Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 327
Cập nhật: 2 days ago
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Phó Ngọc Thanh đi lòng và lòng vòng mấy vòng quanh người hắn, trơ mắt nhìn hắn đánh liên tục mấy lượt quyền, rồi cuối cùng hết chờ nổi nữa, bèn tự mình đi kiếm thang. Mạnh Thanh không thể giả vờ tiếp, vội vàng kéo anh lại, vừa buồn cười vừa bực nói: “Sao ngày nào anh cũng phải trèo lên mái nhà vậy hả?”
Phó Ngọc Thanh càng không cam chịu, càm ràm: “Em có chịu lên với tôi đâu, chỉ lo đánh quyền thôi, tôi tự lên nóc nhà ngắm sao tí chứ có làm phiền gì đến em đâu?”
Mạnh Thanh bó tay: “Khả năng là đêm mưa đấy, lên rồi lại ướt cho, tốt nhất là đừng có lên.”
Phó Ngọc Thanh liếc hắn, vẫn ương bướng, “Ướt thì chịu.”
Nhưng Mạnh Thanh không chịu buông ra, cứng đầu chẳng kém: “Anh về Trùng Khánh đi, thích nhảy thì nhảy, thích xem hí thì xem hí, chẳng tốt hơn ngồi không chán ốm ở đây quá sao?”
Phó Ngọc Thanh không ngờ hắn lại còn có cái câu như thể để chờ tống vào tai mình, anh ngớ người, muốn nổi giận mà lại không nỡ, bao lâu sau mới nói được câu: “Mạnh A Sinh, em nói thế tôi không tin đâu. Lẽ nào lúc tôi không ở Thượng Hải, em không nhớ tôi một tí nào ư?”
Môi Mạnh Thanh mấp máy, song hắn không nói.
Lần này thì Phó Ngọc Thanh đã nổi giận thật, anh chẳng đả động gì đến ngắm sao nữa, vốn anh bảo thế là để lấy cớ gợi chuyện với tên này mà thôi. Giờ thì anh chẳng thèm nhiều lời với hắn nữa, dứt áo quảy mông về thẳng phòng khách ngủ.
Mạnh Thanh thấy anh bực thì cũng hơi cuống, hắn lẽo đẽo theo sau anh, nhưng lại bị anh nhốt ngoài cửa. Mạnh Thanh đi đi lại lại một hồi, khẽ nói qua lớp cửa: “Tam gia, em muốn tốt cho anh thôi mà.”
Phó Ngọc Thanh giận tới nỗi lại lên cơn đau dạ dày, chẳng muốn ngó ngàng đến hắn nữa. Song sau khi nằm một lúc thì cơn đau thật sự không cầm cự nổi nữa, anh mới phải ngọ nguậy bò dậy.
Mạnh Thanh cho anh người làm tên Khương Xuân Bình ở lại, bố trí vào bên cạnh anh, anh biết thừa Mạnh Thanh thính làm gì, ban đầu còn hơi bực, nhưng giờ lại thấy tiện. Anh bèn bảo Khương Xuân Bình nấu cho mình bát cháo.
Mở cửa ra thấy Mạnh Thanh hẵng đang đứng ngoài cửa, anh không khỏi sững người ngạc nhiên. Thấy anh ra ngoài, Mạnh Thanh muốn mở lời, song chẳng biết nói gì, còn anh thì giả vờ không thấy, đi thẳng tới cửa phòng Khương Xuân Bình, cố tình nói: “Xuân Bình, dạ dày tôi đau, anh đi đun nước hộ tôi với.”
Mạnh Thanh biến sắc, xoắn xuýt hỏi, “Sao tự dưng đang yên đang lành lại đau?”
Phó Ngọc Thanh mặc kệ hắn, Khương Xuân Bình tất tả thay đồ đi ra, nói: “Tam thiếu gia, tôi đi nấu ít cháo cho cậu ăn nhé.” Anh ta biết cậu thiếu gia này có bệnh đau dạ dày, hồi trước anh ta hay đứng phụ bếp. Về sau chiến tranh nổ ra, nhiều người làm bỏ về quê, Phó Ngọc Thanh muốn tìm người trông nhà hộ, anh ta chẳng có trách nhiệm nào đeo bám, cũng chẳng tính về quê, thế là đi theo luôn. Ai dè vòng một vòng cuối cùng lại vòng về quê.
Anh ta xuống nhà bếp, hai người còn lại chẳng ai hé một lời. Phó Ngọc Thanh cũng không vào phòng nữa mà ngồi luôn bên ngoài. Trong nhà lạnh, thậm chí còn không ấm bằng bên ngoài, anh bèn kiếm cái áo trải lên ghế đá rồi lấy một quyển sách tiếng Anh ra ngồi luôn xuống đó lật đọc.
Sắc mặt Mạnh Thanh rất kém, hắn đi tới gần anh rồi chìa tay đè quyển sách của anh xuống, hạ giọng, “Tam gia, anh nói chuyện với em đi, dạ dày anh đau lắm à?”
Phó Ngọc Thanh gạt tay hắn ra, vặc lại: “Hỏi làm gì? Em muốn đuổi tôi đi cơ mà, tôi sống hay chết liên quan gì tới em.”
“Tam gia!” mặt Mạnh Thanh trắng bệch, “đừng có lằng nhằng! Không phải em muốn đuổi anh đi, mà là…” nói tới đó, hắn chợt khựng lại, rồi mãi lâu sau mới bảo: “tam gia, sao anh không hiểu nhỉ.”
Sao Phó Ngọc Thanh không hiểu cơ chứ? Dù gì trước khi đến đây anh chẳng phải lo nghĩ gì cả, thế mà sau khi đến, anh đã phải đi nghe ngóng đủ đường, Hứa Trác Văn là người đưa anh tới nên nói thế nào cũng phải nể mặt anh, mà huống hồ quyền kiểm soát bên ở vùng ngoại ô đã giao hết vào tay cảnh sát ngụy rồi, nếu mà thực sự xảy ra chuyện gì thì dám chắc tiêu tiền tiêu tai là đủ, kiểu gì cũng còn đỡ hơn hai người hai phương trời không thể đoàn tụ.
Song có nói hoài nói mãi đi nữa cũng chẳng suy suyển được cái khúc gỗ này đâu.
Phó Ngọc Thanh đóng quyển sách lại, nói, “Ở Hồng Kông bệnh tôi đã nặng lắm rồi, phải nằm viện mất bao lâu, chẳng qua em không biết mà thôi.”
Mạnh Thanh lúng túng, “Em biết chuyện tam gia phải nằm viện, trên báo có đăng, tam gia không có ai chăm sóc hay sao? Sao bệnh tình lại nghiêm trọng thế?”
Phó Ngọc Thanh hỏi ngược lại hắn, “Ai chăm sóc tôi? Tôi không có vợ mà cũng chẳng có người tình, nếu tôi chết ở Hồng Kông thì cũng chỉ có một mình cái thân tôi thôi. Hồi xưa ai đã hứa sẽ theo tôi đến già hả? Tôi còn chưa ở được hai ngày đã cuống cuồng đòi đuổi tôi đi rồi.”
Mạnh Thanh cúi gằm mặt, mãi sau mới nói, “Anh đi Trùng Khánh em mới yên tâm. Ở đây toàn quân Nhật, dù gì anh cũng là con rể nhà Lục, em sợ nhỡ…”
Phó Ngọc Thanh đặt ruỳnh quyển sách xuống bàn, huyệt thái dương giần giật vì đau, anh nói, “Mạnh A Sinh, đâu ra lắm nhỡ thế? Em sốt ruột tống khứ tôi thế này mà em không sợ tôi chết giữa đường à?”
Mạnh Thanh rối quá quát lên, “Tam gia! Đừng nói linh tinh!”
Phó Ngọc Thanh chẳng buồn đếm xỉa tới hắn, lại còn bồi thêm, “Sau khi rời Thượng Hải, lúc nào tôi cũng day dứt vì đã nổi nóng với em, để rồi chúng ta xa nhau lâu như thế. Nếu hồi đó tôi mà nghe lời em đi Trùng Khánh thì có khi tôi chính là người bị bom nổ chết đấy, em thật sự không hối hận ư? Một ngày còn sống cũng là một ngày, nhỡ mà phải chết thật thì có trốn cũng chẳng trốn được, sao em lại không hiểu?”
Anh giận tím tái cả mặt mày, vành mắt Mạnh Thanh đỏ hoe, á khẩu hồi lâu.
Phó Ngọc Thanh đấu dịu: “A Sinh à, dạ dày của tôi tệ lắm rồi, đến cả bác sĩ Anh cũng bảo hết đường chữa rồi, em không lo chăm sóc cho tôi mà lại còn đòi đuổi tôi đi, giả sử tôi gặp chuyện gì giữa đường thì em có hối hận không?”
Mạnh Thanh chẳng nói gì nữa, ngực phập phồng mãnh liệt, chỉ giương cặp mắt đỏ hoe nhìn anh đắm đuối.
Phó Ngọc Thanh khẽ dỗ hắn, “A Sinh ngoan, mình cưới nhau nhé. Em không biết đâu, Mỹ cũng tuyên chiến rồi, chiến tranh sắp kết thúc rồi. Hai đứa mình trốn ở đây không cần cho ai biết, sẽ không ai biết cả.”
Phó Ngọc Thanh càng không cam chịu, càm ràm: “Em có chịu lên với tôi đâu, chỉ lo đánh quyền thôi, tôi tự lên nóc nhà ngắm sao tí chứ có làm phiền gì đến em đâu?”
Mạnh Thanh bó tay: “Khả năng là đêm mưa đấy, lên rồi lại ướt cho, tốt nhất là đừng có lên.”
Phó Ngọc Thanh liếc hắn, vẫn ương bướng, “Ướt thì chịu.”
Nhưng Mạnh Thanh không chịu buông ra, cứng đầu chẳng kém: “Anh về Trùng Khánh đi, thích nhảy thì nhảy, thích xem hí thì xem hí, chẳng tốt hơn ngồi không chán ốm ở đây quá sao?”
Phó Ngọc Thanh không ngờ hắn lại còn có cái câu như thể để chờ tống vào tai mình, anh ngớ người, muốn nổi giận mà lại không nỡ, bao lâu sau mới nói được câu: “Mạnh A Sinh, em nói thế tôi không tin đâu. Lẽ nào lúc tôi không ở Thượng Hải, em không nhớ tôi một tí nào ư?”
Môi Mạnh Thanh mấp máy, song hắn không nói.
Lần này thì Phó Ngọc Thanh đã nổi giận thật, anh chẳng đả động gì đến ngắm sao nữa, vốn anh bảo thế là để lấy cớ gợi chuyện với tên này mà thôi. Giờ thì anh chẳng thèm nhiều lời với hắn nữa, dứt áo quảy mông về thẳng phòng khách ngủ.
Mạnh Thanh thấy anh bực thì cũng hơi cuống, hắn lẽo đẽo theo sau anh, nhưng lại bị anh nhốt ngoài cửa. Mạnh Thanh đi đi lại lại một hồi, khẽ nói qua lớp cửa: “Tam gia, em muốn tốt cho anh thôi mà.”
Phó Ngọc Thanh giận tới nỗi lại lên cơn đau dạ dày, chẳng muốn ngó ngàng đến hắn nữa. Song sau khi nằm một lúc thì cơn đau thật sự không cầm cự nổi nữa, anh mới phải ngọ nguậy bò dậy.
Mạnh Thanh cho anh người làm tên Khương Xuân Bình ở lại, bố trí vào bên cạnh anh, anh biết thừa Mạnh Thanh thính làm gì, ban đầu còn hơi bực, nhưng giờ lại thấy tiện. Anh bèn bảo Khương Xuân Bình nấu cho mình bát cháo.
Mở cửa ra thấy Mạnh Thanh hẵng đang đứng ngoài cửa, anh không khỏi sững người ngạc nhiên. Thấy anh ra ngoài, Mạnh Thanh muốn mở lời, song chẳng biết nói gì, còn anh thì giả vờ không thấy, đi thẳng tới cửa phòng Khương Xuân Bình, cố tình nói: “Xuân Bình, dạ dày tôi đau, anh đi đun nước hộ tôi với.”
Mạnh Thanh biến sắc, xoắn xuýt hỏi, “Sao tự dưng đang yên đang lành lại đau?”
Phó Ngọc Thanh mặc kệ hắn, Khương Xuân Bình tất tả thay đồ đi ra, nói: “Tam thiếu gia, tôi đi nấu ít cháo cho cậu ăn nhé.” Anh ta biết cậu thiếu gia này có bệnh đau dạ dày, hồi trước anh ta hay đứng phụ bếp. Về sau chiến tranh nổ ra, nhiều người làm bỏ về quê, Phó Ngọc Thanh muốn tìm người trông nhà hộ, anh ta chẳng có trách nhiệm nào đeo bám, cũng chẳng tính về quê, thế là đi theo luôn. Ai dè vòng một vòng cuối cùng lại vòng về quê.
Anh ta xuống nhà bếp, hai người còn lại chẳng ai hé một lời. Phó Ngọc Thanh cũng không vào phòng nữa mà ngồi luôn bên ngoài. Trong nhà lạnh, thậm chí còn không ấm bằng bên ngoài, anh bèn kiếm cái áo trải lên ghế đá rồi lấy một quyển sách tiếng Anh ra ngồi luôn xuống đó lật đọc.
Sắc mặt Mạnh Thanh rất kém, hắn đi tới gần anh rồi chìa tay đè quyển sách của anh xuống, hạ giọng, “Tam gia, anh nói chuyện với em đi, dạ dày anh đau lắm à?”
Phó Ngọc Thanh gạt tay hắn ra, vặc lại: “Hỏi làm gì? Em muốn đuổi tôi đi cơ mà, tôi sống hay chết liên quan gì tới em.”
“Tam gia!” mặt Mạnh Thanh trắng bệch, “đừng có lằng nhằng! Không phải em muốn đuổi anh đi, mà là…” nói tới đó, hắn chợt khựng lại, rồi mãi lâu sau mới bảo: “tam gia, sao anh không hiểu nhỉ.”
Sao Phó Ngọc Thanh không hiểu cơ chứ? Dù gì trước khi đến đây anh chẳng phải lo nghĩ gì cả, thế mà sau khi đến, anh đã phải đi nghe ngóng đủ đường, Hứa Trác Văn là người đưa anh tới nên nói thế nào cũng phải nể mặt anh, mà huống hồ quyền kiểm soát bên ở vùng ngoại ô đã giao hết vào tay cảnh sát ngụy rồi, nếu mà thực sự xảy ra chuyện gì thì dám chắc tiêu tiền tiêu tai là đủ, kiểu gì cũng còn đỡ hơn hai người hai phương trời không thể đoàn tụ.
Song có nói hoài nói mãi đi nữa cũng chẳng suy suyển được cái khúc gỗ này đâu.
Phó Ngọc Thanh đóng quyển sách lại, nói, “Ở Hồng Kông bệnh tôi đã nặng lắm rồi, phải nằm viện mất bao lâu, chẳng qua em không biết mà thôi.”
Mạnh Thanh lúng túng, “Em biết chuyện tam gia phải nằm viện, trên báo có đăng, tam gia không có ai chăm sóc hay sao? Sao bệnh tình lại nghiêm trọng thế?”
Phó Ngọc Thanh hỏi ngược lại hắn, “Ai chăm sóc tôi? Tôi không có vợ mà cũng chẳng có người tình, nếu tôi chết ở Hồng Kông thì cũng chỉ có một mình cái thân tôi thôi. Hồi xưa ai đã hứa sẽ theo tôi đến già hả? Tôi còn chưa ở được hai ngày đã cuống cuồng đòi đuổi tôi đi rồi.”
Mạnh Thanh cúi gằm mặt, mãi sau mới nói, “Anh đi Trùng Khánh em mới yên tâm. Ở đây toàn quân Nhật, dù gì anh cũng là con rể nhà Lục, em sợ nhỡ…”
Phó Ngọc Thanh đặt ruỳnh quyển sách xuống bàn, huyệt thái dương giần giật vì đau, anh nói, “Mạnh A Sinh, đâu ra lắm nhỡ thế? Em sốt ruột tống khứ tôi thế này mà em không sợ tôi chết giữa đường à?”
Mạnh Thanh rối quá quát lên, “Tam gia! Đừng nói linh tinh!”
Phó Ngọc Thanh chẳng buồn đếm xỉa tới hắn, lại còn bồi thêm, “Sau khi rời Thượng Hải, lúc nào tôi cũng day dứt vì đã nổi nóng với em, để rồi chúng ta xa nhau lâu như thế. Nếu hồi đó tôi mà nghe lời em đi Trùng Khánh thì có khi tôi chính là người bị bom nổ chết đấy, em thật sự không hối hận ư? Một ngày còn sống cũng là một ngày, nhỡ mà phải chết thật thì có trốn cũng chẳng trốn được, sao em lại không hiểu?”
Anh giận tím tái cả mặt mày, vành mắt Mạnh Thanh đỏ hoe, á khẩu hồi lâu.
Phó Ngọc Thanh đấu dịu: “A Sinh à, dạ dày của tôi tệ lắm rồi, đến cả bác sĩ Anh cũng bảo hết đường chữa rồi, em không lo chăm sóc cho tôi mà lại còn đòi đuổi tôi đi, giả sử tôi gặp chuyện gì giữa đường thì em có hối hận không?”
Mạnh Thanh chẳng nói gì nữa, ngực phập phồng mãnh liệt, chỉ giương cặp mắt đỏ hoe nhìn anh đắm đuối.
Phó Ngọc Thanh khẽ dỗ hắn, “A Sinh ngoan, mình cưới nhau nhé. Em không biết đâu, Mỹ cũng tuyên chiến rồi, chiến tranh sắp kết thúc rồi. Hai đứa mình trốn ở đây không cần cho ai biết, sẽ không ai biết cả.”
Tọa Hoài Bất Loạn
Tác giả: Minh Châu
356 chương | 311 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Chương 339: 339
Chương 340: 340
Chương 341: 341
Chương 342: 342
Chương 343: 343
Chương 344: 344
Chương 345: 345
Chương 346: 346
Chương 347: 347
Chương 348: 348
Chương 349: 349
Chương 350: 350
Chương 351: 351
Chương 352: 352
Chương 353: 353: Vĩ thanh (Thượng)
Chương 354: 354: Vĩ thanh (Trung)
Chương 355: 355: Vĩ thanh (Hạ)
Chương 356: 356: Ngoại truyện 1: Trăng tỏ nhành lau
Không tìm thấy chương nào phù hợp