Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 18: “Vốn liếng” của cô
Cập nhật: 2 days ago
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Trên đường đi tới bể bơi, Hứa Tình Thâm vào một cửa hàng tổng hợp mua một bộ áo tắm.
Điện thoại của cô đã nhận được tín hiệu định vị do Tưởng Viễn Chu phát, Phụng Đan Bạch Lộc, đó là một club ăn chơi xa xỉ nhất nhì Đông Thành.
Đón xe đi tới nơi, Hứa Tình Thâm được nhân viên phục vụ hướng dẫn đi tới phòng thay quần áo thay áo tắm, lúc đi ra cô khoác cả một chiếc khăn tắm lớn trên vai.
Đi tới bể bơi, xuyên qua một cánh cửa, thấp thoáng nghe thấy tiếng nước phát ra từ bên trong.
Hứa Tình Thâm kéo khăn kín lại, đẩy cửa ra, vừa mới bước vào thì cô đứng sững tại chỗ.
Nhìn xem, ở đây có thể thấy trên đỉnh mái như có mây lững lỡ trôi trên mặt nước, một mảng xanh thẳm phản chiếu trên mặt nước sóng sánh. Hứa Tình Thâm biết đây là hiệu quả của kỹ xảo, hiện tại đã hoàng hôn rồi, lấy đâu ra cảnh sắc như vậy.
Xung quanh là những cây cột được khảm từ đá cẩm thạch, từng cây lớn chống đỡ mái vòm, hai bên bể bơi có đặt vài chiếc ghế mềm.
Cô bước về phía trước, một một bóng dáng mạnh mẽ đang rẽ mặt nước xanh thẳm, trên người không có trang phục rườm rà, anh chỉ mặc một chiếc quần bơi màu đen bó chặt, cơ thể hòa vào làn nước, hoàn mỹ không có gì sánh được.
Hứa Tình Thâm không do dự, cô kéo khăn tắm ra sau đó xuống nước.
Màu da cô trắng nõn, như một mỹ nhân ngư bơi trong dòng nước. Tưởng Viễn Chu về tới đích, đưa tay lau nước vương trên mặt.
Hứa Tình Thâm mặc trên người chiếc áo tắm màu đen, có thiết kế dây buộc bên hông, Tưởng Viễn Chu không đuổi theo, anh dang hai tay tựa vào thành bể.
Cũng không lâu sau, Hứa Tình Thâm bơi trở về, khóe miệng Tưởng Viễn Chu nở nụ cười, thấy cô sắp bơi tới trước mặt, anh đưa tay ra muốn kéo nhưng lại nhìn thấy bỗng nhiên cô lặn xuống nước.
Người đàn ông cười, lại tựa người vào thành bể. Trong lúc mải suy nghĩ thì bỗng nhiên có một bàn tay mềm mại nhỏ nhắn vịn vào chân anh. Anh cúi xuống, thấy cô chui lên từ chỗ g*** h** ch*n anh.
Hơi thở của Tưởng Viễn Chu trở nên nặng nề, nửa người trên của Hứa Tình Thâm ở trên mặt nước, cô đưa hai tay lau nước rơi trên mặt. Hai người cách nhau gần như vậy, cô khẽ nhếch miệng lên, nụ cười như tỏa nắng đẹp mê hồn.
Người đàn ông bỗng nhiên nhíu mày, một đồ trang sức trang nhã cô cũng chưa từng đeo bao giờ, gương mặt mộc tự nhiên, nhưng lại làm người khác cảm thấy rung động tới ngạc nhiên.
Tưởng Viễn Chu không kềm chế được, lồng ngực mạnh mẽ muốn tiến lên đón cô, khuôn mặt tuấn tú hơi nghiêng, dáng vẻ của anh đang muốn hôn.
Hứa Tình Thâm đưa tay vốc nước hắt lên mặt anh, Tưởng Viễn Chu khẽ nhắm mắt lại, nước rơi trên mặt anh rồi chảy xuống dưới, từng giọt từng giọt một đọng lại rồi nối nhau chảy dài.
“Anh Tưởng, anh nhắm mắt lại làm gì vậy?”
Tưởng Viễn Chu nhếch miệng: “Hình ảnh thật đẹp, tôi sợ khó có thể giữ lấy.”
Trong đầu Hứa Tình Thâm chợt lóe lên gương mặt của Vạn Dục Ninh.
Tưởng Viễn Chu mở mắt, thừa dịp cô đang thất thần, nửa người trên mạnh nhào tới, khẽ cắn một phát vào cằm của cô.
“Á ——” Hứa Tình Thâm hét chói tai, vừa đau vừa ngưa ngứa.
Hai tay Tưởng Viễn Chu siết chặt eo cô, tiếng nói có một chút khàn khàn. “Ngày hôm nay em thật phóng khoáng.”
Hai tay Hứa Tình Thâm ôm cổ người đàn ông, da thịt lành lạnh chạm vào nhau, giọt nước chầm chậm nhỏ giọt trước ngực Hứa Tình Thâm, Tưởng Viễn Chu nhìn về phía vết cắn chỗ cằm cô, nơi cổ họng khẽ nuốt khan.
Hứa Tình Thâm đẩy tay anh ra. “Chúng ta bơi hai vòng đi, thế nào?”
“Được.”
Đêm còn dài, Tưởng Viễn Chu cũng không muốn làm ngay trong chốc lát.
Anh buông tay ra, Hứa Tình Thâm vung cánh tay lên bơi ra ngoài, Tưởng Viễn Chu cười, đột nhiên cảm giác mệt mỏi trong người như tiêu tan.
Hai người đuổi nhau ở trong bể bơi, đến cuối cùng, Hứa Tình Thâm thấy hơi mệt nên đổi thành bơi ngửa. Chân mới chuyển động đã bị Tưởng Viễn Chu nắm chặt mắt cá chân.
Chân cô rất nhỏ, anh vừa nắm chặt mắt cá chân kéo cô lại, cùng lúc đó, thân thể cường tráng nhào về phía trước.
Hứa Tình Thâm bị anh đè ở dưới nước, sau đó anh lật người để cô ở phía trên.
Hứa Tình Thâm ghé vào đầu vai anh, ho sặc sụa, giống như lúc nãy bị sặc nước, Tưởng Viễn Chu đưa tay vỗ nhẹ sau lưng cô.
Cô há miệng, hàm răng khẽ cắn ở bờ vai của anh, lại không dùng lực nhiều, chỉ là một chút va chạm khẽ…
Tưởng Viễn Chu bị cô dày vò tới nỗi toàn thân mềm nhũn.
Tựa như là bỗng nhiên cô hóa thành một con yêu tinh, muốn nuốt anh vào trong bụng.
Bàn tay của người đàn ông vuốt phẳng ở sau lưng cô, nước xung quanh giống như từ từ ấm lên, càng lúc càng nóng.
Hứa Tình Thâm ngẩng đầu, sợi tóc đen bóng dính sát vào cổ, trên gương mặt sạch sẽ giống y như một tờ giấy trắng, cái miệng nhỏ nhắn đỏ như quả anh đào.
Chưa bao giờ có một phụ nữ giống như cô, kiêu căng, lạnh nhạt nhưng lại ngang bướng. Hành động hôm nay của cô không phải là cố tình trêu chọc thì là gì chứ?
Cô làm người đàn ông này thấy chừng mực, nhiều một chút thì là lẳng lơ, mà ít một chút thì lại thiếu hoàn mỹ.
Cô chẳng chẳng bao giờ cố ý khoe mẽ, nhưng bẩm sinh đã có một diện mạo đáng tự hào.
Tưởng Viễn Chu tiến lên hôn cô, Hứa Tình Thâm lùi lại về phía sau. Sau lưng cô là thành bể cứng rắn, hai tay như dây leo cuốn lấy cổ của Tưởng Viễn Chu.
Cô nhiệt tình mà vụng về đáp lại, nhìn từ xa, người đàn ông khao khát ôm cô như muốn đem cơ thể gầy yếu kia hòa tan vào trong cơ thể mình.
Xung quanh là ảnh sắc đẹp như một cung điện nguy nga.
Hứa Tình Thâm dần dần không chịu được nữa, bày tay Tưởng Viễn Chu lần xuống thắt lưng cô, khẽ kéo sợi dây buộc duy nhất trên người cô…
—
Vạn Dục Ninh ngồi bên trong phòng làm việc ngẩn người, Phương Thành đang xử lý công việc, anh đặt chiếc bút xuống.
“Làm sao vậy? Mất hồn mất vía?”
“Nào có…” Vạn Dục Ninh lấy lại tinh thần. “Xong chưa? Em đói tới nỗi sắp ngất rồi đây.”
Phương Thành tắt máy vi tính, nét mặt không có biểu cảm nào khác thường.
“Người nhà của Hứa Tình Thâm là do anh sắp xếp nhập viện, tại sao muốn làm khó người ta?”
“Đừng nhắc tới chuyện này nữa…” Vạn Dục Ninh đi tới trước mặt Phương Thành, cố làm ra vẻ mạnh mẽ.
“Hứa Tình Thâm tới tìm em, còn hỏi em một vấn đề không sao hiểu nổi.”
“Vấn đề gì?” Phương Thành thờ ơ hỏi.
“Cô ta hỏi em nhằm vào cô ta, là vì anh hay Tưởng Viễn Chu.”
Phương Thành không khỏi liếc nhìn về phía cô.
“Vậy em trả lời như thế nào?”
“Em không nói gì, nhưng cô ta lại nói, nếu như là bởi vì Tưởng Viễn Chu, vậy dễ thôi, sau đó liền bỏ đi.”
Phương Thành kéo tay Vạn Dục Ninh, thần sắc thay đổi, vẻ u tối trong ánh mắt càng lúc càng sâu hơn.
Vạn Dục Ninh không nghĩ tới chuyện đó, nhưng Phương Thành đã nghĩ tới.
Nét mặt anh căng thẳng, cầm lấy chiếc áo khoác vắt trên ghế.
“Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.”
—
Phụng Đan Bạch Lộc.
Hứa Tình Thâm nằm nhoài trên thành bể, người đàn ông vẫn áp sát sau lưng cô. Từng nụ hôn rời rạc mang theo hơi ẩm khó chịu và hơi thở phả vào bên tai cô. Người đàn ông cất tiếng nói, giọng điệu đầy mê hoặc: “Tôi muốn ăn em.”
Điện thoại của cô đã nhận được tín hiệu định vị do Tưởng Viễn Chu phát, Phụng Đan Bạch Lộc, đó là một club ăn chơi xa xỉ nhất nhì Đông Thành.
Đón xe đi tới nơi, Hứa Tình Thâm được nhân viên phục vụ hướng dẫn đi tới phòng thay quần áo thay áo tắm, lúc đi ra cô khoác cả một chiếc khăn tắm lớn trên vai.
Đi tới bể bơi, xuyên qua một cánh cửa, thấp thoáng nghe thấy tiếng nước phát ra từ bên trong.
Hứa Tình Thâm kéo khăn kín lại, đẩy cửa ra, vừa mới bước vào thì cô đứng sững tại chỗ.
Nhìn xem, ở đây có thể thấy trên đỉnh mái như có mây lững lỡ trôi trên mặt nước, một mảng xanh thẳm phản chiếu trên mặt nước sóng sánh. Hứa Tình Thâm biết đây là hiệu quả của kỹ xảo, hiện tại đã hoàng hôn rồi, lấy đâu ra cảnh sắc như vậy.
Xung quanh là những cây cột được khảm từ đá cẩm thạch, từng cây lớn chống đỡ mái vòm, hai bên bể bơi có đặt vài chiếc ghế mềm.
Cô bước về phía trước, một một bóng dáng mạnh mẽ đang rẽ mặt nước xanh thẳm, trên người không có trang phục rườm rà, anh chỉ mặc một chiếc quần bơi màu đen bó chặt, cơ thể hòa vào làn nước, hoàn mỹ không có gì sánh được.
Hứa Tình Thâm không do dự, cô kéo khăn tắm ra sau đó xuống nước.
Màu da cô trắng nõn, như một mỹ nhân ngư bơi trong dòng nước. Tưởng Viễn Chu về tới đích, đưa tay lau nước vương trên mặt.
Hứa Tình Thâm mặc trên người chiếc áo tắm màu đen, có thiết kế dây buộc bên hông, Tưởng Viễn Chu không đuổi theo, anh dang hai tay tựa vào thành bể.
Cũng không lâu sau, Hứa Tình Thâm bơi trở về, khóe miệng Tưởng Viễn Chu nở nụ cười, thấy cô sắp bơi tới trước mặt, anh đưa tay ra muốn kéo nhưng lại nhìn thấy bỗng nhiên cô lặn xuống nước.
Người đàn ông cười, lại tựa người vào thành bể. Trong lúc mải suy nghĩ thì bỗng nhiên có một bàn tay mềm mại nhỏ nhắn vịn vào chân anh. Anh cúi xuống, thấy cô chui lên từ chỗ g*** h** ch*n anh.
Hơi thở của Tưởng Viễn Chu trở nên nặng nề, nửa người trên của Hứa Tình Thâm ở trên mặt nước, cô đưa hai tay lau nước rơi trên mặt. Hai người cách nhau gần như vậy, cô khẽ nhếch miệng lên, nụ cười như tỏa nắng đẹp mê hồn.
Người đàn ông bỗng nhiên nhíu mày, một đồ trang sức trang nhã cô cũng chưa từng đeo bao giờ, gương mặt mộc tự nhiên, nhưng lại làm người khác cảm thấy rung động tới ngạc nhiên.
Tưởng Viễn Chu không kềm chế được, lồng ngực mạnh mẽ muốn tiến lên đón cô, khuôn mặt tuấn tú hơi nghiêng, dáng vẻ của anh đang muốn hôn.
Hứa Tình Thâm đưa tay vốc nước hắt lên mặt anh, Tưởng Viễn Chu khẽ nhắm mắt lại, nước rơi trên mặt anh rồi chảy xuống dưới, từng giọt từng giọt một đọng lại rồi nối nhau chảy dài.
“Anh Tưởng, anh nhắm mắt lại làm gì vậy?”
Tưởng Viễn Chu nhếch miệng: “Hình ảnh thật đẹp, tôi sợ khó có thể giữ lấy.”
Trong đầu Hứa Tình Thâm chợt lóe lên gương mặt của Vạn Dục Ninh.
Tưởng Viễn Chu mở mắt, thừa dịp cô đang thất thần, nửa người trên mạnh nhào tới, khẽ cắn một phát vào cằm của cô.
“Á ——” Hứa Tình Thâm hét chói tai, vừa đau vừa ngưa ngứa.
Hai tay Tưởng Viễn Chu siết chặt eo cô, tiếng nói có một chút khàn khàn. “Ngày hôm nay em thật phóng khoáng.”
Hai tay Hứa Tình Thâm ôm cổ người đàn ông, da thịt lành lạnh chạm vào nhau, giọt nước chầm chậm nhỏ giọt trước ngực Hứa Tình Thâm, Tưởng Viễn Chu nhìn về phía vết cắn chỗ cằm cô, nơi cổ họng khẽ nuốt khan.
Hứa Tình Thâm đẩy tay anh ra. “Chúng ta bơi hai vòng đi, thế nào?”
“Được.”
Đêm còn dài, Tưởng Viễn Chu cũng không muốn làm ngay trong chốc lát.
Anh buông tay ra, Hứa Tình Thâm vung cánh tay lên bơi ra ngoài, Tưởng Viễn Chu cười, đột nhiên cảm giác mệt mỏi trong người như tiêu tan.
Hai người đuổi nhau ở trong bể bơi, đến cuối cùng, Hứa Tình Thâm thấy hơi mệt nên đổi thành bơi ngửa. Chân mới chuyển động đã bị Tưởng Viễn Chu nắm chặt mắt cá chân.
Chân cô rất nhỏ, anh vừa nắm chặt mắt cá chân kéo cô lại, cùng lúc đó, thân thể cường tráng nhào về phía trước.
Hứa Tình Thâm bị anh đè ở dưới nước, sau đó anh lật người để cô ở phía trên.
Hứa Tình Thâm ghé vào đầu vai anh, ho sặc sụa, giống như lúc nãy bị sặc nước, Tưởng Viễn Chu đưa tay vỗ nhẹ sau lưng cô.
Cô há miệng, hàm răng khẽ cắn ở bờ vai của anh, lại không dùng lực nhiều, chỉ là một chút va chạm khẽ…
Tưởng Viễn Chu bị cô dày vò tới nỗi toàn thân mềm nhũn.
Tựa như là bỗng nhiên cô hóa thành một con yêu tinh, muốn nuốt anh vào trong bụng.
Bàn tay của người đàn ông vuốt phẳng ở sau lưng cô, nước xung quanh giống như từ từ ấm lên, càng lúc càng nóng.
Hứa Tình Thâm ngẩng đầu, sợi tóc đen bóng dính sát vào cổ, trên gương mặt sạch sẽ giống y như một tờ giấy trắng, cái miệng nhỏ nhắn đỏ như quả anh đào.
Chưa bao giờ có một phụ nữ giống như cô, kiêu căng, lạnh nhạt nhưng lại ngang bướng. Hành động hôm nay của cô không phải là cố tình trêu chọc thì là gì chứ?
Cô làm người đàn ông này thấy chừng mực, nhiều một chút thì là lẳng lơ, mà ít một chút thì lại thiếu hoàn mỹ.
Cô chẳng chẳng bao giờ cố ý khoe mẽ, nhưng bẩm sinh đã có một diện mạo đáng tự hào.
Tưởng Viễn Chu tiến lên hôn cô, Hứa Tình Thâm lùi lại về phía sau. Sau lưng cô là thành bể cứng rắn, hai tay như dây leo cuốn lấy cổ của Tưởng Viễn Chu.
Cô nhiệt tình mà vụng về đáp lại, nhìn từ xa, người đàn ông khao khát ôm cô như muốn đem cơ thể gầy yếu kia hòa tan vào trong cơ thể mình.
Xung quanh là ảnh sắc đẹp như một cung điện nguy nga.
Hứa Tình Thâm dần dần không chịu được nữa, bày tay Tưởng Viễn Chu lần xuống thắt lưng cô, khẽ kéo sợi dây buộc duy nhất trên người cô…
—
Vạn Dục Ninh ngồi bên trong phòng làm việc ngẩn người, Phương Thành đang xử lý công việc, anh đặt chiếc bút xuống.
“Làm sao vậy? Mất hồn mất vía?”
“Nào có…” Vạn Dục Ninh lấy lại tinh thần. “Xong chưa? Em đói tới nỗi sắp ngất rồi đây.”
Phương Thành tắt máy vi tính, nét mặt không có biểu cảm nào khác thường.
“Người nhà của Hứa Tình Thâm là do anh sắp xếp nhập viện, tại sao muốn làm khó người ta?”
“Đừng nhắc tới chuyện này nữa…” Vạn Dục Ninh đi tới trước mặt Phương Thành, cố làm ra vẻ mạnh mẽ.
“Hứa Tình Thâm tới tìm em, còn hỏi em một vấn đề không sao hiểu nổi.”
“Vấn đề gì?” Phương Thành thờ ơ hỏi.
“Cô ta hỏi em nhằm vào cô ta, là vì anh hay Tưởng Viễn Chu.”
Phương Thành không khỏi liếc nhìn về phía cô.
“Vậy em trả lời như thế nào?”
“Em không nói gì, nhưng cô ta lại nói, nếu như là bởi vì Tưởng Viễn Chu, vậy dễ thôi, sau đó liền bỏ đi.”
Phương Thành kéo tay Vạn Dục Ninh, thần sắc thay đổi, vẻ u tối trong ánh mắt càng lúc càng sâu hơn.
Vạn Dục Ninh không nghĩ tới chuyện đó, nhưng Phương Thành đã nghĩ tới.
Nét mặt anh căng thẳng, cầm lấy chiếc áo khoác vắt trên ghế.
“Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.”
—
Phụng Đan Bạch Lộc.
Hứa Tình Thâm nằm nhoài trên thành bể, người đàn ông vẫn áp sát sau lưng cô. Từng nụ hôn rời rạc mang theo hơi ẩm khó chịu và hơi thở phả vào bên tai cô. Người đàn ông cất tiếng nói, giọng điệu đầy mê hoặc: “Tôi muốn ăn em.”
Sắc Đẹp Khó Cưỡng
Tác giả: Thánh Yêu
298 chương | 309 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Cậu chủ nhà họ Tưởng
Chương 2: Quyển 1 - 2: Ăn quịt? Rất tốt
Chương 3: Quyển 1 - 3: Phía trước địa ngục, phía sau thiên đường
Chương 4: Quyển 1 - 4: Chỉ giữ thêm một người phụ nữ bên cạnh
Chương 5: Quyển 1 - 5: Cách có một ngày đã không nhận ra cô
Chương 6: Quyển 1 - 6: Đồ lừa đảo
Chương 7: Quyển 1 - 7: Đùa tôi à?
Chương 8: Quyển 1 - 8: Người đẹp cuốn hút
Chương 9: Quyển 1 - 9: Lần này vẫn cần hiến thân sao?
Chương 10: Quyển 1 - 10: Yêu cả hai người
Chương 11: Quyển 1 - 11: Hô hấp nhân tạo
Chương 12: Quyển 1 - 12: Mắc bệnh
Chương 13: Quyển 1 - 13: Bà Tưởng tương lai
Chương 14: Quyển 1 - 14: Ai cũng bị cô “ăn”
Chương 15: Quyển 1 - 15: Em cũng không sợ bị đè bẹp
Chương 16: Quyển 1 - 16: Tôi có thể thu xếp cho em một chỗ ở
Chương 17: Quyển 1 - 17: Sắc đẹp quyến rũ
Chương 18: Quyển 1 - 18: “Vốn liếng” của cô
Chương 19: Quyển 1 - 19: Chuyển đến Cửu Long Thương
Chương 20: Quyển 1 - 20: Anh cho rằng tôi không được nhận cuộc gọi của cô ta?
Chương 21: Quyển 1 - 21: Ngài Tưởng tức giận
Chương 22: Quyển 1 - 22: Phụ nữ thường không giống nhau
Chương 23: Quyển 1 - 23: Có người thương yêu thật tốt
Chương 24: Quyển 1 - 24: Lúc này mới giống người phụ nữ của anh
Chương 25: Quyển 1 - 25: Yêu thương ai ?
Chương 26: Quyển 1 - 26: Tôi không có khóc
Chương 27: Quyển 1 - 27: Người bên gối không đáng tin cậy
Chương 28: Quyển 1 - 28: Quyết liệt
Chương 29: Quyển 1 - 29: Ai chọc tức anh , anh cứ tìm kẻ đó đi
Chương 30: Quyển 1 - 30: Tự sát
Chương 31: Quyển 1 - 31: Có lẽ không thể yêu thương nhau được nữa
Chương 32: Quyển 1 - 32: Tình Thâm , giúp anh
Chương 33: Quyển 1 - 33: Con muốn về nhà
Chương 34: Quyển 1 - 34: Lễ phục bị cắt
Chương 35: Quyển 1 - 35: Tết
Chương 36: Quyển 1 - 36: Tưởng tiên sinh say rượu
Chương 37: Quyển 1 - 37: Biến cố trong tiệc đính hôn
Chương 38: Quyển 1 - 38: Lén lút gặp nhau bị bắt quả tang
Chương 39: Quyển 1 - 39: Khiến cho nhà họ Vạn mất hết mặt mũi
Chương 40: Quyển 1 - 40: Vứt bỏ cô ở lại
Chương 41: Quyển 1 - 41: Tôi tin em
Chương 42: Quyển 1 - 42: Một Hứa Tình Thâm khác
Chương 43: Quyển 1 - 43: Chuyện của em , chị cũng đã từng trải qua rồi
Chương 44: Quyển 1 - 44: Cứu giúp
Chương 45: Quyển 1 - 45: Chuyện năm đó
Chương 46: Quyển 1 - 46: Trái tim không còn cứng cỏi được nữa
Chương 47: Quyển 1 - 47: Anh thay cô trút giận
Chương 48: Quyển 1 - 48: Dứt hết cưng chiều
Chương 49: Quyển 1 - 49: Buông bỏ , một cảm giác khao khát
Chương 50: Quyển 1 - 50: Muốn chuyển đi
Chương 51: Quyển 1 - 51: Cứu một Tưởng tiểu thư
Chương 52: Quyển 1 - 52: Vị chua nồng nặc
Chương 53: Quyển 1 - 53: Có trói cũng phải bắt đem về
Chương 54: Quyển 1 - 54: Tưởng Viễn Chu , tôi đánh chết anh !
Chương 55: Quyển 1 - 55: Hứa tiểu thư gây rối
Chương 56: Quyển 1 - 56: Khéo léo thử dò xét
Chương 57: Quyển 1 - 57: Anh ta không phải là người tôi yêu
Chương 58: Quyển 1 - 58: Tưởng tiên sinh cũng bị lừa
Chương 59: Quyển 1 - 59: Bạn gái
Chương 60: Quyển 1 - 60: Yêu đương như thế này
Chương 61: Quyển 1 - 61: Không phải là đối thủ của anh
Chương 62: Quyển 1 - 62: Bước đi trên mũi dao
Chương 63: Quyển 1 - 63: Mặc kệ
Chương 64: Quyển 1 - 64: Gặp nạn
Chương 65: Quyển 1 - 65: Làm sao bây giờ , nên làm gì bây giờ ?
Chương 66: Quyển 1 - 66: Không kịp chờ đợi muốn gặp anh
Chương 67: Quyển 1 - 67: Cởi ra
Chương 68: Quyển 1 - 68: Bọn họ có quan hệ như thế nào ?
Chương 69: Quyển 1 - 69: Nên có thái độ của kẻ ăn nhờ ở đậu
Chương 70: Quyển 1 - 70: Chuẩn bị kết hôn
Chương 71: Quyển 1 - 71: Cấu kết với nhau làm chuyện xấu
Chương 72: Quyển 1 - 72: Không phải quà tặng dành cho anh
Chương 73: Quyển 1 - 73: Ép đi dự tiệc cưới
Chương 74: Quyển 1 - 74: Tận mắt chứng kiến người yêu kết hôn
Chương 75: Quyển 1 - 75: Anh rể , cứu chị em với
Chương 76: Quyển 1 - 76: Vạn Dục Ninh bị sảy thai
Chương 77: Quyển 3 - 77: Nói em yêu anh!
Chương 78: Quyển 3 - 78: Hứa chọc ghẹo VS Tưởng cố nhịn
Chương 79: Quyển 3 - 79: Mỹ nhân kế của em chỉ dùng với một mình anh
Chương 80: Quyển 3 - 80: Phải, thật lòng thương anh
Chương 81: Quyển 3 - 81: Thể hiện tình cảm ngược cô ấy
Chương 82: Quyển 3 - 82: Coi anh là gì mà sờ?
Chương 83: Quyển 3 - 83: Cứu sống
Chương 84: Quyển 3 - 84: Ngày nào đó, có người thay thế được em không?
Chương 85: Quyển 3 - 85: Tưởng Viễn Chu, bình an trở về được không?
Chương 86: Quyển 4 - 86: Bắt cóc VS gặp gỡ
Chương 87: Quyển 4 - 87: Cứu chồng
Chương 88: Quyển 4 - 88: Người phụ nữ của anh là độc nhất vô nhị
Chương 89: Quyển 4 - 89: Ngoại trừ vợ và con gái, không nằm chung giường với người khác
Chương 90: Quyển 4 - 90: Anh về nhà thật sao?
Chương 91: Quyển 4 - 91: Tự cứu mình
Chương 92: Quyển 4 - 92: Một món quà thần bí (Gặp lại)
Chương 93: Quyển 4 - 93: Anh trở về, chỉ muốn “yêu” em
Chương 94: Quyển 4 - 94: Nhổ cây gai sâu nhất trong lòng ra (Hóa ra là tự phá)
Chương 95: Quyển 4 - 95: Hóa ra đêm đó anh không hề có lỗi (Trút giận lên Lăng Thời Ngâm)
Chương 96: Quyển 4 - 96: Tưởng tiên sinh, anh có thể thoải mái ra ngoài rồi
Chương 97: Quyển 4 - 97: Các cô muốn đánh vợ tôi?
Chương 98: Quyển 4 - 98: Vợ chồng là tuyệt nhất
Chương 99: Quyển 4 - 99: Vội vàng bẫy Tưởng phu nhân
Chương 100: Quyển 4 - 100: Muốn thay thế tôi? Không có cửa đâu
Chương 101: Quyển 4 - 101: Chỉ muốn ôm anh ngủ
Chương 102: Quyển 4 - 102: Bỏ trốn
Chương 103: Quyển 4 - 103: Người phụ nữ không giải quyết được? (Tưởng tiên sinh nghiến răng)
Chương 104: Quyển 4 - 104: Ý tưởng thối của Tưởng Viễn Chu
Chương 105: Quyển 4 - 105: Không ôm! Vợ tôi quản nghiêm!
Chương 106: Quyển 4 - 106: Cô ta muốn đi? Để cô ta đi!
Chương 107: Quyển 4 - 107: Cô có thể gọi cô ấy là chị Tưởng, hoặc là cô gái nhỏ hạnh phúc!
Chương 108: Quyển 4 - 108: Gả cho em đi
Chương 109: Quyển 4 - 109: Mời cô cách anh ấy xa một chút! (Dọn sạch tình địch)
Chương 110: Quyển 4 - 110: Có phải em thấy ai hợp ý rồi không?
Chương 111: Quyển 4 - 111: Sắc đẹp khó cưỡng thứ hai
Chương 112: Quyển 4 - 112: Đừng đụng vào tao, cái giống này ở đâu ra vậy?
Chương 113: Quyển 4 - 113: Hậu quả khiêu khích anh
Chương 114: Quyển 4 - 114: Chính tay cứu Lâm Lâm
Chương 115: Quyển 4 - 115: Ghim vào trong lòng em sao?
Chương 116: Quyển 4 - 116: Một quả trứng, hạ gục một Tưởng Viễn Chu
Chương 117: Quyển 4 - 117: Từ đâu tới đây, thì cút trở về nơi đó
Chương 118: Quyển 4 - 118: Em là người phụ nữ xấu!
Chương 119: Quyển 4 - 119: Bà xã của mình, không thể nói xấu
Chương 120: Quyển 4 - 120: Hứa Ngôn hoàn toàn bại lộ
Chương 121: Quyển 4 - 121: Lăng Thời Ngâm bị bắt
Chương 122: Quyển 4 - 122: Không được trêu chọc sói đói
Chương 123: Quyển 4 - 123: Em sẽ si mê anh đến già
Chương 124: Quyển 4 - 124: Lấy chồng vì tình yêu
Chương 125: Quyển 4 - 125: Ảnh nóng
Chương 126: Quyển 4 - 126: Cưỡng ép xông vào phòng
Chương 127: Quyển 4 - 127: Tình yêu, không sao
Chương 128: Quyển 4 - 128: Nói dối là có thai
Chương 129: Quyển 4 - 129: Cho em một đêm lãng mạn
Chương 130: Quyển 4 - 130: Ngài Tưởng đố kị
Chương 131: Quyển 4 - 131: Lời đàn ông nói có thể tin sao?
Chương 132: Quyển 4 - 132: Hứa Tình Thâm thua
Chương 133: Quyển 4 - 133: Anh có thể đi tìm người khác
Chương 134: Quyển 4 - 134: Suốt ngày chỉ nghĩ tới ngủ
Chương 135: Quyển 4 - 135: Người đàn ông vô liêm sỉ
Chương 136: Quyển 4 - 136: Anh không bị bỏ thuốc đấy chứ?
Chương 137: Quyển 4 - 137: Dám động tới người đàn ông của tôi, đáng đánh!
Chương 138: Quyển 4 - 138: Ngài Tưởng nhận lỗi
Chương 139: Quyển 4 - 139: Có được tự do một lần nữa
Chương 140: Quyển 4 - 140: Sự thật kinh hoàng
Chương 141: Quyển 4 - 141: Bỏ nhà trốn
Chương 142: Quyển 4 - 142: Tôi là chồng cô ấy!
Chương 143: Quyển 4 - 143: Hóa ra đau lòng như vậy
Chương 144: Quyển 4 - 144: Đào hoa từng đóa tìm tới cửa
Chương 145: Quyển 4 - 145: Kế hoạch cuối cùng, rốt cuộc dành cho ai?
Chương 146: Quyển 4 - 146: Anh ra mặt VS Thổ lộ
Chương 147: Quyển 4 - 147: Thân thiết
Chương 148: Quyển 4 - 148: Náo loạn!
Chương 149: Quyển 4 - 149: Cơ thể bị rút cạn
Chương 150: Quyển 4 - 150: Bài học tàn nhẫn!
Chương 151: Quyển 4 - 151: Bảo vệ vợ kiểu khác người
Chương 152: Quyển 4 - 152: Đêm bất trắc
Chương 153: Quyển 4 - 153: Rất muốn làm cha
Chương 154: Quyển 4 - 154: Khoảng cách xa nhất của cô và anh
Chương 155: Quyển 4 - 155: Tôi mang bộ dạng này, anh có để ý không?
Chương 156: Quyển 4 - 156: Tôi xả giận cho em VS Tôi ở bên em
Chương 157: Quyển 4 - 157: Tìm một bà vợ giả dối
Chương 158: Quyển 4 - 158: Giao dịch mỹ sắc
Chương 159: Quyển 4 - 159: Ngài Tưởng giúp đỡ (I)
Chương 160: Quyển 4 - 160: Ngài Tưởng giúp đỡ (II)
Chương 161: Quyển 4 - 161: Mua chuộc
Chương 162: Quyển 4 - 162: Chứng minh bọn họ có tư tình
Chương 163: Quyển 4 - 163: Phải xem sắc mặt Tưởng phu nhân
Chương 164: Quyển 4 - 164: Cô ta còn cảm giác sao?
Chương 165: Quyển 4 - 165: So sánh sự nham hiểm? Ai sợ ai chứ
Chương 166: Quyển 4 - 166: Tôi đoán cô ấy mang thai
Chương 167: Quyển 4 - 167: Tôi sẽ không ly hôn!
Chương 168: Quyển 4 - 168: Tình nhân nhỏ
Chương 169: Quyển 4 - 169: Mẹ của đứa bé, là một người khác?
Chương 170: Quyển 4 - 170: Hóa ra đã yêu rất sâu đậm
Chương 171: Quyển 4 - 171: Tôi không muốn rời xa em
Chương 172: Quyển 4 - 172: Gây tội, đền tội
Chương 173: Quyển 4 - 173: Nhất định phải rời xa cậu ta, nhất định!
Chương 174: Quyển 4 - 174: Mượn dao giết người
Chương 175: Quyển 4 - 175: Đưa nhầm thẻ phòng
Chương 176: Quyển 4 - 176: Tiểu sư muội
Chương 177: Quyển 4 - 177: Tặng cô nhẫn cưới
Chương 178: Quyển 4 - 178: Điện thoại cầu cứu giữa đêm khuya
Chương 179: Quyển 4 - 179: Từng bước vạch trần
Chương 180: Quyển 4 - 180: Để lại đồ Vật cuối cùng
Chương 181: Quyển 4 - 181: Khiếp sợ, đau lòng
Chương 182: Quyển 4 - 182: Em đi! (Đi ra khỏi cái nhà này cho tôi!)
Chương 183: Quyển 4 - 183: Để đơn ly hôn lại
Chương 184: Quyển 4 - 184: Từ đầu tới cuối vẫn có một cảm giác luyến tiếc
Chương 185: Quyển 4 - 185: Em sẽ hận tôi sao?
Chương 186: Quyển 4 - 186: Được, tôi rời khỏi đây, tôi đi
Chương 187: Quyển 4 - 187: Có em hận tôi là đủ rồi
Chương 188: Quyển 4 - 188: Kết thúc, ra đi
Chương 189: Quyển 4 - 189: Để lại nhẫn
Chương 190: Quyển 4 - 190: Sẽ không bỏ qua cho cô
Chương 191: Quyển 4 - 191: Bị hắn tóm được
Chương 192: Quyển 4 - 192: Cầm tù tình yêu
Chương 193: Quyển 4 - 193: Sống bên một mình tôi
Chương 194: Quyển 4 - 194: Tôi không chạy, tôi không ầm ĩ, đừng đánh tôi
Chương 195: Quyển 4 - 195: Mất tích
Chương 196: Quyển 4 - 196: Hỏi anh đòi người!
Chương 197: Quyển 4 - 197: Tìm được
Chương 198: Quyển 4 - 198: Đau nhất là tin người mất
Chương 199: Quyển 4 - 199: Con không giày vò bản thân mình, con chỉ đang tìm cô ấy
Chương 200: Quyển 4 - 200: Cắt đứt tình cảm
Chương 201: Quyển 4 - 201: Giả điên
Chương 202: Quyển 4 - 202: Phản kháng
Chương 203: Quyển 4 - 203: Cô ấy quần áo xốc xếch chạy đến phía em cầu cứu
Chương 204: Quyển 4 - 204: Đối tượng xem mắt, có thể là con không?
Chương 205: Quyển 4 - 205: Tôi thả em đi
Chương 206: Quyển 4 - 206: Ra khỏi địa ngục
Chương 207: Quyển 4 - 207: Bắt đầu lại lần nữa
Chương 208: Quyển 4 - 208: Đụng mặt nhau, hay là gặp thoáng qua?
Chương 209: Quyển 4 - 209: Màn cầu hôn khó quên
Chương 210: Quyển 4 - 210: Cục dân chính, cô và anh “oan gia ngõ hẹp”
Chương 211: Quyển 4 - 211: Tiên sinh, ngài nhận lầm người rồi
Chương 212: Quyển 4 - 212: Hai anh em cùng gặp cô
Chương 213: Quyển 4 - 213: Bức bối quấn chặt lấy cô
Chương 214: Quyển 4 - 214: Kích thích mãnh liệt
Chương 215: Quyển 4 - 215: Bắt đi một cách bá đạo
Chương 216: Quyển 4 - 216: Đàn ông thích nhất là Khổ nhục kế
Chương 217: Quyển 4 - 217: Tỉnh lại
Chương 218: Quyển 4 - 218: Bắt gian trong cửa hàng đồ Chơi tình dục
Chương 219: Quyển 4 - 219: Giả vờ bị bắt cóc
Chương 220: Quyển 4 - 220: Sự thật rõ ràng
Chương 221: Quyển 4 - 221: Vì anh, thua thiệt chính mình
Chương 222: Quyển 4 - 222: Cứu giúp
Chương 223: Quyển 4 - 223: Tình địch thổ lộ
Chương 224: Quyển 4 - 224: Tuyệt tình với hắn, nặng tình
Chương 225: Quyển 4 - 225: Cuộc đấu tranh cuối cùng
Chương 226: Quyển 4 - 226: Vợ thật và vợ giả
Chương 227: Quyển 4 - 227: Ai muốn diễn trò ân ái với anh?
Chương 228: Quyển 4 - 228: Coi chừng đấy, vợ cháu là miệng quạ đen!
Chương 229: Quyển 4 - 229: Đừng có trốn trong phòng không ra
Chương 230: Quyển 4 - 230: Hiện trường bắt đàn ông sôi nổi
Chương 231: Quyển 4 - 231: Lần đầu tiên ngủ trong phòng cô
Chương 232: Quyển 4 - 232: Tìm đối tượng
Chương 233: Quyển 4 - 233: Anh ta là chồng cũ của tôi
Chương 234: Quyển 4 - 234: Hồng Môn Yến, chồng ca vợ xướng
Chương 235: Quyển 4 - 235: Anh bị “đội mũ xanh” rồi
Chương 236: Quyển 4 - 236: Mèo nhỏ, phát giận cho ta xem
Chương 237: Quyển 4 - 237: Tôi không chạm vào cô, cô nôn nóng?
Chương 238: Quyển 4 - 238: Thế nào là thủ thân như ngọc?
Chương 239: Quyển 4 - 239: Hảo nữ sợ triền lang* (*Cô gái tốt chỉ sợ kẻ khác tới quấy nhiễu làm phiền)
Chương 240: Quyển 4 - 240: Ai chỉ có thể chịu đòn?
Chương 241: Quyển 4 - 241: Anh xem, anh nghĩ sai
Chương 242: Quyển 4 - 242: Ghen, động thủ
Chương 243: Quyển 4 - 243: Kết cục của việc kích động vượt quá giới hạn
Chương 244: Quyển 4 - 244: Thử thách giày vò người ta
Chương 245: Quyển 4 - 245: Lén lấy thẻ phòng
Chương 246: Quyển 4 - 246: Các anh đánh với cô ta
Chương 247: Quyển 4 - 247: Trừng phạt từng kẻ một
Chương 248: Quyển 4 - 248: Hô hấp nhân tạo giúp anh đi
Chương 249: Quyển 4 - 249: Đòi đút ăn
Chương 250: Quyển 4 - 250: Anh có bản lĩnh lẻn vào phòng
Chương 251: Quyển 4 - 251: Lừa đảo vì muốn vào phòng
Chương 252: Quyển 4 - 252: Người này xảo trá hơn người kia
Chương 253: Quyển 4 - 253: Cởi ra mặc vào rất bất tiện, tôi cắt bớt cho anh
Chương 254: Quyển 4 - 254: Bán đứng
Chương 255: Quyển 4 - 255: Cầu xin tha thứ
Chương 256: Quyển 4 - 256: Nếu như tôi có thể sống, tha thứ cho tôi có được hay không?
Chương 257: Quyển 4 - 257: Không sớm thì muộn tôi sẽ ăn tươi nuốt sống em
Chương 258: Quyển 4 - 258: Như một con sơn dương đợi làm thịt
Chương 259: Quyển 4 - 259: Tuyển chọn hồ Ly tinh
Chương 260: Quyển 4 - 260: Tính kế lẫn nhau
Chương 261: Quyển 4 - 261: Người phụ nữ ăn gan hùm
Chương 262: Quyển 4 - 262: Dùng roi quất anh ta
Chương 263: Quyển 4 - 263: Bị chặn trong phòng
Chương 264: Quyển 4 - 264: Đương nhiên yêu em, yêu vô cùng
Chương 265: Quyển 4 - 265: Cô đang nói dối
Chương 266: Quyển 4 - 266: Không xuống tay được
Chương 267: Quyển 4 - 267: Ai thích chạm vào anh
Chương 268: Quyển 4 - 268: Nói tôi “không được”? Thử xem biết liền!
Chương 269: Quyển 4 - 269: Sợ cô bỏ đi
Chương 270: Quyển 4 - 270: Vụng về lấy lòng
Chương 271: Quyển 4 - 271: Muốn tới gần
Chương 272: Quyển 4 - 272: Khen hắn là người đàn ông tốt
Chương 273: Quyển 4 - 273: Đời sống cá nhân của anh ta, rất loạn
Chương 274: Quyển 4 - 274: Đổ lỗi
Chương 275: Quyển 4 - 275: Tôi muốn dọn về phòng với cô
Chương 276: Quyển 4 - 276: Anh giúp em bỏ trốn
Chương 277: Quyển 4 - 277: Kích động tình địch
Chương 278: Quyển 4 - 278: Nguy hiểm ngoài ý muốn
Chương 279: Quyển 4 - 279: Tối đêm xông vào nhà họ Tân
Chương 280: Quyển 4 - 280: Chuộc tội đi
Chương 281: Quyển 4 - 281: Cứu chồng
Chương 282: Quyển 4 - 282: Năm đó, rốt cuộc là giao ước gì?
Chương 283: Quyển 4 - 283: Trên đầu hắn viết chữ “vương”
Chương 284: Quyển 4 - 284: Người đàn ông này, chảy dòng máu tàn nhẫn
Chương 285: Quyển 4 - 285: Nhà họ Tô bốc cháy
Chương 286: Quyển 4 - 286: Dùng cô để uy hiếp
Chương 287: Quyển 4 - 287: Đừng động vào cô ta, cô ta chỉ là công cụ sinh sản
Chương 288: Quyển 4 - 288: Nợ tình
Chương 289: Quyển 4 - 289: Trong nhà còn có cô
Chương 290: Quyển 4 - 290: Nhịn tới bị nội thương
Chương 291: Quyển 4 - 291: Thử xem được chưa?
Chương 292: Quyển 4 - 292: Chúc mừng em, sau này em sẽ hạnh phúc
Chương 293: Quyển 4 - 293: Đột nhiên kết hôn sao
Chương 294: Quyển 4 - 294: Rắc thính FA
Chương 295: Quyển 4 - 295: Khăng khăng giành áo cưới
Chương 296: Quyển 4 - 296: Một đời một kiếp anh và em
Chương 297: Quyển 4 - 297: Như gặp lại cố nhân (đại kết cục phần thượng)
Chương 298: Quyển 4 - 298: Ba thân yêu của con (đại kết cục phần hạ)
Không tìm thấy chương nào phù hợp