Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 37: Eo rất tốt
Cập nhật: 1 day ago
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tác giả: Minh Nguyệt Khuynh Thành
Dịch giả: Sâu
_____________
“Thiếu gia……” Một bên trợ lý Tề Hàng lên tiếng, đang muốn đi lên phía trước nhấn chuông cửa thông báo cho quản gia với người hầu ra nghênh đón.
Phong Thanh Ngạn lại giơ tay lên, ý bảo anh không cần lên tiếng, “Các cậu chờ ở chỗ này.”
“Vâng.” Tề Hàng khó hiểu, nhưng cũng làm theo.
Phong Thanh Ngạn nhập mật mã cửa lớn, yên lặng không một tiếng động mà đi thẳng vào.
Bước chân hằn ở trên chừng nửa thước tuyết, cũng không phát ra âm thanh nào.
Hạ Tiểu Nịnh chơi tới hăng say, cùng tiểu nha đầu ai nấy cũng không có chú ý tới sau lưng đã người đến.
Cô chạy trốn nên tóc đều có chút buông xõa ra, lại vẫn vui vẻ mà cười to, dứt khoát đem áo khoác màu đỏ cởi ra, sau đó lén lút núp ở phía sau bụi cây, nặn một quả cầu tuyết lớn, rồi
nhảy dựng lên, hướng phía Phong Mạn Mạn mà ném tới ——
Bộp!
Cầu tuyết tứ tung, bông tuyết bay lả tả mà rơi xuống, trắng cả một mảnh.
Hạ Tiểu Nịnh nhào qua một chút, ôm lấy, “Ha ha ha ha, chị bắt được em rồi!”
Ngực Phong Thanh Ngạn đụng trúng đối phương mềm mại, một mùi thơm thoang thoảng từ tóc cô phả vào chóp mũi anh, cô như là đang ôm lấy một đám mây trắng, không kịp suy nghĩ, tay trái anh nâng lên, theo bản năng mà đỡ eo cô.
Thực mềm, lại rất nhỏ, rõ ràng với một bàn tay anh rộng như vậy, như thể chỉ cần anh dùng lực một chút dường như sẽ bị bẻ gãy.
Cô cũng đã đã nhận ra điểm không đúng, đây không phải là Phong Mạn Mạn!
Hạ Tiểu Nịnh nhanh chóng buông tay, sau đó đột nhiên nhanh chóng lùi lại một bước, trước khi bông tuyết rơi xuống hết rõ ràng nhìn thấy có người tới ㅡㅡ
Lại là Phong Thanh Ngạn!
Anh đứng ở nơi đó, áo khoác nhung trên chỗ ngực dính chút tuyết đang tan dần dần……
Người này trở về lúc nào vậy? Cửa rõ ràng một chút tiếng động cũng đều không có!
Hạ Tiểu Nịnh quýnh lên, “Cái kia……”
Quản gia đi ra vừa vặn thấy một màn này, sợ tới mức nhanh chóng chạy tới, “Thiếu gia…… Tiểu Nịnh, cô sao lại l* m*ng như vậy? Còn không mau xin lỗi thiếu gia!”
“Thực xin lỗi……” Hạ Tiểu Nịnh nhanh chóng cúi xuống, trong nội tâm thịch thịch thịch rất bồn chồn.
Năm nay thật là vận số bất lợi, không may mắn a! Động một chút liền phạm Thái Tuế, chọc tới vị Diêm Vương gia này!
Phong Thanh Ngạn liếc mắt nhìn cô một cái, không để lại dấu vết mà khẽ cuộn lại năm ngón tay trái, rồi chậm rãi mà giãn mở ra, như thể trong lòng bàn tay xua tan tia dấu vết kia không thuộc về nhiệt độ cơ thể anh.
Sau đó mới xoay người, đem Phong Mạn Mạn bên người ôm lên, lập tức đi về hướng đại sảnh.
Quản gia vội vã đuổi kịp.
Còn lại một mình Hạ Tiểu Nịnh vẫn đứng tại chỗ, không hiểu rs sao.
Lần trước mình chỉ là xông nhầm vào bể bơi, đã bị anh trực tiếp ném vào trong nước.
Hiện tại mình cầm cầu tuyết đánh anh, anh thế nhưng…… Cái gì cũng không nói?
……
Hôm nay là thời gian hai tiểu gia hỏa khảo sát cuối kỳ, Phong Thanh Ngạn vội vã trở về trong đêm, ở trang viên uống một tách cà phê nóng, lại muốn đưa bọn trẻ đến trường.
Nửa giờ sau, bọn họ liền từ trang viên xuất phát.
Trên xe trừ hai tiểu gia hỏa cùng Phong Thanh Ngạn ra, còn có Hạ Tiểu Nịnh người không cách nào kháng cự ánh mắt cầu xin của Phong Mạn Mạn.
Hai người lớn cùng hai trẻ con mặt đối mặt mà ngồi, cô tận lực mà giảm xuống cảm giác hiện hữu của mình.
Bên cạnh, Phong Thanh Ngạn suốt đường kiểm tra kiến thức trên sách giáo khoa.
Sau khi Phong Tu Viễn trả lời, anh sẽ khen ngợi.
Lúc Phong Mạn Mạn trả lời không được, anh cũng sẽ kiên nhẫn mà cổ vũ.
Bộ dạng này, quả thực với tảng băng trôi lúc bình thường quả thực khác xa nhau.
Hạ Tiểu Nịnh kinh ngạc ở trong lòng.
Bỗng nhiên, một tầm mắt dừng ở trên mặt cô.
Hạ Tiểu Nịnh sửng sốt.
Theo tầm mắt hướng bên kia nhìn lại, liền nhìn đến vẻ mặt chờ mong cộng thêm ánh mắt xin giúp đỡ đáng yêu của Phong Mạn Mạn, “Tiểu Nịnh, đề này chị giúp em trả lời nha!”
“……” Hạ Tiểu Nịnh cười gượng, “Thi là chính em thi a, cho nên vẫn là chính em cố gắng lên.”
“Nhưng em thật sự không biết mà!” Tiểu nha đầu ảo não mà gãi đầu.
“Cố gắng suy nghĩ một chút nữa xem sao?”
“Suy nghĩ không ra!” Phong Mạn Mạn nhanh khóc.
Phong Tu Viễn ở bên cạnh yên lặng mà dùng tiểu bạch nhãn lật ra một trang, không để cho ba ba mình phát hiện, "Tôi thấy Hạ Tiểu Nịnh chị cũng không biết, cho nên mới cự tuyệt em ấy a!”
“……”
Bị bôi nhọ câu dẫn còn chưa tính, hiện tại liền chỉ số thông minh đều bị khinh bỉ! Không thể nhẫn nhịn nữa!
Hạ Tiểu Nịnh ngẩng đầu, vẻ mặt trượng nghĩa, “Tôi đây sẽ giúp con bé trả lời một câu đề!”
Phong Tu Viễn lập tức nói tiếp: “Ba ba, ba đọc đề đi a!”
Dịch giả: Sâu
_____________
“Thiếu gia……” Một bên trợ lý Tề Hàng lên tiếng, đang muốn đi lên phía trước nhấn chuông cửa thông báo cho quản gia với người hầu ra nghênh đón.
Phong Thanh Ngạn lại giơ tay lên, ý bảo anh không cần lên tiếng, “Các cậu chờ ở chỗ này.”
“Vâng.” Tề Hàng khó hiểu, nhưng cũng làm theo.
Phong Thanh Ngạn nhập mật mã cửa lớn, yên lặng không một tiếng động mà đi thẳng vào.
Bước chân hằn ở trên chừng nửa thước tuyết, cũng không phát ra âm thanh nào.
Hạ Tiểu Nịnh chơi tới hăng say, cùng tiểu nha đầu ai nấy cũng không có chú ý tới sau lưng đã người đến.
Cô chạy trốn nên tóc đều có chút buông xõa ra, lại vẫn vui vẻ mà cười to, dứt khoát đem áo khoác màu đỏ cởi ra, sau đó lén lút núp ở phía sau bụi cây, nặn một quả cầu tuyết lớn, rồi
nhảy dựng lên, hướng phía Phong Mạn Mạn mà ném tới ——
Bộp!
Cầu tuyết tứ tung, bông tuyết bay lả tả mà rơi xuống, trắng cả một mảnh.
Hạ Tiểu Nịnh nhào qua một chút, ôm lấy, “Ha ha ha ha, chị bắt được em rồi!”
Ngực Phong Thanh Ngạn đụng trúng đối phương mềm mại, một mùi thơm thoang thoảng từ tóc cô phả vào chóp mũi anh, cô như là đang ôm lấy một đám mây trắng, không kịp suy nghĩ, tay trái anh nâng lên, theo bản năng mà đỡ eo cô.
Thực mềm, lại rất nhỏ, rõ ràng với một bàn tay anh rộng như vậy, như thể chỉ cần anh dùng lực một chút dường như sẽ bị bẻ gãy.
Cô cũng đã đã nhận ra điểm không đúng, đây không phải là Phong Mạn Mạn!
Hạ Tiểu Nịnh nhanh chóng buông tay, sau đó đột nhiên nhanh chóng lùi lại một bước, trước khi bông tuyết rơi xuống hết rõ ràng nhìn thấy có người tới ㅡㅡ
Lại là Phong Thanh Ngạn!
Anh đứng ở nơi đó, áo khoác nhung trên chỗ ngực dính chút tuyết đang tan dần dần……
Người này trở về lúc nào vậy? Cửa rõ ràng một chút tiếng động cũng đều không có!
Hạ Tiểu Nịnh quýnh lên, “Cái kia……”
Quản gia đi ra vừa vặn thấy một màn này, sợ tới mức nhanh chóng chạy tới, “Thiếu gia…… Tiểu Nịnh, cô sao lại l* m*ng như vậy? Còn không mau xin lỗi thiếu gia!”
“Thực xin lỗi……” Hạ Tiểu Nịnh nhanh chóng cúi xuống, trong nội tâm thịch thịch thịch rất bồn chồn.
Năm nay thật là vận số bất lợi, không may mắn a! Động một chút liền phạm Thái Tuế, chọc tới vị Diêm Vương gia này!
Phong Thanh Ngạn liếc mắt nhìn cô một cái, không để lại dấu vết mà khẽ cuộn lại năm ngón tay trái, rồi chậm rãi mà giãn mở ra, như thể trong lòng bàn tay xua tan tia dấu vết kia không thuộc về nhiệt độ cơ thể anh.
Sau đó mới xoay người, đem Phong Mạn Mạn bên người ôm lên, lập tức đi về hướng đại sảnh.
Quản gia vội vã đuổi kịp.
Còn lại một mình Hạ Tiểu Nịnh vẫn đứng tại chỗ, không hiểu rs sao.
Lần trước mình chỉ là xông nhầm vào bể bơi, đã bị anh trực tiếp ném vào trong nước.
Hiện tại mình cầm cầu tuyết đánh anh, anh thế nhưng…… Cái gì cũng không nói?
……
Hôm nay là thời gian hai tiểu gia hỏa khảo sát cuối kỳ, Phong Thanh Ngạn vội vã trở về trong đêm, ở trang viên uống một tách cà phê nóng, lại muốn đưa bọn trẻ đến trường.
Nửa giờ sau, bọn họ liền từ trang viên xuất phát.
Trên xe trừ hai tiểu gia hỏa cùng Phong Thanh Ngạn ra, còn có Hạ Tiểu Nịnh người không cách nào kháng cự ánh mắt cầu xin của Phong Mạn Mạn.
Hai người lớn cùng hai trẻ con mặt đối mặt mà ngồi, cô tận lực mà giảm xuống cảm giác hiện hữu của mình.
Bên cạnh, Phong Thanh Ngạn suốt đường kiểm tra kiến thức trên sách giáo khoa.
Sau khi Phong Tu Viễn trả lời, anh sẽ khen ngợi.
Lúc Phong Mạn Mạn trả lời không được, anh cũng sẽ kiên nhẫn mà cổ vũ.
Bộ dạng này, quả thực với tảng băng trôi lúc bình thường quả thực khác xa nhau.
Hạ Tiểu Nịnh kinh ngạc ở trong lòng.
Bỗng nhiên, một tầm mắt dừng ở trên mặt cô.
Hạ Tiểu Nịnh sửng sốt.
Theo tầm mắt hướng bên kia nhìn lại, liền nhìn đến vẻ mặt chờ mong cộng thêm ánh mắt xin giúp đỡ đáng yêu của Phong Mạn Mạn, “Tiểu Nịnh, đề này chị giúp em trả lời nha!”
“……” Hạ Tiểu Nịnh cười gượng, “Thi là chính em thi a, cho nên vẫn là chính em cố gắng lên.”
“Nhưng em thật sự không biết mà!” Tiểu nha đầu ảo não mà gãi đầu.
“Cố gắng suy nghĩ một chút nữa xem sao?”
“Suy nghĩ không ra!” Phong Mạn Mạn nhanh khóc.
Phong Tu Viễn ở bên cạnh yên lặng mà dùng tiểu bạch nhãn lật ra một trang, không để cho ba ba mình phát hiện, "Tôi thấy Hạ Tiểu Nịnh chị cũng không biết, cho nên mới cự tuyệt em ấy a!”
“……”
Bị bôi nhọ câu dẫn còn chưa tính, hiện tại liền chỉ số thông minh đều bị khinh bỉ! Không thể nhẫn nhịn nữa!
Hạ Tiểu Nịnh ngẩng đầu, vẻ mặt trượng nghĩa, “Tôi đây sẽ giúp con bé trả lời một câu đề!”
Phong Tu Viễn lập tức nói tiếp: “Ba ba, ba đọc đề đi a!”
Song Bảo Trăm Tỷ: Mommy, Tới Đánh Call!
Tác giả: Minh Nguyệt Khuynh Thành
293 chương | 454 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Quà sinh nhật khác người
Chương 2: 2: Vừa làm cha vừa làm mẹ
Chương 3: 3: Tiểu thiếu gia
Chương 4: 4: Daddy tới
Chương 5: 5: Mới không cần mẹ kế
Chương 6: 6: Cô là người lão tiên sinh phái tới?
Chương 7: 7: Nhìn chằm chằm anh
Chương 8: 8: Lạt mềm buộc chặt
Chương 9: 9: Câu dẫn baba, nữ nhân xấu!
Chương 10: 10: Liền nói em nhớ baba
Chương 11: 11: Đãi ngộ khác nhau
Chương 12: 12: Cứ chờ bị đuổi ra khỏi nhà đi!
Chương 13: 13: Điều tra qua bối cảnh chưa?
Chương 14: 14: Không điều tra được bối cảnh?
Chương 15: 15: Cảm giác sờ hài lòng chứ?
Chương 16: 16: Không ra tôi cũng đáng chết cô!
Chương 17: 17: Nhân sinh thay đổi rất nhanh, thật sự quá kích thích!
Chương 18: 18: Rửa chân, đấm lưng, cắt móng tay
Chương 19: 19: Ngực lớn đại ngốc!!
Chương 20: 20: Ai đưa em tới?
Chương 21: 21: Hạ tiểu thư, cô ra giá đi!
Chương 22: 22: Dám đối với anh nói không?
Chương 23: 23: Ba ba thất sủng
Chương 24: 24: Giúp tôi làm một việc này
Chương 25: 25: Cho em một nụ hôn
Chương 26: 26: Bị tôi chọc trúng tâm sự thiếu nữ?
Chương 27: 27: Cô không cần mặt mũi sao?!
Chương 28: 28: Có tiền liền có thể tùy hứng
Chương 29: 29: Chơi trò lạt mềm buộc chặt
Chương 30: 30: Trong lòng cô có quỷ
Chương 31: 31: Hồ Ly tinh với con nhện tinh
Chương 32: 32: Muốn ăn thịt người!
Chương 33: 33: Địch giả đồng đội heo
Chương 34: 34: Khủng long phun lửa
Chương 35: 35: Trứng cô đau...
Chương 36: 36: Quan tâm đến chung thân đại sự của thiếu gia!
Chương 37: 37: Eo rất tốt
Chương 38: 38: Cô có thể chống đỡ được bao lâu?
Chương 39: 39: Đòi an ủi, đòi bồi thường tổn thất, đòi ôm một cái....
Chương 40: 40: Sớm có chuẩn bị!
Chương 41: 41: Tôi muốn từ chức!
Chương 42: 42: Con không nỡ rời xa Tiểu Nịnh
Chương 43: 43: Thực xứng đôi
Chương 44: 44: Giúp đỡ một chuyện nhỏ
Chương 45: 45: Em thích anh đã lâu rồi...
Chương 46: 46: Đột nhiên không kịp chuẩn bị hôn
Chương 47: 47: Nam thần của cô đã trở về
Chương 48: 48: Ân nhân cứu mạng
Chương 49: 49: Mộ Đình Tiêu, i love you!
Chương 50: 50: Anh ấy còn nhớ rõ cậu!
Chương 51: 51: Ngoại trừ baba em
Chương 52: 52: Lại có thể biết uy hiếp người...
Chương 53: 53: Anh soái, anh có lý
Chương 54: 54: Là vì yêu đương!
Chương 55: 55: Hiệu quả Bao quân vừa lòng!
Chương 56: 56: Sẽ bị hủy dung sao?
Chương 57: 57: Kéo xuống bình quân giá trị nhan sắc cả nhà
Chương 58: 58: Một lớn, hai nhỏ...thật thê thảm a!
Chương 59: 59: Tia ai oán nhỏ của Phong Thanh Ngạn
Chương 60: 60: Sinh nhật
Chương 61: 61: Ước nguyện thứ hai
Chương 62: 62: Từ chức! Không làm nữa!
Chương 63: 63: Cô ấy muốn cái gì?
Chương 64: 64: Xấu xí!
Chương 65: 65: Còn không bằng tài xế đâu!
Chương 66: 66: Cô rốt cuộc muốn cái gì?
Chương 67: 67: Muốn trái tim anh!
Chương 68: 68: Nhảy lên trở thành tiểu phú bà!
Chương 69: 69: Nhân sinh, thực sự là phu nhân quá mỹ hảo!
Chương 70: 70: Bữa cơm đoàn viên
Chương 71: 71: Có trò hay nhìn
Chương 72: 72: Đứa nhỏ ngốc đáng thương
Chương 73: 73: Khí phách bênh vực người
Chương 74: 74: Thích ăn nhất
Chương 75: 75: Ai là người may mắn?
Chương 76: 76: Cách chúng ta xa một chút!
Chương 77: 77: Đối với anh làm nũng...
Chương 78: 78: Thật sự rất thích anh
Chương 79: 79: Đêm giao thừa
Chương 80: 80: Không thể ngồi chờ chết
Chương 81: 81: Khâu nào xảy ra vấn đề?
Chương 82: 82: Ai cũng không được cản cô ấy...
Chương 83: 83: Đã đợi không kịp
Chương 84: 84: Nụ hôn
Chương 85: 85: Chơi không dậy nổi thì đừng đến trêu chọc!
Chương 86: 86: Cô chờ đó cho tôi!
Chương 87: 87: Mi chờ làm chú độc thân đi!
Chương 88: 88: Báo thù nụ hôn của anh!
Chương 89: 89: Cầm lấy, đi chữa bệnh đi!
Chương 90: 90: Không cho phép tùy tiện trêu chọc tôi!
Chương 91: 91: Lịch sử đen
Chương 92: 92: Thật sự không suy xét một chút?
Chương 93: 93: Tới hiện trường phát sóng trực tiếp
Chương 94: 94: Ba ba em không phải cố ý hôn chị
Chương 95: 95: Anh hôn tôi?
Chương 96: 96: Anh không dám?
Chương 97: 97: Địa bàn của cô, cô làm chủ
Chương 98: 98: Để cho cậu ta làm một nụ hôn gió
Chương 99: 99: Anh ôn nhu
Chương 100: 100: Là người hay quỷ?
Chương 101: 101: Hỏi gì đáp nấy
Chương 102: 102: Có một bí mật lớn
Chương 103: 103: Thôi miên sâu
Chương 104: 104: Tồn tại đặc biệt
Chương 105: 105: Đừng đi...
Chương 106: 106: Ông già lạnh lùng
Chương 107: 107: Hôn trộm
Chương 108: 108: Tôi nói có thì có!
Chương 109: 109: Ai ở lại cùng cô?
Chương 110: 110: Phải chọn một!
Chương 111: 111: Tôi không biết là cô
Chương 112: 112: Thật kích thích...
Chương 113: 113: Cô đến tột cùng ở chỗ nào?
Chương 114: 114: Không nên kinh sợ
Chương 115: 115: Bị làm lơ
Chương 116: 116: Bạn gái thần bí!
Chương 117: 117: Hẹn hò với con!
Chương 118: 118: Còn không cho lập gia đình?!
Chương 119: 119: Tùy cô!
Chương 120: 120: Nửa đêm chơi đại bàng giương cánh làm cái gì!
Chương 121: 121: Anh mắt què, tôi mắt mù
Chương 122: 122: Cách xa anh ba mét!
Chương 123: 123: Tại sao là anh a?
Chương 124: 124: Đang thổ lộ!
Chương 125: 125: Tình yêu có độc
Chương 126: 126: Ba người hơi đông
Chương 127: 127: Chúng ta có thể không đi được nữa rồi
Chương 128: 128: Sự tồn tại đáng yêu cũng rất đáng sợ
Chương 129: 129: Thiếu gia, cứu mạng a!
Chương 130: 130: Mona Tiểu Nịnh mỉm cười
Chương 131: 131: Lòng thiếu gia, như kim dưới đáy biển
Chương 132: 132: Chỉ cho phép vào, không cho phép ra
Chương 133: 133: Cô là cái gì?
Chương 134: 134: Mắc mớ gì đến anh
Chương 135: 135: Tôi rất thích, có thể chứ?
Chương 136: 136: Thiên Vương tẩu
Chương 137: 137: Đưa cơm cho anh
Chương 138: 138: Chỉ còn hai người bọn họ
Chương 139: 139: Ăn cơm còn muốn đọc
Chương 140: 140: Đàn ông ăn hết có thể mang thai
Chương 141: 141: Mộ phu nhân!
Chương 142: 142: Trời sinh một cặp
Chương 143: 143: Có việc gì cứ nói thẳng
Chương 144: 144: Yếu đuối, đáng thương, bất lực, không ai yêu...
Chương 145: 145: Lay động trái tim thiếu nữ
Chương 146: 146: Tôi là một Girl tinh xảo_Sâu
Chương 147: 147: Uy vũ sinh phong (mạnh mẽ sinh gió)
Chương 148: 148: Ánh mắt chết chóc đang nhìn
Chương 149: 149: Chị em thân thiết như đồng đội heo[Sâu]
Chương 150: 150: Song hùng tranh bá[Hai người hùng tranh đấu] (Bão1)
Chương 151: 151: Anh ta thích cậu (bão2)
Chương 152: 152: Anh vẫn còn cơ hội (bão3)
Chương 153: 153: Tranh giành tình cảm (bão4)
Chương 154: 154: Tối nay tôi ở cùng cô (bão5)
Chương 155: 155: Hormone phụ nữ dư thừa! (bão6)
Chương 156: 156: Tiểu Nịnh, cứu mạng a~ (bão7)
Chương 157: 157: Cô ấy là mami cháu! (bão8)
Chương 158: 158: Tính toán rõ ràng! (bão9)
Chương 159: 159: Đến một thịt một, đến hai giết cả đôi (bão10)
Chương 160: 160: Em bình tĩnh một cái thử xem !
Chương 161: 161: Vả mặt Kha Linh Lung
Chương 162: 162: Mẹ hai đứa nó_Sâu
Chương 163: 163: Có muốn thở một hơi cho cô không? (Bão.1)
Chương 164: 164: Cô đối với chuyện này phụ trách (bão.2)
Chương 165: 165: Vẫn còn rất đau? (bão.3)
Chương 166: 166: Xác định muốn tôi làm như vậy? (bão.4)
Chương 167: 167: Bọn họ cười tôi là cẩu độc thân (bão.5)
Chương 168: 168: Mẹ mới & mẹ ruột (bão.6)
Chương 169: 169: Không chỗ nào có thể trốn (bão.7)
Chương 170: 170: Không có người nào là không thể thay thế
Chương 171: 171: Cơ hội tốt!
Chương 172: 172: Nhân vật lớn muốn đến
Chương 173: 173: Ngoan ngoãn chờ tôi
Chương 174: 174: Gọi tôi một tiếng ca ca
Chương 175: 175: Tóm lấy bé thỏ con họ Hạ
Chương 176: 176: Tôi không phải vì cô ta
Chương 177: 177: Con sẻ nhỏ bối rối
Chương 178: 178: Tất cả những gì tốt đẹp của cô đều thuộc về anh
Chương 179: 179: Thi đấu bắt đầu
Chương 180: 180: Tiramisu
Chương 181: 181: Trang phục tình nhân
Chương 182: 182: 0 điểm
Chương 183: 183: Tôi dựa vào cái gì phải nghe anh?
Chương 184: 184: Hơi thở đặc biệt
Chương 185: 185: Cho cô một cơ hội
Chương 186: 186: Hơi thở đặc biệt
Chương 187: 187: Không có khả năng buông tha cô
Chương 188: 188: Tiêu chuẩn kén chồng
Chương 189: 189: Xem cô như là bảo bối
Chương 190: 190: Cắt nhầm chỗ
Chương 191: 191: Lại muốn hôn sao?
Chương 192: 192: Con có tâm sự
Chương 193: 193: Con không thích người khác
Chương 194: 194: Cảm thấy nguy cơ
Chương 195: 195: Những người khác cho dù tốt thế nào, cũng đều không phải chị
Chương 196: 196: Tôi đưa cô về
Chương 197: 197: Có thể gọi tôi như vậy, trên thế giới không có mấy người
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200: Hai đứa là quan hệ gì?
Chương 201: 201
Chương 202: 202: Cậu ta bị người phụ nữ của mình đón đi rồi
Chương 203: 203: Tình địch gặp nhau
Chương 204: 204: Không phải tôi thì không gả cho
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208: Cô hy vọng tôi hiểu lầm sao?
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Tại sao là cô?!
Chương 223: 223: Anh đồi bại lên, bản thân mình cũng sợ
Chương 224: 224: Đáng đời cậu độc thân
Chương 225: 225: Đây là bạn gái tôi!
Chương 226: 226: Đơn phương tuyên bố
Chương 227: 227: Tôi mơ thấy anh rồi
Chương 228: 228: Hạ Tiểu Nịnh, fighting
Chương 229: 229: Tư thế chính cung nương nương
Chương 230: 230: Xác định muốn tôi cởi ra?
Chương 231: 231: Tranh đoạt
Chương 232: 232: Thu thập Bạch Nhu Gia
Chương 233: 233: Mạnh mẽ triệt tan thành mây khói !
Chương 234: 234: Cho nên cậu còn không mau đi?!
Chương 235: 235: Cháu thích già một chút
Chương 236: 236: Em muốn sinh khỉ con cho anh!
Chương 237: 237: Tôi thiếu một người bạn trai!
Chương 238: 238: Chỉ có một chút thôi
Chương 239: 239: Cô gái tốt của anh
Chương 240: 240: Nói xong mau cút
Chương 241: 241: Viên đạn bọc đường
Chương 242: 242: Ngoan ngoãn dừng lại ở bên cạnh anh
Chương 243: 243: Sơn nhân tự có diệu kế (*Kể ẩn sĩ ắt có mưu hay)
Chương 244: 244: Đàn ông tội gì khó xử đàn ông
Chương 245: 245: Đã nói không làm anh thất vọng rồi đấy?
Chương 246: 246: Uống vào bổ não
Chương 247: 247: (Bão.1)
Chương 248: 248: Mang mami chiến thắng
Chương 249: 249: Cõng em
Chương 250: 250: Đừng sợ, có anh ở đây (Bão.4)
Chương 251: 251: Trong muôn hoa
Chương 252: 252: Anh bị bệnh
Chương 253: 253: Cậu kích động cái gì?
Chương 254: 254: Thế còn Hạ Tiểu Nịnh đâu?! (Bão.2)
Chương 255: 255: Cậu cổ vũ cho tôi (Bão.3)
Chương 256: 256: Ngài nếu là thật tình đau lòng cho cháu…
Chương 257: 257: Cay đến tứ chi bất toại
Chương 258: 258: Tiểu ngu ngốc
Chương 259: 259: Không thổi nguội sao?
Chương 260: 260: Em gọi anh là ông nội!
Chương 261: 261: Chị dâu
Chương 262: 262: Em nằm mơ đi
Chương 263: 263: Trò hay bắt đầu
Chương 264: 264: Vị khách đặc biệt
Chương 265: 265: Biến tướng mời
Chương 266: 266: Không được nhúc nhích
Chương 267: 267: Ngại ngùng
Chương 268: 268: Cây vạn tuế ngàn năm cây lại nở hoa
Chương 269: 269: Rượu mạnh
Chương 270: 270: Qua đêm nay…
Chương 271: 271: Đêm xuân một lần (Bão.19)
Chương 272: 272: Đâu có đẹp bằng tôi ?
Chương 273: 273: Nữ nhân hoa
Chương 274: 274: Bổ thận
Chương 275: 275: Em phải đối với tôi phụ trách (Bão.3)
Chương 276: 276: Chào mami!
Chương 277: 277: Tin tức độc quyền (Bão.5)
Chương 278: 278: Ngủ liền chạy?!
Chương 279: 279: Gặp trưởng bối
Chương 280: 280: Lấy lòng
Chương 281: 281: Anh còn muốn như thế nào nữa hả?
Chương 282: 282: Bạn trai con
Chương 283: 283: Gặp con rể
Chương 284: 284: Khi nào đào góc tường? (Bão.4)
Chương 285: 285: Con sẽ không bảo vệ cô ấy
Chương 286: 286: Không phải không báo, thời điểm chưa đến
Chương 287: 287: Cho mami một chút thời gian
Chương 288: 288: Nhập vai quá sâu
Chương 289: 289: Đối với nó nhất kiến chung tình !
Chương 290: 290: Mỹ nam sắt thép
Chương 291: 291
Chương 292: 292: Thân thiết một chút
Chương 293: 293: Ngoan một chút
Không tìm thấy chương nào phù hợp