Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 137
Cập nhật: 1 day ago
|
~10 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Phó Ngọc Thanh im lặng chốc lát rồi mới nói, “Hóa ra ông chủ Mạnh hối hận rồi.”
Môi Mạnh Thanh khẽ run, nhưng không hề lên tiếng.
Phó Ngọc Thanh hơi thần người, bỗng nhớ đến cái buổi sáng ở Thượng Hải từ lâu trước đây, Mạnh Thanh vội vã đội tuyết đến, đứng trước mặt anh, trịnh trọng bảo anh không hối hận.
Nhưng còn chưa đến một năm đã thay đổi.
Khi đó trong lòng anh có bao nhiêu vui mừng, giờ lại có bao nhiêu giận dữ.
Phó Ngọc Thanh nghĩ, người này lúc nào cũng thế, mình đáp ứng, nhưng em ấy vẫn chẳng hề tin mình. Những lời mình nói với em ấy lúc ở Mai Viên, là mình thật lòng, chứ không phải chỉ là đóng kịch, em ấy lại dùng lời để qua loa cho xong chuyện, nói gì mà không cần danh phận, thật ra trong lòng đã bao giờ tin mình đâu.
Lại nghĩ đến Mạnh Thanh nghi hàng ở bến tàu của anh đều là thuốc phiện, mặc cho anh dùng mọi lời để giải thích mà vẫn không chịu tin, trong lòng không nén được cơn giận. Anh lại nghĩ tiếp, em kết hôn với Lạc Hồng Hoa, cũng không hề đưa thiệp cưới cho tôi. Ngay cả lúc bị thương cũng nói dối tôi không chịu cho tôi biết, chẳng lẽ tôi không nhận được thư của em, thì sẽ không sốt sắng, sẽ không lo âu sao?
Chỉ là đã đến nước này, nói những lời ấy thì còn nghĩa lý gì nữa? Nghe lại còn giống đang biện bạch vì chột dạ hơn chứ chẳng chân thành ở đâu.
Phó Ngọc Thanh cười một tiếng, chỉ giây lát sau nói: “Ý của ông chủ Mạnh là gì?”
Mặt Mạnh Thanh tái nhợt đi, siết chặt nắm tay, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Em cũng không biết nữa.”
Phó Ngọc Thanh trông hắn khổ sở như thế, trong lòng bỗng như bị nhũ băng đâm một nhát, lòng vừa đau lại vừa buồn mà nghĩ, chẳng trách em ấy lại hối hận.
Em ấy ở bên mình, chưa từng cầu tính gì, mà lại còn luôn phải chịu thiệt thòi vì mình. Chạy vạy khắp nơi xoay tiền cho mình, lại còn thế chấp cả nhà ở ngân hàng, bị kéo vào buôn thuốc phiện, không thoát thân nổi.
Rồi lại nhớ đến lời của Đỗ Hâm, người này ở Thượng Hải không nhận được tin của mình, chỉ có thể đọc những tờ báo lá cải kia, hẳn trong lòng đau khổ lắm. Nếu em ấy mà lấy Lạc Hồng Hoa sớm hơn thì có lẽ con cháu đã đầy đàn rồi, chẳng phải khổ sở thế này nữa.
Tuy nghĩ thế, nhưng trong lòng vẫn không kìm được cơn giận mà nghĩ, hai người đàn ông có yêu đến mấy thì làm được gì đây? Đâu có cưới gả được, cùng lắm chỉ xưng anh gọi em cả đời đến già được thôi.
Phó Ngọc Thanh hồi tưởng lại những ngày trước đây, từng chuyện từng chuyện một, tất cả đều rất rõ ràng, trong lòng lại sinh ra cảm giác hối hận mà nghĩ, ngay từ đầu đã là mình sai. Nếu không có mình, hẳn là em ấy với Lạc Hồng Hoa đã mỹ mãn rồi. Lại nghĩ tiếp, em ấy kính trọng mình, đối xử với mình vô cùng kính cẩn khiêm nhường, luôn nhớ đến ân tình của mình, quả thực là bất công cho em ấy quá, lẽ ra không nên thế này.
Mắt Mạnh Thanh đỏ lên, bỗng cất lời: “Tam gia, sáng mai em không muốn đi đâu.”
Phó Ngọc Thanh hơi sững sờ, trong lòng hiểu mà lại không chịu nói toạc ra, chỉ nói: “Nếu em không muốn đi thì ở lại thêm một đêm nữa đi.”
Ánh mắt Mạnh Thanh ghim thẳng vào anh như một lưỡi dao găm, bảo tiếp, “Ngày kia em cũng không muốn đi.”
Trong lòng Phó Ngọc Thanh hơi rối, nào dám quyết định gì?
Anh biết Mạnh Thanh khác với Lục Thiếu Kỳ, dằn lòng mà nghĩ, nếu giờ mình mà chia tay với em ấy, em ấy cũng sẽ không oán hận mình đâu. Lại nghĩ tiếp, nếu mình không chia tay với em ấy, em ấy ở Thượng Hải, sẽ luôn nhớ mình, tiền bạc hay hành động, tất cả đều không tự do, mà còn thêm rất nhiều phiền muộn. Mình với Lục Thiếu Kỳ cứ dây dưa mãi không đứt, chẳng biết đến bao giờ mới thôi được, không nên để em ấy phải chờ. Nếu em ấy rời xa mình, Hồng Hoa cô nương mới có thể càng yên tâm. Chỗ Tô Phụng Xương em ấy cũng sẽ tiện từ chối hơn, chung quy lại vẫn là một chuyện tốt.
Nghĩ thì dễ, nhưng trong lòng sao chịu nổi? Kể cũng lạ, từ lúc hai người quen nhau đến giờ, luôn là bên nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều, một tháng hiếm lắm mới gặp nhau được đôi lần. Nhưng chẳng biết thế nào mà dần dần đã để người kia vào trong lòng, luôn luôn nhớ, không kìm được mà nghĩ mãi về nhau.
Mạnh Thanh thất vọng, nhưng lại không chịu từ bỏ mà hỏi anh: “Tam gia, nếu em không đi thì sao?”
Phó Ngọc Thanh nhìn hắn chốc lát, rồi lại cười nói: “Chẳng lẽ tôi về Thượng Hải thì em vẫn muốn ở lại đây hay sao?”
Mặt Mạnh Thanh trắng bệch, cổ họng khẽ giật, một hồi lâu sau mới nói: “Tam gia, nếu anh muốn em về thật thì em sẽ về. Tuyệt đối không ở lại đây để làm anh khó chịu nữa.”
Lòng Phó Ngọc Thanh vừa đau lại vừa lạnh, thầm nghĩ, việc gì em ấy phải nói thế, không khỏi quá xem nhẹ bản thân rồi, lẽ nào mình là hạng người như vậy sao?
Mạnh Thanh thấy anh mãi không đáp, trên trán đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, đáy mắt cũng lộ ra vẻ khẩn cầu sốt sắng.
Cuối cùng Phó Ngọc Thanh đưa ra quyết định, bình tĩnh lại lòng mình mà nhìn hắn, nói: “Cũng được. Mới vừa rồi tôi còn đang nghĩ, ông chủ Mạnh nói rất có lý. Em cũng là người đã có vợ rồi, lại còn có việc làm ăn, không nên qua lại với tôi. Nếu tôi ở lại Nam Kinh thì cũng không thể để ông chủ Mạnh ở lại Nam Kinh với tôi, mãi không về được, đây chung quy lại vẫn không phải việc đúng.”
Mạnh Thanh nghe anh nói thế, chỉ một thoáng đã biến sắc, lúng túng.
Phó Ngọc Thanh dừng lại giây lát, rồi khách khí nói, “Ông chủ Mạnh, chúng ta sớm tụ sớm tan đi.”
Môi Mạnh Thanh khẽ run, nhưng không hề lên tiếng.
Phó Ngọc Thanh hơi thần người, bỗng nhớ đến cái buổi sáng ở Thượng Hải từ lâu trước đây, Mạnh Thanh vội vã đội tuyết đến, đứng trước mặt anh, trịnh trọng bảo anh không hối hận.
Nhưng còn chưa đến một năm đã thay đổi.
Khi đó trong lòng anh có bao nhiêu vui mừng, giờ lại có bao nhiêu giận dữ.
Phó Ngọc Thanh nghĩ, người này lúc nào cũng thế, mình đáp ứng, nhưng em ấy vẫn chẳng hề tin mình. Những lời mình nói với em ấy lúc ở Mai Viên, là mình thật lòng, chứ không phải chỉ là đóng kịch, em ấy lại dùng lời để qua loa cho xong chuyện, nói gì mà không cần danh phận, thật ra trong lòng đã bao giờ tin mình đâu.
Lại nghĩ đến Mạnh Thanh nghi hàng ở bến tàu của anh đều là thuốc phiện, mặc cho anh dùng mọi lời để giải thích mà vẫn không chịu tin, trong lòng không nén được cơn giận. Anh lại nghĩ tiếp, em kết hôn với Lạc Hồng Hoa, cũng không hề đưa thiệp cưới cho tôi. Ngay cả lúc bị thương cũng nói dối tôi không chịu cho tôi biết, chẳng lẽ tôi không nhận được thư của em, thì sẽ không sốt sắng, sẽ không lo âu sao?
Chỉ là đã đến nước này, nói những lời ấy thì còn nghĩa lý gì nữa? Nghe lại còn giống đang biện bạch vì chột dạ hơn chứ chẳng chân thành ở đâu.
Phó Ngọc Thanh cười một tiếng, chỉ giây lát sau nói: “Ý của ông chủ Mạnh là gì?”
Mặt Mạnh Thanh tái nhợt đi, siết chặt nắm tay, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Em cũng không biết nữa.”
Phó Ngọc Thanh trông hắn khổ sở như thế, trong lòng bỗng như bị nhũ băng đâm một nhát, lòng vừa đau lại vừa buồn mà nghĩ, chẳng trách em ấy lại hối hận.
Em ấy ở bên mình, chưa từng cầu tính gì, mà lại còn luôn phải chịu thiệt thòi vì mình. Chạy vạy khắp nơi xoay tiền cho mình, lại còn thế chấp cả nhà ở ngân hàng, bị kéo vào buôn thuốc phiện, không thoát thân nổi.
Rồi lại nhớ đến lời của Đỗ Hâm, người này ở Thượng Hải không nhận được tin của mình, chỉ có thể đọc những tờ báo lá cải kia, hẳn trong lòng đau khổ lắm. Nếu em ấy mà lấy Lạc Hồng Hoa sớm hơn thì có lẽ con cháu đã đầy đàn rồi, chẳng phải khổ sở thế này nữa.
Tuy nghĩ thế, nhưng trong lòng vẫn không kìm được cơn giận mà nghĩ, hai người đàn ông có yêu đến mấy thì làm được gì đây? Đâu có cưới gả được, cùng lắm chỉ xưng anh gọi em cả đời đến già được thôi.
Phó Ngọc Thanh hồi tưởng lại những ngày trước đây, từng chuyện từng chuyện một, tất cả đều rất rõ ràng, trong lòng lại sinh ra cảm giác hối hận mà nghĩ, ngay từ đầu đã là mình sai. Nếu không có mình, hẳn là em ấy với Lạc Hồng Hoa đã mỹ mãn rồi. Lại nghĩ tiếp, em ấy kính trọng mình, đối xử với mình vô cùng kính cẩn khiêm nhường, luôn nhớ đến ân tình của mình, quả thực là bất công cho em ấy quá, lẽ ra không nên thế này.
Mắt Mạnh Thanh đỏ lên, bỗng cất lời: “Tam gia, sáng mai em không muốn đi đâu.”
Phó Ngọc Thanh hơi sững sờ, trong lòng hiểu mà lại không chịu nói toạc ra, chỉ nói: “Nếu em không muốn đi thì ở lại thêm một đêm nữa đi.”
Ánh mắt Mạnh Thanh ghim thẳng vào anh như một lưỡi dao găm, bảo tiếp, “Ngày kia em cũng không muốn đi.”
Trong lòng Phó Ngọc Thanh hơi rối, nào dám quyết định gì?
Anh biết Mạnh Thanh khác với Lục Thiếu Kỳ, dằn lòng mà nghĩ, nếu giờ mình mà chia tay với em ấy, em ấy cũng sẽ không oán hận mình đâu. Lại nghĩ tiếp, nếu mình không chia tay với em ấy, em ấy ở Thượng Hải, sẽ luôn nhớ mình, tiền bạc hay hành động, tất cả đều không tự do, mà còn thêm rất nhiều phiền muộn. Mình với Lục Thiếu Kỳ cứ dây dưa mãi không đứt, chẳng biết đến bao giờ mới thôi được, không nên để em ấy phải chờ. Nếu em ấy rời xa mình, Hồng Hoa cô nương mới có thể càng yên tâm. Chỗ Tô Phụng Xương em ấy cũng sẽ tiện từ chối hơn, chung quy lại vẫn là một chuyện tốt.
Nghĩ thì dễ, nhưng trong lòng sao chịu nổi? Kể cũng lạ, từ lúc hai người quen nhau đến giờ, luôn là bên nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều, một tháng hiếm lắm mới gặp nhau được đôi lần. Nhưng chẳng biết thế nào mà dần dần đã để người kia vào trong lòng, luôn luôn nhớ, không kìm được mà nghĩ mãi về nhau.
Mạnh Thanh thất vọng, nhưng lại không chịu từ bỏ mà hỏi anh: “Tam gia, nếu em không đi thì sao?”
Phó Ngọc Thanh nhìn hắn chốc lát, rồi lại cười nói: “Chẳng lẽ tôi về Thượng Hải thì em vẫn muốn ở lại đây hay sao?”
Mặt Mạnh Thanh trắng bệch, cổ họng khẽ giật, một hồi lâu sau mới nói: “Tam gia, nếu anh muốn em về thật thì em sẽ về. Tuyệt đối không ở lại đây để làm anh khó chịu nữa.”
Lòng Phó Ngọc Thanh vừa đau lại vừa lạnh, thầm nghĩ, việc gì em ấy phải nói thế, không khỏi quá xem nhẹ bản thân rồi, lẽ nào mình là hạng người như vậy sao?
Mạnh Thanh thấy anh mãi không đáp, trên trán đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, đáy mắt cũng lộ ra vẻ khẩn cầu sốt sắng.
Cuối cùng Phó Ngọc Thanh đưa ra quyết định, bình tĩnh lại lòng mình mà nhìn hắn, nói: “Cũng được. Mới vừa rồi tôi còn đang nghĩ, ông chủ Mạnh nói rất có lý. Em cũng là người đã có vợ rồi, lại còn có việc làm ăn, không nên qua lại với tôi. Nếu tôi ở lại Nam Kinh thì cũng không thể để ông chủ Mạnh ở lại Nam Kinh với tôi, mãi không về được, đây chung quy lại vẫn không phải việc đúng.”
Mạnh Thanh nghe anh nói thế, chỉ một thoáng đã biến sắc, lúng túng.
Phó Ngọc Thanh dừng lại giây lát, rồi khách khí nói, “Ông chủ Mạnh, chúng ta sớm tụ sớm tan đi.”
Tọa Hoài Bất Loạn
Tác giả: Minh Châu
356 chương | 97 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Chương 339: 339
Chương 340: 340
Chương 341: 341
Chương 342: 342
Chương 343: 343
Chương 344: 344
Chương 345: 345
Chương 346: 346
Chương 347: 347
Chương 348: 348
Chương 349: 349
Chương 350: 350
Chương 351: 351
Chương 352: 352
Chương 353: 353: Vĩ thanh (Thượng)
Chương 354: 354: Vĩ thanh (Trung)
Chương 355: 355: Vĩ thanh (Hạ)
Chương 356: 356: Ngoại truyện 1: Trăng tỏ nhành lau
Không tìm thấy chương nào phù hợp