Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 39: Bị dọa
Cập nhật: 2 days ago
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Edit: Tương Ly
Liễu Hương cho rằng dùng thân phận trưởng trấn có thể ngăn cản Mộc Khuynh Cuồng.
Nào biết Mộc Khuynh Cuồng cười lạnh một tiếng, đi lên trước, đưa tay đoạt lấy chủy thủ trong tay nàng, không chút do dự hướng trên mặt nàng hung hăng vạch một đạo.
”A” một tiếng thét chói tai vang lên, Liễu Hương che mặt của mình ngã xuống đất, trong hai tròng mắt tất cả đều là sợ hãi, cả người nàng ta toàn bộ té trên mặt đất, hiện tại nàng ta chỉ có một mình, mà hắc y nhân trước mắt lại là đấu giả, nàng ta cũng không có đấu khí.
Mộc Khuynh Cuồng nhìn Liễu Hương trên mặt đất, ở trong lòng mắng to một tiếng, ngu xuẩn!
Trong cuộc sống vĩnh viễn không thiếu những người ngu xuẩn luôn tự cho là đúng, bất quá những người này kết cục cuối cùng đều không tốt.
Đôi mắt Mộc Khuynh Cuồng bén nhọn nhìn chằm chằm Liễu Hương một hồi lâu, thấy trong mắt nàng ta sợ hãi càng ngày càng nhiều, nàng mới từng bước một hướng về nàng ta bức đi qua.
Liễu Hương a a a hét ầm lên, hướng về phía sau lùi lại, người dân trong trấn đứng xem, không có người nào tiến lên giúp nàng ta, bởi vì rất nhiều người đều đã từng bị nàng ta khi dễ, hiện tại nàng ta bị người khi dễ, mọi người như thế nào có thể giúp nàng ta, chỉ hận không thể để Mộc Khuynh Cuồng giúp bọn họ dạy dỗ nàng.
”Nha, Liễu tiểu thư giống như hù dọa đến mức đi tiểu ra váy.” Bước chân Mộc Khuynh Cuồng dừng lại, vẻ mặt cố làm ra vẻ kinh ngạc lớn tiếng kêu lên, khóe miệng lại khống chế không nổi cười xấu xa, Liễu Hương này thật đúng là đáng đời, đây là hậu quả khi làm nhiều việc ác.
Những người dân xung quanh vốn yên tĩnh vây xem, nhưng nghe Mộc Khuynh Cuồng nói, rối rít ha ha cười to.
Sự thật như thế, địa phương Liễu Hương lui về phía sau chính là bị ẩm ướt, rõ ràng cho thấy bị dọa đến tiểu.
Liễu Hương xấu hổ và giận dữ không chịu nổi, lòng lại tràn đầy sợ hãi, lúc này, nàng ở đâu còn dám nói nhiều một câu, cho dù phẫn nộ cũng chỉ có thể giấu ở trong lòng, hắc y nhân đáng chết, nàng nhất định phải rút da của hắn, ném hắn vào rừng cho bầy ma thú xé xác.
Mộc Khuynh Cuồng làm sao có thể không đoán được suy nghĩ của Liễu Hương, nàng ta coi như là một người thông minh, biết rõ lúc này chính mình không chỗ nương tựa, liền giả vờ yếu ớt.
”Lần sau ta còn thấy ngươi khi dễ người, kết cục cũng sẽ không đơn giản như thế này.” Mộc Khuynh Cuồng từng chữ lạnh lùng cảnh cáo, rồi sau đó huy động dao nhỏ hướng về trên mặt Liễu Hương vạch tới.
Nàng còn chưa chạm tới, Liễu Hương liền hôn mê bất tỉnh, Mộc Khuynh Cuồng thu hồi chủy thủ, xoay người rời đi, vừa rồi chỉ là muốn dọa nàng ta mà thôi.
Đêm, Phổ Đà trấn một mảnh yên tĩnh, chỉ thấy một đạo bóng dáng màu đen thật nhanh ẩn vào sân nhỏ trưởng trấn gia.
”Tiểu thư, ngươi nhanh nghỉ ngơi đi, như vậy miệng vết thương mới khép lại tốt.”
Trong phòng, một nha hoàn nhìn Liễu Hương ôn tồn khuyên bảo.
Liễu Hương nhìn mặt của mình trong gương, trên mặt tất cả đều là tức giận, rồi sau đó một cái tát hướng nha đầu bên cạnh, “Nha đầu chết tiệt kia, ngươi là nói trên mặt ta về sau sẽ để lại sẹo?”
”Tiểu thư, ta, ta sai rồi, tiểu thư trên mặt không có vết thương.” Nha hoàn gò má đau rát, vội vàng quỳ xuống đất nhận sai.
”Cút ra ngoài.” Liễu Hương cầm lấy hộp phấn son hướng trên đầu nha hoàn đập tới, nha hoàn tuân lệnh thật nhanh lui ra ngoài, nàng mỗi ngày hầu hạ Liễu Hương đều là lo lắng đề phòng, chỉ cần phạm một điểm sai nhỏ, sẽ bị mắng bị đánh.
Trên nóc nhà Mộc Khuynh Cuồng xem một màn này, đáy mắt sát ý càng đậm, thật sự là bại hoại.
Lúc Liễu Hương đang buồn ngủ, Mộc Khuynh Cuồng một thân hắc y xuất hiện ở mép giường nàng, nàng ta vừa định thét chói tai, Mộc Khuynh Cuồng cầm lấy y phục nhét vào miệng nàng ta, rồi sau đó đem hai tay của nàng ta trói lại.
Chuẩn bị xong hết thảy, Mộc Khuynh Cuồng mới gỡ mặt nạ trên mặt xuống.
”Liễu tiểu thư, xin hỏi ngươi còn nhớ rõ Mộc Khuynh Cuồng trước kia liên tục bị ngươi khi dễ sao?” Mộc Khuynh Cuồng nháy mắt, cười tươi như hoa nhìn Liễu Hương sắc mặt trắng bệch.
Liễu Hương cho rằng dùng thân phận trưởng trấn có thể ngăn cản Mộc Khuynh Cuồng.
Nào biết Mộc Khuynh Cuồng cười lạnh một tiếng, đi lên trước, đưa tay đoạt lấy chủy thủ trong tay nàng, không chút do dự hướng trên mặt nàng hung hăng vạch một đạo.
”A” một tiếng thét chói tai vang lên, Liễu Hương che mặt của mình ngã xuống đất, trong hai tròng mắt tất cả đều là sợ hãi, cả người nàng ta toàn bộ té trên mặt đất, hiện tại nàng ta chỉ có một mình, mà hắc y nhân trước mắt lại là đấu giả, nàng ta cũng không có đấu khí.
Mộc Khuynh Cuồng nhìn Liễu Hương trên mặt đất, ở trong lòng mắng to một tiếng, ngu xuẩn!
Trong cuộc sống vĩnh viễn không thiếu những người ngu xuẩn luôn tự cho là đúng, bất quá những người này kết cục cuối cùng đều không tốt.
Đôi mắt Mộc Khuynh Cuồng bén nhọn nhìn chằm chằm Liễu Hương một hồi lâu, thấy trong mắt nàng ta sợ hãi càng ngày càng nhiều, nàng mới từng bước một hướng về nàng ta bức đi qua.
Liễu Hương a a a hét ầm lên, hướng về phía sau lùi lại, người dân trong trấn đứng xem, không có người nào tiến lên giúp nàng ta, bởi vì rất nhiều người đều đã từng bị nàng ta khi dễ, hiện tại nàng ta bị người khi dễ, mọi người như thế nào có thể giúp nàng ta, chỉ hận không thể để Mộc Khuynh Cuồng giúp bọn họ dạy dỗ nàng.
”Nha, Liễu tiểu thư giống như hù dọa đến mức đi tiểu ra váy.” Bước chân Mộc Khuynh Cuồng dừng lại, vẻ mặt cố làm ra vẻ kinh ngạc lớn tiếng kêu lên, khóe miệng lại khống chế không nổi cười xấu xa, Liễu Hương này thật đúng là đáng đời, đây là hậu quả khi làm nhiều việc ác.
Những người dân xung quanh vốn yên tĩnh vây xem, nhưng nghe Mộc Khuynh Cuồng nói, rối rít ha ha cười to.
Sự thật như thế, địa phương Liễu Hương lui về phía sau chính là bị ẩm ướt, rõ ràng cho thấy bị dọa đến tiểu.
Liễu Hương xấu hổ và giận dữ không chịu nổi, lòng lại tràn đầy sợ hãi, lúc này, nàng ở đâu còn dám nói nhiều một câu, cho dù phẫn nộ cũng chỉ có thể giấu ở trong lòng, hắc y nhân đáng chết, nàng nhất định phải rút da của hắn, ném hắn vào rừng cho bầy ma thú xé xác.
Mộc Khuynh Cuồng làm sao có thể không đoán được suy nghĩ của Liễu Hương, nàng ta coi như là một người thông minh, biết rõ lúc này chính mình không chỗ nương tựa, liền giả vờ yếu ớt.
”Lần sau ta còn thấy ngươi khi dễ người, kết cục cũng sẽ không đơn giản như thế này.” Mộc Khuynh Cuồng từng chữ lạnh lùng cảnh cáo, rồi sau đó huy động dao nhỏ hướng về trên mặt Liễu Hương vạch tới.
Nàng còn chưa chạm tới, Liễu Hương liền hôn mê bất tỉnh, Mộc Khuynh Cuồng thu hồi chủy thủ, xoay người rời đi, vừa rồi chỉ là muốn dọa nàng ta mà thôi.
Đêm, Phổ Đà trấn một mảnh yên tĩnh, chỉ thấy một đạo bóng dáng màu đen thật nhanh ẩn vào sân nhỏ trưởng trấn gia.
”Tiểu thư, ngươi nhanh nghỉ ngơi đi, như vậy miệng vết thương mới khép lại tốt.”
Trong phòng, một nha hoàn nhìn Liễu Hương ôn tồn khuyên bảo.
Liễu Hương nhìn mặt của mình trong gương, trên mặt tất cả đều là tức giận, rồi sau đó một cái tát hướng nha đầu bên cạnh, “Nha đầu chết tiệt kia, ngươi là nói trên mặt ta về sau sẽ để lại sẹo?”
”Tiểu thư, ta, ta sai rồi, tiểu thư trên mặt không có vết thương.” Nha hoàn gò má đau rát, vội vàng quỳ xuống đất nhận sai.
”Cút ra ngoài.” Liễu Hương cầm lấy hộp phấn son hướng trên đầu nha hoàn đập tới, nha hoàn tuân lệnh thật nhanh lui ra ngoài, nàng mỗi ngày hầu hạ Liễu Hương đều là lo lắng đề phòng, chỉ cần phạm một điểm sai nhỏ, sẽ bị mắng bị đánh.
Trên nóc nhà Mộc Khuynh Cuồng xem một màn này, đáy mắt sát ý càng đậm, thật sự là bại hoại.
Lúc Liễu Hương đang buồn ngủ, Mộc Khuynh Cuồng một thân hắc y xuất hiện ở mép giường nàng, nàng ta vừa định thét chói tai, Mộc Khuynh Cuồng cầm lấy y phục nhét vào miệng nàng ta, rồi sau đó đem hai tay của nàng ta trói lại.
Chuẩn bị xong hết thảy, Mộc Khuynh Cuồng mới gỡ mặt nạ trên mặt xuống.
”Liễu tiểu thư, xin hỏi ngươi còn nhớ rõ Mộc Khuynh Cuồng trước kia liên tục bị ngươi khi dễ sao?” Mộc Khuynh Cuồng nháy mắt, cười tươi như hoa nhìn Liễu Hương sắc mặt trắng bệch.
Vương Bài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Cuồng Nữ
Tác giả: Lăng Vi Tuyết Thiến
229 chương | 19 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Ta gọi mộc khuynh cuồng!
Chương 2: 2: Đấu khí? triệu hoán sư?
Chương 3: 3: Ấm áp thân tình
Chương 4: 4: Dược thủy
Chương 5: 5: Tu tập đấu khí
Chương 6: 6: Nam tử ngân đồng
Chương 7: 7: Không làm việc mua bán lỗ vốn
Chương 8: 8: Gian kế
Chương 9: 9: Vô sỉ
Chương 10: 10: Thăng cấp ba sao đấu sĩ
Chương 11: 11: Ngươi, đem nó làm lạnh!
Chương 12: 12: Cảm ứng nguyên tố
Chương 13: 13: Triệu hoán sư
Chương 14: 14: Ngân đồng tự kỷ
Chương 15: 15: Mắng người của nàng, đáng chết!
Chương 16: 16: Thật sâu rung động
Chương 17: 17: Lôi lạc đế quốc tam vương gia
Chương 18: 18: Sơ cấp triệu hoán sư
Chương 19: 19: Ngươi không muốn sống nữa sao?
Chương 20: 20: Lực lượng triệu hoán sư
Chương 21: 21: Thiếu chút nữa dọa hôn mê
Chương 22: 22: Đấu thánh
Chương 23: 23: Dung hợp năm loại nguyên tố
Chương 24: 24: Đấu kỹ khẩu quyết
Chương 25: 25: Ngươi chạy loạn cái gì?
Chương 26: 26: Ngươi nợ ta hai vạn kim tệ
Chương 27: 27: Ma thú
Chương 28: 28: Thật xinh đẹp thánh thú
Chương 29: 29: Cô nương, ngươi không sao chứ!
Chương 30: 30: Tử thử, tới đây cho ta!
Chương 31: 31: Tam vương gia diễn trò
Chương 32: 32: Ngươi còn nhớ rõ ta không?
Chương 33: 33: Vịt con xấu xí thay đổi thành thiên nga
Chương 34: 34: Các ngươi giận dỗi nhau sao?
Chương 35: 35: Tiểu bạch thử sùng bái mộc khuynh cuồng
Chương 36: 36: Về sau ngươi liền kêu sửu sửu
Chương 37: 37: Cải trang làm nhiệm vụ
Chương 38: 38: Khinh người quá đáng
Chương 39: 39: Bị dọa
Chương 40: 40: Người chọc nàng, chết!
Chương 41: 41: Đào ra hai bộ mộc quan
Chương 42: 42: Hai bộ bạch cốt
Chương 43: 43: Ô, ô, ngươi khi dễ lão nhân
Chương 44: 44: Nha đầu kia quá hãn!
Chương 45: 45: Các ngươi làm cái gì vậy
Chương 46: 46: Công pháp triệu hoán sư
Chương 47: 47: Đấu kỹ địa cấp
Chương 48: 48: Rời tiểu thành trấn
Chương 49: 49: Lão tử là thánh thú cấp năm
Chương 50: 50: Chiến thắng ma lang
Chương 51: 51: Một tay giao tiền, một tay giao hàng
Chương 52: 52: Đi đến lôi lạc đế đô
Chương 53: 53: Mộc khuynh cuồng đã trở lại!
Chương 54: 54: Ta sẽ bảo hộ ngươi
Chương 55: 55: Ta không muốn trèo cao
Chương 56: 56: Chuộc biến thành trộm
Chương 57: 57: Công tử muốn như thế nào?
Chương 58: 58: Rừng rậm
Chương 59: 59: Triệu hoán sư
Chương 60: 60: Ta muốn tố cáo ngươi!
Chương 61: 61: Ngươi muốn giết người diệt khẩu?
Chương 62: 62: Cẩn thận không ta khâu miệng ngươi lại
Chương 63: 63: Đây là lí do chó má gì
Chương 64: 64: Khuynh cuồng, ta bị thương!
Chương 65: 65: Nguyên tố lực và đấu khí dung hợp
Chương 66: 66: Diêm vương không lưu ta
Chương 67: 67: Ngươi quá biến thái!
Chương 68: 68: Ngươi quả nhiên là một cực phẩm a!
Chương 69: 69: Mộc… mộc… cửu tiểu thư…
Chương 70: 70: Các ngươi còn nhớ rõ ta là cửu tiểu thư sao!
Chương 71: 71: Xấu nữ này điên rồi sao?
Chương 72: 72: Gừng càng già càng cay
Chương 73: 73: Âm thầm đọ sức
Chương 74: 74: Lôi lạc đế quốc đệ nhất mỹ nhân
Chương 75: 75: Đệ nhất mỹ nhân, mộc thanh lam
Chương 76: 76: Thật sự là không biết trời cao đất rộng
Chương 77: 77: Mộc thanh lam không bình tĩnh
Chương 78: 78: Mộc khuynh cuồng, ngươi dối trá!
Chương 79: 79: Gia chủ, ta thắng!
Chương 80: 80: Cường giả vi tôn
Chương 81: 81: Tiến vào thanh vân tông
Chương 82: 82: Ngươi quá ngoan cố!
Chương 83: 83: Bằng hữu xấu
Chương 84: 84: Nữ tử này rất đẹp
Chương 85: 85: Cao thủ diễn trò
Chương 86: 86: Vinh dự gia tộc
Chương 87: 87
Chương 88: 88: Bốn vị trưởng lão kinh sợ
Chương 89: 89: Bọn họ nhặt được bảo bối!
Chương 90: 90: Mộc khuynh cuồng, ngươi muốn chết!
Chương 91: 91: Một người ngu xuẩn
Chương 92: 92: Mộc thanh lam trầm ổn
Chương 93: 93: Ta sắp buồn chết
Chương 94: 94: Mới gặp quý phi cô cô
Chương 95: 95: Mộc khuynh cuồng phúc hắc
Chương 96: 96: Ngươi giở trò quỷ gì
Chương 97: 97: Cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt
Chương 98: 98: Tứ đại cường giả
Chương 99: 99: Gặp thoáng qua
Chương 100: 100: Đi đảo ác ma
Chương 101: 101: Đi đảo ác ma (2)
Chương 102: 102: Đi đảo ác ma (3)
Chương 103: 103: Đi đảo ác ma (4)
Chương 104: 104: Đi đảo ác ma (5)
Chương 105: 105: Đi đảo ác ma (6)
Chương 106: 106: Đi đảo ác ma (7)
Chương 107: 107: Đi ác ma đảo (8)
Chương 108: 108: Đi đảo ác ma (9)
Chương 109: 109: Đi ác ma đảo (10)
Chương 110: 110: Phong ấn và độc (1)
Chương 111: 111: Phong ấn và độc (2)
Chương 112: 112: Phong ấn và độc (3)
Chương 113: 113: Phong ấn và độc (4)
Chương 114: 114: Phong ấn và độc (5)
Chương 115: 115: Phong ấn và độc (6)
Chương 116: 116: Phong ấn và độc (7)
Chương 118: 118: Phong ấn và độc (8)
Chương 119: 119: Phong ấn và độc (9)
Chương 120: 120: Phong ấn và độc (10)
Chương 121: 121: Ai phúc hắc hơn ai (1)
Chương 122: 122: Ai phúc hắc hơn ai (2)
Chương 123: 123: Ai phúc hắc hơn ai (3)
Chương 124: 124: Ai phúc hắc hơn ai (4)
Chương 125: 125: Ai phúc hắc hơn ai (5)
Chương 126: 126: Ai phúc hắc hơn ai (6)
Chương 127: 127: Ai phúc hắc hơn ai (7)
Chương 128: 128: Ai phúc hắc hơn ai (8)
Chương 129: 129: Ai phúc hắc hơn ai (9)
Chương 130: 130: Ai phúc hắc hơn ai (10)
Chương 131: 131: Bá đạo ôm (1)
Chương 132: 132: Bá đạo ôm (2)
Chương 133: 133: Bá đạo ôm (3)
Chương 134: 134: Bá đạo ôm (4)
Chương 135: 135: Bá đạo ôm (5)
Chương 136: 136: Bá đạo ôm lấy (6)
Chương 137: 137: Bá đạo ôm (7)
Chương 138: 138: Bá đạo ôm (8)
Chương 139: 139: Bá đạo ôm (9)
Chương 140: 140: Bá đạo ôm (10)
Chương 141: 141: Thần bí ma sủng (1)
Chương 142: 142: Thần bí ma sủng (2)
Chương 143: 143: Thần bí ma sủng (3)
Chương 144: 144: Thần bí ma sủng (4)
Chương 145: 145: Thần bí ma sủng (5)
Chương 146: 146: Thần bí ma sủng (6)
Chương 147: 147: Thần bí ma sủng (7)
Chương 148: 148: Thần bí ma sủng (8)
Chương 149: 149: Thần bí ma sủng (9)
Chương 150: 150: Thần bí ma sủng (10)
Chương 151: 151: Ngươi ngu xuẩn (1)
Chương 152: 152: Ngươi ngu xuẩn (2)
Chương 153: 153: Ngươi ngu xuẩn (3)
Chương 154: 154: Ngươi ngu xuẩn (4)
Chương 155: 155: Ngươi ngu xuẩn (5)
Chương 156: 156: Ngươi ngu xuẩn (6)
Chương 157: 157: Ngươi ngu xuẩn (7)
Chương 158: 158: Ngươi ngu xuẩn (8)
Chương 159: 159: Ngươi cái kẻ ngu xuẩn này (9)
Chương 160: 160: Ngươi cái kẻ ngu xuẩn này (10)
Chương 161: 161: Có một loại ăn ý gọi là ngầm hiểu lẫn nhau (1)
Chương 162: 162: Có một loại ăn ý gọi là ngầm hiểu lẫn nhau (2)
Chương 163: 163: Có một loại ăn ý gọi ngầm hiểu lẫn nhau (3)
Chương 164: 164: Có một loại ăn ý gọi ngầm hiểu lẫn nhau (4)
Chương 165: 165: Có một loại ăn ý gọi ngầm hiểu lẫn nhau (5)
Chương 166: 166: Có một loại ăn ý gọi ngầm hiểu lẫn nhau (6)
Chương 167: 167: Có một loại ăn ý gọi ngầm hiểu lẫn nhau (7)
Chương 168: 168: Có một loại ăn ý gọi ngầm hiểu lẫn nhau (8)
Chương 169: 169: Có một loại ăn ý gọi ngầm hiểu lẫn nhau (9)
Chương 170: 170: Có một loại ăn ý gọi ngầm hiểu lẫn nhau (10)
Chương 171: 171: Giả trư ăn cọp (1)
Chương 172: 172: Giả trư ăn cọp (2)
Chương 173: 173: Giả trư ăn cọp (3)
Chương 174: 174: Giả trư ăn cọp (4)
Chương 175: 175: Giả trư ăn cọp (5)
Chương 176: 176: Giả trư ăn cọp (6)
Chương 177: 177: Giả trư ăn cọp (7)
Chương 178: 178: Giả trư ăn cọp (8)
Chương 179: 179: Giả trư ăn cọp (9)
Chương 180: 180: Giả trư ăn cọp (10)
Chương 181: 181: Mượn đao giết người (1)
Chương 182: 182: Mượn đao giết người (2)
Chương 183: 183: Mượn đao giết người (3)
Chương 184: 184: Mượn đao giết người (4)
Chương 185: 185: Mượn đao giết người (5)
Chương 186: 186: Mượn đao giết người (6)
Chương 187: 187: Mượn đao giết người (7)
Chương 188: 188: Mượn đao giết người (8)
Chương 189: 189: Mượn đao giết người (9)
Chương 190: 190: Mượn đao giết người (10)
Chương 191: 191: Ta không phải heo mới là lạ (1)
Chương 192: 192: Ta không phải heo mới là lạ (2)
Chương 193: 193: Ta không phải là heo mới là lạ (3)
Chương 194: 194: Ta không phải heo mới là lạ (4)
Chương 195: 195: Ta không phải là heo mới là lạ (5)
Chương 196: 196: Ta không phải là heo mới là lạ (6)
Chương 197: 197: Ta không phải là heo mới là lạ (7)
Chương 198: 198: Ta không phải là heo mới là lạ (8)
Chương 199: 199: Ta không phải là heo mới là lạ (9)
Chương 200: 200: Ta không phải là heo mới là lạ (10)
Chương 201: 201: Thế ngoại cao nhân (1)
Chương 202: 202: Thế ngoại cao nhân (2)
Chương 203: 203: Thế ngoại cao nhân (3)
Chương 204: 204: Thế ngoại cao nhân (4)
Chương 205: 205: Thế ngoại cao nhân (5)
Chương 206: 206: Thế ngoại cao nhân (6)
Chương 207: 207: Thế ngoại cao nhân (7)
Chương 208: 208: Thế ngoại cao nhân (8)
Chương 209: 209: Thế ngoại cao nhân (9)
Chương 210: 210: Thế ngoại cao nhân (10)
Chương 211: 211: Oan gia ngõ hẹp (1)
Chương 212: 212: Oan gia ngõ hẹp (2)
Chương 213: 213: Oan gia ngõ hẹp (3)
Chương 214: 214: Oan gia ngõ hẹp (4)
Chương 215: 215: Oan gia ngõ hẹp (5)
Chương 216: 216: Oan gia ngõ hẹp (6)
Chương 217: 217: Oan gia ngõ hẹp (7)
Chương 218: 218: Oan gia ngõ hẹp (8)
Chương 219: 219: Oan gia ngõ hẹp (9)
Chương 220: 220: Oan gia ngõ hẹp (10)
Chương 221: 221: Thiếu chủ công hội dong binh Xích Viêm (1)
Chương 222: 222: Thiếu chủ công hội dong binh Xích Viêm (2)
Chương 223: 223: Thiếu chủ công hội dong binh Xích Viêm (3)
Chương 224: 224: Thiếu chủ công hội dong binh Xích Viêm (4)
Chương 225: 225: Thiếu chủ công hội dong binh Xích Viêm (5)
Chương 226: 226: Thiếu chủ công hội dong binh Xích Viêm (6)
Chương 227: 227: Thiếu chủ Công Hội Dong Binh Xích Viêm (7)
Chương 228: 228: Thiếu chủ Công Hội Dong Binh Xích Viêm (8)
Chương 229: 229: Thiếu chủ Công Hội Dong Binh Xích Viêm (9)
Chương 230: 230: Thiếu chủ Dong Binh Công Hội Xích Viêm (10)
Không tìm thấy chương nào phù hợp