Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 27: Có số đào hoa
Cập nhật: 2 days ago
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thập nhị Vương gia Mộ Dung Băng vừa muốn đi tới, đã bị Mộ Dung Phong giữ chặt lấy: “Không cần đi quấy rầy nàng.”
Tất cả mọi người lẳng lặng đứng ở nơi đó nhìn nàng từng ngụm, miệng đối miệng đẩy hơi cho hắn.
Khụ khụ. Trong cơn mê man Thập tứ Vương gia đột nhiên ho khan, chậm rãi mở to mắt, đã nhìn thấy môi của nàng đang phủ trên môi của mình, mở to mắt, sắc mặt lập tức xấu hổ biến đỏ bừng, tim đập đột nhiên nhanh hơn. Lần đầu tiên làm cho hắn có cảm giác nội tâm hắn chấn động mãnh liệt .
“Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi.” Cung Tuyết Thiến thở phào một hơi, đang mệt chết nàng, bỗng dưng nhìn đến gương mặt hắn mặt đỏ tai hồng, không khỏi buồn cười, nghĩ đến mình làm ơn chịu thiệt. Nhưng mà nàng không đỏ mặt, mặt hắn đỏ cái gì? Mười lăm, mười sáu tuổi có trong sáng đến như vậy không?
Nàng đứng dậy, lúc này mới nhìn đến các Vương gia đang đứng ở một bên. Nhất là Mộ Dung Trần, dung ánh mắt hoài nghi âm tàn kia nhìn nàng, không muốn để ý tới hắn, nàng chuyển dời ánh mắt sang hướng khác, nàng cũng thật ngốc, một tháng không ra khỏi cửa, khó khăn lắm hôm nay mới được đi ra, lại đem Vương gia kia đẩy xuống nước.
Tiểu Vân nâng Cung Tuyết Thiến dậy, đau lòng hỏi: “Tiểu thư người có khỏe không?”
“Hoàn hảo, không có việc gì.” Cung Tuyết Thiến trả lời cho nàng ta an tâm.
“Tiểu thập tứ, ngươi làm sao thế?” Mộ Dung Trần cùng Mộ Dung Phong đi tới nâng hắn dậy.
“Thập tứ hoàng đệ tại sao đệ lại không cẩn thận để rơi vào trong nước như vậy?” Mộ Dung Băng ngữ khí hơi mang theo trách cứ.
“Hoàng huynh, đệ rất khỏe.” Mộ Dung Vũ nói, sắc mặt có chút trắng bệch, trong lòng vẫn còn khiếp sợ.
“Không có việc gì là tốt rồi, mau trở về phòng thay quần áo.” Các vương gia nhà Mộ Dung đều thở ra một hơi nhẹ nhõm, nâng hắn dậy.
Mộ Dung Trần lúc này mới nhìn Cung Tuyết Thiến một bên cả người ướt sũng lạnh lùng hỏi: “Nói, sao lại thế này? Thập tứ đệ tại sao lại rơi vào trong nước.”
“Ngoài ý muốn ngã xuống.” Cung Tuyết Thiến không cười, nhìn hắn trả lời, hắn đang chất vấn sao? Cho dù là chính mình đem hắn kéo xuống, cũng là hắn kéo nàng trước, làm nàng mất thăng bằng mới rớt xuống.
“Vậy ngươi nói thử xem, thế nào là chuyện xảy ra ngoài ý muốn?”
Mộ Dung Trần đương nhiên không tin lời của nàng.
“Tam hoàng huynh, là đệ không cẩn thận kéo nàng ngã xuống, đều là đệ không tốt, không nên trách nàng.” Không đợi nàng trả lời, Mộ Dung Vũ ở bên cạnh vội vàng giành trả lời trước.
Cung Tuyết Thiến nhìn hắn, nàng không nghĩ tới hắn rất có lương tâm, có ân báo ân, không có bỏ đá xuống giếng.
“Chuyện như thế thật chứ?” Mộ Dung Trần rõ ràng mang theo hoài nghi.
“Vâng, chính là như vậy.”
Mộ Dung Vũ sợ hắn không tin vội vàng cam đoan.
“Nếu như vậy là do ngươi đẩy xuống.”
Mộ Dung Trần biết Thập tứ đệ là cố ý bao che cho nàng, hắn cũng không muốn vạch trần Thập tứ đệ.
Cư nhiên dám hoài nghi nàng, Cung Tuyết Thiến tức giận liếc hắn một cái, ngay cả lễ cũng không làm, xoay người rời đi.
“Chờ một chút.” Phía sau Mộ Dung Vũ đột nhiên gọi nàng lại.
“Vương gia còn có việc sao?” Cung Tuyết Thiến dừng bước nhìn hắn hỏi.
“Cám ơn ngươi cứu Bổn vương, vì danh tiết của ngươi mà nghĩ, Bổn vương sẽ chịu trách nhiệm. Chờ ngươi trưởng thành Bổn vương sẽ cưới ngươi.” Mộ Dung Vũ đi đến trước mặt của nàng thành tâm nói.
Cung Tuyết Thiến ngẩn người nhìn hắn không biết nên trả lời như thế nào với hắn? Cả nhà Mộ Dung đang tụ tập một bên, cũng kinh ngạc nhìn hắn không nghĩ tới hắn sẽ nói ra những lời như vậy.
Trong mắt Mộ Dung Trần mang theo tức giận, Mạnh Tâm Nghi ngươi cư nhiên lại dám trêu ghẹo Thập tứ đệ, ngươi thật đúng là có bản lĩnh.
“Đúng rồi, ngươi còn chưa nói cho Bổn vương, ngươi tên là gì?” Mộ Dung Vũ lại hỏi.
“Hảo ý kia của Vương gia ta xin nhận, không cần nghiêm trọng như vậy, ta cáo lui trước.” Cung Tuyết Thiến vẻ mặt đen lại, dù sao nàng cũng là tiểu thiếp của hoàng huynh hắn, mặc dù hữu danh vô thực. Nhưng ở cổ đại thân phận quan trọng hơn.
Nhìn nàng muốn rời đi, Mộ Dung Vũ vừa định gọi nàng, đã bị Cửu vương gia Mộ Dung Vân ở phía sau kéo lại: “Thập tứ hoàng đệ không thể l* m*ng, đệ cũng đã biết nàng là ai?”
Tất cả mọi người lẳng lặng đứng ở nơi đó nhìn nàng từng ngụm, miệng đối miệng đẩy hơi cho hắn.
Khụ khụ. Trong cơn mê man Thập tứ Vương gia đột nhiên ho khan, chậm rãi mở to mắt, đã nhìn thấy môi của nàng đang phủ trên môi của mình, mở to mắt, sắc mặt lập tức xấu hổ biến đỏ bừng, tim đập đột nhiên nhanh hơn. Lần đầu tiên làm cho hắn có cảm giác nội tâm hắn chấn động mãnh liệt .
“Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi.” Cung Tuyết Thiến thở phào một hơi, đang mệt chết nàng, bỗng dưng nhìn đến gương mặt hắn mặt đỏ tai hồng, không khỏi buồn cười, nghĩ đến mình làm ơn chịu thiệt. Nhưng mà nàng không đỏ mặt, mặt hắn đỏ cái gì? Mười lăm, mười sáu tuổi có trong sáng đến như vậy không?
Nàng đứng dậy, lúc này mới nhìn đến các Vương gia đang đứng ở một bên. Nhất là Mộ Dung Trần, dung ánh mắt hoài nghi âm tàn kia nhìn nàng, không muốn để ý tới hắn, nàng chuyển dời ánh mắt sang hướng khác, nàng cũng thật ngốc, một tháng không ra khỏi cửa, khó khăn lắm hôm nay mới được đi ra, lại đem Vương gia kia đẩy xuống nước.
Tiểu Vân nâng Cung Tuyết Thiến dậy, đau lòng hỏi: “Tiểu thư người có khỏe không?”
“Hoàn hảo, không có việc gì.” Cung Tuyết Thiến trả lời cho nàng ta an tâm.
“Tiểu thập tứ, ngươi làm sao thế?” Mộ Dung Trần cùng Mộ Dung Phong đi tới nâng hắn dậy.
“Thập tứ hoàng đệ tại sao đệ lại không cẩn thận để rơi vào trong nước như vậy?” Mộ Dung Băng ngữ khí hơi mang theo trách cứ.
“Hoàng huynh, đệ rất khỏe.” Mộ Dung Vũ nói, sắc mặt có chút trắng bệch, trong lòng vẫn còn khiếp sợ.
“Không có việc gì là tốt rồi, mau trở về phòng thay quần áo.” Các vương gia nhà Mộ Dung đều thở ra một hơi nhẹ nhõm, nâng hắn dậy.
Mộ Dung Trần lúc này mới nhìn Cung Tuyết Thiến một bên cả người ướt sũng lạnh lùng hỏi: “Nói, sao lại thế này? Thập tứ đệ tại sao lại rơi vào trong nước.”
“Ngoài ý muốn ngã xuống.” Cung Tuyết Thiến không cười, nhìn hắn trả lời, hắn đang chất vấn sao? Cho dù là chính mình đem hắn kéo xuống, cũng là hắn kéo nàng trước, làm nàng mất thăng bằng mới rớt xuống.
“Vậy ngươi nói thử xem, thế nào là chuyện xảy ra ngoài ý muốn?”
Mộ Dung Trần đương nhiên không tin lời của nàng.
“Tam hoàng huynh, là đệ không cẩn thận kéo nàng ngã xuống, đều là đệ không tốt, không nên trách nàng.” Không đợi nàng trả lời, Mộ Dung Vũ ở bên cạnh vội vàng giành trả lời trước.
Cung Tuyết Thiến nhìn hắn, nàng không nghĩ tới hắn rất có lương tâm, có ân báo ân, không có bỏ đá xuống giếng.
“Chuyện như thế thật chứ?” Mộ Dung Trần rõ ràng mang theo hoài nghi.
“Vâng, chính là như vậy.”
Mộ Dung Vũ sợ hắn không tin vội vàng cam đoan.
“Nếu như vậy là do ngươi đẩy xuống.”
Mộ Dung Trần biết Thập tứ đệ là cố ý bao che cho nàng, hắn cũng không muốn vạch trần Thập tứ đệ.
Cư nhiên dám hoài nghi nàng, Cung Tuyết Thiến tức giận liếc hắn một cái, ngay cả lễ cũng không làm, xoay người rời đi.
“Chờ một chút.” Phía sau Mộ Dung Vũ đột nhiên gọi nàng lại.
“Vương gia còn có việc sao?” Cung Tuyết Thiến dừng bước nhìn hắn hỏi.
“Cám ơn ngươi cứu Bổn vương, vì danh tiết của ngươi mà nghĩ, Bổn vương sẽ chịu trách nhiệm. Chờ ngươi trưởng thành Bổn vương sẽ cưới ngươi.” Mộ Dung Vũ đi đến trước mặt của nàng thành tâm nói.
Cung Tuyết Thiến ngẩn người nhìn hắn không biết nên trả lời như thế nào với hắn? Cả nhà Mộ Dung đang tụ tập một bên, cũng kinh ngạc nhìn hắn không nghĩ tới hắn sẽ nói ra những lời như vậy.
Trong mắt Mộ Dung Trần mang theo tức giận, Mạnh Tâm Nghi ngươi cư nhiên lại dám trêu ghẹo Thập tứ đệ, ngươi thật đúng là có bản lĩnh.
“Đúng rồi, ngươi còn chưa nói cho Bổn vương, ngươi tên là gì?” Mộ Dung Vũ lại hỏi.
“Hảo ý kia của Vương gia ta xin nhận, không cần nghiêm trọng như vậy, ta cáo lui trước.” Cung Tuyết Thiến vẻ mặt đen lại, dù sao nàng cũng là tiểu thiếp của hoàng huynh hắn, mặc dù hữu danh vô thực. Nhưng ở cổ đại thân phận quan trọng hơn.
Nhìn nàng muốn rời đi, Mộ Dung Vũ vừa định gọi nàng, đã bị Cửu vương gia Mộ Dung Vân ở phía sau kéo lại: “Thập tứ hoàng đệ không thể l* m*ng, đệ cũng đã biết nàng là ai?”
Tiểu Thiếp Vị Thành Niên
Tác giả: Ngạn Thiến
225 chương | 228 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2: Bị phạt thê thảm
Chương 3: 3: Mệnh lệnh của ai
Chương 4: 4: Tiểu thiếp mười tuổi
Chương 5: 5: Trở thành vợ lẽ
Chương 6: 6: Tiểu sắc nữ Mạnh Gia
Chương 7: 7: Bị khi dễ
Chương 8: 8: Vương gia lạm tình
Chương 9: 9: Vương gia, xin người hưu ta
Chương 10: 10: Vương gia, ta hưu ngươi
Chương 11: 11: Tiểu thư điên rồi
Chương 12: 12: Phòng tối âm u
Chương 13: 13: Bị phạt trong phòng tối
Chương 14: 14: Tiểu thiếp không được hoan nghênh
Chương 15: 15: Tai vách mạch rừng
Chương 16: 16: Có ma
Chương 17: 17: Hủy dung
Chương 18: 18: Nói hay hơn hát
Chương 19: 19: Có qua có lại mới toại lòng nhau
Chương 20: 20: Tối nay thị tẩm
Chương 21: 21: Tính kế Vương gia
Chương 22: 22: Tiếp xúc da thịt
Chương 23: 23: Người ta là vị thành niên
Chương 24: 24: Tự do
Chương 25: 25: Ngẫu nhiên gặp tại hoa viên
Chương 26: 26: Khinh bạc Vương gia
Chương 27: 27: Có số đào hoa
Chương 28: 28: Tâm cơ của nàng
Chương 29: 29: Lại bị uy hiếp
Chương 30: 30: Muốn ngươi làm Vương Phi
Chương 31: 31: Nhốt trong Tuyết Uyển
Chương 32: 32: Ngẫu nhiên gặp ở ngoài đường
Chương 33: 33: Ba năm sau
Chương 34: 34: Cung nghênh Hoàng Thượng
Chương 35: 35: Gặp lại lúc đêm khuya
Chương 36: 36: Vương phi, ta không ham
Chương 37: 37: Bị thương
Chương 38: 38: Kế hoạch rời đi
Chương 39: 39: Nam nữ quyến rũ
Chương 40: 40: Vì yêu sinh hận
Chương 41: 41: Người thật tình trước mắt
Chương 42: 42: Giật mình tỉnh ngộ
Chương 43: 43: Không muốn làm bằng hữu với ngươi
Chương 44: 44: Ta đã xuất giá
Chương 45: 45: Rời khỏi Vương phủ
Chương 46: 46: Quay về Mạnh phủ
Chương 47: 47: Lễ hội hoa đào 1
Chương 48: 48: Lễ hội hoa đào 2
Chương 49: 49: Lễ hội hoa đào 3
Chương 50: 50: Lễ hội hoa đào 4
Chương 51: 51: Lễ hội hoa đào 5
Chương 52: 52: Lễ hội hoa đào 6
Chương 53: 53: Lễ hội hoa đào 7
Chương 54: 54: Ngũ Vương gia thử
Chương 55: 55: Người lạ mà quen 1
Chương 56: 56: Người lạ mà quen 2
Chương 57: 57: Tự vệ
Chương 58: 58: Bổn vương chính là muốn nuốt lời
Chương 59: 59: Mộ Dung gia chính là vương pháp
Chương 60: 60: Lại bị hôn
Chương 61: 61: Thiếu nữ hoài xuân
Chương 62: 62: Bị theo dõi
Chương 63: 63: Xin nàng yêu huynh ấy
Chương 64: 64: Quá thiện lương
Chương 65: 65: Đêm khuya xông vào nhà dân
Chương 66: 66: Chọc giận hắn
Chương 67: 67: Tàn bạo lăng nhục
Chương 68: 68: Nàng muốn trả thù
Chương 69: 69: Giao dịch giết người
Chương 70: 70: Chuyển biến đột ngột
Chương 71: 71: Hận càng sâu, yêu càng sâu
Chương 72: 72: Lý do
Chương 73: 73: Nữ nhân thông minh sống không thọ
Chương 74: 74: Mê hoặc, lợi dụng
Chương 75: 75: Đòi lại sỉ nhục
Chương 76: 76: Học ngoan
Chương 77: 77: Chủ động buông tha
Chương 78: 78: Cùng diễn trò
Chương 79: 79: Nghi hoặc
Chương 80: 80: Tình cảm huynh đệ
Chương 81: 81: Tư tưởng phong kiến
Chương 82: 82: THê thiếp đánh nhau
Chương 83: 83: Tuyệt vọng
Chương 84: 84: Trêu đùa
Chương 85: 85: Nửa đêm lén gặp
Chương 86: 86: Thích ta
Chương 87: 87: Nhớ nhà
Chương 88: 88: Ban tặng
Chương 89: 89: Âm mưu
Chương 90: 90: Kinh hồng nhất miết
Chương 91: 91: Tự sinh tự diệt
Chương 92: 92: Bị cướp dọc đường
Chương 93: 93: Đại ca, ta có bệnh
Chương 94: 94: Đã đi rồi còn quay lại
Chương 95: 95: Chịu nhục
Chương 96: 96: Ta thích nàng sao?
Chương 97: 97: Bị gài bẫy
Chương 98: 98: Bắt kẻ thông dâm
Chương 99: 99: Thoát hiểm
Chương 100: 100: Hẹn hò ở khách điếm
Chương 101: 101: Tiến cung
Chương 102: 102: Nịnh nọt
Chương 103: 103: Đau lòng
Chương 104: 104: Thất sủng
Chương 105: 105: Thanh kiếm hai lưỡi
Chương 106: 106: Nham hiểm
Chương 107: 107: Phản bội
Chương 108: 108: Cầu tình
Chương 109: 109: Xông vào địa lao
Chương 110: 110: Quá ngây thơ
Chương 111: 111: Giằng co ở đại lao
Chương 112: 112: Thẳng thắn đối mặt
Chương 113: 113: Chuyện của Nhu Nhi
Chương 114: 114: Lại nổi phong ba
Chương 115: 115: Kết thông gia với Minh Nguyệt quốc
Chương 116: 116: Yến hội Hoàng Cung
Chương 117: 117: Biểu diễn thay
Chương 118: 118: Liễu Nhu trở về
Chương 119: 119: Thương tâm
Chương 120: 120: Vĩnh viễn không nạp thiếp
Chương 121: 121: Bắt gặp
Chương 122: 122: Còn muốn ta quay về Vương Phủ sao?
Chương 123: 123: Quận chúa tiến phủ
Chương 124: 124: Đuổi khỏi Vương phủ
Chương 125: 125: Thản nhiên tiếp nhận
Chương 126: 126: Lợi dụng
Chương 127: 127: Vội vã rời đi
Chương 128: 128: Đều muốn có được
Chương 129: 129: Lời đồn đại nổi lên bốn phía 1
Chương 130: 130: Lời đồn đại nổi lên bốn phía 2
Chương 131: 131: Lời đồn đại nổi lên bốn phía 3
Chương 132: 132: Thiếp bằng lòng
Chương 133: 133: Giao dịch của hai nữ nhân
Chương 134: 134: Trêu đùa mọi người
Chương 135: 135: Học cái xấu rất dễ dàng
Chương 136: 136: Diễn kịch 1
Chương 137: 137: Diễn kịch 2
Chương 138: 138: Hưu thư
Chương 139: 139: Không có tiền trả
Chương 140: 140: Xướng ca ở tửu lâu
Chương 141: 141: Gia lỗ tề 1
Chương 142: 142: Gia lỗ tề 2
Chương 143: 143: Hắn là Vương tử
Chương 144: 144: Cuộc sống sau này
Chương 145: 145: Mỹ nhân kế
Chương 146: 146: Núi phượng hoàng
Chương 147: 147: Vô tình gặp trên đỉnh núi
Chương 148: 148: Âm thầm quan tâm
Chương 149: 149
Chương 150: 150: Yêu ai nhiều hơn
Chương 151: 151: Mục đích
Chương 152: 152: Tỷ thí
Chương 153: 153: Yêu cho nên mói rời đi
Chương 154: 154: Bị thương khó xử
Chương 155: 155: Đổi cách trừng phạt
Chương 156: 156: Buông tha ta
Chương 157: 157: Sống thật tốt
Chương 158: 158: Nữ nhân lẳng lơ
Chương 159: 159: Cùng ta quay về thảo nguyên
Chương 160: 160: Lấy nàng
Chương 161: 161: Vô cùng tức giận
Chương 162: 162: Xuất thành trong đêm 1
Chương 163: 163: Xuất thành trong đêm 2
Chương 164: 164: Không tiếc bất kỳ giá nào
Chương 165: 165: Gặp được người tốt
Chương 166: 166: Ép gả
Chương 167: 167: Chạy trốn
Chương 168: 168: Thay đổi quyết định
Chương 169: 169: Am ni cô
Chương 170: 170: Ám sát
Chương 171: 171: Xử trảm
Chương 172: 172: Yêu cả hai
Chương 173: 173: Kéo dài thời gian
Chương 174: 174: Mỹ nhân kế
Chương 175: 175: Rời khỏi Am ni cô
Chương 176: 176: Buông tha ta
Chương 177: 177: Thả người
Chương 178: 178: Cự tuyệt
Chương 179: 179: Quyết đấu vì nàng
Chương 180: 180: Khu vực săn bắn
Chương 181: 181: Bị thương
Chương 182: 182: Ai nên ra ngoài
Chương 183: 183: Bắt gặp
Chương 184: 184: Đều có tâm tư
Chương 185: 185: Thăm dò phủ quận chúa vào ban đêm
Chương 186: 186: Cảnh báo
Chương 187: 187: Chân tướng
Chương 188: 188: Hoài nghi
Chương 189: 189: Thật sự là nàng ta
Chương 190: 190: Thẳng thắn thành khẩn
Chương 191: 191: Ẩn ý
Chương 192: 192: Kỳ hạn ba ngày
Chương 193: 193: Không thể tha thứ
Chương 194: 194: Buông tay
Chương 195: 195: Cho nàng rời đi
Chương 196: 196: Làm bằng hữu
Chương 197: 197: Lạnh nhạt
Chương 198: 198: Say rượu 1
Chương 199: 199: Say rượu 2
Chương 200: 200: Hắn bị thương
Chương 201: 201: Hạ độc
Chương 202: 202: Trúng độc
Chương 203: 203: Mang thai
Chương 204: 204: Cầu xin
Chương 205: 205: Sảy thai
Chương 206: 206: Trừng phạt
Chương 207: 207: Trừng phạt chính mình
Chương 208: 208: Đầm mưa
Chương 209: 209: Huỷ hoại dung nhan 1
Chương 210: 210: Huỷ hoại dung nhan 2
Chương 211: 211: Con của nàng
Chương 212: 212: Nàng nói lấy, ta lấy liền
Chương 213: 213: Lại gặp bất trắc
Chương 214: 214: Sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi
Chương 215: 215: Chết chung
Chương 216: 216: Nhảy núi
Chương 217: 217: Hôn mê
Chương 218: 218: Hắn ngốc rồi
Chương 219: 219: Nghe lời nương tử
Chương 220: 220: Nàng là nương tử của ta
Chương 221: 221: Quyến rũ Vương gia
Chương 222: 222: Đông cung đồ
Chương 223: 223: Tứ hôn
Chương 224: 224: Đại hôn
Chương 225: 225: Đại kết cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp