Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 211: Có nỗi khổ khó nói thành lời
Cập nhật: 1 week ago
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Bài kiểm nghiệm thiên tư dành cho tiểu nha đầu năm đó được tiến hành trong cung, không ai mà không biết đến, đây thực ra không phải là tin đồn không đáng tin, mà là sự thật do chính mắt thái hậu nhìn thấy.
Thái hậu trong lòng lấy làm tiếc, đột nhiên nghe thấy lời của Hoàng Nguyệt Ly, ý thức được cô có lẽ đã tu luyện rồi, bất giác cảm thấy khá ngạc nhiên, muốn theo cô hỏi cho rõ.
Hoàng Nguyệt Ly cười nhẹ, đang chuẩn bị đáp lời, đột nhiên, ánh mắt cô liếc nhìn sang một góc vườn hoa anh đào, lập tức đứng dậy.
“Đợi một lát! Mọi người đừng đi vội!”
Thái hậu sững lại: “Sao vậy?”
Hoàng Nguyệt Ly hướng mắt nhìn về phía đó, lớn tiếng nói: “Thái hậu nương nương, xin đừng vội đưa Lưu Y Chính đi! Ly nhi vừa mới nghe được, anh ta nói chuyện này còn có uẩn khúc gì đó, hay cứ để anh ta nói rõ mọi chuyện, nếu không, nói không chừng lại để thủ phạm nhởn nhơ bên ngoài.”
Thái hậu ngoảnh đầu nhìn, trông thấy Lưu Y Chính đang bị người bịt miệng, lập tức uy h**p lôi ra khỏi tầm mắt.
Thái hậu cau mày nói: “Sao? Vẫn còn uẩn khúc sao?”
Hoàng Nguyệt Ly khẽ gật đầu, nói: “Thái hậu nương nương, người thử nghĩ xem, Lưu Y Chính chẳng qua chỉ là thái y, anh ta việc gì phải nói nhị tỷ ta là hỉ mạch? Mưu hại nhị tỷ, đối với anh ta mà nói thì có ích lợi gì? Chắc chắn là có người đứng sau lưng giật dây! Người này nếu không bắt hắn lại, chẳng phải là để nhị tỷ chịu tội oan sao!”
Thái hậu nghĩ ngợi một lúc, liền hiểu ra mọi chuyện.
“Nhà ngươi nói cũng có lý, chuyện này… e là không đơn thuần như vậy…”
Trong lúc Thục phi nghe hai người nói chuyện thì không ngừng ra ám hiệu bảo thị vệ mau kéo người đi.
Ai ngờ được rằng, vẫn chậm trễ một bước.
“Thái hậu nương nương, chuyện này nhất định không hề đơn giản như vậy! Có điều, chỉ vì một mớ hỗn độn này, lại làm hỏng bữa tiệc hoa đào của người, đây chính là lỗi của nô tì đã phạm phải! Bởi vậy, án tử nên để người bộ hành quyết định, người cũng có tuổi rồi thì nên an tâm ngắm hoa!”
Thục phi cười miễn cưỡng, thử thuyết phục thái hậu.
Hoàng Nguyệt Ly khẽ chau mày: “Thục phi nương nương, tuy rằng ý của người là ý tốt, nhưng chuyện này nhất định phải rõ ràng ngay bây giờ! Nhị tỷ của ta bị buộc nhiều tội như vây, kết luận lại là sự ngộ nhận của thái y? Chẳng phải như vậy thật chẳng coi Võ Uy hầu nhà chúng ta ra gì sao? Con quyết không để nhị tỷ con phải chịu uất ức này!”
Sự ngay thẳng, dứt khoát trong câu nói của cô ta khiến ngay cả Thái hậu cũng thấy cảm động.
“Được, đứa bé này, đối xử tốt với tỷ tỷ như vậy, ta cũng thấy vui trong lòng...”
“Vì dù sao nhị tỷ cũng là người thân của thần mà...”
“Haiz, ngoan lắm, ngoan lắm…”
Thái hậu khen Hoàng Nguyệt Ly không ngớt lời.
Thục phi và Bạch Nhược Kỳ tưởng như tức hộc máu.
Tên tiểu tiện nhân đó có gì là đối xử tốt với tỷ tỷ chứ? Cô ta còn hận không thể xử đẹp tỷ tỷ không phải sao?
Không ngờ được cô ta có thể giả vờ ngoan ngoãn một cách dễ dàng vậy, rõ ràng là một người cực kỳ nham hiểm, mà ngay đến cả thái hậu lần đầu tiên gặp đã bị cô ta lừa rồi.
Hai người đều có nỗi khổ khó nói thành lời, đành chịu sự ghê tởm như ruồi ấy.
Thái hậu cuối cùng cũng ra hiệu, “Mau đưa thái y quay lại đây cho ai gia, để hắn khai hết ra những sự việc còn đang uẩn khúc! Ly nhi yên tâm, ai gia nhất định sẽ cho tỷ muội ngươi làm chủ, sẽ không để cho Kỳ nhi khi không lại chịu uất ức!”
Bạch Nhược Kỳ khóc không ra nước mắt.
Cô thà bị ngược đãi! Cũng không muốn để thái hậu làm chủ!
Có điều thái hậu chỉ nghe lời Hoàng Nguyệt Ly nói, vốn dĩ không hề lời kháng ý của cô!
Lưu Y Chính đang khi tuyệt xử phùng sinh (1), hận thấu xương Bạch Nhược Kỳ.
Hắn vừa bị giải đến, lập tức quỳ sập xuống đất, liều mạng nói ra hết thảy toàn bộ sự việc!
“Thái hậu nương nương minh giám, hôm nay Bạch gia nhị tiểu thư có bị xuất huyết bất tỉnh, đích thực là vì đã uống phải rượu bị hạ thuốc, nhưng người tự bỏ thuốc không phải ai khác, chính là cô ta Bạch Nhược Kỳ!”
***
(1) Tuyệt xử phùng sinh: có đường sống trong chỗ chết.
Thái hậu trong lòng lấy làm tiếc, đột nhiên nghe thấy lời của Hoàng Nguyệt Ly, ý thức được cô có lẽ đã tu luyện rồi, bất giác cảm thấy khá ngạc nhiên, muốn theo cô hỏi cho rõ.
Hoàng Nguyệt Ly cười nhẹ, đang chuẩn bị đáp lời, đột nhiên, ánh mắt cô liếc nhìn sang một góc vườn hoa anh đào, lập tức đứng dậy.
“Đợi một lát! Mọi người đừng đi vội!”
Thái hậu sững lại: “Sao vậy?”
Hoàng Nguyệt Ly hướng mắt nhìn về phía đó, lớn tiếng nói: “Thái hậu nương nương, xin đừng vội đưa Lưu Y Chính đi! Ly nhi vừa mới nghe được, anh ta nói chuyện này còn có uẩn khúc gì đó, hay cứ để anh ta nói rõ mọi chuyện, nếu không, nói không chừng lại để thủ phạm nhởn nhơ bên ngoài.”
Thái hậu ngoảnh đầu nhìn, trông thấy Lưu Y Chính đang bị người bịt miệng, lập tức uy h**p lôi ra khỏi tầm mắt.
Thái hậu cau mày nói: “Sao? Vẫn còn uẩn khúc sao?”
Hoàng Nguyệt Ly khẽ gật đầu, nói: “Thái hậu nương nương, người thử nghĩ xem, Lưu Y Chính chẳng qua chỉ là thái y, anh ta việc gì phải nói nhị tỷ ta là hỉ mạch? Mưu hại nhị tỷ, đối với anh ta mà nói thì có ích lợi gì? Chắc chắn là có người đứng sau lưng giật dây! Người này nếu không bắt hắn lại, chẳng phải là để nhị tỷ chịu tội oan sao!”
Thái hậu nghĩ ngợi một lúc, liền hiểu ra mọi chuyện.
“Nhà ngươi nói cũng có lý, chuyện này… e là không đơn thuần như vậy…”
Trong lúc Thục phi nghe hai người nói chuyện thì không ngừng ra ám hiệu bảo thị vệ mau kéo người đi.
Ai ngờ được rằng, vẫn chậm trễ một bước.
“Thái hậu nương nương, chuyện này nhất định không hề đơn giản như vậy! Có điều, chỉ vì một mớ hỗn độn này, lại làm hỏng bữa tiệc hoa đào của người, đây chính là lỗi của nô tì đã phạm phải! Bởi vậy, án tử nên để người bộ hành quyết định, người cũng có tuổi rồi thì nên an tâm ngắm hoa!”
Thục phi cười miễn cưỡng, thử thuyết phục thái hậu.
Hoàng Nguyệt Ly khẽ chau mày: “Thục phi nương nương, tuy rằng ý của người là ý tốt, nhưng chuyện này nhất định phải rõ ràng ngay bây giờ! Nhị tỷ của ta bị buộc nhiều tội như vây, kết luận lại là sự ngộ nhận của thái y? Chẳng phải như vậy thật chẳng coi Võ Uy hầu nhà chúng ta ra gì sao? Con quyết không để nhị tỷ con phải chịu uất ức này!”
Sự ngay thẳng, dứt khoát trong câu nói của cô ta khiến ngay cả Thái hậu cũng thấy cảm động.
“Được, đứa bé này, đối xử tốt với tỷ tỷ như vậy, ta cũng thấy vui trong lòng...”
“Vì dù sao nhị tỷ cũng là người thân của thần mà...”
“Haiz, ngoan lắm, ngoan lắm…”
Thái hậu khen Hoàng Nguyệt Ly không ngớt lời.
Thục phi và Bạch Nhược Kỳ tưởng như tức hộc máu.
Tên tiểu tiện nhân đó có gì là đối xử tốt với tỷ tỷ chứ? Cô ta còn hận không thể xử đẹp tỷ tỷ không phải sao?
Không ngờ được cô ta có thể giả vờ ngoan ngoãn một cách dễ dàng vậy, rõ ràng là một người cực kỳ nham hiểm, mà ngay đến cả thái hậu lần đầu tiên gặp đã bị cô ta lừa rồi.
Hai người đều có nỗi khổ khó nói thành lời, đành chịu sự ghê tởm như ruồi ấy.
Thái hậu cuối cùng cũng ra hiệu, “Mau đưa thái y quay lại đây cho ai gia, để hắn khai hết ra những sự việc còn đang uẩn khúc! Ly nhi yên tâm, ai gia nhất định sẽ cho tỷ muội ngươi làm chủ, sẽ không để cho Kỳ nhi khi không lại chịu uất ức!”
Bạch Nhược Kỳ khóc không ra nước mắt.
Cô thà bị ngược đãi! Cũng không muốn để thái hậu làm chủ!
Có điều thái hậu chỉ nghe lời Hoàng Nguyệt Ly nói, vốn dĩ không hề lời kháng ý của cô!
Lưu Y Chính đang khi tuyệt xử phùng sinh (1), hận thấu xương Bạch Nhược Kỳ.
Hắn vừa bị giải đến, lập tức quỳ sập xuống đất, liều mạng nói ra hết thảy toàn bộ sự việc!
“Thái hậu nương nương minh giám, hôm nay Bạch gia nhị tiểu thư có bị xuất huyết bất tỉnh, đích thực là vì đã uống phải rượu bị hạ thuốc, nhưng người tự bỏ thuốc không phải ai khác, chính là cô ta Bạch Nhược Kỳ!”
***
(1) Tuyệt xử phùng sinh: có đường sống trong chỗ chết.
Tà Đế Cuồng Phi: Phế Tài Nghịch Thiên Tam Tiểu Thư
Tác giả: Thủy khanh Khanh
300 chương | 80 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hồn phi phách tán
Chương 2: 2: Trọng sinh thành phế vật
Chương 3: 3: Tam tỷ...... Tha mạng!
Chương 4: 4: Đồ Mất mặt xấu hổ
Chương 5: 5: Tứ tiểu thư thật sự chạy!
Chương 6: 6: Nam nhân cường đại
Chương 7: 7: Khóc cái gì mà khóc!
Chương 8: 8: Đúng là cực phẩm phế vật
Chương 9: 9: Nam tử phượng hoàng phóng túng
Chương 10: 10: Bài học cho tiểu hài tử
Chương 11: 11: Công pháp nghịch thiên
Chương 12: 12: Nữ ma đầu thật đáng sợ
Chương 13: 13: Đưa bạc tới cửa
Chương 14: 14: Tức giận nói không nên lời
Chương 15: 15: Thiếu nợ thì phải trả tiền, thiên kinh địa nghĩa*
Chương 16: 16: Sao ngươi không đi đoạt lấy?
Chương 17: 17: Biết đây là cái gì sao?
Chương 18: 18: Địa vị cao thượng của luyện khí sư
Chương 19: 19: Có thời điểm nàng khóc!
Chương 20: 20: Tái kiến chung tình
Chương 21: 21: Tích cực học tập, phấn đấu mỗi ngày
Chương 22: 22: Ngay cả ruột đều đen!
Chương 23: 23: Phượng hoàng chân hỏa
Chương 24: 24: Tới cửa tìm đánh
Chương 25: 25: Chẳng lẽ là bị quỷ ám?
Chương 26: 26: Một đoá tiểu bạch liên
Chương 27: 27: Các ngươi có phải ngốc hay không?
Chương 28: 28: Có bệnh, chạy nhanh đến trị!
Chương 29: 29: Lương tâm bị chó ăn
Chương 30: 30: Chết đòi tiền a!
Chương 31: 31: Ta xem trọng ngươi!
Chương 32: 32: Đầu danh trạng*
Chương 33: 33: Tiểu phượng hoàng vượng tài
Chương 34: 34: Luyện khí sư cấp ba
Chương 35: 35: Không cần vũ nhục chỉ số thông minh của ta
Chương 36: 36: Đưa tài liệu tới
Chương 37: 37: Khó giữ nổi khí tiết của tuổi già
Chương 38: 38: Có mắt không thấy thái sơn
Chương 39: 39: Hắn muốn gặp ngươi
Chương 40: 40: Thân phận bị vạch trần
Chương 41: 41: Nam nhân cường thế
Chương 42: 42: Dùng hôn để đổi
Chương 43: 43: Tư thế này không tệ lắm!
Chương 44: 44: Thật sự còn quá trẻ
Chương 45: 45: Thiếu nữ đẹp "nhu nhược"
Chương 46: 46: Độc miệng, tìm đánh
Chương 47: 47: Thái tử tuyển phi
Chương 48: 48: Ác nhân cáo trạng trước
Chương 49: 49: Chọn lựa nô bộc
Chương 50: 50: Muốn động đến người của ta?
Chương 51: 51: Một quyền đánh bay
Chương 52: 52: Khẩu vị rất nặng!
Chương 53: 53: Tốt, có tiền đồ!
Chương 54: 54: Trở thành thịt xiên
Chương 55: 55: Ngất xỉu tại chỗ vì tức giận
Chương 56: 56: Khóc không ra nước mắt
Chương 57: 57: Đầu heo, ngươi là vị nào?
Chương 58: 58: Nhị thúc đáng cười
Chương 59: 59: Nhất tiễn song điêu
Chương 60: 60: Một kế hoạch liên hoàn rất tốt!
Chương 61: 61: Hợp xướng tuyệt vời
Chương 62: 62: Cẩn thận, họa từ miệng mà ra
Chương 63: 63: Ngươi cũng xứng làm thái tử phi?
Chương 64: 64: Đòi lại sản nghiệp
Chương 65: 65: Đều là nàng ấy sai!
Chương 66: 66: Tỷ muội trở mặt
Chương 67: 67: Ngươi xuống tay thật độc ác!
Chương 68: 68: Bổn tọa cũng có thẩm mỹ
Chương 69: 69: Muốn uống trà ngươi pha
Chương 70: 70: Hương vị không tồi
Chương 71: 71: Bổn tọa sẽ phụng bồi tới cùng
Chương 72: 72: Phụ thuộc vào biểu hiện của ngươi
Chương 73: 73: Di vật của Bạch Lưu Phong
Chương 74: 74: Phá huỷ hết cho ta!
Chương 75: 75: Trận pháp ẩn nấp
Chương 76: 76: Hùng hài tử không biết sống chết
Chương 77: 77: Tâm địa ngươi quá độc ác!
Chương 78: 78: Khả năng uy áp của huyết mạch
Chương 79: 79: Hạnh phúc tới quá đột nhiên!
Chương 80: 80: Thân thế của Bạch Nhược Ly
Chương 81: 81: Biến cố ngoài ý muốn
Chương 82: 82: Vật nhỏ, ngươi muốn đi đâu?
Chương 83: 83: Thẩm mỹ xảy ra vấn đề?
Chương 84: 84: Mặt đặc biệt của riêng hắn
Chương 85: 85: Chỉ thích những người hăng hái
Chương 86: 86: Chạm vào cái đinh
Chương 87: 87: Thái tử giá lâm
Chương 88: 88: Một đôi được trời đất tạo nên
Chương 89: 89: Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy?!
Chương 90: 90: Phế vật đồi phong bại tục
Chương 91: 91: Dám động đến nữ nhân của bổn toạ?
Chương 92: 92: Nam nhân của nàng, ngươi không nghe thấy sao?
Chương 93: 93: Chỉ bằng ngươi? Còn không xứng!
Chương 94: 94: Bất quá cũng chỉ là như thế
Chương 95: 95: Ghen ghét đến nỗi muốn mệnh
Chương 96: 96: Nhẫn nhịn khẩu khí này trước
Chương 97: 97: Nàng có tư cách gì?
Chương 98: 98: Sao có thuận tiện như vậy?
Chương 99: 99: Bán đấu giá mở màn
Chương 100: 100: Dưỡng linh đan
Chương 101: 101: Tiểu Hồ Ly có rất nhiều bí mật
Chương 102: 102: Mơ ước đã lâu
Chương 103: 103: Đừng đề cập đến có bao nhiêu nén giận
Chương 104: 104: Ta muốn báo cáo ngươi
Chương 105: 105: Nàng không tư cách ngồi ở chỗ này!
Chương 106: 106: Trong lòng bất ổn
Chương 107: 107: Có dám đánh cuộc hay không?
Chương 108: 108: Ta không muốn bị mất mặt này!
Chương 109: 109: Không có khả năng, chuyện này không có khả năng!
Chương 110: 110: Im lặng như ve sầu mùa đông
Chương 111: 111: Còn chưa từ bỏ?!
Chương 112: 112: Vật nhỏ có khuôn mặt thật mềm
Chương 113: 113: Huyền khí cấp ba
Chương 114: 114: Không uổng công đến
Chương 115: 115: Nháy mắt tăng gấp đôi
Chương 116: 116: Nhìn bổn tọa đến nỗi ngây người?
Chương 117: 117: Chờ ngươi phát triển thành bánh bao hấp nhỏ
Chương 118: 118: Tác phẩm tuyệt vời
Chương 119: 119: Danh dự...... Một cân bao nhiêu tiền?
Chương 120: 120: Vị ngọt của trái tim
Chương 121: 121: Ngươi đã khiến chủ tử bị thương?
Chương 122: 122: Đánh là thân, mắng là yêu
Chương 123: 123: Không có hứng thú đối với thân thể ngươi
Chương 124: 124: Tạm dừng bán đấu giá
Chương 125: 125: May mắn không thôi
Chương 126: 126: Chiếm tiện nghi lớn
Chương 127: 127: Không hổ là Thái Tử điện hạ!
Chương 128: 128: Ngươi muốn quỵt nợ?
Chương 129: 129: Ngươi thanh toán, ta nhận hàng
Chương 130: 130: Phủ nhận cho đến chết
Chương 131: 131: Nhẫn nhịn đến nỗi nội thương
Chương 132: 132: Ngươi mới là người có ác ý nâng giá!
Chương 133: 133: Bàn tính đạt như ý nguyện
Chương 134: 134: Xếp hàng ngồi ăn kẹo
Chương 135: 135: Thật khó để nói thật!
Chương 136: 136: Ngươi đã nghĩ sai ở đâu?
Chương 137: 137: Cơn giận của thái tử
Chương 138: 138: Bất ngờ thay đổi
Chương 139: 139: Ngươi lầm hai việc
Chương 140: 140: Nàng ta có thể làm chứng
Chương 141: 141: Táng gia bại sản
Chương 142: 142: Chặn ngang một đòn
Chương 143: 143: Hoàng Nguyệt Ly hiên ngang lẫm liệt
Chương 144: 144: Bị bán, còn vội giúp đếm tiền
Chương 145: 145: Khách quý chân chính
Chương 146: 146: Dược liệu quý hiếm
Chương 147: 147: Vừa có tài vừa có đức
Chương 148: 148: Bảo khố hoàng gia
Chương 149: 149: Đêm, trăng cao gió lớn
Chương 150: 150: Hoả Vân Châu tới tay
Chương 151: 151: Ngự giá đích thân tới
Chương 152: 152: Tiểu tặc quá âm hiểm
Chương 153: 153: Đuổi theo không bỏ
Chương 154: 154: Mắt chó các ngươi bị mù sao!
Chương 155: 155: Hôn không kiêng nể gì
Chương 156: 156: Thật sự không biết xấu hổ
Chương 157: 157: Ngươi muốn cắn ta sao?
Chương 158: 158: Lời nói giống như đã từng quen biết
Chương 159: 159: Ai là tiểu hồ Ly của ngươi?
Chương 160: 160: Ta không cần ngươi bảo hộ
Chương 161: 161: Nhào vào trong ngực
Chương 162: 162: Tự tìm đường chết
Chương 163: 163: Ngươi cũng không nên nói bừa
Chương 164: 164: Hắn thật sự dám
Chương 165: 165: Còn lâu mới đủ!
Chương 166: 166: Tiểu hồ Ly nhìn xem náo nhiệt
Chương 167: 167: Gương mặt thật sau lớp mặt nạ
Chương 168: 168: Gặp quỷ
Chương 169: 169: Thu phục Kim Vũ Vệ
Chương 170: 170: Thật sự...... Quá giống
Chương 171: 171: Cặp mắt kia
Chương 172: 172: Tự mình đa tình
Chương 173: 173: Rốt cuộc muốn ta thế nào?
Chương 174: 174: Chuyện cũ năm xưa
Chương 175: 175: Không thể để hồ Ly tinh thừa dịp lao vào!
Chương 176: 176: Hỏa linh quán thể
Chương 177: 177: Luyện hóa phượng hoàng chân hỏa
Chương 178: 178: Nhìn thấy hết
Chương 179: 179: Toàn hệ thiên tài, tuyệt phẩm kinh thế
Chương 180: 180: Điên cuồng thăng cấp
Chương 181: 181: Có cần phải lừa nàng như vậy hay không?!
Chương 182: 182: Thiên Hoàng Quyết thăng cấp
Chương 183: 183: Phát tài!
Chương 184: 184: Yêu thích thật đặc biệt!
Chương 185: 185: Đào Hoa yến
Chương 186: 186: Nguy cơ của Bạch Nhược Kỳ
Chương 187: 187: Khiến thái tử hồi tâm chuyển ý
Chương 188: 188: Bạch nhược ly, ngươi chờ xem!
Chương 189: 189: Ngươi... ngươi là bạch nhược ly?
Chương 190: 190: Ta chỉ có thể nói chuyện với người
Chương 191: 191: Điện hạ phong tư trác tuyệt
Chương 192: 192: Dự vương điện hạ
Chương 193: 193: Thật biết trêu hoa ghẹo nguyệt!
Chương 194: 194: Vương gia phế vật
Chương 195: 195: Bạch nhược kỳ không có ý tốt
Chương 196: 196: Tính toán âm mưu
Chương 197: 197: Nhị tỷ, sao tỷ hung dữ vậy?
Chương 198: 198: Ai cũng có mưu mô
Chương 199: 199: Có gì không thể cho người khác biết?
Chương 200: 200: Lấy đá tự đập chân mình
Chương 201: 201: Nâng tia bắt mạch
Chương 202: 202: Tự đào hố chôn mình
Chương 203: 203: Chúng ta cùng nhau nguyền rủa cô ta
Chương 204: 204: Có gì đó không đúng
Chương 205: 205: Sao lại là ngươi?
Chương 206: 206: Vui khi người gặp họa
Chương 207: 207: Mèo chó cắn nhau
Chương 208: 208: Cũng may nàng cơ trí!
Chương 209: 209: Ly nha đầu năm đó
Chương 210: 210: Nữ trưởng hầu phủ thật sự
Chương 211: 211: Có nỗi khổ khó nói thành lời
Chương 212: 212: Giả tạo làm gì tỉ muội tình thâm!
Chương 213: 213: Hậu đài chân tướng
Chương 214: 214: Sao ngươi lại ngốc như vậy?
Chương 215: 215: Đây là phỉ báng
Chương 216: 216: Đáp trả một miếng
Chương 217: 217: Động cơ gây án
Chương 218: 218: Cùng nhau diễn kịch
Chương 219: 219: Lại gánh thêm một tai họa
Chương 220: 220: Vu khống
Chương 221: 221: Thề có tác dụng gì?
Chương 222: 222: Thoát một kiếp
Chương 223: 223: Sức mạnh mới là trọng yếu
Chương 224: 224: Thật không hiểu sự đời
Chương 225: 225: Vị trí đầu tiên
Chương 226: 226: Mỗi người đều có cơ hội
Chương 227: 227: Mắt có tật sao?
Chương 228: 228: Dự vương lê mặc ảnh
Chương 229: 229: Phế vật và phế vật, trời sinh một cặp
Chương 230: 230: Ma xui quỷ khiến
Chương 231: 231: Hoài nghi với nhân sinh
Chương 232: 232: Tính toán của hoàng hậu
Chương 233: 233: Biểu diễn tài nghệ
Chương 234: 234: Không ngờ lại có thể phản đòn nhanh như vậy
Chương 235: 235: Ngọc Băng Cầm
Chương 236: 236: Thần hồ Kỳ kỹ
Chương 237: 237: Thực sự không sánh bằng nàng ta!
Chương 238: 238: Dự vương tặng cầm
Chương 239: 239: Đúng là lam nhan họa thủy!
Chương 240: 240: Vị Kế Tiếp, Bạch Nhược Kỳ!
Chương 241: 241: Cần ngươi quản?
Chương 242: 242: Đàn quá tệ
Chương 243: 243: Quốc sư thu đồ đệ
Chương 244: 244: Tỷ thí bắt đầu
Chương 245: 245: Liễu y y khiêu chiến
Chương 246: 246: Liễu Y Y và Bạch Nhược Kỳ (1)
Chương 247: 247: Liễu Y Y Và Bạch Nhược Kỳ (2)
Chương 248: 248: Rửa nhục
Chương 249: 249: Ai gia có lời muốn nói
Chương 250: 250: Thục phi thất sủng
Chương 251: 251: Sự quan quốc vận
Chương 252: 252: Hôn ước năm đó
Chương 253: 253: Quyết định hôn sự cuối cùng
Chương 254: 254: Chỉ trách bánh quá ngon
Chương 255: 255: Không cần để ý đến bổn vương
Chương 256: 256: Cho ngươi hai con đường
Chương 257: 257: Ngươi đang làm gì vậy?
Chương 258: 258: Nhân phẩm tài năng không thể có cả hai
Chương 259: 259: Thánh chỉ ban hôn
Chương 260: 260: Tùy ý chọn!
Chương 261: 261: Tự mình đa tình
Chương 262: 262: Chẳng qua chỉ là tứ trọng cảnh
Chương 263: 263: Còn... có... ta!
Chương 264: 264: Chuyện cười buồn cười nhất
Chương 265: 265: Tu vi… khí huyền cảnh tầng thứ chín (1)
Chương 266: 266: Tu vi… khí huyền cảnh tầng thứ chín (2)
Chương 267: 267: Tu vi... khí huyền cảnh tầng thứ chín (3)
Chương 268: 268: Bạch nhược kỳ và hoàng nguyệt ly (1)
Chương 269: 269: Bạch nhược kỳ và hoàng nguyệt ly (2)
Chương 270: 270: Bạch nhược kỳ và hoàng nguyệt ly (3)
Chương 271: 271: Bạch nhược kỳ và hoàng nguyệt ly (4)
Chương 272: 272: Bạch nhược kỳ và hoàng nguyệt ly (5)
Chương 273: 273: Bạch nhược kỳ và hoàng nguyệt ly (6)
Chương 274: 274: Thái tử vô liêm sỉ (1)
Chương 275: 275: Thái tử vô liêm sỉ (2)
Chương 276: 276: Thái tử vô liêm sỉ (3)
Chương 277: 277: Làm sư phụ ta... còn không xứng! (1)
Chương 278: 278: Làm sư phụ ta... còn không xứng! (2)
Chương 279: 279: Làm sư phụ ta... còn không xứng! (2)
Chương 280: 280: Bạch nhược kỳ nổi cơn điên (1)
Chương 281: 281: Bạch nhược kỳ nổi cơn điên (2)
Chương 282: 282: Bạch nhược kỳ nổi cơn điên (3)
Chương 283: 283: Vu oan giá họa (1)
Chương 284: 284: Vu oan giá họa (2)
Chương 285: 285: Vu oan giá họa (3)
Chương 286: 286: Màn kịch hỗn loạn (1)
Chương 287: 287: Màn kịch hỗn loạn (2)
Chương 288: 288: Kết cục của bạch nhược kỳ (1)
Chương 289: 289: Kết cục của bạch nhược kỳ (2)
Chương 290: 290: Kết cục của bạch nhược kỳ (3)
Chương 291: 291: Hôn sự này... ta không đồng ý! (1)
Chương 292: 292: Hôn sự này… ta không đồng ý! (2)
Chương 293: 293: Hôn sự này… ta không đồng ý! (3)
Chương 294: 294: Thái tử và dự vương (1)
Chương 295: 295: Thái tử và dự vương (2)
Chương 296: 296: Thái tử và dự vương (3)
Chương 297: 297: Thái tử và dự vương (4)
Chương 298: 298: Quốc sư kinh ngạc (1)
Chương 299: 299: Quốc sư kinh ngạc (2)
Chương 300: 300: Quốc sư kinh ngạc (3)
Không tìm thấy chương nào phù hợp