Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 20: Gà Rừng Thì Vẫn Mãi Là Gà Rừng
Cập nhật: 6 days ago
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Vẻ mặt nhân viên bán hàng kiểu hiểu rõ, vội vàng phụ hoạ: "Thì ra là tình nhân, khó trách, tôi đã nghĩ với cái khí chất này của cô ta sao có thể có được tấm thẻ đen kia chứ."
"Cô không biết đâu, lúc cấp 3, người phụ nữ này đã không biết kiềm chế, ai cũng nói cô ta có quan hệ mờ ám với hiệu trưởng, bằng không sao cô ta có thể thi vào trường đại học danh tiếng đó chứ?" Liễu An An vô cùng hài lòng với thái độ phối hợp của nhân viên bán hàng.
Cạch, Tô Thiên Tử mở cửa phòng thay đồ bước ra, tức khắc làm cho người ta có cảm giác không gian rực rỡ hẳn lên.
Tuy rằng Tô Thiên Từ lớn lên xinh đẹp, nhưng cô lại ăn mặc năng động tràn đầy sức sống, nên nhìn lại thấy rất bình thường.
Còn Tô Thiên Từ bây giờ mặc trên người một chiếc váy liền thân, làn da trắng nõn tinh tế, khí chất cũng không giống lúc trước, tựa như cô vừa lột xác trở thành một thiên kiên kim tiểu thư.
Phụ nữ trời sinh thích cái đẹp, Tô Thiên Từ cũng không ngoại lệ, vừa lòng mình trong gương, khóe môi bất giác nở một nụ cười.
Đám nhân viên bán hàng gần đó nhìn thấy, cảm giác như tròng mắt sắp rớt ra ngoài, quá hợp!
Cái này váy quả thực giống như sinh ra là để cho cô, không chỉ kích cỡ mà ngay cả khí chất đều vô cùng thích hợp, lần đầu các cô đều nhìn thấy có người mặc váy đẹp như vậy.
Ngay cả Phó Lãnh Băng đã gặp qua rất nhiều cô gái xinh đẹp, nhưng trong lúc nhất thời cũng nhìn đến ngây người.
Liễu An An nhìn thấy ánh mắt nóng rực của anh ta khi nhìn Tô Thiên Từ, thì lòng đố kị hừng hực bốc cháy, cười lạnh một tiếng: "Quả nhiên người đẹp vì lụa, gà rừng mặc quần áo tốt cũng có thể trở thành phượng hoàng. Nhưng mà, gà rừng thì vẫn là gà rừng, dù có trang điểm lộng lẫy như thế nào thì cũng không thể bay lên thành phượng hoàng được."
Tô Thiên Từ đột nhiên nhíu mày, nhìn về phía đám nhân viên bán hàng, nói: "Nơi này của các cô ai cũng tiếp được sao, bà cô lắm mồm như vậy, các cô không định đuổi cô ấy đi à?"
Liễu An An bị cô nói như vậy, mặt mày đen lại, hô to: "Người nên đi là cô mới đúng!"
Tô Thiên Từ trực tiếp cho cô ta ăn bơ, cầm tấm thẻ đen đi đến quầy thu ngân: "Tính tiền."
Nhân viên bán hàng vô cùng vui vẻ, không ngờ bán được chiếc váy kia dễ dàng như vậy, liền chạy nhanh đi tính tiền nhưng trong lúc vô tình nhìn lại thấy cái túi xách trên tay Tô Thiên Tử, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc. "Đây là túi xách DIOR, số lượng có hạn sao?"
Đồng thời, một nhân viên bán hàng khác cũng có chút ngơ ngẩn nói: "Chẳng lẽ chính là chiếc túi cả thế giới chỉ sản xuất 10 chiếc?"
Nghe bọn họ nói như vậy làm cho Liễu An An và Phó Lãnh Băng chấn động.
Cả thế giới chỉ có 10 chiếc, mà trên tay Tô Thiên Tử lại có thể có một chiếc.
Rốt cuộc cô có thân phận gì? Đây không phải là thứ cứ có tiền là có thể mua được!
Vẻ mặt của nhóm nhân viên bán hàng đó vô cùng đặc sắc, ai có thể nghĩ tới, một người ăn mặc bình dân như vậy, trên người lại có một tấm thẻ vô cùng giá trị, lại còn có chiếc túi quý hiếm như vậy!
Người nhân viên vừa rồi mới châm chọc cô, sắc mặt liền đỏ lên, yên lặng mà cúi đầu đi qua đi qua giúp cô tính tiền.
Sắc mặt Liễu An An càng khó coi hơn, cô takhinh thường cười lạnh, ghen tị nói: "Haha, bị bao dưỡng mà thôi, có gì đặc biệt hơn người chứ! Cũng không biết người bao dưỡng kia là lão già 60 tuổi hay là 70 tuổi? Nghe nói cô ở phương diện kia rất giỏi, năm đó ông hiệu trưởng kia cũng được cô hầu hạ vô cùng thoải mái dễ chịu, mới cho cô vào trường đại học danh tiếng đó."
"Cô không biết đâu, lúc cấp 3, người phụ nữ này đã không biết kiềm chế, ai cũng nói cô ta có quan hệ mờ ám với hiệu trưởng, bằng không sao cô ta có thể thi vào trường đại học danh tiếng đó chứ?" Liễu An An vô cùng hài lòng với thái độ phối hợp của nhân viên bán hàng.
Cạch, Tô Thiên Tử mở cửa phòng thay đồ bước ra, tức khắc làm cho người ta có cảm giác không gian rực rỡ hẳn lên.
Tuy rằng Tô Thiên Từ lớn lên xinh đẹp, nhưng cô lại ăn mặc năng động tràn đầy sức sống, nên nhìn lại thấy rất bình thường.
Còn Tô Thiên Từ bây giờ mặc trên người một chiếc váy liền thân, làn da trắng nõn tinh tế, khí chất cũng không giống lúc trước, tựa như cô vừa lột xác trở thành một thiên kiên kim tiểu thư.
Phụ nữ trời sinh thích cái đẹp, Tô Thiên Từ cũng không ngoại lệ, vừa lòng mình trong gương, khóe môi bất giác nở một nụ cười.
Đám nhân viên bán hàng gần đó nhìn thấy, cảm giác như tròng mắt sắp rớt ra ngoài, quá hợp!
Cái này váy quả thực giống như sinh ra là để cho cô, không chỉ kích cỡ mà ngay cả khí chất đều vô cùng thích hợp, lần đầu các cô đều nhìn thấy có người mặc váy đẹp như vậy.
Ngay cả Phó Lãnh Băng đã gặp qua rất nhiều cô gái xinh đẹp, nhưng trong lúc nhất thời cũng nhìn đến ngây người.
Liễu An An nhìn thấy ánh mắt nóng rực của anh ta khi nhìn Tô Thiên Từ, thì lòng đố kị hừng hực bốc cháy, cười lạnh một tiếng: "Quả nhiên người đẹp vì lụa, gà rừng mặc quần áo tốt cũng có thể trở thành phượng hoàng. Nhưng mà, gà rừng thì vẫn là gà rừng, dù có trang điểm lộng lẫy như thế nào thì cũng không thể bay lên thành phượng hoàng được."
Tô Thiên Từ đột nhiên nhíu mày, nhìn về phía đám nhân viên bán hàng, nói: "Nơi này của các cô ai cũng tiếp được sao, bà cô lắm mồm như vậy, các cô không định đuổi cô ấy đi à?"
Liễu An An bị cô nói như vậy, mặt mày đen lại, hô to: "Người nên đi là cô mới đúng!"
Tô Thiên Từ trực tiếp cho cô ta ăn bơ, cầm tấm thẻ đen đi đến quầy thu ngân: "Tính tiền."
Nhân viên bán hàng vô cùng vui vẻ, không ngờ bán được chiếc váy kia dễ dàng như vậy, liền chạy nhanh đi tính tiền nhưng trong lúc vô tình nhìn lại thấy cái túi xách trên tay Tô Thiên Tử, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc. "Đây là túi xách DIOR, số lượng có hạn sao?"
Đồng thời, một nhân viên bán hàng khác cũng có chút ngơ ngẩn nói: "Chẳng lẽ chính là chiếc túi cả thế giới chỉ sản xuất 10 chiếc?"
Nghe bọn họ nói như vậy làm cho Liễu An An và Phó Lãnh Băng chấn động.
Cả thế giới chỉ có 10 chiếc, mà trên tay Tô Thiên Tử lại có thể có một chiếc.
Rốt cuộc cô có thân phận gì? Đây không phải là thứ cứ có tiền là có thể mua được!
Vẻ mặt của nhóm nhân viên bán hàng đó vô cùng đặc sắc, ai có thể nghĩ tới, một người ăn mặc bình dân như vậy, trên người lại có một tấm thẻ vô cùng giá trị, lại còn có chiếc túi quý hiếm như vậy!
Người nhân viên vừa rồi mới châm chọc cô, sắc mặt liền đỏ lên, yên lặng mà cúi đầu đi qua đi qua giúp cô tính tiền.
Sắc mặt Liễu An An càng khó coi hơn, cô takhinh thường cười lạnh, ghen tị nói: "Haha, bị bao dưỡng mà thôi, có gì đặc biệt hơn người chứ! Cũng không biết người bao dưỡng kia là lão già 60 tuổi hay là 70 tuổi? Nghe nói cô ở phương diện kia rất giỏi, năm đó ông hiệu trưởng kia cũng được cô hầu hạ vô cùng thoải mái dễ chịu, mới cho cô vào trường đại học danh tiếng đó."
Người Vợ Trọng Sinh: Lệ Tiên Sinh, Mau Ký Đơn!
Tác giả: Mạc Li Li
199 chương | 217 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Ai Giết Người
Chương 2: 2: Tôi Đã Xấu Như Này Mà Anh Có Thể Nuốt Trôi Sao?
Chương 3: 3: Công Cụ Phát Tiết Danh Chính Ngôn Thuận
Chương 4: 4: Cô Trọng Sinh!
Chương 5: 5: Bạch Liên Hoa Tới Cửa
Chương 6: 6: Thanh Mai Trúc Mã, Vợ Mới Cưới, Tin Ai?
Chương 7: 7: Đứa Con Hoang!
Chương 8: 8: Chênh Lệch Như Thế
Chương 9: 9: Vạch Trần Trước Mặt Mọi Người (1)
Chương 10: 10: Vạch Trần Trước Mặt Mọi Người (2)
Chương 11: 11: Vạch Trần Trước Mặt Mọi Người (3)
Chương 12: 12: Vạch Trần Trước Mặt Mọi Người (4)
Chương 13: 13: Lệ Lão Gia Tử
Chương 14: 14: Anh… Ôm Cô!
Chương 15: 15: Người Đàn Ông Này… Thật Sự Là Quá Yêu Nghiệt!
Chương 16: 16: Vuốt Mông Ngựa
Chương 17: 17: Chồng Cô Là Lệ Tư Thừa
Chương 18: 18: Đâu Mới Thực Sự Là Cô
Chương 19: 19: Cô Không Mua Nổi
Chương 20: 20: Gà Rừng Thì Vẫn Mãi Là Gà Rừng
Chương 21: 21: Ngu Ngốc!
Chương 22: 22: Lệ Tổng, Anh Quen Tô Thiên Từ Sao?
Chương 23: 23: Sao Có Thể Là Lệ Thiếu Phu Nhân?
Chương 24: 24: Muốn Chết Thì Cùng Chết!
Chương 25: 25: Đưa Cô Ta Vào Cục Cảnh Sát
Chương 26: 26: Anh Hôn Cô!
Chương 27: 27: Hiện Tại Cô Muốn Đi Phá Thai!
Chương 28: 28: Cô Có Nói Chuyện Kia Với Anh Không?
Chương 29: 29: Bá Vương
Chương 30: 30: Điều Cô Muốn Chính Là Làm Bọn Họ Không Thoải Mái
Chương 31: 31: Thuốc Tránh Thai
Chương 32: 32: Lệ Gia Có Thể Thua Tiền Nhưng Tuyệt Đối Không Thể Thua Mặt Mũi
Chương 33: 33: Ghen Ghét Đến Phát Cuồng
Chương 34: 34: Tô Thiên Từ Và Chó Không Được Đi Vào
Chương 35: 35: Tên "Trộm" Xông Vào Nhà Tắm
Chương 36: 36: Hiệu Quả Của Thuốc Tránh Thai Là 48 Giờ, Tôi Phải Thử Một Chút Xem Sao?
Chương 37: 37: Rời Đi
Chương 38: 38: Tôi Sẽ Thay Cô Trở Thành Lệ Phu Nhân
Chương 39: 39: Tôi Đã Đồng Ý Đi Sao?
Chương 40: 40: Tôi Không Trị Được Cô, Nhưng Sẽ Có Người Trị Được Cô!
Chương 41: 41: Tiếp Thu Bị Động, Không Bằng Chủ Động Tiếp Chiêu
Chương 42: 42: Không Phải Cô
Chương 43: 43: Nụ Cười Của Cô
Chương 44: 44: Lần Đầu Tiên Ăn Cơm Một Mình
Chương 45: 45: Người Phụ Nữ Này, Thế Nhưng Lại Chê Anh Bẩn!
Chương 46: 46: Bọn Họ Là Vợ Chồng Hợp Pháp
Chương 47: 47: Không Nghĩ Tới Mẹ Dung Lại Cởi Mở Như Vậy!
Chương 48: 48: Anh Vén Váy Cô Lên!
Chương 49: 49: Ở Phía Dưới, Tôi Cho Cô Ăn
Chương 50: 50: Không Nghe Thấy, Không Hỏi!
Chương 51: 51: Nhất Định Phải Làm Thịt Cô Thật Tốt
Chương 52: 52: Kem Mắt Cũng Chưa Dùng Qua?
Chương 53: 53: Thích Thì Mua Đi!
Chương 54: 54: Không Phải Muốn Giết Thịt Dê Béo Hay Sao?
Chương 55: 55: Lại Là Bạn Học Cũ
Chương 56: 56: Giấy Nợ!
Chương 57: 57: Người Đàn Ông Phía Sau Cô Ấy
Chương 58: 58: Mặt Người Là Mặt, Còn Mặt Cô Là Mặt Plus!
Chương 59: 59: Người Đàn Ông Này, Không Chỉ Có Lông Mà Còn Có Bệnh!
Chương 60: 60: Cho Tới Bây Giờ, Lệ Tư Thừa Đều Không Biết Đùa
Chương 61: 61: Chết mất, chết mất...
Chương 62: 62: Mũ xanh trên đầu thật lớn, còn xanh lè.
Chương 63: 63: Không cho chạm vào, chỉ bởi vì người chạm vào là lệ tư thừa
Chương 64: 64: Nhìn xem rốt cuộc đứa bé trong bụng là của ai?
Chương 65: 65: Nguy hiểm!
Chương 66: 66: Bị anh dọa đến phát run
Chương 67: 67: Chơi xe trấn sao?
Chương 68: 68: Lệ tư thừa, là gay?
Chương 69: 69: Bị chồng cô mang đi
Chương 70: 70: Là thời điểm để ngả bài
Chương 71: 71: Chúng ta, ly hôn đi!
Chương 72: 72: Hiệp ước ly hôn
Chương 73: 73: Đi, hầu hạ lệ nhị thiếu cho tốt
Chương 74: 74: Bên ngoài kiều diễm, bên trong đê tiện
Chương 75: 75: Thực sự có người đàn ông hoang?
Chương 76: 76: Chó ngoan không cản đường
Chương 77: 77: Lấy tiền của người, giúp người diệt trừ tai họa!
Chương 78: 78: Chồng cô mà là lệ tư thừa thì tôi là âu minh!
Chương 79: 79: Cô giống như... sắp chết!
Chương 80: 80: Sinh non!
Chương 81: 81: Lệ tư thừa trừng trị
Chương 82: 82: Lửa giận của anh
Chương 83: 83: Đã nếm thử cảm giác tuyệt vọng chưa?
Chương 84: 84: Tô thiên từ, cô thật sự rất ghê tởm!
Chương 85: 85: Hôn lên đôi môi anh
Chương 86: 86: Xuống không được
Chương 87: 87: Thật là làm người khác hâm mộ!
Chương 88: 88: Đắc ý không được lâu
Chương 89: 89: Trên người cô chỗ nào tôi cũng xem qua rồi!
Chương 90: 90: Loại người như thế, xứng đáng sống không bằng chết!
Chương 91: 91: Bị bóp chết ở trên giường
Chương 92: 92: Nghe nói hai người muốn ly hôn? ly hôn cũng tốt!
Chương 93: 93: Cần tôi giúp cô ăn không?
Chương 94: 94: Ve vãn, đánh yêu ngay trước mặt anh
Chương 95: 95: Một trăm vạn bán cho cậu
Chương 96: 96: Hoa vừa nở, người liền tới
Chương 97: 97: Bi từ
Chương 98: 98: Tôi còn tưởng là bi thương của tô thiên từ
Chương 99: 99: Lại dám làm lơ anh?
Chương 100: 100: Tụ hội ganh đua so sánh
Chương 101: 101: Sao lại giống một người đàn bà chanh chua
Chương 102: 102: Kinh diễm toàn hiện trường
Chương 103: 103: Giống chiếc váy của mẹ tôi
Chương 104: 104: Trước đêm mưa gió
Chương 105: 105: Diễm phúc cũng không tồi
Chương 106: 106: Bắt gian trên giường
Chương 107: 107: Cửa, mở…
Chương 108: 108: Tự làm bậy, không thể sống
Chương 109: 109: Chồng? nghe cũng không tệ lắm!
Chương 110: 110: Tiện nhân là nói ai?
Chương 111: 111: Anh… anh… cởi áo trước mặt mọi người?
Chương 112: 112: Bà xã, về nhà thôi!
Chương 113: 113: Uống năm viên dược
Chương 114: 114: Kết cục của lâm uyển đình
Chương 115: 115: Ném chết người…
Chương 116: 116: Cuộc gọi đêm khuya
Chương 117: 117: Tư thừa ca ca, chậm một chút…
Chương 118: 118: Tiện nhân lại còn làm ra vẻ!
Chương 119: 119: Như thế nào, không nhận ra?
Chương 120: 120: Thể lực thật tốt!
Chương 121: 121: Không can thiệp vào cuộc sống riêng tư của nhau!
Chương 122: 122: Thiết kế cho cô
Chương 123: 123: Nhà có trộm.
Chương 124: 124: Thực hiện nghĩa vụ của người vợ
Chương 125: 125: Chạy trốn khó khăn
Chương 126: 126: Ly hôn sớm
Chương 127: 127: Lại vào viện
Chương 128: 128: Hôm nay không ổn
Chương 129: 129: Để lại cho cô làm tiền thuốc men
Chương 130: 130: Đứa trẻ, còn có thể có lại…
Chương 131: 131: Bị mẹ dung biết bí mật
Chương 132: 132: Tâm cơ của đường mộng dĩnh
Chương 133: 133: Tình yêu càng thể hiện thì chết rất nhanh
Chương 134: 134: Ôi, đau mắt quá!
Chương 135: 135: Bị người ta làm cho có thai
Chương 136: 136: Ai cho phép cô bắt nạt vợ tôi
Chương 137: 137: Sợ phát khóc
Chương 138: 138: Chỗ này, làm sao có thể tùy tiện nhìn được?
Chương 139: 139: Dựa vào cái gì mà được gả cho lệ tư thừa?
Chương 140: 140: Rung động toàn bộ thế giới…
Chương 141: 141: Chỉ có cô biết bí mật
Chương 142: 142: Không phải là cô ấy cho anh đội mũ xanh đấy chứ?
Chương 143: 143: Thần tượng duy nhất, tống nhất phàm
Chương 144: 144: Nước miếng, lau lau
Chương 145: 145: Là cô, thật sự là cô
Chương 146: 146: Hòa tấu cùng thần tượng
Chương 147: 147: Tôi không cho phép
Chương 148: 148: Đây là bạn trai của cô?
Chương 149: 149: Điều tra được bí mật của cô
Chương 150: 150: Không có một chút quan hệ gì
Chương 151: 151: Nổi giận thì nổi giận, cũng không phải là anh không cho phép
Chương 152: 152: Cháu trai thứ bảo bối
Chương 153: 153: Hoa khôi lăng nhăng
Chương 154: 154: Bắt buộc thôi học
Chương 155: 155: Người đứng sau – ông chủ vàng xuất hiện
Chương 156: 156: Anh nói mối quan hệ của chúng ta là gì?
Chương 157: 157: Nói theo cách phổ thông, đây là một người bị thiểu năng trí tuệ
Chương 158: 158: Em họ bị thiểu năng của tô thiên từ
Chương 159: 159: Đường mộng dĩnh đến thăm
Chương 160: 160: Ông nội đúng là… gừng càng già càng cay!
Chương 161: 161: Muốn lên giường của tôi
Chương 162: 162: Giấc mơ dài này đáng lẽ nên tỉnh từ lâu rồi...
Chương 163: 163: Nghĩ đến đứa trẻ bị xảy đó
Chương 164: 164: Bây giờ, tôi tác thành cho hai người
Chương 165: 165: Phải ngủ cùng anh trên một chiếc giường
Chương 166: 166: Okamoto, cỡ lớn nhất...
Chương 167: 167: Ồ, hóa ra là đồ dùng hàng ngày
Chương 168: 168: Cô ấy đang ở trên giường của tôi!
Chương 169: 169: Lời cảnh báo của lệ tư thừa
Chương 170: 170: Thật tốt, cô vẫn đang còn sống...
Chương 171: 171: Em như vậy thật không công bằng
Chương 172: 172: Tôi là chồng của em!
Chương 173: 173: Từ trước đến nay, tôi chỉ có cảm giác với một mình em
Chương 174: 174: Không có đạo trời gì cả, cháu trai lại đi ức hiếp ông nội!
Chương 175: 175: Là ngẫu nhiên hay là trùng hợp?
Chương 176: 176: Tm này thật khó xử
Chương 177: 177: Lúc mới đè em ra, sao không nói tôi nặng?
Chương 178: 178: Không chạy trốn được nữa!
Chương 179: 179: Hai người không phải là vợ chồng sao?
Chương 180: 180: Thật ra, tống nhất phàm chính là ba của cô?
Chương 181: 181: Em chỉ cần biết em có một người chồng tốt là được rồi!
Chương 182: 182: Hít thở, đồ ngốc
Chương 183: 183: Đổi xưng hô
Chương 184: 184: Ăn nhiều chút để bổ sung năng lực (nhiều hơn)
Chương 185: 185: Cảm giác sờ vào thật mềm mại, khẩu vị cũng không hề tồi ….
Chương 186: 186: Em chắc chắn, chỉ là bạn tốt?
Chương 187: 187: Trên tình bạn dưới tình yêu
Chương 188: 188: Đừng sợ, anh ở đây
Chương 189: 189: Kiss trên không
Chương 190: 190: Cười cũng đòi hỏi phải tìm được cảm giác
Chương 191: 191: Hình ảnh xấu xa
Chương 192: 192: Đẹp đến mức không cần không cần
Chương 193: 193: Loạn rồi loạn rồi cô nhất định phải làm tạo hình xấu nhất xấu nhất cho bà chủ!
Chương 194: 194: Suỵt... đừng động đậy
Chương 195: 195: Sau này, mỗi một lần sinh nhật, anh đều sẽ đón cùng em.
Chương 196: 196: Bởi vì, anh là lệ tư thừa!
Chương 197: 197: Đồ vật gì vậy, thật cứng....
Chương 198: 198: Đưa em đi ngắm sao
Chương 199: 199: Tự mình đùa với lửa vậy tự mình nuốt xuống đi
Không tìm thấy chương nào phù hợp