Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 201
Cập nhật: 3 days ago
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Đời tôi có không ít lần hụt hẫng, đang vui thì đứt dây đàn, và lúc này là một trong số những lần đó. Bản River flows in you bằng Violin đang đến đoạn cao trào da diết, tôi lặng người đi vì giai điệu tuyệt hay của một bản nhạc vĩ cầm thì bỗng bên tai có tiếng gió xé:
- Viu….Choang…..!
Tôi hoảng hồn giật mình đánh thót cả người, định thần nhìn lại thì…bóng đèn tròn bên cổng phải nhà Tiểu Mai đã vỡ tan tành, và tiếp sau đó là quả bóng tròn bay thẳng tiếp dội vào tường nhà nàng và bắn ngược ra ngoài:
- Chạy mau! – Có tiếng trẻ con vang lên đằng sau lưng tôi.
Và từ đâu bỗng dưng có một ông mãnh nhỏ con vắt chéo áo ngang hông chạy vụt đến lụm trái banh, chả buồn nhìn tôi rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy ôm của chạy lấy người.
- Hơ…..! – Đến đây thì mặt tôi ngu ra.
Phải mất đến vài giây sau tôi mới hoàn hồn mà nhìn nhận lại sự việc, hoá ra trong lúc tôi đang ngẩn ngơ nghe Tiểu Mai chơi đàn trong nhà thì ở bãi đất trống kế bên là một đám nhóc tì cũng đang quần thảo với quả bóng tròn. Và hú hoạ làm sao mà lại có một thằng nhóc nào đó đã vô tình lặp lại đúng cú sút “ huyền thoại “ của tôi ngày xưa, và cũng vô tình làm bể đúng ngay vị trí cái bóng đèn tròn đó.
Và từ trong nhà Tiểu Mai giờ đang có tiếng dép loạt soạt từ trong đi ra, chắc là nàng đã nghe thấy âm thanh của sự việc không lấy gì làm tốt lành này. Ngay khi đó, theo một phản xạ tự nhiên, nháng lên trong đầu tôi là từ:
- “ Chạy! “
Vì sao phải chạy? Dĩ nhiên là rút êm rồi, chứ đứng lại thì khác nào tự tố rằng tôi là hung thủ phá nát bóng đèn, tình ngay lý gian chứ. Thế nhưng chả hiểu sao, đầu bảo chạy nhưng chân lại không nghe, thành thử ra tôi vẫn ngồi bất động trên xe đạp, mặt đần không thể tả. Tôi vừa nghe tiếng lách cách mở cổng, vừa nghe tim mình đập binh binh:
- “ Bỏ xừ rồi, mấy thằng oắt con chơi đê tiện quá! “ – Tôi toát mồ hôi hột.
- Ơ….!
- Hở……?
Và tròn 3 tháng hè, chúng tôi cuối cùng đã gặp lại nhau, và vẻ như tình cảnh lại không được đẹp cho lắm, khi những mảnh bóng đèn bị vỡ giờ đã văng tung toé trước sân nhà. Nhưng có lẽ lúc này, trong mắt Tiểu Mai chỉ có tôi, và trong mắt tôi… cũng chỉ có nàng. Tiểu Mai chiều nay cột tóc búi cao để lộ phần gáy tóc trắng ngần thanh tao, nàng mặc áo pull ôm dáng và váy hồng trông quyến rũ vô cùng. Khỏi phải nói, tôi dù đang buồn cũng phải thẫn thờ say đắm:
- Nam? – Và Tiểu Mai cất tiếng trước.
- Hở? – Tôi giật người tỉnh mộng.
- Hì…. Nam? – Nàng nghiêng mái đầu, bờ môi nở nụ cười tao nhã.
- Ừ, mình nè? – Tôi ngơ ngác chả hiểu nàng đang có ý gì.
Và rồi bất chợt Tiểu Mai chuyển sang làm mặt nghiêm, đưa mắt nhìn về phía mớ vụn thuỷ tinh của chiếc bóng đèn đang vương vãi trước sân nhà:
- Là sao nhỉ? – Nàng nheo mắt hỏi tôi.
- Không….! – Tôi ngắc ngứ một hồi rồi há miệng lắc đầu như cá đớp không khí.
- Mình hỏi là chuyện gì nè? – Tiểu Mai lại hỏi tiếp, nửa ngạc nhiên nửa đùa giỡn.
- Là…thì… bóng đèn bị vỡ nữa rồi! – Tôi lúng búng đáp.
- Ai chẳng biết là vỡ bóng đèn, ý mình hỏi là ai làm vỡ kìa?
- Không phải Nam đâu… là bọn kia kìa!
- Bọn nào?
- Thì……!
Tôi bối rối chỉ tay vào khoảng đất trống cạnh nhà Tiểu Mai, nhưng thánh thần ơi, tụi nhóc con sau khi phá làng phá xóm đã ôm banh bỏ chạy rồi còn đâu. Tôi điếng người quay lại, miệng méo xệch cười cầu tài với nàng:
- Tụi con nít ấy… tụi nó đá banh làm bể đèn xong, bỏ chạy luôn rồi!
- Sao Nam biết được chứ? – Đôi mắt Tiểu Mai ánh lên vẻ tinh nghịch khi hỏi tôi.
- Ừ, thì mình đứng đây nãy giờ mà! – Tôi đâu hay biết gì, chỉ cần được làm nhân chứng chứ không phải tội phạm là tốt lắm rồi, trả lời ngay tắp lự.
- Thật à? Đứng trước nhà mình nãy giờ luôn? – Nàng vờ ngạc nhiên.
- Ừ, thật! – Tôi gật đầu cái rụp.
- Ghê hôn, đến trước nhà mình là có ý đồ gì vậy? Hay là không bỏ tiền vé mà muốn nghe nhạc miễn phí đó? – Và Tiểu Mai che miệng cười khúc khích.
- Ơ…ý gì….?
Đến đây thì tôi mới biết là mình bị hố nặng, bị Tiểu Mai gài bài cho tự mồm thú nhận rằng tôi đang rình trước nhà nàng mà nghe nhạc từ nãy đến giờ.
- Thì…không có ý gì đâu mà…! – Tôi bối rối gãi đầu.
- Hi, vậy nói xem, mình chơi đàn ra sao? – Tiểu Mai tủm tỉm cười.
- Ừ…hay lắm, giờ mới biết là Mai còn chơi cả Violin nữa đấy! – Tôi ngượng ngập trả lời.
- So với Piano thì sao? – Nàng hấp háy mắt.
- Ừm…cũng hay như Piano vậy! – Tôi thật thà đáp.
- Hay hơn mới đúng, hì! – Tiểu Mai lắc đầu cười mỉm.
- Ừ….! – Tôi ngu ngơ hùa theo.
- ……….!
- Ừm… Mai nghỉ hè vui không?
- Cũng vui, còn Nam?
- Ừ….tàm tạm!
Nói đến đây, tôi không thể giấu nổi ánh mắt buồn của mình nên phải quay sang chỗ khác mà trả lời lấp lửng, tránh đi ánh nhìn của Tiểu Mai.
Và vẫn như trước, vài giây yên lặng lại trôi qua mà không ai trong hai đứa phải biết nên nói gì.
- Hì! – Chợt Tiểu Mai mỉm cười.
- Hở? – Tôi ngơ ngác.
- Vẻ như lần nào hai đứa mình gặp nhau thì bóng đèn cũng đều phải vỡ mới được ha! – Nàng nhún vai đáp, đưa mắt nhìn tôi đầy ý nhị.
- À…ừ…..! – Tôi sáng mắt ra, tự hiểu mình phải làm gì. – Để mình giúp Mai dọn cho!
- Nam cứ đứng đó đi, mình vào lấy găng tay với chổi đã! – Nói rồi nàng quay vào trong nhà.
Chốc sau, khi hai đứa đã dọn hết những mảnh vụn thuỷ tinh rồi, Tiểu Mai cẩn thận gói chúng trong hai lớp giấy và bọc nylon ở ngoài, rồi mới để tôi đem đặt trước cổng nhà:
- Khuya nay là có người đến dọn thôi! – Tôi nói.
- Ừ, cảm ơn ha! – Tiểu Mai gật đầu.
- Đâu có gì….! – Tôi gượng cười khách sáo.
- ………!
- ….!
- Nam?
- Hở?
- Hì…. Nam? – Tiểu Mai tủm tỉm cười.
- Là sao? – Tôi đần mặt ra chả hiểu mô tê gì sất.
- Không có gì…chỉ muốn gọi tên vậy thôi, hì hì! – Và nàng lại cười, tôi không hiểu sao hôm nay nàng lại có vẻ như vui đến thế, cứ cười suốt, nhưng vẫn đầy quyến rũ như ngày nào.
- Ừm….! – Tôi cũng cười theo, cảm nhận cũng lâu lắm rồi tôi mới cười trở lại.
- Ngày mốt là nhập học lại rồi nhỉ?
- Ừ, mai lên nhận lớp rồi học quân sự một tuần, sau đó khai giảng!
- Ưm…!
- Vậy… thôi nhé, Nam về đây!
- Ừa, mai gặp lại! – Tiểu Mai mỉm cười.
- Ừm…! – Tôi chào nàng rồi quay xe ra về.
- ……….! – Thế nhưng khi tôi đã quay xe đi rồi, nàng vẫn còn đứng ở cửa.
- …….! – Tôi thoáng ngạc nhiên, nhưng cũng gật đầu chào Tiểu Mai thêm lần nữa rồi mới quay lưng đạp xe về.
Chiều trong xanh đẹp trời, từng làn gió mát rượi như xoa dịu đi nỗi lòng của tôi, và cảm thấy nhẹ nhõm hơn, có một chút thư thái sau khi gặp lại Tiểu Mai. Thế nhưng phố biển Phan Thiết đúng là nhỏ hẹp, khi tôi đang vội chạy về vì sực nhớ ra hôm nay nhà tôi đãi tiệc mừng ông anh đậu Y khoa, lúc chuẩn bị lên dốc cầu treo chạy hướng về nhà thì tình cờ tôi đưa mắt nhìn vào quán nước mía ở bờ sông gần đó. Và vẫn lại là Khả Vy đang nói cười cùng tên Vũ, hai người ngồi trong quán đang ra chiều tình tứ lắm.
Phút chốc tôi chợt nghe lòng mình chùng xuống, và buồn trở lại. Bầu trời trong xanh đầy nắng vừa nãy giờ đã chuyển dần sang thành ánh tà dương sắp tắt, những áng mây lãng đãng trôi như làm nỗi buồn của con người càng thêm hững hờ và cô quạnh!
- Viu….Choang…..!
Tôi hoảng hồn giật mình đánh thót cả người, định thần nhìn lại thì…bóng đèn tròn bên cổng phải nhà Tiểu Mai đã vỡ tan tành, và tiếp sau đó là quả bóng tròn bay thẳng tiếp dội vào tường nhà nàng và bắn ngược ra ngoài:
- Chạy mau! – Có tiếng trẻ con vang lên đằng sau lưng tôi.
Và từ đâu bỗng dưng có một ông mãnh nhỏ con vắt chéo áo ngang hông chạy vụt đến lụm trái banh, chả buồn nhìn tôi rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy ôm của chạy lấy người.
- Hơ…..! – Đến đây thì mặt tôi ngu ra.
Phải mất đến vài giây sau tôi mới hoàn hồn mà nhìn nhận lại sự việc, hoá ra trong lúc tôi đang ngẩn ngơ nghe Tiểu Mai chơi đàn trong nhà thì ở bãi đất trống kế bên là một đám nhóc tì cũng đang quần thảo với quả bóng tròn. Và hú hoạ làm sao mà lại có một thằng nhóc nào đó đã vô tình lặp lại đúng cú sút “ huyền thoại “ của tôi ngày xưa, và cũng vô tình làm bể đúng ngay vị trí cái bóng đèn tròn đó.
Và từ trong nhà Tiểu Mai giờ đang có tiếng dép loạt soạt từ trong đi ra, chắc là nàng đã nghe thấy âm thanh của sự việc không lấy gì làm tốt lành này. Ngay khi đó, theo một phản xạ tự nhiên, nháng lên trong đầu tôi là từ:
- “ Chạy! “
Vì sao phải chạy? Dĩ nhiên là rút êm rồi, chứ đứng lại thì khác nào tự tố rằng tôi là hung thủ phá nát bóng đèn, tình ngay lý gian chứ. Thế nhưng chả hiểu sao, đầu bảo chạy nhưng chân lại không nghe, thành thử ra tôi vẫn ngồi bất động trên xe đạp, mặt đần không thể tả. Tôi vừa nghe tiếng lách cách mở cổng, vừa nghe tim mình đập binh binh:
- “ Bỏ xừ rồi, mấy thằng oắt con chơi đê tiện quá! “ – Tôi toát mồ hôi hột.
- Ơ….!
- Hở……?
Và tròn 3 tháng hè, chúng tôi cuối cùng đã gặp lại nhau, và vẻ như tình cảnh lại không được đẹp cho lắm, khi những mảnh bóng đèn bị vỡ giờ đã văng tung toé trước sân nhà. Nhưng có lẽ lúc này, trong mắt Tiểu Mai chỉ có tôi, và trong mắt tôi… cũng chỉ có nàng. Tiểu Mai chiều nay cột tóc búi cao để lộ phần gáy tóc trắng ngần thanh tao, nàng mặc áo pull ôm dáng và váy hồng trông quyến rũ vô cùng. Khỏi phải nói, tôi dù đang buồn cũng phải thẫn thờ say đắm:
- Nam? – Và Tiểu Mai cất tiếng trước.
- Hở? – Tôi giật người tỉnh mộng.
- Hì…. Nam? – Nàng nghiêng mái đầu, bờ môi nở nụ cười tao nhã.
- Ừ, mình nè? – Tôi ngơ ngác chả hiểu nàng đang có ý gì.
Và rồi bất chợt Tiểu Mai chuyển sang làm mặt nghiêm, đưa mắt nhìn về phía mớ vụn thuỷ tinh của chiếc bóng đèn đang vương vãi trước sân nhà:
- Là sao nhỉ? – Nàng nheo mắt hỏi tôi.
- Không….! – Tôi ngắc ngứ một hồi rồi há miệng lắc đầu như cá đớp không khí.
- Mình hỏi là chuyện gì nè? – Tiểu Mai lại hỏi tiếp, nửa ngạc nhiên nửa đùa giỡn.
- Là…thì… bóng đèn bị vỡ nữa rồi! – Tôi lúng búng đáp.
- Ai chẳng biết là vỡ bóng đèn, ý mình hỏi là ai làm vỡ kìa?
- Không phải Nam đâu… là bọn kia kìa!
- Bọn nào?
- Thì……!
Tôi bối rối chỉ tay vào khoảng đất trống cạnh nhà Tiểu Mai, nhưng thánh thần ơi, tụi nhóc con sau khi phá làng phá xóm đã ôm banh bỏ chạy rồi còn đâu. Tôi điếng người quay lại, miệng méo xệch cười cầu tài với nàng:
- Tụi con nít ấy… tụi nó đá banh làm bể đèn xong, bỏ chạy luôn rồi!
- Sao Nam biết được chứ? – Đôi mắt Tiểu Mai ánh lên vẻ tinh nghịch khi hỏi tôi.
- Ừ, thì mình đứng đây nãy giờ mà! – Tôi đâu hay biết gì, chỉ cần được làm nhân chứng chứ không phải tội phạm là tốt lắm rồi, trả lời ngay tắp lự.
- Thật à? Đứng trước nhà mình nãy giờ luôn? – Nàng vờ ngạc nhiên.
- Ừ, thật! – Tôi gật đầu cái rụp.
- Ghê hôn, đến trước nhà mình là có ý đồ gì vậy? Hay là không bỏ tiền vé mà muốn nghe nhạc miễn phí đó? – Và Tiểu Mai che miệng cười khúc khích.
- Ơ…ý gì….?
Đến đây thì tôi mới biết là mình bị hố nặng, bị Tiểu Mai gài bài cho tự mồm thú nhận rằng tôi đang rình trước nhà nàng mà nghe nhạc từ nãy đến giờ.
- Thì…không có ý gì đâu mà…! – Tôi bối rối gãi đầu.
- Hi, vậy nói xem, mình chơi đàn ra sao? – Tiểu Mai tủm tỉm cười.
- Ừ…hay lắm, giờ mới biết là Mai còn chơi cả Violin nữa đấy! – Tôi ngượng ngập trả lời.
- So với Piano thì sao? – Nàng hấp háy mắt.
- Ừm…cũng hay như Piano vậy! – Tôi thật thà đáp.
- Hay hơn mới đúng, hì! – Tiểu Mai lắc đầu cười mỉm.
- Ừ….! – Tôi ngu ngơ hùa theo.
- ……….!
- Ừm… Mai nghỉ hè vui không?
- Cũng vui, còn Nam?
- Ừ….tàm tạm!
Nói đến đây, tôi không thể giấu nổi ánh mắt buồn của mình nên phải quay sang chỗ khác mà trả lời lấp lửng, tránh đi ánh nhìn của Tiểu Mai.
Và vẫn như trước, vài giây yên lặng lại trôi qua mà không ai trong hai đứa phải biết nên nói gì.
- Hì! – Chợt Tiểu Mai mỉm cười.
- Hở? – Tôi ngơ ngác.
- Vẻ như lần nào hai đứa mình gặp nhau thì bóng đèn cũng đều phải vỡ mới được ha! – Nàng nhún vai đáp, đưa mắt nhìn tôi đầy ý nhị.
- À…ừ…..! – Tôi sáng mắt ra, tự hiểu mình phải làm gì. – Để mình giúp Mai dọn cho!
- Nam cứ đứng đó đi, mình vào lấy găng tay với chổi đã! – Nói rồi nàng quay vào trong nhà.
Chốc sau, khi hai đứa đã dọn hết những mảnh vụn thuỷ tinh rồi, Tiểu Mai cẩn thận gói chúng trong hai lớp giấy và bọc nylon ở ngoài, rồi mới để tôi đem đặt trước cổng nhà:
- Khuya nay là có người đến dọn thôi! – Tôi nói.
- Ừ, cảm ơn ha! – Tiểu Mai gật đầu.
- Đâu có gì….! – Tôi gượng cười khách sáo.
- ………!
- ….!
- Nam?
- Hở?
- Hì…. Nam? – Tiểu Mai tủm tỉm cười.
- Là sao? – Tôi đần mặt ra chả hiểu mô tê gì sất.
- Không có gì…chỉ muốn gọi tên vậy thôi, hì hì! – Và nàng lại cười, tôi không hiểu sao hôm nay nàng lại có vẻ như vui đến thế, cứ cười suốt, nhưng vẫn đầy quyến rũ như ngày nào.
- Ừm….! – Tôi cũng cười theo, cảm nhận cũng lâu lắm rồi tôi mới cười trở lại.
- Ngày mốt là nhập học lại rồi nhỉ?
- Ừ, mai lên nhận lớp rồi học quân sự một tuần, sau đó khai giảng!
- Ưm…!
- Vậy… thôi nhé, Nam về đây!
- Ừa, mai gặp lại! – Tiểu Mai mỉm cười.
- Ừm…! – Tôi chào nàng rồi quay xe ra về.
- ……….! – Thế nhưng khi tôi đã quay xe đi rồi, nàng vẫn còn đứng ở cửa.
- …….! – Tôi thoáng ngạc nhiên, nhưng cũng gật đầu chào Tiểu Mai thêm lần nữa rồi mới quay lưng đạp xe về.
Chiều trong xanh đẹp trời, từng làn gió mát rượi như xoa dịu đi nỗi lòng của tôi, và cảm thấy nhẹ nhõm hơn, có một chút thư thái sau khi gặp lại Tiểu Mai. Thế nhưng phố biển Phan Thiết đúng là nhỏ hẹp, khi tôi đang vội chạy về vì sực nhớ ra hôm nay nhà tôi đãi tiệc mừng ông anh đậu Y khoa, lúc chuẩn bị lên dốc cầu treo chạy hướng về nhà thì tình cờ tôi đưa mắt nhìn vào quán nước mía ở bờ sông gần đó. Và vẫn lại là Khả Vy đang nói cười cùng tên Vũ, hai người ngồi trong quán đang ra chiều tình tứ lắm.
Phút chốc tôi chợt nghe lòng mình chùng xuống, và buồn trở lại. Bầu trời trong xanh đầy nắng vừa nãy giờ đã chuyển dần sang thành ánh tà dương sắp tắt, những áng mây lãng đãng trôi như làm nỗi buồn của con người càng thêm hững hờ và cô quạnh!
Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái
Tác giả: Trí Nam
368 chương | 507 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Chương 339: 339
Chương 340: 340
Chương 341: 341
Chương 342: 342
Chương 343: 343
Chương 344: 344
Chương 345: 345
Chương 346: 346
Chương 347: 347
Chương 348: 348
Chương 349: 349
Chương 350: 350
Chương 351: 351
Chương 352: 352
Chương 353: 353
Chương 354: 354
Chương 355: 355
Chương 356: 356
Chương 357: 357
Chương 358: 358
Chương 359: 359
Chương 360: 360
Chương 361: 361
Chương 362: 362
Chương 363: 363
Chương 364: 364
Chương 365: 365
Chương 366: 366
Chương 367: 367
Chương 368: 368
Không tìm thấy chương nào phù hợp