Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 22: Phụ nữ thường không giống nhau
Cập nhật: 3 days ago
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Vạn Dục Ninh xoa xoa mặt, thái độ kiêu kỳ, bước trên đôi giày cao gót 8 – 9 cm phát ra tiếng kêu lanh lảnh rời đi. Túi xách để ở trên xe Vạn Dục Ninh cũng không lấy.
Lão Bạch cũng biết Tưởng Viễn Chu là nhất thời tức giận, nhưng anh vẫn hiểu ý, nhanh chóng đi lấy xe đuổi theo.
Hứa Tình Thâm và Tưởng Viễn Chu đi vào trong phòng, cô nhìn cánh tay người đàn ông, lên tiếng: “Anh bị thương.”
Tưởng Viễn Chu thấy vết bầm trên cánh tay. “Không chết được.”
Hứa Tình Thâm dừng lại giữa phòng khách, trên ống quần vẫn còn dính cỏ. Tưởng Viễn Chu liếc nhìn cô.
“Đây là do em gây ra.”
“Anh Tưởng nói tới chuyện tôi nhận cuộc gọi sáng nay của anh sao?”
“Hứa Tình Thâm, là phụ nữ, em không chỉ cần tới một gương mặt xinh đẹp, mà còn cần tới một bộ não thông minh.”
Hứa Tình Thâm nghe vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên. “Tưởng tiên sinh, đối với Vạn Dục Ninh, tôi chỉ là một cái gai nhỏ, tuy rằng uy h**p độ không lớn, nhưng tôi lại luôn động chạm tới cô ta. Mà tôi thì không có khả năng làm gì cô ta….”
Tưởng Viễn Chu vươn tay, nắm lấy cằm của cô.
“Em đừng nói với tôi rằng em chuyển đến Cửu Long Thương là muốn tôi che chở, thoát khỏi Vạn Dục Ninh. Em cũng thấy rồi đấy, sự tình không đơn giản như vậy.”
Hứa Tình Thâm đặt bàn tay mềm mại lên trên mu bàn tay người đàn ông. “Anh Tưởng, tôi là người có thù phải trả.”
“Có ý gì?”
“Vạn Dục Ninh lúc nào cũng nhằm vào tôi, thậm chí còn muốn lấy mạng tôi, tôi không thể để cho cô ta tốt lành. Cho dù tôi có ở bên cạnh anh hay không thì trong mắt cô ta, tôi cũng chỉ là một hạt cát không hơn, cho nên, tại sao tôi không tìm cho mình một nơi an toàn nhất.”
Ánh mắt Tưởng Viễn Chu trở nên mâu thuẫn, ánh nhìn của anh lướt từ trên gương mặt rồi xuống môi cô.
“Em nói cô ta luôn nhằm vào em, cho nên em muốn để cô ta khó chịu?” Tưởng Viễn Chu bỗng nhiên bật cười. “Rốt cuộc thì em là người phụ nữ như thế nào?”
“Nếu như tôi không làm như vậy, Vạn Dục Ninh sẽ không bởi vì tôi nhẫn nhịn mà bỏ qua cho tôi. Tôi sẽ chứng minh cho cô ta thấy, cô ta càng làm khó tôi thì khoảng cách giữa tôi và anh càng gần. Tôi ở tạm đây một thời gian ngắn rồi đi, nếu Vạn Dục Ninh suy nghĩ thấu đáo, buông tha cho tôi là tốt nhất. Nếu cô ta nhất quyết không buông thì tôi càng ở gần anh. Cứ như thế cho tới khi cô ta hiểu rõ, không chen vào con đường tôi đi nữa.”
Đáp án như vậy hoàn toàn không nằm trong dự tính của Tưởng Viễn Chu.
“Em nghĩ tới điều đó như là chuyện đương nhiên vậy, nhưng tại sao em có thể khẳng định thời gian sau đó nữa, tôi sẽ phối hợp với em?”
Hứa Tình Thâm mỉm cười: “Chẳng phải anh Tưởng đã nói rồi sao, sắc đẹp khó cưỡng.”
Cô kéo tay anh xuống sờ hai gò má của mình.
“Câu trả lời này đã thoả mãn chưa?”
“Em thấy sao?”
Hứa Tình Thâm không khỏi bật cười. “Đương nhiên là không hài lòng, lời này thực sự là đang không coi anh Tưởng ra gì. Tôi thấy anh đnag tức giận nên nói đùa với anh thôi. Tôi tới Cửu Long Thương, tuy rằng Vạn Dục Ninh náo loạn, nhưng nơi đây là nhà anh, nên ở bên anh mới an toàn.”
Chỗ cánh tay Tưởng Viễn Chu truyền đến cơn đau rát, anh nhìn gương mặt nở nụ cười như có như không trước mặt.
Từ trước tới nay anh rất giỏi nhìn người, chỉ cần nói một câu trúng tim đen là dường như có thể thấu hiểu nội tâm của người đối diện. Nhưng chỉ riêng với người phụ nữ này, anh lại không thể nhận ra những câu nói vừa rồi, câu nào là thật, câu nào là giả?
Hoặc có thể…
Mấy điều này đều là nguyên nhân.
Nhưng điều làm Tưởng Viễn Chu không hiểu nhất là từng hành động, thủ đoạn của cô như vậy, mà tại sao anh lại không thấy ghét bỏ chứ?
h*m m**n t*nh d*c quá mạnh mẽ, từ trước đến nay anh luôn xem thường, nhưng Hứa Tình Thâm lại là một ngoại lệ, cô như vậy khiến anh cảm thấy thoải mái, không cần phải mất thời gian suy đoán.
Hành vi xử sự của cô mặc dù không tốt đẹp gì, nhưng vậy thì sao?
Động chạm tới ai sao?
—
Vạn Dục Ninh lảo đảo đi về phía trước, Lão Bạch thấy bóng dáng mỏng manh của cô, áo khoác cũng không mặc, cứ tiếp tục như vậy không cảm lạnh mới lạ.
Anh vừa muốn lái lên, liền thấy một chiếc xa từ đàng xa lao nhanh đến, Phương Thành thấy Vạn Dục Ninh thẫn thờ, để xe dừng ở ven đường.
Người đàn ông vội vã xuống xe bước tới trước mặt Vạn Dục Ninh, cất tiếng hỏi: “Em sao vậy?”
Vạn Dục Ninh tràn đầy tủi thân, ôm cổ anh khóc lên thành tiếng: “Phương Thành…”
Lão Bạch đành phải dừng xe, Phương Thành an ủi Vạn Dục Ninh mấy câu, sau đó đưa cô đi tới xe.
Vạn Dục Ninh lạnh cóng đến nỗi run rẩy, ngồi vào bên trong xe, hệ thống sưởi tỏa ra hơi ấm nên mười ngón tay cứng ngắc mới từ từ khôi phục cảm giác.
Phương Thành cởi áo khoác để cho cô mặc vào, Vạn Dục Ninh túm lấy tay anh, đôi mắt đỏ hoe.
“Được rồi, trở về rồi hãy nói.”
Phương Thành phát động động cơ, thấy xe của Lão Bạch còn chưa đi, ánh mắt anh lạnh lùng lướt qua, ngón tay thon dài đánh tay lái.
Chiếc xe hòa vào dòng xe ồn ào náo nhiệt, Phương Thành ngẩng đầu lên nhìn, biển quảng cáo của một khách sạn năm sao cao vút như trên mây, phong thái hào hoa xa xỉ.
Anh dừng xe ở cửa, sau đó kéo Vạn Dục Ninh xuống xe.
Vạn Dục Ninh lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn cánh cửa xoay bên ngoài đại sảnh của khách sạn, cô trợn tròn mắt lên kinh ngạc: “Vì… vì sao lại tới đây?”
“Bộ dạng này của em mà về thì trong nhà lại thấy lo lắng, nghỉ ngơi một lát đi.”
Phương Thành ôm vai Vạn Dục Ninh, đưa cô đi vào trong. Anh đặt một phòng, sau đó đưa Vạn Dục Ninh lên phòng. Phương Thành xoay người đóng cửa lại.
“Có phải thấy tức giận ở Cửu Long Thương hay không?”
“Anh đừng hỏi nữa.”
Phương Thành khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chú về phía Vạn Dục Ninh.
“Rốt cuộc là trong trái tim em, Tưởng Viễn Chu quan trọng hay anh quan trọng đây?”
“Em…” Vạn Dục Ninh nói không nên lời.
“Có khó khăn như thế sao?”
Bước chân Phương Thành ép sát về phía trước, Vạn Dục Ninh lùi về phía sau, chân đã đụng phải mép giường.
Gương mặt Phương Thành ghé sát vào mặt cô.
“Nếu như yêu anh, có phải là em nên dùng hành động để chứng minh hay không?”
“Đừng như vậy…”
Phương Thành nắm bả vai của cô, đè cô nằm ngả vào chiếc giường lớn. Vạn Dục Ninh biết kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, cô quơ hai tay giãy dụa.
“Không được, Phương Thành, không được… Em không muốn như vậy.”
Gương mặt anh tuấn của người đàn ông kề sát vào bên cổ cô, một tay khẽ vuốt dọc theo thắt lưng cô.
“Vì sao không được? Nếu như Tưởng Viễn Chu thực sự yêu em, hắn sẽ không lên giường với người phụ nữ khác.”
Vạn Dục Ninh nghe vậy, động tác giãy dụa trong tay dần nới lỏng…
—
Lão Bạch trở lại Cửu Long Thương, bên trong phòng khách chỉ có một mình Tưởng Viễn Chu.
“Tưởng tiên sinh, cô Vạn bị Phương Thành đón đi rồi.”
“Ừ.”
“Tay của ngài không sao chứ?”
Tưởng Viễn Chu lắc đầu, đứng dậy.
“Trong khoảng thời gian này, cũng nên chú ý tới Hứa Tình Thâm một chút, đừng để cho cô ấy gặp chuyện không may.”
Tưởng Viễn Chu quay người đi lên người lâu, đi tới phòng ngủ chính lại phát hiện thấy bên trong không có một bóng người.
Kỳ quái, rõ ràng vừa rồi anh mới nhìn thấy cô đi lên lầu xong.
Tưởng Viễn Chu đi ra khỏi phòng ngủ chính, đi tới căn phòng bên cạnh. Cửa vẫn hé mở, người đàn ông khẽ đẩy ra đi vào trong, thấy Hứa Tình Thâm ngồi ở trên giường đưa lưng về anh, đang thẫn thờ nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
“Sao hả, còn muốn sử dụng chiêu “lạt mềm buộc chặt”?”
Lão Bạch cũng biết Tưởng Viễn Chu là nhất thời tức giận, nhưng anh vẫn hiểu ý, nhanh chóng đi lấy xe đuổi theo.
Hứa Tình Thâm và Tưởng Viễn Chu đi vào trong phòng, cô nhìn cánh tay người đàn ông, lên tiếng: “Anh bị thương.”
Tưởng Viễn Chu thấy vết bầm trên cánh tay. “Không chết được.”
Hứa Tình Thâm dừng lại giữa phòng khách, trên ống quần vẫn còn dính cỏ. Tưởng Viễn Chu liếc nhìn cô.
“Đây là do em gây ra.”
“Anh Tưởng nói tới chuyện tôi nhận cuộc gọi sáng nay của anh sao?”
“Hứa Tình Thâm, là phụ nữ, em không chỉ cần tới một gương mặt xinh đẹp, mà còn cần tới một bộ não thông minh.”
Hứa Tình Thâm nghe vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên. “Tưởng tiên sinh, đối với Vạn Dục Ninh, tôi chỉ là một cái gai nhỏ, tuy rằng uy h**p độ không lớn, nhưng tôi lại luôn động chạm tới cô ta. Mà tôi thì không có khả năng làm gì cô ta….”
Tưởng Viễn Chu vươn tay, nắm lấy cằm của cô.
“Em đừng nói với tôi rằng em chuyển đến Cửu Long Thương là muốn tôi che chở, thoát khỏi Vạn Dục Ninh. Em cũng thấy rồi đấy, sự tình không đơn giản như vậy.”
Hứa Tình Thâm đặt bàn tay mềm mại lên trên mu bàn tay người đàn ông. “Anh Tưởng, tôi là người có thù phải trả.”
“Có ý gì?”
“Vạn Dục Ninh lúc nào cũng nhằm vào tôi, thậm chí còn muốn lấy mạng tôi, tôi không thể để cho cô ta tốt lành. Cho dù tôi có ở bên cạnh anh hay không thì trong mắt cô ta, tôi cũng chỉ là một hạt cát không hơn, cho nên, tại sao tôi không tìm cho mình một nơi an toàn nhất.”
Ánh mắt Tưởng Viễn Chu trở nên mâu thuẫn, ánh nhìn của anh lướt từ trên gương mặt rồi xuống môi cô.
“Em nói cô ta luôn nhằm vào em, cho nên em muốn để cô ta khó chịu?” Tưởng Viễn Chu bỗng nhiên bật cười. “Rốt cuộc thì em là người phụ nữ như thế nào?”
“Nếu như tôi không làm như vậy, Vạn Dục Ninh sẽ không bởi vì tôi nhẫn nhịn mà bỏ qua cho tôi. Tôi sẽ chứng minh cho cô ta thấy, cô ta càng làm khó tôi thì khoảng cách giữa tôi và anh càng gần. Tôi ở tạm đây một thời gian ngắn rồi đi, nếu Vạn Dục Ninh suy nghĩ thấu đáo, buông tha cho tôi là tốt nhất. Nếu cô ta nhất quyết không buông thì tôi càng ở gần anh. Cứ như thế cho tới khi cô ta hiểu rõ, không chen vào con đường tôi đi nữa.”
Đáp án như vậy hoàn toàn không nằm trong dự tính của Tưởng Viễn Chu.
“Em nghĩ tới điều đó như là chuyện đương nhiên vậy, nhưng tại sao em có thể khẳng định thời gian sau đó nữa, tôi sẽ phối hợp với em?”
Hứa Tình Thâm mỉm cười: “Chẳng phải anh Tưởng đã nói rồi sao, sắc đẹp khó cưỡng.”
Cô kéo tay anh xuống sờ hai gò má của mình.
“Câu trả lời này đã thoả mãn chưa?”
“Em thấy sao?”
Hứa Tình Thâm không khỏi bật cười. “Đương nhiên là không hài lòng, lời này thực sự là đang không coi anh Tưởng ra gì. Tôi thấy anh đnag tức giận nên nói đùa với anh thôi. Tôi tới Cửu Long Thương, tuy rằng Vạn Dục Ninh náo loạn, nhưng nơi đây là nhà anh, nên ở bên anh mới an toàn.”
Chỗ cánh tay Tưởng Viễn Chu truyền đến cơn đau rát, anh nhìn gương mặt nở nụ cười như có như không trước mặt.
Từ trước tới nay anh rất giỏi nhìn người, chỉ cần nói một câu trúng tim đen là dường như có thể thấu hiểu nội tâm của người đối diện. Nhưng chỉ riêng với người phụ nữ này, anh lại không thể nhận ra những câu nói vừa rồi, câu nào là thật, câu nào là giả?
Hoặc có thể…
Mấy điều này đều là nguyên nhân.
Nhưng điều làm Tưởng Viễn Chu không hiểu nhất là từng hành động, thủ đoạn của cô như vậy, mà tại sao anh lại không thấy ghét bỏ chứ?
h*m m**n t*nh d*c quá mạnh mẽ, từ trước đến nay anh luôn xem thường, nhưng Hứa Tình Thâm lại là một ngoại lệ, cô như vậy khiến anh cảm thấy thoải mái, không cần phải mất thời gian suy đoán.
Hành vi xử sự của cô mặc dù không tốt đẹp gì, nhưng vậy thì sao?
Động chạm tới ai sao?
—
Vạn Dục Ninh lảo đảo đi về phía trước, Lão Bạch thấy bóng dáng mỏng manh của cô, áo khoác cũng không mặc, cứ tiếp tục như vậy không cảm lạnh mới lạ.
Anh vừa muốn lái lên, liền thấy một chiếc xa từ đàng xa lao nhanh đến, Phương Thành thấy Vạn Dục Ninh thẫn thờ, để xe dừng ở ven đường.
Người đàn ông vội vã xuống xe bước tới trước mặt Vạn Dục Ninh, cất tiếng hỏi: “Em sao vậy?”
Vạn Dục Ninh tràn đầy tủi thân, ôm cổ anh khóc lên thành tiếng: “Phương Thành…”
Lão Bạch đành phải dừng xe, Phương Thành an ủi Vạn Dục Ninh mấy câu, sau đó đưa cô đi tới xe.
Vạn Dục Ninh lạnh cóng đến nỗi run rẩy, ngồi vào bên trong xe, hệ thống sưởi tỏa ra hơi ấm nên mười ngón tay cứng ngắc mới từ từ khôi phục cảm giác.
Phương Thành cởi áo khoác để cho cô mặc vào, Vạn Dục Ninh túm lấy tay anh, đôi mắt đỏ hoe.
“Được rồi, trở về rồi hãy nói.”
Phương Thành phát động động cơ, thấy xe của Lão Bạch còn chưa đi, ánh mắt anh lạnh lùng lướt qua, ngón tay thon dài đánh tay lái.
Chiếc xe hòa vào dòng xe ồn ào náo nhiệt, Phương Thành ngẩng đầu lên nhìn, biển quảng cáo của một khách sạn năm sao cao vút như trên mây, phong thái hào hoa xa xỉ.
Anh dừng xe ở cửa, sau đó kéo Vạn Dục Ninh xuống xe.
Vạn Dục Ninh lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn cánh cửa xoay bên ngoài đại sảnh của khách sạn, cô trợn tròn mắt lên kinh ngạc: “Vì… vì sao lại tới đây?”
“Bộ dạng này của em mà về thì trong nhà lại thấy lo lắng, nghỉ ngơi một lát đi.”
Phương Thành ôm vai Vạn Dục Ninh, đưa cô đi vào trong. Anh đặt một phòng, sau đó đưa Vạn Dục Ninh lên phòng. Phương Thành xoay người đóng cửa lại.
“Có phải thấy tức giận ở Cửu Long Thương hay không?”
“Anh đừng hỏi nữa.”
Phương Thành khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chú về phía Vạn Dục Ninh.
“Rốt cuộc là trong trái tim em, Tưởng Viễn Chu quan trọng hay anh quan trọng đây?”
“Em…” Vạn Dục Ninh nói không nên lời.
“Có khó khăn như thế sao?”
Bước chân Phương Thành ép sát về phía trước, Vạn Dục Ninh lùi về phía sau, chân đã đụng phải mép giường.
Gương mặt Phương Thành ghé sát vào mặt cô.
“Nếu như yêu anh, có phải là em nên dùng hành động để chứng minh hay không?”
“Đừng như vậy…”
Phương Thành nắm bả vai của cô, đè cô nằm ngả vào chiếc giường lớn. Vạn Dục Ninh biết kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, cô quơ hai tay giãy dụa.
“Không được, Phương Thành, không được… Em không muốn như vậy.”
Gương mặt anh tuấn của người đàn ông kề sát vào bên cổ cô, một tay khẽ vuốt dọc theo thắt lưng cô.
“Vì sao không được? Nếu như Tưởng Viễn Chu thực sự yêu em, hắn sẽ không lên giường với người phụ nữ khác.”
Vạn Dục Ninh nghe vậy, động tác giãy dụa trong tay dần nới lỏng…
—
Lão Bạch trở lại Cửu Long Thương, bên trong phòng khách chỉ có một mình Tưởng Viễn Chu.
“Tưởng tiên sinh, cô Vạn bị Phương Thành đón đi rồi.”
“Ừ.”
“Tay của ngài không sao chứ?”
Tưởng Viễn Chu lắc đầu, đứng dậy.
“Trong khoảng thời gian này, cũng nên chú ý tới Hứa Tình Thâm một chút, đừng để cho cô ấy gặp chuyện không may.”
Tưởng Viễn Chu quay người đi lên người lâu, đi tới phòng ngủ chính lại phát hiện thấy bên trong không có một bóng người.
Kỳ quái, rõ ràng vừa rồi anh mới nhìn thấy cô đi lên lầu xong.
Tưởng Viễn Chu đi ra khỏi phòng ngủ chính, đi tới căn phòng bên cạnh. Cửa vẫn hé mở, người đàn ông khẽ đẩy ra đi vào trong, thấy Hứa Tình Thâm ngồi ở trên giường đưa lưng về anh, đang thẫn thờ nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
“Sao hả, còn muốn sử dụng chiêu “lạt mềm buộc chặt”?”
Sắc Đẹp Khó Cưỡng
Tác giả: Thánh Yêu
298 chương | 390 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Cậu chủ nhà họ Tưởng
Chương 2: Quyển 1 - 2: Ăn quịt? Rất tốt
Chương 3: Quyển 1 - 3: Phía trước địa ngục, phía sau thiên đường
Chương 4: Quyển 1 - 4: Chỉ giữ thêm một người phụ nữ bên cạnh
Chương 5: Quyển 1 - 5: Cách có một ngày đã không nhận ra cô
Chương 6: Quyển 1 - 6: Đồ lừa đảo
Chương 7: Quyển 1 - 7: Đùa tôi à?
Chương 8: Quyển 1 - 8: Người đẹp cuốn hút
Chương 9: Quyển 1 - 9: Lần này vẫn cần hiến thân sao?
Chương 10: Quyển 1 - 10: Yêu cả hai người
Chương 11: Quyển 1 - 11: Hô hấp nhân tạo
Chương 12: Quyển 1 - 12: Mắc bệnh
Chương 13: Quyển 1 - 13: Bà Tưởng tương lai
Chương 14: Quyển 1 - 14: Ai cũng bị cô “ăn”
Chương 15: Quyển 1 - 15: Em cũng không sợ bị đè bẹp
Chương 16: Quyển 1 - 16: Tôi có thể thu xếp cho em một chỗ ở
Chương 17: Quyển 1 - 17: Sắc đẹp quyến rũ
Chương 18: Quyển 1 - 18: “Vốn liếng” của cô
Chương 19: Quyển 1 - 19: Chuyển đến Cửu Long Thương
Chương 20: Quyển 1 - 20: Anh cho rằng tôi không được nhận cuộc gọi của cô ta?
Chương 21: Quyển 1 - 21: Ngài Tưởng tức giận
Chương 22: Quyển 1 - 22: Phụ nữ thường không giống nhau
Chương 23: Quyển 1 - 23: Có người thương yêu thật tốt
Chương 24: Quyển 1 - 24: Lúc này mới giống người phụ nữ của anh
Chương 25: Quyển 1 - 25: Yêu thương ai ?
Chương 26: Quyển 1 - 26: Tôi không có khóc
Chương 27: Quyển 1 - 27: Người bên gối không đáng tin cậy
Chương 28: Quyển 1 - 28: Quyết liệt
Chương 29: Quyển 1 - 29: Ai chọc tức anh , anh cứ tìm kẻ đó đi
Chương 30: Quyển 1 - 30: Tự sát
Chương 31: Quyển 1 - 31: Có lẽ không thể yêu thương nhau được nữa
Chương 32: Quyển 1 - 32: Tình Thâm , giúp anh
Chương 33: Quyển 1 - 33: Con muốn về nhà
Chương 34: Quyển 1 - 34: Lễ phục bị cắt
Chương 35: Quyển 1 - 35: Tết
Chương 36: Quyển 1 - 36: Tưởng tiên sinh say rượu
Chương 37: Quyển 1 - 37: Biến cố trong tiệc đính hôn
Chương 38: Quyển 1 - 38: Lén lút gặp nhau bị bắt quả tang
Chương 39: Quyển 1 - 39: Khiến cho nhà họ Vạn mất hết mặt mũi
Chương 40: Quyển 1 - 40: Vứt bỏ cô ở lại
Chương 41: Quyển 1 - 41: Tôi tin em
Chương 42: Quyển 1 - 42: Một Hứa Tình Thâm khác
Chương 43: Quyển 1 - 43: Chuyện của em , chị cũng đã từng trải qua rồi
Chương 44: Quyển 1 - 44: Cứu giúp
Chương 45: Quyển 1 - 45: Chuyện năm đó
Chương 46: Quyển 1 - 46: Trái tim không còn cứng cỏi được nữa
Chương 47: Quyển 1 - 47: Anh thay cô trút giận
Chương 48: Quyển 1 - 48: Dứt hết cưng chiều
Chương 49: Quyển 1 - 49: Buông bỏ , một cảm giác khao khát
Chương 50: Quyển 1 - 50: Muốn chuyển đi
Chương 51: Quyển 1 - 51: Cứu một Tưởng tiểu thư
Chương 52: Quyển 1 - 52: Vị chua nồng nặc
Chương 53: Quyển 1 - 53: Có trói cũng phải bắt đem về
Chương 54: Quyển 1 - 54: Tưởng Viễn Chu , tôi đánh chết anh !
Chương 55: Quyển 1 - 55: Hứa tiểu thư gây rối
Chương 56: Quyển 1 - 56: Khéo léo thử dò xét
Chương 57: Quyển 1 - 57: Anh ta không phải là người tôi yêu
Chương 58: Quyển 1 - 58: Tưởng tiên sinh cũng bị lừa
Chương 59: Quyển 1 - 59: Bạn gái
Chương 60: Quyển 1 - 60: Yêu đương như thế này
Chương 61: Quyển 1 - 61: Không phải là đối thủ của anh
Chương 62: Quyển 1 - 62: Bước đi trên mũi dao
Chương 63: Quyển 1 - 63: Mặc kệ
Chương 64: Quyển 1 - 64: Gặp nạn
Chương 65: Quyển 1 - 65: Làm sao bây giờ , nên làm gì bây giờ ?
Chương 66: Quyển 1 - 66: Không kịp chờ đợi muốn gặp anh
Chương 67: Quyển 1 - 67: Cởi ra
Chương 68: Quyển 1 - 68: Bọn họ có quan hệ như thế nào ?
Chương 69: Quyển 1 - 69: Nên có thái độ của kẻ ăn nhờ ở đậu
Chương 70: Quyển 1 - 70: Chuẩn bị kết hôn
Chương 71: Quyển 1 - 71: Cấu kết với nhau làm chuyện xấu
Chương 72: Quyển 1 - 72: Không phải quà tặng dành cho anh
Chương 73: Quyển 1 - 73: Ép đi dự tiệc cưới
Chương 74: Quyển 1 - 74: Tận mắt chứng kiến người yêu kết hôn
Chương 75: Quyển 1 - 75: Anh rể , cứu chị em với
Chương 76: Quyển 1 - 76: Vạn Dục Ninh bị sảy thai
Chương 77: Quyển 3 - 77: Nói em yêu anh!
Chương 78: Quyển 3 - 78: Hứa chọc ghẹo VS Tưởng cố nhịn
Chương 79: Quyển 3 - 79: Mỹ nhân kế của em chỉ dùng với một mình anh
Chương 80: Quyển 3 - 80: Phải, thật lòng thương anh
Chương 81: Quyển 3 - 81: Thể hiện tình cảm ngược cô ấy
Chương 82: Quyển 3 - 82: Coi anh là gì mà sờ?
Chương 83: Quyển 3 - 83: Cứu sống
Chương 84: Quyển 3 - 84: Ngày nào đó, có người thay thế được em không?
Chương 85: Quyển 3 - 85: Tưởng Viễn Chu, bình an trở về được không?
Chương 86: Quyển 4 - 86: Bắt cóc VS gặp gỡ
Chương 87: Quyển 4 - 87: Cứu chồng
Chương 88: Quyển 4 - 88: Người phụ nữ của anh là độc nhất vô nhị
Chương 89: Quyển 4 - 89: Ngoại trừ vợ và con gái, không nằm chung giường với người khác
Chương 90: Quyển 4 - 90: Anh về nhà thật sao?
Chương 91: Quyển 4 - 91: Tự cứu mình
Chương 92: Quyển 4 - 92: Một món quà thần bí (Gặp lại)
Chương 93: Quyển 4 - 93: Anh trở về, chỉ muốn “yêu” em
Chương 94: Quyển 4 - 94: Nhổ cây gai sâu nhất trong lòng ra (Hóa ra là tự phá)
Chương 95: Quyển 4 - 95: Hóa ra đêm đó anh không hề có lỗi (Trút giận lên Lăng Thời Ngâm)
Chương 96: Quyển 4 - 96: Tưởng tiên sinh, anh có thể thoải mái ra ngoài rồi
Chương 97: Quyển 4 - 97: Các cô muốn đánh vợ tôi?
Chương 98: Quyển 4 - 98: Vợ chồng là tuyệt nhất
Chương 99: Quyển 4 - 99: Vội vàng bẫy Tưởng phu nhân
Chương 100: Quyển 4 - 100: Muốn thay thế tôi? Không có cửa đâu
Chương 101: Quyển 4 - 101: Chỉ muốn ôm anh ngủ
Chương 102: Quyển 4 - 102: Bỏ trốn
Chương 103: Quyển 4 - 103: Người phụ nữ không giải quyết được? (Tưởng tiên sinh nghiến răng)
Chương 104: Quyển 4 - 104: Ý tưởng thối của Tưởng Viễn Chu
Chương 105: Quyển 4 - 105: Không ôm! Vợ tôi quản nghiêm!
Chương 106: Quyển 4 - 106: Cô ta muốn đi? Để cô ta đi!
Chương 107: Quyển 4 - 107: Cô có thể gọi cô ấy là chị Tưởng, hoặc là cô gái nhỏ hạnh phúc!
Chương 108: Quyển 4 - 108: Gả cho em đi
Chương 109: Quyển 4 - 109: Mời cô cách anh ấy xa một chút! (Dọn sạch tình địch)
Chương 110: Quyển 4 - 110: Có phải em thấy ai hợp ý rồi không?
Chương 111: Quyển 4 - 111: Sắc đẹp khó cưỡng thứ hai
Chương 112: Quyển 4 - 112: Đừng đụng vào tao, cái giống này ở đâu ra vậy?
Chương 113: Quyển 4 - 113: Hậu quả khiêu khích anh
Chương 114: Quyển 4 - 114: Chính tay cứu Lâm Lâm
Chương 115: Quyển 4 - 115: Ghim vào trong lòng em sao?
Chương 116: Quyển 4 - 116: Một quả trứng, hạ gục một Tưởng Viễn Chu
Chương 117: Quyển 4 - 117: Từ đâu tới đây, thì cút trở về nơi đó
Chương 118: Quyển 4 - 118: Em là người phụ nữ xấu!
Chương 119: Quyển 4 - 119: Bà xã của mình, không thể nói xấu
Chương 120: Quyển 4 - 120: Hứa Ngôn hoàn toàn bại lộ
Chương 121: Quyển 4 - 121: Lăng Thời Ngâm bị bắt
Chương 122: Quyển 4 - 122: Không được trêu chọc sói đói
Chương 123: Quyển 4 - 123: Em sẽ si mê anh đến già
Chương 124: Quyển 4 - 124: Lấy chồng vì tình yêu
Chương 125: Quyển 4 - 125: Ảnh nóng
Chương 126: Quyển 4 - 126: Cưỡng ép xông vào phòng
Chương 127: Quyển 4 - 127: Tình yêu, không sao
Chương 128: Quyển 4 - 128: Nói dối là có thai
Chương 129: Quyển 4 - 129: Cho em một đêm lãng mạn
Chương 130: Quyển 4 - 130: Ngài Tưởng đố kị
Chương 131: Quyển 4 - 131: Lời đàn ông nói có thể tin sao?
Chương 132: Quyển 4 - 132: Hứa Tình Thâm thua
Chương 133: Quyển 4 - 133: Anh có thể đi tìm người khác
Chương 134: Quyển 4 - 134: Suốt ngày chỉ nghĩ tới ngủ
Chương 135: Quyển 4 - 135: Người đàn ông vô liêm sỉ
Chương 136: Quyển 4 - 136: Anh không bị bỏ thuốc đấy chứ?
Chương 137: Quyển 4 - 137: Dám động tới người đàn ông của tôi, đáng đánh!
Chương 138: Quyển 4 - 138: Ngài Tưởng nhận lỗi
Chương 139: Quyển 4 - 139: Có được tự do một lần nữa
Chương 140: Quyển 4 - 140: Sự thật kinh hoàng
Chương 141: Quyển 4 - 141: Bỏ nhà trốn
Chương 142: Quyển 4 - 142: Tôi là chồng cô ấy!
Chương 143: Quyển 4 - 143: Hóa ra đau lòng như vậy
Chương 144: Quyển 4 - 144: Đào hoa từng đóa tìm tới cửa
Chương 145: Quyển 4 - 145: Kế hoạch cuối cùng, rốt cuộc dành cho ai?
Chương 146: Quyển 4 - 146: Anh ra mặt VS Thổ lộ
Chương 147: Quyển 4 - 147: Thân thiết
Chương 148: Quyển 4 - 148: Náo loạn!
Chương 149: Quyển 4 - 149: Cơ thể bị rút cạn
Chương 150: Quyển 4 - 150: Bài học tàn nhẫn!
Chương 151: Quyển 4 - 151: Bảo vệ vợ kiểu khác người
Chương 152: Quyển 4 - 152: Đêm bất trắc
Chương 153: Quyển 4 - 153: Rất muốn làm cha
Chương 154: Quyển 4 - 154: Khoảng cách xa nhất của cô và anh
Chương 155: Quyển 4 - 155: Tôi mang bộ dạng này, anh có để ý không?
Chương 156: Quyển 4 - 156: Tôi xả giận cho em VS Tôi ở bên em
Chương 157: Quyển 4 - 157: Tìm một bà vợ giả dối
Chương 158: Quyển 4 - 158: Giao dịch mỹ sắc
Chương 159: Quyển 4 - 159: Ngài Tưởng giúp đỡ (I)
Chương 160: Quyển 4 - 160: Ngài Tưởng giúp đỡ (II)
Chương 161: Quyển 4 - 161: Mua chuộc
Chương 162: Quyển 4 - 162: Chứng minh bọn họ có tư tình
Chương 163: Quyển 4 - 163: Phải xem sắc mặt Tưởng phu nhân
Chương 164: Quyển 4 - 164: Cô ta còn cảm giác sao?
Chương 165: Quyển 4 - 165: So sánh sự nham hiểm? Ai sợ ai chứ
Chương 166: Quyển 4 - 166: Tôi đoán cô ấy mang thai
Chương 167: Quyển 4 - 167: Tôi sẽ không ly hôn!
Chương 168: Quyển 4 - 168: Tình nhân nhỏ
Chương 169: Quyển 4 - 169: Mẹ của đứa bé, là một người khác?
Chương 170: Quyển 4 - 170: Hóa ra đã yêu rất sâu đậm
Chương 171: Quyển 4 - 171: Tôi không muốn rời xa em
Chương 172: Quyển 4 - 172: Gây tội, đền tội
Chương 173: Quyển 4 - 173: Nhất định phải rời xa cậu ta, nhất định!
Chương 174: Quyển 4 - 174: Mượn dao giết người
Chương 175: Quyển 4 - 175: Đưa nhầm thẻ phòng
Chương 176: Quyển 4 - 176: Tiểu sư muội
Chương 177: Quyển 4 - 177: Tặng cô nhẫn cưới
Chương 178: Quyển 4 - 178: Điện thoại cầu cứu giữa đêm khuya
Chương 179: Quyển 4 - 179: Từng bước vạch trần
Chương 180: Quyển 4 - 180: Để lại đồ Vật cuối cùng
Chương 181: Quyển 4 - 181: Khiếp sợ, đau lòng
Chương 182: Quyển 4 - 182: Em đi! (Đi ra khỏi cái nhà này cho tôi!)
Chương 183: Quyển 4 - 183: Để đơn ly hôn lại
Chương 184: Quyển 4 - 184: Từ đầu tới cuối vẫn có một cảm giác luyến tiếc
Chương 185: Quyển 4 - 185: Em sẽ hận tôi sao?
Chương 186: Quyển 4 - 186: Được, tôi rời khỏi đây, tôi đi
Chương 187: Quyển 4 - 187: Có em hận tôi là đủ rồi
Chương 188: Quyển 4 - 188: Kết thúc, ra đi
Chương 189: Quyển 4 - 189: Để lại nhẫn
Chương 190: Quyển 4 - 190: Sẽ không bỏ qua cho cô
Chương 191: Quyển 4 - 191: Bị hắn tóm được
Chương 192: Quyển 4 - 192: Cầm tù tình yêu
Chương 193: Quyển 4 - 193: Sống bên một mình tôi
Chương 194: Quyển 4 - 194: Tôi không chạy, tôi không ầm ĩ, đừng đánh tôi
Chương 195: Quyển 4 - 195: Mất tích
Chương 196: Quyển 4 - 196: Hỏi anh đòi người!
Chương 197: Quyển 4 - 197: Tìm được
Chương 198: Quyển 4 - 198: Đau nhất là tin người mất
Chương 199: Quyển 4 - 199: Con không giày vò bản thân mình, con chỉ đang tìm cô ấy
Chương 200: Quyển 4 - 200: Cắt đứt tình cảm
Chương 201: Quyển 4 - 201: Giả điên
Chương 202: Quyển 4 - 202: Phản kháng
Chương 203: Quyển 4 - 203: Cô ấy quần áo xốc xếch chạy đến phía em cầu cứu
Chương 204: Quyển 4 - 204: Đối tượng xem mắt, có thể là con không?
Chương 205: Quyển 4 - 205: Tôi thả em đi
Chương 206: Quyển 4 - 206: Ra khỏi địa ngục
Chương 207: Quyển 4 - 207: Bắt đầu lại lần nữa
Chương 208: Quyển 4 - 208: Đụng mặt nhau, hay là gặp thoáng qua?
Chương 209: Quyển 4 - 209: Màn cầu hôn khó quên
Chương 210: Quyển 4 - 210: Cục dân chính, cô và anh “oan gia ngõ hẹp”
Chương 211: Quyển 4 - 211: Tiên sinh, ngài nhận lầm người rồi
Chương 212: Quyển 4 - 212: Hai anh em cùng gặp cô
Chương 213: Quyển 4 - 213: Bức bối quấn chặt lấy cô
Chương 214: Quyển 4 - 214: Kích thích mãnh liệt
Chương 215: Quyển 4 - 215: Bắt đi một cách bá đạo
Chương 216: Quyển 4 - 216: Đàn ông thích nhất là Khổ nhục kế
Chương 217: Quyển 4 - 217: Tỉnh lại
Chương 218: Quyển 4 - 218: Bắt gian trong cửa hàng đồ Chơi tình dục
Chương 219: Quyển 4 - 219: Giả vờ bị bắt cóc
Chương 220: Quyển 4 - 220: Sự thật rõ ràng
Chương 221: Quyển 4 - 221: Vì anh, thua thiệt chính mình
Chương 222: Quyển 4 - 222: Cứu giúp
Chương 223: Quyển 4 - 223: Tình địch thổ lộ
Chương 224: Quyển 4 - 224: Tuyệt tình với hắn, nặng tình
Chương 225: Quyển 4 - 225: Cuộc đấu tranh cuối cùng
Chương 226: Quyển 4 - 226: Vợ thật và vợ giả
Chương 227: Quyển 4 - 227: Ai muốn diễn trò ân ái với anh?
Chương 228: Quyển 4 - 228: Coi chừng đấy, vợ cháu là miệng quạ đen!
Chương 229: Quyển 4 - 229: Đừng có trốn trong phòng không ra
Chương 230: Quyển 4 - 230: Hiện trường bắt đàn ông sôi nổi
Chương 231: Quyển 4 - 231: Lần đầu tiên ngủ trong phòng cô
Chương 232: Quyển 4 - 232: Tìm đối tượng
Chương 233: Quyển 4 - 233: Anh ta là chồng cũ của tôi
Chương 234: Quyển 4 - 234: Hồng Môn Yến, chồng ca vợ xướng
Chương 235: Quyển 4 - 235: Anh bị “đội mũ xanh” rồi
Chương 236: Quyển 4 - 236: Mèo nhỏ, phát giận cho ta xem
Chương 237: Quyển 4 - 237: Tôi không chạm vào cô, cô nôn nóng?
Chương 238: Quyển 4 - 238: Thế nào là thủ thân như ngọc?
Chương 239: Quyển 4 - 239: Hảo nữ sợ triền lang* (*Cô gái tốt chỉ sợ kẻ khác tới quấy nhiễu làm phiền)
Chương 240: Quyển 4 - 240: Ai chỉ có thể chịu đòn?
Chương 241: Quyển 4 - 241: Anh xem, anh nghĩ sai
Chương 242: Quyển 4 - 242: Ghen, động thủ
Chương 243: Quyển 4 - 243: Kết cục của việc kích động vượt quá giới hạn
Chương 244: Quyển 4 - 244: Thử thách giày vò người ta
Chương 245: Quyển 4 - 245: Lén lấy thẻ phòng
Chương 246: Quyển 4 - 246: Các anh đánh với cô ta
Chương 247: Quyển 4 - 247: Trừng phạt từng kẻ một
Chương 248: Quyển 4 - 248: Hô hấp nhân tạo giúp anh đi
Chương 249: Quyển 4 - 249: Đòi đút ăn
Chương 250: Quyển 4 - 250: Anh có bản lĩnh lẻn vào phòng
Chương 251: Quyển 4 - 251: Lừa đảo vì muốn vào phòng
Chương 252: Quyển 4 - 252: Người này xảo trá hơn người kia
Chương 253: Quyển 4 - 253: Cởi ra mặc vào rất bất tiện, tôi cắt bớt cho anh
Chương 254: Quyển 4 - 254: Bán đứng
Chương 255: Quyển 4 - 255: Cầu xin tha thứ
Chương 256: Quyển 4 - 256: Nếu như tôi có thể sống, tha thứ cho tôi có được hay không?
Chương 257: Quyển 4 - 257: Không sớm thì muộn tôi sẽ ăn tươi nuốt sống em
Chương 258: Quyển 4 - 258: Như một con sơn dương đợi làm thịt
Chương 259: Quyển 4 - 259: Tuyển chọn hồ Ly tinh
Chương 260: Quyển 4 - 260: Tính kế lẫn nhau
Chương 261: Quyển 4 - 261: Người phụ nữ ăn gan hùm
Chương 262: Quyển 4 - 262: Dùng roi quất anh ta
Chương 263: Quyển 4 - 263: Bị chặn trong phòng
Chương 264: Quyển 4 - 264: Đương nhiên yêu em, yêu vô cùng
Chương 265: Quyển 4 - 265: Cô đang nói dối
Chương 266: Quyển 4 - 266: Không xuống tay được
Chương 267: Quyển 4 - 267: Ai thích chạm vào anh
Chương 268: Quyển 4 - 268: Nói tôi “không được”? Thử xem biết liền!
Chương 269: Quyển 4 - 269: Sợ cô bỏ đi
Chương 270: Quyển 4 - 270: Vụng về lấy lòng
Chương 271: Quyển 4 - 271: Muốn tới gần
Chương 272: Quyển 4 - 272: Khen hắn là người đàn ông tốt
Chương 273: Quyển 4 - 273: Đời sống cá nhân của anh ta, rất loạn
Chương 274: Quyển 4 - 274: Đổ lỗi
Chương 275: Quyển 4 - 275: Tôi muốn dọn về phòng với cô
Chương 276: Quyển 4 - 276: Anh giúp em bỏ trốn
Chương 277: Quyển 4 - 277: Kích động tình địch
Chương 278: Quyển 4 - 278: Nguy hiểm ngoài ý muốn
Chương 279: Quyển 4 - 279: Tối đêm xông vào nhà họ Tân
Chương 280: Quyển 4 - 280: Chuộc tội đi
Chương 281: Quyển 4 - 281: Cứu chồng
Chương 282: Quyển 4 - 282: Năm đó, rốt cuộc là giao ước gì?
Chương 283: Quyển 4 - 283: Trên đầu hắn viết chữ “vương”
Chương 284: Quyển 4 - 284: Người đàn ông này, chảy dòng máu tàn nhẫn
Chương 285: Quyển 4 - 285: Nhà họ Tô bốc cháy
Chương 286: Quyển 4 - 286: Dùng cô để uy hiếp
Chương 287: Quyển 4 - 287: Đừng động vào cô ta, cô ta chỉ là công cụ sinh sản
Chương 288: Quyển 4 - 288: Nợ tình
Chương 289: Quyển 4 - 289: Trong nhà còn có cô
Chương 290: Quyển 4 - 290: Nhịn tới bị nội thương
Chương 291: Quyển 4 - 291: Thử xem được chưa?
Chương 292: Quyển 4 - 292: Chúc mừng em, sau này em sẽ hạnh phúc
Chương 293: Quyển 4 - 293: Đột nhiên kết hôn sao
Chương 294: Quyển 4 - 294: Rắc thính FA
Chương 295: Quyển 4 - 295: Khăng khăng giành áo cưới
Chương 296: Quyển 4 - 296: Một đời một kiếp anh và em
Chương 297: Quyển 4 - 297: Như gặp lại cố nhân (đại kết cục phần thượng)
Chương 298: Quyển 4 - 298: Ba thân yêu của con (đại kết cục phần hạ)
Không tìm thấy chương nào phù hợp