Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 13: Đánh bay lão quái đầu dễ như trở bàn tay
Cập nhật: 2 days ago
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thiên Âm chỉ sợ hắn sơ ý tức giận đến ngất đi, vội mở miệng khuyên lơn: “Lão gia gia, xin ngài bớt giận, thân thế người già suy yếu, không chịu nổi cơn giận dữ lớn được.”
“Đúng đó đúng đó, lời nói của Thiên Thiên thật đúng ý ta!”
Giọng nói của Huyền Tề càng ngày càng xa, đến lúc Thiên Âm quay đầu nhìn lại thì bóng dáng của hắn đã hoàn toàn biến mất giữa hành lang.”
Thiên Âm vô tội đối diện với Huyền Lam đang tràn ngập lửa giận.
“Lão gia gia........”
“Không được gọi ta là lão gia gia!!”
Thiên Âm sợ tới mức nhắm mắt lại, than khóc trong lòng: vậy Huyền Tề ca ca không lừa gạt ta, người thời kỳ mãn kinh thật đáng sợ!
Bản lãnh khác Huyền Tề không có, bản lãnh chạy trốn học theo Lưu Quang lại đạt tới đỉnh cao! Tốc độ chạy trốn kia ngay cả Huyền Lam thân là trưởng lão cũng không đuổi kịp.
Trơ mắt nhìn bản thân bất tài để tôn tử chạy thoát, Huyền Lam chuyển đôi mắt muốn phun lửa sang Thiên Âm, mới đầu bị một thân quần áo không chỉnh tề của nàng dọa kinh hãi một phen, đang định mở miệng quở trách, lại nhìn thấy tiểu Thiên Tuyết trong lòng nàng, lần nữa dừng tầm mắt trên người Thiên Âm kỹ càng thì cực kỳ ngạc nhiên quan sát nàng rất lâu, bỗng dưng thất thanh la lớn: “Thần thể?!!”
“........... Hả?” Thiên Âm không nhịn được bắt đầu lui về phía sau, lão gia gia trước mặt này, dường như chính là ‘mất đi tinh thần ở trạng thái bình thường’ trong lời nói của Huyền Tề ca ca nha!
Hắn ta là tiên nhân, ngộ nhỡ dưới cơn nóng giận bắt mình đi luyện đan thì làm thế nào bây giờ?
Thiên Tuyết cũng bị một tiếng la kinh động dọa sợ tới nỗi lông dựng đứng cả lên, vô cùng cảnh giác trừng mắt nhìn hắn.
Ngay lúc một người một thú giật mình không thôi, đột nhiên Huyền Lam đi vào trước, hung hăng nhìn Thiên Âm chằm chằm, sau đó bắt đầu cười to ầm ĩ: “Ha ha ha.........Thái A tiên sơn sắp xuất hiện vị tiên tôn thứ hai........ Ha ha ha....... ông trời quả nhiên đối xử không tệ với Thái A nha!”
Bỗng dưng hắn bật cười, dọa Thiên Âm sợ không nhẹ, sau khi liếc nhau với tiểu thú Thiên Tuyết, móng vuốt nhỏ của Thiên Tuyết vung lên, trong ánh mắt kinh ngạc của Thiên Âm, lập lão nhân vẫn đang cười to kia bị một luồng gió lốc lớn vỗ bay xa ra ngoài một trăm mét, tiếng cười dừng lại!
“Hỏng rồi, gây họa rồi!”
Thiên Tuyết nhìn thành quả của mình, còn đang dương dương tự đắc, Thiên Âm lại ôm nó bỏ chạy.
Một chưởng của Thiên Tuyết vỗ bay một tiên nhân dĩ nhiên đáng hả hê, nhưng mà lửa giận của tiên nhân, nàng cũng không chịu nổi đâu!
Cho dù tiểu Thiên Âm nàng là ‘kỳ nhân’, nhưng cũng không dám khiêu chiến với tiên nhân.
Cho nên, mặc sức chạy trốn thôi
“Ha ha, đứa bé gái nhỏ, ngươi đừng chạy, lão phu không có nửa phần ác ý với ngươi.”
Tiếng của Huyền Lam sau lưng vang lên bên tai, Thiên Âm sợ tới mức mặt không còn chút máu, Thiên Tuyết và nàng càng giống như tâm linh tương thông, móng vuốt vung lên lần nữa, một vệt tử(tím) quang lóe qua, lão nhân lại bị vỗ bay, bất quá lần này, có vẻ như bị vỗ có chút quá xa...........
Vì thế trong cả cuộc đời này của Huyền Lam, người khắp nơi tôn kính hắn, trong một đêm trăng sáng sao thưa, bị một đứa bé gái nhỏ tưởng là ác tiên, tức thì bị một con tiểu thú quạt bay ra chấp pháp điện.
Ngày thứ hai, tin tức này như mọc cánh bay tới từng góc ngách Thái A tiên sơn, cho nên khi Thiên Âm thay một bộ quần dài trắng bằng vải lụa êm ái, bị Huyền Lam mang vẻ mặt xấu hổ dẫn vào Cửu Trọng điện thì cơ hồ mấy trăm đôi mắt đều rơi trên người nàng.
“Ơ?” Cuộc đời nàng chưa bao giờ bị nhiều người chú ý như vậy, hơn nữa lại ở trong tòa điện được trang trí bằng vàng lóng lánh nghiêm trang, nàng chưa bao giờ gặp được dạng tình huống này, nhất thời cơ thể nàng nàng run rẩy, đã hạ hỏa, lui cổ đi theo phía sau Huyền Lam.
“Huyền lão, đây là bé gái nhỏ trong lời nói của ngươi sao?”
Trên điện, một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ mặc cẩm bào lộng lẫy, tóc đen phiêu dật, một đôi mắt phượng hẹp dài tựa như lơ lãng dừng trên người Thiên Âm, ám quang lưu động.
Lúc này, dường như hắn đang ngồi trên bảo tọa chưởng môn bằng lưu ly, nhìn xuống giữa điện, âm thanh trong suốt róc rách,không nghe ra vui buồn giận, bình thản làm cho người ta nhận ra một tia hứng thú chập chờn.
“Đúng đó đúng đó, lời nói của Thiên Thiên thật đúng ý ta!”
Giọng nói của Huyền Tề càng ngày càng xa, đến lúc Thiên Âm quay đầu nhìn lại thì bóng dáng của hắn đã hoàn toàn biến mất giữa hành lang.”
Thiên Âm vô tội đối diện với Huyền Lam đang tràn ngập lửa giận.
“Lão gia gia........”
“Không được gọi ta là lão gia gia!!”
Thiên Âm sợ tới mức nhắm mắt lại, than khóc trong lòng: vậy Huyền Tề ca ca không lừa gạt ta, người thời kỳ mãn kinh thật đáng sợ!
Bản lãnh khác Huyền Tề không có, bản lãnh chạy trốn học theo Lưu Quang lại đạt tới đỉnh cao! Tốc độ chạy trốn kia ngay cả Huyền Lam thân là trưởng lão cũng không đuổi kịp.
Trơ mắt nhìn bản thân bất tài để tôn tử chạy thoát, Huyền Lam chuyển đôi mắt muốn phun lửa sang Thiên Âm, mới đầu bị một thân quần áo không chỉnh tề của nàng dọa kinh hãi một phen, đang định mở miệng quở trách, lại nhìn thấy tiểu Thiên Tuyết trong lòng nàng, lần nữa dừng tầm mắt trên người Thiên Âm kỹ càng thì cực kỳ ngạc nhiên quan sát nàng rất lâu, bỗng dưng thất thanh la lớn: “Thần thể?!!”
“........... Hả?” Thiên Âm không nhịn được bắt đầu lui về phía sau, lão gia gia trước mặt này, dường như chính là ‘mất đi tinh thần ở trạng thái bình thường’ trong lời nói của Huyền Tề ca ca nha!
Hắn ta là tiên nhân, ngộ nhỡ dưới cơn nóng giận bắt mình đi luyện đan thì làm thế nào bây giờ?
Thiên Tuyết cũng bị một tiếng la kinh động dọa sợ tới nỗi lông dựng đứng cả lên, vô cùng cảnh giác trừng mắt nhìn hắn.
Ngay lúc một người một thú giật mình không thôi, đột nhiên Huyền Lam đi vào trước, hung hăng nhìn Thiên Âm chằm chằm, sau đó bắt đầu cười to ầm ĩ: “Ha ha ha.........Thái A tiên sơn sắp xuất hiện vị tiên tôn thứ hai........ Ha ha ha....... ông trời quả nhiên đối xử không tệ với Thái A nha!”
Bỗng dưng hắn bật cười, dọa Thiên Âm sợ không nhẹ, sau khi liếc nhau với tiểu thú Thiên Tuyết, móng vuốt nhỏ của Thiên Tuyết vung lên, trong ánh mắt kinh ngạc của Thiên Âm, lập lão nhân vẫn đang cười to kia bị một luồng gió lốc lớn vỗ bay xa ra ngoài một trăm mét, tiếng cười dừng lại!
“Hỏng rồi, gây họa rồi!”
Thiên Tuyết nhìn thành quả của mình, còn đang dương dương tự đắc, Thiên Âm lại ôm nó bỏ chạy.
Một chưởng của Thiên Tuyết vỗ bay một tiên nhân dĩ nhiên đáng hả hê, nhưng mà lửa giận của tiên nhân, nàng cũng không chịu nổi đâu!
Cho dù tiểu Thiên Âm nàng là ‘kỳ nhân’, nhưng cũng không dám khiêu chiến với tiên nhân.
Cho nên, mặc sức chạy trốn thôi
“Ha ha, đứa bé gái nhỏ, ngươi đừng chạy, lão phu không có nửa phần ác ý với ngươi.”
Tiếng của Huyền Lam sau lưng vang lên bên tai, Thiên Âm sợ tới mức mặt không còn chút máu, Thiên Tuyết và nàng càng giống như tâm linh tương thông, móng vuốt vung lên lần nữa, một vệt tử(tím) quang lóe qua, lão nhân lại bị vỗ bay, bất quá lần này, có vẻ như bị vỗ có chút quá xa...........
Vì thế trong cả cuộc đời này của Huyền Lam, người khắp nơi tôn kính hắn, trong một đêm trăng sáng sao thưa, bị một đứa bé gái nhỏ tưởng là ác tiên, tức thì bị một con tiểu thú quạt bay ra chấp pháp điện.
Ngày thứ hai, tin tức này như mọc cánh bay tới từng góc ngách Thái A tiên sơn, cho nên khi Thiên Âm thay một bộ quần dài trắng bằng vải lụa êm ái, bị Huyền Lam mang vẻ mặt xấu hổ dẫn vào Cửu Trọng điện thì cơ hồ mấy trăm đôi mắt đều rơi trên người nàng.
“Ơ?” Cuộc đời nàng chưa bao giờ bị nhiều người chú ý như vậy, hơn nữa lại ở trong tòa điện được trang trí bằng vàng lóng lánh nghiêm trang, nàng chưa bao giờ gặp được dạng tình huống này, nhất thời cơ thể nàng nàng run rẩy, đã hạ hỏa, lui cổ đi theo phía sau Huyền Lam.
“Huyền lão, đây là bé gái nhỏ trong lời nói của ngươi sao?”
Trên điện, một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ mặc cẩm bào lộng lẫy, tóc đen phiêu dật, một đôi mắt phượng hẹp dài tựa như lơ lãng dừng trên người Thiên Âm, ám quang lưu động.
Lúc này, dường như hắn đang ngồi trên bảo tọa chưởng môn bằng lưu ly, nhìn xuống giữa điện, âm thanh trong suốt róc rách,không nghe ra vui buồn giận, bình thản làm cho người ta nhận ra một tia hứng thú chập chờn.
Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!
Tác giả: Khinh Ca Mạn
226 chương | 315 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mở đầu
Chương 2: 2: Làm ăn mày phải có hiểu biết của kẻ ăn mày! Làm ăn mày phải có hiểu biết của kẻ ăn mày!
Chương 3: 3: Không phải tiên cũng không phải ma, không phải người cũng không phải quỷ
Chương 4: 4: Một tiên nhân xinh đẹp từ trên trời rơi xuống
Chương 5: 5: Không cẩn thận liền biến tính*
Chương 6: 6: Ma tôn đại nhân ngã bị thương
Chương 7: 7: Tiên nhân, ta thực sự rất thiếu tiền!
Chương 8: 8: Ma Tôn đại nhân là kẻ trộm hả?
Chương 9: 9: Nướng gà rừng trên tiên sơn
Chương 10: 10: Một cục lông không có phẩm chất không có tiết tháo*!
Chương 11: 11: Kẻ quái dị là ta, được rồi chứ?
Chương 12: 12: Thời kỳ mãn kinh là cái gì
Chương 13: 13: Đánh bay lão quái đầu dễ như trở bàn tay
Chương 14: 14: Nổi tiếng bị tên môn chú ý
Chương 15: 15: Tên ăn mày, Tiên Tôn thứ hai
Chương 16: 16: Hoa thượng tiên xinh đẹp quần là áo lụa
Chương 17: 17: Là ngươi có mưu đồ bất chính với ta
Chương 18: 18: Sư phụ, Trọng Hoa
Chương 19: 19: Vừa vào tiên môn tựa như sống lại lần nữa
Chương 20: 20: Sư phụ bị thương rồi?
Chương 21: 21: Thân phận là nha hoàn hay là đồ đệ
Chương 22: 22: Cuộc sống Tiên giới không phải là người trôi qua
Chương 23: 23: Huyền trưởng lão bi thảm
Chương 24: 24: Địa bàn của con thì nghe lời con
Chương 25: 25: Thì ra thứ bị nướng là tiên hạc
Chương 26: 26: Lòng tin của Thiên Âm
Chương 27: 27: Chuyện xấu để sư phụ gánh vác
Chương 28: 28: Con chỉ hận thiên đạo vô tình
Chương 29: 29: Ở đâu cũng có quan hệ
Chương 30: 30: Sư phụ, người lớn lên quả thật xinh đẹp
Chương 31: 31: Gặp lại người cũ cực kỳ đỏ mắt
Chương 32: 32: ]Đã lâu không gặp, ta rất nhớ ngươi
Chương 33: 33: Tiểu Thiên Âm không dễ khuất phục
Chương 34: 34: Chiêu dùng sư phụ thật tốt
Chương 35: 35: Người đời đều nói tiên giới tốt
Chương 36: 36: Hoa tiên tử ca ca cứu giúp
Chương 37: 37: Thổ hào, chúng ta làm bằng hữu đi
Chương 38: 38: Lời khuyên của Trọng Hoa
Chương 39: 39: Phí tổn thất tinh thần
Chương 40: 40: Học tập thật tốt, ngày ngày tiến về phía trước
Chương 41: 41: Bị sư phụ hiểu lầm
Chương 42: 42: Sư phụ muốn đuổi người?
Chương 43: 43: Tiên Tôn, thì sao?
Chương 44: 44: Bữa tối cuối cùng của cuộc sống
Chương 45: 45: Tiên môn sắp có đệ tử trưởng thành
Chương 46: 46: Trưởng thành trái ý trời
Chương 47: 47: Sư phụ, con muốn phạm thượng
Chương 48: 48: Khúc mắc sáu năm
Chương 49: 49: Một trong những cô nương xinh đẹp nhất
Chương 50: 50: Lễ vật của Huyền Tề
Chương 51: 51: Song tu là tiên pháp gì?
Chương 52: 52: Không sợ, có sư phụ ở đây
Chương 53: 53: Sư phụ không làm, tìm người khác đi
Chương 54: 54
Chương 55: 55: Cũng vậy..
Chương 56: 56: Sư phụ, sao người cởi y phục của con?!
Chương 57: 57: Không khống chế được??
Chương 58: 58: Ta không phải là mẫu thân của ngươi
Chương 59: 59: Lừa gạt phí qua đường
Chương 60: 60: Thấy đại mỹ nhân Hồng Trang
Chương 61: 61: Như vậy tính xong rồi sao?
Chương 62: 62: Không cần làm phiền sư bá
Chương 63: 63: Không chết không ngừng
Chương 64: 64: Là vì tìm một phần ký thác sao
Chương 65: 65: Huynh hữu tình muội hữu ý??
Chương 66: 66: Tình cảm tạo nên sinh mạng vĩ đại
Chương 67: 67: Người trong lòng nàng
Chương 68: 68: Lưu Quang mỏi mắt mong chờ
Chương 69: 69: Khiêu chiến điện Chấp Pháp
Chương 70: 70: Vì sư phụ, chết không có gì đáng tiếc
Chương 71: 71: Không nhận sai
Chương 72: 72: Nguyên nhân
Chương 73: 73: Canh rùa sa hoa
Chương 74: 74: Nguyên liệu từ đâu tới đây
Chương 75: 75
Chương 76: 76: Kích động vui mừng đến khóc
Chương 77: 77: Lưu Cẩn lo lắng
Chương 78: 78: Một tháng bế quan nhận ra tình yêu?
Chương 79: 79: Yêu người
Chương 80: 80: Hình như ngươi rất thất vọng?
Chương 81: 81: Trọng thương gục ngã
Chương 82: 82: Sát thủ sau lưng
Chương 83: 83: Mục đích của Mặc Tử Tụ
Chương 84: 84: Máu của Thần Ma
Chương 85: 85: Nàng còn sống?
Chương 86: 86: Bốn phương kinh ngạc
Chương 87: 87: Sư phụ, con thích một người
Chương 88: 88: Không bằng lấy thân báo đáp?
Chương 89: 89: Sư phụ, người muốn làm gì?
Chương 90: 90: Bùn lầy, cuối cùng cũng không đỡ được tường
Chương 91: 91: Huynh. . . . . . Có phải yêu thích muội hay không?
Chương 92: 92: Đứa bé kia, không cho phép ngươi nhúng chàm!
Chương 93: 93: Tương lai nhất định trò giỏi hơn thầy
Chương 94: 94: Trọng Hoa, chúng ta lại gặp mặt
Chương 95: 95: Ngày Tiên giới bị tiêu diệt, không xa rồi!
Chương 96: 96: Ngày sau không cần thiết phải vì tình khổ sở
Chương 97: 97: Ta liền muốn ra tay độc ác
Chương 98: 98: Nữ nhân chết tiệt, ngươi điên rồi phải không?
Chương 99: 99: Sư huynh của ngươi là người mà ngươi yêu sao?
Chương 100: 100: Mọi người vô sỉ mới là thật vô sỉ!
Chương 101: 101: Xong rồi, lần này chơi quá lớn!
Chương 102: 102
Chương 103: 103: Đợi ta thương thế tốt lên, cưới ngươi làm vợ
Chương 104: 104: Sức mạnh của Tiểu Thú
Chương 105: 105: Thể nghiệm và quan sát bảy điều khổ của cuộc sống
Chương 106: 106: Tình cảm e sợ quê hương của Thiên Âm
Chương 107: 107: Gặp lại người cũ
Chương 108: 108: Tinh hoa tuyệt thế trong chiến đấu
Chương 109: 109: Mặc Vô Song
Chương 110: 110: Gấp có thể, không được thô lỗ
Chương 111: 111: Hồ Ly tinh ở Thanh Khâu Sơn
Chương 112: 112: Biết vậy chẳng làm
Chương 113: 113: Gặp gỡ một đám hồ Ly tinh
Chương 114: 114: Mạng treo lơ lửng trong lúc tiếc nuối
Chương 115: 115
Chương 116: 116: Sư phụ ngươi cười càng đẹp mắt
Chương 117: 117: Lại mập ra
Chương 118: 118: Trọng Hoa giận dữ
Chương 119: 119: Cho Tuyết Tuyết tìm kiếm đối tượng
Chương 120: 120: Là nam hay là nữ?
Chương 121: 121: Vấn đề này rất khó trả lời
Chương 122: 122: Ai u đầu của ta choáng váng
Chương 123: 123: Sư phụ người xem! Mỹ nữ!
Chương 124: 124: Là đúng hay sai
Chương 125: 125: Bầu trời sau cùng
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128: Có sư phụ đi tắm
Chương 129: 129: Đài Tru Thần
Chương 130: 130: Đáng thương mà đáng ghét
Chương 131: 131: Sự yên tĩnh trước cơn bão táp (1)
Chương 132: 132: Sự yên tĩnh trước cơn bão táp (2)
Chương 133: 133: Bọn hắn tới!
Chương 134: 134: Đến bước đường cùng
Chương 135: 135: Bao vây Thái A
Chương 136: 136: Không muốn được bảo vệ
Chương 137: 137: Lực lượng con kiến hôi
Chương 138: 138: Bằng hữu mấy ngàn năm
Chương 139: 139: Đi chết đi!
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142: Cầu mà không được
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145: Hai ly rượu
Chương 146: 146: Ngươi không phải là, cũng giống vậy sao
Chương 147: 147: Ngươi không phải là, cũng giống vậy sao
Chương 148: 148: Cho ngươi cả đời được không?
Chương 149: 149: Lộ ra trọn vẹn lộ ra trọn vẹn
Chương 150: 150: Nữ nhi và kế mẫu.
Chương 151: 151: Sư phụ muốn thành thân?
Chương 152: 152
Chương 153: 153: Lưu lại kỷ niệm
Chương 154: 154: Hoa đào đột kích
Chương 155: 155
Chương 156: 156: Giết Hồng Trang
Chương 157: 157
Chương 158: 158: Tiên này, ta không làm
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175: Người tình của Tuyết Tuyết
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180: Sư phụ hung ác khó chịu.
Chương 181: 181: Chúng ta sinh đứa bé đi
Chương 182: 182: Chỉ cần một lần
Chương 183: 183: Tiên ma tề tụ ở Nhân giới.
Chương 184: 184
Chương 185: 185: Khi nào từng có nữ đệ tử.
Chương 186: 186: Công chúa Ma tộc
Chương 187: 187
Chương 188: 188: Ân tình và tình yêu.
Chương 189: 189
Chương 190: 190: Số tuổi không phải chướng ngại.
Chương 191: 191: Tiểu thân ái
Chương 192: 192: Lẫn vào Thái A
Chương 193: 193: Sư phụ, nữ nhân này không thích hợp với người.
Chương 194: 194: Theo ta diễn trò
Chương 195: 195: Tâm ý tương thông.
Chương 196: 196: Không ai mãi mãi hèn.
Chương 197: 197: Có nam tử là bảo vật.
Chương 198: 198: Nữ nhân điên này, ta không thích đánh.
Chương 199: 199: Bọn họ lại tới!
Chương 200: 200: Mù mắt thế nào?
Chương 201: 201: Nữ tử này, làm bộ làm tịch rồi.
Chương 202: 202: Quyền đả Phong Thanh Dương.
Chương 203: 203: Mặc Tử Tụ đột kích!
Chương 204: 204: Oán hoặc không oán
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207: Sư phụ muốn giết ta?
Chương 208: 208: Đại khai sát giới
Chương 209: 209: Nếu ta trùng sinh
Chương 210: 210: Thiên Địa Đồng Bi*
Chương 211: 211: Y bát Lưu Quang
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214: Thải Hồng này vi sư thích.
Chương 215: 215: Nếu như ngươi dám chết, ta giết cả nhà ngươi!
Chương 216: 216: Ta gọi là Thiên Âm!
Chương 217: 217: Nàng tới báo thù!
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Không hẹn gặp lại.
Chương 223: 223
Chương 224: 224: Kết thúc
Chương 225: 225: Ngoại truyện 01
Chương 226: 226: Ngoại truyện 02
Không tìm thấy chương nào phù hợp