Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 48: Anh Vén Váy Cô Lên!
Cập nhật: 1 week ago
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lệ Tư Thừa thấy vẻ mặt thành thật của cô vợ nhỏ, đáy mắt xẹt qua ý cười khó phát hiện, trên mặt vẫn là bộ dạng lạnh lùng, trầm ổn.
Ánh mắt di chuyển xuống dưới, nhìn thấy khóe môi Tô Thiên Từ hơi mở, dường như có chút kinh hãi mà nhìn anh.
Mê người!
Đột nhiên trong lòng Lệ Tư Thừa như có ngọn lửa thiêu đốt, anh nhỏ giọng: “Cứ để như vậy đi.”
Thanh âm từ tính, trầm ấm, mê hoặc lòng người. Như có một cọng lông vũ đang nhẹ nhàng lay động ở bên tai, Tô Thiên Từ cảm giác trên người, nháy mắt liền nổi lên một trận da gà.
Người đàn ông này, đúng là yêu nghiệt!
Lệ Tư Thừa đứng dậy, nhìn người phụ nữ bị mình ép đến nằm im trong góc sofa.
Anh cúi đầu, thong thả, ung dung lấy ra thuốc trị vết bỏng, “Vén lên.”
Trong đầu Tô Thiên Từ là một trận ‘ong ong’, cô đỏ mặt, đột nhiên bò dậy, duỗi tay hòng muốn đoạt lấy thuốc mở ở trong tay anh, nói: “Tôi tự bôi!”
Lệ Tư Thừa cao 1m88, còn Tô Thiên Từ chỉ cao có 1m65, cho dù cô có đứng ở trên sofa thì cô vẫn có cảm giác bị áp bức.
Anh chỉ hơi xoay người tránh đi, Tô Thiên Từ ngay cả tay anh cũng chưa đụng tới, mà ngược lại đâm đầu vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Nóng quá!
Đây là suy nghĩ đầu tiên của Tô Thiên Từ khi chạm vào da thịt của anh.
Đau!
Đây là cảm giác mà Tô Thiên Từ cảm nhận được sau cú va vào đó.
Quá cứng!
Cô xoa xoa cái mũi nhỏ, ánh mắt long lanh như trực chờ rơi xuống.
Ngay lúc cô không nhìn thấy vẻ mặt của anh thì Lệ Tư Thừa hoi cong khóe môi lên, cười nhẹ một cái.
Tiếng cười rất khẽ, rất nhỏ, trong chớp mắt nó liền biến mất không thấy tăm hơi.
Anh hơi cúi đầu xuống, ánh mắt thâm thúy nhìn cô, “Nhào vào ôm tôi? Hửm?”
Trong lòng Tô Thiên Từ không khỏi run lên lên, cô lui về phía sau cách xa anh một khoảng!
Hừ, ai muốn ôm anh ta chứ!
Ánh mắt Lệ Tư Thừa rơi xuống vùng bụng dưới của cô một lần nữa, lặp lại, “Vén lên.”
“Không…”
“Tôi giúp cô bôi thuốc.”
“Tôi…” Mặt Tô Thiên Từ như mông khỉ, cô đang nghĩ xem phải dùng cái lý do gì để cự tuyệt anh, thì bàn tay anh đã nhanh hơn một bước, đi tới trước mặt cô rồi.
Lệ Tư Thừa không nói nhiều, liền ven váy ngủ của cô lên, Tô Thiên Từ kinh hô một tiếng, vội đè tay anh lại, nhưng sức lực yếu ớt của cô làm sao chống lại được sức mạnh của anh, rất nhanh anh đã đẩy được bàn tay của cô ra.
“Buông tay, tôi bôi thuốc giúp cô.”
“Tự tôi có thể…”
“Cô nấu mì cho tôi thì bây giờ để tôi giúp cô bôi thuốc, không phải công bằng sao?”
“Không cần, anh đi ăn mì đi.”
“Buông ra.” Thanh âm của Lệ Tư Thừa đã hiện lên vài phần không vui, “Không cần khiêu chiến với sự nhẫn nại của tôi.”
Nội tâm Tô Thiên Từ căng thẳng, nhưng cuối cùng, vẫn phải rút tay về.
Bỏ đi!
Chỉ là bôi thuốc thôi mà, cái gì không nên xem thì anh cũng xem rồi, thêm một lần này nữa cũng chẳng sao!
(Truyện chỉ có duy nhất tại truyenmoi.vn)
Người đàn ông này lại cố chấp quật cường tới đáng sợ. Nếu anh đã quyết định việc gì thì thật khó có thể thay đổi!
Tô Thiên Từ hiểu rõ tính tình của anh, cô cắn môi, vén váy lên.
Lệ Tư Thừa dùng nước sạch, sau đó nhẹ nhàng lau lên phần bụng bị bỏng của cô.
Động tác rất nhẹ, Tô Thiên Từ không cảm giác được một chút đau đớn nào, nhưng lại… hơi ngứa!
Khẽ co người lại, Tô Thiên Từ cắn môi, sợ chính mình cười ra tiếng.
Lệ Tư Thừa bôi thêm một lượt thuốc nữa, rồi mới vặn nắp thuốc trị bỏng, hướng lên trên đó mà bôi.
Cảm giác lành lạnh truyền từ phần bụng dưới đến, còn có chỗ kia hơi rát.
Tô Thiên Từ khẽ nhíu mắt lại, dựa vào trên sô pha, thân thể khẽ run.
Thật sự rất ngứa!
Tuy nhiên, có một cảm giác không thể giải thích được, từ phía trên dưới bụng chậm rãi bốc cháy, làm cho cả người cô đều đắm chìm trong cảm giác này.
Lệ Tư Thừa rõ ràng đã nhận ra sự biến đổi của cô, bên trong đôi mắt thâm thúy khẽ xẹt qua tia âm u, trong đầu liền hồi tưởng lại hương vị buổi tối hôm đó, theo bản năng mà l**m l**m môi.
Miệng đắng lưỡi khô…
Ánh mắt di chuyển xuống dưới, nhìn thấy khóe môi Tô Thiên Từ hơi mở, dường như có chút kinh hãi mà nhìn anh.
Mê người!
Đột nhiên trong lòng Lệ Tư Thừa như có ngọn lửa thiêu đốt, anh nhỏ giọng: “Cứ để như vậy đi.”
Thanh âm từ tính, trầm ấm, mê hoặc lòng người. Như có một cọng lông vũ đang nhẹ nhàng lay động ở bên tai, Tô Thiên Từ cảm giác trên người, nháy mắt liền nổi lên một trận da gà.
Người đàn ông này, đúng là yêu nghiệt!
Lệ Tư Thừa đứng dậy, nhìn người phụ nữ bị mình ép đến nằm im trong góc sofa.
Anh cúi đầu, thong thả, ung dung lấy ra thuốc trị vết bỏng, “Vén lên.”
Trong đầu Tô Thiên Từ là một trận ‘ong ong’, cô đỏ mặt, đột nhiên bò dậy, duỗi tay hòng muốn đoạt lấy thuốc mở ở trong tay anh, nói: “Tôi tự bôi!”
Lệ Tư Thừa cao 1m88, còn Tô Thiên Từ chỉ cao có 1m65, cho dù cô có đứng ở trên sofa thì cô vẫn có cảm giác bị áp bức.
Anh chỉ hơi xoay người tránh đi, Tô Thiên Từ ngay cả tay anh cũng chưa đụng tới, mà ngược lại đâm đầu vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Nóng quá!
Đây là suy nghĩ đầu tiên của Tô Thiên Từ khi chạm vào da thịt của anh.
Đau!
Đây là cảm giác mà Tô Thiên Từ cảm nhận được sau cú va vào đó.
Quá cứng!
Cô xoa xoa cái mũi nhỏ, ánh mắt long lanh như trực chờ rơi xuống.
Ngay lúc cô không nhìn thấy vẻ mặt của anh thì Lệ Tư Thừa hoi cong khóe môi lên, cười nhẹ một cái.
Tiếng cười rất khẽ, rất nhỏ, trong chớp mắt nó liền biến mất không thấy tăm hơi.
Anh hơi cúi đầu xuống, ánh mắt thâm thúy nhìn cô, “Nhào vào ôm tôi? Hửm?”
Trong lòng Tô Thiên Từ không khỏi run lên lên, cô lui về phía sau cách xa anh một khoảng!
Hừ, ai muốn ôm anh ta chứ!
Ánh mắt Lệ Tư Thừa rơi xuống vùng bụng dưới của cô một lần nữa, lặp lại, “Vén lên.”
“Không…”
“Tôi giúp cô bôi thuốc.”
“Tôi…” Mặt Tô Thiên Từ như mông khỉ, cô đang nghĩ xem phải dùng cái lý do gì để cự tuyệt anh, thì bàn tay anh đã nhanh hơn một bước, đi tới trước mặt cô rồi.
Lệ Tư Thừa không nói nhiều, liền ven váy ngủ của cô lên, Tô Thiên Từ kinh hô một tiếng, vội đè tay anh lại, nhưng sức lực yếu ớt của cô làm sao chống lại được sức mạnh của anh, rất nhanh anh đã đẩy được bàn tay của cô ra.
“Buông tay, tôi bôi thuốc giúp cô.”
“Tự tôi có thể…”
“Cô nấu mì cho tôi thì bây giờ để tôi giúp cô bôi thuốc, không phải công bằng sao?”
“Không cần, anh đi ăn mì đi.”
“Buông ra.” Thanh âm của Lệ Tư Thừa đã hiện lên vài phần không vui, “Không cần khiêu chiến với sự nhẫn nại của tôi.”
Nội tâm Tô Thiên Từ căng thẳng, nhưng cuối cùng, vẫn phải rút tay về.
Bỏ đi!
Chỉ là bôi thuốc thôi mà, cái gì không nên xem thì anh cũng xem rồi, thêm một lần này nữa cũng chẳng sao!
(Truyện chỉ có duy nhất tại truyenmoi.vn)
Người đàn ông này lại cố chấp quật cường tới đáng sợ. Nếu anh đã quyết định việc gì thì thật khó có thể thay đổi!
Tô Thiên Từ hiểu rõ tính tình của anh, cô cắn môi, vén váy lên.
Lệ Tư Thừa dùng nước sạch, sau đó nhẹ nhàng lau lên phần bụng bị bỏng của cô.
Động tác rất nhẹ, Tô Thiên Từ không cảm giác được một chút đau đớn nào, nhưng lại… hơi ngứa!
Khẽ co người lại, Tô Thiên Từ cắn môi, sợ chính mình cười ra tiếng.
Lệ Tư Thừa bôi thêm một lượt thuốc nữa, rồi mới vặn nắp thuốc trị bỏng, hướng lên trên đó mà bôi.
Cảm giác lành lạnh truyền từ phần bụng dưới đến, còn có chỗ kia hơi rát.
Tô Thiên Từ khẽ nhíu mắt lại, dựa vào trên sô pha, thân thể khẽ run.
Thật sự rất ngứa!
Tuy nhiên, có một cảm giác không thể giải thích được, từ phía trên dưới bụng chậm rãi bốc cháy, làm cho cả người cô đều đắm chìm trong cảm giác này.
Lệ Tư Thừa rõ ràng đã nhận ra sự biến đổi của cô, bên trong đôi mắt thâm thúy khẽ xẹt qua tia âm u, trong đầu liền hồi tưởng lại hương vị buổi tối hôm đó, theo bản năng mà l**m l**m môi.
Miệng đắng lưỡi khô…
Người Vợ Trọng Sinh: Lệ Tiên Sinh, Mau Ký Đơn!
Tác giả: Mạc Li Li
199 chương | 337 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Ai Giết Người
Chương 2: 2: Tôi Đã Xấu Như Này Mà Anh Có Thể Nuốt Trôi Sao?
Chương 3: 3: Công Cụ Phát Tiết Danh Chính Ngôn Thuận
Chương 4: 4: Cô Trọng Sinh!
Chương 5: 5: Bạch Liên Hoa Tới Cửa
Chương 6: 6: Thanh Mai Trúc Mã, Vợ Mới Cưới, Tin Ai?
Chương 7: 7: Đứa Con Hoang!
Chương 8: 8: Chênh Lệch Như Thế
Chương 9: 9: Vạch Trần Trước Mặt Mọi Người (1)
Chương 10: 10: Vạch Trần Trước Mặt Mọi Người (2)
Chương 11: 11: Vạch Trần Trước Mặt Mọi Người (3)
Chương 12: 12: Vạch Trần Trước Mặt Mọi Người (4)
Chương 13: 13: Lệ Lão Gia Tử
Chương 14: 14: Anh… Ôm Cô!
Chương 15: 15: Người Đàn Ông Này… Thật Sự Là Quá Yêu Nghiệt!
Chương 16: 16: Vuốt Mông Ngựa
Chương 17: 17: Chồng Cô Là Lệ Tư Thừa
Chương 18: 18: Đâu Mới Thực Sự Là Cô
Chương 19: 19: Cô Không Mua Nổi
Chương 20: 20: Gà Rừng Thì Vẫn Mãi Là Gà Rừng
Chương 21: 21: Ngu Ngốc!
Chương 22: 22: Lệ Tổng, Anh Quen Tô Thiên Từ Sao?
Chương 23: 23: Sao Có Thể Là Lệ Thiếu Phu Nhân?
Chương 24: 24: Muốn Chết Thì Cùng Chết!
Chương 25: 25: Đưa Cô Ta Vào Cục Cảnh Sát
Chương 26: 26: Anh Hôn Cô!
Chương 27: 27: Hiện Tại Cô Muốn Đi Phá Thai!
Chương 28: 28: Cô Có Nói Chuyện Kia Với Anh Không?
Chương 29: 29: Bá Vương
Chương 30: 30: Điều Cô Muốn Chính Là Làm Bọn Họ Không Thoải Mái
Chương 31: 31: Thuốc Tránh Thai
Chương 32: 32: Lệ Gia Có Thể Thua Tiền Nhưng Tuyệt Đối Không Thể Thua Mặt Mũi
Chương 33: 33: Ghen Ghét Đến Phát Cuồng
Chương 34: 34: Tô Thiên Từ Và Chó Không Được Đi Vào
Chương 35: 35: Tên "Trộm" Xông Vào Nhà Tắm
Chương 36: 36: Hiệu Quả Của Thuốc Tránh Thai Là 48 Giờ, Tôi Phải Thử Một Chút Xem Sao?
Chương 37: 37: Rời Đi
Chương 38: 38: Tôi Sẽ Thay Cô Trở Thành Lệ Phu Nhân
Chương 39: 39: Tôi Đã Đồng Ý Đi Sao?
Chương 40: 40: Tôi Không Trị Được Cô, Nhưng Sẽ Có Người Trị Được Cô!
Chương 41: 41: Tiếp Thu Bị Động, Không Bằng Chủ Động Tiếp Chiêu
Chương 42: 42: Không Phải Cô
Chương 43: 43: Nụ Cười Của Cô
Chương 44: 44: Lần Đầu Tiên Ăn Cơm Một Mình
Chương 45: 45: Người Phụ Nữ Này, Thế Nhưng Lại Chê Anh Bẩn!
Chương 46: 46: Bọn Họ Là Vợ Chồng Hợp Pháp
Chương 47: 47: Không Nghĩ Tới Mẹ Dung Lại Cởi Mở Như Vậy!
Chương 48: 48: Anh Vén Váy Cô Lên!
Chương 49: 49: Ở Phía Dưới, Tôi Cho Cô Ăn
Chương 50: 50: Không Nghe Thấy, Không Hỏi!
Chương 51: 51: Nhất Định Phải Làm Thịt Cô Thật Tốt
Chương 52: 52: Kem Mắt Cũng Chưa Dùng Qua?
Chương 53: 53: Thích Thì Mua Đi!
Chương 54: 54: Không Phải Muốn Giết Thịt Dê Béo Hay Sao?
Chương 55: 55: Lại Là Bạn Học Cũ
Chương 56: 56: Giấy Nợ!
Chương 57: 57: Người Đàn Ông Phía Sau Cô Ấy
Chương 58: 58: Mặt Người Là Mặt, Còn Mặt Cô Là Mặt Plus!
Chương 59: 59: Người Đàn Ông Này, Không Chỉ Có Lông Mà Còn Có Bệnh!
Chương 60: 60: Cho Tới Bây Giờ, Lệ Tư Thừa Đều Không Biết Đùa
Chương 61: 61: Chết mất, chết mất...
Chương 62: 62: Mũ xanh trên đầu thật lớn, còn xanh lè.
Chương 63: 63: Không cho chạm vào, chỉ bởi vì người chạm vào là lệ tư thừa
Chương 64: 64: Nhìn xem rốt cuộc đứa bé trong bụng là của ai?
Chương 65: 65: Nguy hiểm!
Chương 66: 66: Bị anh dọa đến phát run
Chương 67: 67: Chơi xe trấn sao?
Chương 68: 68: Lệ tư thừa, là gay?
Chương 69: 69: Bị chồng cô mang đi
Chương 70: 70: Là thời điểm để ngả bài
Chương 71: 71: Chúng ta, ly hôn đi!
Chương 72: 72: Hiệp ước ly hôn
Chương 73: 73: Đi, hầu hạ lệ nhị thiếu cho tốt
Chương 74: 74: Bên ngoài kiều diễm, bên trong đê tiện
Chương 75: 75: Thực sự có người đàn ông hoang?
Chương 76: 76: Chó ngoan không cản đường
Chương 77: 77: Lấy tiền của người, giúp người diệt trừ tai họa!
Chương 78: 78: Chồng cô mà là lệ tư thừa thì tôi là âu minh!
Chương 79: 79: Cô giống như... sắp chết!
Chương 80: 80: Sinh non!
Chương 81: 81: Lệ tư thừa trừng trị
Chương 82: 82: Lửa giận của anh
Chương 83: 83: Đã nếm thử cảm giác tuyệt vọng chưa?
Chương 84: 84: Tô thiên từ, cô thật sự rất ghê tởm!
Chương 85: 85: Hôn lên đôi môi anh
Chương 86: 86: Xuống không được
Chương 87: 87: Thật là làm người khác hâm mộ!
Chương 88: 88: Đắc ý không được lâu
Chương 89: 89: Trên người cô chỗ nào tôi cũng xem qua rồi!
Chương 90: 90: Loại người như thế, xứng đáng sống không bằng chết!
Chương 91: 91: Bị bóp chết ở trên giường
Chương 92: 92: Nghe nói hai người muốn ly hôn? ly hôn cũng tốt!
Chương 93: 93: Cần tôi giúp cô ăn không?
Chương 94: 94: Ve vãn, đánh yêu ngay trước mặt anh
Chương 95: 95: Một trăm vạn bán cho cậu
Chương 96: 96: Hoa vừa nở, người liền tới
Chương 97: 97: Bi từ
Chương 98: 98: Tôi còn tưởng là bi thương của tô thiên từ
Chương 99: 99: Lại dám làm lơ anh?
Chương 100: 100: Tụ hội ganh đua so sánh
Chương 101: 101: Sao lại giống một người đàn bà chanh chua
Chương 102: 102: Kinh diễm toàn hiện trường
Chương 103: 103: Giống chiếc váy của mẹ tôi
Chương 104: 104: Trước đêm mưa gió
Chương 105: 105: Diễm phúc cũng không tồi
Chương 106: 106: Bắt gian trên giường
Chương 107: 107: Cửa, mở…
Chương 108: 108: Tự làm bậy, không thể sống
Chương 109: 109: Chồng? nghe cũng không tệ lắm!
Chương 110: 110: Tiện nhân là nói ai?
Chương 111: 111: Anh… anh… cởi áo trước mặt mọi người?
Chương 112: 112: Bà xã, về nhà thôi!
Chương 113: 113: Uống năm viên dược
Chương 114: 114: Kết cục của lâm uyển đình
Chương 115: 115: Ném chết người…
Chương 116: 116: Cuộc gọi đêm khuya
Chương 117: 117: Tư thừa ca ca, chậm một chút…
Chương 118: 118: Tiện nhân lại còn làm ra vẻ!
Chương 119: 119: Như thế nào, không nhận ra?
Chương 120: 120: Thể lực thật tốt!
Chương 121: 121: Không can thiệp vào cuộc sống riêng tư của nhau!
Chương 122: 122: Thiết kế cho cô
Chương 123: 123: Nhà có trộm.
Chương 124: 124: Thực hiện nghĩa vụ của người vợ
Chương 125: 125: Chạy trốn khó khăn
Chương 126: 126: Ly hôn sớm
Chương 127: 127: Lại vào viện
Chương 128: 128: Hôm nay không ổn
Chương 129: 129: Để lại cho cô làm tiền thuốc men
Chương 130: 130: Đứa trẻ, còn có thể có lại…
Chương 131: 131: Bị mẹ dung biết bí mật
Chương 132: 132: Tâm cơ của đường mộng dĩnh
Chương 133: 133: Tình yêu càng thể hiện thì chết rất nhanh
Chương 134: 134: Ôi, đau mắt quá!
Chương 135: 135: Bị người ta làm cho có thai
Chương 136: 136: Ai cho phép cô bắt nạt vợ tôi
Chương 137: 137: Sợ phát khóc
Chương 138: 138: Chỗ này, làm sao có thể tùy tiện nhìn được?
Chương 139: 139: Dựa vào cái gì mà được gả cho lệ tư thừa?
Chương 140: 140: Rung động toàn bộ thế giới…
Chương 141: 141: Chỉ có cô biết bí mật
Chương 142: 142: Không phải là cô ấy cho anh đội mũ xanh đấy chứ?
Chương 143: 143: Thần tượng duy nhất, tống nhất phàm
Chương 144: 144: Nước miếng, lau lau
Chương 145: 145: Là cô, thật sự là cô
Chương 146: 146: Hòa tấu cùng thần tượng
Chương 147: 147: Tôi không cho phép
Chương 148: 148: Đây là bạn trai của cô?
Chương 149: 149: Điều tra được bí mật của cô
Chương 150: 150: Không có một chút quan hệ gì
Chương 151: 151: Nổi giận thì nổi giận, cũng không phải là anh không cho phép
Chương 152: 152: Cháu trai thứ bảo bối
Chương 153: 153: Hoa khôi lăng nhăng
Chương 154: 154: Bắt buộc thôi học
Chương 155: 155: Người đứng sau – ông chủ vàng xuất hiện
Chương 156: 156: Anh nói mối quan hệ của chúng ta là gì?
Chương 157: 157: Nói theo cách phổ thông, đây là một người bị thiểu năng trí tuệ
Chương 158: 158: Em họ bị thiểu năng của tô thiên từ
Chương 159: 159: Đường mộng dĩnh đến thăm
Chương 160: 160: Ông nội đúng là… gừng càng già càng cay!
Chương 161: 161: Muốn lên giường của tôi
Chương 162: 162: Giấc mơ dài này đáng lẽ nên tỉnh từ lâu rồi...
Chương 163: 163: Nghĩ đến đứa trẻ bị xảy đó
Chương 164: 164: Bây giờ, tôi tác thành cho hai người
Chương 165: 165: Phải ngủ cùng anh trên một chiếc giường
Chương 166: 166: Okamoto, cỡ lớn nhất...
Chương 167: 167: Ồ, hóa ra là đồ dùng hàng ngày
Chương 168: 168: Cô ấy đang ở trên giường của tôi!
Chương 169: 169: Lời cảnh báo của lệ tư thừa
Chương 170: 170: Thật tốt, cô vẫn đang còn sống...
Chương 171: 171: Em như vậy thật không công bằng
Chương 172: 172: Tôi là chồng của em!
Chương 173: 173: Từ trước đến nay, tôi chỉ có cảm giác với một mình em
Chương 174: 174: Không có đạo trời gì cả, cháu trai lại đi ức hiếp ông nội!
Chương 175: 175: Là ngẫu nhiên hay là trùng hợp?
Chương 176: 176: Tm này thật khó xử
Chương 177: 177: Lúc mới đè em ra, sao không nói tôi nặng?
Chương 178: 178: Không chạy trốn được nữa!
Chương 179: 179: Hai người không phải là vợ chồng sao?
Chương 180: 180: Thật ra, tống nhất phàm chính là ba của cô?
Chương 181: 181: Em chỉ cần biết em có một người chồng tốt là được rồi!
Chương 182: 182: Hít thở, đồ ngốc
Chương 183: 183: Đổi xưng hô
Chương 184: 184: Ăn nhiều chút để bổ sung năng lực (nhiều hơn)
Chương 185: 185: Cảm giác sờ vào thật mềm mại, khẩu vị cũng không hề tồi ….
Chương 186: 186: Em chắc chắn, chỉ là bạn tốt?
Chương 187: 187: Trên tình bạn dưới tình yêu
Chương 188: 188: Đừng sợ, anh ở đây
Chương 189: 189: Kiss trên không
Chương 190: 190: Cười cũng đòi hỏi phải tìm được cảm giác
Chương 191: 191: Hình ảnh xấu xa
Chương 192: 192: Đẹp đến mức không cần không cần
Chương 193: 193: Loạn rồi loạn rồi cô nhất định phải làm tạo hình xấu nhất xấu nhất cho bà chủ!
Chương 194: 194: Suỵt... đừng động đậy
Chương 195: 195: Sau này, mỗi một lần sinh nhật, anh đều sẽ đón cùng em.
Chương 196: 196: Bởi vì, anh là lệ tư thừa!
Chương 197: 197: Đồ vật gì vậy, thật cứng....
Chương 198: 198: Đưa em đi ngắm sao
Chương 199: 199: Tự mình đùa với lửa vậy tự mình nuốt xuống đi
Không tìm thấy chương nào phù hợp