Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 4
Cập nhật: 1 day ago
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Không dưng lại tỏ ra ân cần, chẳng phải phường gian thì là trộm cắp.
Hắn nói năng vô cùng cung kính, ấy vậy mà Phó Ngọc Thanh càng nghe lại càng căng thẳng, bèn đứng luôn dậy khách khí đáp lời: “Ngài nói đúng, kẻ hèn này vẫn ở Nam Kinh bấy lâu nay. Lần này đến Thượng Hải là vì có chút việc riêng, cho nên cũng chưa đi quanh thăm hỏi, chẳng hay ngài là…?”
Ở Nam Kinh Phó Ngọc Thanh đã qua lại với côn đồ không ít lần, song côn đồ khách sáo lịch sự với anh như người trước mặt đây thì quả đúng là mới gặp lần đầu.
Trên mặt người nọ lộ ra một tia thất vọng: “Ngài là quý nhân hay quên, chỉ sợ không còn nhớ tôi nữa rồi.”
Nói gì mà lạ thế, nhưng Phó Ngọc Thanh vẫn cười: “Thật ra tôi thấy ngài quen lắm đấy, chỉ là nhất thời chưa nhớ ra được mà thôi.”
Người nọ nhẹ nhàng hít vào một hơi, rồi nói: “Phó tam thiếu gia, lúc ở Nam Kinh, nếu không nhờ có ngài cứu tôi một mạng thì sao tôi có thể có được ngày hôm nay?” nghe chừng anh hãy còn lơ mơ, hắn bèn tiếp tục: “chắc là ngài không nhớ rồi. Năm đó ở bến tàu Hạ Quan, tôi bị thương ở chân lúc vác gạch, nếu không nhờ có ngài, Mạnh Thanh tôi hôm nay đã thành kẻ tàn phế rồi.”
Phó Ngọc Thanh thoáng kinh ngạc, khổ nỗi nghĩ mãi mà vẫn không nhớ ra chuyện này.
Đúng là mấy năm trước nhà Phó có vài nhà máy gạch ở Nam Kinh, anh cũng thường hay qua bến tàu Hạ Quan. Ở bến tàu người đến người đi đông như mắc cửi, tất cả đều là dân lao động nghèo, theo như lời kể của người trước mặt thì chắc hẳn từng có chuyện như vậy thật, chỉ là anh lại không nhớ nổi.
Song giờ cũng chẳng phải lúc để nghĩ nhiều, Phó Ngọc Thanh bèn cười: “Nếu quả thực thế thì cũng là do ông chủ Mạnh là anh hùng cái thế, sống tốt nên được trời phù hộ ấy mà, chứ tại hạ không dám kể công.”
Mạnh Thanh thấy anh vẫn mù tịt, hình như đã nhận ra anh không nhớ thật rồi, vẻ thất vọng trong mắt càng rõ ràng, nhưng hắn vẫn cung kính nói: “Chẳng hay Phó tam thiếu gia định ở Thượng Hải bao lâu?” chẳng chờ anh đáp đã nói luôn, “nếu tam gia rảnh, Mạnh mỗ muốn làm chủ, mời tam gia ăn một bữa cơm, không biết tam gia có nể mặt không?”
Phó Ngọc Thanh không ngờ hắn còn muốn mời anh ăn cơm nữa, đành đáp, “Ông chủ Mạnh cất nhắc quá rồi! Nếu ông chủ Mạnh đã có lời thì Phó Ngọc Thanh tôi nhất định sẽ đi.”
Đang nói chuyện thì cửa đẩy ra, cuối cùng Đỗ Hâm và quản lý nhà hát cũng tới, thấy hai người ông ông tôi tôi rõ khách khí, xem ra không có gì hung hiểm thì lòng nhẹ ngay đi một nửa. Mạnh Thanh lại cười: “Vậy thì tôi nhất định phải chuẩn bị cho ra trò mới được. Chẳng mấy khi tam gia đến Thượng Hải, tôi ở đây sao có thể không tận tình cơ chứ?”
Xong còn trò chuyện thêm vài ba câu nữa với anh rồi mới từ biệt, lướt qua quản lý nhà hát ra ngoài.
Quản lý nhà hát là một gã trung niên hơi mập. Lúc đi vào trông thấy Mạnh Thanh cũng ở đó, trên mặt gã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, chẳng dám ho he lấy một câu, dè dặt đứng nép sang bên. Đến lúc bọn họ nói chuyện xong, hình như gã mới thở phào nhẹ nhõm, cun cút bám ra ngoài theo cười giả lả: “Tâm trạng ông chủ Mạnh tốt thế này, chi bằng nán lại một lát nhé? Hôm nay chiếu Bách Điểu Triêu Hoàng đấy, đông vui lắm.”
Mạnh Thanh gật đầu: “Phó tam gia là ân nhân của tôi, hiếm lắm mới được gặp bữa hôm nay, ông hãy thay tôi đón tiếp ngài ấy hẳn hoi vào nhé, tôi có chút việc gấp phải về, chứ không đã tự mình tiếp đón rồi.”
Phó Ngọc Thanh nghe vậy rất xấu hổ, Đỗ Hâm thì thắc mắc, cái kiểu côn đồ gì mà ai cũng quen vậy? Có máu mặt đến thế ư? Cậu thầm kinh ngạc.
Mạnh Thanh không cần quản lý tiễn, tự mình ra ngoài lên xe kéo.
Phó Ngọc Thanh nhìn hắn ra khỏi cửa phòng nghỉ, sau rốt mới thở phào. Lưng áo anh đã sũng mồ hôi, chẳng ngờ lại chỉ là một phen sợ bóng sợ gió.
Quản lý vừa lau mồ hôi vừa đi tới hỏi anh: “Ngài Phó, hóa ra ngài quen ông chủ Mạnh hả? Ngài có chỗ dựa oách thế thì còn sợ gì du côn nữa, ngài ấy đến cái là khỏi cần phải lo chuyện gì nữa sất.”
Cả Phó Ngọc Thanh lẫn Đỗ Hâm đều không đáp, khó mà giải thích thực ra ban nãy chỉ là hiểu lầm thôi, đành cười cho qua. Đỗ Hâm dò hỏi, “Ông chủ Mạnh á? Chính là người vừa mới ra ngoài kia đấy hử?”
“Đúng rồi, các ngài không biết sao? Ngài ấy chính là tâm phúc của ngài Đỗ đó, công phu ngài ấy tuyệt diệu, sống lại nghĩa khí, ai ai cũng phục hết!” gã bắn một tràng giọng Thượng Hải trơn tru, Phó Ngọc Thanh nghe vậy mới nhếch miệng cười: “tất nhiên rồi tất nhiên rồi.” Bụng lại bảo dạ, thế sao ông còn vã mồ hôi hơn cả tôi vậy?
Đá đưa một ít lâu với gã nữa thì cuối cùng người ở cục cảnh sát cũng tới, lái xe đưa bọn họ về nhà Phó.
Phó Ngọc Hoa ở nhà lo lắng thấp thỏm không thôi, thấy anh về thì đương nhiên phải tra hỏi một trận cho ra nhẽ. Phó Ngọc Thanh kể lại chuyện với ông chủ Mạnh, không ngờ Mạnh Thanh nức tiếng đến độ cả Phó Ngọc Hoa cũng biết.
Phó Ngọc Hoa cau mày: “Mạnh Thanh này có địa vị cực lớn, hắn là người dưới trướng Đỗ Nguyệt Sênh[1]. Quyền cước công phu của hắn rất lợi hại, Đỗ Nguyệt Sênh khen lắm, thế nên đến cả tên của hắn cũng là do Đỗ Nguyệt Sênh đặt đấy, em xem tên hắn chỉ có một chữ ‘Thanh’ là có lý do cả!”
Phó Ngọc Thanh giật mình, thầm hiểu ra chuyện này không hề nhỏ, bèn nói: “Cũng chưa chắc hắn sẽ tìm em đâu, nếu mà tìm thật, muốn mời em đi ăn thì em cũng sẽ hào phóng nhận lời thôi. Dân giang hồ mà, nghĩa khí đặt hàng đầu, nên chắc cũng chả phải vì lý do nào khác đâu.”
Phó Ngọc Hoa đăm chiêu, cẩn thận ngẫm nghĩ lại chuyện này, sau đó anh bèn điện một cú về Nam Kinh, gọi chú Cảnh tới hỏi xem có nhớ việc này không.
Năm đó chú Cảnh đi theo Phó Ngọc Thanh, nếu thực sự từng xảy ra chuyện như vậy thì hẳn chú sẽ nhớ.
Chú Cảnh vừa nghe anh hỏi đã đáp ngay: “Đại thiếu gia, đúng là từng có chuyện như vậy đó. Hồi ở Hạ Quan, có người vác gạch ngã thang bị gãy chân, tam thiếu gia lúc đó thấy xót nên đã mời bác sĩ Tây đến nối xương lại cho cậu ta, xong còn đưa cậu ta về cái nhà ở Hán Trung, tìm người chăm sóc cho nữa.” Sau đó miêu tả lại cho anh mặt mũi người kia, quả nhiên trùng khớp.
Chú nói thế làm Phó Ngọc Thanh cũng láng máng nhớ ra.
Khi đó Phó Cảnh Viên vừa mới cưới Diệp Thúy Văn, sinh ra Phó Ngọc Đình, anh không muốn về nhà cũ nên đã tìm một cái nhà bên Hán Trung để ở tạm.
Gặp nhau ở bến tàu, anh chỉ tiện tay giúp đỡ mà thôi, thế mà người ta lại ghi tạc trong lòng suốt bấy lâu.
Chú Cảnh cười: “Tam thiếu gia, cậu thật sự không nhớ à? Lúc đó cậu ta còn khắc cả bài vị trường sinh cho cậu, ngày nào cũng cúng đấy!”
Hắn nói năng vô cùng cung kính, ấy vậy mà Phó Ngọc Thanh càng nghe lại càng căng thẳng, bèn đứng luôn dậy khách khí đáp lời: “Ngài nói đúng, kẻ hèn này vẫn ở Nam Kinh bấy lâu nay. Lần này đến Thượng Hải là vì có chút việc riêng, cho nên cũng chưa đi quanh thăm hỏi, chẳng hay ngài là…?”
Ở Nam Kinh Phó Ngọc Thanh đã qua lại với côn đồ không ít lần, song côn đồ khách sáo lịch sự với anh như người trước mặt đây thì quả đúng là mới gặp lần đầu.
Trên mặt người nọ lộ ra một tia thất vọng: “Ngài là quý nhân hay quên, chỉ sợ không còn nhớ tôi nữa rồi.”
Nói gì mà lạ thế, nhưng Phó Ngọc Thanh vẫn cười: “Thật ra tôi thấy ngài quen lắm đấy, chỉ là nhất thời chưa nhớ ra được mà thôi.”
Người nọ nhẹ nhàng hít vào một hơi, rồi nói: “Phó tam thiếu gia, lúc ở Nam Kinh, nếu không nhờ có ngài cứu tôi một mạng thì sao tôi có thể có được ngày hôm nay?” nghe chừng anh hãy còn lơ mơ, hắn bèn tiếp tục: “chắc là ngài không nhớ rồi. Năm đó ở bến tàu Hạ Quan, tôi bị thương ở chân lúc vác gạch, nếu không nhờ có ngài, Mạnh Thanh tôi hôm nay đã thành kẻ tàn phế rồi.”
Phó Ngọc Thanh thoáng kinh ngạc, khổ nỗi nghĩ mãi mà vẫn không nhớ ra chuyện này.
Đúng là mấy năm trước nhà Phó có vài nhà máy gạch ở Nam Kinh, anh cũng thường hay qua bến tàu Hạ Quan. Ở bến tàu người đến người đi đông như mắc cửi, tất cả đều là dân lao động nghèo, theo như lời kể của người trước mặt thì chắc hẳn từng có chuyện như vậy thật, chỉ là anh lại không nhớ nổi.
Song giờ cũng chẳng phải lúc để nghĩ nhiều, Phó Ngọc Thanh bèn cười: “Nếu quả thực thế thì cũng là do ông chủ Mạnh là anh hùng cái thế, sống tốt nên được trời phù hộ ấy mà, chứ tại hạ không dám kể công.”
Mạnh Thanh thấy anh vẫn mù tịt, hình như đã nhận ra anh không nhớ thật rồi, vẻ thất vọng trong mắt càng rõ ràng, nhưng hắn vẫn cung kính nói: “Chẳng hay Phó tam thiếu gia định ở Thượng Hải bao lâu?” chẳng chờ anh đáp đã nói luôn, “nếu tam gia rảnh, Mạnh mỗ muốn làm chủ, mời tam gia ăn một bữa cơm, không biết tam gia có nể mặt không?”
Phó Ngọc Thanh không ngờ hắn còn muốn mời anh ăn cơm nữa, đành đáp, “Ông chủ Mạnh cất nhắc quá rồi! Nếu ông chủ Mạnh đã có lời thì Phó Ngọc Thanh tôi nhất định sẽ đi.”
Đang nói chuyện thì cửa đẩy ra, cuối cùng Đỗ Hâm và quản lý nhà hát cũng tới, thấy hai người ông ông tôi tôi rõ khách khí, xem ra không có gì hung hiểm thì lòng nhẹ ngay đi một nửa. Mạnh Thanh lại cười: “Vậy thì tôi nhất định phải chuẩn bị cho ra trò mới được. Chẳng mấy khi tam gia đến Thượng Hải, tôi ở đây sao có thể không tận tình cơ chứ?”
Xong còn trò chuyện thêm vài ba câu nữa với anh rồi mới từ biệt, lướt qua quản lý nhà hát ra ngoài.
Quản lý nhà hát là một gã trung niên hơi mập. Lúc đi vào trông thấy Mạnh Thanh cũng ở đó, trên mặt gã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, chẳng dám ho he lấy một câu, dè dặt đứng nép sang bên. Đến lúc bọn họ nói chuyện xong, hình như gã mới thở phào nhẹ nhõm, cun cút bám ra ngoài theo cười giả lả: “Tâm trạng ông chủ Mạnh tốt thế này, chi bằng nán lại một lát nhé? Hôm nay chiếu Bách Điểu Triêu Hoàng đấy, đông vui lắm.”
Mạnh Thanh gật đầu: “Phó tam gia là ân nhân của tôi, hiếm lắm mới được gặp bữa hôm nay, ông hãy thay tôi đón tiếp ngài ấy hẳn hoi vào nhé, tôi có chút việc gấp phải về, chứ không đã tự mình tiếp đón rồi.”
Phó Ngọc Thanh nghe vậy rất xấu hổ, Đỗ Hâm thì thắc mắc, cái kiểu côn đồ gì mà ai cũng quen vậy? Có máu mặt đến thế ư? Cậu thầm kinh ngạc.
Mạnh Thanh không cần quản lý tiễn, tự mình ra ngoài lên xe kéo.
Phó Ngọc Thanh nhìn hắn ra khỏi cửa phòng nghỉ, sau rốt mới thở phào. Lưng áo anh đã sũng mồ hôi, chẳng ngờ lại chỉ là một phen sợ bóng sợ gió.
Quản lý vừa lau mồ hôi vừa đi tới hỏi anh: “Ngài Phó, hóa ra ngài quen ông chủ Mạnh hả? Ngài có chỗ dựa oách thế thì còn sợ gì du côn nữa, ngài ấy đến cái là khỏi cần phải lo chuyện gì nữa sất.”
Cả Phó Ngọc Thanh lẫn Đỗ Hâm đều không đáp, khó mà giải thích thực ra ban nãy chỉ là hiểu lầm thôi, đành cười cho qua. Đỗ Hâm dò hỏi, “Ông chủ Mạnh á? Chính là người vừa mới ra ngoài kia đấy hử?”
“Đúng rồi, các ngài không biết sao? Ngài ấy chính là tâm phúc của ngài Đỗ đó, công phu ngài ấy tuyệt diệu, sống lại nghĩa khí, ai ai cũng phục hết!” gã bắn một tràng giọng Thượng Hải trơn tru, Phó Ngọc Thanh nghe vậy mới nhếch miệng cười: “tất nhiên rồi tất nhiên rồi.” Bụng lại bảo dạ, thế sao ông còn vã mồ hôi hơn cả tôi vậy?
Đá đưa một ít lâu với gã nữa thì cuối cùng người ở cục cảnh sát cũng tới, lái xe đưa bọn họ về nhà Phó.
Phó Ngọc Hoa ở nhà lo lắng thấp thỏm không thôi, thấy anh về thì đương nhiên phải tra hỏi một trận cho ra nhẽ. Phó Ngọc Thanh kể lại chuyện với ông chủ Mạnh, không ngờ Mạnh Thanh nức tiếng đến độ cả Phó Ngọc Hoa cũng biết.
Phó Ngọc Hoa cau mày: “Mạnh Thanh này có địa vị cực lớn, hắn là người dưới trướng Đỗ Nguyệt Sênh[1]. Quyền cước công phu của hắn rất lợi hại, Đỗ Nguyệt Sênh khen lắm, thế nên đến cả tên của hắn cũng là do Đỗ Nguyệt Sênh đặt đấy, em xem tên hắn chỉ có một chữ ‘Thanh’ là có lý do cả!”
Phó Ngọc Thanh giật mình, thầm hiểu ra chuyện này không hề nhỏ, bèn nói: “Cũng chưa chắc hắn sẽ tìm em đâu, nếu mà tìm thật, muốn mời em đi ăn thì em cũng sẽ hào phóng nhận lời thôi. Dân giang hồ mà, nghĩa khí đặt hàng đầu, nên chắc cũng chả phải vì lý do nào khác đâu.”
Phó Ngọc Hoa đăm chiêu, cẩn thận ngẫm nghĩ lại chuyện này, sau đó anh bèn điện một cú về Nam Kinh, gọi chú Cảnh tới hỏi xem có nhớ việc này không.
Năm đó chú Cảnh đi theo Phó Ngọc Thanh, nếu thực sự từng xảy ra chuyện như vậy thì hẳn chú sẽ nhớ.
Chú Cảnh vừa nghe anh hỏi đã đáp ngay: “Đại thiếu gia, đúng là từng có chuyện như vậy đó. Hồi ở Hạ Quan, có người vác gạch ngã thang bị gãy chân, tam thiếu gia lúc đó thấy xót nên đã mời bác sĩ Tây đến nối xương lại cho cậu ta, xong còn đưa cậu ta về cái nhà ở Hán Trung, tìm người chăm sóc cho nữa.” Sau đó miêu tả lại cho anh mặt mũi người kia, quả nhiên trùng khớp.
Chú nói thế làm Phó Ngọc Thanh cũng láng máng nhớ ra.
Khi đó Phó Cảnh Viên vừa mới cưới Diệp Thúy Văn, sinh ra Phó Ngọc Đình, anh không muốn về nhà cũ nên đã tìm một cái nhà bên Hán Trung để ở tạm.
Gặp nhau ở bến tàu, anh chỉ tiện tay giúp đỡ mà thôi, thế mà người ta lại ghi tạc trong lòng suốt bấy lâu.
Chú Cảnh cười: “Tam thiếu gia, cậu thật sự không nhớ à? Lúc đó cậu ta còn khắc cả bài vị trường sinh cho cậu, ngày nào cũng cúng đấy!”
Tọa Hoài Bất Loạn
Tác giả: Minh Châu
356 chương | 54 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Chương 339: 339
Chương 340: 340
Chương 341: 341
Chương 342: 342
Chương 343: 343
Chương 344: 344
Chương 345: 345
Chương 346: 346
Chương 347: 347
Chương 348: 348
Chương 349: 349
Chương 350: 350
Chương 351: 351
Chương 352: 352
Chương 353: 353: Vĩ thanh (Thượng)
Chương 354: 354: Vĩ thanh (Trung)
Chương 355: 355: Vĩ thanh (Hạ)
Chương 356: 356: Ngoại truyện 1: Trăng tỏ nhành lau
Không tìm thấy chương nào phù hợp