Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 92: Bài học cuối cùng (3)
Cập nhật: 2 days ago
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
- Chiết Giang chúng ta ở duyên hải nhiều đảo, giặc Oa giảo hoạt như cáo, hiện giờ chủ yếu tập kích những hòn đảo đó, tin tức thì bị quan quân duyên hải phong tỏa nghiêm ngặt, nên trong thời gian ngắn chưa truyền ra. Nhưng trên đời không có bức tường nào không lọt gió, tất nhiên sẽ truyền tới Thiệu Hưng. Hơn nữa ta dám đoán chắc, cùng với dân đảo chuyển nhà vào đất liền, giặc Oa nhất định đánh vào đại lục.
Thẩm Luyện mặt đầy đau đớn:
- Đông nam tây bắc đầu có đại địch, Đại Minh ta đúng là bệnh tật khắp người, nếu không chữa trị kịp, con dân lo thay, vận nước lo thay.
Thẩm Mặc nhìn thấy trong mắt Thẩm tiên sinh trào nước mắt, hiển nhiên đau xót tới cực điểm, y nhỏ giọng hỏi:
- Nếu biên phòng có chuyện, vì sao tiên sinh lại tới Bắc Kinh?
- Vì nguồn bệnh của Đại Minh ta ở đó!
Lửa giận trong lòng Thẩm Luyện vừa áp xuống lại lần nữa bùng phát, ông ta chỉ tay lên trời nói:
- Chúng ta là ai? Là con dân Hoa Hạ! Hoa Hạ là quốc gia thế nào? Năm nghìn năm qua đều là thiên triều thượng quốc! Quá khứ là thế, hiện tại là thế, tương lai ...
Nói tới đây ông ta dừng lại, một lúc sau mới kiên định nói:
- Tương lai nhất định cũng thế!
- Trừ bản thân chúng ta ra thì ai có thể đánh bại chúng ta?
Thẩm Luyện đề cao âm điệu, giọng kích động:
- Nước Oa nho nhỏ không thể, Thát Đát ngoài mạnh trong yếu không thể! Chúng ta không bại trong tay người Mông Cổ và giặc Oa, mà chúng ta bại trong tay quốc tặc đó!
- Quốc tặc là ai?
Thẩm Mặc khẽ hỏi, khi người khác càng kích động, tư tưởng của y càng tỉnh táo, căn bản không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
- Kẻ quốc tặc, chính là phụ tử Nghiêm Tung! Tên Nghiêm Tung đó liên kết với hoạn quan, đón ý bề trên. Dựa vào cung phụng lời hay ý đẹp mà được phú quý! Lại miệng nam mô bụng một bồ dao găm, âm mưu gièm pha hãm hại trung thần. Quyền cao thế lớn, một tay che trời. Tới ngay cả nhi tử Nghiêm Thế Phiên của hắn, cũng làm tới công bộ thị lang kiêm bảo ti thiếu khanh, tên Nghiêm Thế Phiên đó càng là kẻ tàn đốc, có chút tài tiểu nhân, nghe nhiều nhớ lâu, giỏi mưu mô, thông minh xảo trá tới cực điểm.
- Nghiêm Tung cực kỳ coi trọng đứa con trai độc nhất của hắn, phàm là gặp chuyện đại sự, ắt thương lượng với con, thậm chí tới mức bảo sao nghe vậy, khiến cho trong triều có cách gọi "đại tiểu nhị thừa tướng". Phụ tử nó cả hai đều tàn ác, mê hoặc chủ thượng, thu nhận hối lộ, mua quan bán tước. Quan viên cầu phú quý, lấy đút lót đạt mục đích! Càng có kẻ không biết liêm sỉ, bái lấy bọn chúng làm con nuôi, tức thì thăng tiến vinh hoa. Có người làm thơ than :" Nhỏ có tài chớ siêng học, tiền tài có thể lập thân. Vua trọng dụng Nghiêm tể tướng, ắt dùng kẻ có tiền!"
- Ví như nói thống soái phương bắc trước tiên có Cừu Loan, sau có Dương Thuận, đều là hạng tham sống sợ chết, là thứ chỉ biết luồn cúi dựa dẫm, nhưng vì hối lộ Nghiêm thị, không ngờ chấp chưởng chuyện phòng thủ biên cương phía bắc! Mỗi lần Thát Lỗ tới đánh, đều không dám ra cứu viện, tới tận khi giặc chở khẳm mang về, mới khua chiêng giống trống, giả bắn vài phát pháo, lòe bịp một hồi. Để che mắt người khác, thậm chí là sát hại biên dân Đại Minh, giả làm thủ cấp Thát Đát, đem lên binh bộ báo công. Có loại thống soái như thế, Thát Lỗ mới vào biên cảnh như chốn không người.
- Lại nói vùng duyên hải nước ta, bởi vì giàu có mà bị coi như miếng thịt béo bở, từ sau khi Nghiêm gia phụ tử nắm quyền, tên Nghiêm Thế Phiên niêm yết giá rõ ràng, bỏ ra một vạn lượng có thể làm một tri huyện, ba vạn lượng có thể làm tri phủ. Những quan viên xếp hàng đợi chỗ trống bán ruộng đất gia sản, vay mượn khắp nơi cũng không gom đủ nhiều tiền như thế. Tiểu thừa tướng thông minh tuyệt đỉnh, không ngờ cho bọn họ vay nợ trước, sau khi nhậm chức dựa theo lợi tức chia kỳ hoàn trả. Quan viên nhậm chức bằng cách đó, tất nhiên đào ba tấc đất, vơ vét chiếm đoạt, nào còn để ý ổn định địa phương, con dân sống chết cơ chứ?
Kết quả là những phú thương bị vơ vét sạch, những ngư dân bị dồn vào bước đường cùng, với những thư sinh tiểu lại bất đắc chí ùn ùn gia nhập giặc Oa, dẫn đường cho chúng. Nghe nói trong giặc Oa, tới bảy phần mười lại là con dân trong nước, giặc Oa thật chỉ có ba phần. Vì thế giặc Oa diệt mãi không hết, hơn nữa ngày càng ngang ngược! Nếu chẳng phải bị vơ vét khiến oán khí ngập trời, những người đó cho dù hung tàn tới đâu, cũng không chung chạ với giặc Oa.
- Nếu như thứ ung nhọt đó không cắt đi, thì ung nhọt tương tự ở đông tây nam bắc càng nhiều. Bệnh của Minh triều ta ngày tới mức vô phương cứu chữa đã không còn xa nữa.
Nói xong một trang dài, giọng Thẩm Luyện vẫn như vàng đá, nói từng chữ một:
- Lần này ta tới Bắc Kinh, chính là muốn giáp mặt với đại tiểu nhị thừa tướng này!
Nghe Thẩm tiên sinh thao thao bất tuyệt, trong lòng Thẩm Mặc vỡ lẽ ra: "Đây mới là bài học cuối cùng ông ấy dạy ta." Thẩm Mặc cơ bản tán đồng với quan điểm của tiên sinh, nhưng y mơ hồ cảm thấy, đem hết chuyện thối nát của quốc gia đẩy lên người một ai đó, tựa hồ có chút thiếu công bằng. Có điều hiện giờ không phải là lúc để y biện bác, mà là làm sao để gạt bỏ cái suy nghĩ đáng sợ đó của ông ta.
Thẩm Mặc vắt óc suy nghĩ một hồi, mới thận trọng nói:
- Tiên sinh, nếu đúng như người nói, Nghiêm đảng mạnh như thế, Thanh Lưu lại yếu ớt, chúng ta phải chăng nên tạm né tránh mũi nhọn, từ từ tính kế, không nên chọi cứng với chúng?
Trên mặt Thẩm tiên sinh lộ ra vẻ thất vọng rõ ràng, ông ta vốn cho rằng qua những lời đầy khảng khái của mình, Thẩm Mặc hẳn là phải kích động hoặc là xốc nổi rồi, ai ngờ đứa học sinh này nghe xong, vẫn khư khư giữ ý mình, ngược lại còn khuyên ông ta không nên kích động. Thẩm Luyện nổi giận, bất giác nói nặng lời:
- Nếu như ai ai cũng chỉ biết giữ thân, nuốt giận trong lòng, thì tới khi nào mới diệt trừ được quốc họa? Kéo dài một ngày, Đại Minh ta bệnh thêm một phần, để quá lâu, bệnh không còn thuốc chữa thì phải làm sao?
- Những ngôn quan đâu rồi?
Thẩm Mặc hỏi:
- Trong bốn mươi lăm cấp sự, hai ba trăm ngự sử đô sát viện, chẳng lẽ những người đó đều là bè đảng của Nghiêm Tung?
*** Khoa đạo ngôn quan: Cơ cấu quan trọng thời phong kiến, chức trách giám sát và can gián, quyền khá lớn. Nhất là vào thời Minh, đôi khi cả hoàng đế cũng chẳng làm gì nổi.
- Đương nhiên không phải.
Thẩm Luyện nhướng mày lên nói:
- Chỉ có kẻ không biết liêm sỉ mới ngả theo Nghiêm đảng, người có chút khí cốt sẽ không hùa nhau làm bậy với chúng.
- Vậy vì sao bọn họ không nói?
Thẩm Mặc cau mày, y cảm thấy mình cách chân tướng càng ngày càng gần rồi.
Thẩm Luyện bất lực thở dài:
- Vì một cuộc phê bình lớn, làm thánh thượng xa lánh sĩ lâm, một trận bách quan kêu khóc, làm thánh thược từ đó đối đãi tàn nhẫn với ngôn quan, làm lòng người hoảng sợ. Nhìn thấy từng cái cái cái xương cứng bị đánh gẫy, bọn họ sợ tới câm như hến. Nào còn dám đối đầu với Nghiêm các lão đang được lòng thánh thượng.
- Được lòng thánh thượng.
Thẩm Mặc nói ra mấy chữ đó rồi im lặng.
Nhưng chỉ thế thôi đã làm cho Thẩm Luyện như bị sét đánh, ngây ra như gà gỗ, không khí trong phòng như đóng băng, tới ngay cả ánh đèn cũng đột nhiên chợt mờ chợt tỏ.
Thẩm Luyện mặt đầy đau đớn:
- Đông nam tây bắc đầu có đại địch, Đại Minh ta đúng là bệnh tật khắp người, nếu không chữa trị kịp, con dân lo thay, vận nước lo thay.
Thẩm Mặc nhìn thấy trong mắt Thẩm tiên sinh trào nước mắt, hiển nhiên đau xót tới cực điểm, y nhỏ giọng hỏi:
- Nếu biên phòng có chuyện, vì sao tiên sinh lại tới Bắc Kinh?
- Vì nguồn bệnh của Đại Minh ta ở đó!
Lửa giận trong lòng Thẩm Luyện vừa áp xuống lại lần nữa bùng phát, ông ta chỉ tay lên trời nói:
- Chúng ta là ai? Là con dân Hoa Hạ! Hoa Hạ là quốc gia thế nào? Năm nghìn năm qua đều là thiên triều thượng quốc! Quá khứ là thế, hiện tại là thế, tương lai ...
Nói tới đây ông ta dừng lại, một lúc sau mới kiên định nói:
- Tương lai nhất định cũng thế!
- Trừ bản thân chúng ta ra thì ai có thể đánh bại chúng ta?
Thẩm Luyện đề cao âm điệu, giọng kích động:
- Nước Oa nho nhỏ không thể, Thát Đát ngoài mạnh trong yếu không thể! Chúng ta không bại trong tay người Mông Cổ và giặc Oa, mà chúng ta bại trong tay quốc tặc đó!
- Quốc tặc là ai?
Thẩm Mặc khẽ hỏi, khi người khác càng kích động, tư tưởng của y càng tỉnh táo, căn bản không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
- Kẻ quốc tặc, chính là phụ tử Nghiêm Tung! Tên Nghiêm Tung đó liên kết với hoạn quan, đón ý bề trên. Dựa vào cung phụng lời hay ý đẹp mà được phú quý! Lại miệng nam mô bụng một bồ dao găm, âm mưu gièm pha hãm hại trung thần. Quyền cao thế lớn, một tay che trời. Tới ngay cả nhi tử Nghiêm Thế Phiên của hắn, cũng làm tới công bộ thị lang kiêm bảo ti thiếu khanh, tên Nghiêm Thế Phiên đó càng là kẻ tàn đốc, có chút tài tiểu nhân, nghe nhiều nhớ lâu, giỏi mưu mô, thông minh xảo trá tới cực điểm.
- Nghiêm Tung cực kỳ coi trọng đứa con trai độc nhất của hắn, phàm là gặp chuyện đại sự, ắt thương lượng với con, thậm chí tới mức bảo sao nghe vậy, khiến cho trong triều có cách gọi "đại tiểu nhị thừa tướng". Phụ tử nó cả hai đều tàn ác, mê hoặc chủ thượng, thu nhận hối lộ, mua quan bán tước. Quan viên cầu phú quý, lấy đút lót đạt mục đích! Càng có kẻ không biết liêm sỉ, bái lấy bọn chúng làm con nuôi, tức thì thăng tiến vinh hoa. Có người làm thơ than :" Nhỏ có tài chớ siêng học, tiền tài có thể lập thân. Vua trọng dụng Nghiêm tể tướng, ắt dùng kẻ có tiền!"
- Ví như nói thống soái phương bắc trước tiên có Cừu Loan, sau có Dương Thuận, đều là hạng tham sống sợ chết, là thứ chỉ biết luồn cúi dựa dẫm, nhưng vì hối lộ Nghiêm thị, không ngờ chấp chưởng chuyện phòng thủ biên cương phía bắc! Mỗi lần Thát Lỗ tới đánh, đều không dám ra cứu viện, tới tận khi giặc chở khẳm mang về, mới khua chiêng giống trống, giả bắn vài phát pháo, lòe bịp một hồi. Để che mắt người khác, thậm chí là sát hại biên dân Đại Minh, giả làm thủ cấp Thát Đát, đem lên binh bộ báo công. Có loại thống soái như thế, Thát Lỗ mới vào biên cảnh như chốn không người.
- Lại nói vùng duyên hải nước ta, bởi vì giàu có mà bị coi như miếng thịt béo bở, từ sau khi Nghiêm gia phụ tử nắm quyền, tên Nghiêm Thế Phiên niêm yết giá rõ ràng, bỏ ra một vạn lượng có thể làm một tri huyện, ba vạn lượng có thể làm tri phủ. Những quan viên xếp hàng đợi chỗ trống bán ruộng đất gia sản, vay mượn khắp nơi cũng không gom đủ nhiều tiền như thế. Tiểu thừa tướng thông minh tuyệt đỉnh, không ngờ cho bọn họ vay nợ trước, sau khi nhậm chức dựa theo lợi tức chia kỳ hoàn trả. Quan viên nhậm chức bằng cách đó, tất nhiên đào ba tấc đất, vơ vét chiếm đoạt, nào còn để ý ổn định địa phương, con dân sống chết cơ chứ?
Kết quả là những phú thương bị vơ vét sạch, những ngư dân bị dồn vào bước đường cùng, với những thư sinh tiểu lại bất đắc chí ùn ùn gia nhập giặc Oa, dẫn đường cho chúng. Nghe nói trong giặc Oa, tới bảy phần mười lại là con dân trong nước, giặc Oa thật chỉ có ba phần. Vì thế giặc Oa diệt mãi không hết, hơn nữa ngày càng ngang ngược! Nếu chẳng phải bị vơ vét khiến oán khí ngập trời, những người đó cho dù hung tàn tới đâu, cũng không chung chạ với giặc Oa.
- Nếu như thứ ung nhọt đó không cắt đi, thì ung nhọt tương tự ở đông tây nam bắc càng nhiều. Bệnh của Minh triều ta ngày tới mức vô phương cứu chữa đã không còn xa nữa.
Nói xong một trang dài, giọng Thẩm Luyện vẫn như vàng đá, nói từng chữ một:
- Lần này ta tới Bắc Kinh, chính là muốn giáp mặt với đại tiểu nhị thừa tướng này!
Nghe Thẩm tiên sinh thao thao bất tuyệt, trong lòng Thẩm Mặc vỡ lẽ ra: "Đây mới là bài học cuối cùng ông ấy dạy ta." Thẩm Mặc cơ bản tán đồng với quan điểm của tiên sinh, nhưng y mơ hồ cảm thấy, đem hết chuyện thối nát của quốc gia đẩy lên người một ai đó, tựa hồ có chút thiếu công bằng. Có điều hiện giờ không phải là lúc để y biện bác, mà là làm sao để gạt bỏ cái suy nghĩ đáng sợ đó của ông ta.
Thẩm Mặc vắt óc suy nghĩ một hồi, mới thận trọng nói:
- Tiên sinh, nếu đúng như người nói, Nghiêm đảng mạnh như thế, Thanh Lưu lại yếu ớt, chúng ta phải chăng nên tạm né tránh mũi nhọn, từ từ tính kế, không nên chọi cứng với chúng?
Trên mặt Thẩm tiên sinh lộ ra vẻ thất vọng rõ ràng, ông ta vốn cho rằng qua những lời đầy khảng khái của mình, Thẩm Mặc hẳn là phải kích động hoặc là xốc nổi rồi, ai ngờ đứa học sinh này nghe xong, vẫn khư khư giữ ý mình, ngược lại còn khuyên ông ta không nên kích động. Thẩm Luyện nổi giận, bất giác nói nặng lời:
- Nếu như ai ai cũng chỉ biết giữ thân, nuốt giận trong lòng, thì tới khi nào mới diệt trừ được quốc họa? Kéo dài một ngày, Đại Minh ta bệnh thêm một phần, để quá lâu, bệnh không còn thuốc chữa thì phải làm sao?
- Những ngôn quan đâu rồi?
Thẩm Mặc hỏi:
- Trong bốn mươi lăm cấp sự, hai ba trăm ngự sử đô sát viện, chẳng lẽ những người đó đều là bè đảng của Nghiêm Tung?
*** Khoa đạo ngôn quan: Cơ cấu quan trọng thời phong kiến, chức trách giám sát và can gián, quyền khá lớn. Nhất là vào thời Minh, đôi khi cả hoàng đế cũng chẳng làm gì nổi.
- Đương nhiên không phải.
Thẩm Luyện nhướng mày lên nói:
- Chỉ có kẻ không biết liêm sỉ mới ngả theo Nghiêm đảng, người có chút khí cốt sẽ không hùa nhau làm bậy với chúng.
- Vậy vì sao bọn họ không nói?
Thẩm Mặc cau mày, y cảm thấy mình cách chân tướng càng ngày càng gần rồi.
Thẩm Luyện bất lực thở dài:
- Vì một cuộc phê bình lớn, làm thánh thượng xa lánh sĩ lâm, một trận bách quan kêu khóc, làm thánh thược từ đó đối đãi tàn nhẫn với ngôn quan, làm lòng người hoảng sợ. Nhìn thấy từng cái cái cái xương cứng bị đánh gẫy, bọn họ sợ tới câm như hến. Nào còn dám đối đầu với Nghiêm các lão đang được lòng thánh thượng.
- Được lòng thánh thượng.
Thẩm Mặc nói ra mấy chữ đó rồi im lặng.
Nhưng chỉ thế thôi đã làm cho Thẩm Luyện như bị sét đánh, ngây ra như gà gỗ, không khí trong phòng như đóng băng, tới ngay cả ánh đèn cũng đột nhiên chợt mờ chợt tỏ.
Quan Cư Nhất Phẩm
Tác giả: Tam Giới Đại Sư
349 chương | 639 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Giấc mộng 500 năm (1)
Chương 2: 2: Giấc mộng 500 năm (2)
Chương 3: 3: Giấc mộng 500 năm (3)
Chương 4: 4: Tú tài mưu sinh (1)
Chương 5: 5: Tú tài mưu sinh (2)
Chương 6: 6: Tú tài mưu sinh (3)
Chương 7: 7: Thẩm gia đại viện (1)
Chương 8: 8: Thẩm gia đại viện (2)
Chương 9: 9: Thẩm gia đại viện (3)
Chương 10: 10: Vạn bàn giai hạ phẩm (1)
Chương 11: 11: Vạn bàn giai hạ phẩm (2)
Chương 12: 12: Vạn bàn giai hạ phẩm (3)
Chương 13: 13: Miếu thành hoàng
Chương 14: 14: Miếu thành hoàng (2)
Chương 15: 15: Miếu thành hoàng (3)
Chương 16: 16: Tế nhân đường
Chương 17: 17: Tế nhân đường (2)
Chương 18: 18: Tế nhân đường (3)
Chương 19: 19: Chơi xỏ (1)
Chương 20: 20: Chơi xỏ (2)
Chương 21: 21: Chơi xỏ (3)
Chương 22: 22: Làm lớn chuyện (1)
Chương 23: 23: Làm lớn chuyện (2)
Chương 24: 24: Làm lớn chuyện (3)
Chương 25: 25: Trong nha huyện Hội Kê (1)
Chương 26: 26: Trong nha huyện Hội Kê (2)
Chương 27: 27: Trong nha huyện Hội Kê (3)
Chương 28: 28: Đối câu đối (1)
Chương 29: 29: Đối câu đối (2)
Chương 30: 30: Đối câu đối (3)
Chương 31: 31: Ủng hộ Triều Sinh (1)
Chương 32: 32: Ủng hộ Triều Sinh (2)
Chương 33: 33: Ủng hộ Triều Sinh (3)
Chương 34: 34: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (1)
Chương 35: 35: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (2)
Chương 36: 36: Nhìn người không thể nhìn tướng mạo (3)
Chương 37: 37: Nước biển không thể đong được bằng đấu (1)
Chương 38: 38: Nước biển không thể đong được bằng đấu (2)
Chương 39: 39: Nước biển không thể đong được bằng đấu (3)
Chương 40: 40: Người thợ khéo léo (1)
Chương 41: 41: Người thợ khéo léo (2)
Chương 42: 42: Người thợ khéo léo (3)
Chương 43: 43: Đề thi thứ hai (1)
Chương 44: 44: Đề thi thứ hai (2)
Chương 45: 45: Đề thi thứ hai (3)
Chương 46: 46: Chặt cây giữa sông (1)
Chương 47: 47: Chặt cây giữa sông (2)
Chương 48: 48: Chặt cây giữa sông (3)
Chương 49: 49: Đấu lữ (1)
Chương 50: 50: Đấu lữ (2)
Chương 51: 51: Đấu lữ (3)
Chương 52: 52: Trường học họ Thẩm (1)
Chương 53: 53: Trường học họ Thẩm (2)
Chương 54: 54: Trường học họ Thẩm (3)
Chương 55: 55: Hoàn hương (1)
Chương 56: 56: Hoàn hương (2)
Chương 57: 57: Hoàn hương (3)
Chương 58: 58: Thu hoạch (1)
Chương 59: 59: Thu hoạch (2)
Chương 60: 60: Thu hoạch (3)
Chương 61: 61: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (1)
Chương 62: 62: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (2)
Chương 63: 63: Trường học họ Thẩm trong truyền thuyết (3)
Chương 64: 64: Đọ gan
Chương 65: 65: Đọ gan (2)
Chương 66: 66: Đọ gan (3)
Chương 67: 67: Cực hạn (1)
Chương 68: 68: Cực hạn (2)
Chương 69: 69: Cực hạn (3)
Chương 70: 70: Chuyển nhà, mở hiệu (1)
Chương 71: 71: Chuyển nhà, mở hiệu (2)
Chương 72: 72: Chuyển nhà, mở hiệu (3)
Chương 73: 73: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (1)
Chương 74: 74: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (2)
Chương 75: 75: Làm ăn chỉ lãi không lỗ (3)
Chương 76: 76: Mại và lập
Chương 77: 77: Mại và lập (2)
Chương 78: 78: Mại và lập (3)
Chương 79: 79: Chúc phúc (1)
Chương 80: 80: Chúc phúc (2)
Chương 81: 81: Chúc phúc (3)
Chương 82: 82: Năm mới (1)
Chương 83: 83: Năm mới (2)
Chương 84: 84: Năm mới (3)
Chương 85: 85: Nhà cũ (1)
Chương 86: 86: Nhà cũ (2)
Chương 87: 87: Nhà cũ (3)
Chương 88: 88: Tú xuân đao (1)
Chương 89: 89: Tú xuân đao (2)
Chương 90: 90: Bài học cuối cùng (1)
Chương 91: 91: Bài học cuối cùng (2)
Chương 92: 92: Bài học cuối cùng (3)
Chương 93: 93: Bài học cuối cùng (4)
Chương 94: 94: Thi huyện (1)
Chương 95: 95: Thi huyện (2)
Chương 96: 96: Thi huyện (3)
Chương 97: 97: Đào ngu thần (1)
Chương 98: 98: Đào ngu thần (2)
Chương 99: 99: Đào ngu thần (3)
Chương 100: 100: Đỗ đầu thi huyện (1)
Chương 101: 101: Đỗ đầu thi huyện (2)
Chương 102: 102: Đỗ đầu thi huyện (3)
Chương 103: 103: Họa bình
Chương 104: 104: Họa bình (2)
Chương 105: 105: Họa bình (3)
Chương 106: 106: Từ vị (1)
Chương 107: 107: Từ vị (2)
Chương 108: 108: Từ vị (2)
Chương 109: 109: Thuận chi tâm ẩn
Chương 110: 110: Thuận chi tâm ẩn (2)
Chương 111: 111: Thuận chi tâm ẩn (3)
Chương 112: 112: Thi phủ (1)
Chương 113: 113: Thi phủ (2)
Chương 114: 114: Thi phủ (3)
Chương 115: 115: Tân tri phủ (1)
Chương 116: 116: Tân tri phủ (2)
Chương 117: 117: Tân tri phủ (3)
Chương 118: 118: Tiểu tam nguyên (1)
Chương 119: 119: Tiểu tam nguyên (2)
Chương 120: 120: Tiểu tam nguyên (3)
Chương 121: 121: Đoạt khôi (1)
Chương 122: 122: Đoạt khôi (2)
Chương 123: 123: Đoạt khôi (3)
Chương 124: 124: Đoạt khôi (4)
Chương 125: 125: Đại nhân vật và tiểu nhân vật
Chương 126: 126: Toàn cục Đông Nam
Chương 127: 127: Mừng tân gia
Chương 128: 128: Xoá bỏ hay không, đó là một vấn đề (1)
Chương 129: 129: Xoá bỏ hay không, đó là một vấn đề (2)
Chương 130: 130: Đặc lập độc hành
Chương 131: 131: Đi tỉnh thành
Chương 132: 132: Tam nguyên chi thi viện án thủ
Chương 133: 133: Đỗ tú tài khó ư?
Chương 134: 134: Trâm hoa yến
Chương 135: 135: Độc cô cầu bại
Chương 136: 136: Đêm xuống
Chương 137: 137: Sống và chết
Chương 138: 138: Diêu trường tử
Chương 139: 139: Chiết giang tuần diễn
Chương 140: 140: Ngô thành khí
Chương 141: 141: Thư sinh hữu dụng
Chương 142: 142: Hóa nhân than
Chương 143: 143: Qua cầu rút ván
Chương 144: 144: Học ếch
Chương 145: 145: Phong tỏa
Chương 146: 146: Du tướng quân
Chương 147: 147: Ân tiểu thư không dám về nhà
Chương 148: 148: Hùng tướng cẩu binh
Chương 149: 149: Quy y
Chương 150: 150: Đôi mắt viễn thị
Chương 151: 151: Gia Tĩnh hoàng đế
Chương 152: 152: Chiết Giang tuần sát
Chương 153: 153: Từ Vị lo tang
Chương 154: 154: Tiểu thích
Chương 155: 155: Gặp đã khó chia tay càng khó
Chương 156: 156: Học phủ
Chương 157: 157: Tả hữu văn võ nho đạo
Chương 158: 158: Thánh chỉ sắp tới
Chương 159: 159: Khâm sai tới
Chương 160: 160: Luận công ban thưởng
Chương 161: 161: Hộ vệ
Chương 162: 162: Trường Tử đi lính
Chương 163: 163: Đội trưởng Thiết Trụ
Chương 164: 164: Xuất phát
Chương 165: 165: Hành trình gian khó
Chương 166: 166: Trong nguy nan nam nhi xuất hiện
Chương 167: 167: Khách không mời
Chương 168: 168: Long sơn vệ
Chương 169: 169: Bắn cung rất quan trọng
Chương 170: 170: Tổ hợp hai người vô địch
Chương 171: 171: Hoài bão của Thẩm Mặc
Chương 172: 172: Lộc cô nương
Chương 173: 173: Tráng tộc
Chương 174: 174: Trọng thần đương triều
Chương 175: 175: Mọi người đều rất phiền
Chương 176: 176: Thiên địch
Chương 177: 177: Ỷ Thiên Kiếm và Đồ Long Đao
Chương 178: 178: Phong ba nổi lên
Chương 179: 179: Cuộc sống hủ bại
Chương 180: 180: Bách Hoa Tiên Tửu
Chương 181: 181: Vương thúy kiều
Chương 182: 182: A man
Chương 183: 183: Lời mời từ Hồ Tôn Hiến
Chương 184: 184: Tuyết trên Đoạn Kiều
Chương 185: 185: Khư khư ý mình
Chương 186: 186: Đêm dài khó ngủ
Chương 187: 187: Bắt chim
Chương 188: 188: Ai nói nữ tử không bằng nam?
Chương 189: 189: Tên đã lên giây
Chương 190: 190: Hai trận đại thắng
Chương 191: 191: Đại thắng Vương Giang Kinh
Chương 192: 192: Sau đại thắng
Chương 193: 193: Nghiêm đông lâu
Chương 194: 194: Giả thành thật thì thật cũng là giả
Chương 195: 195: Đô đốc và kinh lịch
Chương 196: 196: Cao thủ chân chính
Chương 197: 197: Lần kích động thứ ba
Chương 198: 198: Hạ thủ lưu tình
Chương 199: 199: Gửi gắm của tổng đốc
Chương 200: 200: Giải thoát
Chương 201: 201: Cảnh còn người mất
Chương 202: 202: Không được
Chương 203: 203: Tim ta an định ở chốn này
Chương 204: 204: Hôn nhân phong kiến hại chết người
Chương 205: 205: Bất an
Chương 206: 206: Mong chàng gặp người có tình
Chương 207: 207: Thẩm Luyện dâng thư
Chương 208: 208: Trong mưa gió
Chương 209: 209: Tổ chức
Chương 210: 210: Ta phải trở nên quan trọng hơn
Chương 211: 211: Định đại cục
Chương 212: 212: Mưu trước mới hành động
Chương 213: 213: Xuân lên đôi bướm lại xum vầy
Chương 214: 214: Mấu chốt là đây
Chương 215: 215: Nguyên nhân và hiện trạng
Chương 216: 216: Vô Gian đạo
Chương 217: 217: Lão thái thái bắt cóc Triệu Văn Hoa
Chương 218: 218: Cứ giao cho Chuyết Ngôn
Chương 219: 219: Một vụ đánh cược
Chương 220: 220: A tất ba tư a tạp
Chương 221: 221: Uống trà xong xách đồ đi đánh nhau
Chương 222: 222: Cứu giá
Chương 223: 223: Thần Nông thử thuốc
Chương 224: 224: Lý mặc
Chương 225: 225: Tiểu thư đồng dùng mỹ nam kế
Chương 226: 226: Tìm nàng dưới ánh trăng
Chương 227: 227: Lão trượng nhân
Chương 228: 228: Mùa xuân tới
Chương 229: 229: Ôm nàng tới muôn kiếp
Chương 230: 230: Nụ hôn đầu
Chương 231: 231: Nàng cứ giao hết cho ta
Chương 232: 232: Im lặng là vàng
Chương 233: 233: Gường càng già càng cay
Chương 234: 234: Hồng môn yến
Chương 235: 235: Xòe bài
Chương 236: 236: May mắn sánh đôi cùng nàng
Chương 237: 237: Nắm tay nàng mãi tới khi đầu bạc
Chương 238: 238: Chí hướng của nam nhân (1+2)
Chương 239: 239: Tham vọng của Thẩm Kinh
Chương 240: 240: Tội nhân quốc gia
Chương 241: 241: Khoa khảo
Chương 242: 242: Thất tử
Chương 243: 243: Nữ nhi cũng có chí khí
Chương 244: 244: Thất Tử tới Hàng Châu
Chương 245: 245: Sắp tới ngày thi
Chương 246: 246: Được tri kỷ tiễn lên chiến trường
Chương 247: 247: Hiền thê chu đáo
Chương 248: 248: Hội phục hưng.**
Chương 249: 249: Đi thi
Chương 250: 250: Ta không đi thi, ta đi khảo nghiệm bản thân
Chương 251: 251: Bảo kiếm nhờ mài mà sắc
Chương 252: 252: Hoa mai có lạnh mới thơm
Chương 253: 253: Ngày công bố bảng
Chương 254: 254: Bao trọn tam khôi
Chương 255: 255: Vui quên đêm ngày
Chương 256: 256: Làm đại gia ư? Ai chả biết (1 & 2)
Chương 257: 257: Nhạc phụ anh minh
Chương 258: 258: Huynh đệ
Chương 259: 259: Quách Lý đồng chu
Chương 260: 260: Sau lộc minh
Chương 261: 261: Giải Nguyên về nhà
Chương 262: 262: Vấn đề người nối nghiệp
Chương 263: 263: Sính lễ
Chương 264: 264: Làm khó Giải Nguyên lang
Chương 265: 265: Giải Nguyên lang đấu rượu phá bách liên
Chương 266: 266: Nửa tỉnh nửa say đi đính hôn
Chương 267: 267: Ngân chúc thu quang lãnh họa bình
Chương 268: 268: Trung thừa gửi thư tới
Chương 269: 269: Chuyện lạ
Chương 270: 270: Hoàng đế không hồ đồ
Chương 271: 271: Ba khâm sai
Chương 272: 272: Đề biên
Chương 273: 273: Cố chấp
Chương 274: 274: Đấu sĩ quật cường
Chương 275: 275: Đấu tranh chính diện
Chương 276: 276: Long Hổ đấu
Chương 277: 277: Bọ ngựa bắt ve, se sẻ đằng sau
Chương 278: 278: Tiện thắng nhân gian vô số
Chương 279: 279: Miên man xuân sắc
Chương 280: 280: Giải Nguyên mời cơm
Chương 281: 281: Gà đông dương
Chương 282: 282: Phối hợp hoàn hảo
Chương 283: 283: Giết người bịt miệng
Chương 284: 284: Rối rắm
Chương 285: 285: Tân khâm sai
Chương 286: 286: Lửa cháy ngang mày
Chương 287: 287: Thẩm chuyết ngôn
Chương 288: 288: Nhân tâm
Chương 289: 289: Bị giam lỏng
Chương 290: 290: Chấp pháp văn minh
Chương 291: 291: Không phải oan gia không chạm mặt
Chương 292: 292: Báo thù
Chương 293: 293: Phông phám phông phám
Chương 294: 294: Tiễn chân giải nguyên
Chương 295: 295: Tiễn ôn thần
Chương 296: 296: Uông Luân tửu
Chương 297: 297: Đội hộ vệ
Chương 298: 298: Tô nương
Chương 299: 299: Trừ chàng ra, không ai làm thiếp cảm thấy một tia tình ý
Chương 300: 300: Ngôi chùa hoang
Chương 301: 301: Hoàng đế rời bệ thờ
Chương 302: 302: Động đất
Chương 303: 303: Bốn phương chấn động
Chương 304: 304: Quốc khố khó khăn
Chương 305: 305: Ngoài cửa Chính Dương
Chương 306: 306: Giấc mộng kinh thành
Chương 307: 307: Không biết ở đâu
Chương 308: 308: Ác mộng
Chương 309: 309: Quả báo nhãn tiền
Chương 310: 310: Vô lượng thiên tôn
Chương 311: 311: Sóng cuộn ầm ầm
Chương 312: 312: Thừa nước đục thả câu
Chương 313: 313: Chuyện kín của Đào công tử
Chương 314: 314: Lam đạo hành
Chương 315: 315: Nhập thần
Chương 316: 316: Trời cao an bài
Chương 317: 317: Uy lực của Bách Hoa Tiên Tửu
Chương 318: 318: Có cơ xoay chuyển
Chương 319: 319: Đào thiên sư
Chương 320: 320: Diện thánh
Chương 321: 321: Hai cuốn sổ
Chương 322: 322: Thánh tâm độc đoán
Chương 323: 323: Quyết đấu đỉnh cấp
Chương 324: 324: Có vay có trả
Chương 325: 325: Mèo vờn chuột
Chương 326: 326: Ngự thiện của Gia Tĩnh
Chương 327: 327: Hoàng đế ban thưởng
Chương 328: 328: Thi hội
Chương 329: 329: Tiểu Trương đại nhân
Chương 330: 330: Đạo kiếm tiền
Chương 331: 331: Cùng tắc biến
Chương 332: 332: Tin vui, tin vui, lại tin vui
Chương 333: 333: Toàn bộ tình yêu thiếp trao cho chàng
Chương 334: 334: Tầm y
Chương 335: 335: Lang băm! Lang băm hại người
Chương 336: 336: Đi tìm Lý Thời Trân
Chương 337: 337: Thần y diệu thủ
Chương 338: 338: Người cần phải cứu là y
Chương 339: 339: Thanh niên nhiệt huyết
Chương 340: 340: Thi điện
Chương 341: 341: Làm sao để trúng trạng nguyên?
Chương 342: 342: Vòng hai đầy phong cách Gia Tĩnh
Chương 343: 343: Chấm bài
Chương 344: 344: Tân khoa Trạng Nguyên
Chương 345: 345: Tam Nguyên thiên hạ có, Lục Thủ thế gian không
Chương 346: 346: Nguyên nhân phía sau
Chương 347: 347: Nhược Hạm, ta yêu nàng
Chương 348: 348: Phân phối
Chương 349: 349: Quan trên giáo huấn
Không tìm thấy chương nào phù hợp