Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 18: Sư phụ, Trọng Hoa
Cập nhật: 2 days ago
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Đó là một loại phong thái tuyệt trần không thể nào nói rõ ràng.
Núi xanh, mây trắng, ánh nắng, tất cả đều làm nền.
Giữa trời đất, chỉ riêng một mình hắn, một cảnh này, lập tức khiến vạn vật cũng mất đi màu sắc.
Gió theo hơi thở của núi rừng bay tới, ống tay áo lất phất, tóc đen tung bay.
Hắn bay trên không tới, quang hoa (ánh sáng rực rỡ) vạn trượng, mỗi một bước chân đều giống như đi trên mây, nhẹ như nước chảy, tự nhiên mà khiến người khác không nhịn được dõi theo bóng dáng của hắn, trái tim rung động.
Khuôn mặt như thiên nhân, thuần khiết như bông tuyết. Không có nét yêu dã của Mặc Tử Tụ, không có vẻ xinh đẹp của Lưu Quang, nhưng lại có một phần minh bạch làm người ta không dám nhìn thẳng. Rõ ràng hắn ở ngay trước mắt, nhưng vẻ mặt hờ hững kia, dường như đáy mắt đã lắng động lại vạn năm cô tịch, lại tựa như ngôi sao nơi xa xôi kia, chỉ có thể nhìn không thấy chạm tới được.
Giữa hai lông mày có một nét ấn tiên tôn, ánh sáng thanh trong nhưng lạnh lùng, làm cho dung mạo thêm mấy phần trang nghiêm giống như trái tim lạnh băng của hắn.
Ánh mắt điềm tĩnh bình thản của hắn dừng trên người Lưu Quang, mở miệng lần nữa, lời nói y hệt như trước, nhưng lại có phần nghiêm túc hơn: “Nếu như nàng trở thành đệ tử của ta, ngươi cũng muốn khăng khăng làm theo ý mình thế sao?”
Vẻ mặt giận dữ của Lưu Quang thu lại, cười yếu ớt, nhanh chóng rời đi. Giọng nói dịu dàng mang theo ý cười cuồng ngạo không kìm chế được chảy xuôi trong đáy lòng mọi người: “Ngài thật là thiện tâm, thấy ta muốn bắt nàng để luyện đan, lại có thể nhận nàng làm đồ đệ...... Ha ha... Như vậy, đệ tử của Trong Hoa ngài, làm sao ta dám vươn ma chưởng* tới nàng. Vậy thì thôi đi!”
[*Ma chưởng: bàn tay ma quỷ, có nghĩa là có ý đồ xấu]
Nhất thời Thiên Âm nhẹ nhàng thở ra.
Thiên Tuyết khó hiểu liếc nhìn nàng một cái, cũng phối hợp dùng móng vuốt vỗ vỗ lồng ngực mình, mắt to chớp chớp.
Nhận ra ánh mắt của Trọng Hoa dừng trên người mình, Thiên Âm chỉ cảm thấy cả người đều đang nóng lên, gần như sắp nghẹt thở mà ngất xỉu!
Là hắn! Là hắn đó!
Không biết tại sao, bỗng dưng nàng rất muốn khóc.
Mà thật sự nàng cũng khóc.
Tiếng khóc thê lương, nghe vào thấy lòng chua xót.
Người trong điện ai cũng khiếp sợ nhìn bóng dáng nho nhỏ kia, khiếp sợ vì trong tiếng khóc kia có chút giống như trải qua thời gian vô tận, vượt qua nỗi u oán cô quạnh của thế sự bể dâu (việc đời tang thương).
Trọng Hoa hơi giật mình, tuy con ngươi đen sâu không thấy đáy vẫn lãnh (lạnh) tình như trước, nhưng giọng nói trở nên ôn hòa vài phần: “Từ đây về sau, con là đệ tử thứ ba của Trọng Hoa ta, không còn ai dám bắt con luyện đan nữa, con cứ yên tâm, đừng sợ.”
“Hic------” Thiên Âm ôm Thiên Tuyết, vui đến mức cực hạn, vui tới có chút xót xa, không ngờ lại ở trên đại điện, dưới ánh mắt của hơn một trăm người, trước mặt Trọng Hoa, lớn tiếng khóc to!
“Con.......” Sắc mặt của Trọng Hoa khẽ cứng lại, hắn chưa từng thu nữ đồ đệ nào đối mặt với tiểu nha đầu thút thít này, trong lòng tịch mịch đến vạn năm lại có chút luống cuống và thương tiếc nhàn nhạt. Chốc lát, đành phải than nhẹ một tiếng, nói: “Đi thôi!”
Thiên Âm sững sờ nhìn hắn đi tới ngoài điện, mãi khi Lưu Cẩn ở một bên sờ sờ đầu nàng: “Đi thôi! Ngài muốn nhận con làm đồ đệ, là phúc đức con tu luyện mấy đời, đừng để cho ngài đợi lâu.”
Hai mắt Thiên Âm ngấn lệ nhìn hắn, vừa nhìn về phía bên cửa điện nơi Trọng Hoa dừng lại, quần áo kia trắng như tuyết, nhịp chân chờ đợi kia, từ đó khiến nàng bước tới đuổi theo bước chân hắn, chưa từng dừng lại.
Cuối cùng tới bên cạnh hắn, hắn mỉm cười, tựa như xuân về trên đất mẹ, băng tuyết tan ra, chậm rãi, chảy vào đáy lòng lạnh nhạt của Thiên Âm, mọc lên rễ cây không thể nào loại bỏ.
Sau khi cười, hắn cũng không quay lại mà đi khỏi điện Thái A.
Thiên Âm chỉ kịp bắt lấy ống tay áo dài bị gió trêu đùa tốc lên kia, thanh lãnh, mềm mại, mang theo độ ấm thuộc về hắn.
Từ nay về sau, người này là sư phụ của nàng!
Là sư phụ cả đời này nàng đều ngước nhìn lên!
Cũng là nàng, cuối cùng cả đời, cũng thầm nghĩ ngày hôm nay như vậy, yên bình tốt đẹp bắt lấy tay áo hắn, vĩnh viễn không buông tay sư phụ, Trọng hoa!
Trái tim phiêu bạc nhiều năm, vào giây phút này, đã lệ thuộc rồi.
Núi xanh, mây trắng, ánh nắng, tất cả đều làm nền.
Giữa trời đất, chỉ riêng một mình hắn, một cảnh này, lập tức khiến vạn vật cũng mất đi màu sắc.
Gió theo hơi thở của núi rừng bay tới, ống tay áo lất phất, tóc đen tung bay.
Hắn bay trên không tới, quang hoa (ánh sáng rực rỡ) vạn trượng, mỗi một bước chân đều giống như đi trên mây, nhẹ như nước chảy, tự nhiên mà khiến người khác không nhịn được dõi theo bóng dáng của hắn, trái tim rung động.
Khuôn mặt như thiên nhân, thuần khiết như bông tuyết. Không có nét yêu dã của Mặc Tử Tụ, không có vẻ xinh đẹp của Lưu Quang, nhưng lại có một phần minh bạch làm người ta không dám nhìn thẳng. Rõ ràng hắn ở ngay trước mắt, nhưng vẻ mặt hờ hững kia, dường như đáy mắt đã lắng động lại vạn năm cô tịch, lại tựa như ngôi sao nơi xa xôi kia, chỉ có thể nhìn không thấy chạm tới được.
Giữa hai lông mày có một nét ấn tiên tôn, ánh sáng thanh trong nhưng lạnh lùng, làm cho dung mạo thêm mấy phần trang nghiêm giống như trái tim lạnh băng của hắn.
Ánh mắt điềm tĩnh bình thản của hắn dừng trên người Lưu Quang, mở miệng lần nữa, lời nói y hệt như trước, nhưng lại có phần nghiêm túc hơn: “Nếu như nàng trở thành đệ tử của ta, ngươi cũng muốn khăng khăng làm theo ý mình thế sao?”
Vẻ mặt giận dữ của Lưu Quang thu lại, cười yếu ớt, nhanh chóng rời đi. Giọng nói dịu dàng mang theo ý cười cuồng ngạo không kìm chế được chảy xuôi trong đáy lòng mọi người: “Ngài thật là thiện tâm, thấy ta muốn bắt nàng để luyện đan, lại có thể nhận nàng làm đồ đệ...... Ha ha... Như vậy, đệ tử của Trong Hoa ngài, làm sao ta dám vươn ma chưởng* tới nàng. Vậy thì thôi đi!”
[*Ma chưởng: bàn tay ma quỷ, có nghĩa là có ý đồ xấu]
Nhất thời Thiên Âm nhẹ nhàng thở ra.
Thiên Tuyết khó hiểu liếc nhìn nàng một cái, cũng phối hợp dùng móng vuốt vỗ vỗ lồng ngực mình, mắt to chớp chớp.
Nhận ra ánh mắt của Trọng Hoa dừng trên người mình, Thiên Âm chỉ cảm thấy cả người đều đang nóng lên, gần như sắp nghẹt thở mà ngất xỉu!
Là hắn! Là hắn đó!
Không biết tại sao, bỗng dưng nàng rất muốn khóc.
Mà thật sự nàng cũng khóc.
Tiếng khóc thê lương, nghe vào thấy lòng chua xót.
Người trong điện ai cũng khiếp sợ nhìn bóng dáng nho nhỏ kia, khiếp sợ vì trong tiếng khóc kia có chút giống như trải qua thời gian vô tận, vượt qua nỗi u oán cô quạnh của thế sự bể dâu (việc đời tang thương).
Trọng Hoa hơi giật mình, tuy con ngươi đen sâu không thấy đáy vẫn lãnh (lạnh) tình như trước, nhưng giọng nói trở nên ôn hòa vài phần: “Từ đây về sau, con là đệ tử thứ ba của Trọng Hoa ta, không còn ai dám bắt con luyện đan nữa, con cứ yên tâm, đừng sợ.”
“Hic------” Thiên Âm ôm Thiên Tuyết, vui đến mức cực hạn, vui tới có chút xót xa, không ngờ lại ở trên đại điện, dưới ánh mắt của hơn một trăm người, trước mặt Trọng Hoa, lớn tiếng khóc to!
“Con.......” Sắc mặt của Trọng Hoa khẽ cứng lại, hắn chưa từng thu nữ đồ đệ nào đối mặt với tiểu nha đầu thút thít này, trong lòng tịch mịch đến vạn năm lại có chút luống cuống và thương tiếc nhàn nhạt. Chốc lát, đành phải than nhẹ một tiếng, nói: “Đi thôi!”
Thiên Âm sững sờ nhìn hắn đi tới ngoài điện, mãi khi Lưu Cẩn ở một bên sờ sờ đầu nàng: “Đi thôi! Ngài muốn nhận con làm đồ đệ, là phúc đức con tu luyện mấy đời, đừng để cho ngài đợi lâu.”
Hai mắt Thiên Âm ngấn lệ nhìn hắn, vừa nhìn về phía bên cửa điện nơi Trọng Hoa dừng lại, quần áo kia trắng như tuyết, nhịp chân chờ đợi kia, từ đó khiến nàng bước tới đuổi theo bước chân hắn, chưa từng dừng lại.
Cuối cùng tới bên cạnh hắn, hắn mỉm cười, tựa như xuân về trên đất mẹ, băng tuyết tan ra, chậm rãi, chảy vào đáy lòng lạnh nhạt của Thiên Âm, mọc lên rễ cây không thể nào loại bỏ.
Sau khi cười, hắn cũng không quay lại mà đi khỏi điện Thái A.
Thiên Âm chỉ kịp bắt lấy ống tay áo dài bị gió trêu đùa tốc lên kia, thanh lãnh, mềm mại, mang theo độ ấm thuộc về hắn.
Từ nay về sau, người này là sư phụ của nàng!
Là sư phụ cả đời này nàng đều ngước nhìn lên!
Cũng là nàng, cuối cùng cả đời, cũng thầm nghĩ ngày hôm nay như vậy, yên bình tốt đẹp bắt lấy tay áo hắn, vĩnh viễn không buông tay sư phụ, Trọng hoa!
Trái tim phiêu bạc nhiều năm, vào giây phút này, đã lệ thuộc rồi.
Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!
Tác giả: Khinh Ca Mạn
226 chương | 230 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mở đầu
Chương 2: 2: Làm ăn mày phải có hiểu biết của kẻ ăn mày! Làm ăn mày phải có hiểu biết của kẻ ăn mày!
Chương 3: 3: Không phải tiên cũng không phải ma, không phải người cũng không phải quỷ
Chương 4: 4: Một tiên nhân xinh đẹp từ trên trời rơi xuống
Chương 5: 5: Không cẩn thận liền biến tính*
Chương 6: 6: Ma tôn đại nhân ngã bị thương
Chương 7: 7: Tiên nhân, ta thực sự rất thiếu tiền!
Chương 8: 8: Ma Tôn đại nhân là kẻ trộm hả?
Chương 9: 9: Nướng gà rừng trên tiên sơn
Chương 10: 10: Một cục lông không có phẩm chất không có tiết tháo*!
Chương 11: 11: Kẻ quái dị là ta, được rồi chứ?
Chương 12: 12: Thời kỳ mãn kinh là cái gì
Chương 13: 13: Đánh bay lão quái đầu dễ như trở bàn tay
Chương 14: 14: Nổi tiếng bị tên môn chú ý
Chương 15: 15: Tên ăn mày, Tiên Tôn thứ hai
Chương 16: 16: Hoa thượng tiên xinh đẹp quần là áo lụa
Chương 17: 17: Là ngươi có mưu đồ bất chính với ta
Chương 18: 18: Sư phụ, Trọng Hoa
Chương 19: 19: Vừa vào tiên môn tựa như sống lại lần nữa
Chương 20: 20: Sư phụ bị thương rồi?
Chương 21: 21: Thân phận là nha hoàn hay là đồ đệ
Chương 22: 22: Cuộc sống Tiên giới không phải là người trôi qua
Chương 23: 23: Huyền trưởng lão bi thảm
Chương 24: 24: Địa bàn của con thì nghe lời con
Chương 25: 25: Thì ra thứ bị nướng là tiên hạc
Chương 26: 26: Lòng tin của Thiên Âm
Chương 27: 27: Chuyện xấu để sư phụ gánh vác
Chương 28: 28: Con chỉ hận thiên đạo vô tình
Chương 29: 29: Ở đâu cũng có quan hệ
Chương 30: 30: Sư phụ, người lớn lên quả thật xinh đẹp
Chương 31: 31: Gặp lại người cũ cực kỳ đỏ mắt
Chương 32: 32: ]Đã lâu không gặp, ta rất nhớ ngươi
Chương 33: 33: Tiểu Thiên Âm không dễ khuất phục
Chương 34: 34: Chiêu dùng sư phụ thật tốt
Chương 35: 35: Người đời đều nói tiên giới tốt
Chương 36: 36: Hoa tiên tử ca ca cứu giúp
Chương 37: 37: Thổ hào, chúng ta làm bằng hữu đi
Chương 38: 38: Lời khuyên của Trọng Hoa
Chương 39: 39: Phí tổn thất tinh thần
Chương 40: 40: Học tập thật tốt, ngày ngày tiến về phía trước
Chương 41: 41: Bị sư phụ hiểu lầm
Chương 42: 42: Sư phụ muốn đuổi người?
Chương 43: 43: Tiên Tôn, thì sao?
Chương 44: 44: Bữa tối cuối cùng của cuộc sống
Chương 45: 45: Tiên môn sắp có đệ tử trưởng thành
Chương 46: 46: Trưởng thành trái ý trời
Chương 47: 47: Sư phụ, con muốn phạm thượng
Chương 48: 48: Khúc mắc sáu năm
Chương 49: 49: Một trong những cô nương xinh đẹp nhất
Chương 50: 50: Lễ vật của Huyền Tề
Chương 51: 51: Song tu là tiên pháp gì?
Chương 52: 52: Không sợ, có sư phụ ở đây
Chương 53: 53: Sư phụ không làm, tìm người khác đi
Chương 54: 54
Chương 55: 55: Cũng vậy..
Chương 56: 56: Sư phụ, sao người cởi y phục của con?!
Chương 57: 57: Không khống chế được??
Chương 58: 58: Ta không phải là mẫu thân của ngươi
Chương 59: 59: Lừa gạt phí qua đường
Chương 60: 60: Thấy đại mỹ nhân Hồng Trang
Chương 61: 61: Như vậy tính xong rồi sao?
Chương 62: 62: Không cần làm phiền sư bá
Chương 63: 63: Không chết không ngừng
Chương 64: 64: Là vì tìm một phần ký thác sao
Chương 65: 65: Huynh hữu tình muội hữu ý??
Chương 66: 66: Tình cảm tạo nên sinh mạng vĩ đại
Chương 67: 67: Người trong lòng nàng
Chương 68: 68: Lưu Quang mỏi mắt mong chờ
Chương 69: 69: Khiêu chiến điện Chấp Pháp
Chương 70: 70: Vì sư phụ, chết không có gì đáng tiếc
Chương 71: 71: Không nhận sai
Chương 72: 72: Nguyên nhân
Chương 73: 73: Canh rùa sa hoa
Chương 74: 74: Nguyên liệu từ đâu tới đây
Chương 75: 75
Chương 76: 76: Kích động vui mừng đến khóc
Chương 77: 77: Lưu Cẩn lo lắng
Chương 78: 78: Một tháng bế quan nhận ra tình yêu?
Chương 79: 79: Yêu người
Chương 80: 80: Hình như ngươi rất thất vọng?
Chương 81: 81: Trọng thương gục ngã
Chương 82: 82: Sát thủ sau lưng
Chương 83: 83: Mục đích của Mặc Tử Tụ
Chương 84: 84: Máu của Thần Ma
Chương 85: 85: Nàng còn sống?
Chương 86: 86: Bốn phương kinh ngạc
Chương 87: 87: Sư phụ, con thích một người
Chương 88: 88: Không bằng lấy thân báo đáp?
Chương 89: 89: Sư phụ, người muốn làm gì?
Chương 90: 90: Bùn lầy, cuối cùng cũng không đỡ được tường
Chương 91: 91: Huynh. . . . . . Có phải yêu thích muội hay không?
Chương 92: 92: Đứa bé kia, không cho phép ngươi nhúng chàm!
Chương 93: 93: Tương lai nhất định trò giỏi hơn thầy
Chương 94: 94: Trọng Hoa, chúng ta lại gặp mặt
Chương 95: 95: Ngày Tiên giới bị tiêu diệt, không xa rồi!
Chương 96: 96: Ngày sau không cần thiết phải vì tình khổ sở
Chương 97: 97: Ta liền muốn ra tay độc ác
Chương 98: 98: Nữ nhân chết tiệt, ngươi điên rồi phải không?
Chương 99: 99: Sư huynh của ngươi là người mà ngươi yêu sao?
Chương 100: 100: Mọi người vô sỉ mới là thật vô sỉ!
Chương 101: 101: Xong rồi, lần này chơi quá lớn!
Chương 102: 102
Chương 103: 103: Đợi ta thương thế tốt lên, cưới ngươi làm vợ
Chương 104: 104: Sức mạnh của Tiểu Thú
Chương 105: 105: Thể nghiệm và quan sát bảy điều khổ của cuộc sống
Chương 106: 106: Tình cảm e sợ quê hương của Thiên Âm
Chương 107: 107: Gặp lại người cũ
Chương 108: 108: Tinh hoa tuyệt thế trong chiến đấu
Chương 109: 109: Mặc Vô Song
Chương 110: 110: Gấp có thể, không được thô lỗ
Chương 111: 111: Hồ Ly tinh ở Thanh Khâu Sơn
Chương 112: 112: Biết vậy chẳng làm
Chương 113: 113: Gặp gỡ một đám hồ Ly tinh
Chương 114: 114: Mạng treo lơ lửng trong lúc tiếc nuối
Chương 115: 115
Chương 116: 116: Sư phụ ngươi cười càng đẹp mắt
Chương 117: 117: Lại mập ra
Chương 118: 118: Trọng Hoa giận dữ
Chương 119: 119: Cho Tuyết Tuyết tìm kiếm đối tượng
Chương 120: 120: Là nam hay là nữ?
Chương 121: 121: Vấn đề này rất khó trả lời
Chương 122: 122: Ai u đầu của ta choáng váng
Chương 123: 123: Sư phụ người xem! Mỹ nữ!
Chương 124: 124: Là đúng hay sai
Chương 125: 125: Bầu trời sau cùng
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128: Có sư phụ đi tắm
Chương 129: 129: Đài Tru Thần
Chương 130: 130: Đáng thương mà đáng ghét
Chương 131: 131: Sự yên tĩnh trước cơn bão táp (1)
Chương 132: 132: Sự yên tĩnh trước cơn bão táp (2)
Chương 133: 133: Bọn hắn tới!
Chương 134: 134: Đến bước đường cùng
Chương 135: 135: Bao vây Thái A
Chương 136: 136: Không muốn được bảo vệ
Chương 137: 137: Lực lượng con kiến hôi
Chương 138: 138: Bằng hữu mấy ngàn năm
Chương 139: 139: Đi chết đi!
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142: Cầu mà không được
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145: Hai ly rượu
Chương 146: 146: Ngươi không phải là, cũng giống vậy sao
Chương 147: 147: Ngươi không phải là, cũng giống vậy sao
Chương 148: 148: Cho ngươi cả đời được không?
Chương 149: 149: Lộ ra trọn vẹn lộ ra trọn vẹn
Chương 150: 150: Nữ nhi và kế mẫu.
Chương 151: 151: Sư phụ muốn thành thân?
Chương 152: 152
Chương 153: 153: Lưu lại kỷ niệm
Chương 154: 154: Hoa đào đột kích
Chương 155: 155
Chương 156: 156: Giết Hồng Trang
Chương 157: 157
Chương 158: 158: Tiên này, ta không làm
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175: Người tình của Tuyết Tuyết
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180: Sư phụ hung ác khó chịu.
Chương 181: 181: Chúng ta sinh đứa bé đi
Chương 182: 182: Chỉ cần một lần
Chương 183: 183: Tiên ma tề tụ ở Nhân giới.
Chương 184: 184
Chương 185: 185: Khi nào từng có nữ đệ tử.
Chương 186: 186: Công chúa Ma tộc
Chương 187: 187
Chương 188: 188: Ân tình và tình yêu.
Chương 189: 189
Chương 190: 190: Số tuổi không phải chướng ngại.
Chương 191: 191: Tiểu thân ái
Chương 192: 192: Lẫn vào Thái A
Chương 193: 193: Sư phụ, nữ nhân này không thích hợp với người.
Chương 194: 194: Theo ta diễn trò
Chương 195: 195: Tâm ý tương thông.
Chương 196: 196: Không ai mãi mãi hèn.
Chương 197: 197: Có nam tử là bảo vật.
Chương 198: 198: Nữ nhân điên này, ta không thích đánh.
Chương 199: 199: Bọn họ lại tới!
Chương 200: 200: Mù mắt thế nào?
Chương 201: 201: Nữ tử này, làm bộ làm tịch rồi.
Chương 202: 202: Quyền đả Phong Thanh Dương.
Chương 203: 203: Mặc Tử Tụ đột kích!
Chương 204: 204: Oán hoặc không oán
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207: Sư phụ muốn giết ta?
Chương 208: 208: Đại khai sát giới
Chương 209: 209: Nếu ta trùng sinh
Chương 210: 210: Thiên Địa Đồng Bi*
Chương 211: 211: Y bát Lưu Quang
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214: Thải Hồng này vi sư thích.
Chương 215: 215: Nếu như ngươi dám chết, ta giết cả nhà ngươi!
Chương 216: 216: Ta gọi là Thiên Âm!
Chương 217: 217: Nàng tới báo thù!
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Không hẹn gặp lại.
Chương 223: 223
Chương 224: 224: Kết thúc
Chương 225: 225: Ngoại truyện 01
Chương 226: 226: Ngoại truyện 02
Không tìm thấy chương nào phù hợp