Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 15: Hoàng tuyền có bình an
Cập nhật: 14 hours ago
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Úy Hải Lam rên lên một tiếng, đau đến nỗi cả khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, ý thức dần tan rã không rõ. Khi cô đau đến sắp bất tỉnh, dị vật trong thân thể rốt cuộc lui ra ngoài, h* th*n trống rỗng, thân thể cũng theo đó nhẹ đi, hai chân mềm nhũn vô lực, không cách nào tiếp tục chống đỡ, ngã ngồi xuống đất. Tóc dài đen óng tán loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn bàng hoàng yên lặng, hai mắt trống rỗng không chút ánh sáng.
Lôi Thiệu Hành cầm lấy chiếc khăn ướt thủ hạ đưa cho lau tay, nhấc một ly rượu lên, ngay cả đầu cũng không cúi, hai mắt cụp xuống, từ trên cao nhìn xuống cô.
Úy Hải Lam ngẩng đầu lên, từ trong mắt anh ta, cô nhìn thấy mình giống như một con kiến hôi khuất nhục sống tạm.
Chợt, giữa không trung rơi xuống những giọt nước, cô nếm phải mùi vị khó chịu quen thuộc, ly rượu rót từ đỉnh đầu xuống, chê cười cô hèn mọn.
Ly rượu rơi xuống bên cạnh cô, khiến thảm nền mềm mại bị nhiễm một mảng đỏ ướt.
“Thật là mất hứng.” Anh áo quần chỉnh tề, tác phong vẫn nhanh nhẹn như cũ, tiêu sái mang người nghênh ngang rời đi.
Úy Hải Lam vẫn ngồi bệt trên mặt đất, thật lâu không nhúc nhích.
Qua một lúc lâu, cô mới có chút phản ứng, bình tĩnh lấy quần áo rách tan một bên mặc lại. May mà áo khoác không bị xé hỏng, miễn cưỡng có thể mặc được. Cô cài lại từng nút một, khép chặt cổ áo, móc chiếc khăn tay thường mang trong túi ra, lau mình sạch sẽ, buộc lại mái tóc thành đuôi ngựa. Cô tự mình chỉnh lại xong, lúc này mới đứng dậy.
Cửa chính phòng bao mở rộng, người phục vụ dẫn đường vội chạy tới.
Ánh sáng trên hành lang gấp khúc chiếu lên bóng dáng anh ta, chặn cô lại, “Tiểu thư, Tần tiên sinh nói cô có thể đi, tôi giúp cô gọi xe.”
Úy Hải Lam đi thẳng qua anh ta, nói một tiếng “Cảm ơn”, nhanh chóng rời đi.
Trong buổi tối này, lần đầu tiên Úy Hải Lam biết cái gì gọi là không biết tự lượng sức mình, tự tìm nhục nhã. Bọn họ căn bản không phải con người lương thiện gì, cô một thân một mình đến Vạn Kinh, quả là sai lầm. Mà cô cũng hiểu được một điều, từ nay phải tự bảo vệ chính mình, ít nhất không để trường hợp như vậy xảy ra, khiến mình rơi vào nguy hiểm lần nữa.
“Giúp tôi chuyển lời tới Tần tiên sinh, trên tay tôi còn một mảnh đất nữa, không biết Tần tiên sinh có nguyện ý mua.” Úy Hải Lam nói vào điện thoại, mắt liếc về phía ngoài cửa xe, màn đêm phủ đen kịt.
Mảnh đất trống kia nằm ở thành Tây Xuân Thành, là một hoa viên rộng lớn tĩnh lặng, rất thích hợp để ở.
Năm sinh nhật tám tuổi ấy, ông nội đã đem mảnh đất này làm quà sinh nhật tặng cô, khiến không biết bao người đố kị. Cô trở thành đứa bé duy nhất trong Úy gia có mảnh đất thuộc về riêng mình, cho đến hôm nay vẫn vậy, không khỏi làm mấy vị phu nhân trong nhà sinh lòng ghen ghét. Đáng tiếc là, năm cô mười lăm tuổi, ông nội cô đã đi rồi.
Úy Hải Lam biết vị Tần tiên sinh này lai lịch không nhỏ, nếu không lên tiếng chào hỏi anh ta, sợ rằng sẽ bị anh ta tiếp tục gây khó dễ. Cô cũng biết mấy vị phu nhân trong nhà sẽ không chịu đem bất động sản trong tay giao ra, cho dù là mẹ cô, cũng sẽ không làm như vậy. Chỉ cần Úy gia không phá sản, ai ra sao, cô cũng không quan tâm.
Khi còn sống, nếu Cẩn Viên không bị mất, ngày sau chết đi, hoàng tuyền mới bình an.
Lôi Thiệu Hành cầm lấy chiếc khăn ướt thủ hạ đưa cho lau tay, nhấc một ly rượu lên, ngay cả đầu cũng không cúi, hai mắt cụp xuống, từ trên cao nhìn xuống cô.
Úy Hải Lam ngẩng đầu lên, từ trong mắt anh ta, cô nhìn thấy mình giống như một con kiến hôi khuất nhục sống tạm.
Chợt, giữa không trung rơi xuống những giọt nước, cô nếm phải mùi vị khó chịu quen thuộc, ly rượu rót từ đỉnh đầu xuống, chê cười cô hèn mọn.
Ly rượu rơi xuống bên cạnh cô, khiến thảm nền mềm mại bị nhiễm một mảng đỏ ướt.
“Thật là mất hứng.” Anh áo quần chỉnh tề, tác phong vẫn nhanh nhẹn như cũ, tiêu sái mang người nghênh ngang rời đi.
Úy Hải Lam vẫn ngồi bệt trên mặt đất, thật lâu không nhúc nhích.
Qua một lúc lâu, cô mới có chút phản ứng, bình tĩnh lấy quần áo rách tan một bên mặc lại. May mà áo khoác không bị xé hỏng, miễn cưỡng có thể mặc được. Cô cài lại từng nút một, khép chặt cổ áo, móc chiếc khăn tay thường mang trong túi ra, lau mình sạch sẽ, buộc lại mái tóc thành đuôi ngựa. Cô tự mình chỉnh lại xong, lúc này mới đứng dậy.
Cửa chính phòng bao mở rộng, người phục vụ dẫn đường vội chạy tới.
Ánh sáng trên hành lang gấp khúc chiếu lên bóng dáng anh ta, chặn cô lại, “Tiểu thư, Tần tiên sinh nói cô có thể đi, tôi giúp cô gọi xe.”
Úy Hải Lam đi thẳng qua anh ta, nói một tiếng “Cảm ơn”, nhanh chóng rời đi.
Trong buổi tối này, lần đầu tiên Úy Hải Lam biết cái gì gọi là không biết tự lượng sức mình, tự tìm nhục nhã. Bọn họ căn bản không phải con người lương thiện gì, cô một thân một mình đến Vạn Kinh, quả là sai lầm. Mà cô cũng hiểu được một điều, từ nay phải tự bảo vệ chính mình, ít nhất không để trường hợp như vậy xảy ra, khiến mình rơi vào nguy hiểm lần nữa.
“Giúp tôi chuyển lời tới Tần tiên sinh, trên tay tôi còn một mảnh đất nữa, không biết Tần tiên sinh có nguyện ý mua.” Úy Hải Lam nói vào điện thoại, mắt liếc về phía ngoài cửa xe, màn đêm phủ đen kịt.
Mảnh đất trống kia nằm ở thành Tây Xuân Thành, là một hoa viên rộng lớn tĩnh lặng, rất thích hợp để ở.
Năm sinh nhật tám tuổi ấy, ông nội đã đem mảnh đất này làm quà sinh nhật tặng cô, khiến không biết bao người đố kị. Cô trở thành đứa bé duy nhất trong Úy gia có mảnh đất thuộc về riêng mình, cho đến hôm nay vẫn vậy, không khỏi làm mấy vị phu nhân trong nhà sinh lòng ghen ghét. Đáng tiếc là, năm cô mười lăm tuổi, ông nội cô đã đi rồi.
Úy Hải Lam biết vị Tần tiên sinh này lai lịch không nhỏ, nếu không lên tiếng chào hỏi anh ta, sợ rằng sẽ bị anh ta tiếp tục gây khó dễ. Cô cũng biết mấy vị phu nhân trong nhà sẽ không chịu đem bất động sản trong tay giao ra, cho dù là mẹ cô, cũng sẽ không làm như vậy. Chỉ cần Úy gia không phá sản, ai ra sao, cô cũng không quan tâm.
Khi còn sống, nếu Cẩn Viên không bị mất, ngày sau chết đi, hoàng tuyền mới bình an.
Hào Môn Màu Đen: Gả Nhầm Ông Trùm Máu Lạnh
Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
192 chương | 166 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cẩn Viên của nhà họ Úy
Chương 2: 2: Du học Mỹ
Chương 3: 3: Tiệc chọn chồng
Chương 4: 4: Sen Tịnh Đế
Chương 5: 5: Vội vã qua lại
Chương 6: 6: Khổng Tước đông nam phi*
Chương 7: 7: Cẩn Viên đã bán
Chương 8: 8: Thu mua giá cao
Chương 9: 9: Khu giải trí “Vạn Kinh”
Chương 10: 10: Thói quen khó sửa đổi
Chương 11: 11: Tám giờ đến nơi hẹn
Chương 12: 12: Thành ý
Chương 13: 13: Chẳng thể bỡn đùa
Chương 14: 14: Chim bị nhốt lồng
Chương 15: 15: Hoàng tuyền có bình an
Chương 16: 16: Mảnh đất thành Tây
Chương 17: 17: 1982
Chương 18: 18: Hai cái bóng
Chương 19: 19: Không ngờ
Chương 20: 20: Thừa kế hợp pháp
Chương 21: 21: Bản di chúc
Chương 22: 22: Phương thức tiếp cận
Chương 23: 23: Muốn biết sao
Chương 24: 24: Ngủ một giấc
Chương 25: 25: Sai hẹn
Chương 26: 26: Khi nào rảnh rỗi
Chương 27: 27: Cẩm tú thanh y
Chương 28: 28: Con mèo ham ngủ
Chương 29: 29: Điều kiện kết hôn
Chương 30: 30: Ra nước ngoài
Chương 31: 31: Bữa tiệc sắp tới
Chương 32: 32: Không ai hỏi thăm
Chương 33: 33: Đi hưởng tuần trăng mật
Chương 34: 34: Nhàn hạ thoải mái
Chương 35: 35: Biết đâu là họa hay phúc
Chương 36: 36: Khát vọng của Úy Hải Lam
Chương 37: 37: Gặp lại
Chương 38: 38: Không cần quay đầu lại
Chương 39: 39: Niềm hạnh phúc
Chương 40: 40: Đêm trước kỳ nghỉ đông
Chương 41: 41: Oan gia ngõ hẹp
Chương 42: 42: Vật bị mất mời nhận lại
Chương 43: 43: Không phải không có lý
Chương 44: 44: Nhớ ai
Chương 45: 45: Hẹn đi ăn
Chương 46: 46: Tới đứng
Chương 47: 47
Chương 48: 48: Thì ra là đáng giá
Chương 49: 49: Phá kén thành bướm
Chương 50: 50: Nôi tình đen tối, quyết định nội bộ
Chương 51: 51: Cách nhau rất xa
Chương 52: 52: Thản nhiên cười
Chương 53: 53: Du An về nước
Chương 54: 54: Gặp hay không gặp
Chương 55: 55: Ba ngày sau
Chương 56: 56: Ấm áp tươi đẹp
Chương 57: 57: Xui xẻo
Chương 58: 58: Xem như bạn
Chương 59: 59: Xa cách gặp gỡ
Chương 60: 60: Đáp lễ một ly
Chương 61: 61: Có lẽ cũng có
Chương 62: 62: Cắt tóc
Chương 63: 63: Cự tuyệt cắt ngắn
Chương 64: 64: Nụ hôn và nước mắt
Chương 65: 65: Nếu chỉ như lúc ban đầu gặp gỡ (1)
Chương 66: 66: Nếu chỉ như lúc ban đầu gặp gỡ (2)
Chương 67: 67: Nếu chỉ như lúc đầu gặp gỡ (3)
Chương 68: 68: Nếu mãi như lần đầu gặp gỡ(4)
Chương 69: 69: Nếu chỉ như lúc đầu gặp gỡ (5)
Chương 70: 70: Nếu mãi như lần đầu gặp gỡ(6)
Chương 71: 71: Nếu mãi như lần đầu gặp gỡ (7)
Chương 72: 72: Nếu mãi như lần đầu gặp gỡ (8)
Chương 73: 73: Nếu mãi như lần đầu gặp gỡ (9)
Chương 74: 74: Nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (10)
Chương 75: 75: Cố hương trong mưa gió (1)
Chương 76: 76: Cố hương trong mưa gió (2)
Chương 77: 77: Cố hương trong mưa gió (3)
Chương 78: 78: Cố hương trong mưa gió (4)
Chương 79: 79: Cố hương trong mưa gió (5)
Chương 80: 80: Cố hương trong mưa gió (6)
Chương 81: 81: Cố hương trong mưa gió (7)
Chương 82: 82: Cố hương trong mưa gió (8)
Chương 83: 83: Cố hương trong mưa gió (9)
Chương 84: 84: Cố hương trong mưa gió (10)
Chương 85: 85: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (1)
Chương 86: 86: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (2)
Chương 87: 87: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (3)
Chương 88: 88: Hoa nguyệt dạ chưa ngủ (4)
Chương 89: 89: Hoa nguyệt dạ chưa ngủ (5)
Chương 90: 90: Hoa nguyệt dạ chưa ngủ (6)
Chương 91: 91: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (7)
Chương 92: 92: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (8)
Chương 93: 93: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (9)
Chương 94: 94: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (10)
Chương 95: 95: Người qua đường (1)
Chương 96: 96: Người qua đường (2)
Chương 97: 97: Người qua đường (3)
Chương 98: 98: Người qua đường (4)
Chương 99: 99: Người qua đường (5)
Chương 100: 100: Xoay người, người qua đường (6)
Chương 101: 101: Xoay người, người qua đường (7)
Chương 102: 102: Xoay người, người qua đường (8)
Chương 103: 103: Xoay người, người qua đường (9)
Chương 104: 104: Xoay người, người qua đường (10)
Chương 105: 105: Năm xưa đã trộm đổi (1)
Chương 106: 106: Năm xưa đã trộm đổi (2)
Chương 107: 107: Năm xưa đã trộm đổi (3)
Chương 108: 108: Năm xưa đã trộm đổi (4)
Chương 109: 109: Năm xưa đã trộm đổi (5)
Chương 110: 110: Năm xưa đã trộm đổi (6)
Chương 111: 111: Năm xưa đã trộm đổi (7)
Chương 112: 112: Năm xưa đã trộm đổi (8)
Chương 113: 113: Năm xưa đã trộm đổi (9)
Chương 114: 114: Năm xưa đã trộm đổi (10)
Chương 115: 115: Khiến anh uổng công vui vẻ (1)
Chương 116: 116: Khiến anh uổng công vui vẻ (2)
Chương 117: 117: Khiến anh uổng công vui vẻ (3)
Chương 118: 118: Khiến anh uổng công vui vẻ (4)
Chương 119: 119: Khiến cô không vui (5)
Chương 120: 120: Khiến cô không vui (6)
Chương 121: 121: Khiến cô không vui (7)
Chương 122: 122: Khiến cô không vui (8)
Chương 123: 123: Khiến cô không vui (9)
Chương 124: 124: Khiến cô không vui (10)
Chương 125: 125: Rất yêu rất yêu em (1)
Chương 126: 126: Rất yêu rất yêu em (2)
Chương 127: 127: Rất yêu rất yêu em (3)
Chương 128: 128: Rất yêu rất yêu em (4)
Chương 129: 129: Rất yêu rất yêu em (5)
Chương 130: 130: Rất yêu rất yêu em (6)
Chương 131: 131: Rất yêu rất yêu em (7)
Chương 132: 132: Rất yêu rất yêu em (8)
Chương 133: 133: Rất yêu rất yêu em (9)
Chương 134: 134: Rất yêu rất yêu em (10)
Chương 135: 135: Ai có thể gắn bó (1)
Chương 136: 136: Ai có thể gắn bó (2)
Chương 137: 137: Ai có thể gắn bó (3)
Chương 138: 138: Ai có thể gắn bó (4)
Chương 139: 139: Ai có thể gắn bó (5)
Chương 140: 140: Ai có thể gắn bó (6)
Chương 141: 141: Ai có thể gắn bó (7)
Chương 142: 142: Ai có thể gắn bó (8)
Chương 143: 143: Ai có thể gắn bó (9)
Chương 144: 144: Ai có thể gắn bó (10)
Chương 145: 145: Chim di trú khó di chuyển (1)
Chương 146: 146: Chim di trú khó di chuyển (2)
Chương 147: 147: Chim di trú khó di chuyển (3)
Chương 148: 148: Chim di trú khó di chuyển (4)
Chương 149: 149: Chim di trú khó di chuyển (5)
Chương 150: 150: Chim di trú khó di chuyển (6)
Chương 151: 151: Chim di trú khó di chuyển (7)
Chương 152: 152: Chim di trú khó di chuyển (8)
Chương 153: 153: Chim di trú khó di chuyển (9)
Chương 154: 154: Chim di trú khó di chuyển (10)
Chương 155: 155: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (1)
Chương 156: 156: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (2)
Chương 157: 157: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (3)
Chương 158: 158: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (4)
Chương 159: 159: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (5)
Chương 160: 160: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (6)
Chương 161: 161: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (7)
Chương 162: 162: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (8)
Chương 163: 163: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (9)
Chương 164: 164: Xây đắp duyên phận nửa cuộc đời (10)
Chương 165: 165: Biến mất không dấu vết (1)
Chương 166: 166: Biến mất không dấu vết (2)
Chương 167: 167: Biến mất không dấu vết (3)
Chương 168: 168: Biến mất không dấu vết (4)
Chương 169: 169: Biến mất không dấu vết (5)
Chương 170: 170: Biến mất không dấu vết (6)
Chương 171: 171: Biến mất không dấu vết (7)
Chương 172: 172: Biến mất không dấu vết (8)
Chương 173: 173: Biến mất không dấu vết (9)
Chương 174: 174: Biến mất không dấu vết (10)
Chương 175: 175: Trái cây giữa hè (1)
Chương 176: 176: Trái cây giữa hè (2)
Chương 177: 177: Trái cây giữa hè (3)
Chương 178: 178: Trái cây giữa hè (4)
Chương 179: 179: Trái cây giữa hè (5)
Chương 180: 180: Trái cây giữa hè (6)
Chương 181: 181: Trái cây giữa hè (7)
Chương 182: 182: Trái cây giữa hè (8)
Chương 183: 183: Trái cây giữa hè (9)
Chương 184: 184: Trái cây giữa hè (10)
Chương 185: 185: Tang lễ màu hoa hồng (1)
Chương 186: 186: Tang lễ màu hoa hồng (2)
Chương 187: 187: Tang lễ màu hoa hồng (3)
Chương 188: 188: Tang lễ màu hoa hồng (4)
Chương 189: 189: Tang lễ màu hoa hồng (5)
Chương 190: 190: Tang lễ màu hoa hồng (6)
Chương 191: 191: Hoa hồng màu tang (7)
Chương 192: 192: Hoa hồng màu tang (8)
Không tìm thấy chương nào phù hợp