
Phải cầu đến người, lý nào không cúi đầu? Vương Nhị Hổ chỉ đành ủy khuất gật đầu, gỡ cái bọc sau lưng xuống, hai tay dâng lên cho Thẩm Mặc:
- Đây là bốn đỉnh bạc năm lượng.
Tới nơi bồi tội làm gì có chuyện không mang bạc, vừa khéo hắn mang 20 lượng.
Thẩm Mặc nhận lấy, đưa tay sờ một cái, quả nhiên là bốn đỉnh bạc, liền khoác lên tay nói:
- Được rồi trở về đi, đợi tới khi mang 20 lượng còn lại tới thì hoàn toàn tha thứ cho ngươi.
Đoán chừng thế là có thể trả lời được rồi, Vương Nhị Hổ lúc này mới đứng dậy nói:
- Mấy ngày nữa sẽ đưa tới.
Nói xong là chạy ngay, không muốn ở lại nơi này thêm một khắc nào.
Vương Nhị Hổ đi rồi, nhưng Thẩm Mặc lại đứng yên ngoài cửa không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào cây đại thụ ở góc tường, nói:
- Bằng hữu, ra đây đi.
Đằng sau cây quả nhiên là có người, Thẩm Mặc còn chưa nhìn rõ tướng mạo của hắn thì người đó đã người giả lả nói:
- Thẩm công tử chớ hiểu lầm, tiểu nhân là do Vương đại quan nhân phái tới, một là giám thị Nhị gia có thật lòng xin lỗi hay không, hai là tới tặng quà cám ơn công tử.
- Giám thị hắn làm cái gì?
Thẩm Mặc biết rõ còn cố hỏi.
- Thẩm tướng công giúp bến tàu của chúng tôi trừ bỏ cái cây đó là bằng với cứu mạng của thuyền bè qua lại nơi đó.
Người đó cung kính nói:
- Đại quan nhân hết sức cảm kích, cũng rất khâm phục nhân phẩm của công tử. Cho nên vô cùng tức giận với Nhị gia khiến hai bên sinh hiểu lầm, lệnh Nhị gia tới khấu đầu xin lỗi công tử, nếu công tử không tha thứ thì không cho Nhị gia về nhà.
- Ra là thế.
Kỳ thực Thẩm Mặc sớm đã đoán được nguyên do của sự việc, cho nên mới làm ra vẻ tham tiền. Thực chất y làm thế cho Vương Lão Hỗ xem, để cho hắn nghĩ rằng dùng tiền là có thể dẹp yên được.
Nếu không khó tránh khỏi làm Vương Lão Hổ lo lắng y một khi phát đạt rồi sẽ thanh toán mình mà tiên hạ thủ vi cường. Chẳng cần lấy mạng, chỉ cần làm mình què một chân, là có thể làm mình hoàn toàn cáo biệt khoa cử, vĩnh viễn không có ngày ngẩng đầu lên nữa.
Nếu như một người ngay cả người nào có thể chọc vào được, người nào không thể chọc vào, thì hắn cách cái chết không xa nữa.
- Xem sao đã, làm gì có lời thì làm.
- Trường Tử, chúng ta không nên xen vào thì hơn.
Thẩm Kinh lắc đầu:
- Có số tiền này đủ cho chúng ta ăn uống một năm rồi.
- Ta tin Triều Sinh!
Trường Tử rất kiên định, lại có chút xấu hổ nói:
- Hơn nữa ta cũng muốn làm nên chuyện.
- Làm chuyện gì?
Thẩm Kinh ngạc nhiên.
- Ta cũng chưa nghĩ kỹ.
Trường Tử xấu hổ nói:
- Mấy ngày qua bị giam trong phòng tối, còn chưa nghĩ ra được.
Lúc này mặt trời đã xuống núi, trời hoàn toàn tối rồi, ba người chỉ đành ngừng câu chuyện, hẹn ngày khác nói tiếp, rồi chia nhau ra.
Từ cửa sau đi vào Thẩm gia đại viện, Thẩm Mặc cũng chia tay Thẩm Kinh, ngâm nga bài hát không rõ là gì tới Văn Đào viện.
Vừa mới đi qua cổng vòm, liền nghe thấy đằng sau có người quát khẽ:
- Đứng lại.
Giọng nói vừa thô lỗ, lại đầy oán khí.
Thẩm Mặc giật nảy mình, lập tức giơ hai tay đầu hàng, trên người y chỉ có ba đồng tiền, không đáng để phản kháng.
- Ngươi là Thẩm công tử phải không?
Người kia hỏi.
Thẩm Mặc nghe thế thì trấn tĩnh lại, nếu như là ăn cướp sẽ không lễ độ như vậy, y quay đầu lại nhìn :" A, là người quen." Không khỏi cảnh giác hỏi:
- Vương Nhị Hổ , ngươi được thả ra rồi à?
Không ngờ là đệ đệ của Vương đại quan nhân, tên khốn nạn đã mang người đánh cha mình.
Dựa vào ánh đèn yếu ớt, Thẩm Mặc nhìn thấy sắc mặt Vương Nhị Hổ biến đổi liên tục, trong lòng lại trở nên khẩn trương.
Nào ngờ Vương Nhị Hộ lại quỳ sụp xuống, nói:
- Thẩm công tử, tôi là Vương Nhị Hổ, xin tha thứ cho cho tôi.
Nói rồi mắt nhìn y đầy mong đợi.
Thẩm Mặc nhìn lên trời, trăng vẫn từ phía đông đi ra, bất giác người nhạo:
- Ngươi thèm bận tâm tới một tên thư sinh nghèo tha hay không tha cho ngươi sao?
"Ta mong cho ngươi chết quách đi." Vương Nhị Hổ thầm chửi một tiếng, nhưng bề ngoài thì hết sức ngoan ngoãn:
- Tôi biết mình sai rồi, tôi có lỗi với cha công tử, có lỗi với công tử, tôi không bằng chó lợn, xin công tử tha cho tôi một lần.
Thẩm Mặc kỳ quái nhìn xung quanh, thấy sau câu đại thụ tựa hồ có bóng người, trong lòng hơi hiểu ra. Nhíu mày lại trầm giọng nói:
- Phụ thân ta hiện giờ còn đang nằm trên giường kia kìa, có chuyện giờ đợi tới khi lão nhân gia khỏe rồi hẵng nói, mời ngươi trở về đi.
- Công tử nếu không tha cho tôi, tôi sẽ quỳ tới chết ở đây.
Vương Nhị Hổ cuống lên, đập đầu bình bịch:
- Tôi gọi công tử là ông tổ, ông tổ ơi, người tha cho cháu đi.
Lúc này Thẩm Mặc càng rõ hơn, tên khốn kiếp hiển nhiên bị huynh trưởng ép tới, lệnh hắn phải cầu xin mình tha thứ. Thấy tên khốn kiếp không ngại giở trò vô lại, Thẩm Mặc thật sự không làm gì nổi hắn, dù sao khó khăn lắm mới hòa hoãn được một chút với Vương Lão Hổ, nếu như không nể mặt hắn, hai bên lại lần nữa va chạm rồi, thật sự không hay ho gì.
Nhưng không thể cứ bỏ qua như thế được, trầm tư một lúc, Thẩm Mặc nói:
- Muốn ta tha cho ngươi cũng không phải là không thể.
- Cám ơn, cám ơn, cám ơn ông tổ.
Vương Nhị Hổ mừng rõ nói.
- Đừng vội, ta còn chưa nói hết.
Thẩm Mặc xua tay:
- Ngươi phải đồng ý điều kiện của ta mới được.
- Ông tổ cứ nói đi.
Vương Nhị Hổ gật như gà mổ thóc:
- Cháu nhất định làm được.
Bốc phét không phải nộp thuế, không bốc phép cũng phí.
- Kỳ thực không khó, hai tên ra tay đánh người ngày hôm đó, còn có mấy tên tiên sinh viết chữ thuê các ngươi phá đám.
Thẩm Mặc lạnh nhạt nói:
- Phải chăng nên gặp đen đủi một chút?
- Ông tổ nói không sai, chỉ là mấy kẻ thuê chúng cháu đó.
Vương Nhị Hổ gật đầu, lại hai tay chống cằm suy nghĩ nửa ngày trời mới cắn răng nói:
- Thế này đi, hai tên thủ hạ của cháu mỗi tên chặt ba ngón tay bồi tội, còn về mấy tên tiên sinh bán chữ thì mỗi kẻ một cánh tay.
Hắn nói thản nhiên như không, Thẩm Mặc nghe lại sởn cả gai ốc, trừng mắt nhìn:
- Ta có bán bánh bao nhân thịt người đâu, cần những cái đó làm gì?
- Vậy thì phải làm sao?
Vương Nhị Hổ mặt mày ủ dột nói.
- Ta là người đọc sách, không ưa đánh đấm chém giết.
Thẩm Mặc bình thản nói:
- Ngươi bảo bọn chúng cũng không cần tới nơi bồi tội, tránh ảnh hưởng tới ăn ngủ của cha con ta. Cứ dùng tiền tạ tội đi. Hai mươi lạng bạc hoàn toàn tha thứ, mười lăm lạng bạc cơ bản tha thứ, mười lượng bạc tha thứ một nửa, năm lượng bạc tha thứ non nửa, ít hơn không tha thứ.
- Như thế mà cũng được à?
Vương Nhị Hổ trố mắt ra.
- Điều kiện thứ hai, dưa theo cách ta nói vừa rồi, ngươi là kẻ đứng đầu bọn chúng, theo lý phải bồi tội nhiều hơn một chút, gấp đôi đi.
Thẩm Mặc nói không chớp mắt:
- Bốn mươi lượng bạc không nhiều chứ?
- Không phải nhiều lắm...
Vương Nhị Hổ toát hết mồ hôi.
- Ông tổ thư thư cho vài ngày, cháu sẽ mau chóng đưa tới cho ông tổ.
- Hai mươi lượng thanh toán ngay trong một lần.
Thẩm Mặc lắc đầu:
- Còn lại có thể hoãn cho ngươi ngươi nửa tháng, được chưa?
- Vâng được.
Phải cầu đến người, lý nào không cúi đầu? Vương Nhị Hổ chỉ đành ủy khuất gật đầu, gỡ cái bọc sau lưng xuống, hai tay dâng lên cho Thẩm Mặc:
- Đây là bốn đỉnh bạc năm lượng.
Tới nơi bồi tội làm gì có chuyện không mang bạc, vừa khéo hắn mang 20 lượng.
Thẩm Mặc nhận lấy, đưa tay sờ một cái, quả nhiên là bốn đỉnh bạc, liền khoác lên tay nói:
- Được rồi trở về đi, đợi tới khi mang 20 lượng còn lại tới thì hoàn toàn tha thứ cho ngươi.
Đoán chừng thế là có thể trả lời được rồi, Vương Nhị Hổ lúc này mới đứng dậy nói:
- Mấy ngày nữa sẽ đưa tới.
Nói xong là chạy ngay, không muốn ở lại nơi này thêm một khắc nào.
Vương Nhị Hổ đi rồi, nhưng Thẩm Mặc lại đứng yên ngoài cửa không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào cây đại thụ ở góc tường, nói:
- Bằng hữu, ra đây đi.
Đằng sau cây quả nhiên là có người, Thẩm Mặc còn chưa nhìn rõ tướng mạo của hắn thì người đó đã người giả lả nói:
- Thẩm công tử chớ hiểu lầm, tiểu nhân là do Vương đại quan nhân phái tới, một là giám thị Nhị gia có thật lòng xin lỗi hay không, hai là tới tặng quà cám ơn công tử.
- Giám thị hắn làm cái gì?
Thẩm Mặc biết rõ còn cố hỏi.
- Thẩm tướng công giúp bến tàu của chúng tôi trừ bỏ cái cây đó là bằng với cứu mạng của thuyền bè qua lại nơi đó.
Người đó cung kính nói:
- Đại quan nhân hết sức cảm kích, cũng rất khâm phục nhân phẩm của công tử. Cho nên vô cùng tức giận với Nhị gia khiến hai bên sinh hiểu lầm, lệnh Nhị gia tới khấu đầu xin lỗi công tử, nếu công tử không tha thứ thì không cho Nhị gia về nhà.
- Ra là thế.
Kỳ thực Thẩm Mặc sớm đã đoán được nguyên do của sự việc, cho nên mới làm ra vẻ tham tiền. Thực chất y làm thế cho Vương Lão Hỗ xem, để cho hắn nghĩ rằng dùng tiền là có thể dẹp yên được.
Nếu không khó tránh khỏi làm Vương Lão Hổ lo lắng y một khi phát đạt rồi sẽ thanh toán mình mà tiên hạ thủ vi cường. Chẳng cần lấy mạng, chỉ cần làm mình què một chân, là có thể làm mình hoàn toàn cáo biệt khoa cử, vĩnh viễn không có ngày ngẩng đầu lên nữa.
Nếu như một người ngay cả người nào có thể chọc vào được, người nào không thể chọc vào, thì hắn cách cái chết không xa nữa.
Quan Cư Nhất Phẩm
Tác giả: Tam Giới Đại Sư
349 chương | 690 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Giấc mộng 500 năm (1)
Chương 2: 2: Giấc mộng 500 năm (2)
Chương 3: 3: Giấc mộng 500 năm (3)
Chương 4: 4: Tú tài mưu sinh (1)
Chương 5: 5: Tú tài mưu sinh (2)
Chương 6: 6: Tú tài mưu sinh (3)
Chương 7: 7: Thẩm gia đại viện (1)
Chương 8: 8: Thẩm gia đại viện (2)
Chương 9: 9: Thẩm gia đại viện (3)
Chương 10: 10: Vạn bàn giai hạ phẩm (1)
Chương 11: 11: Vạn bàn giai hạ phẩm (2)
Chương 12: 12: Vạn bàn giai hạ phẩm (3)
Chương 13: 13: Miếu thành hoàng
Chương 14: 14: Miếu thành hoàng (2)
Chương 15: 15: Miếu thành hoàng (3)
Chương 16: 16: Tế nhân đường
Chương 17: 17: Tế nhân đường (2)
Chương 18: 18: Tế nhân đường (3)
Chương 19: 19: Chơi xỏ (1)
Chương 20: 20: Chơi xỏ (2)
Chương 21: 21: Chơi xỏ (3)
Chương 22: 22: Làm lớn chuyện (1)
Chương 23: 23: Làm lớn chuyện (2)
Chương 24: 24: Làm lớn chuyện (3)
Chương 25: 25: Trong nha huyện Hội Kê (1)
Chương 26: 26: Trong nha huyện Hội Kê (2)
Chương 27: 27: Trong nha huyện Hội Kê (3)
Chương 28: 28: Đối câu đối (1)
Chương 29: 29: Đối câu đối (2)
Chương 30: 30: Đối câu đối (3)
Chương 31: 31: Ủng hộ Triều Sinh (1)
Chương 32: 32: Ủng hộ Triều Sinh (2)
Chương 33: 33: Ủng hộ Triều Sinh (3)
Chương 34: 34: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (1)
Chương 35: 35: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (2)
Chương 36: 36: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (3)
Chương 37: 37: Nước biển không thể đong được bằng đấu (1)
Chương 38: 38: Nước biển không thể đong được bằng đấu (2)
Chương 39: 39: Nước biển không thể đong được bằng đấu (3)
Chương 40: 40: Người thợ khéo léo (1)
Chương 41: 41: Người thợ khéo léo (2)
Chương 42: 42: Người thợ khéo léo (3)
Chương 43: 43: Đề thi thứ hai (1)
Chương 44: 44: Đề thi thứ hai (2)
Chương 45: 45: Đề thi thứ hai (3)
Chương 46: 46: Chặt cây giữa sông (1)
Chương 47: 47: Chặt cây giữa sông (2)
Chương 48: 48: Chặt cây giữa sông (3)
Chương 49: 49: Đấu lữ (1)
Chương 50: 50: Đấu lữ (2)
Chương 51: 51: Đấu lữ (3)
Chương 52: 52: Trường học họ Thẩm (1)
Chương 53: 53: Trường học họ Thẩm (2)
Chương 54: 54: Trường học họ Thẩm (3)
Chương 55: 55: Hoàn hương (1)
Chương 56: 56: Hoàn hương (2)
Chương 57: 57: Hoàn hương (3)
Chương 58: 58: Thu hoạch (1)
Chương 59: 59: Thu hoạch (2)
Chương 60: 60: Thu hoạch (3)
Chương 61: 61: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (1)
Chương 62: 62: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (2)
Chương 63: 63: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (3)
Chương 64: 64: Đọ gan
Chương 65: 65: Đọ gan (2)
Chương 66: 66: Đọ gan (3)
Chương 67: 67: Cực hạn (1)
Chương 68: 68: Cực hạn (2)
Chương 69: 69: Cực hạn (3)
Chương 70: 70: Chuyển nhà, mở hiệu (1)
Chương 71: 71: Chuyển nhà, mở hiệu (2)
Chương 72: 72: Chuyển nhà, mở hiệu (3)
Chương 73: 73: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (1)
Chương 74: 74: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (2)
Chương 75: 75: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (3)
Chương 76: 76: Mại và lập
Chương 77: 77: Mại và lập (2)
Chương 78: 78: Mại và lập (3)
Chương 79: 79: Chúc phúc (1)
Chương 80: 80: Chúc phúc (2)
Chương 81: 81: Chúc phúc (3)
Chương 82: 82: Năm mới (1)
Chương 83: 83: Năm mới (2)
Chương 84: 84: Năm mới (3)
Chương 85: 85: Nhà cũ (1)
Chương 86: 86: Nhà cũ (2)
Chương 87: 87: Nhà cũ (3)
Chương 88: 88: Tú xuân đao (1)
Chương 89: 89: Tú xuân đao (2)
Chương 90: 90: Bài học cuối cùng (1)
Chương 91: 91: Bài học cuối cùng (2)
Chương 92: 92: Bài học cuối cùng (3)
Chương 93: 93: Bài học cuối cùng (4)
Chương 94: 94: Thi huyện (1)
Chương 95: 95: Thi huyện (2)
Chương 96: 96: Thi huyện (3)
Chương 97: 97: Đào ngu thần (1)
Chương 98: 98: Đào ngu thần (2)
Chương 99: 99: Đào ngu thần (3)
Chương 100: 100: Đỗ đầu thi huyện (1)
Chương 101: 101: Đỗ đầu thi huyện (2)
Chương 102: 102: Đỗ đầu thi huyện (3)
Chương 103: 103: Họa bình
Chương 104: 104: Họa bình (2)
Chương 105: 105: Họa bình (3)
Chương 106: 106: Từ vị (1)
Chương 107: 107: Từ vị (2)
Chương 108: 108: Từ vị (2)
Chương 109: 109: Thuận chi tâm ẩn
Chương 110: 110: Thuận chi tâm ẩn (2)
Chương 111: 111: Thuận chi tâm ẩn (3)
Chương 112: 112: Thi phủ (1)
Chương 113: 113: Thi phủ (2)
Chương 114: 114: Thi phủ (3)
Chương 115: 115: Tân tri phủ (1)
Chương 116: 116: Tân tri phủ (2)
Chương 117: 117: Tân tri phủ (3)
Chương 118: 118: Tiểu tam nguyên (1)
Chương 119: 119: Tiểu tam nguyên (2)
Chương 120: 120: Tiểu tam nguyên (3)
Chương 121: 121: Đoạt khôi (1)
Chương 122: 122: Đoạt khôi (2)
Chương 123: 123: Đoạt khôi (3)
Chương 124: 124: Đoạt khôi (4)
Chương 125: 125: Đại nhân vật và tiểu nhân vật
Chương 126: 126: Toàn cục Đông Nam
Chương 127: 127: Mừng tân gia
Chương 128: 128: Xoá bỏ hay không, đó là một vấn đề (1)
Chương 129: 129: Xoá bỏ hay không, đó là một vấn đề (2)
Chương 130: 130: Đặc lập độc hành
Chương 131: 131: Đi tỉnh thành
Chương 132: 132: Tam nguyên chi thi viện án thủ
Chương 133: 133: Đỗ tú tài khó ư?
Chương 134: 134: Trâm hoa yến
Chương 135: 135: Độc cô cầu bại
Chương 136: 136: Đêm xuống
Chương 137: 137: Sống và chết
Chương 138: 138: Diêu trường tử
Chương 139: 139: Chiết giang tuần diễn
Chương 140: 140: Ngô thành khí
Chương 141: 141: Thư sinh hữu dụng
Chương 142: 142: Hóa nhân than
Chương 143: 143: Qua cầu rút ván
Chương 144: 144: Học ếch
Chương 145: 145: Phong tỏa
Chương 146: 146: Du tướng quân
Chương 147: 147: Ân tiểu thư không dám về nhà
Chương 148: 148: Hùng tướng cẩu binh
Chương 149: 149: Quy y
Chương 150: 150: Đôi mắt viễn thị
Chương 151: 151: Gia Tĩnh hoàng đế
Chương 152: 152: Chiết Giang tuần sát
Chương 153: 153: Từ Vị lo tang
Chương 154: 154: Tiểu thích
Chương 155: 155: Gặp đã khó chia tay càng khó
Chương 156: 156: Học phủ
Chương 157: 157: Tả hữu văn võ nho đạo
Chương 158: 158: Thánh chỉ sắp tới
Chương 159: 159: Khâm sai tới
Chương 160: 160: Luận công ban thưởng
Chương 161: 161: Hộ vệ
Chương 162: 162: Trường Tử đi lính
Chương 163: 163: Đội trưởng Thiết Trụ
Chương 164: 164: Xuất phát
Chương 165: 165: Hành trình gian khó
Chương 166: 166: Trong nguy nan nam nhi xuất hiện
Chương 167: 167: Khách không mời
Chương 168: 168: Long sơn vệ
Chương 169: 169: Bắn cung rất quan trọng
Chương 170: 170: Tổ hợp hai người vô địch
Chương 171: 171: Hoài bão của Thẩm Mặc
Chương 172: 172: Lộc cô nương
Chương 173: 173: Tráng tộc
Chương 174: 174: Trọng thần đương triều
Chương 175: 175: Mọi người đều rất phiền
Chương 176: 176: Thiên địch
Chương 177: 177: Ỷ Thiên Kiếm và Đồ Long Đao
Chương 178: 178: Phong ba nổi lên
Chương 179: 179: Cuộc sống hủ bại
Chương 180: 180: Bách Hoa Tiên Tửu
Chương 181: 181: Vương thúy kiều
Chương 182: 182: A man
Chương 183: 183: Lời mời từ Hồ Tôn Hiến
Chương 184: 184: Tuyết trên Đoạn Kiều
Chương 185: 185: Khư khư ý mình
Chương 186: 186: Đêm dài khó ngủ
Chương 187: 187: Bắt chim
Chương 188: 188: Ai nói nữ tử không bằng nam?
Chương 189: 189: Tên đã lên giây
Chương 190: 190: Hai trận đại thắng
Chương 191: 191: Đại thắng Vương Giang Kinh
Chương 192: 192: Sau đại thắng
Chương 193: 193: Nghiêm đông lâu
Chương 194: 194: Giả thành thật thì thật cũng là giả
Chương 195: 195: Đô đốc và kinh lịch
Chương 196: 196: Cao thủ chân chính
Chương 197: 197: Lần kích động thứ ba
Chương 198: 198: Hạ thủ lưu tình
Chương 199: 199: Gửi gắm của tổng đốc
Chương 200: 200: Giải thoát
Chương 201: 201: Cảnh còn người mất
Chương 202: 202: Không được
Chương 203: 203: Tim ta an định ở chốn này
Chương 204: 204: Hôn nhân phong kiến hại chết người
Chương 205: 205: Bất an
Chương 206: 206: Mong chàng gặp người có tình
Chương 207: 207: Thẩm Luyện dâng thư
Chương 208: 208: Trong mưa gió
Chương 209: 209: Tổ chức
Chương 210: 210: Ta phải trở nên quan trọng hơn
Chương 211: 211: Định đại cục
Chương 212: 212: Mưu trước mới hành động
Chương 213: 213: Xuân lên đôi bướm lại xum vầy
Chương 214: 214: Mấu chốt là đây
Chương 215: 215: Nguyên nhân và hiện trạng
Chương 216: 216: Vô Gian đạo
Chương 217: 217: Lão thái thái bắt cóc Triệu Văn Hoa
Chương 218: 218: Cứ giao cho Chuyết Ngôn
Chương 219: 219: Một vụ đánh cược
Chương 220: 220: A tất ba tư a tạp
Chương 221: 221: Uống trà xong xách đồ đi đánh nhau
Chương 222: 222: Cứu giá
Chương 223: 223: Thần Nông thử thuốc
Chương 224: 224: Lý mặc
Chương 225: 225: Tiểu thư đồng dùng mỹ nam kế
Chương 226: 226: Tìm nàng dưới ánh trăng
Chương 227: 227: Lão trượng nhân
Chương 228: 228: Mùa xuân tới
Chương 229: 229: Ôm nàng tới muôn kiếp
Chương 230: 230: Nụ hôn đầu
Chương 231: 231: Nàng cứ giao hết cho ta
Chương 232: 232: Im lặng là vàng
Chương 233: 233: Gường càng già càng cay
Chương 234: 234: Hồng môn yến
Chương 235: 235: Xòe bài
Chương 236: 236: May mắn sánh đôi cùng nàng
Chương 237: 237: Nắm tay nàng mãi tới khi đầu bạc
Chương 238: 238: Chí hướng của nam nhân (1+2)
Chương 239: 239: Tham vọng của Thẩm Kinh
Chương 240: 240: Tội nhân quốc gia
Chương 241: 241: Khoa khảo
Chương 242: 242: Thất tử
Chương 243: 243: Nữ nhi cũng có chí khí
Chương 244: 244: Thất Tử tới Hàng Châu
Chương 245: 245: Sắp tới ngày thi
Chương 246: 246: Được tri kỷ tiễn lên chiến trường
Chương 247: 247: Hiền thê chu đáo
Chương 248: 248: Hội phục hưng.**
Chương 249: 249: Đi thi
Chương 250: 250: Ta không đi thi, ta đi khảo nghiệm bản thân
Chương 251: 251: Bảo kiếm nhờ mài mà sắc
Chương 252: 252: Hoa mai có lạnh mới thơm
Chương 253: 253: Ngày công bố bảng
Chương 254: 254: Bao trọn tam khôi
Chương 255: 255: Vui quên đêm ngày
Chương 256: 256: Làm đại gia ư? Ai chả biết (1 & 2)
Chương 257: 257: Nhạc phụ anh minh
Chương 258: 258: Huynh đệ
Chương 259: 259: Quách Lý đồng chu
Chương 260: 260: Sau lộc minh
Chương 261: 261: Giải Nguyên về nhà
Chương 262: 262: Vấn đề người nối nghiệp
Chương 263: 263: Sính lễ
Chương 264: 264: Làm khó Giải Nguyên lang
Chương 265: 265: Giải Nguyên lang đấu rượu phá bách liên
Chương 266: 266: Nửa tỉnh nửa say đi đính hôn
Chương 267: 267: Ngân chúc thu quang lãnh họa bình
Chương 268: 268: Trung thừa gửi thư tới
Chương 269: 269: Chuyện lạ
Chương 270: 270: Hoàng đế không hồ đồ
Chương 271: 271: Ba khâm sai
Chương 272: 272: Đề biên
Chương 273: 273: Cố chấp
Chương 274: 274: Đấu sĩ quật cường
Chương 275: 275: Đấu tranh chính diện
Chương 276: 276: Long Hổ đấu
Chương 277: 277: Bọ ngựa bắt ve, se sẻ đằng sau
Chương 278: 278: Tiện thắng nhân gian vô số
Chương 279: 279: Miên man xuân sắc
Chương 280: 280: Giải Nguyên mời cơm
Chương 281: 281: Gà đông dương
Chương 282: 282: Phối hợp hoàn hảo
Chương 283: 283: Giết người bịt miệng
Chương 284: 284: Rối rắm
Chương 285: 285: Tân khâm sai
Chương 286: 286: Lửa cháy ngang mày
Chương 287: 287: Thẩm chuyết ngôn
Chương 288: 288: Nhân tâm
Chương 289: 289: Bị giam lỏng
Chương 290: 290: Chấp pháp văn minh
Chương 291: 291: Không phải oan gia không chạm mặt
Chương 292: 292: Báo thù
Chương 293: 293: Phông phám phông phám
Chương 294: 294: Tiễn chân giải nguyên
Chương 295: 295: Tiễn ôn thần
Chương 296: 296: Uông Luân tửu
Chương 297: 297: Đội hộ vệ
Chương 298: 298: Tô nương
Chương 299: 299: Trừ chàng ra, không ai làm thiếp cảm thấy một tia tình ý
Chương 300: 300: Ngôi chùa hoang
Chương 301: 301: Hoàng đế rời bệ thờ
Chương 302: 302: Động đất
Chương 303: 303: Bốn phương chấn động
Chương 304: 304: Quốc khố khó khăn
Chương 305: 305: Ngoài cửa Chính Dương
Chương 306: 306: Giấc mộng kinh thành
Chương 307: 307: Không biết ở đâu
Chương 308: 308: Ác mộng
Chương 309: 309: Quả báo nhãn tiền
Chương 310: 310: Vô lượng thiên tôn
Chương 311: 311: Sóng cuộn ầm ầm
Chương 312: 312: Thừa nước đục thả câu
Chương 313: 313: Chuyện kín của Đào công tử
Chương 314: 314: Lam đạo hành
Chương 315: 315: Nhập thần
Chương 316: 316: Trời cao an bài
Chương 317: 317: Uy lực của Bách Hoa Tiên Tửu
Chương 318: 318: Có cơ xoay chuyển
Chương 319: 319: Đào thiên sư
Chương 320: 320: Diện thánh
Chương 321: 321: Hai cuốn sổ
Chương 322: 322: Thánh tâm độc đoán
Chương 323: 323: Quyết đấu đỉnh cấp
Chương 324: 324: Có vay có trả
Chương 325: 325: Mèo vờn chuột
Chương 326: 326: Ngự thiện của Gia Tĩnh
Chương 327: 327: Hoàng đế ban thưởng
Chương 328: 328: Thi hội
Chương 329: 329: Tiểu Trương đại nhân
Chương 330: 330: Đạo kiếm tiền
Chương 331: 331: Cùng tắc biến
Chương 332: 332: Tin vui, tin vui, lại tin vui
Chương 333: 333: Toàn bộ tình yêu thiếp trao cho chàng
Chương 334: 334: Tầm y
Chương 335: 335: Lang băm! Lang băm hại người
Chương 336: 336: Đi tìm Lý Thời Trân
Chương 337: 337: Thần y diệu thủ
Chương 338: 338: Người cần phải cứu là y
Chương 339: 339: Thanh niên nhiệt huyết
Chương 340: 340: Thi điện
Chương 341: 341: Làm sao để trúng trạng nguyên?
Chương 342: 342: Vòng hai đầy phong cách Gia Tĩnh
Chương 343: 343: Chấm bài
Chương 344: 344: Tân khoa Trạng Nguyên
Chương 345: 345: Tam Nguyên thiên hạ có, Lục Thủ thế gian không
Chương 346: 346: Nguyên nhân phía sau
Chương 347: 347: Nhược Hạm, ta yêu nàng
Chương 348: 348: Phân phối
Chương 349: 349: Quan trên giáo huấn
Không tìm thấy chương nào phù hợp