Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 23: Muốn biết sao
Cập nhật: 12 hours ago
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Uý Hải Lam không nghĩ nhiều, giọng nữ trong trẻo kết hợp với bài hát “Bóng trăng” u oán sầu bi nghe mới thật êm tai, “Không biết Lôi tiên sinh đã nghe qua chút chuyện vui của A Bỉnh đại sư chưa?”
Lôi Thiệu Hành nghi ngờ nói. “ Kể tôi nghe chút đi.”
“Trong thành Lương Khê có một địa chủ, người địa chủ này lại sát hại một nha đầu mười ba tuổi trong nhà mình, A Bỉnh sau khi biết được, lập tức biến câu chuyện ấy thành một màn biểu diễn, vạch trần hành động ác độc của người địa chủ ấy, k*ch th*ch sự phẫn nộ của dân chú, người địa chủ kia sợ đến mức trốn đi hơn mấy tháng cũng không dám về nhà. Còn có một lần …”
“Ngừng!” Chuyện lý thú của cô còn chưa được kể hết, đã bị anh cắt lời, không hứng thú lắm nói “ Cũng không phải là lớp giáo dục tư tưởng, không cần phiền Lam tiểu thư phải kiên trì phát huy tinh thần đâu.”
Úy Hải Lam lặng thinh, Lôi Thiệu Hành chợt nói thêm một câu. “Có chuyện gì ngắn không?”
Úy Hải Lam quét mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn theo cảnh vật vút bay trước mắt, mở miệng lần nữa. “ Ngày trước, có một con thỏ trắng nhỏ lạc đường trong khu rừng rậm, sau đó nó gặp được một con thỏ xám, liền hỏi đường con thỏ xám hỏi đường. Thỏ xám nói có muốn biết không? Vậy cho tôi ngủ một giấc đã.”
Lôi Thiệu Hành nhắm hờ mắt, lén liếc mắt nhìn cô.
“Con thỏ trắng nhỏ bất đắc dĩ phải đồng ý yêu cầu của thỏ xám, sau đó nó đi theo hướng dẫn của con thỏ xam được một đoạn, nhưng không may lại bị lạc đường, sau đó nó lại gặp phải một con thỏ đen, lại hỏi con thỏ đó đường về, thỏ đen lại hỏi muốn biết không? Vậy cho tôi ngủ một giấc đã.”
“Con thỏ trắng lại đồng ý với yêu cầu của nó, rốt cuộc cũng ra khỏi khu rừng rậm ấy.”
Anh nghe thấy không vui, chỉ cảm thấy nửa đường xe thắng lại. “ Xong rồi?”
“Chuyện xưa vậy là hết, nhưng con thỏ trắng nhỏ đó sau đó không lâu liền mang thai. Tôi muốn hỏi Lôi tiên sinh, con thỏ trắng nhỏ đó cuối cùng đã sinh con thỏ con màu gì?” Úy Hải Lam hỏi.
Lôi Thiệu Hành nhìn chăm chú vào gương mặt nhỏ nhắn của cô, lông mày bên trái nhướng lên. Anh không biến sắc tiến lại gần cô, phun hơi thở nóng bỏng, ẩm ướt của mình. “Trắng sao?”
“Đoán tiếp đi.”
“Màu xám à?”
“Đoán nữa đi.”
“Vậy là màu đen.”
Úy Hải Lam lắc đầu một cái, Lôi Thiệu Hành nói: “Tất cả đều không phải? Vây tôi đoán không ra rồi.”
Úy Hải Lam cũng chăm chú nhìn anh, ánh mắt của cô chợt loé lên, lông mi cũng khẽ run. Phía trước là một đường hầm, xe sau khi chạy xuống sườn núi liền vào đường hầm, lập tức tối om, chỉ có ánh sáng lớn phía trước. Anh chỉ nhìn thấy hình dáng mơ hồ, anh nhận thấy được khuôn mặt của cô ửng đỏ. “ Muốn biết sao? Vậy cho tôi ngủ một giấc đã.”
Một hồi lắc lư, xe chạy qua đường hầm, đắm chìm trong ánh mặt trời.
Lôi Thiệu Hành nhìn cô mỉm cười, mà cô đang ngồi ngay ngắn, từ gáy cổ đến lưng thẳng tắp, đôi tay khẽ chạm vào đầu ngón tay đặt ngang trên đùi.
Lại rơi vào yên lặng, nhưng bài hát u oán sầu bi kia lại đổi thành sầu triền miên.
Cho đến khi xen dừng trước chung cư, Úy Hải Lam mới mở miệng nói một tiếng “ Cám ơn” rồi xuống xe.
Tay của cô đang bám chặt lấy cửa xe, trong nháy mắt có một lực tay vòng ôm lấy eo cô, chỉ nhẹ nhàng kéo lại một chút, cô đã gần như nằm gọn trong ngực, Lôi Thiệu Hành cúi đầu nói. “ Bây giờ xem như là đang trêu tôi sao?”
............................................
*A Bỉnh: tên thật là Hoa Ngạn Quân (1893-1950), một nghệ sĩ khá nổi tiếng trong giới nhạc dân gian Trung Quốc.
Lôi Thiệu Hành nghi ngờ nói. “ Kể tôi nghe chút đi.”
“Trong thành Lương Khê có một địa chủ, người địa chủ này lại sát hại một nha đầu mười ba tuổi trong nhà mình, A Bỉnh sau khi biết được, lập tức biến câu chuyện ấy thành một màn biểu diễn, vạch trần hành động ác độc của người địa chủ ấy, k*ch th*ch sự phẫn nộ của dân chú, người địa chủ kia sợ đến mức trốn đi hơn mấy tháng cũng không dám về nhà. Còn có một lần …”
“Ngừng!” Chuyện lý thú của cô còn chưa được kể hết, đã bị anh cắt lời, không hứng thú lắm nói “ Cũng không phải là lớp giáo dục tư tưởng, không cần phiền Lam tiểu thư phải kiên trì phát huy tinh thần đâu.”
Úy Hải Lam lặng thinh, Lôi Thiệu Hành chợt nói thêm một câu. “Có chuyện gì ngắn không?”
Úy Hải Lam quét mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn theo cảnh vật vút bay trước mắt, mở miệng lần nữa. “ Ngày trước, có một con thỏ trắng nhỏ lạc đường trong khu rừng rậm, sau đó nó gặp được một con thỏ xám, liền hỏi đường con thỏ xám hỏi đường. Thỏ xám nói có muốn biết không? Vậy cho tôi ngủ một giấc đã.”
Lôi Thiệu Hành nhắm hờ mắt, lén liếc mắt nhìn cô.
“Con thỏ trắng nhỏ bất đắc dĩ phải đồng ý yêu cầu của thỏ xám, sau đó nó đi theo hướng dẫn của con thỏ xam được một đoạn, nhưng không may lại bị lạc đường, sau đó nó lại gặp phải một con thỏ đen, lại hỏi con thỏ đó đường về, thỏ đen lại hỏi muốn biết không? Vậy cho tôi ngủ một giấc đã.”
“Con thỏ trắng lại đồng ý với yêu cầu của nó, rốt cuộc cũng ra khỏi khu rừng rậm ấy.”
Anh nghe thấy không vui, chỉ cảm thấy nửa đường xe thắng lại. “ Xong rồi?”
“Chuyện xưa vậy là hết, nhưng con thỏ trắng nhỏ đó sau đó không lâu liền mang thai. Tôi muốn hỏi Lôi tiên sinh, con thỏ trắng nhỏ đó cuối cùng đã sinh con thỏ con màu gì?” Úy Hải Lam hỏi.
Lôi Thiệu Hành nhìn chăm chú vào gương mặt nhỏ nhắn của cô, lông mày bên trái nhướng lên. Anh không biến sắc tiến lại gần cô, phun hơi thở nóng bỏng, ẩm ướt của mình. “Trắng sao?”
“Đoán tiếp đi.”
“Màu xám à?”
“Đoán nữa đi.”
“Vậy là màu đen.”
Úy Hải Lam lắc đầu một cái, Lôi Thiệu Hành nói: “Tất cả đều không phải? Vây tôi đoán không ra rồi.”
Úy Hải Lam cũng chăm chú nhìn anh, ánh mắt của cô chợt loé lên, lông mi cũng khẽ run. Phía trước là một đường hầm, xe sau khi chạy xuống sườn núi liền vào đường hầm, lập tức tối om, chỉ có ánh sáng lớn phía trước. Anh chỉ nhìn thấy hình dáng mơ hồ, anh nhận thấy được khuôn mặt của cô ửng đỏ. “ Muốn biết sao? Vậy cho tôi ngủ một giấc đã.”
Một hồi lắc lư, xe chạy qua đường hầm, đắm chìm trong ánh mặt trời.
Lôi Thiệu Hành nhìn cô mỉm cười, mà cô đang ngồi ngay ngắn, từ gáy cổ đến lưng thẳng tắp, đôi tay khẽ chạm vào đầu ngón tay đặt ngang trên đùi.
Lại rơi vào yên lặng, nhưng bài hát u oán sầu bi kia lại đổi thành sầu triền miên.
Cho đến khi xen dừng trước chung cư, Úy Hải Lam mới mở miệng nói một tiếng “ Cám ơn” rồi xuống xe.
Tay của cô đang bám chặt lấy cửa xe, trong nháy mắt có một lực tay vòng ôm lấy eo cô, chỉ nhẹ nhàng kéo lại một chút, cô đã gần như nằm gọn trong ngực, Lôi Thiệu Hành cúi đầu nói. “ Bây giờ xem như là đang trêu tôi sao?”
............................................
*A Bỉnh: tên thật là Hoa Ngạn Quân (1893-1950), một nghệ sĩ khá nổi tiếng trong giới nhạc dân gian Trung Quốc.
Hào Môn Màu Đen: Gả Nhầm Ông Trùm Máu Lạnh
Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
192 chương | 159 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cẩn Viên của nhà họ Úy
Chương 2: 2: Du học Mỹ
Chương 3: 3: Tiệc chọn chồng
Chương 4: 4: Sen Tịnh Đế
Chương 5: 5: Vội vã qua lại
Chương 6: 6: Khổng Tước đông nam phi*
Chương 7: 7: Cẩn Viên đã bán
Chương 8: 8: Thu mua giá cao
Chương 9: 9: Khu giải trí “Vạn Kinh”
Chương 10: 10: Thói quen khó sửa đổi
Chương 11: 11: Tám giờ đến nơi hẹn
Chương 12: 12: Thành ý
Chương 13: 13: Chẳng thể bỡn đùa
Chương 14: 14: Chim bị nhốt lồng
Chương 15: 15: Hoàng tuyền có bình an
Chương 16: 16: Mảnh đất thành Tây
Chương 17: 17: 1982
Chương 18: 18: Hai cái bóng
Chương 19: 19: Không ngờ
Chương 20: 20: Thừa kế hợp pháp
Chương 21: 21: Bản di chúc
Chương 22: 22: Phương thức tiếp cận
Chương 23: 23: Muốn biết sao
Chương 24: 24: Ngủ một giấc
Chương 25: 25: Sai hẹn
Chương 26: 26: Khi nào rảnh rỗi
Chương 27: 27: Cẩm tú thanh y
Chương 28: 28: Con mèo ham ngủ
Chương 29: 29: Điều kiện kết hôn
Chương 30: 30: Ra nước ngoài
Chương 31: 31: Bữa tiệc sắp tới
Chương 32: 32: Không ai hỏi thăm
Chương 33: 33: Đi hưởng tuần trăng mật
Chương 34: 34: Nhàn hạ thoải mái
Chương 35: 35: Biết đâu là họa hay phúc
Chương 36: 36: Khát vọng của Úy Hải Lam
Chương 37: 37: Gặp lại
Chương 38: 38: Không cần quay đầu lại
Chương 39: 39: Niềm hạnh phúc
Chương 40: 40: Đêm trước kỳ nghỉ đông
Chương 41: 41: Oan gia ngõ hẹp
Chương 42: 42: Vật bị mất mời nhận lại
Chương 43: 43: Không phải không có lý
Chương 44: 44: Nhớ ai
Chương 45: 45: Hẹn đi ăn
Chương 46: 46: Tới đứng
Chương 47: 47
Chương 48: 48: Thì ra là đáng giá
Chương 49: 49: Phá kén thành bướm
Chương 50: 50: Nôi tình đen tối, quyết định nội bộ
Chương 51: 51: Cách nhau rất xa
Chương 52: 52: Thản nhiên cười
Chương 53: 53: Du An về nước
Chương 54: 54: Gặp hay không gặp
Chương 55: 55: Ba ngày sau
Chương 56: 56: Ấm áp tươi đẹp
Chương 57: 57: Xui xẻo
Chương 58: 58: Xem như bạn
Chương 59: 59: Xa cách gặp gỡ
Chương 60: 60: Đáp lễ một ly
Chương 61: 61: Có lẽ cũng có
Chương 62: 62: Cắt tóc
Chương 63: 63: Cự tuyệt cắt ngắn
Chương 64: 64: Nụ hôn và nước mắt
Chương 65: 65: Nếu chỉ như lúc ban đầu gặp gỡ (1)
Chương 66: 66: Nếu chỉ như lúc ban đầu gặp gỡ (2)
Chương 67: 67: Nếu chỉ như lúc đầu gặp gỡ (3)
Chương 68: 68: Nếu mãi như lần đầu gặp gỡ(4)
Chương 69: 69: Nếu chỉ như lúc đầu gặp gỡ (5)
Chương 70: 70: Nếu mãi như lần đầu gặp gỡ(6)
Chương 71: 71: Nếu mãi như lần đầu gặp gỡ (7)
Chương 72: 72: Nếu mãi như lần đầu gặp gỡ (8)
Chương 73: 73: Nếu mãi như lần đầu gặp gỡ (9)
Chương 74: 74: Nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (10)
Chương 75: 75: Cố hương trong mưa gió (1)
Chương 76: 76: Cố hương trong mưa gió (2)
Chương 77: 77: Cố hương trong mưa gió (3)
Chương 78: 78: Cố hương trong mưa gió (4)
Chương 79: 79: Cố hương trong mưa gió (5)
Chương 80: 80: Cố hương trong mưa gió (6)
Chương 81: 81: Cố hương trong mưa gió (7)
Chương 82: 82: Cố hương trong mưa gió (8)
Chương 83: 83: Cố hương trong mưa gió (9)
Chương 84: 84: Cố hương trong mưa gió (10)
Chương 85: 85: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (1)
Chương 86: 86: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (2)
Chương 87: 87: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (3)
Chương 88: 88: Hoa nguyệt dạ chưa ngủ (4)
Chương 89: 89: Hoa nguyệt dạ chưa ngủ (5)
Chương 90: 90: Hoa nguyệt dạ chưa ngủ (6)
Chương 91: 91: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (7)
Chương 92: 92: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (8)
Chương 93: 93: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (9)
Chương 94: 94: Hoa Nguyệt Dạ chưa ngủ (10)
Chương 95: 95: Người qua đường (1)
Chương 96: 96: Người qua đường (2)
Chương 97: 97: Người qua đường (3)
Chương 98: 98: Người qua đường (4)
Chương 99: 99: Người qua đường (5)
Chương 100: 100: Xoay người, người qua đường (6)
Chương 101: 101: Xoay người, người qua đường (7)
Chương 102: 102: Xoay người, người qua đường (8)
Chương 103: 103: Xoay người, người qua đường (9)
Chương 104: 104: Xoay người, người qua đường (10)
Chương 105: 105: Năm xưa đã trộm đổi (1)
Chương 106: 106: Năm xưa đã trộm đổi (2)
Chương 107: 107: Năm xưa đã trộm đổi (3)
Chương 108: 108: Năm xưa đã trộm đổi (4)
Chương 109: 109: Năm xưa đã trộm đổi (5)
Chương 110: 110: Năm xưa đã trộm đổi (6)
Chương 111: 111: Năm xưa đã trộm đổi (7)
Chương 112: 112: Năm xưa đã trộm đổi (8)
Chương 113: 113: Năm xưa đã trộm đổi (9)
Chương 114: 114: Năm xưa đã trộm đổi (10)
Chương 115: 115: Khiến anh uổng công vui vẻ (1)
Chương 116: 116: Khiến anh uổng công vui vẻ (2)
Chương 117: 117: Khiến anh uổng công vui vẻ (3)
Chương 118: 118: Khiến anh uổng công vui vẻ (4)
Chương 119: 119: Khiến cô không vui (5)
Chương 120: 120: Khiến cô không vui (6)
Chương 121: 121: Khiến cô không vui (7)
Chương 122: 122: Khiến cô không vui (8)
Chương 123: 123: Khiến cô không vui (9)
Chương 124: 124: Khiến cô không vui (10)
Chương 125: 125: Rất yêu rất yêu em (1)
Chương 126: 126: Rất yêu rất yêu em (2)
Chương 127: 127: Rất yêu rất yêu em (3)
Chương 128: 128: Rất yêu rất yêu em (4)
Chương 129: 129: Rất yêu rất yêu em (5)
Chương 130: 130: Rất yêu rất yêu em (6)
Chương 131: 131: Rất yêu rất yêu em (7)
Chương 132: 132: Rất yêu rất yêu em (8)
Chương 133: 133: Rất yêu rất yêu em (9)
Chương 134: 134: Rất yêu rất yêu em (10)
Chương 135: 135: Ai có thể gắn bó (1)
Chương 136: 136: Ai có thể gắn bó (2)
Chương 137: 137: Ai có thể gắn bó (3)
Chương 138: 138: Ai có thể gắn bó (4)
Chương 139: 139: Ai có thể gắn bó (5)
Chương 140: 140: Ai có thể gắn bó (6)
Chương 141: 141: Ai có thể gắn bó (7)
Chương 142: 142: Ai có thể gắn bó (8)
Chương 143: 143: Ai có thể gắn bó (9)
Chương 144: 144: Ai có thể gắn bó (10)
Chương 145: 145: Chim di trú khó di chuyển (1)
Chương 146: 146: Chim di trú khó di chuyển (2)
Chương 147: 147: Chim di trú khó di chuyển (3)
Chương 148: 148: Chim di trú khó di chuyển (4)
Chương 149: 149: Chim di trú khó di chuyển (5)
Chương 150: 150: Chim di trú khó di chuyển (6)
Chương 151: 151: Chim di trú khó di chuyển (7)
Chương 152: 152: Chim di trú khó di chuyển (8)
Chương 153: 153: Chim di trú khó di chuyển (9)
Chương 154: 154: Chim di trú khó di chuyển (10)
Chương 155: 155: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (1)
Chương 156: 156: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (2)
Chương 157: 157: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (3)
Chương 158: 158: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (4)
Chương 159: 159: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (5)
Chương 160: 160: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (6)
Chương 161: 161: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (7)
Chương 162: 162: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (8)
Chương 163: 163: Xây đắp duyên phận nửa đời sau (9)
Chương 164: 164: Xây đắp duyên phận nửa cuộc đời (10)
Chương 165: 165: Biến mất không dấu vết (1)
Chương 166: 166: Biến mất không dấu vết (2)
Chương 167: 167: Biến mất không dấu vết (3)
Chương 168: 168: Biến mất không dấu vết (4)
Chương 169: 169: Biến mất không dấu vết (5)
Chương 170: 170: Biến mất không dấu vết (6)
Chương 171: 171: Biến mất không dấu vết (7)
Chương 172: 172: Biến mất không dấu vết (8)
Chương 173: 173: Biến mất không dấu vết (9)
Chương 174: 174: Biến mất không dấu vết (10)
Chương 175: 175: Trái cây giữa hè (1)
Chương 176: 176: Trái cây giữa hè (2)
Chương 177: 177: Trái cây giữa hè (3)
Chương 178: 178: Trái cây giữa hè (4)
Chương 179: 179: Trái cây giữa hè (5)
Chương 180: 180: Trái cây giữa hè (6)
Chương 181: 181: Trái cây giữa hè (7)
Chương 182: 182: Trái cây giữa hè (8)
Chương 183: 183: Trái cây giữa hè (9)
Chương 184: 184: Trái cây giữa hè (10)
Chương 185: 185: Tang lễ màu hoa hồng (1)
Chương 186: 186: Tang lễ màu hoa hồng (2)
Chương 187: 187: Tang lễ màu hoa hồng (3)
Chương 188: 188: Tang lễ màu hoa hồng (4)
Chương 189: 189: Tang lễ màu hoa hồng (5)
Chương 190: 190: Tang lễ màu hoa hồng (6)
Chương 191: 191: Hoa hồng màu tang (7)
Chương 192: 192: Hoa hồng màu tang (8)
Không tìm thấy chương nào phù hợp