Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 8: Thẩm gia đại viện (2)
Cập nhật: 1 day ago
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tứ thiếu gia đột nhiên nhận ra, tên thiếu niên nhỏ hơn mình hai ba tuổi này rất là tuyệt vời.
Hắn mân mê hàm nghĩ một lúc nói nhỏ:
- Hay là ngươi xin lỗi Thất cô nương một câu, chuyện này coi như xong.
Thẩm Mặc còn chưa nói gì, Thất cô nương vẫn luôn giỏng tai lên nghe đã không chịu, thét lên:
- Không được! Y hại cháu thành ra thế này, không thể cứ thế mà xong được.
Tứ thiếu gia cũng thấy nhiều người biết rồi, cứ thế mà bỏ qua sẽ khiến người ta xì xào, nói không chừng còn gây họa cho mình. Nghĩ tới đây nháy mắt với Thẩm Mặc:
- Yên tâm đi, chỉ cần không phải ngươi sai, bản công tử sẽ nói đỡ cho ngươi.
- Tứ thúc...
Thất cô nương ủy khuất nói.
Tứ thiếu gia nhìn bầu trời xanh ngoài hành lang, cười khan nói:
- Hôm nay trời trong xanh, thật là khoan khoái.
Rồi cắm đầu đi không nói nữa.
Đi qua mấy cổng vòm, đoàn người tới sân của gian thứ ba, Tứ công tử bảo bọn họ đợi bên ngoài, một mình đi vào trước thông báo.
Nơi này hiển nhiên là cực kỳ trong yếu trong phủ, có tới mười hai cánh cửa hướng về phía nam, bên trên khắc "xuân hạ thu đông", "ngư tiều canh độc", "cầm kỳ thư họa", tạo hình cổ kính, điêu khắc tinh tế, thiếu chút nữa làm Thẩm Mặc nhìn không dứt mắt ra được.
Lát sau Tứ thiếu gia đi ra nói:
- Đại lão gia gọi các ngươi vào.
Hán tử liền đỡ Thất cô nương xuống xe, đi tới trước cửa thì buông tay ra, để mụ tự tập tễnh bên ngoài, bản thân không dám bước thêm một bước.
Thấy Thẩm Mặc có chút hiếu kỳ, Tứ thiếu gia ghé vào bên tai nói nhỏ:
- Ở rể, không được vào nhà trên.
Còn tốt bụng nhắc:
- Đại lão gia lợi hại lắm, cẩn thận đấy.
Thẩm Mặc cười với hắn:
- Cám ơn thiếu gia chỉ điểm.
Chỉnh trang lại trường sam được giặt sạch sẽ, ngửa đầu đi vào.
Vừa qua cửa liền nhìn thấy chính giữa sảnh đường có một tấm hoành phi bằng gỗ Đàn, bên trên viết bốn chữ lớn "Trung hòa vị dục", phía dưới trang trí điển nhã, khắc gia huấn của Chu tử. Hai bên là hai câu đối "lập tu tế chí, độc thánh hiền thư".
*** Trung Hòa Vị Dục: Lấy ý từ sách Mạnh Tử nói về đạo Trung Dung.
*** Chu Tử: Chỉ nhớ là nhà tư tưởng.
Một chiếc bàn bát tiên đặt trước hai câu đối và lời gia huấn, trên bàn đặt ngay ngắn bài vị của Khổng Thánh Nhân. Ngồi ở bên phải bàn là trung niên nam nhân mặt mũi thanh nhã, râu ba chỏm, mặc áo giống như của đạo sĩ.
Thất cô nương đang quỳ trước mặt ông ta khóc lóc kể lể.
Nam nhân trung niên này là chủ nhân của Thẩm phủ, Thẩm đại lão gia, đáng lý ra ông không để ý tới việc vặt vãnh này. Nhưng vì gia quy nghiêm ngặt, từ tổ phủ của ông, đã đem điều người trong họ ẩu đả, thành hành vi làm nhục mặt người đọc sách, làm nhục gia phong. Cho nên nghiêm cấm, một khi phát hiện ra phải do gia chủ đích thân xử lý, chỉ cần tra ra sự thực sẽ trục xuất khỏi cửa. Cực kỳ hà khắc.
Loại quyền lợi này nếu như nhờ tay người khác, Thẩm gia chẳng phải là loạn sao? Cho nên dù là chẳng muốn, nhưng ông ta vẫn phải nhẫn nại, hỏi rõ ràng rành mạch xung đột.
Ông ta đang bị Thất cô nương với cái khẩu âm Vĩnh Vương khó nghe nói không ra đầu ra đuôi làm cho hoa mày chóng mặt, liền thấy một thiếu niên môi hồng răng trắng, mặt mày thanh tú từ cửa bên ngoài. Trông y không quá mười ba mười bốn, trường sam trên người tuy vá chằng vá đụp nhưng sạch sẽ, mặc chỉnh tề, làm người ta càng nhìn càng thấy dễ chịu.
Đáng quý hơn nữa là đứa nhỏ này bước đi đĩnh đạc, cử chỉ chừng mực, vừa nhìn là biết xuất thân từ gia đình có nề nếp tri thư đạt lý.
Lại so với Thất cô nương đang quỳ dưới đất như một con heo ngu xuẩn, thực là cách biệt như trời với đất. Bất tri bất giác đại lão gia phạm vào tật trông mặt mà bắt hình dong, trong lòng đã ngả về phía thiếu niên kia rồi.
Thẩm Mặc sau khi đi vào, vén áo khom mình hành lễ với bài vị Khổng Thánh Nhanh, hành động này càng làm thiện cảm của Thẩm lão gia tăng vọt. Hành lễ với Khổng phu tử xong, Thẩm Mặc lại hướng về Thẩm lão gia nói lớn:
- Đồng sinh Thẩm Mặc, ra mắt Thẩm đại lão gia.
Thẩm lão gia cười khà khà:
- Mau mau đứng dậy đi, không cần câu nệ.
Đây chẳng phải là do Thẩm lão gia bình dị dễ gần, không nỡ để Thẩm Mặc quỳ, mà vào thời đó, quỳ lạy là lễ tiết để phân chia tôn ti, lập nên uy nghiêm, đặc biết là trong gia tộc lớn như Thẩm gia, điều này lại càng không thể sơ xuất.
Ông sở dĩ không nhận Thẩm Mặc bái lạy là vì hai chữ "đồng sinh" vừa phát ra trong miệng Thẩm Mặc. Đồng sinh là gì? Không phải là nói mình tuổi còn nhỏ, xin được chiếu cố nhiều hơn hay gì gì đó, mà nó biểu thị cho một thân phận. Người đọc sách tham gia thi huyện, thi phủ, thi viện, nhưng không trúng tư cách sinh viên, bất kể là người già hay trẻ nhỏ, tóc đen hay tóc bạc đều gọi là đồng sinh.
*** Thi viện (viện thí), là kỳ thi chính thức nếu muốn được tham gia khoa cử, còn gọi là chương thí, thi đỗ thì gọi là sinh viên tục xưng hay tú tài (mậu tài) hoặc là tướng công.
Điều này thường gây cho người ta một cảm giác sai lầm "đồng sinh" là kẻ thất bại, là danh từ xui xẻo, địa vị xã hội chẳng hơn gì tên ăn mày. Nhưng thực tế, chỉ cần được tham gia thi cử, là đại biểu cho các đồng sinh thân thế thanh bạch, ba đời không có nam nhân phạm pháp, nữ nhân tái giá, đồng thời là người đọc sách nghiêm chỉnh được giáo dục chính quy.
Ở triều Minh, trong sĩ nông công thương, "sĩ" được tôn kính và ưu đãi hết sức, thuộc về giai tầng cai trị. Mặc dù "đồng sinh" là tầng thấp nhất của giai tầng đó, hoàn cảnh sinh hoạt còn kém cả nông dân, nhưng không ảnh hưởng tới địa vị chính trị hơn người một bậc.
Điều này không khó lý giải, hiện giờ người ta đang thất thế, nhưng ai mà biết được kỳ thi sau người ta có là cá chép trở mình vượt long môn hay không? Cho nên mọi người rất giữ chừng mực, để ngày sau còn dễ nhìn mặt nhau. Cho nên lâu dần liền hình thành một quy củ, trừ trường hợp chính thức ra, nếu có thể miễn quỳ thì được xã miễn.
Thẩm Mặc năm ngoái tham gia khoa thi, nhưng vì mẫu thân mắc bệnh nặng đành phải bỏ dở giữa chừng, điều này chẳng phải chuyện mất mặt gì, ngược lại còn rất vinh quang, được người ta gọi là có hiếu.
Nhưng dù sao y cũng đã thi huyện, cũng được coi như là đồng sinh rồi, nên có tư cách xưng đồng sinh, hơn nữa còn là loại đồng sinh ít mất mặt nhất.
Thẩm Mặc nghe lời đứng dậy luôn, vái thật sâu:
- Thẩm Mặc ra mắt Thẩm đại lão gia.
- Miễn lễ, miễn lễ.
Thẩm lão gia tươi cười:
- Ngươi là công tử của Thẩm tướng công phải không?
- Hồi bẩm đại lão gia, chính là học sinh.
Thẩm Mặc lễ phép nói:
- Gia phụ tướng dạy, nhờ ân đại lão gia thu nhận khi cha con ta khi lạc nạn, cha con ta không có gì báo đáp, chỉ đành ghi tạc trong lòng...
Thẩm lão gia xua tay, vờ không vui:
- Các ngươi chẳng lẽ không phải là con cháu Thẩm gia sao? Nói thế là thành xa lạ rồi.
Từ thời cha Thẩm Hạ chia nhà rời ra ngoài, kỳ thực không được tính là người của Thẩm gia nữa, nhưng luận thân thích, thì cũng không có gì là sai.
Thấy bọn họ đối đáp sôi nổi, Thất cô nương cảm thấy chuyện này sắp hỏng rồi, sốt ruột chen mồm vào:
- Đại gia gia, chính là y hai tôn nữ thành ra như thế này.
Hắn mân mê hàm nghĩ một lúc nói nhỏ:
- Hay là ngươi xin lỗi Thất cô nương một câu, chuyện này coi như xong.
Thẩm Mặc còn chưa nói gì, Thất cô nương vẫn luôn giỏng tai lên nghe đã không chịu, thét lên:
- Không được! Y hại cháu thành ra thế này, không thể cứ thế mà xong được.
Tứ thiếu gia cũng thấy nhiều người biết rồi, cứ thế mà bỏ qua sẽ khiến người ta xì xào, nói không chừng còn gây họa cho mình. Nghĩ tới đây nháy mắt với Thẩm Mặc:
- Yên tâm đi, chỉ cần không phải ngươi sai, bản công tử sẽ nói đỡ cho ngươi.
- Tứ thúc...
Thất cô nương ủy khuất nói.
Tứ thiếu gia nhìn bầu trời xanh ngoài hành lang, cười khan nói:
- Hôm nay trời trong xanh, thật là khoan khoái.
Rồi cắm đầu đi không nói nữa.
Đi qua mấy cổng vòm, đoàn người tới sân của gian thứ ba, Tứ công tử bảo bọn họ đợi bên ngoài, một mình đi vào trước thông báo.
Nơi này hiển nhiên là cực kỳ trong yếu trong phủ, có tới mười hai cánh cửa hướng về phía nam, bên trên khắc "xuân hạ thu đông", "ngư tiều canh độc", "cầm kỳ thư họa", tạo hình cổ kính, điêu khắc tinh tế, thiếu chút nữa làm Thẩm Mặc nhìn không dứt mắt ra được.
Lát sau Tứ thiếu gia đi ra nói:
- Đại lão gia gọi các ngươi vào.
Hán tử liền đỡ Thất cô nương xuống xe, đi tới trước cửa thì buông tay ra, để mụ tự tập tễnh bên ngoài, bản thân không dám bước thêm một bước.
Thấy Thẩm Mặc có chút hiếu kỳ, Tứ thiếu gia ghé vào bên tai nói nhỏ:
- Ở rể, không được vào nhà trên.
Còn tốt bụng nhắc:
- Đại lão gia lợi hại lắm, cẩn thận đấy.
Thẩm Mặc cười với hắn:
- Cám ơn thiếu gia chỉ điểm.
Chỉnh trang lại trường sam được giặt sạch sẽ, ngửa đầu đi vào.
Vừa qua cửa liền nhìn thấy chính giữa sảnh đường có một tấm hoành phi bằng gỗ Đàn, bên trên viết bốn chữ lớn "Trung hòa vị dục", phía dưới trang trí điển nhã, khắc gia huấn của Chu tử. Hai bên là hai câu đối "lập tu tế chí, độc thánh hiền thư".
*** Trung Hòa Vị Dục: Lấy ý từ sách Mạnh Tử nói về đạo Trung Dung.
*** Chu Tử: Chỉ nhớ là nhà tư tưởng.
Một chiếc bàn bát tiên đặt trước hai câu đối và lời gia huấn, trên bàn đặt ngay ngắn bài vị của Khổng Thánh Nhân. Ngồi ở bên phải bàn là trung niên nam nhân mặt mũi thanh nhã, râu ba chỏm, mặc áo giống như của đạo sĩ.
Thất cô nương đang quỳ trước mặt ông ta khóc lóc kể lể.
Nam nhân trung niên này là chủ nhân của Thẩm phủ, Thẩm đại lão gia, đáng lý ra ông không để ý tới việc vặt vãnh này. Nhưng vì gia quy nghiêm ngặt, từ tổ phủ của ông, đã đem điều người trong họ ẩu đả, thành hành vi làm nhục mặt người đọc sách, làm nhục gia phong. Cho nên nghiêm cấm, một khi phát hiện ra phải do gia chủ đích thân xử lý, chỉ cần tra ra sự thực sẽ trục xuất khỏi cửa. Cực kỳ hà khắc.
Loại quyền lợi này nếu như nhờ tay người khác, Thẩm gia chẳng phải là loạn sao? Cho nên dù là chẳng muốn, nhưng ông ta vẫn phải nhẫn nại, hỏi rõ ràng rành mạch xung đột.
Ông ta đang bị Thất cô nương với cái khẩu âm Vĩnh Vương khó nghe nói không ra đầu ra đuôi làm cho hoa mày chóng mặt, liền thấy một thiếu niên môi hồng răng trắng, mặt mày thanh tú từ cửa bên ngoài. Trông y không quá mười ba mười bốn, trường sam trên người tuy vá chằng vá đụp nhưng sạch sẽ, mặc chỉnh tề, làm người ta càng nhìn càng thấy dễ chịu.
Đáng quý hơn nữa là đứa nhỏ này bước đi đĩnh đạc, cử chỉ chừng mực, vừa nhìn là biết xuất thân từ gia đình có nề nếp tri thư đạt lý.
Lại so với Thất cô nương đang quỳ dưới đất như một con heo ngu xuẩn, thực là cách biệt như trời với đất. Bất tri bất giác đại lão gia phạm vào tật trông mặt mà bắt hình dong, trong lòng đã ngả về phía thiếu niên kia rồi.
Thẩm Mặc sau khi đi vào, vén áo khom mình hành lễ với bài vị Khổng Thánh Nhanh, hành động này càng làm thiện cảm của Thẩm lão gia tăng vọt. Hành lễ với Khổng phu tử xong, Thẩm Mặc lại hướng về Thẩm lão gia nói lớn:
- Đồng sinh Thẩm Mặc, ra mắt Thẩm đại lão gia.
Thẩm lão gia cười khà khà:
- Mau mau đứng dậy đi, không cần câu nệ.
Đây chẳng phải là do Thẩm lão gia bình dị dễ gần, không nỡ để Thẩm Mặc quỳ, mà vào thời đó, quỳ lạy là lễ tiết để phân chia tôn ti, lập nên uy nghiêm, đặc biết là trong gia tộc lớn như Thẩm gia, điều này lại càng không thể sơ xuất.
Ông sở dĩ không nhận Thẩm Mặc bái lạy là vì hai chữ "đồng sinh" vừa phát ra trong miệng Thẩm Mặc. Đồng sinh là gì? Không phải là nói mình tuổi còn nhỏ, xin được chiếu cố nhiều hơn hay gì gì đó, mà nó biểu thị cho một thân phận. Người đọc sách tham gia thi huyện, thi phủ, thi viện, nhưng không trúng tư cách sinh viên, bất kể là người già hay trẻ nhỏ, tóc đen hay tóc bạc đều gọi là đồng sinh.
*** Thi viện (viện thí), là kỳ thi chính thức nếu muốn được tham gia khoa cử, còn gọi là chương thí, thi đỗ thì gọi là sinh viên tục xưng hay tú tài (mậu tài) hoặc là tướng công.
Điều này thường gây cho người ta một cảm giác sai lầm "đồng sinh" là kẻ thất bại, là danh từ xui xẻo, địa vị xã hội chẳng hơn gì tên ăn mày. Nhưng thực tế, chỉ cần được tham gia thi cử, là đại biểu cho các đồng sinh thân thế thanh bạch, ba đời không có nam nhân phạm pháp, nữ nhân tái giá, đồng thời là người đọc sách nghiêm chỉnh được giáo dục chính quy.
Ở triều Minh, trong sĩ nông công thương, "sĩ" được tôn kính và ưu đãi hết sức, thuộc về giai tầng cai trị. Mặc dù "đồng sinh" là tầng thấp nhất của giai tầng đó, hoàn cảnh sinh hoạt còn kém cả nông dân, nhưng không ảnh hưởng tới địa vị chính trị hơn người một bậc.
Điều này không khó lý giải, hiện giờ người ta đang thất thế, nhưng ai mà biết được kỳ thi sau người ta có là cá chép trở mình vượt long môn hay không? Cho nên mọi người rất giữ chừng mực, để ngày sau còn dễ nhìn mặt nhau. Cho nên lâu dần liền hình thành một quy củ, trừ trường hợp chính thức ra, nếu có thể miễn quỳ thì được xã miễn.
Thẩm Mặc năm ngoái tham gia khoa thi, nhưng vì mẫu thân mắc bệnh nặng đành phải bỏ dở giữa chừng, điều này chẳng phải chuyện mất mặt gì, ngược lại còn rất vinh quang, được người ta gọi là có hiếu.
Nhưng dù sao y cũng đã thi huyện, cũng được coi như là đồng sinh rồi, nên có tư cách xưng đồng sinh, hơn nữa còn là loại đồng sinh ít mất mặt nhất.
Thẩm Mặc nghe lời đứng dậy luôn, vái thật sâu:
- Thẩm Mặc ra mắt Thẩm đại lão gia.
- Miễn lễ, miễn lễ.
Thẩm lão gia tươi cười:
- Ngươi là công tử của Thẩm tướng công phải không?
- Hồi bẩm đại lão gia, chính là học sinh.
Thẩm Mặc lễ phép nói:
- Gia phụ tướng dạy, nhờ ân đại lão gia thu nhận khi cha con ta khi lạc nạn, cha con ta không có gì báo đáp, chỉ đành ghi tạc trong lòng...
Thẩm lão gia xua tay, vờ không vui:
- Các ngươi chẳng lẽ không phải là con cháu Thẩm gia sao? Nói thế là thành xa lạ rồi.
Từ thời cha Thẩm Hạ chia nhà rời ra ngoài, kỳ thực không được tính là người của Thẩm gia nữa, nhưng luận thân thích, thì cũng không có gì là sai.
Thấy bọn họ đối đáp sôi nổi, Thất cô nương cảm thấy chuyện này sắp hỏng rồi, sốt ruột chen mồm vào:
- Đại gia gia, chính là y hai tôn nữ thành ra như thế này.
Quan Cư Nhất Phẩm
Tác giả: Tam Giới Đại Sư
349 chương | 365 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Giấc mộng 500 năm (1)
Chương 2: 2: Giấc mộng 500 năm (2)
Chương 3: 3: Giấc mộng 500 năm (3)
Chương 4: 4: Tú tài mưu sinh (1)
Chương 5: 5: Tú tài mưu sinh (2)
Chương 6: 6: Tú tài mưu sinh (3)
Chương 7: 7: Thẩm gia đại viện (1)
Chương 8: 8: Thẩm gia đại viện (2)
Chương 9: 9: Thẩm gia đại viện (3)
Chương 10: 10: Vạn bàn giai hạ phẩm (1)
Chương 11: 11: Vạn bàn giai hạ phẩm (2)
Chương 12: 12: Vạn bàn giai hạ phẩm (3)
Chương 13: 13: Miếu thành hoàng
Chương 14: 14: Miếu thành hoàng (2)
Chương 15: 15: Miếu thành hoàng (3)
Chương 16: 16: Tế nhân đường
Chương 17: 17: Tế nhân đường (2)
Chương 18: 18: Tế nhân đường (3)
Chương 19: 19: Chơi xỏ (1)
Chương 20: 20: Chơi xỏ (2)
Chương 21: 21: Chơi xỏ (3)
Chương 22: 22: Làm lớn chuyện (1)
Chương 23: 23: Làm lớn chuyện (2)
Chương 24: 24: Làm lớn chuyện (3)
Chương 25: 25: Trong nha huyện Hội Kê (1)
Chương 26: 26: Trong nha huyện Hội Kê (2)
Chương 27: 27: Trong nha huyện Hội Kê (3)
Chương 28: 28: Đối câu đối (1)
Chương 29: 29: Đối câu đối (2)
Chương 30: 30: Đối câu đối (3)
Chương 31: 31: Ủng hộ Triều Sinh (1)
Chương 32: 32: Ủng hộ Triều Sinh (2)
Chương 33: 33: Ủng hộ Triều Sinh (3)
Chương 34: 34: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (1)
Chương 35: 35: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (2)
Chương 36: 36: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (3)
Chương 37: 37: Nước biển không thể đong được bằng đấu (1)
Chương 38: 38: Nước biển không thể đong được bằng đấu (2)
Chương 39: 39: Nước biển không thể đong được bằng đấu (3)
Chương 40: 40: Người thợ khéo léo (1)
Chương 41: 41: Người thợ khéo léo (2)
Chương 42: 42: Người thợ khéo léo (3)
Chương 43: 43: Đề thi thứ hai (1)
Chương 44: 44: Đề thi thứ hai (2)
Chương 45: 45: Đề thi thứ hai (3)
Chương 46: 46: Chặt cây giữa sông (1)
Chương 47: 47: Chặt cây giữa sông (2)
Chương 48: 48: Chặt cây giữa sông (3)
Chương 49: 49: Đấu lữ (1)
Chương 50: 50: Đấu lữ (2)
Chương 51: 51: Đấu lữ (3)
Chương 52: 52: Trường học họ Thẩm (1)
Chương 53: 53: Trường học họ Thẩm (2)
Chương 54: 54: Trường học họ Thẩm (3)
Chương 55: 55: Hoàn hương (1)
Chương 56: 56: Hoàn hương (2)
Chương 57: 57: Hoàn hương (3)
Chương 58: 58: Thu hoạch (1)
Chương 59: 59: Thu hoạch (2)
Chương 60: 60: Thu hoạch (3)
Chương 61: 61: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (1)
Chương 62: 62: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (2)
Chương 63: 63: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (3)
Chương 64: 64: Đọ gan
Chương 65: 65: Đọ gan (2)
Chương 66: 66: Đọ gan (3)
Chương 67: 67: Cực hạn (1)
Chương 68: 68: Cực hạn (2)
Chương 69: 69: Cực hạn (3)
Chương 70: 70: Chuyển nhà, mở hiệu (1)
Chương 71: 71: Chuyển nhà, mở hiệu (2)
Chương 72: 72: Chuyển nhà, mở hiệu (3)
Chương 73: 73: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (1)
Chương 74: 74: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (2)
Chương 75: 75: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (3)
Chương 76: 76: Mại và lập
Chương 77: 77: Mại và lập (2)
Chương 78: 78: Mại và lập (3)
Chương 79: 79: Chúc phúc (1)
Chương 80: 80: Chúc phúc (2)
Chương 81: 81: Chúc phúc (3)
Chương 82: 82: Năm mới (1)
Chương 83: 83: Năm mới (2)
Chương 84: 84: Năm mới (3)
Chương 85: 85: Nhà cũ (1)
Chương 86: 86: Nhà cũ (2)
Chương 87: 87: Nhà cũ (3)
Chương 88: 88: Tú xuân đao (1)
Chương 89: 89: Tú xuân đao (2)
Chương 90: 90: Bài học cuối cùng (1)
Chương 91: 91: Bài học cuối cùng (2)
Chương 92: 92: Bài học cuối cùng (3)
Chương 93: 93: Bài học cuối cùng (4)
Chương 94: 94: Thi huyện (1)
Chương 95: 95: Thi huyện (2)
Chương 96: 96: Thi huyện (3)
Chương 97: 97: Đào ngu thần (1)
Chương 98: 98: Đào ngu thần (2)
Chương 99: 99: Đào ngu thần (3)
Chương 100: 100: Đỗ đầu thi huyện (1)
Chương 101: 101: Đỗ đầu thi huyện (2)
Chương 102: 102: Đỗ đầu thi huyện (3)
Chương 103: 103: Họa bình
Chương 104: 104: Họa bình (2)
Chương 105: 105: Họa bình (3)
Chương 106: 106: Từ vị (1)
Chương 107: 107: Từ vị (2)
Chương 108: 108: Từ vị (2)
Chương 109: 109: Thuận chi tâm ẩn
Chương 110: 110: Thuận chi tâm ẩn (2)
Chương 111: 111: Thuận chi tâm ẩn (3)
Chương 112: 112: Thi phủ (1)
Chương 113: 113: Thi phủ (2)
Chương 114: 114: Thi phủ (3)
Chương 115: 115: Tân tri phủ (1)
Chương 116: 116: Tân tri phủ (2)
Chương 117: 117: Tân tri phủ (3)
Chương 118: 118: Tiểu tam nguyên (1)
Chương 119: 119: Tiểu tam nguyên (2)
Chương 120: 120: Tiểu tam nguyên (3)
Chương 121: 121: Đoạt khôi (1)
Chương 122: 122: Đoạt khôi (2)
Chương 123: 123: Đoạt khôi (3)
Chương 124: 124: Đoạt khôi (4)
Chương 125: 125: Đại nhân vật và tiểu nhân vật
Chương 126: 126: Toàn cục Đông Nam
Chương 127: 127: Mừng tân gia
Chương 128: 128: Xoá bỏ hay không, đó là một vấn đề (1)
Chương 129: 129: Xoá bỏ hay không, đó là một vấn đề (2)
Chương 130: 130: Đặc lập độc hành
Chương 131: 131: Đi tỉnh thành
Chương 132: 132: Tam nguyên chi thi viện án thủ
Chương 133: 133: Đỗ tú tài khó ư?
Chương 134: 134: Trâm hoa yến
Chương 135: 135: Độc cô cầu bại
Chương 136: 136: Đêm xuống
Chương 137: 137: Sống và chết
Chương 138: 138: Diêu trường tử
Chương 139: 139: Chiết giang tuần diễn
Chương 140: 140: Ngô thành khí
Chương 141: 141: Thư sinh hữu dụng
Chương 142: 142: Hóa nhân than
Chương 143: 143: Qua cầu rút ván
Chương 144: 144: Học ếch
Chương 145: 145: Phong tỏa
Chương 146: 146: Du tướng quân
Chương 147: 147: Ân tiểu thư không dám về nhà
Chương 148: 148: Hùng tướng cẩu binh
Chương 149: 149: Quy y
Chương 150: 150: Đôi mắt viễn thị
Chương 151: 151: Gia Tĩnh hoàng đế
Chương 152: 152: Chiết Giang tuần sát
Chương 153: 153: Từ Vị lo tang
Chương 154: 154: Tiểu thích
Chương 155: 155: Gặp đã khó chia tay càng khó
Chương 156: 156: Học phủ
Chương 157: 157: Tả hữu văn võ nho đạo
Chương 158: 158: Thánh chỉ sắp tới
Chương 159: 159: Khâm sai tới
Chương 160: 160: Luận công ban thưởng
Chương 161: 161: Hộ vệ
Chương 162: 162: Trường Tử đi lính
Chương 163: 163: Đội trưởng Thiết Trụ
Chương 164: 164: Xuất phát
Chương 165: 165: Hành trình gian khó
Chương 166: 166: Trong nguy nan nam nhi xuất hiện
Chương 167: 167: Khách không mời
Chương 168: 168: Long sơn vệ
Chương 169: 169: Bắn cung rất quan trọng
Chương 170: 170: Tổ hợp hai người vô địch
Chương 171: 171: Hoài bão của Thẩm Mặc
Chương 172: 172: Lộc cô nương
Chương 173: 173: Tráng tộc
Chương 174: 174: Trọng thần đương triều
Chương 175: 175: Mọi người đều rất phiền
Chương 176: 176: Thiên địch
Chương 177: 177: Ỷ Thiên Kiếm và Đồ Long Đao
Chương 178: 178: Phong ba nổi lên
Chương 179: 179: Cuộc sống hủ bại
Chương 180: 180: Bách Hoa Tiên Tửu
Chương 181: 181: Vương thúy kiều
Chương 182: 182: A man
Chương 183: 183: Lời mời từ Hồ Tôn Hiến
Chương 184: 184: Tuyết trên Đoạn Kiều
Chương 185: 185: Khư khư ý mình
Chương 186: 186: Đêm dài khó ngủ
Chương 187: 187: Bắt chim
Chương 188: 188: Ai nói nữ tử không bằng nam?
Chương 189: 189: Tên đã lên giây
Chương 190: 190: Hai trận đại thắng
Chương 191: 191: Đại thắng Vương Giang Kinh
Chương 192: 192: Sau đại thắng
Chương 193: 193: Nghiêm đông lâu
Chương 194: 194: Giả thành thật thì thật cũng là giả
Chương 195: 195: Đô đốc và kinh lịch
Chương 196: 196: Cao thủ chân chính
Chương 197: 197: Lần kích động thứ ba
Chương 198: 198: Hạ thủ lưu tình
Chương 199: 199: Gửi gắm của tổng đốc
Chương 200: 200: Giải thoát
Chương 201: 201: Cảnh còn người mất
Chương 202: 202: Không được
Chương 203: 203: Tim ta an định ở chốn này
Chương 204: 204: Hôn nhân phong kiến hại chết người
Chương 205: 205: Bất an
Chương 206: 206: Mong chàng gặp người có tình
Chương 207: 207: Thẩm Luyện dâng thư
Chương 208: 208: Trong mưa gió
Chương 209: 209: Tổ chức
Chương 210: 210: Ta phải trở nên quan trọng hơn
Chương 211: 211: Định đại cục
Chương 212: 212: Mưu trước mới hành động
Chương 213: 213: Xuân lên đôi bướm lại xum vầy
Chương 214: 214: Mấu chốt là đây
Chương 215: 215: Nguyên nhân và hiện trạng
Chương 216: 216: Vô Gian đạo
Chương 217: 217: Lão thái thái bắt cóc Triệu Văn Hoa
Chương 218: 218: Cứ giao cho Chuyết Ngôn
Chương 219: 219: Một vụ đánh cược
Chương 220: 220: A tất ba tư a tạp
Chương 221: 221: Uống trà xong xách đồ đi đánh nhau
Chương 222: 222: Cứu giá
Chương 223: 223: Thần Nông thử thuốc
Chương 224: 224: Lý mặc
Chương 225: 225: Tiểu thư đồng dùng mỹ nam kế
Chương 226: 226: Tìm nàng dưới ánh trăng
Chương 227: 227: Lão trượng nhân
Chương 228: 228: Mùa xuân tới
Chương 229: 229: Ôm nàng tới muôn kiếp
Chương 230: 230: Nụ hôn đầu
Chương 231: 231: Nàng cứ giao hết cho ta
Chương 232: 232: Im lặng là vàng
Chương 233: 233: Gường càng già càng cay
Chương 234: 234: Hồng môn yến
Chương 235: 235: Xòe bài
Chương 236: 236: May mắn sánh đôi cùng nàng
Chương 237: 237: Nắm tay nàng mãi tới khi đầu bạc
Chương 238: 238: Chí hướng của nam nhân (1+2)
Chương 239: 239: Tham vọng của Thẩm Kinh
Chương 240: 240: Tội nhân quốc gia
Chương 241: 241: Khoa khảo
Chương 242: 242: Thất tử
Chương 243: 243: Nữ nhi cũng có chí khí
Chương 244: 244: Thất Tử tới Hàng Châu
Chương 245: 245: Sắp tới ngày thi
Chương 246: 246: Được tri kỷ tiễn lên chiến trường
Chương 247: 247: Hiền thê chu đáo
Chương 248: 248: Hội phục hưng.**
Chương 249: 249: Đi thi
Chương 250: 250: Ta không đi thi, ta đi khảo nghiệm bản thân
Chương 251: 251: Bảo kiếm nhờ mài mà sắc
Chương 252: 252: Hoa mai có lạnh mới thơm
Chương 253: 253: Ngày công bố bảng
Chương 254: 254: Bao trọn tam khôi
Chương 255: 255: Vui quên đêm ngày
Chương 256: 256: Làm đại gia ư? Ai chả biết (1 & 2)
Chương 257: 257: Nhạc phụ anh minh
Chương 258: 258: Huynh đệ
Chương 259: 259: Quách Lý đồng chu
Chương 260: 260: Sau lộc minh
Chương 261: 261: Giải Nguyên về nhà
Chương 262: 262: Vấn đề người nối nghiệp
Chương 263: 263: Sính lễ
Chương 264: 264: Làm khó Giải Nguyên lang
Chương 265: 265: Giải Nguyên lang đấu rượu phá bách liên
Chương 266: 266: Nửa tỉnh nửa say đi đính hôn
Chương 267: 267: Ngân chúc thu quang lãnh họa bình
Chương 268: 268: Trung thừa gửi thư tới
Chương 269: 269: Chuyện lạ
Chương 270: 270: Hoàng đế không hồ đồ
Chương 271: 271: Ba khâm sai
Chương 272: 272: Đề biên
Chương 273: 273: Cố chấp
Chương 274: 274: Đấu sĩ quật cường
Chương 275: 275: Đấu tranh chính diện
Chương 276: 276: Long Hổ đấu
Chương 277: 277: Bọ ngựa bắt ve, se sẻ đằng sau
Chương 278: 278: Tiện thắng nhân gian vô số
Chương 279: 279: Miên man xuân sắc
Chương 280: 280: Giải Nguyên mời cơm
Chương 281: 281: Gà đông dương
Chương 282: 282: Phối hợp hoàn hảo
Chương 283: 283: Giết người bịt miệng
Chương 284: 284: Rối rắm
Chương 285: 285: Tân khâm sai
Chương 286: 286: Lửa cháy ngang mày
Chương 287: 287: Thẩm chuyết ngôn
Chương 288: 288: Nhân tâm
Chương 289: 289: Bị giam lỏng
Chương 290: 290: Chấp pháp văn minh
Chương 291: 291: Không phải oan gia không chạm mặt
Chương 292: 292: Báo thù
Chương 293: 293: Phông phám phông phám
Chương 294: 294: Tiễn chân giải nguyên
Chương 295: 295: Tiễn ôn thần
Chương 296: 296: Uông Luân tửu
Chương 297: 297: Đội hộ vệ
Chương 298: 298: Tô nương
Chương 299: 299: Trừ chàng ra, không ai làm thiếp cảm thấy một tia tình ý
Chương 300: 300: Ngôi chùa hoang
Chương 301: 301: Hoàng đế rời bệ thờ
Chương 302: 302: Động đất
Chương 303: 303: Bốn phương chấn động
Chương 304: 304: Quốc khố khó khăn
Chương 305: 305: Ngoài cửa Chính Dương
Chương 306: 306: Giấc mộng kinh thành
Chương 307: 307: Không biết ở đâu
Chương 308: 308: Ác mộng
Chương 309: 309: Quả báo nhãn tiền
Chương 310: 310: Vô lượng thiên tôn
Chương 311: 311: Sóng cuộn ầm ầm
Chương 312: 312: Thừa nước đục thả câu
Chương 313: 313: Chuyện kín của Đào công tử
Chương 314: 314: Lam đạo hành
Chương 315: 315: Nhập thần
Chương 316: 316: Trời cao an bài
Chương 317: 317: Uy lực của Bách Hoa Tiên Tửu
Chương 318: 318: Có cơ xoay chuyển
Chương 319: 319: Đào thiên sư
Chương 320: 320: Diện thánh
Chương 321: 321: Hai cuốn sổ
Chương 322: 322: Thánh tâm độc đoán
Chương 323: 323: Quyết đấu đỉnh cấp
Chương 324: 324: Có vay có trả
Chương 325: 325: Mèo vờn chuột
Chương 326: 326: Ngự thiện của Gia Tĩnh
Chương 327: 327: Hoàng đế ban thưởng
Chương 328: 328: Thi hội
Chương 329: 329: Tiểu Trương đại nhân
Chương 330: 330: Đạo kiếm tiền
Chương 331: 331: Cùng tắc biến
Chương 332: 332: Tin vui, tin vui, lại tin vui
Chương 333: 333: Toàn bộ tình yêu thiếp trao cho chàng
Chương 334: 334: Tầm y
Chương 335: 335: Lang băm! Lang băm hại người
Chương 336: 336: Đi tìm Lý Thời Trân
Chương 337: 337: Thần y diệu thủ
Chương 338: 338: Người cần phải cứu là y
Chương 339: 339: Thanh niên nhiệt huyết
Chương 340: 340: Thi điện
Chương 341: 341: Làm sao để trúng trạng nguyên?
Chương 342: 342: Vòng hai đầy phong cách Gia Tĩnh
Chương 343: 343: Chấm bài
Chương 344: 344: Tân khoa Trạng Nguyên
Chương 345: 345: Tam Nguyên thiên hạ có, Lục Thủ thế gian không
Chương 346: 346: Nguyên nhân phía sau
Chương 347: 347: Nhược Hạm, ta yêu nàng
Chương 348: 348: Phân phối
Chương 349: 349: Quan trên giáo huấn
Không tìm thấy chương nào phù hợp